Light Novel

Chương 5: Trận Chiến Giữa Cait Sith Và Cu Sith

Chương 5: Trận Chiến Giữa Cait Sith Và Cu Sith

“Đồi Doras là nơi sinh sống của rất nhiều loài tiên. Trong số đó, bọn tôi, tộc Cait Sith và bọn Cu Sith, tức tiên chó, là hai bộ tộc có số lượng đông nhất và quyền lực mạnh nhất. Chúng tôi đã chiến đấu suốt hàng thế kỷ để quyết định xem ai mới xứng đáng cai quản ngọn đồi này.” Nói xong, Feoras kịch tính đưa mắt nhìn vào khoảng xa xăm.

…Mặc dù ở đó chẳng có gì ngoài một bức tường đá. Trời ạ, đúng là nó đang diễn lố mà.

“Ba năm trước, Alan trở thành vua của tộc Cu Sith. Cơ bản thì giờ bọn tôi là đối thủ của nhau và gánh trên vai trọng trách của cả hai bộ tộc.”

“Tôi ngạc nhiên là các anh vẫn sống cùng nhau được nếu quan hệ căng thẳng như vậy.” Sucy nhận xét.

Nó thở dài một hơi thật dài. “Mỗi lần chúng tôi đánh nhau, Sifla lại buồn đến mức không chịu nổi. Chẳng còn cách nào khác.”

“Nếu anh biết hết những điều đó, sao không mau chóng quay về nhà với cô ấy đi? Nếu Sifla mà nghe anh nói nào là kẻ thù không đội trời chung, nào là đánh nhau này nọ, chắc anh sẽ làm cô ấy buồn lắm đấy.”

Khi tôi nói vậy, Feoras bướng bỉnh lắc đầu. “Khi hai bộ tộc mỗi bên đăng quang một vị vua mới, họ phải cùng nhau trải qua một thử thách để quyết định ai sẽ trở thành vua của các loài tiên. Đó là một phong tục đã được duy trì qua nhiều thế hệ.”

“Vậy thì sao? Thử thách đó gồm những gì?”

“Không biết. Nó không được ghi chép lại. Khi tôi hỏi vị vua trước, ông ấy cũng không tiết lộ gì. Tôi đoán ông ấy không muốn phơi bày sự nhục nhã và thất bại của chính mình trong việc vượt qua nó.”

“Ồ, vậy là vua tiên trước đó là một Cu Sith nhỉ.”

“Không, không hẳn…” Feoras ngập ngừng. “À, dù sao thì, ai vượt qua thử thách thành công sẽ trở thành vua tiên. Nếu Alan hoặc tôi trở thành người cai trị, cuộc chiến giữa Cait Sith và Cu Sith sẽ chấm dứt. Đấy, chuyện này cũng là vì Sifla.”

Tại sao? Tôi nghiêng đầu, khó hiểu.

Tôi không nghĩ Sifla muốn chuyện như vậy xảy ra.

“Có rất nhiều tiên không chịu công nhận Sifla mới, chỉ vì cô ấy còn trẻ. Nếu tôi trở thành vua, tôi sẽ có nhiều uy tín hơn và tất cả tiên trên đồi sẽ phải kính trọng tôi. Sẽ không ai có thể nói cô ấy thiếu kinh nghiệm nếu tôi thừa nhận cô ấy là người bảo hộ mới.”

Ừm, được thôi. Vậy là nó thật sự nghĩ cho Sifla.

“Sifla là một phù thủy tuyệt vời.” Nó nói. “Ngoại trừ việc quá cưng chiều Alan ra thì cô ấy hoàn hảo mọi mặt.”

“Ồ. Anh ghen tị thôi.”

Tôi suýt đảo mắt, nhưng Feoras liền gầm nhẹ, chìa móng vuốt ra. “Đừng khiến tôi nghe như trẻ con thế! Nếu Alan là một người tử tế, tôi đã chẳng phải nói những điều này!”

“Sao trên đời anh lại ghét hắn đến vậy?” Sucy hỏi.

