Vol 1

Chương 02

Chương 02

~Ký ức thời cấp ba~

Giữa tháng Năm. Mới đó mà đã một tháng kể từ ngày nhập học, kỳ nghỉ Tuần lễ Vàng cũng cứ thế trôi qua vô vị.

Với tôi, dạo này chỉ toàn là những ngày vật lộn để thích nghi với nhịp sống mới đầy xáo trộn. Những cánh hoa anh đào rực rỡ trên đường đến trường đã rụng từ lâu, nhường chỗ cho sắc lá xanh rì. Tiếng mưa phùn – kẻ dẫn đường cho mùa hè – cũng đang rục rịch kéo đến.

Cái mùa này độ ẩm cao đến phát ghét, người ngợm cứ rít chịt, đến cả lớp áo thun bên trong cũng dính bết vào người, thật sự là cực hình.

"Haizz... nản thật sự."

Trên toa tàu rung lắc, tôi buông tiếng thở dài không biết là lần thứ bao nhiêu. Không gian chật chội, bí bách lại thêm cái không khí ẩm ương này càng khiến tôi thêm phần bứt rứt.

"Giờ tính sao đây trời..."

Cũng không hẳn là tôi ghét việc đi học. Bạn bè thì tôi cũng đã có vài người, như Somemiya-kun đấy thôi. Bài vở tuy hơi "khoai" nhưng vẫn trong tầm kiểm soát. Thế nhưng, nguyên nhân chính khiến lòng tôi cứ nặng trĩu chỉ có một: Himuro-san, cô bạn ngồi ngay cạnh tôi.

"Cứ cái đà này thì hỏng hết..."

Mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn dậm chân tại chỗ kể từ cái lần đầu gặp gỡ chẳng mấy tốt đẹp. Cậu ấy lúc nào cũng tỏa ra cái sát khí kiểu "miễn làm phiền", đẩy lui bất cứ ai có ý định lại gần.

Mà thái độ đó không chỉ dành riêng cho tôi đâu, với cả lớp cậu ấy cũng vậy. Ban đầu, mấy đứa con trai lẫn mấy bạn nữ cũng nhiệt tình làm quen lắm, nhưng lần nào Himuro-san cũng dội gáo nước lạnh: "Đừng bắt chuyện với tôi. Chỉ phí thời gian thôi."

Sự lạnh lùng ấy khiến cậu ấy dần trở thành người bị cô lập trong lớp. Giờ thì ngoài vài người ngoại lệ ra, chẳng còn ai đủ can đảm để mở lời với cậu ấy nữa.

"Để mặc thế này liệu có ổn không? Chắc chắn là không rồi..." Ba năm cấp ba nói ngắn không ngắn, dài chẳng mấy dài, nếu phải thui thủi một mình thì buồn chết mất. Sắp tới còn hội thao, lễ hội văn hóa rồi cả chuyến đi dã ngoại nữa; không có bạn bè thì còn gì là thanh xuân.

Tôi không muốn chuyện đó xảy ra, dù có bị bảo là "lo chuyện bao đồng" đi nữa. Chí ít thì chừng nào còn ngồi cạnh nhau, tôi vẫn muốn thử bắt chuyện với cậu ấy.

"Được rồi! Muộn còn hơn không, mình sẽ lấy hết can đảm để chào cậu ấy!"

Không nói chuyện thì chẳng giải quyết được gì cả. Dù có bị đối xử lạnh nhạt, nhưng nếu bỏ cuộc ngay lúc này là coi như dấu chấm hết.

"Mà thôi, nếu cậu ấy vẫn cứ lườm mình cháy mặt như mọi khi, chắc mình cũng sớm 'đầu hàng' thôi... hoặc biết đâu mình lại nảy sinh cái sở thích kỳ quái nào đó từ chuyện này không chừng..."

Mải suy nghĩ vẩn vơ, tàu đã cập bến ga gần trường. Cửa mở, tôi theo dòng người bước xuống. Dù ngày mới chỉ vừa bắt đầu nhưng lưng áo tôi đã đẫm mồ hôi. Cái quyết tâm hừng hực khi nãy suýt chút nữa đã bị sự ngột ngạt trên tàu đánh tan thành mây khói.

"Phải kiếm chủ đề gì nói chuyện bây giờ nhỉ..."

Hay là lôi chuyện bói toán sáng nay ra nói? Nhưng lỡ cung hoàng đạo của Himuro-san xếp hạng chót thì đúng là tự đào hố chôn mình. Hay hỏi về thú cưng  xem cậu ấy là thích chó hay thích mèo? Mà nhỡ cậu ấy bị dị ứng thì lại hỏng bét.

"Sao cái việc chào hỏi bình thường thôi mà lại như đi đánh trận thế này..."

Đang lúc vò đầu bứt tai, tôi đi qua cổng soát vé và chợt thấy mái tóc đen tuyền quen thuộc của Himuro-san ngay phía trước. Cơ hội tới rồi! Giả vờ tình cờ gặp nhau trên đường chắc sẽ không bị coi là kẻ bám đuôi đâu. Nếu đi cùng nhau đến lớp, biết đâu lại có chuyện để nói.

"Ok... tới luôn."

Tôi hít sâu vài hơi, lẳng lặng tiến lại gần thật khéo léo để không gây chú ý, rồi ra vẻ như vô tình đi ngang qua và cất lời chào thật tự nhiên.

"Chào buổi sáng nha, Himuro-san!"

"...Chào."

Tôi đứng hình mất vài giây vì không ngờ cậu ấy lại trả lời, dù giọng điệu vẫn lạnh lùng và nhỏ xíu. Nhưng chính sự kinh ngạc đó lại khiến tôi á khẩu, chẳng biết nói gì tiếp theo.

"Sao tự nhiên im bặt vậy? Mặt tôi dính gì à?"

