Sáng hôm sau. Tôi bị đánh thức bởi một cơn nóng và hơi ẩm ngột ngạt.
Ngay khi vừa tỉnh giấc, tôi vươn vai, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng dần dần, tôi nhớ lại tình cảnh của mình và sống lưng chợt lạnh toát.
Theo thói quen, tôi đưa tay lên dụi mắt và cảm thấy nhẹ nhõm khi hai cánh tay vẫn còn đó. Chân cũng vẫn còn.
Thật ngạc nhiên, có vẻ như tôi đã sống sót qua đêm đó mà không hề hấn gì.
Nguyên nhân của cơn nóng ẩm ướt này là thân nhiệt từ Joanne đã làm tuột cả quần áo ngủ của mình. Cô ta đang ôm ghì lấy tôi như muốn siết chặt.
Một thoáng xao động. Nửa phần vui sướng, nửa phần tuyệt vọng. Phần sau đến từ cảm giác buông xuôi kiểu như “Vẫn chưa giết mình à?” hay “Nếu định làm thì làm nhanh lên đi”.
Tôi nắm rồi lại xòe bàn tay thuận của mình, sau đó chuyển sự chú ý sang thằng em đang sung sức chào buổi sáng.
Đây không phải là nói đùa mà là chuyện nghiêm túc, tôi nghĩ rằng chừng nào còn chào cờ buổi sáng được thì tinh thần và thể chất vẫn còn ổn. Người ta nói rằng khi con người đạt đến giới hạn, ham muốn tình dục sẽ biến mất hoàn toàn, và địa ngục thực sự bắt đầu khi các hiện tượng sinh lý không còn xảy ra nữa.
Cảm nhận được cặp đùi mềm mại của cô gái đang bị thằng em sung sức của mình chọc vào, tôi rên rỉ một chút rồi dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi vòng tay cô ta.
“...Phù.”
Nếu cô ta không ngủ say, chắc tôi đã không thể thoát khỏi cái vòng kiềm tỏa này.
Tuy nhiên, có lẽ nhờ được ngủ trên một chiếc giường tử tế sau thời gian dài, giấc ngủ này có vẻ rất chất lượng. Phần hông và vai vốn mỏi nhừ giờ đã nhẹ bẫng. Tôi không còn buồn ngủ, và đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Không ngờ rằng nhờ có Joanne mà mình lại được một giấc ngủ ngon. Chỉ riêng điểm này thì tôi phải cảm ơn cô ta.
“Xin thất lễ.”
Tôi nói khẽ với cô gái đang ngủ say sưa, rồi nhẹ nhàng mở hai lớp khóa trên cửa phòng. Tôi cố gắng vặn tay nắm cửa thật nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động và rời khỏi phòng, nhưng cánh cửa không mở ra do bị vướng thứ gì đó.
(...Là khóa ba lớp à)
Tôi rùng mình, vặn nốt cái chốt ở góc khuất rồi bước ra ngoài.
Nắm rõ cấu trúc của tòa lâu đài cổ, tôi rón rén bước đi để không ai phát hiện, hướng về phía lối ra. Sẽ phiền phức chết đi được nếu có tin đồn kiểu như “thấy một gã đàn ông ra khỏi phòng Joanne vào sáng sớm”. Tôi đi dọc hành lang trống rỗng, lạnh lẽo của tòa lâu đài cổ, cố gắng xóa đi sự hiện diện của mình và lắng tai nghe ngóng.
Có ai đó ở phía bên kia góc rẽ. Tôi đã không bỏ sót tiếng bước chân rất nhỏ.
“…………”
Tôi vịn tay vào bức tường của hành lang, chỉ ló một nửa khuôn mặt ra để quan sát. Một người đàn ông to lớn hơn tôi một vòng đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống cảnh vật bên ngoài.
──Aros Hawkeye. Thủ lĩnh đáng tự hào của giáo đoàn chúng ta.
Dù trời còn chưa sáng rõ, hắn vẫn đeo cái mặt nạ kỳ quái hình chữ X như mọi khi để che giấu khuôn mặt thật của mình.
Nghe nói chưa một ai từng nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn. Khoác trên mình bộ trang phục đen tuyền, Aros được tắm trong ánh nắng ban mai vừa bắt đầu chiếu vào tòa lâu đài, trông hắn có vẻ gì đó thật thần thánh.
Gã đàn ông đó đang làm gì vào lúc sáng sớm tinh mơ thế này?
(Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra hành động của mình và đang lảng vảng trong lâu đài...? Không, nếu hắn nắm rõ hành tung của mình thì đã đến thẳng phòng của Joanne rồi. Vậy thì tại sao lại đứng lù lù ở đó chứ...)
Aros đứng bất động, nhìn xuống căn cứ dưới chân lâu đài. Tôi không thể thấy được biểu cảm của hắn, nhưng có vẻ như hắn đang cố tìm kiếm thứ gì đó trong khung cảnh trải dài bên dưới.
Dự đoán đó có lẽ đã đúng, sau khi lắc đầu một lúc, Aros thở dài một cách đầy thất vọng.
『...Hôm nay con gà trống đầy sinh lực đó có vẻ không gáy nhỉ...』
“...?”
Gà trống? Tôi đang đứng hình vì không hiểu hắn nói gì thì một làn sương mù mờ ảo tựa bóng tối bắt đầu bao bọc lấy Aros trông có vẻ hơi ủ rũ. Làn sương đen kịt cuộn xoáy, che khuất vóc dáng của gã giáo chủ, rồi cứ thế tan biến theo gió.
Dáng hình Aros biến mất cùng bóng tối chỉ trong nháy mắt. Hẳn là hắn đã kích hoạt khả năng dịch chuyển tức thời của mình. Tốc độ đó nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
Nhờ con gà trống không gáy mà tôi có được lối thoát, tôi thầm cảm ơn con gà bí ẩn nào đó và vui vẻ đi về phía lối ra.
Sau đó, may mắn là tôi không chạm mặt thêm một vị cán bộ nào khác, tôi thở phào nhẹ nhõm, đặt tay lên cánh cửa lớn ở đại sảnh.
── Cạch, một tiếng động lớn vang lên.
Tôi suýt nữa thì “Ah” lên một tiếng. Vào sáng sớm, tiếng động này vang đi rất xa. Dù gì thì cấu trúc bên trong tòa lâu đài cổ này cũng được thiết kế để âm thanh truyền đi rất rõ── Ngay khi suy nghĩ đó lướt qua não, một giọng nữ đanh thép đâm thẳng vào sau lưng tôi.
“Bóng lưng đó... có phải là Oakley-kun không? Gặp cậu ở đây, cũng tình cờ nhỉ.”
“Vâng, ngài có việc gì sai bảo ạ.”
Là Juanquilo. Có lẽ đây là người mà tôi không muốn gặp nhất vào lúc này. Tôi lập tức quay lại và quỳ gối xuống. Cô ta dừng lại cách tôi khoảng một mét, khịt mũi đầy thắc mắc.
“Hửm? Cậu có mùi của Joanne. Thấy cậu lảng vảng trong lâu đài vào sáng sớm thế này, xem ra là đã ngủ lại phòng con bé à?”
“Vâng. Vì tôi nhận được mệnh lệnh từ Joanne-sama.”