Nó nhăn mặt, trông như chỉ nghĩ đến Alan thôi cũng đủ khó chịu. “Tôi chưa từng thấy ai lười biếng như hắn. Hắn luôn kiếm cớ để không phải làm gì hết. Khi bát nước cạn, lúc nào tôi cũng phải đi gọi Sifla. Ý tôi là, tôi còn phải nhẹ nhàng nhắc cô ấy biết rằng bắp cải độc với bọn tôi! Hắn đùn cái việc đó sang cho tôi! Ấy thế mà hắn lúc nào cũng nhận là nhiệm vụ của hắn là đắp chăn cho cô ấy khi cô ấy ngủ trưa. Chưa hết, hắn còn luôn chế giễu tôi rằng tôi quá nhỏ để làm được gì…!”

“K-khoan đã nào. Anh không định nói là anh gây chiến với Alan vì mấy lý do như thế đấy chứ?!”

“Tôi chỉ muốn thực hiện bổn phận của mình với tư cách vua của Cait Sith!”

Thật không? Mình chẳng tin chút nào đâu!

Tôi nhướng mày đầy nghi ngờ nhìn nó.

Nó lấy lại bình tĩnh rồi hắng giọng. “Dù sao thì, tình hình là vậy. Tôi sẽ trở về với Sifla sau khi mọi chuyện được giải quyết và không sớm hơn.”

“Thế là không được đâu.” Tôi bĩu môi. “Cô ấy bảo tôi rằng cả anh và Alan đều là những người bạn quý giá của cô ấy. Nếu hai người không quay về với cô ấy trong hoà thuận, thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”

“Có lẽ vậy, tiểu thư.” Nó nhận xét.

Tôi siết chặt nắm tay, nhưng Feoras chỉ lắc đầu theo cái kiểu làm quá quen thuộc của hắn. “Nhưng để bảo vệ Sifla và ngọn đồi này, tôi phải trở thành vua tiên.”

“Không thể thế được. Anh đã là vua của Cait Sith rồi, Feoras. Anh phải có khả năng khiến cuộc chiến dừng lại chứ.”

“Cả hai bộ tộc đều phải giữ gìn danh dự của họ. Không dễ như vậy đâu.”

Vì lý do nào đó, tôi có thể nghe thấy suy nghĩ bên trong của Feoras: Không phải thứ cô có thể hiểu được.

Ồ, tôi biết cái biểu cảm đó. Loại mà tôi cực kỳ ghét.

Hồi tôi mới vào học viện, Diana đã nhìn tôi bằng đúng ánh mắt đó và bảo rằng Shiny Chariot là nỗi ô nhục của thế giới ma pháp.

Nhưng không chỉ Diana. Tất cả giáo sư và học sinh khác cũng nhìn tôi như thế.

Mỗi lần tôi nói rằng tôi đến Luna Nova để bước theo con đường của Chariot, ai nấy đều cười nhạt vào mặt tôi theo y hệt một kiểu. Hừ. Trời đất ạ. Cậu chẳng hiểu gì cả, đúng chứ? Ồ, cái đứa ngốc nghếch này, họ đã nói như thế.

Người duy nhất không làm vậy chính là Lotte và Sucy.

Không công bằng chút nào, tôi đã nói như thế.

Chính đám học sinh và giáo viên mới là những người chẳng hiểu gì cả. Buổi trình diễn ma pháp của Chariot đã mang đến cho tôi ước mơ và hy vọng, và khiến tất cả khán giả mỉm cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Đó mới là điều quan trọng. Không quan trọng việc Chariot bị gọi là kẻ dị giáo, hay việc tôi thế này hay thế kia.

Sifla cũng không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt ấy. Với cô ấy, điều quan trọng chỉ là tình cảm dành cho Feoras và Alan.

“Anh phải giữ gìn danh dự của mình ngay cả khi điều đó khiến cô ấy bị tổn thương sao?”

Câu hỏi của tôi có vẻ đã đánh trúng điểm yếu của nó. Khuôn mặt Feoras nhăn lại ngay trước mắt tôi.