"A, không, không có gì! Tôi chỉ hơi bất ngờ vì cậu chịu đáp lại thôi. Tôi cứ tưởng cậu sẽ lờ đi hoặc mắng cho một trận chứ..."

"...Mắng á? Người ta chào thì mình phải chào lại, đó là phép lịch sự tối thiểu, dù người đó có là cậu đi nữa."

Himuro-san khẽ thở dài. Tôi cuống cuồng tìm chủ đề khác và tình cờ va vào cái móc khóa trên cặp cậu ấy  hình một chú cún đang nằm cuộn tròn trong chăn. Nhìn y hệt cái nhân vật trong bộ anime động vật mà em gái tôi mê mệt.

"Ơ, cái móc khóa đó nhìn dễ thương thật đấy!"

"...Hả?"

Dù biết lời khen này nghe hơi gượng ép,nhưng đâm lao thì phải theo lao thôi. Em gái tôi trước cũng quay được một cái tương tự từ máy Gacha. Khi tôi nhắc đến chuyện đó, Himuro-san bỗng dưng lộ vẻ hào hứng.

"Thật hả? Cái seri Gacha đó có mẫu hiếm lắm đấy! Tôi vẫn luôn săn tìm nó mà chưa được đây!"

Không ngờ chúng tôi lại có thể nói chuyện lâu đến thế. Hóa ra đằng sau vẻ ngoài "băng giá", Himuro-san cũng có những sở thích rất đỗi bình thường. Nhìn biểu cảm của cậu ấy, tôi thấy ánh mắt sắc sảo khi nãy dường như đã mềm mỏng hơn chút ít. Tôi lấy hết can đảm để tiếp lời:

"Thật mà, em gái tôi ấy, cách đây không lâu con bé đã sướng rơn vì quay được một cái giống thế này!"

"Ồ, ra vậy... Vậy là cậu có em gái à. Thế con bé quay được mẫu nào vậy?"

"Hì... nếu tôi nhớ không nhầm thì là một con mèo đen đang ngủ trên đệm?"

Tôi nhớ như in vì con bé cứ cầm cái móc khóa đó đi khoe khắp nhà: "Nhìn này, nhìn này!". Vì đó là mèo đen nên tôi mới trêu: "Chắc nó mệt vì ngày nào cũng phải đi giao hàng nhỉ", làm con bé ngẩn người ra luôn.

"Mèo đen!? Thật á!?"

Đang mải kể thì Himuro-san đột ngột áp sát lại, gương mặt tràn đầy phấn khích. Tôi giật mình trước phản ứng ngoài sức tưởng tượng này nhưng vẫn khẽ gật đầu.

"Ờ... ừm... đúng là mèo đen. Nhưng mà, có chuyện gì sao?"

"Sao là sao! Vấn đề lớn đấy chứ! Trong seri Gacha lần này, mèo đen chính là mẫu bí mật đấy! Tôi khao khát có được nó lắm, quay cháy túi rồi mà vẫn toàn trượt..."

"Mà này, em gái cậu quay đến lần thứ mấy thì trúng thế?"

"Hả... hình như con bé bảo quay đúng một phát ăn ngay, là quà tôi tặng vì đã giúp đi mua đồ, vậy nên... nghĩa là."

"...Vận may tốt thật đấy. Không biết nếu tôi tích đức từ giờ thì có trúng được không nhỉ?"

Himuro-san chống tay vào cằm, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Thật không ngờ cuộc hội thoại lại rôm rả đến thế này chỉ nhờ một cái móc khóa. Phen này phải cảm ơn em gái rồi. Để đáp lễ, lần tới tôi sẽ cho con bé thêm tiền quay Gacha. Nếu được, mình rủ cả Himuro-san đi cùng để xin chút 'vía' may mắn.

...À thôi, nghĩ thế thì hơi xa quá rồi.

"...Gì vậy? Cậu muốn nói gì à?"

"Kh-không, không có gì! Tôi chỉ hơi bất ngờ thôi, không ngờ Himuro-san cũng thích mấy thứ dễ thương như thế này."

Ngồi cạnh nhau cả tháng trời, giờ tôi mới thấy được khía cạnh này của cậu ấy. Bình thường cậu ấy toàn đọc sách với vẻ mặt thanh tú, trầm mặc, tôi cứ tưởng cậu ấy "miễn nhiễm" với mấy thứ này cơ.

"Thật là, cậu vô duyên quá đấy. Thế trước giờ trong mắt cậu, tôi là cái hạng người gì?"

"Hả... Thì là một cô gái rất xinh đẹp và đáng yêu ngồi cạnh tôi, đại loại thế?"

"───H-Hả!?"

Mặt Himuro-san lập tức đỏ như trái cà chua chín. Lại nữa rồi, cái miệng đi chơi xa, tôi lại lỡ lời phát ngôn mà không kịp nghĩ. Đây đúng là cái tật khó bỏ của tôi mà. Kiểu này chắc chắn cậu ấy sẽ ghét tôi cay đắng cho xem.

"T-Tôi mà xinh đẹp á!? Cậu bị sảng à mà nói câu đó!?"

"Hử? Tôi nói thật lòng mà. Chuyện đó lạ lắm sao?"

"Lạ chứ sao không! Làm sao mà tôi lại xinh đẹp được cơ chứ...! Mắt cậu có bị làm sao không đấy!?"

Img_15012_13-book_reader_ReadEra.png"Thật là... chịu cậu luôn đấy..." Himuro-san lầm bầm với giọng điệu gay gắt, dù gương mặt đã đỏ bừng lên tận mang tai.

Cậu ấy rảo bước thật nhanh như muốn chạy trốn. Tôi vốn định bụng sẽ đi song song để trò chuyện tiếp, ai dè giờ lại bị bỏ lại phía sau một đoạn khá xa.