“...Fufu. Cậu bây giờ quả nhiên là đang tự mâu thuẫn đấy. Cố gắng đừng để sẩy chân một ngày nào đó nhé.”
Tôi biết bản thân mình đang mang đầy mâu thuẫn. Juanquilo vỗ vỗ lên đầu tôi vài cái, rồi bỏ đi với một tràng cười khẩy.
Tôi cố nén sự bực bội, siết chặt nắm đấm và nuốt giận vào trong.
Nếu tỏ thái độ chống đối với cán bộ, tôi sẽ bị tái giáo dục - thực chất là tẩy não - không chút nương tay. Phải cố gắng hành xử như thể mình không có chút tự chủ nào...
Sau khi cô ta rời đi, tôi thoát khỏi tòa lâu đài và đi vào một hang động dưới chân núi. Phía cuối con đường được gia cố như đường hầm mỏ là một kho vũ khí. Tôi đến đây để bảo dưỡng trang bị, hòng tăng thêm dù chỉ một chút tỷ lệ sống sót trong trận chiến Metashim sắp tới.
Tôi lựa chọn món đồ mình cần từ đống trang bị chất trong kho vũ khí. Tôi mặc một chiếc áo giáp lưới cướp được từ lính Chính thống giáo bên dưới lớp quần áo để giảm khả năng bị thương. Tôi mài sắc thanh kiếm sắt và kiểm tra xem nỏ có bị hỏng hóc gì không.
Đây là những công cụ mà tôi phó thác sinh mạng của mình theo đúng nghĩa đen, nên kiểm tra bao nhiêu lần cũng không thấy đủ. Chỉ cần tăng được tỷ lệ sống sót lên dù chỉ một chút thôi cũng tốt rồi.
Khi tôi đang kiểm tra trang bị thì có khách đến kho vũ khí. Tôi cứ ngỡ là một vị cán bộ nào đó nên đã vào tư thế phòng thủ, nhưng đó lại là một tín đồ tà giáo bình thường, mặc chiếc áo choàng giống hệt tôi, không có gì đặc sắc.
“…………”
“…………”
Tôi dừng việc đang làm, đứng dậy khỏi chiếc ghế đẩu. Tôi và gã tín đồ bình thường đó đối mặt với nhau qua cái kệ đặt nỏ và đĩa da thuộc.
Đây là kho vũ khí vào sáng sớm, khi không có ai khác. Có lẽ cả hai chúng tôi đều đang nghĩ “thằng này có chút đáng ngờ”. Khi rơi vào trạng thái nghi ngờ lẫn nhau, suy nghĩ sẽ bị nhiễm độc, và sự thật bị che mờ. Vì lý do nào đó, chúng tôi rơi vào tình thế giằng co, giữ một khoảng cách nhất định.
“...Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Vị khách là một thanh niên trạc tuổi tôi. Khi tôi lên tiếng trước, gã thanh niên đáp lại bằng một giọng nói rụt rè.
“Cậu đến đây có việc gì vậy?”
“Vậy còn cậu, cậu đang làm gì thế?”
“Tôi đang chuẩn bị cho trận chiến Metashim.”
“Ra vậy.”
“Còn cậu thì sao?”
“Tôi cũng vậy. Tôi muốn đảm bảo có được áo giáp sớm một chút.”
“Vậy à...”
Gã thanh niên cầm một tấm giáp lên, dùng đốt ngón tay thứ hai của ngón giữa gõ nhẹ để kiểm tra độ cứng. Gã không nhìn tôi nữa mà chuyển sang xem nỏ và dao găm, nên tôi cũng quay lại với công việc của mình.
...Có vẻ như tôi đã quá cảnh giác. Ở căn cứ giáo đoàn, việc không thể thư giãn dù chỉ một chút là chuyện thường ngày, nên có lẽ tôi đã sợ hãi ngay cả với một tín đồ bình thường.
Chúng tôi tiếp tục công việc của mình mà không để tâm đến sự tồn tại của nhau.
Tôi thường không hay nói chuyện phiếm. Tôi sợ rằng trong một cuộc nói chuyện vu vơ, kiến thức từ tiền kiếp của tôi sẽ lòi ra và làm lộ tẩy, và cũng vì tôi không muốn nổi bật giữa đám đông tín đồ vô danh.
Mà, cho đến nay, nhờ việc giữ im lặng mà tôi đã có thể sống như một tín đồ mob bình thường. Nhưng gần đây, tình hình không còn cho phép tôi tự cho mình là một tên mob nữa.
Làm gì có tín đồ bình thường nào lại được qua đêm với một cán bộ cơ chứ. Ít nhất thì... à không, phải nói là tôi đang bắt đầu trở nên khá nổi bật rồi. Vốn dĩ tôi là một người thích sự cô độc, và tôi chỉ muốn có một sự tồn tại mờ nhạt đến mức không ai nhận ra.
(...Có vẻ như trong giáo đoàn này, chỉ có mình và gã này là còn bám lấy sự sống đến mức phải bảo dưỡng vũ khí và áo giáp ở kho. Mà đúng hơn, vẫn có người muốn tăng tỷ lệ sống sót của mình nhỉ. Cứ nghĩ rằng mọi người đều đang bị dồn vào đường cùng, nên sẽ không có tín đồ nào ngoài mình nghĩ đến chuyện đó chứ)
Tôi vừa liếc nhìn gã thanh niên vừa nãy, vừa bắt đầu pha chế các loại thảo dược hái được trong núi trên chiếc bàn gần đó.
Ngoài thuốc độc để tẩm vào mũi tên nỏ, thì thuốc hồi phục để sơ cứu và thuốc nổ cũng là những thứ nên làm sẵn. Kiến thức pha chế các loại thảo dược có thể sử dụng được đều là từ kiến thức trong nguyên tác.
Nhìn sang gã thanh niên, có vẻ như cậu ta đang pha chế một loại thuốc khác với tôi. Tôi tò mò không biết cậu ta đang làm gì nên đã quan sát, và cậu ta cũng nhìn lại chỗ tôi.
“…………”
“…………”
Cảm giác như đang soi gương vậy. Khung cảnh hài hước đó dường như đã làm tan biến sự căng thẳng trong kho vũ khí, chúng tôi nhìn nhau rồi bất giác bật cười.
“Chúng ta hợp nhau thật đấy.”
“Đúng là chuyện hiếm.”
Bầu không khí xa cách bỗng chốc biến mất, chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết.
Nhiệt huyết muốn sống sót toát ra từ cậu thanh niên, vốn kiến thức phong phú, và cái vẻ còn tạo ra nhiều rào cản với người khác hơn cả tôi... Tất cả những yếu tố đó đã tạo nên một cảm giác tin tưởng không thể diễn tả bằng lời.
Nói tóm lại, đó là mùi của『đồng loại』.
Cử chỉ của cậu toát ra cái mùi giống hệt tôi, không thể che giấu được.

“Oakley-san gia nhập giáo đoàn này như thế nào vậy?”
“Ai biết. Khi tôi nhận ra thì đã ở đây rồi.”
“Haha, giống hệt tôi. Ra là cậu cũng không tự nguyện gia nhập giáo đoàn.”
Sau một hồi tự giới thiệu sơ qua, tôi biết được tên cậu ta là Steve. Giống như tôi, cậu ta bị bắt cóc từ khi còn nhỏ, và đã nôn ra máu để sống sót cho đến bây giờ.
