Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Th...
陆远秋 (Lục Viễn Thu)- Tập 01
- Tập 02
- Chương 101 : Cậu có sở thích quái đản gì thế này!
- Chương 102 : Anh Thu, Trương Dật Phi úp rổ 5 lần trong 20 phút
- Chương 103 : Tớ thấy Lục Viễn Thu cũng rất đẹp trai mà
- Chương 104 : Tằng hứa nhân gian đệ nhất lưu!
- Chương 105 : MVP!
- Chương 106 : Than ôi! Nước mắt chan hòa!
- Chương 107 : Lá Phong Mùa Hạ đã gia nhập nhóm chat
- Chương 108 : Lục Viễn Thu, tôi hy vọng cậu nhận thua
- Chương 109 : Mày có biết bố của Trương Dật Phi là ai không?
- Chương 110 : Thu và Hạ cùng lên bảng giải bài
- Chương 111 : Tớ hứa lần sau sẽ không hung dữ với cậu nữa
- Chương 112 : Hạng nhất khối 12, tiến vào bán kết
- Chương 113 : Chị dâu cũng ở đây ạ? Chào chị dâu!
- Chương 114 : Đi chợ rau mua quần áo
- Chương 115 : Cô ấy đi học ngày mặc ngày không?
- Chương 116 : Tha thứ cho tớ nhé, Hạ Hạ
- Chương 117: Thiếu niên vĩnh cửu
- Chương 118 : "Thiên Hắc Hắc" dưới trời tuyết đầu mùa
- Chương 119 : Xuân
- Chương 120 : Anh Viễn Thu, em là Huyên Huyên đây mà
- Chương 121 : Cô gái này không phải là bạn gái của Trương Dật Phi sao?
- Chương 122 : Chú ơi, bạn trai của con gái chú đánh bóng cũng khá lắm đấy
- Chương 123 : Chị ấy chỉ thích con gái thơm tho mềm mại thôi
- Chương 124 : Cô bé này xinh đẹp và đáng yêu quá đi mất
- Chương 125 : Khà khà khà (Jie Jie Jie)
- Chương 126 : Quy tắc giang hồ, không đánh phụ nữ
- Chương 127 : Thiên ái (2)
- Chương 128 : Bánh tart trứng trông đáng yêu thật
- Chương 129 : Hoàn toàn không xứng làm đối thủ của Lục Viễn Thu
- Chương 130 : Doanh nghiệp Lục thị
- Chương 131 : Halloween
- Chương 132 : Ánh sáng
- Chương 133 : Hy vọng và lòng dũng cảm
- Chương 134 : Múa ba-lê trong tiệc Tết Dương lịch
- Chương 135 : Cứ hễ nhắc đến cậu là con bé lại nói nhiều hẳn lên
- Chương 136 : Công tử họ Trương có hình xăm quân bích
- Chương 137 : Ngửi hương biết nữ nhân
- Chương 138 : Tằng hứa nhân gian đệ hạ lưu
- Chương 139 : Mặt trời và Mặt trăng
- Chương 140 : Phần thưởng nhiệm vụ chính tuyến
- Chương 141 : Giả! Giả! Tất cả đều là giả!
- Chương 142 : Tự hào về bố mình
- Chương 143 : Giữ lấy chút hơi ấm cho thế gian này
- Chương 144 : Cậu bé bảy năm trước
- Chương 145 : Lần đầu làm người dẫn đầu tập thể dục
- Chương 146 : Thanh niên văn nghệ và ngự tỷ nóng bỏng
- Chương 147 : Bạch Nhược An năm ấy
- Chương 148 : Năm trăm tệ
- Chương 149 : Nhưng anh trai tớ, thực sự rất đẹp trai
- Chương 150 : Để tớ giữ chân giúp cậu
- Chương 151 : Chúng em là bạn học bình thường
- Chương 152 : Ba người hiểu rõ nhất nỗi sợ bóng tối
- Chương 153 : Cậu không ăn thật à?
- Chương 154 : Hay là chị em mình chơi một trò chơi đi?
- Chương 155 : Viết tiếp nhật ký
- Chương 156 : Mưa rơi sâu thẳm
- Chương 157 : Bế kiểu công chúa
- Chương 158 : Trong ngăn bàn cậu có một bức thư
- Chương 159 : Lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của bà nội
- Chương 160 : Tỏ tình với Trịnh Nhất Phong
- Chương 161 : Tiệc Tết Dương lịch còn phải phỏng vấn nữa à?!