Đang lúc tôi lật đật chạy theo để bắt kịp thì một cơn gió lớn đột ngột thổi qua.

"Á!?"

Một tiếng hét thảng thốt nhưng có phần đáng yêu vang lên. Cùng lúc đó, đập vào mắt tôi là một khung cảnh đầy bất ngờ: đồ mặc bên trong của cậu ấy có họa tiết cực kỳ dễ thương.

Đó là một tông màu xanh biển màu sắc đặc trưng của Himuro-san – nhưng lại điểm xuyết những hoa văn chấm bi có phần hơi trẻ con. Kiểu họa tiết này thực sự trái ngược hoàn toàn với hình tượng "Công chúa tuyết" lúc nào cũng thanh cao và nghiêm nghị của cậu ấy.

Thế nhưng, sự đối lập đó không hề tạo cảm giác lệch tông. Ngược lại, chính sự khác biệt giữa vẻ ngoài trưởng thành và sở thích thầm kín đúng độ tuổi ấy lại tạo nên một sức hút khó cưỡng.

"Cậu... nhìn thấy rồi đúng không?"

"Hả?"

Trong lúc tôi còn đang thẩn thờ vì vừa vô tình chạm mắt với "bí mật" ấy, giọng nói của Himuro-san đã kéo tôi trở về thực tại.

"Tôi hỏi là cậu... đã thấy rồi đúng không? Trả lời thành thật xem nào."

Với gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ xen lẫn giận dữ, Himuro-san một tay giữ chặt vạt váy, đôi mắt lườm tôi sắc lẹm như đang tỏa ra sát khí thứ đáng lẽ không nên dành cho bạn cùng lớp.

"...Cậu thấy rồi... đúng không!?"

"Ờ thì... chuyện này, tôi xin phép không bình luận được không?"

Tôi cảm nhận rõ mồ hôi lạnh đang chảy ròng ròng sau lưng như thác đổ. Vừa tìm cách tránh ánh nhìn của Himuro-san, tôi vừa trả lời lấp liếm như một chính trị gia đang né tránh cáo buộc, dù thực chất câu trả lời đó chẳng khác nào một lời thừa nhận.

Ánh mắt của Himuro-san ngày càng trở nên đáng sợ. Cả người tôi run bắn lên vì sợ hãi.

"Vui lắm sao khi nhìn thấy bí mật của con gái... Hừ..."

"...Tôi xin lỗi. Tôi thực sự không cố ý mà."

Đây hoàn toàn là tai nạn ngoài ý muốn. Nếu phải đổ lỗi cho ai đó, thì lỗi là tại cơn gió quái ác kia. Nếu không có nó thì cái "bí mật" ấy đã chẳng lộ ra rồi. Vậy nên, tôi vô tội. Làm ơn hãy tin tôi đi mà!

"Không cần ngụy biện. Quên ngay những gì cậu vừa thấy đi! Rõ chưa!?"

Giá mà bộ não này có thể dùng vào những việc ích lợi hơn thì tốt biết mấy. Khổ nỗi, trí nhớ con người đâu có đơn giản như vậy. Nhất là khi thứ vừa đập vào mắt lại là hình ảnh đầy ấn tượng về cô gái mình thầm thích. Bảo quên làm sao mà quên nổi cơ chứ?

Nhưng nếu tôi mà nói thật lòng ra, chắc chắn cậu ấy sẽ "xử đẹp" tôi ngay tại chỗ mà không nương tay.

"........"

Vì thế, lựa chọn duy nhất của tôi là thành tâm tạ lỗi trong lòng, còn ngoài mặt thì lẳng lặng nhìn đi chỗ khác.

"Đồ biến thái! Đồ đáng ghét! Cậu đi chết đi cho rồi!"

Vừa giậm chân bình bịch, Himuro-san vừa tuôn ra những lời mắng mỏ rồi bước đi thật nhanh, bỏ mặc tôi đứng đó ngơ ngác. Bóng lưng và mái tóc đen tuyền của cậu ấy nhanh chóng mất hút. Tôi chỉ biết thở dài thườn thượt, vai chùng xuống vì nản chí.

"Dù sao thì cũng đâu cần phải mắng nặng lời đến thế... Nhưng mà thôi, con gái nhà người ta bị lộ chuyện như vậy, nổi đóa lên cũng là chuyện thường."

Vậy là hy vọng trở nên thân thiết hơn với cậu ấy lại càng thêm mịt mờ. Tôi sẽ phải bắt đầu lại từ con số không để gỡ gạc lại cái hình ảnh thảm hại đang ở mức âm vô cực này. Chắc không chỉ cần một năm, mà có khi ba năm cấp ba cũng chẳng đủ mất.

"Đây không còn là con đường chông gai nữa, mà là cái game ở chế độ 'không thể phá đảo' luôn rồi."

Đầu tôi đau như búa bổ. Làm gì cũng hỏng bét. Có lẽ tôi nên đi giải hạn hay làm lễ trừ tà gì đó cho rồi. Vừa nghĩ ngợi lung tung để trốn tránh thực tại, tôi vừa lết những bước chân nặng nề về phía trước.

Sau một buổi trưa ảm đạm vì lỡ làm Himuro-san nổi giận, tôi vội vàng ăn xong bữa trưa rồi gục mặt xuống bàn một cách chán nản.

"Cứu tôi với Somemiya-kun ơi. Đời tôi coi như tàn rồi..."

Tôi rên rỉ với cậu bạn thân nhất của mình. Phía bên kia, Himuro-san đang tỏa ra luồng sát khí còn nồng nặc hơn thường lệ, như một thông điệp rõ ràng rằng: "Cấm làm phiền".

