Tập 01

Chương 02 phần 1: Những kẻ sống sót

Chương 02 phần 1: Những kẻ sống sót

Nhưng, hãy cùng quay ngược thời gian một tí nhé.

Về thời điểm ngay vài phút trước khi tận thế xảy ra.

8 giờ 24 phút đêm Giáng Sinh.

Có một ngọn núi nhỏ ẩn mình sâu trong khu rừng ở vùng ngoại ô tỉnh Aichi, với xung quanh là cứ điểm của những nhà trực thuộc Nguyệt Quỷ Đoàn.

Ngay giữa ngọn núi ấy, phía sau hàng cổ thụ, là một con đường mòn không tên. Cũng chả ai thèm đặt tên cho nó cả. Và phía cuối con đường ấy là một cánh cổng thờ. Thoạt qua, có vẻ như nó đã được dựng lên ở đó để tôn thờ một vị thần nào đó, nhưng thực tế là chả có thần thánh gì ở đây cả.

Toàn bộ vùng đất xung quanh đây đều là của nhà Narumi, một trong những cánh tay đắc lực nhất của Nguyệt Quỷ Đoàn, và Nguyệt Quỷ Đoàn thì lại không muốn dính dáng gì đến thần linh ngay từ đầu rồi, nên họ sẽ không chịu để cho mấy thứ như này ở đây.

Nhưng nếu thế thì tại sao…?

Narumi Makoto suy ngẫm một chốc.

Nó đã thắp đèn khắp xung quanh khu vực ấy để luyện tập buổi đêm cho tiện, nhưng tâm trí của anh thì lại đang hướng về câu hỏi kia - nếu không có vị thần nào đang được thờ cả, thì tại sao lại có cánh cổng kia ở đây?

Dù đã thường xuyên tới lui khu vực này từ nhỏ, nhưng câu hỏi đó chưa từng hiện lên trong đầu nó cho tới bây giờ.

Makoto nheo mắt suy nghĩ.

Nó có một mái tóc màu hạt dẻ - nâu, với một cái nốt ruồi nhỏ ở gần bọng mắt. Dù chỉ mới mười một tuổi, Makoto đã có một thân hình khá săn chắc so với những người cùng trang lứa. Có lẽ là do từ nhỏ, nó đã được nói rằng sau này nó sẽ trở thành một phần quan trọng của Nguyệt Quỷ Đoàn.

Dắt bên hông của nó là một thanh kiếm gỗ cho buổi tập hôm ấy. Theo thường lệ, thì nó sẽ dành cả ngày để tập niệm chú và kiếm thuật, nhưng hôm nay, vì một lý do gì đấy, nó đã đi lạc tới đây, nên nó quyết định sẽ dừng chân nghỉ một chốc ở đây luôn.

Makoto tìm một góc trên những cành cây để nghỉ chân giữa rừng Tuyết Tùng trong ngọn núi ấy. Nhánh cây nó chọn cao đến nỗi có thể nhìn được trọn cả thành phố dưới chân núi. Yên vị rồi, nó nhìn xuống dưới cánh cổng kia.

“Nè, Shunsaku,” nó lên tiếng. “Sao ông nghĩ lại có cánh cổng này ở trong khu rừng của nhà tôi?”

Một cậu bé tóc đen, ngồi cách Makoto vài cành cây phía dưới đáp lại.

“Ông nên lo về việc đi về sớm hơn đấy. Kiểu gì cũng bị mắng.”

“Không có đâu.”

“Tôi sẽ bị mắng.”

“Kệ ông chứ.”

“Thế là không hay đâu, Makoto.” Cậu nhóc kia đáp, với cùng một giọng vô tư.

Cậu nhóc ấy tên là Iwasaki Shunsaku, và cũng mười một tuổi.

Theo như bố mẹ của Makoto, thì cậu nhóc kia đã được chỉ định làm hầu cận cho nó trong tương lai, nhưng Makoto chưa từng xem mối quan hệ của họ là một mối quan hệ chủ - tớ.

Họ đã lớn lên cùng nhau, chơi cùng nhau, luyện tập cùng nhau từ khi Makoto còn bé tí, nên Shunsaku giống như là một người anh em của nó hơn. Hoặc là một người bạn.