- Chương 162 : Tìm người trong mưa
- Chương 163 : Đừng đi nữa, đêm nay ở lại đây đi
- Chương 164 : Đừng có làm chuyện gì quá giới hạn với con bé đấy!
- Chương 165: Tớ ôm cậu ngủ được không?
- Chương 166 : Hãy để cô ấy được nhìn thấy một lần từ trên thiên đường
- Chương 167 : Trịnh Nhất Phong, tớ thích cậu
- Chương 168 : Dạ tiệc trường Nhất Trung và trường Số 7
- Chương 169 : Chủ đề Tiếc nuối thanh xuân
- Chương 170 : Cậu có muốn chứng minh sự trong sạch với cô Tô không?
- Chương 171 : Cậu biết nấu mì không? Mì sợi ấy?
- Chương 172 : Đi con đường học sinh năng khiếu thể dục
- Chương 173 : Làm gì có chuyện sinh nhật mà không tặng quà?
- Chương 174 : Số đo ba vòng của hai người tuyệt đối không giống nhau
- Chương 175 : Thiên sứ thuần khiết
- Chương 176 : Số đo ba vòng
- Chương 177 : Hương vị nước sốt chuẩn vị
- Chương 178 : Bố cậu ấy hình như mất tích nhiều năm rồi
- Chương 179 : Bạch Thanh Hạ may mắn gặp được Lục Viễn Thu
- Chương 180 : Chị ba biết vẽ phác họa chân dung?
- Chương 181 : Lần đầu tiên trang điểm
- Chương 182 : Chuyện Tiểu Hạ giúp con nấu mì e là không được đâu
- Chương 183 : Đây, chính là yêu
- Chương 184 : Đông
- Chương 185 : Hôm nay cháu dẫn một cô gái mình thích đến
- Chương 186 : Là tớ sơ suất
- Lời tâm sự cuối tháng
- Chương 187 : Hạ, đóng cửa lại
- Chương 188 : Cháu có mang quà ạ
- Chương 189 : Thanh niên mặc vest trắng có hình xăm quân bài bích
- Chương 190 : Mọi người không phải đều là những người lát nữa sẽ nấu mì đấy chứ?
- Chương 191 : Trên đó làm gì có tên tớ?
- Chương 192 : Chúng ta là một
- Chương 193 : Lấp lánh tỏa sáng
- Chương 194 : Con còn nhớ chuyện công thức bí mật chứ?
- Chương 195 : Vì cô gái tốt bụng này, cháu sẽ ích kỷ một lần
- Chương 196 : La Cường
- Chương 197 : Cây thông Noel và những tờ giấy ước nguyện
- Chương 198 : Đến lượt thuyết trình rồi!
- Chương 199 : Không viết tớ liếm tay cậu đấy
- Chương 200 : Tiếc nuối luôn gắn liền với thanh xuân
- Tập 03
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Lời tâm sự cuối tháng
Xin chào mọi người, tôi là Lục Viễn Thu.
Sau một tháng suy ngẫm và sắp xếp lại, tôi xác định độ dài cuối cùng của bộ truyện này sẽ rơi vào khoảng 1,7 triệu - 1,8 triệu chữ (sau này có thể điều chỉnh một chút tùy tình hình, nhưng chắc không chênh lệch nhiều).
Không biết có độc giả nào tinh ý nhận ra tên của quyển 1 là: Mùa Thu Đến Rồi.
Bộ truyện gồm bốn quyển.
Quyển 1: Mùa Thu Đến Rồi (Phần cấp 3)
Tỷ trọng: 40%
Quyển 2: Mùa Hạ Như Hoa (Phần đại học)
Tỷ trọng: 40%
Quyển 3: Gió Xuân Thoảng Qua (Phần xã hội)
Tỷ trọng: 15%
Quyển 4: Mùa Đông Đã Tới (Phần kết)
Tỷ trọng: 5%
Sau khi mạch truyện chính kết thúc sẽ có một số chương ngoại truyện (tuyến tình cảm của các nhân vật phụ quan trọng, chuyện về con cái của nam nữ chính, và cả chuyện về mẹ và anh trai nữ chính).