“...Tôi đâu có nói là sẽ lấy mạng ai. Chỉ cần tôi cho họ thấy Cait Sith là những kẻ cai trị ngọn đồi này, thế là đủ. Đó đã là mong muốn của bọn tôi nhiều năm nay.” Nó vẫn không hề có dấu hiệu lùi bước.

Ôi không. Chúng tôi không thể về mà không có nó và tôi thì nhất định không thể nói với Sifla những lời nó vừa thốt ra.

Nhưng tôi phải nói gì đây? Làm sao ngăn nó lại?

Tôi chẳng nghĩ ra được gì cả, điều đó khiến tôi bắt đầu hoảng…

Awoooooooo.

Chúng tôi giật mình khi nghe thấy một tiếng tru vọng lại từ xa. Nghe giống tiếng sói hơn là tiếng chó.

“Bọn chúng kia rồi. Lũ Cu Sith chết tiệt.” Feoras lầm bầm. “Đi theo tôi. Nếu các cô đi cùng tôi, những tiên khác sẽ không tấn công.”

“Ừ, được thôi, nhưng làm ơn đừng đánh nhau với Alan, được không?!”

“…Tiểu thư. Khi chúng ta gặp Cu Sith, tốt nhất cô nên ngậm cái miệng lắm lời của mình lại. Nếu không, chắc chắn cô sẽ gặp nguy hiểm.”

“Tại sao?”

“Cu Sith nóng nảy hơn bọn tôi nhiều. Nhưng không chỉ có họ. Bộ tộc của tôi đã chờ đợi trận đối đầu này từ lâu, và họ sẽ không khoanh tay đứng nhìn nếu cô xen vào. Đừng mong ai cũng là quý ông lịch thiệp như tôi.”

Ờm, nó biết việc tự xưng mình là quý ông nghe chẳng lịch thiệp chút nào, đúng không?

Nhưng tôi biết đây không phải lời đe dọa suông. Ý tôi là, lũ mèo chắc chắn đã muốn giết chúng tôi lắm rồi nếu Feoras không chặn lại.

Thấy tôi im lặng, nó gật gù hài lòng. “Hãy cư xử cho đúng mực, tiểu thư. Tôi cũng không muốn phải thấy một cô bé dễ thương khóc đâu.”

“…Như tôi đã nói, tôi không phải ‘tiểu thư.’ Tôi là Akko.”

Đó là phản bác duy nhất tôi có thể nói được.

Nhưng mà thật đấy, tại sao một tên dọa người ta suốt lại dám tự nhận mình là quý ông chứ?!

***

Feoras dẫn chúng tôi đi sâu hơn vào trong hang. Khi bước ra, chúng tôi ở một nơi còn rộng lớn hơn chỗ lúc nãy.

“Hả?! Sao lại thế?!” Tôi hét lên kinh ngạc.

Trước mắt chúng tôi là một khung cảnh quen thuộc. Nó trông giống hệt Đồi Doras. Mặt đất được phủ cùng loại thảm cỏ xanh, và ở trung tâm gò đất là những tảng đá giống y như Đá Doras, xung quanh là một vòng đá gồ ghề, rồi ngoài nữa là những cây thiêng và cánh rừng xa xa. Khi tôi ngước lên trần hang, tôi thấy một vầng trăng tròn trên bầu trời đầy sao.

Trong một thoáng, tôi suýt chút nữa tưởng mình đã trở lại mặt đất.

Nhưng không phải. Những vì sao ở rất xa chúng tôi, và dù mặt trăng soi sáng mọi thứ, ánh sáng của nó vẫn có chút nhạt.

Không biết vì sao, nhưng vầng trăng này trông buồn và cô độc, dù nó đẹp đến nao lòng.

“Ngài đến muộn rồi, Bệ hạ!”

Tất cả lũ mèo đang sốt ruột chờ Feoras. Đối diện chúng là một đám động vật giận dữ, cao lớn hơn chúng tôi, đang đứng bằng hai chân.

Đó là nhóm Cu Sith.

“Chúng nóng lòng quá rồi.”

“Lần này, chúng ta sẽ phân thắng bại!”