Nó còn nhớ rõ, khi cả hai sáu tuổi, Shunsaku xưng hô với nó khác đi hẳn, từ “Mako-kun” thành “Makoto-sama”. Cậu ta bắt đầu dùng kính ngữ, và điều đó khiến Makoto bực đến mức chúng đã đánh nhau. Cậu ta nói rằng cậu ta bị bắt phải hành xử như thế, nên nó đã đấm Shunsaku một phát vào mặt.

“Xàm quá đi! Tôi với ông là anh em mà?!”

Hôm ấy, Shunsaku bảo rằng tốt như vậy thì sẽ tốt cho cả hai hơn, nên cậu bỏ lời của nó ra ngoài tai. 

Makoto quyết định rằng nó sẽ không thèm nói chuyện với Shunsaku nữa, và một khi người nhà Narumi đã hạ quyết tâm thì sẽ khó mà lay chuyển được.

Trong một khoảng thời gian tiếp theo, Shunsaku liên tục bám theo nó như một con cún, và tìm cách khều cho Makoto nói chuyện với mình.

Shunsaku-sama, Shunsaku-sama,

Shunsaku-sama, tôi sẽ bị mắng nếu ngài làm thế đấy

Ba tháng trôi qua như vậy, và cuối cùng Shunsaku cũng bỏ cuộc.

Hôm ấy, họ cũng ngồi dưới một tán cây Tùng…

- Thôi được rồi, tôi không gọi ông là ngài nữa. Nhưng không được làm thế trước mặt người lớn đâu nhé! Với cả, Mako-kun cũng không được luôn, Makoto là ổn rồi.

-Tôi vẫn thích cái tên Mako hơn.

-Phải chịu thôi biết sao giờ.

-Mà, ba tháng lận hả? Ông cũng cứng đầu điên luôn đáy!

-Có ông mới cứng đầu ấy, đêm nào tôi cũng khóc biết không?

-Nào, nào!

Kể từ hôm đó, Shunsaku chỉ gọi Makoto là Makoto mà thôi. Mà, có lẽ như vậy là tốt cho cả hai nhất. Như thế thì sẽ không bị ngượng khi cả hai lớn lên, và Makoto nghe cũng trưởng thành hơn Mako nữa.

Giờ thì chúng mới mười một tuổi, nhưng chúng rất háo hức để giúp đỡ nhà Ichinose sau này khi lớn lên. Chúng tin rằng nhà Ichinose có thể thay đổi trật tự thế giới mà chúng đang sống.

Điều đó đồng nghĩa với việc thoát khỏi ách cai trị của nhà Hiiragi, để Nguyệt Quỷ Đoàn có thể vươn lên nắm quyền. Và Guren  đang vắt cạn từng chút sức lực của ngài ấy ở Tokyo bây giờ để có thể thực hiện hoá điều đó.

Makoto và Shunsaku thì lại mắc kẹt ở đây, tập luyện ngày qua ngày để trở nên đủ mạnh để gia nhập tiền tuyến. Chúng dành từng ngày, từng đêm một để tôi luyện võ thuật, kiếm thuật và pháp thuật của bản thân.

Ngoài ra, Makoto cũng vừa được Guren chọn để đi theo tham dự đám tang của Sakae Ichinose, nên dạo gần đây, nó phải cật lực tập luyện hơn nữa. Makoto muốn đảm bảo rằng nó làm tốt việc của mình, để Guren có thể thực hiện được việc của ngài ấy.

Shunsaku, như một lẽ đương nhiên, cũng tham gia luyện tập cùng Makoto. Nếu như Makoto đã đủ mạnh để được Guren tin tưởng, thì với trách nhiệm của một người anh em, Shunsaku cũng phải mau chóng bắt kịp. Vì thế nên, vài ngày qua, cả hai đứa nó đều đã đẩy bản thân đến giới hạn của mình, đến mức chỉ cần sảy chân thôi cũng sẽ là nguy hiểm đến tính mạng.

“-Mà, đã có cổng thờ thì phải có thần để thờ chứ nhỉ?”

Shunsaku đảo mắt. “Makoto này.”

“Hm?”

“Ông có nhớ tôi đang làm gì lúc ông đến kéo tôi đi tập luyện không?”

“Mấy ngày rồi ấy nhỉ?”

“Năm.”

“Chịu, ông làm gì ấy?’

“Ăn tối.”

“À đúng rồi. Ăn croquette nhỉ.”