Đây là một câu chuyện tình yêu thanh xuân vườn trường có đầu có cuối, yếu tố thương trường rất ít, nếu có xuất hiện cũng chỉ để làm nền cho các mối quan hệ nhân vật hoặc thúc đẩy cốt truyện.
Chắc mọi người cũng nhận ra bộ truyện này dùng “bốn mùa” để ám chỉ một số thiết lập quan trọng, coi như một quả trứng phục sinh nho nhỏ nhé.
Bốn mùa cũng đại diện cho bốn nhân vật quan trọng.
Mùa Đông không phải là Lục Dĩ Đông đâu nhé, hahaha, tôi thấy nhiều bạn đoán sai rồi.
Lục Dĩ Đông với vai trò em gái chỉ là một nhân vật phụ ít đất diễn, những “nhân vật bốn mùa” còn lại mới là những người thực sự thúc đẩy cốt truyện quan trọng.
Đầu tiên tôi xin đính chính một việc, về định vị của Liễu Vọng Xuân. Thấy có độc giả hiểu lầm cô ấy là les (đồng tính nữ), không phải đâu ạ...
Định vị của cô ấy là bạn thân, tri kỷ tương lai của Bạch Thanh Hạ, cùng với Lục Viễn Thu đóng vai trò khích lệ nữ chính thoát khỏi sự tự ti, trở nên lạc quan hơn. Tại sao lại nghĩ cô ấy là les thế???
Nữ chính cũng là con người bằng xương bằng thịt, nghĩa là cuộc đời cô ấy không chỉ có nam chính, cô ấy cũng cần có bạn bè chứ.
Có mấy bạn độc giả bảo viết Liễu Vọng Xuân thân thiết với nữ chính là bỏ truyện, đọc mấy bình luận kiểu này tôi thấy bất lực lắm, có lẽ do phần trước tôi miêu tả chưa thỏa đáng chăng.
Liễu Vọng Xuân là nhân vật không gây bất cứ nguy cơ nào cho tình cảm của nam nữ chính, đồng thời đóng vai trò quan trọng giúp nữ chính tự tin hơn.
Còn về nhân vật “Đông”, câu chuyện của cô ấy sẽ diễn ra ở đại học, hiện tại chỉ là bước đệm thôi.
Nói xong về quy hoạch cả bộ truyện, giờ tán gẫu chút chuyện khác nhé.
Hiện tại truyện đã qua giai đoạn hot nhờ video ngắn, một bộ phận “người dùng video ngắn” với tâm lý nóng vội đã rời đi. Đây là chuyện buồn, nhưng cũng là chuyện vui, nghĩa là những người ở lại phần lớn là những độc giả lặng lẽ đọc truyện, những độc giả chân chính.
Tôi có thể xem được số lượng người đọc hàng ngày trong phần quản trị, cả hai nền tảng cộng lại cũng gần một vạn người, chỉ là đa số mọi người đều lặng lẽ đọc, lặng lẽ đồng hành.
Rất cảm ơn những độc giả thầm lặng này, phiếu bầu của các bạn tôi đều nhìn thấy cả.
Tất nhiên cũng cảm ơn những độc giả bình luận hàng ngày, những lời khích lệ và phê bình của các bạn tôi cũng đều đọc hết.
Không có các bạn, bộ truyện này không thể đi đến ngày hôm nay, xin cảm ơn một lần nữa!
Nhiều người bảo tôi viết “nước” hay anh em quen gọi là thủy (câu giờ, dài dòng), haiz, tôi chỉ có thể giải thích rằng đây là truyện đời thường (slice of life), đời thường phải dựa trên thiết lập nhân vật, mà thiết lập nhân vật thì phải dùng rất nhiều chi tiết để thể hiện.
Nếu viết tình tiết quá nhanh, không chỉ cốt truyện đơn mỏng mà nhân vật cũng sẽ mờ nhạt, biết sao được... Bộ truyện cần bao nhiêu chữ để kết thúc tôi sẽ viết bấy nhiêu, không viết thừa một chữ vô dụng nào để kiếm tiền đâu, nội dung viết ra đều có ích cả.
...
Cuối cùng.
Sắp đến Tết Dương lịch rồi, chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Năm mới phát tài, gặp nhiều may mắn, người bạn thầm thương trộm nhớ cũng đang thầm thương trộm nhớ bạn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
6 Bình luận