“Cho chúng thấy sức mạnh của nhà vua đi!”

Mọi người đều công khai thù địch, gây ầm ĩ cả lên. Ôi không. Việc ngăn chuyện này lại thực sự sẽ không dễ dàng gì.

Ngay lúc đó, Lotte hét lên. “Akko! Nhìn kìa!”

“Hả? Gì? Có chuyện gì vậy?”

“Ôi trời ạ. Bọn họ đang làm gì thế?” Đôi mắt Sucy nheo lại. Cô ấy đang nhìn cùng hướng với Lotte.

Cả hai đều đang nhìn về phía nhóm Cu Sith.

Trong đám đông đó, tôi thấy ba bóng người quen thuộc đứng thành hàng. Đó là…

“Cái quái gì vậy?!”

Amanda, Constanze và Jasminka đã bị trói chặt và buộc vào các cọc gỗ.

“Cảm giác như chuyện này sắp trở nên rất tệ.” Sucy lẩm bẩm.

“Ba phù thủy đó cũng là đồng phạm à?”

“Ờm. Không chắc là có thể gọi họ là ‘đồng phạm’…”

Feoras bước ra phía trước. “Này, mấy người đang làm cái gì ở bên đó vậy?”

Amanda hét lại. “Ý anh là ‘gì’ hả? Bọn tôi bị bắt! Rõ quá còn gì!”

“Này, cô kia. Không được nói chuyện!”

“Whoa—Ái, ái, ái! Đừng có mạnh tay thế!”

Một Cu Sith kéo mạnh sợi dây thừng khiến mặt Amanda nhăn lại vì đau. Chắc tôi chẳng cần nói, bạn cũng biết tâm trạng cô ấy đang rất tệ.

ac94560a-44e1-4144-a4ae-0e67af7f243c.jpg

Và, ờ, bằng cách nào đó Jasminka lại đang được một con Cu Sith đút đồ ăn cho…? Không biết cô ấy đã thuần phục nó kiểu gì… Tôi chỉ không thể tin nổi là cô ấy vẫn không chịu buông bỏ mấy món ăn vặt yêu quý của mình. Ý tôi là, tôi cũng thần kinh khá vững đấy, nhưng có vẻ Jasminka cũng chẳng kém cạnh.

Còn Constanze… vì không thể nghịch mấy cỗ máy của mình, nên trông cô ấy chỉ cau có.

Mà, biểu cảm của cô ấy lúc nào chả vậy, nên thật ra cũng khó mà biết cô ấy đang nghĩ gì.

“Này, Constanze. Cậu ổn chứ?”

“……” Đôi môi cô ấy mím lại thành một đường thẳng, và cô ấy im lặng nhìn thẳng phía trước. Không đáp lại, nhưng… chắc là cô ấy vẫn ổn. Tôi đoán vậy. Đúng không?

Amanda thấy tôi và lập tức quát ầm lên. “Tất cả là lỗi của cậu đấy, Akko!”

“Hả? Sao chứ?”

“Nhìn các cậu khả nghi nên bọn tớ lén đi theo, rồi thấy các cậu nói chuyện với Sifla rồi đi vòng vòng quanh Đá Doras. Tất cả. Đúng không?”

“Đúng. Phải không, Constanze?”

“……”

“Không thể nào! Các cậu phát hiện ra họ không?”

Giật mình, cả Lotte lẫn Sucy đều lắc đầu điên cuồng.

Đúng là phong cách của Amanda. Chẳng có gì lạ ở một đứa lúc nào cũng lẻn qua hệ thống an ninh của Luna Nova và đi chôm đồ cả.

Còn hai người đi theo cô ấy… Constanze thì im lặng như tượng Jizo, còn Jasminka thì ngoan ngoãn miễn là được ăn vặt. Thế nên việc ba người đó lặng lẽ theo dõi cũng chẳng quá bất ngờ.

Nhưng mà vẫn vậy! Sao bọn tôi lại không nhận ra họ chứ?!