"Ha ha! Đừng có bỏ cuộc sớm thế chứ Sakuragi. Cậu biết câu nói nổi tiếng mà: 'Nếu bỏ cuộc, trận đấu sẽ kết thúc ngay tại đó' đấy thôi."

"Tôi biết chứ, nhưng mà... thực sự là giờ tôi chẳng biết phải làm sao nữa!"

Cảm giác hộp cơm tôi vừa ăn vừa nuốt nước mắt có vị mặn hơn hẳn bình thường, nhưng chắc đó chỉ là ảo giác thôi. À mà, Himuro-san đang đi ăn trưa ở căng tin cùng Mashiro-san nên không có ở đây.

"Cậu nên học tập Hina kìa, đúng là 'bậc thầy giao tiếp' có khác. Đừng có ngồi đó mà khóc lóc hay tuyệt vọng nữa. Nhìn cách con bé kiên trì tiếp cận Himuro-san mà xem."

Mặc dù hầu hết bạn bè trong lớp đều né Himuro-san như né tà vì thái độ lạnh nhạt của cậu ấy, nhưng Mashiro-san là người duy nhất ngày nào cũng chủ động bắt chuyện. Lúc đầu Himuro-san cũng chẳng buồn đoái hoài, nhưng dạo gần đây hai người họ đã bắt đầu thực sự trò chuyện với nhau. Dù phần lớn là Mashiro-san liến thoắng còn Himuro-san chỉ đáp lại một cách mệt mỏi, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến cả lớp kinh ngạc rồi.

"Hina chẳng quan tâm Himuro-san nhìn mình thế nào đâu, chắc tại cậu ấy quá ngây thơ chăng?"

"Đúng là khác một trời một vực với cái 'tâm hồn thủy tinh' dễ vỡ của tôi. Tôi chịu, không bắt chước nổi đâu."

"Cậu cũng giỏi khoản thu hẹp khoảng cách lắm. Đã quyết cái gì là cứ thế 'tăng tốc' thôi, chẳng màng đến khó khăn gì cả."

"Kiểu như tay đua liều mạng ấy nhỉ?"

Bình thường thì cách tiếp cận đó có vẻ hơi đường đột, nhưng Mashiro-san lúc nào cũng nở nụ cười như thiên thần. Nụ cười thuần khiết ấy có thể làm tan chảy bất cứ ai. Tôi tin đó là lý do Himuro-san không thể làm ngơ trước Mashiro-san. Nếu không, sao cậu ấy lại chịu đi ăn trưa cùng chứ.

"Tôi sẽ thử dò hỏi xem Hina và Himuro-san hay nói chuyện gì. Với lại cậu ngồi ngay cạnh cậu ấy mà, sớm muộn gì cũng phải đối mặt thôi. Tôi đặt niềm tin vào nỗ lực của cậu đấy, Sakuragi!"

"...Nếu tôi có mệnh hệ gì, nhờ cậu nhặt xác giúp tôi nhé Somemiya-san."

"Chưa đánh đã hàng là sao! Cậu biết câu 'vạn sự khởi đầu nan' không? Cậu cần phải học hỏi thêm nhiều đấy, Sakuragi."

"Học á? Điểm thi của tôi cũng khá mà, thi cuối kỳ chắc cũng ổn thôi. Thế còn chưa đủ sao?"

Tôi không phải kiểu học sinh thiên tài gì. Điểm hồi cấp hai cũng chỉ mức trên trung bình, vào cấp ba lúc đầu tôi cũng chật vật lắm. Nhưng tôi không muốn để lộ mặt yếu đuối trước cô bạn ngồi ngay cạnh mình, nên đã nỗ lực hết mình vì tương lai.

"Chăm chỉ quá nhỉ! Nhưng ý tôi không phải chuyện đèn sách!"

Somemiya-kun vừa nói vừa lấy một cuốn sách từ trong cặp ra đặt lên bàn. Tựa đề là Cool Girl Becomes Lovey-Dovey 1 (Khi nàng lạnh lùng trở nên ngọt ngào), nghe sến sẩm một cách khó tin...

"Somemiya-kun, cho tôi hỏi cái này là cái gì vậy?"

"Đây là manga về một nữ chính cực kỳ ngầu nhưng lại là Tsundere. Đây chính là 'bí kíp' để cậu thấu hiểu tâm lý của Himuro-san đấy, Sakuragi!"

Dù nghe có vẻ hơi lố, nhưng tôi vẫn quyết định đọc thử. Cốt truyện cũng theo lối mòn thôi: nam chính tìm cách tiếp cận cô nàng lạnh lùng cho đến khi cô ấy trở nên dịu dàng. Nhưng Somemiya nói đúng, bộ này cuốn thật, tôi đọc một mạch không dừng lại được luôn.

"Thế nào Sakuragi? Có ích đúng không?"

"Đỉnh thật sự. Bộ này có bao nhiêu tập vậy?"

"Ba tập, ngoài hiệu sách có bán hết đấy!"

"Đợi nhé, tan học tôi sẽ đi mua ngay."

"Ồ? Giờ nghỉ mà cũng tranh thủ đọc sách cơ à? Không ngờ cậu lại chăm chỉ đến thế đấy, Sakuragi-kun."

"Đúng vậy, tôi thích đọc sách lắm. Ế, Himuro-san!?"

Vừa nghe thấy giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, tôi giật mình quay lại thì thấy Himuro-san và Mashiro-san đã đứng đó từ lúc nào. Chẳng phải hai người họ đang ở dưới căng tin sao?

"Tôi xem thử cuốn sách cậu đang đọc được chứ?"

"Ơ... cái này..."

Himuro-san chìa tay ra, tôi chỉ còn cách run rẩy đưa cuốn sách cho cậu ấy. Cậu ấy lật vài trang, vẻ mặt từ thản nhiên bỗng chốc chuyển sang giận dữ, gương mặt đỏ bừng lên.