Dù không thể nói thẳng ra những lời như “Tôi thấy nghi ngờ về chính sách và mục đích của giáo đoàn”, chúng tôi chỉ có thể diễn đạt một cách vòng vo và ẩn dụ, đồng thời phải thêm thắt những lời bao biện── nhưng có vẻ như Steve cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn với hành động giết người không ghê tay của giáo đoàn.
Cậu ta coi Aros là một nhà lãnh đạo tổ chức đáng kính, nhưng vẫn có những phần trong hành động của hắn mà cậu ta không thể chấp nhận được── cậu ta nghĩ rằng có được sức hút lớn như vậy thực sự là điều tuyệt vời, nên mong muốn hắn hãy hành động sao cho đừng đi chệch khỏi lẽ phải quá xa── Trong lúc đang chuẩn bị cho cuộc đột kích Metashim với những suy nghĩ đó, gã đã gặp tôi.
Dù có lẽ chưa hoàn toàn thoát khỏi tẩy não, nhưng Steve vẫn còn giữ được phần lý trí mà người đời hay gọi là bình thường.
Hơn nữa, việc cậu ta dùng những biểu hiện hết sức vòng vo để chỉ trích Aros cho thấy cậu cũng hiểu rằng đây là điều cấm kỵ không được nói ra trong căn cứ. Dù có lẽ không có ký ức tiền kiếp, nhưng việc cậu có thể tự mình thoát khỏi sự tẩy não quả thật là một người đáng tin cậy.
“...Tôi có cảm giác là có thể nói chuyện với cậu, không giống như những người khác. Thật may vì có người giống như tôi.”
Steve là người có thể nhận ra sự bất thường bên trong giáo đoàn, nhưng những tín đồ khác thì không, thậm chí họ còn không nhận ra sự kỳ lạ đó. Bởi vì họ được nuôi dưỡng để trở thành những con cờ xuất sắc của Giáo đoàn Đền thờ Aros ngay từ khi mới sinh ra, và không hề biết bất cứ điều gì khác.
Trong khi hầu hết các tín đồ khác, dù là người thông minh như Steve hay không, đều là nạn nhân của Aros, bị nhồi nhét vào đầu những điều như:『Giáo chủ Aros là một vị thần, và mọi việc ngài làm đều đúng. Những thứ khác đều là xấu xa. Chính thống giáo Kenneth là một tổ chức tồi tệ cản trở chúng ta』trong suốt bao nhiêu năm, bao nhiêu thập kỷ, đến mức họ không còn nghi ngờ gì nữa… Gặp được một tín đồ như Steve chẳng khác nào phép màu.
Ngày xuất kích là ngày mai. Phải chuẩn bị xong xuôi trước lúc đó.
Chúng tôi quyết định chia sẻ tất cả kiến thức về thuốc điều chế và thuốc hồi phục mà chúng tôi có, chia sẻ cách thức để sống sót trong một chiến dịch quy mô lớn.
Cuộc đột kích Metashim là một chiến dịch tấn công bất ngờ do các cán bộ tà giáo làm trung tâm. Kế hoạch là nhanh chóng phá hủy doanh trại của lính Chính thống giáo và chiếm lấy thành phố trước khi thông tin kịp truyền đến các cán bộ địch.
Vai trò của chúng tôi là tiêu diệt từng lính Chính thống giáo một trong nội thành và bắt giữ dân thường. Tuy nhiên, khi nhìn vào sức chiến đấu của lính thường, cá nhân tôi cảm thấy lính Chính thống giáo mạnh hơn.
Họ đã quen với chiến trận và trang bị cũng đầy đủ. Họ phối hợp tốt trong từng tiểu đội, và về mặt thể chất cũng có chất lượng khác hẳn. Khi lính thường của hai bên giao chiến với số lượng tương đương, nếu đối phương không mắc sai lầm nào thì bên thua cuộc sẽ là chúng tôi. Việc các cán bộ của chúng tôi có thể kìm hãm lính thường của địch hiệu quả đến mức nào cũng là một yếu tố quan trọng.
Đó là điều mà tôi và Steve lo ngại. Chúng tôi không thể chuẩn bị để đối phó với các cán bộ Chính thống giáo, mà chỉ có thể cố gắng để không bị thua trong các cuộc giao tranh nhỏ lẻ.
Bây giờ không thể nâng cao kỹ năng chiến đấu một cách đột phá được nữa, nên cách chắc chắn nhất để tăng xác suất sống sót là bảo dưỡng trang bị và pha chế thuốc hồi phục, giống như tôi đã làm từ mấy ngày nay.
“Vào ngày diễn ra chiến dịch, chúng ta đằng nào cũng chẳng làm được gì to tát. Sức mạnh của các vị đó quá bạo lực, đến mức công sức của chúng ta chẳng đáng là gì.”
“Cậu nói Joanne-sama và những người khác à? Ừ thì... mấy vị đó đã vượt ngoài tầm con người rồi.”
“Giá như tôi cũng có thể trở nên mạnh mẽ như vậy, thì đã không cần dùng đến thuốc hồi phục.”
“Nhưng vì phải xông lên phía trước nên số lần bị thương chắc cũng sẽ tăng lên đấy.”
“Dù bị thổi bay mất nửa cơ thể, nhưng trông cái đó có vẻ đau lắm nhỉ.”
“...Đau thôi thì chưa đủ để diễn tả đâu.”
May mắn là chúng tôi được phép tự do cho đến ngày xuất kích, nên tôi và Steve đã vào khu rừng gần căn cứ để hái thảo dược.
Khu dân cư của căn cứ lâu đài cổ có một phần thông ra khu rừng. Tôi và Steve đã lẻn ra từ đó, tiến vào khu vực rừng để tìm kiếm nguyên liệu tốt hơn.
Môi trường sống của các tín đồ tà giáo bình thường là dưới sự giám sát lẫn nhau đầy nghi kỵ. Dù tôi nghĩ Steve là người tương đối đáng tin trong giáo đoàn này, nhưng cũng khó nói là đã xây dựng được mối quan hệ có thể sống chết cùng nhau. Nếu tôi mà bỏ trốn, chắc chắn cậu ta sẽ đi rêu rao khắp nơi. Mà ngay từ đầu, chỉ cần có ý định đó thôi là đã nguy hiểm rồi.
Mà, hiện tại tôi đang bị Joanne theo dõi vị trí theo thời gian thực bằng Vật Đánh dấu. Vì vậy, dù có thể tự do ra vào khu vực rừng từ khu dân cư, tôi cũng không thể dễ dàng thoát khỏi sự ràng buộc của tà giáo.
“Mà này Steve, chỗ này có thực sự ổn không đấy? Tôi sợ quái vật lắm nên chưa bao giờ ra vào rừng cả...” Càng tiến sâu vào rừng, khả năng gặp phải quái vật tự nhiên càng cao. Khả năng thu thập được thảo dược quý hiếm cũng cao hơn, nên phải cân nhắc giữa an toàn và thảo dược quý hiếm để tìm ra một vị trí hợp lý.
Tuy nhiên, nhờ có Steve tìm ra địa điểm lý tưởng để thu thập thảo dược, chúng tôi đã có thể miệt mài hái lượm mà không cảm thấy mối đe dọa từ quái vật. Tất nhiên, tôi không biết lý do cho sự tự tin của cậu ta, nên đã sợ chết khiếp.