“Thấy các cậu có vẻ chọc mũi vào chuyện gì đó, nên bọn tớ nghĩ tham gia vui một chút cũng chẳng sao. Đó là lý do bọn tớ theo các cậu. Nhưng vừa quay đi đúng một giây thôi là các cậu biến mất như bay. Bọn tớ chẳng còn cách nào khác ngoài việc cũng đi quanh hòn đá chín vòng. Nhưng kể cả khi xuống cầu thang rồi, bọn tớ vẫn không tìm thấy các cậu.” Amanda nhăn nhó kể lại. “Và khi bọn tớ còn đang đi lung tung thì Fido và đám bạn của hắn tóm được bọn tớ.”

“Có lẽ họ đã đi vòng theo hướng ngược lại nhóm cô, Akko.” Feoras nói, vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn khó chịu. Chắc nó chưa bao giờ tưởng tượng nổi rằng lại có một dòng phù thủy phiền phức như chúng tôi tràn xuống đây. “Nếu đi quanh theo chiều kim đồng hồ chín lần, cầu thang sẽ dẫn đến nhà của chúng tôi. Nhưng nếu đi quanh ngược chiều kim đồng hồ, cầu thang xuất hiện sẽ dẫn đến nhà của Cu Sith.”

“Hả. Là vậy à?” Mắt Amanda mở tròn xoe. “Ý tớ là, bọn tớ bay quanh trên không bằng chổi. Chắc chẳng đứa nào để ý hướng đi.”

“Gì cơ?! Mấy cậu may đấy, giáo sư không quát cho một trận.”

“Heh. Đừng đánh giá thấp kỹ năng bay chổi siêu tốc độ của tớ.”

Tôi chẳng hiểu sao cô ấy lại khoe khoang lúc này. Ý là, nghiêm túc đi, đâu phải lúc.

“Feoras. Chúng ta biết ngươi đang âm mưu gì.” Con Cu Sith đang canh chừng Amanda bước lên trước. “Ngươi định lôi kéo đám phù thủy về phe mình rồi bất ngờ tấn công bọn ta. Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra và bọn ta đã bắt được gián điệp của ngươi rồi. Đáng tiếc nhỉ.”

“Ồ… Mấy cô bé đó chẳng liên quan gì đến ta cả.”

“Đừng có nói dối! Ngươi còn có phù thủy đứng cạnh nữa kìa!”

“Ờ thì, đúng là vậy, nhưng… Trời đất ạ. Chuyện này đúng là phiền phức thật.” Feoras mệt mỏi thở dài khi phải đối phó với đám Cu Sith đang giận điên lên.

Tôi nhìn lại đám tiên chó với bộ lông dài, bóng, màu xanh đậm. Tất cả đều đứng thẳng người và vì họ to lớn hơn Cait Sith nên trông uy lực hơn hẳn. Dù chúng mặc quần áo, nhưng vẫn rõ ràng là thú! Răng nanh của chúng cũng sắc nhọn nữa.

…Ừ. Mình mừng vì bọn mình gặp Feoras trước.

“Này, Feoras. Alan là cái tên trông vênh váo kia à?”

“Không, không phải hắn. Cô thấy cái tên ngủ gật đang ngáp ở đằng sau không? Ừ, cái người mặc áo choàng ấy. Đó là Alan.” Nó hất cằm chỉ về phía một Cu Sith mắt lim dim to hơn những con khác.

Cũng giống như Feoras là người duy nhất đội mũ, Alan là người duy nhất mặc chiếc áo choàng đỏ tươi.

Thế nhưng, trông hắn không hề có chút gì oai vệ cả.

Thực tế, hắn đang cố nén những cái ngáp và hoàn toàn không quan tâm đến cuộc nói chuyện của chúng tôi.

“Đùa tôi à. Đó là hắn sao?”

“Tôi biết ý cô muốn nói gì. Hắn ta hoàn toàn không có chút phẩm giá nào. Tin tôi đi, tôi hiểu cảm giác của cô. Hắn lười kinh khủng, đúng là một con lười biếng! Ngay cả nói chuyện cũng quá sức đối với hắn. Nhưng hắn tinh ranh hơn bất cứ ai khác và khi hắn muốn, hắn có thể di chuyển nhanh nhẹn và nhảy cao hơn nhiều so với những con cùng loài. Cô có lẽ sẽ mất mạng ngay lập tức đấy.”