"Mang mấy thứ không lành mạnh này đến trường là không thể chấp nhận được."

"Cái này không phải của tôi! Là của Somemiya-kun."

"Cậu nỡ lòng nào bán đứng bạn mình thế? Mà cậu ta đâu rồi?"

Tôi nhìn sang chỗ ngồi của Somemiya. Trống trơn. Tên đó đã biến mất nhanh như một ninja.

"Cậu đúng là một kẻ tồi tệ..."

"Aha ha..."

Tôi buông xuôi đôi vai. Dù Himuro-san có vẻ càng ghét tôi hơn, nhưng ít nhất cậu ấy đã chịu bắt chuyện với tôi. Biết đâu đây lại là một khởi đầu tốt?

~ 10 Năm Sau ~

"Phù... Cuối cùng cũng xong việc."

Đồng hồ đã điểm hơn năm giờ chiều. Sau khi giải quyết xong mớ công việc tồn đọng từ sáng, tôi vươn vai thư giãn một chút. Ngồi lì một chỗ làm việc khiến cả người tôi mỏi nhừ, cứ đà này chắc sớm muộn gì cũng đau lưng mất thôi.

"Có lẽ mình nên đầu tư một chiếc ghế xịn hơn... Nhưng mà, thay vì vung tiền vào đó, thà để dành đi du lịch hay mua quà cho Kuru-chan và Haru còn hơn."

Dẫu biết sức khỏe là vốn quý, nhưng trong lúc tài chính còn eo hẹp, tôi phải tính toán thật kỹ. Đặc biệt là Haru, con gái tôi, sau này chắc chắn sẽ cần chi tiêu rất nhiều. Tôi không thể tiêu xài hoang phí được. "Chắc mình phải tập thể dục lại thôi... dạo này chẳng còn ghé qua phòng gym nữa."

Làm việc tại gia giúp tôi có nhiều thời gian bên gia đình hơn, đó là điều tuyệt vời nhất. Tuy xưa nay vốn không thích vận động, nhưng tôi hiểu mình phải giữ sức khỏe để làm trụ cột, bảo vệ cho Kuru-chan và bé Haru. Vì bận rộn nên dạo này tôi bỏ bễ việc tập luyện quá.

"Nếu không đi gym được thì tập ở nhà vậy... Hay là chạy bộ nhỉ? Rủ cả Kuru-chan chạy cùng cũng là một ý hay."

Nhà có nuôi cún cũng vui, vì có lý do để ra ngoài đi dạo. Nhưng nếu được chọn lại, có lẽ nhà tôi sẽ hợp với một chú mèo hơn. Nghe nói ngày xưa ở nhà bố mẹ đẻ, Kuru-chan cũng từng nuôi một chú mèo đen. Nghĩ đến cảnh Kuru-chan chơi đùa với mèo... chắc là đáng yêu lắm. Cuối tuần này hay là dắt Haru đi cà phê mèo nhỉ? Nếu không thì đi sở thú cũng được. Nghe bảo cho trẻ con tiếp xúc với động vật sớm rất tốt cho việc giáo dục.

Hồi nhỏ tôi cũng hay được bố mẹ dẫn đi chơi như thế. Tôi sẽ đợi Haru lớn thêm chút nữa để lưu giữ những khoảnh khắc đẹp của Kuru-chan bên cạnh những chú mèo.

"Hay là, mình bảo Kuru-chan làm 'mèo nhỏ' của riêng mình nhỉ..."

Tôi bắt đầu tưởng tượng cảnh Kuru-chan đeo tai mèo, vừa làm nũng vừa thêm tiếng "meo" vào cuối mỗi câu nói. Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi đã thấy hạnh phúc đến mức có thể ăn liền ba bát cơm rồi. Nhưng vì không đủ can đảm để yêu cầu điều đó nên tôi đành để trí tưởng tượng của mình bay bổng trong đầu vậy.

"Không thể tin được là bộ manga năm nào lại được tái bản dưới dạng truyện tự sáng tác (doujinshi)... Đã vậy còn là phiên bản dành cho người lớn nữa chứ..."

Tôi lấy từ góc khuất trên giá sách ra một "bộ sưu tập bí mật" và lật xem cuốn mới nhất. Đó chính là ấn bản đặc biệt của cuốn sách Khi nàng lạnh lùng trở nên ngọt ngào mà Somemiya-kun từng giới thiệu cho tôi hồi cấp ba. Nó vừa mới được ra mắt trong sự kiện cuối năm ngoái.

"Sau bao nhiêu năm, không ngờ lại gặp lại 'cuốn sách vỡ lòng' của mình trong hình hài này. Thật lòng phải cảm ơn Somemiya-kun đã giới thiệu nó cho mình."

Lật mở từng trang sách, ngắm nhìn hình ảnh nữ chính vẫn xinh xắn như ngày nào, ký ức mười năm trước bỗng chốc ùa về. Cái lần đầu tiên bị Kuru-chan phát hiện khi đang cầm cuốn sách này, rồi cả chuyện cậu bạn thân nhất "bốc hơi" để mặc tôi giải thích đến vã mồ hôi hột để xóa tan hiểu lầm.

Tuy nhiên, lời khuyên của Somemiya-kun không hề sai. Cách nam chính tiếp cận cô nàng lạnh lùng trong truyện đã giúp ích cho tôi rất nhiều. Bộ truyện này thực sự là "bí kíp" của đời tôi. Tất nhiên, việc tôi đã áp dụng nó thế nào thì đó là bí mật nghề nghiệp rồi.

"Manga bình thường đã nguy rồi, nếu Kuru-chan mà biết mình giấu mấy cuốn truyện có nội dung nhạy cảm thế này thì lớn chuyện mất!"