“Tôi có thể cảm nhận được nơi nào có quái vật sắp đến. Nên tôi nghĩ quanh đây không sao đâu.”
“Nếu đó là tự tin không có căn cứ thì tôi giận đấy.”
“Haha. Vậy thì tôi sắp bị Oakley giận rồi.”
“Này này, thật sự không có căn cứ gì à?”
Tôi quay lại, má co giật, cậu ta nhìn xa xăm và lẩm bẩm.
“...Tôi có kiến thức pha chế thuốc vượt xa những gì được dạy ở giáo đoàn. Việc tôi có thể cảm nhận được khu vực xuất hiện quái vật cũng là một chuyện kỳ lạ. Có lẽ, tôi vẫn còn ký ức từ trước khi đến giáo đoàn cũng nên.”
Steve có thể pha chế một loại thuốc hồi phục dạng thuốc mỡ mà ngay cả tôi cũng không biết. Theo lời cậu ta, trong lúc làm nhiệm vụ, cậu đã nhiều lần được cứu sống nhờ loại thuốc đó khi bị thương nặng.
Trong thế giới công nghệ y tế chưa phát triển này, các phương tiện để chữa trị vết thương chí mạng rất hạn chế.
Loại thuốc mà cậu ta pha chế có thể mong đợi hiệu quả hồi phục gần như cao nhất. Dù không đến mức như ma thuật trị liệu có thể mọc lại phần cơ thể đã mất, nhưng nó có thể làm lành ngay lập tức các vết thương ngoài da ở một mức độ nào đó.
Nếu có đủ nguyên liệu, tôi nghĩ mình cũng có thể pha chế được loại thuốc hồi phục cao cấp gần giống như của Steve.
Tuy nhiên, nếu hỏi tôi có thể tạo ra loại thuốc giống như cậu ta với những nguyên liệu hạn chế trong căn cứ này không... thì câu trả lời là không.
Giáo đoàn cũng có một dạng công thức pha chế thuốc, nhưng trong đó chỉ có kiến thức tối thiểu nên rất ít người có thể sử dụng thành thạo. Vì vậy, những người có kiến thức đặc biệt như Steve, chín phần mười là có nguồn gốc từ ký ức bên ngoài.
Thông thường, khi gia nhập giáo đoàn này, người ta sẽ bị xóa ký ức hoặc điều chỉnh nhân cách. Trừ những trường hợp được chiêu mộ, nhưng Steve đáng lẽ ra phải bị thay đổi ký ức trong quá khứ. Việc cậu ta vẫn còn cảm nhận được những mảnh ký ức còn sót lại không thể nói là gì khác ngoài may mắn.
“Oakley không có ký ức xưa à?”
“Tôi... không rõ nữa.”
“Vậy à. Chỉ có mình tôi thôi sao?”
Tôi đã lập tức che giấu việc mình có ký ức tiền kiếp. Tôi cũng không hiểu tại sao, nhưng tôi cảm thấy việc mình giữ được ký ức tiền kiếp hoàn hảo là một điều không nên.
Dù cậu ta đã thẳng thắn kể về hoàn cảnh của mình, nhưng tôi lại đánh mất thời cơ để thổ lộ tâm can, và chỉ còn biết im lặng.
Steve dường như không đặc biệt để tâm, cậu ta lẩm bẩm tiếp tục.
“Thỉnh thoảng tôi mơ. Một giấc mơ tôi cùng làm thuốc với một người phụ nữ trông giống như mẹ mình. Đi bộ trong rừng, vừa hái thảo dược, người đó vừa dạy cho tôi rất nhiều điều. Giống hệt như cách tôi đang làm với Oakley bây giờ...”
Steve nhổ một loại thảo dược mà gã tìm kiếm từ trong đám cỏ dại mọc um tùm. Đó là loại cỏ mà tôi không biết. Steve nhìn sắc mặt tôi, rồi chỉ cho tôi biết loại thảo dược cần tìm thường mọc ở đâu, và những kiến thức lặt vặt như loại cỏ dại này có tác dụng gì nên ưu tiên hái.
“Tuyệt thật. Toàn là những điều tôi không biết.”
“Đúng không? Có lẽ ngày xưa người đó đã dạy tôi rất nhiều.”
“...Cậu không biết tên mẹ mình à?”
“Tên? Tôi không biết...”
“Vậy à...”
“…………”
Steve làm động tác như thể đang ấn nhẹ vào đầu mình, rồi lắc đầu nói rằng vẫn không thể nhớ ra.
“Nhưng, tôi vẫn nhớ rõ khung cảnh đã đi cùng người đó. Có một khu rừng rậm, và rêu mọc kín trên vách đá. Tôi suýt trượt chân nên bị nhắc nhở. Rằng đừng bước lên những tảng đá ướt... Tôi muốn một ngày nào đó sẽ đi tìm khung cảnh đó.”
Steve nói với đôi mắt lấp lánh trong khu rừng âm u. Ánh sáng trong đôi mắt cậu ta đang nhìn thẳng về phía hy vọng.
Dù đang ở trong hoàn cảnh này, cậu ta vẫn có thể nói về ước mơ của mình.
Còn tôi thì sao? Chạy trốn khỏi giáo đoàn này, cố gắng sống sót bằng mọi giá... Chẳng phải tôi chỉ toàn ôm những suy nghĩ tiêu cực hay sao?
“...Toàn nói chuyện của mình, ngại quá. Nhưng lỗi là do Oakley đã khiến tôi nói nhiều như vậy đấy nhé?”
Thật chói lọi. Ngay khi nghĩ vậy, cảm giác tội lỗi vì đã che giấu thông tin về tiền kiếp của mình ập đến.
Bây giờ, tôi có nên nói thật không? Hay tôi nên nuốt trọn cảm xúc này, rằng đây không phải là thông tin có thể tiết lộ chỉ vì bị cuốn theo một tình bạn vừa chớm nở?
Ký ức tiền kiếp, tức là ký ức về nguyên tác, là con át chủ bài của tôi. Hơn nữa, một khi đã nói ra thì không thể rút lại được. Tôi có thể nói ra thông tin nguy hiểm như vậy ở đây, ngay lúc này không?
(...Thật sự sao?)
Cảm giác muốn nói ra cho nhẹ lòng và cảm giác trái ngược rằng chưa nên nói lúc này đang giằng xé trong tôi.
Tôi muốn giúp Steve tìm kiếm khung cảnh trong mơ của cậu ta. Đó là lời nói từ tận đáy lòng.
Nhưng, việc nói ra ký ức tiền kiếp và việc giúp đỡ ước mơ của cậu ta là hai vấn đề khác nhau. Tôi phải kìm nén cái cảm giác muốn thành thật kể hết bí mật của mình để xây dựng mối quan hệ bình đẳng về mặt tinh thần với Steve.
Sau một hồi do dự, tôi quyết định tạm thời che giấu bí mật.
Sẽ có một ngày tôi kể hết mọi chuyện cho Steve. Chỉ là chưa phải lúc này.
Tôi nở một nụ cười nhẹ với Steve đang cười ngượng ngùng, và nói ra những lời thật tâm.
“Cậu nói là muốn một ngày nào đó đi tìm khung cảnh trong mơ à?”