“Tôi đã nói rồi, đừng có đe dọa chúng tôi kiểu đó nữa.”

“Thì đó là sự thật mà.” Với đó, Feoras bước tới. “Alan. Cái ngày này cuối cùng cũng đã đến.”

Alan ngáp mà chẳng thèm quan tâm đến điều gì trên thế gian.

Hắn thực sự không có vẻ gì là căng thẳng cả.

“Chúc mừng lễ đăng quang của cậu, Feoras.”

“…Tôi đoán tôi nên cảm ơn cậu. Giờ thì chúng ta đã chính thức là kẻ thù không đội trời chung.”

“Cậu vẫn cứ hăng hái như mọi khi, ừm, tôi nên nói thế nào nhỉ? Vẫn cứ… đầy năng lượng như mọi khi.”

“Đừng nói về chuyện đó như thể nó không liên quan gì đến cậu. Cậu đến đây vì lý do giống hệt tôi, phải không? Đến địa điểm của thử thách thiêng liêng này.”

“Nah. Mọi người khác kiểu như chỉ kéo tôi đến đây thôi, thế đấy.”

Alan đang lả lướt nằm xuống như thể hắn đã mệt mỏi vì đứng bằng hai chân.

Khi tôi nhìn kỹ hơn, tôi thấy hắn đang ở trên một chiếc xe trượt. Và một Cu Sith khác đang kéo dây của nó.

Khoan đã. Hắn bắt chúng kéo hắn đến đây ư?

Nghiêm túc chứ? Hắn có thể lười đến mức nào cơ chứ?!

Tôi hoàn toàn quên hết lời cảnh báo của Feoras và lao tới. “Nếu anh không muốn đánh nhau, anh thực sự không cần phải làm thế. Nghe này, Alan, anh muốn quay về Sifla cùng chúng tôi không?”

Đôi mắt trĩu nặng của Alan từ từ, rất từ từ, nhếch lên. “Cô là Akko?”

“Yep! Tôi là bạn của Sifla. Tôi đến để đón hai người cho cô ấy.”

“Tôi đã nghe từ mấy mụ phù thủy kia. Cô đúng là một người kỳ lạ, phải không? Ý tôi là, đây thậm chí không phải là vấn đề của cô để mà giải quyết. Wow, tôi sẽ không bao giờ giúp đỡ một chuyện gì mà tốn nhiều công sức như thế.”

Hắn thực sự đang nói như thể chuyện này chẳng hề liên quan gì đến mình.

“Tôi không muốn làm Sifla khóc và tôi cũng rất muốn về nhà, nhưng…” Hắn bắt đầu.

edcf668d-fea7-48e4-86c5-df3af1fd83d8.jpg

“Vậy thì hãy—!”

“Nhưng những người khác sẽ không cho phép đâu, cô biết đấy. Tôi không muốn bị la mắng. Phiền phức lắm.”

Hả? Ý đó là sao? Đúng là vô trách nhiệm.

Feoras nhăn mặt. “Hắn là loại người như thế đấy. Bỏ cuộc đi, Akko. Trận chiến của chúng tôi là không thể tránh khỏi.”

“Nhìn xem! Như tôi đã nói, nếu hai người đánh nhau, hai người sẽ làm Sifla buồn. Hai người không thể làm cô ấy như thế!” Tôi thậm chí còn giậm chân để tạo hiệu ứng kịch tính, nhưng hắn vẫn quyết định lờ tôi đi.

Alan tỉnh hẳn một chút. “Trong trường hợp đó, sao chúng ta không làm thế này? Cô tham gia thử thách cùng với chúng tôi.”

“…Ý anh là sao?”

“Hãy nghĩ về những gì cậu đang nói đi, Alan!” Feoras gắt lên.