“Ừ, món khoái khẩu của tôi đấy. Nhưng cắn được có hai miếng ông đã lôi tôi đi lên núi rồi.”

“Ừm.”

“Mình không có ở nhà năm ngày rồi đấy.”

“Chuẩn. Ông nghĩ mình đã mạnh lên được tí nào chưa?”

“Phải về nhà thôi. Cả tôi và ông đều có việc phải làm mà.”

“Nhưng, với cái đà này thì không thể nào trở nên đủ mạnh để giúp Guren-sama đâu,” Makoto cãi. “Chúng ta cần phải luyện tập thêm nữa.”

“Đi mà nói với huấn luyện viên của ông ấy.”

“Nói rồi chứ, ông ấy bảo rằng ổng sẽ thay đổi lịch trình cho phù hợp hơn, nhưng mà chẳng lẽ lại ngồi không đợi?”

“Nhưng còn croquette của tôi.”

“Ông tiếc cái đó à? Kệ đi, trên đường về tôi mua cho.”

“Nhưng mẹ tôi làm mới ngon.”

“Đúng là con trai cưng.”

“Thì sao? Tôi mới mười một tuổi mà?” Shunsaku gằn lại. “Mà, tôi cũng chả được gặp mẹ nhiều nữa.”

Shien Iwasaki, mẹ của Shunsaku, là một pháp sư có tiếng. Vì thế nên bà thường có lịch đi công tác khắp nơi, nên có rất ít thời gian ở nhà. Theo Makoto được nghe thì bà ta cũng chả có thời gian để chăm cho Shunsaku, và món duy nhất bà ta làm được là croquette. Chắc đó là lý do tại sao Shunsaku thích nó tới vậy. Mà, Makoto đã ăn thử rồi, vị còn thua cả croquette mà người hầu của nhà anh làm nữa.

Nói cách khác thì, Shunsaku chỉ là con trai cưng thôi.

“Shien-san hôm nay cũng đi công tác à?” Makoto đoán.

“Ừm, mẹ nói rằng lần này mẹ chỉ đi năm ngày thôi.”

“Và ông muốn được gặp mẹ?”

“Ừm.”

Biết ngay mà

Makoto gật gù. “Thôi được rồi, về nào.”

“Thật chứ?”

“Tôi cũng muốn gặp mẹ ông. Bà ta giỏi pháp thuật hơn cả mọi thầy tôi nữa. À! Hay là nhờ mẹ ông tạo cho chúng ta một giáo trình tập luyện nhỉ?”

“Mẹ bảo rằng thuần thục những phép cơ bản vẫn quan trọng hơn.” Shunsaku đáp.

“Ông nói thì dễ rồi. Được Shien-san dạy cho thì thảo nào ông giỏi phép hơn tôi. Ăn gian.”

Hoặc, nhà Iwasaki chỉ đơn giản là có thiên phú trong việc đó.

Từ nhỏ, nó đã để ý rằng Shunsaku luôn dùng phép giỏi hơn nó, dù cho cả hai có bỏ ra cùng một thời gian để luyện tập. Nhưng chính vì thế mà nó luôn cố gắng gấp đôi để có thể đuổi kịp Shunsaku trong khoản này. Mà, nó không chắc như vậy có hiệu quả không nữa.

“Tôi nghĩ ông vẫn giỏi phép hơn tôi đấy, Makoto.”

“Tại vì tôi tập nhiều gấp đôi ông mà.”

“Giỏi thế, thưởng sao vàng nhé.”

“Này, ông trêu tôi đấy à?”

“Xin đấy, về nhà được chưa…”

Makoto cười, và chỉ tay lên trời. Động tác chuẩn bị để niệm phép.

“Nhưng mà trước đó,” Makoto tiếp tục. “Ông phải trả lời câu hỏi của tôi đã.”

“Về mấy vị thần á hả?” Shunsaku hỏi.

“Nó đó.”

“Chả có thần thánh nào cả.”

“Ừ thì, người ta dạy mình vậy mà.”

Theo giáo trình của Nguyệt Quỷ Đoàn, không có một thực thể nào có quyền lực cao hơn nhà Ichinose cả. Nhưng nếu thế thì…

“Cái cổng đó tại sao lại ở đây?”