“Ư, ừm.”
“Sao phải nói ‘một ngày nào đó’, sao không quyết định một ngày cụ thể đi. Nếu quên mất thì buồn lắm đấy?”
“Oakley...! Cậu đúng là một người tốt.”
“Đ, đừng nói thế. Ngại lắm.”
“Haha! Ờm, ngày cụ thể à? Vậy thì... sau khi trận chiến này kết thúc, chúng ta hãy cùng nhau khám phá xung quanh Metashim đi! Nếu không tìm thấy khung cảnh quen thuộc, chúng ta sẽ mở rộng phạm vi tìm kiếm!”
“Nghe có vẻ như là một cuộc thám hiểm không có hồi kết... nhưng mà, thôi cũng được. Nghe vui đấy.”
“Đúng không!? Tự nhiên thấy hào hứng quá! Lâu lắm rồi mới có cảm giác mình đang sống!”
“Ừm, tôi cũng vậy.”
Tôi đã có một lời hứa với Steve. Đây có lẽ là lời hứa đầu tiên tôi có với một người bạn kể từ khi sinh ra ở thế giới này. Tôi đã luôn phải vật lộn để sống sót, và chưa bao giờ có những cuộc nói chuyện vu vơ với người khác.
Trên đỉnh đầu tôi luôn là những mệnh lệnh.
Làm cái này, làm cái kia, không làm được thì chết. Giết.
Câu trả lời của tôi luôn chỉ là “Vâng” hay “Đã rõ”. Tôi đã giết chết trái tim mình, kìm nén cảm xúc, và trở thành một con búp bê tuân theo mệnh lệnh của cấp trên.
Hôm nay, khi gặp cậu ta, tôi có cảm giác như lần đầu tiên mình được làm người.
Tôi nhất định phải sống sót trong chiến dịch tấn công Metashim.
Sau khi chia tay Steve, tôi nhét lọ thuốc hồi phục đặc biệt mà cậu ta pha chế vào túi, siết chặt nắm đấm trước ngực.
Trời tối, sau khi kiểm tra lại trang bị một lần nữa, tôi không tài nào ngủ được vì một cảm giác căng thẳng kỳ lạ.
Đây có thể là thời gian tự do cuối cùng. Có lẽ tôi đang vô thức phấn khích.
Tôi lẻn ra khỏi không gian sống chung được phân công, ngồi bó gối dưới mái hiên của một căn nhà tồi tàn.
Nếu thức khuya, chức năng của não sẽ trì trệ, và khả năng đưa ra những quyết định sai lầm mà không nhận ra sẽ tăng lên. Đặc biệt là trước những ngày quan trọng thì nên đi ngủ sớm.
Đi dạo loanh quanh thư giãn một chút, rồi đi ngủ sớm thôi.
(Ở Nhật Bản, những lúc không ngủ được, mình thường nghịch điện thoại hoặc chơi game để đợi cơn buồn ngủ kéo đến...)
Ở thế giới không có điện này, ban đêm rất dài. Khu dân cư có rất ít ánh sáng, nên chỉ đi bộ thôi cũng phải chú ý dưới chân.
Tôi nhặt chiếc đèn lồng bị bỏ quên gần lối vào căn nhà tồi tàn, chiếu sáng con đường không được lát đá và tiến về phía trước.
Đã lâu rồi tôi mới hoạt động vào ban đêm mà không phải là để ngủ. Vì nhiên liệu cho đèn có hạn, nên ngoài việc ngủ ra thì các hoạt động khác đều không được khuyến khích.
Tuy nhiên, tôi cũng đã lợi dụng ngược lại điều đó, thỉnh thoảng chọn thời cơ để hành động vào ban đêm. Ví dụ như để bí mật pha chế thuốc, tôi đã ở lại qua đêm trong hang động có kho vũ khí. Dạo gần đây không có cơ hội như vậy, nhưng tôi nhớ ngày xưa mình thường làm thế.
Tôi đã thử nghiệm xem mình có thể thực sự tạo ra thuốc nổ và thuốc độc bằng kiến thức trong nguyên tác hay không, và nhân tiện thử nghiệm thuốc nổ... Thỉnh thoảng pha chế hỏng, gây ra một vụ nổ lớn hơn dự kiến, và Juanquilo đã nổi điên lên đi lùng bắt thủ phạm.
Lúc đó tôi tưởng mình chết thật rồi. Juanquilo giận dữ đến mức tập hợp tất cả mọi người ra quảng trường, và dùng『lời nguyền』để tra hỏi từng người một.
“Là ngươi làm đúng không”, “Không, không phải tôi”, cuộc tra hỏi đó kéo dài gần một tiếng đồng hồ, và tiếp theo là đến lượt tôi── Ngay lúc tôi đã chuẩn bị tinh thần để chết, một tiếng nói của Aros vang lên.
『Thế này là lãng phí thời gian, đừng tìm thủ phạm nữa.』
Juanquilo không thể chống lại ý muốn của giáo chủ, đành phải miễn cưỡng chấp nhận rằng tiếng nổ đêm qua là do ma thú hoặc đá rơi, và rút lui. Nếu Aros lên tiếng chậm hơn dù chỉ một giây, có lẽ tôi đã không còn ở đây. Lúc đó, tôi đã thực sự thầm cảm ơn Aros.
Nơi xảy ra vụ nổ nhỏ đã bị sập trần hang động che lấp, nên không ai điều tra thêm nữa. Bây giờ nghĩ lại thì cũng thấy buồn cười.
(Không, chẳng buồn cười chút nào...)
Hang động có kho vũ khí là một nơi tương đối an toàn trong căn cứ này.
Không hiểu sao, hôm nay tôi lại muốn ngủ ở đây.
Tôi đi từ chân núi vào trong hang động, ngồi xuống chiếc ghế đặt trong kho vũ khí.
“Phù...”
Ngày mai,『Trận chiến Metashim』, một sự kiện quan trọng trong nguyên tác, sẽ bắt đầu.
Chỉ sống sót thôi là không đủ. Phải liên lạc được với nhân vật chính của nguyên tác.
Chỉ có một cơ hội duy nhất, nhỉ.
Bị kẹt giữa ham muốn sống sót và cảm giác phải hoàn thành nhiệm vụ. Đương nhiên là áp lực đến mức không thể ngủ được.
Tôi ngả ghế ra sau và đung đưa theo một nhịp điệu nhất định. Ánh sáng ấm áp của chiếc đèn lồng lọt vào khóe mắt, giúp tôi thư giãn một chút.
Tuy nhiên, khi lắng tai nghe sự tĩnh lặng xung quanh, mồ hôi lại bắt đầu túa ra. Cảm xúc của tôi đang rối bời.
“Phù──... a...”
Bị hành hạ bởi sự mệt mỏi tột độ và nỗi đau tinh thần, tôi day trán. Trái ngược với sự mệt mỏi đến kiệt quệ, cơ thể tôi lại đang râm ran một cách khó kiểm soát. Một ham muốn tình dục giống như sự bực bội.
Đã đến nước này thì không còn cách nào khác, giải quyết một phát rồi ngủ vậy. Như vậy có lẽ sẽ sảng khoái và dễ ngủ hơn.
Bất chợt nhớ đến Joanne tối qua cũng khiến tôi có chút hưng phấn.