Nhưng Alan chẳng hề nao núng, ngáp một cái thật lớn. “Có gì lạ đâu nhỉ? Không có chỗ nào viết rằng chỉ có Cu Sith mới có thể tham gia thử thách, và tôi cũng chẳng nghe thấy điều đó từ vị vua tiền nhiệm.”

“Đừng có bới móc! Rõ ràng nếu cậu dùng lẽ thường!”

“‘Lẽ thường’ thay đổi tùy thuộc vào tiêu chuẩn là gì.” Hắn lẩm bẩm. “Cậu muốn giải quyết chuyện này, Feoras. Nhưng cô phù thủy nhỏ này không muốn hai ta đánh nhau. Và tôi thì không muốn làm bất cứ điều gì đòi hỏi sự cố gắng. Trong trường hợp đó, cô ấy cứ việc trở thành vua tiên đi. Rồi cô ấy có thể ra lệnh cho chúng ta dừng chiến đấu và chúng ta có thể về nhà với Sifla.”

Khoan đã. Nghiêm túc đấy. Hắn đang nói cái quái gì vậy?

Miệng tôi há hốc và tôi không thể khép lại được dù đã cố gắng.

Chà, rõ ràng, cả Cait Sith và Cu Sith, lần đầu tiên, đều hoàn toàn đồng tình. Tất cả bọn họ đều bị choáng váng như nhau, cứ nhìn chằm chằm, chằm chằm, chằm chằm vào Alan.

“Sao nào? Như vậy, mọi người đều đạt được điều mình muốn. Cô không nghĩ đó là một ý kiến tuyệt vời sao?”

“Anh chỉ không muốn di chuyển mà thôi!”

“Cô nói đúng. Đó là điều tôi đã nói với cậu suốt thời gian qua.”

Feoras nghiến răng nghe rõ mồn một. “Tôi thực sự ghét khía cạnh này của cậu…!”

“Chà, tôi không ghét cái cách cậu kích động như thế. Nhưng đôi khi phải giải quyết nó cũng hơi phiền.” Alan giữ vững lập trường, tránh ánh nhìn cháy bỏng của Feoras.

Bạn biết không, cuối cùng thì tôi cũng bắt đầu hiểu cảm giác của Feoras, dù chỉ một chút. Alan quá ung dung đi.

“Vậy, về cơ bản là…” Một giọng nói cất lên.

Sucy giơ tay lên, bên cạnh Lotte, người đang bận lo lắng và bồn chồn. Sucy là người duy nhất ở đây trông có vẻ bình tĩnh.

“Ba người các cậu—Feoras, Alan và Akko—sẽ tham gia thử thách và một trong số các cậu sẽ trở thành vua tiên?”

“Đúng vậy. Thế nào? Nghe vui mà, phải không?”

“Tôi tham gia.”

Không phải tôi nói câu đó! Là Amanda.

“Này, Akko, nhận lời hắn đi. Nếu cậu không nhận, tớ sẽ nhận.”

“Cái gì—? Cậu nghiêm túc chứ?!”

“Tất nhiên là nghiêm túc rồi. Này, cởi dây trói này ra. Tôi không làm được gì cả.” Vừa giãy giụa, cô vừa tung cú đá mạnh vào con Cu Sith đang canh gác cô.

Khoan đã. Mình ư? Trở thành người cai trị giới tiên ư? Thật sao?

Đó, đó chỉ là… một cơ hội vô cùng thú vị, phải không?

Đôi mắt Alan trĩu nặng vẻ buồn ngủ, nhưng hắn nhìn thấu tâm can tôi. “Vậy cô nói sao, cô phù thủy nhỏ? Cô chấp nhận thử thách này chứ?” Hắn trêu chọc.

“Là Atsuko. Tên tôi là Atsuko Kagari.” Tôi xắn tay áo lên, sẵn sàng để bắt đầu.

“Và được thôi. Tôi sẽ nhận lời anh!”

“Cái gì? Akko, khoan đã!!”

“…Tớ biết ngay cậu ấy sẽ nói thế mà.”

Tôi có thể nghe thấy Lotte hét lên phía sau và vai Sucy càng chùng xuống hơn nữa.