Kuru-chan khi giận thì đáng sợ thật, nhưng điều tôi lo lắng hơn cả là ảnh hưởng đến giáo dục của Haru. Con bé mới bắt đầu vào mẫu giáo nhưng đã rất nhạy bén, đôi khi còn tỏ ra già dặn hơn tuổi. Tôi chỉ sợ một ngày nào đó con bé nhận ra bố nó đang che giấu bí mật gì đó, lúc đấy thì đúng là thảm họa.

"Thôi được rồi, phải giấu kỹ món này mới được. Đợi khi nào có tập mới thì tính tiếp vậy."

Tôi có thể mua bản điện tử, nhưng dùng điện thoại thì "rủi ro" cao hơn nhiều. Có khi phải  sang hỏi Somemiya-kun xem ông thần đó xử lý mấy vụ này thế nào mới được.

Với một tiếng thở dài đầy luyến tiếc, tôi cất cuốn sách đi và quay lại trước màn hình máy tính để gửi tài liệu vừa xong cho đối tác.

Nghề nghiệp của tôi là thiết kế đồ họa. Hiện tôi đang làm việc cho một công ty chuyên về thiết kế mảng video, web, quảng cáo và thời trang. Tôi vẫn hằng ấp ủ ước mơ một ngày nào đó sẽ tự lập công ty riêng. Đây là bí mật mà tôi giấu kín, ngay cả sếp và Kuru-chan cũng không hề hay biết.

Thực ra, tôi bén duyên với nghề này từ hồi cấp ba, tất cả cũng nhờ một câu nói của Kuru-chan. Chuyện xảy ra trong giờ Mỹ thuật, khi cả lớp được yêu cầu vẽ ký họa theo cặp. Vì ngồi cạnh nhau nên tôi nghiễm nhiên thành đôi với cậu ấy.

Thời điểm đó, mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn còn "lạnh nhạt" lắm. "Sao tôi lại phải làm mẫu cho cậu vẽ chứ? Đừng có mà nhìn tôi bằng ánh mắt biến thái đấy nhé, không là tôi đấm cho phát bây giờ!"

Cậu ấy nói với gương mặt như sắp "tác động vật lý" đến nơi, làm tôi phải cầm bút vẽ trong tâm trạng "run như cầy sấy". Tôi vẫn nhớ như in đôi bàn tay mình đã run rẩy thế nào vì quá căng thẳng.

"Ra là... cậu vẽ cũng ra gì và này nọ đấy chứ."

Thật bất ngờ, cậu ấy lại thích và khen ngợi bức vẽ của tôi. Điều đó làm tôi sướng rơn, và cứ thế, tôi dấn thân vào con đường này từ lúc nào không hay.

"Đúng là đời không ai biết trước được chữ ngờ. Nếu bảo tôi thời cấp ba rằng sau này tôi sẽ trở thành một designer, chắc tôi sẽ bảo mình bị ảo mất."

Còn nếu kể rằng tôi sẽ kết hôn với Kuru-chan và có một tổ ấm như hiện tại, chắc cái tôi thời trẻ sẽ "sốc tận óc" mà xỉu ngang tại chỗ.

"Thôi, dẹp chuyện giấu giếm sang một bên đi. Chắc hai mẹ con sắp đi chợ về rồi."

Kuru-chan và bé Haru đã ra ngoài mua sắm được gần một tiếng. Hai mẹ con đã rất tâm lý khi để tôi yên tĩnh làm việc, nên tối nay tôi nhất định phải phục vụ gia đình thật chu đáo.

"Con về rồi đây!"

Vừa nghe thấy giọng nói của hai mẹ con, tôi vội vàng chạy ra đón.

"Hai mẹ con về rồi à, mừng cả nhà đã về."

"Bố ơi!"

Tôi vừa ra đến cửa thì bé Haru đã lon ton chạy tới, ôm chặt lấy chân tôi. Cái sự "nhõng nhẽo" siêu cấp đáng yêu này đúng là đặc quyền của trẻ con mà.

"Bố xong việc rồi ạ?"

"Ừ, bố vừa xong xong. Cảm ơn hai mẹ con đã để bố tập trung nhé."

"Chuyện nhỏ mà. Cả nhà đều biết ơn sự nỗ lực của bố. Tối nay mẹ sẽ trổ tài nấu món cực ngon cho hai bố con luôn!"

"Món Kuru-chan nấu thì lúc nào cũng 'đỉnh của chóp' rồi. Bố nôn nóng được nếm thử lắm đây."

"Nhưng trước đó, em có cái này muốn cho anh xem... được không?"

"Tất nhiên là được rồi."

Tôi vừa xoa đầu Haru vừa đáp lời. Kuru-chan nở một nụ cười rạng rỡ rồi bảo:

"Đợi em một lát nhé!"

Nói rồi cô ấy chạy biến vào phòng ngủ với những bước chân sáo nhanh thoăn thoắt. Bỏ lại tôi đứng đó, một tay bế Haru, một tay xách túi đồ cô ấy vừa để lại, rồi cả hai ba con cùng di chuyển vào phòng khách.

"Con có điềm không lành ba ạ..." – Haru thì thầm nhỏ vào tai tôi.

Đúng là con gái của tôi, "nhảy số" nhanh thật đấy. Tôi cũng đang nghĩ y hệt như vậy. Tự dưng lại chạy tót vào phòng ngủ là có ý gì đây? Với cảm xúc lẫn lộn giữa tò mò, tôi kiên nhẫn đợi vài phút. Bỗng nhiên, điện thoại vang lên tiếng "ting".

"Tin nhắn từ Kuru-chan à? 'Xong rồi nè, anh vào phòng ngủ đi'?"

"...Bố ơi, Haru xem tivi ở đây nha."