Nghe nói con người có bản năng duy trì nòi giống ngay cả trong những tình huống nguy cấp. Ở những quốc gia có hàng vạn người chết đói, hay những quốc gia đang trong chiến tranh, sau đó thường có sự bùng nổ dân số.
...À thì, đây chỉ là một lời bào chữa. Đàn ông mà, đành chịu thôi.
Tôi ngước nhìn trần hang động, mơ màng nghĩ về Joanne.
Thành thật mà nói, tôi thấy khinh bỉ bản thân vì đã bị con nhỏ đó làm cho kích thích. Nếu hứng tình với một nhân vật trong game eroge thì còn đỡ, chứ việc bị một con người bằng xương bằng thịt như Joanne làm cho ham muốn thì đúng là một thất bại.
Bởi vì đó là con nhỏ tâm thần mà. Một kẻ nguy hiểm chỉ được cái ngoại hình ưa nhìn, chỉ số nhan sắc hơi cao một chút. Một con nhỏ mà mọi chỉ số đều đổ dồn vào mặt mũi và cơ thể, còn tính cách và chỉ số nghiệp chướng thì âm vô cùng, tại sao tôi lại bị lay động cơ chứ.
Tôi không hề thích Joanne. Chỉ vì cô ta có vẻ ngoài thực sự tốt, nên về mặt đàn ông, tôi bị mê hoặc mà thôi. Chắc hẳn có rất nhiều gã đàn ông khi lướt SNS thấy một nhân vật game mà mình không biết rõ nhưng có ngoại hình hợp gu, cũng sẽ dùng nó để làm nguyên liệu.
Cũng giống như vậy thôi. Joanne có khuôn mặt đẹp, có cảm tình với tôi, và ngực lại còn to nữa. Tôi chỉ đang thuận tay cắt gọt những phần đó, và dùng nó làm nguyên liệu mà thôi.
…………
(...Tệ thật.)
Cảm giác tội lỗi, hay là gì nhỉ. Một tâm trạng phức tạp khiến tôi chìm trong u uất.
Đúng lúc tôi đang lơ đãng như vậy, sợi dây chuyền đeo trên cổ bỗng rung lên bần bật.
“...!?”
Tôi cứ nghĩ là do động tác cúi đầu của mình làm sợi dây chuyền bị lắc, nên phản ứng chậm mất một nhịp.
Là Joanne. Con nhỏ đó đang đến──
Tôi lập tức xoay người vào tư thế phòng thủ. Cùng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía bên kia của hang động tối tăm.
“………… Ê, này~”
Tôi giơ đèn lồng về phía có tiếng nói. Không thấy một cái bóng nào đang động đậy.
Tôi giống như một con thú ăn cỏ bị dồn vào đường cùng. Trước sự việc bất ngờ, tôi chỉ biết mở to mắt đứng hình.
Hiện tại, tôi đang mang theo một mảnh thịt của Joanne trong sợi dây chuyền. Qua mảnh thịt đó, cô ta có thể nắm được vị trí của tôi, nên có lẽ cô ta đã nhận ra tôi đến hang động này.
Nhưng, Joanne là một đứa sẽ buồn ngủ ngay khi trời vừa tối mà. Hơn nữa, ngày mai lại có một chiến dịch quan trọng, nên chắc hẳn cô ta đã đi ngủ từ rất sớm rồi── Chính vì suy nghĩ đó mà tôi đã hoàn toàn không cảnh giác với sự xuất hiện của Joanne.
“Cậu ở đó đúng không. Ta biết rồi.”
Tiếng ủng nặng nề, cộp, cộp, vang vọng trong hang động.
Giọng nói và hơi thở của cô gái ngày càng đến gần. Có lẽ vì Joanne đã nắm được vị trí của tôi, nên tôi có thể cảm nhận được những bước chân chắc chắn đang tiến thẳng về phía mình.
Một áp lực đặc quánh, còn hơn cả bóng tối xung quanh, đang ngày càng mạnh lên. Bầu không khí ngột ngạt càng trở nên đặc quánh, khiến tôi thấy khó thở.
Đã đến nước này thì đành chịu. Tôi vừa kéo quần lên, vừa cố gắng điều hòa nhịp thở.
Thành thật mà nói, gặp Joanne vào lúc này là điều tệ hại nhất. Việc tôi đang làm đúng ngay vào điểm mấu chốt của cô ta.
“Cậu đang làm gì đấy?”
“Dạ, tôi đang thưởng thức Yoannie một chút.”
“Ồ.”
Nếu cuộc đối thoại diễn ra như vậy, tôi sẽ bị cô ta chặt chân tay trong cơn phấn khích và thế là hết.
Khi tôi đang mải mê với những suy nghĩ trong đầu, tôi nhận ra tiếng bước chân đều đặn đã biến mất.
Ngay sau đó, vai tôi bị vỗ nhẹ.
“Oakley, đêm hôm thế này cậu đang làm gì vậy?”
“!?”
Khi tôi nhận ra, một cô gái nhỏ hơn tôi một vòng đã đứng sau lưng tôi. Tôi ngã phịch xuống ghế, giọng run run “Ah.”
“T, tôi đang kiểm tra trang bị.”
“Sáng nay không phải đã làm rồi sao?”
“Tôi lại thấy lo lắng nên...”
“Vậy à.”
“Vâng, đúng vậy.”
“Hừm. Dù vậy thì trông cậu lạ lắm. Mặt đỏ bừng kia kìa.”
Joanne cúi xuống, đặt bàn tay nhỏ bé của cô ta lên trán tôi. Khoảng cách đột ngột bị thu hẹp, cô ta ngước nhìn tôi và hỏi, “Không khỏe à?”. Bộ ngực đầy đặn, có thể nhìn thấy rõ ngay cả qua lớp áo ngủ rộng thùng thình, đang nhảy múa trước mắt tôi. Tôi cố gắng kìm nén mọi loại ham muốn, vội vàng đảo mắt đi và nói những lời lấp liếm.
“Chắc là do ánh sáng thôi. Tôi hoàn toàn khỏe mạnh mà.”
“Vậy à... Mà này Oakley, cái mùi lạ này là gì vậy?”
“À── Chắc là mùi của thuốc tôi vừa pha chế. Vì tôi đã làm khá nhiều thứ.”
“Lại đúng vào hôm nay à? Chăm chỉ thật đấy.”
“Không, không có gì ạ... Mà Joanne-sama, tại sao người lại ở đây?”
“Ta đến xem tình hình của ai đó đang ở một nơi kỳ lạ trong đêm trước một chiến dịch quan trọng... Chả là, thực ra là vì ta không ngủ được.”
“Eh?”
“Đây là trận chiến để giành lại quê hương của Aros-sama... Những người ở chi nhánh khác đã sắp xếp rất nhiều thứ, nên áp lực phải thành công tuyệt đối là rất lớn.”
“...Đây là lần đầu tiên tôi thấy người than thở đấy.”
“Vì bình thường ta không nói ra thôi.” Joanne thở ra một hơi nhỏ, rồi chỉ tay về phía con đường dẫn ra ngoài.
“Thế nào? Nói chuyện một lát không?”
Chúng tôi ra khỏi hang động, và tôi được Joanne bế lên đỉnh núi. Cô ta chỉ cần nhảy nhẹ là có thể vượt qua mọi địa hình, nên tôi đúng nghĩa là một gánh nặng.