Nhưng tôi chỉ giơ ngón trỏ lên. “Với một điều kiện. Lotte và Sucy sẽ tham gia cùng tôi. Bởi vì chúng tôi là một đội gắn bó khăng khít, ba trái tim cùng chung nhịp đập!”

“Cáiiiiiiii gìiiiiiiiiii?!”

“…Như tớ đã nói với cậu, chúng ta chỉ là bạn cùng phòng thôi.”

“Tùy cô. Nếu cô muốn, những phù thủy bị bắt giữ cũng có thể tham gia cùng cô.”

“Chúng tôi đằng nào cũng sẽ tham gia! Không đời nào chúng tôi im lặng đứng nhìn. Phải không, các cậu?!” Amanda nhìn sang những người khác để tìm sự đồng tình.

Nhưng Jasminka chỉ đang vui vẻ ăn đồ ăn vặt, trong khi Constanze vẫn trông cau có như mọi khi.

“Thấy chưa?!” Cô ưỡn ngực, nhưng… Ừm, c-cậu chắc chứ?

“Tôi thích tinh thần của cô. Chà, hãy cố gắng hết sức mình. Dù sao đi nữa, trở thành vua của giới tiên là cách duy nhất cô có thể quay trở lại thế giới bên ngoài.” Alan vừa nói vừa cười, rõ ràng là rất thú vị.

Tôi quyết đoán gật đầu. “Ồ, chúng tôi sẽ cho anh thấy.”

“Vậy là ổn thỏa rồi.”

“…Mấy người muốn nói gì thì nói, không thiếu một ai. Luôn luôn là tôi phải dọn dẹp mớ hỗn độn của mấy người!” Feoras gầm gừ với giọng trầm và lườm Alan. “Chỉ có một vua tiên thôi. Cậu nghĩ lý do gì mà chúng ta được phép làm điều này theo đội?! Thử thách này có ý nghĩa bởi vì cậu chiến thắng bằng sức mạnh của chính mình—”

“Rồi, rồi, rồi, rồi. Tôi biết rồi.” Alan ngắt lời. “Cậu cứ tiếp tục làm điều đó đi. Nhưng cách người khác chọn tham gia là tùy thuộc vào họ.”

“…Sao cũng được! Nhưng vì cậu đã quyết định tham gia chuyện này, tốt nhất cậu đừng có ăn bớt công đoạn, Alan!”

“Sẽ ổn thôi. Hoàn toàn ổn thôi. Tôi sẽ nghiêm túc về nó. Yaaaawn.”

“Tỉnh dậy đi!”

Ôi, Feoras. Nó đã hoàn toàn quên mất vẻ điềm tĩnh của mình.

Khi chứng kiến vị vua của họ giậm chân một cách trẻ con, các Cait Sith đã sững sờ. Nhưng điều tương tự cũng có thể nói về các Cu Sith. Họ nhìn Alan với vẻ buồn cười mệt mỏi, và tôi gần như có thể nghe thấy những gì họ đang nghĩ: Ôi, nhà vua của chúng ta lại vừa đề xuất một điều gì đó ngớ ngẩn nữa rồi.

Feoras đi thẳng đến chỗ hắn và giật lấy sợi dây xe trượt khỏi bàn chân của người tùy tùng. Sau đó, kéo cái cơ thể tương đối to lớn của Alan dậy, nó hướng về phía Đá Doras. Chỉ khi lên đến đỉnh đồi, nó mới lấy lại được phẩm giá của một vị vua.

Nó tuyên bố hùng hồn trước đám đông. “Giờ đây chúng ta sẽ bắt đầu thử thách của vua tiên! Chỉ những người tham gia mới được ở lại đây. Còn những người còn lại, hãy để chúng tôi yên. Khi chúng tôi giải quyết xong chuyện này một lần và mãi mãi, các ngươi sẽ biết kết quả!”

Mắt Alan tròn xoe trước cảnh tượng cường độ sôi sục như vậy, nhưng hắn chỉ lầm bầm nhẹ nhàng với chính mình. “Nghiêm túc đấy, năng lượng đó từ đâu ra vậy?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!