“Hmm, tôi cũng chưa nghĩ về việc đó. Đúng là lạ nhỉ, có cổng thờ thì phải có thần để thờ chứ? Thêm vào đó, cái này là cả một loại tôn giáo khác luôn rồi, làm sao mà họ có thể xây cái này ở đây được?”

“Hỏi Shien-san thì sao?”

“Nếu như ông chịu học lịch sử pháp thuật…”

“Thôi, lịch với chả sử. Tôi bỏ nó ra khỏi lịch học của mình rồi. Nó không giúp tôi mạnh hơn được.”

“Nhưng, dù sao thì cái cổng này nó cũng nằm ngay trên đất nhà ông mà. Tôi nghĩ biết thêm một chút thì sẽ tốt chứ. Dù sao thì ông cũng sẽ lên lãnh đạo nhà của mình mà, chỉ có tay chân như tôi mới nên bỏ lịch sử để học chiến đấu thôi.”

“Guren-sama mới là lãnh đạo. Tôi chỉ muốn trở nên có ích cho ngài ấy mà thôi.”

“Khá chắc Guren-sama cũng sẽ nghĩ rằng trí óc cũng quan trọng ngang cơ bắp đấy.”

“Hm, cũng đúng. Nhưng mà nếu tôi tốn thời gian đọc sách thì ông sẽ trở nên mạnh vượt tôi mất.”

Shunsaku cười. “Đó là lý do tôi ở đây mà. Tôi là tấm khiên để bảo vệ lãnh đạo Makoto đáng kính này đấy.”

“Khiên thì cũng nên có chút não đấy.”

“Thì chắc là thế…”

“Thế thì học luôn đi!”

“Ông chỉ không muốn phải học một mình thôi.”

“Ahahaha!”

“Mà thôi, về nhà nào, Makoto.”

“Được thôi.”

Đột nhiên - 

Chuyện đó xảy ra.

Bầu trời bỗng rung chuyển, vọng xuống những âm thanh vang rền ngày càng to.

“Hả? Cái gì vậy?”

Makoto ngước lên về phía âm thanh phát ra.

Một chiếc máy bay thương mại đang bốc cháy, lao thẳng xuống đất.

“K-khỉ thật, không ổn rồi!” Makoto trừng mắt.

Những từ tiếp theo phát ra từ miệng nó bị âm thanh của vụ nổ làm cho khuất đi.

Thành phố này chả có sân bay nào cả, sao lại có máy bay thương mại ở đây nhỉ? Thế tức là…

“Shunsaku! Nó sắp đâm xuống thành phố đấy!” Makoto chạy lại về phía bạn của nó. 

Thêm ba chiếc máy bay nữa lao xuống, cắm thẳng mũi xuống. Đầu máy bay rực cháy, hệt như những ngôi sao băng trong sách tranh của trẻ em - những ngôi sao băng đầy chết chóc đang giáng xuống thành phố với một vận tốc kinh hoàng.

BÙM! BÙM! BÙM!

Một loạt những vụ nổ vang lên khắp thành phố.

Lửa bốc lên thành cột.

Có bốn chiếc máy bay rơi theo như Makoto thấy, nhưng số lượng vụ nổ thì lại nhiều không kể xiết - nó không chắc rằng đó cũng là tiếng máy bay, hay là có cả những tai nạn khác nữa.

“Cái mẹ gì đang xảy ra vậy!” Nó gào lên, nhưng Shunsaku cũng đang không khá hơn gì.

“Makoto, xuống rồi về nhanh thôi.” Shunsaku đáp lại, đoạn trèo lên cành cây nơi nó đang ngồi và kéo nó xuống.

Makoto, mắt vẫn dán chặt vào bầu trời phía trước, lơ đi.

Từng ngọn lửa một như đang che phủ cả bầu trời. Một màu đỏ rực, như thể hoàng hôn giữa đêm vậy.

“Khủng bố à? Hay có chiến tranh nổ ra vậy?” Makoto thắc mắc.

Shunsaku kéo mạnh tay nó.

“Gì thì gì đi nữa, chúng ta vẫn phải xuống tháo mấy cái đèn kia đã. Chắc chắn thu hút sự chú ý bây giờ không phải là một ý hay đâu.”

Shunsaku nói đúng.

Makoto nhảy xuống, và trèo lên lại cánh cổng thờ để tháo đèn xuống. “Tôi tắt hết nhé?”