“Ở đây nhìn sao rõ lắm đúng không. Những đêm không ngủ được ta đều đến đây.”
Joanne nằm xuống bãi cỏ khô, dang rộng tay chân và vươn vai một cái thật lớn.
Nghe nói, vào những đêm trời quang không ngủ được, cô ta thích đến đây và thả hồn mình. Từ cửa sổ phòng riêng trong lâu đài cổ không thể nhìn thấy được, nhưng ở đây, bầu trời sao 360 độ trải dài ngút tầm mắt khiến cô ta cảm thấy bình tĩnh.
Đối với tôi, leo lên đỉnh núi thế này chỉ tổ bị quái vật tấn công. Vì độ cao cũng kha khá nên đường về cũng vất vả, mà trời sao thì nhìn từ đâu chẳng được. Tôi không thể hiểu được cảm xúc của Joanne.
Tôi bắt chước cô ta, ngã mình xuống đất, để cho đám cỏ khô cứng đâm vào da thịt, và duỗi thẳng cả tay lẫn chân.
Quả thực, sao nhìn rất rõ. Dù không có chòm sao nào quen thuộc, nhưng nhìn rõ đến mức này cũng có chút thú vị.
“Đẹp đúng không?”
“...Vâng, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thực sự ngắm nhìn bầu trời đêm.”
Kể từ khi được sinh ra ở thế giới này, tôi đã luôn sống trong tư thế cúi đầu. Không chỉ về mặt tinh thần, mà còn vì tôi chưa bao giờ đi trên những con đường trải nhựa, nên tôi luôn phải chú ý đến rễ cây và những chỗ lồi lõm trên mặt đất.
Trong hoàn cảnh đó, dù là bị Joanne ép buộc, nhưng việc ngắm nhìn bầu trời một cách vô nghĩa thế này lại khiến tôi cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Người ta nói rằng khi nhìn thấy một thứ gì đó thực sự đẹp, con người sẽ không nói nên lời. Tôi không thể diễn tả được sự hùng vĩ của bầu trời sao mà tôi thấy hôm nay.
Ban đầu, khi bị Joanne ép nằm xuống, tôi chỉ toàn những suy nghĩ tiêu cực như là quần áo sẽ bị bẩn, hay thân và lá cây khô cứng sẽ đâm vào người rất đau── Nhưng bây... giờ tôi lại thấy mình bị choáng ngợp bởi bầu trời đêm và cảm thấy mãn nguyện.
Chỉ là ngước nhìn bầu trời, mà tôi lại cảm thấy phấn chấn lên vô cớ.
Tôi lần đầu tiên cảm thấy biết ơn Joanne, và điều đó đã bật thành lời.
“...Cảm ơn người, Joanne-sama. Hôm nay tôi thấy thật may mắn vì đã thức khuya.”
Nghe thấy lời tôi nói, một tràng cười trong trẻo vang lên từ ngoài tầm mắt. Giọng của cô gái thật nhỏ nhẹ, và không có cái áp lực đen tối mà cô ta thường mang. Ngay cả một tồn tại quái dị như Joanne, có lẽ cũng bị rút hết nanh vuốt trước cảnh đẹp hùng vĩ này.

Một vài phút im lặng trôi qua giữa hai chúng tôi.
Đây không phải là sự im lặng u ám như khi tôi bị đám cán bộ phơi bày ở đại sảnh của lâu đài cổ, mà là một sự im lặng trong trẻo, pha trộn giữa cảm giác dễ chịu và một chút ngượng ngùng.
Một cô gái mà lẽ ra tôi không bao giờ có thể thấu hiểu đang ở ngay bên cạnh, và có lẽ tôi đã được cô ấy cứu rỗi tâm hồn. Thật không thể tin được là chỉ vừa mới đây thôi tôi còn đang tự ghê tởm bản thân khi Yoannie.
Khi mắt tôi đang bị cuốn hút bởi sự di chuyển chậm rãi của các vì sao, Joanne khẽ kéo tay áo tôi.
“Tuyệt lắm đúng không?”
Hai khuôn mặt nghiêng ngả của chúng tôi đối diện nhau ở cự ly gần. Ánh sáng mờ ảo từ bầu trời đêm chiếu lên đôi má ửng hồng của cô gái.
Lúc nãy bị cô ta chỉ ra, tôi đã lấp liếm là do ánh sáng, nhưng khuôn mặt cô ấy lúc này thực sự đang ửng đỏ. Tôi định trêu lại rằng mặt cô ta cũng đỏ bừng kìa, và tôi nhìn thẳng vào mắt Joanne.
Đôi mắt màu ngọc bích của cô gái phản chiếu ánh sáng của các vì sao, lấp lánh. Đó là một đôi mắt có sức hấp dẫn nguy hiểm, như thể những mảnh vụn của các vì sao được khảm vào trong những vòng xoáy hỗn loạn ấy.
Tôi quên mất những gì mình định nói, và lại một lần nữa im bặt.
“Hơi lạnh một chút, nhưng ngủ luôn ở đây có lẽ cũng không tệ.”
“...Sẽ ảnh hưởng đến ngày mai đấy.”
“Fu, đúng vậy nhỉ. Phải về thôi...”
“…………”
Đôi mắt Joanne thoáng lộ vẻ cô đơn.
Phải trở về, những lời đó mang đến cho tôi một cảm giác cô đơn và tiếc nuối.
Cô ta nhẹ nhàng bật dậy, phủi bụi bẩn quanh hông, rồi lại vươn vai một lần nữa.
“...Oakley. Ngày mai, ta không thể rời khỏi vị trí của mình trong chiến dịch. Cố gắng đừng để bị mấy tên lính quèn giết đấy.”
“Tôi rõ rồi.”
“Vậy à. Làm tốt nhé.”
“...Vâng.”
Chiến dịch tái chiếm Metashim sẽ bắt đầu vào sáng mai. Tôi bị đưa về phòng riêng của cô ta, nhanh chóng bị biến thành chiếc gối ôm độc quyền của Joanne-sama, và chìm vào giấc ngủ trong khi bị sức mạnh khủng khiếp đó đè bẹp, cướp đi dưỡng khí.
-
Trong phòng thẩm vấn của căn cứ, Juanquilo Legacy đang dùng đầu ngón tay nghịch lọn tóc trắng như tuyết của mình.
Cô ta ngáp một cái chán nản, rồi bắt đầu vuốt lại mái tóc đã bị vò nát.
“A~ a... Tệ thật.”
Juanquilo đang đợi một người nào đó, cô ta liên tục thở dài và dùng đầu ngón tay nghịch các dụng cụ tra tấn. Khi phát hiện vết máu rỉ sét hay biến dạng, sự bực bội của cô ta lại tăng lên, nhưng cuối cùng cô ta lại thấy phiền phức nên chẳng thèm bảo dưỡng tử tế, chỉ kiểm tra tình hình rồi trì hoãn.
Juanquilo ngả mạnh lưng vào chiếc ghế có gắn thiết bị trói, hồi tưởng lại những ký ức tra tấn để giết thời gian.