"Ừ, bố biết rồi. Bố vào một lát rồi ra ngay, con cứ ở đây xem nhé."

Lòng đầy bất an, tôi rời chỗ Haru để tiến về phòng ngủ. Không biết Kuru-chan định cho mình xem cái gì đây? Sau khi gõ cửa cẩn thận, tôi mở cửa và đập vào mắt là nụ cười tươi roi rói của vợ mình.

"Xin lỗi vì đã làm phiền anh, nhưng em thực sự muốn anh thấy cái này ngay lập tức!"

"Thế em định cho anh xem gì nào?"

Nhìn sơ qua thì Kuru-chan chẳng cầm trên tay cái gì cả. Trang phục vẫn y hệt lúc đi chợ, một chiếc áo thun phối với váy dài.

"Cái mà em muốn cho anh xem chính là đây nè!"

Dứt lời, Kuru-chan nắm lấy gấu váy và bất ngờ kéo phắt lên.

"N-Này!? Kuru-chan!? Tự dưng em làm cái gì vậy!?"

Hành động quá đỗi đột ngột này làm tôi "đứng hình mất 5 giây" rồi hoảng loạn tột độ. Trong đầu gào thét là không được nhìn, tôi theo phản xạ lấy tay che mặt lại, nhưng trớ trêu thay, đôi mắt vẫn phản chủ mà liếc qua khe hở giữa các ngón tay để nhìn vào "vùng bí mật" vừa lộ ra.

"Anh nghĩ gì thế? Tất nhiên là em đang khoe bộ đồ mặc bên trong mới mua này cho anh xem rồi!"

Kuru-chan dõng dạc tuyên bố, vẻ mặt đầy tự hào như vừa lập được chiến công hiển hách. Nếu thực sự muốn khoe, tôi thà rằng cô ấy đợi lúc Haru đã ngủ say, trong căn phòng chỉ có hai người thì hơn...

"Sao hả anh? Có hợp với em không? Anh thấy thế nào!?"

Kuru-chan vừa hỏi vừa tiến lại gần, còn tôi thì chỉ biết lùi bước dần dần để giữ khoảng cách. Cô ấy cứ thế ép sát với nụ cười rạng rỡ, bắt tôi phải đưa ra nhận xét. Tôi thực sự rơi vào cảnh "khó xử" khi cứ phải đối mặt trực diện với hình ảnh đó. Thật là may mắn khi Haru không có ở đây.

"...Sao thế chồng yêu? Sao anh cứ né tránh em vậy?"

"Đâu có, anh đâu có né... Chỉ là anh hơi bị bất ngờ với cả... hơi ngại..."

"Thế thì mau cho em ý kiến đi chứ! Anh thấy bộ đồ mới này thế nào? Em chọn đúng gu anh thích luôn đó nha!"

Phải công nhận Kuru-chan quá siêu, cô ấy nắm rõ sở thích của tôi trong lòng bàn tay. Hồi cấp ba, cái lần gió thổi tốc váy, tôi đã thấy bộ đồ chấm bi trẻ con rất dễ thương. Nhưng mười năm sau, bộ đồ mới mà cô ấy đang diện lại là tông trắng với họa tiết hoa hồng phấn.

Thiết kế trông có vẻ đơn giản, nhưng nhìn kỹ mới thấy những đường thêu cực kỳ tinh xảo, tạo cảm giác sang trọng và lung linh. Thêm vào đó, chất liệu mỏng manh khiến nó trông hơi "xuyên thấu", làm tim tôi đập loạn nhịp chỉ sau một cái nhìn.

"Ờ, ừm... anh thấy... nó rất hợp với em. Kiểu như màu trắng hoa hồng tạo cảm giác rất thanh nhã, cực kỳ hợp với khí chất của em luôn. Nhưng mà... cái này có hơi... quyến rũ quá không? Thực sự là... anh thích lắm."

Tôi đang cố gắng hết sức để dùng từ ngữ tốt nhất có thể khen vợ mình, dù vốn từ của tôi khá eo hẹp.

"Hả? Chuẩn rồi! Em biết ngay mà! Đây là hàng mới về, lúc đầu em còn hơi phân vân, nhưng may mà em đãnghe theo linh cảm của mình!"

"...Ra là vậy."

Rốt cuộc thì mình nên vui vìgu thẩm mỹ của mình được vợ thấu hiểu, hay nên cảm thấy bất an đây nhỉ?

"Em vẫn thích hoa mà,đúng không? Em đã đắn đo giữa màu trắng, hồng phấn, hay là màu đen... À mà này,lần sau mình đi mua sắm chung đi anh! Em muốn nghe ý kiến của anh!"

"Đ-đủ rồi! Việc chúng tađi mua mấy thứ đó cùng nhau thì... hơi bị ngại ngùng đó anh, phải không?"

Dù không đến mức bị phạt,nhưng việc một người đàn ông bước vào không gian riêng tư của phụ nữ luôn mang lại cảm giác khó chịu. Hơn nữa, nếu bị ép xem cảnh vợ thử đồ lót thì đó chẳngkhác nào một cực hình tra tấn.

"Nhân tiện, em còn mua cảbộ đai lưng (garter belt) và áo hai dây (camisole) nữa... Anh có muốn xemkhông? Chắc chắn là muốn rồi, đúng không? Nói đi nếu anh muốn xem!"

Kuru-chan bất ngờ tấn công vớimột sức ép chưa từng có. Việc cô ấy muốn kéo váy xuống thì không sao, nhưng ý địnhcởi cả áo của cô ấy thì tuyệt đối không ổn.

"Khoan đã! Anh hiểu ý emrồi, nhưng giờ là lúc ăn tối mà!"

"Hả? Bây giờ cũng được màanh. Chắc không thành vấn đề đâu."