“Làm đi,” Shunsaku đáp. Chúng nhắm mắt lại một lúc để quen với bóng tối hơn, trước khi tắt hết đèn đi.

Cũng may, trời hôm nay khá quang nên kể cả không có đèn thì - 

BÙM

Một chiếc phản lực nữa rơi. Lần này vụ nổ nghe gần chúng một cách nguy hiểm.

“Khỉ thật,” Makoto chửi.

“Nhanh lên!”

Makoto nhắm chặt mắt lại.

Rồi nó mở ra.

Vẫn là cảnh tượng kinh hoàng ấy.

“Điên thật!” Nó nhảy xuống cánh cổng, và rút điện thoại ra từ cái túi mà nó mang theo.

“Không có sóng. Của ông thì sao, Shunsaku?”

Shunsaku lắc đầu. Nó cũng không có. 

“Sẵn sàng chưa, Shunsaku?”

“Rồi.”

Cả hai gật đầu, vắt túi qua vai, rồi chạy thục mạng.

Hai đứa trẻ mười một tuổi bứt tốc chạy một mạch xuống núi với tốc độ không giống của trẻ em chút nào. Tuy vậy, chúng biết cần ít nhất nửa tiếng nữa chúng nữa mới xuống tới chân núi.

“Lỡ có rắc rối ở dưới thì sao..” Shunsaku lo lắng.

“Biết rồi,” Makoto đáp.

Chúng không biết ở dưới đó có gì đang đợi, nên giảm tốc lại dần và giữ sức. Bây giờ thì cần khoảng bốn mươi lăm phút để xuống tới chỗ thành phố.

Bản thân Makoto muốn chạy càng nhanh càng tốt để mau chóng biết được tình hình, nhưng rõ ràng là dù có gì xảy ra đi chăng nữa, thì điều này không hề bình thường chút nào, nên nó quyết định rằng phải giữ một cái đầu lạnh.

Một pháp sư của Nguyệt Quỷ Đoàn luôn phải bình tĩnh trong mọi trường hợp. 

Như Guren-sama vậy.

Trong cuốn băng ghi lại buổi tử hình của cha Ichinose Guren, ngay cả khi chứng kiến tận mắt cảnh cha mình bị xử tử, và bị làm nhục ngay sau đó, Guren-sama đã không hề để lộ một chút cảm xúc nào.

Nếu Makoto rơi vào tình huống ấy, liệu nó có thể giữ được bình tĩnh không? Có lẽ là không.

Cha của nó là một hầu cận trung thành bậc nhất của nhà Ichinose, và nó muốn được như ông ta. Nó muốn trở thành cánh tay phải của Guren như cách mà cha nó là cánh tay phải của Sakae vậy. Vì thế nên nó biết nó sẽ phát điên lên nếu nhà Hiiragi đối xử với cha nó như cách chúng làm với Ichinose Sakae.

Nhưng Guren-sama đã giữ được bình tĩnh.

Lúc ấy, Makoto cảm thấy khó hiểu và tức giận khi Guren-sama chỉ im lặng và chịu trận, nhưng giờ, nó muốn có được sự bình tĩnh ấy.

“Bình tĩnh nào…làm như Guren-sama ấy…” nó vừa chạy vừa lẩm bẩm.

Đúng bốn mươi lăm phút sau, hai đứa nhóc xuống tới chân núi. 

Những vụ nổ từ máy bay rơi đã không còn. Trước mặt chúng giờ là một khu công viên nhỏ, với một cái đồng hồ điểm chín giờ hai mươi sáu phút. Bên cạnh cột đồng hồ là nhà vệ sinh công cộng của công viên ấy, nhưng có vẻ như chả có ai ở gần chúng cả.

Mà cũng phải, cũng không nhiều người thường tới lui nơi này, và cổng công viên cũng thường bị rào lại vào lúc tám giờ tối.

Chúng vượt rào để chạy thẳng về phía nhà chúng. Chạy qua một sân bóng chày, tới một bãi cát cho trẻ em chơi, và cuối cùng, tới hàng rào ngăn cách công viên với đường lớn. Nhưng - 

“....”

Makoto bỗng đứng hình khi vừa mới cho một chân qua bên kia phía hàng rào.

Một chiếc xe bị lật ngược đang bốc khói nghi ngút.

“Cái….”