Con đàn bà lần trước có một khuôn mặt khóc lóc đẹp thuộc hàng top. Tiếng hét phát ra từ thanh quản của con nhóc đó có âm độ cao và rất sảng khoái. Cảnh tượng một gã đàn ông lực lưỡng khóc lóc thảm thiết cũng làm cô ta phấn khích, và cảnh một gã đàn ông to lớn toàn thân run rẩy chỉ vì bị cắt vào những phần nhạy cảm trên cơ thể cũng khá là kích thích...
Đúng lúc hồi tưởng đang đến hồi gay cấn, người mà Juanquilo chờ đợi cuối cùng cũng đến.
“Để cô chờ rồi.”
“Lâu quá đấy Polk.”
Xuất hiện trước cửa phòng thẩm vấn là Polk, một mỹ nhân trong trang phục nam giới. Mái tóc đen bóng mượt được cắt ngắn và buộc lại thành một túm phía sau, đôi mắt màu xám đầy vẻ bí ẩn hòa hợp kỳ lạ với bầu không khí bí bách của phòng thẩm vấn. Cùng với bầu không khí của Juanquilo, sự xuất hiện của Polk, cán bộ xếp hạng năm, càng làm tăng thêm bầu không khí u ám, đặc quánh của phòng thẩm vấn.
Polk ngồi xuống đối diện với Juanquilo, bắt chước cô ta, nhặt lấy một dụng cụ tra tấn đập vào mắt. Nhìn thấy Polk tình cờ nhặt được một chiếc kéo cắt tỉa, Juanquilo nhớ đến cơn thịnh nộ của Joanne và nở một nụ cười nham hiểm. Cô ta cũng nhớ đến chàng thanh niên đã phạm phải sai lầm.
“Vậy, việc cô nhờ là gì? Hiếm khi thấy cô nhờ vả tôi đấy.”
“Tôi gọi Polk đến đây không vì việc gì khác. Tôi muốn cô dùng năng lực của mình để giám sát một người.”
“Giám sát? Ai cơ?”
“...Oakley Mercury.”
Mi mắt của Polk giật nhẹ một cái. Cô ta biết cái tên của gã tín đồ bình thường đó. Chẳng phải đó là『chàng trai gà trống』mà Giáo chủ Aros gần đây hay nhắc đến sao.
“Nói đến Oakley thì là gã đàn ông đang nổi dạo này nhỉ. Tôi nghe nói tên đó là một tín đồ ưu tú, nhưng tại sao lại cần phải giám sát cậu ta?”
“Đúng là vậy, nhưng mà, ừ thì. Vì lý do cá nhân thôi.”
“Hừm?”
Chỉ vì cô ta không thích việc gã đàn ông đó được Aros công nhận. Nói cách khác, phần lớn lý do là vì tức tối. Tuy nhiên, cô ta đã dùng một vở kịch vụng về để che giấu lý do đó.
Juanquilo và Polk không hề thân thiết. Vì vậy cô ta mới không muốn nhờ vả. Nợ Polk một ân tình.
Tất nhiên, cô ta đã chuẩn bị một lý do chính đáng. Đó là để nắm bắt các phe phái trong giáo đoàn. Oakley có khả năng cao đang lợi dụng tình cảm để tiếp cận Joanne, hòng leo lên tầng lớp thượng lưu và giành lấy quyền lực. Juanquilo đã dùng ma thuật của mình và biết rằng Oakley không hề thích Joanne, nên đối với Juanquilo, tham vọng của Oakley đã rõ như ban ngày.
(Nếu là tình yêu thật sự thì mình đã không ngần ngại ủng hộ rồi, nhưng Oakley rõ ràng là đang muốn lợi dụng Joanne. Hơn nữa, hắn ta lại được Aros-sama yêu quý, nên tham vọng đó rất nguy hiểm. Phải nắm bắt thêm điểm yếu của hắn và dập tắt nó từ trong trứng nước...)
Juanquilo giữ thái độ cứng rắn, không nói lý do cho Polk. Polk nhanh chóng nhận ra điều đó, và đã lái câu chuyện đi tiếp mà không động đến lý do cá nhân.
“Tôi sẽ không hỏi lý do đâu.”
“Như vậy là tốt nhất.”
“Thời gian?”
“Tạm thời cứ tiếp tục đã. Tôi không quan tâm đến phương thức giám sát.”
“Tôi cũng bận lắm chứ, tôi nghĩ những việc như vậy cô nên tự mình làm thì hơn. Dùng ma thuật và tài tra tấn sở trường của cô, moi móc hết những lo lắng hay bất cứ điều gì đó ra là được chứ gì.”
“...Ồn ào quá. Cô cũng biết là tớ khó có thể trực tiếp ra tay với người được Aros-sama yêu thích mà.”
“Ahaha! Tôi nghĩ việc giám sát cũng không khá hơn là bao đâu?”
Polk dùng bàn tay đeo găng trắng che miệng, cười khúc khích. Juanquilo bối rối sờ sờ mái tóc.
Đối với Polk, Oakley có thể là con át chủ bài cho thế hệ tiếp theo của giáo đoàn. Dù Juanquilo không nói, cô ta cũng đã định giám sát gã, nên lời đề nghị này đúng là điều Polk đang mong muốn.
Tất nhiên, Polk không biết về mối quan hệ méo mó giữa Joanne và Oakley. Điều mà cô ta quan tâm là hành động của gã trong chiến dịch tái chiếm Metashim sắp tới.
Bây giờ danh tiếng của gã trong giáo đoàn đang tăng lên, có khả năng Oakley sẽ vội vàng lập công để củng cố địa vị, và có thể sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến thất bại── Polk nghĩ vậy.
Việc tái chiếm Metashim không phải là một chiến dịch mà những tín đồ bình thường không có sức chiến đấu vượt trội có thể mong đợi sẽ tỏa sáng. Dù Oakley đã hai lần vượt qua trận chiến với Celestia, nhưng về mặt sức chiến đấu thuần túy, gã vẫn còn non nớt. Giả sử Oakley nhầm tưởng chiến dịch này là cơ hội để “ghi điểm”, cô ta dự định sẽ chiếm lấy ý thức của một cỗ máy tự hành được lên kế hoạch giám sát để ngăn chặn những hành động liều lĩnh của gã.
Trong khi Juanquilo yêu cầu giám sát để tìm ra điểm yếu của Oakley, thì Polk lại quyết định giám sát với ý nghĩa bảo vệ sự an toàn và tương lai của gã.
“Vậy, khi nào cô bắt đầu giám sát?”
“Không thể làm ngay được. Sau khi chuẩn bị xong, tôi sẽ bắt đầu bằng loại tự động.”
“À, được rồi.” Cuộc nói chuyện đáng ngại của hai người kết thúc ở đó, và họ nhanh chóng giải tán.
“...Nếu Polk cũng có người muốn thẩm vấn thì cứ báo cho tôi nhé? Coi như là trả nợ, tôi sẽ phục vụ hết mình.”
“Haha, lúc đó tôi sẽ vui mừng nhờ cô vậy. Thế nhé.” Sau những lời đó, hai người chia tay.
Juanquilo với mục đích nắm bắt các phe phái trong giáo đoàn, và Polk với suy nghĩ bảo vệ Oakley. Kết quả là, do ý đồ của cả hai trùng khớp, Oakley đã bị bí mật giám sát.
Tuy nhiên, trái ngược với ý đồ của họ, sự việc lại diễn biến theo một hướng không ngờ tới.
2 Bình luận