"Lương tâm của em sắp bị bào mòn sạch sẽ mất! Hơn nữa, chẳng phải sẽ tuyệt vời hơn nếu chuyện này xảy ra đột ngột với em ngay sau khi em vừa bước ra khỏi phòng tắm sao?"

Tôi chỉ mong dành cho mình một chút thời gian thư giãn trước khi ngủ thôi. Nếu bị "tấn công" vào lúc đó, tôi sẽ sung sướng đến mức không tài nào chợp mắt được. Mà nói thế thì Kuru-chan sẽ chẳng để tôi ngủ yên đâu.

"Ufufu. Em đã giữ lời hứa rồi, phải không? Chúng ta hãy tiếp tục chuyện này khi em đi ngủ nhé. Được chứ?"

"...Làm ơn nhẹ nhàng với em thôi."

"Không sao đâu. Mai anh còn phải đi làm, nên em sẽ thư thả thôi. Nhưng chỉ khi nào anh giải thích mọi chuyện thật rõ ràng thôi nhé."

Nụ cười trên môi cô ấy chợt biến thành một thứ nguy hiểm, và cô ấy lấy ra một cuốn sách mà tôi đã giấu kín trong giọng nói lạnh tuyệt đối, khiến sống lưng tôi lạnh toát như những lần trước.

Đó chính là cuốn sách quý giámà tôi đã cất giấu kỹ càng trên giá sách chỉ vài phút trước. Sao Kuru-chan lại cầm được nó? Mồ hôi lạnh túa ra từ lưng, tôi rùng mình.

"S-sao em lại có cái này...!?"

"Em không thể tin được làanh vẫn còn giữ cuốn sách hư hỏng này đấy. Em chắc chắn anh đã cố gắng giấu nó một cách tinh vi, nhưng mắt em thì không thể bị đánh lừa đâu nhé?"

Khuôn mặt cô ấy đang mỉm cười,nhưng đôi mắt thì hoàn toàn khác. Đây chính là cái mà người ta hay gọi là"khuôn mặt giận dữ". Và có vẻ như tôi sẽ phải hứng chịu một bài giảngkéo dài suốt đêm.

"K-Kuru-chan... c-chuyện này thực ra là quà của Somemiya, người mà anh vừa mới gặp lại sau bao nhiêu năm, không phải anh tự mình mua đâu...!"

Bỏ ngoài tai lời biện hộ tuyệt vọng của tôi, Kuru-chan mở và lật giở cuốn sách với một nụ cười ghê rợn. Tôi có cảm giác như một bị cáo đang chờ đợi bản án cuối cùng.

"Hừm... thì ra là vậy, hóa ra anh thích mấy thể loại này à."

"Ừm... em đúng là có thích, nhưng thứ em thích là cốt truyện, chứ không phải như những gì em đang nghĩ đâu..."

Đã mười năm chúng tôi quen nhau. Tôi có thể dễ dàng đoán được vợ mình đang nghĩ gì.

"Không sao đâu, không cần phải nói dối. Là lỗi của anh khi đã nghĩ rằng mình có thể làm em thỏa mãn. Xin lỗi em, người anh yêu."

"A-anh bình tĩnh lại đi được không? Em đã cực kỳ hài lòng với tình hình hiện tại rồi mà!?"

"Anh rất bình tĩnh mà. Anh hiểu cảm giác thỉnh thoảng muốn đọc một cuốn sách như thế này. Nếu không nhầm thì nó gọi là 'fetish' phải không ?"

Má cô ấy phồng lên đầy bất mãn và tay run rẩy, nhưng may mắn thay, có vẻ cô ấy chưa thực sự nổi giận. Dù đangbị chất vấn, tôi vẫn không thể nén được một nụ cười.

"...Anh đang cười cái gì vậy? Có phải em ghen tị với cuốn sách thì buồn cười lắm sao?"

"Không phải thế. Anh chỉ đang nghĩ Kuru-chan lúc này, trông giống cá nóc này cũng thật đáng yêu."

"Anh lúc nào cũng nói những lời khiến em vui vẻ... Em thấy mình thật ngốc vì lại nổi nóng với một cuốn sách."

Kuru-chan thở dài một hơi thật sâu và nhún vai. Ban đầu tôi lo lắng không biết mọi chuyện sẽ đi về đâu, nhưng có vẻ như hình phạt của tôi sẽ được giảm nhẹ.

"Nhưng cuốn sách này em sẽ tịch thu đấy. Anh yên tâm, em sẽ không vứt nó đi đâu."

"...Được thôi."

Thật may mắn. Nếu chỉ dừng lại ở đây thì coi như tôi còn may mắn chán. Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Nhưng dường như đọc được suy nghĩ của tôi, khóe môi Kuru-chan bất chợt nhếchlên.

"Nhưng vẫn phải có hình phạt..."

"H-hình phạt ư? Là hình phạt gì cơ?"

Nhiệt độ cơ thể tôi đột ngột tụt dốc. Bản năng mách bảo tôi không nên hỏi, nhưng tôi không thể kiềm chế được và đã hỏi một cách vô thức. Kuru-chan mỉm cười quyến rũ và nói:

"Em đã bảo rồi mà, không cần phải sợ. Em sẽ chỉ khiến anh không thể nào thỏa mãn với bất kỳ ai khác ngoài em trong suốt cả đêm thôi..."

Đây là bản án tử hình, hay là lời mời đến thiên đường đây? Có lẽ là cả hai. Vì thế, tôi chỉ có thể đưa ra một câu trả lời duy nhất.

"...Xin hãy đối xử nhẹ nhàng với anh."

Tôi chỉ có thể đáp lại như vậy, nở một nụ cười.

Img_15012_14-book_reader_ReadEra.pngImg_15012_15-book_reader_ReadEra.pngImg_15012_16-book_reader_ReadEra.png

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!