“Tai nạn à?” Shunsaku thắc mắc, nhưng Makoto lắc đầu.

“Chả có ai chạy đủ nhanh để lật cả xe như này đâu.”

Chúng trèo qua, và tiến tới gần chiếc xe đó. Makoto nhìn xuyên qua kính chắn gió.

Người lái chiếc xe đó đã chết. Đầu của ông ấy, hay bà ấy, dập vào phần vô lăng, biến dạng tới mức không thể nhận ra được nữa. Nó còn không thể xác định nổi giới tính tài xế, nhưng chắc là cũng già rồi.

“...”

Ngước lên và nhìn quanh, Makoto phát hiện thêm một chiếc xe nữa ở phía xa đã đâm thẳng vào tường.

Tai nạn cả đường bộ và đường hàng không?

Makoto nắm chặt tay lại trước cảnh tượng hoang tàn này.

Bình tĩnh, bình tĩnh nào.

Chúng nên đi kiểm tra chiếc xe thứ hai kia, hay nên tập trung về nhà?

Shunsaku lên tiếng như đáp lại ý nghĩ đó của Makoto. “Mau về thôi.”

Đúng vậy, từ đầu chúng đã định đi về mà. Makoto không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nó nghĩ tò mò bây giờ và nhìn vào trong chiếc xe ấy cũng chả thay đổi được gì.

Thêm vào đó, ở nhà, cha của Makoto và những cận vệ tinh nhuệ nhất của ông ta sẽ chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra với nó. Nếu có ai đó biết được tình hình bây giờ, thì ắt hẳn phải là họ.

“Đi nào,” Makoto tiếp tục.

Nhưng, được vài bước, thì chúng lại phải dừng lại.

Ở ngoài con phố chính là hằng hà sa số những phương tiện giao thông khác bị lật ngược lại, hoặc là đâm vào một cái gì đó, hoặc là đang bốc cháy.

Nhưng, lạ ở chỗ là chả hề có một chiếc xe cứu thương, hay xe cảnh sát nào cả. Mặc cho cảnh tượng hỗn loạn này, không hề có lấy một tiếng kêu.

Mọi người đều đã chết. Ngay cả người đi bộ trên vỉa hè cũng không phải ngoại lệ.

“Cái…rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Tất cả đều mang một gương mặt đầy đau đớn, tay nắm chặt vào ngực khi chết. Những cái xác trên vỉa hè, theo chúng thấy, đều có máu hộc ra từ miệng và mũi của họ.

“Đừng chạm vào ai nhé…” Shunsaku nhắc.

Đương nhiên nó biết điều đó.

“Ông có nghĩ là do khủng bố không? Kiểu vũ khí sinh học hay đại loại vậy?” Makoto thắc mắc.

“Chịu,” Shunsaku lắc đầu.

“Thế tại sao chúng ta lại còn sống?”

“Chắc tại vì lúc đấy mình ở trên núi chăng?”

“Bây giờ thì không rồi. Nhìn giống như là một loại virus lan qua đường không khí ấy, mọi người cứ như kiểu chết cùng một lúc….”

Đúng là vậy thật, những tai nạn có vẻ như đã xảy ra đồng thời, và cái chết của những người ấy cũng vậy.

“Có thể giờ thì hết hiệu lực rồi chăng? Thế thì…Shunsaku, ông thấy sao rồi?”

“Ông thì sao?”

“Khoẻ như vâm ấy.”

“Thế thì chắc là an toàn rồi đấy.”

“Ừ…nhưng cho chắc thì bây giờ chắc cứ tránh xa mấy cái xác ra đi.”

Chúng tiếp tục, vừa đi vừa cố tránh những cái xác nằm la liệt hết mức có thể. 

Makoto và Shunsaku tiến vào một căn nhà gần đó. Makoto dùng thanh kiếm gỗ của mình để phá cửa sổ, và hai đứa ngó đầu vào trong.

Một cặp vợ chồng già, đương nhiên là đã chết, ngồi tựa vào nhau ở ghế sofa trước chiếc TV đang mở.

Màn hình chỉ hiện tín hiệu nhiễu. 

Bây giờ là chín giờ bốn lăm, theo như TV hiển thị. Giờ này đáng ra phải là giờ cao điểm, nhưng lại không có kênh nào có tín hiệu cả.

Là sao nhỉ?

“...”

Chẳng lẽ sự chết chóc này không chỉ dừng lại ở thành phố này? Có lẽ là cả tỉnh Aichi chăng? Cả nước nhật? Hay là, cả thế giới này đã bị ảnh hưởng?

Từ lúc xuống núi tới giờ, chúng chưa chạm mặt một ai còn sống cả.

Chuyện này là sao?

Chẳng lẽ Makoto và Shunsaku là hai người duy nhất còn sống trên cả thế giới này? Cái ý nghĩ đấy khiến cho nó - 

Makoto nghĩ rằng Shunsaku cũng đang nghĩ y hệt vậy, chỉ là nó không nói ra mà thôi, nên Makoto cũng không được nói.

Nó chỉ muốn về nhà gặp cha mà thôi. Nó chỉ muốn bứt tốc chạy một mạch về nhà mà thôi.

Không được, phải bình tĩnh, nó lẩm bẩm.

Như Guren-sama vậy, phải bình tĩnh.

“Được rồi, đi thăm dò một lúc trước đi,” Cuối cùng, Makoto cũng gom đủ dũng khí để lên tiếng. 

“Đi đâu mới được?”

“Ra cửa hàng tiện lợi đằng kia thử.”

Shunsaku gật đầu, “Phải rồi! Chúng ta có thể kiểm tra camera giám sát xem chuyện gì xảy ra vào lúc đó! Ông thông minh thật, Makoto à!”

“Nói gì mới mới đi.” Makoto cố pha trò để làm nhẹ bầu không khí, nhưng nó không cười nổi.

Chỉ một vài bước là chúng đã đến một cửa hàng tiện lợi nhỏ. Bên trong có bảy người, hai ở gần kệ tạp chí, một đang húp mì, hai đang ăn cơm hộp, và hai người nhân viên nữa. Đương nhiên, họ đều đã chết, và có máu xộc ra từ miệng.

Thoạt nhìn thì giống hệt một cuộc thảm sát.

Chúng trèo qua quầy tính tiền, và chui vào phòng cho nhân viên. Ở bên trong có một cái xác nữa, hình như là của quản lý cửa hàng. Tìm một lúc, chúng mò được tới một cái ngăn kéo nhỏ, và bên trong đó là đủ các loại tài liệu về cách quản lý cửa hàng, bao gồm cả hướng dẫn trích xuất camera. 

Makoto vô tình quẹt trúng gã quản lý, và có bị vấy một ít máu lên tay, nhưng chả có gì xảy ra cả. Vậy là, bệnh này không thể bị truyền nhiễm qua việc tiếp xúc với máu. Mà, nó cũng chả chắc nữa.

Đã lỡ chạm vào rồi thì Makoto cũng bỏ công ra để kéo mấy cái xác đang ở trước quầy máy tính luôn, rồi gọi Shunsaku tới để kiểm tra camera.

Trong lúc đó, Makoto đi kiểm tra vị trí lắp đặt của chúng, cũng như xem nguồn nước có còn hoạt động không. Sau đó, nó lấy hai hộp cơm, nhét vào lò vì sóng rồi vừa gặm một phần cơm nắm vừa lướt qua kệ để nước và chọn ra hai lon nước ngọt cũng như hai chai trà.

“Cola hay trà?” Makoto hỏi, tay ném mấy lon nước vào phòng nhân viên.

“Sprite.” Shunsaku vừa gõ phím vừa đáp.

“Không có cái đó.” Makoto đáp, mỉm cười lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài.

Rồi nó chạy lại ra ngoài để lấy một con Sprite cho Shunsaku.

“Cảm ơn nhé.”

“Thấy gì chưa?”

“Đang tải mấy đoạn phim về đây.”

Ding

Tiếng lò microwave kêu lên.

“Ăn cơm hộp không?”

“Ừ, cái nào có croquette thì tốt.”

“Ông ăn rong biển đi nhé, tôi ăn cá hồi.” Makoto đáp, rồi mở microwave rồi lấy hai hộp cơm ra ngoài.

“Đũa ở đâu nhỉ…”

Nhìn quan một lúc, Makoto cuối cùng cũng đã tìm ra chỗ để dụng cụ ăn, và lấy hai đôi đũa mang vào. Lúc nó trở lại, Shunsaku đã tải xong đống phim từ chiếc camera giám sát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!