Hửm, lạ thật.
Tôi chẳng hiểu sao mình lại bất chợt có cảm giác này, tựa như sự bình yên và thân thương mà bà Claire mang lại. Dường như có thứ gì đó ở phía xa đang vẫy gọi, một niềm hân hoan trào dâng từ tận đáy lòng... rốt cuộc là gì nhỉ?
Tâm trí tôi nhất thời chưa kịp phản ứng, thì đôi chân bỗng khẽ động, kèm theo đó là một cơn choáng váng nhẹ truyền tới.
Giây tiếp theo, một tiếng nổ “ầm” vang dội. Trời long đất lở, núi non rung chuyển, bụi đất cuộn lên mù mịt.
Cái gì? Chuyện gì thế?! Động đất rồi!!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Tôi cố gắng đứng vững, nhìn thấy mảnh đất cách đó không xa bỗng nứt toác ra một khe hở. Khe nứt không ngừng mở rộng kèm theo tiếng “ầm ầm” chấn động, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một vực sâu khổng lồ tựa hồ quen thuộc, kéo dài đến tận chân làng.
Bùn đen sôi sùng sục trào lên từ đáy vực.
Cảnh tượng đáng sợ như thảm họa tận thế này, chẳng ai quen thuộc hơn tôi.
Sự bất an mãnh liệt trào dâng trong lòng, hơi thở tôi trở nên dồn dập.
Thôi rồi! Thôi rồi!! Thôi rồi!!!
Vực Sâu, là Vực Sâu!! Tại sao, tại sao lại xuất hiện ở đây!
Nhanh lên, phải lập tức về làng, báo cho mọi người mau chạy đi!
Tôi vứt chiếc giỏ tre xuống, mặc kệ mặt đất dưới chân vẫn đang rung lắc, cắm đầu chạy hết tốc lực. Gió gào thét bên tai. Đôi giày vải trên chân vốn chẳng bền, dưới lực đạp mạnh mẽ của tôi chẳng mấy chốc đã rách nát tả tơi. Tôi tháo nó ném đi, chân trần băng mình về phía ngôi làng.
Vực sâu chỉ vừa lan đến đầu làng thì may mắn ngừng lại, không gây thêm thiệt hại không thể cứu vãn. Dù vậy, dưới cơn chấn động thảm khốc, ngôi làng đã sớm mất đi vẻ yên bình vốn có. Nhà cửa sụp đổ hàng loạt, chỉ còn lại tường xiêu vách đổ, tiếng khóc than ai oán vang khắp nơi. Con đường làng vốn bằng phẳng giờ đây đã biến dạng. Vô số tảng đá bị một lực lượng khổng lồ hất tung lên khỏi mặt đất, vương vãi khắp chốn. Những người yếu ớt bị chôn vùi đang giãy giụa, cố tìm một tia hy vọng sống sót trong sự trợ giúp của người thân. Vài người dân đứng bên đường cầu nguyện với vẻ mặt tuyệt vọng.
“Thiên phạt, là thiên phạt… Nữ thần Tội Nghiệp phù hộ, Nữ thần Tội Nghiệp phù hộ…”
Một khung cảnh thê lương.
Tôi sững sờ đứng ở đầu làng, nhìn về phía đứa trẻ chừng ba bốn tuổi cách đó không xa. Khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem bụi đất chỉ còn lại sự sợ hãi và bất lực, miệng gào khóc thảm thiết.
“Mẹ ơi...!! Mẹ ơi...!! A...! A...!”
Dưới chân đứa trẻ là một người phụ nữ bị tảng đá đè nát phần đầu, lúc này đã không còn hơi thở, máu thịt lẫn lộn từ dưới tảng đá tràn ra.
Làm sao đây, mình phải làm sao bây giờ…
Mình phải cứu họ thế nào đây…
Nỗi bi thương trong lòng dâng lên tột độ. Tôi quay đầu nhìn về phía vực sâu sau lưng. Trong vũng bùn đen ngòm ấy, một cánh tay sắc bén như lưỡi dao khó khăn vươn ra, tiếp theo là cánh tay thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm… Vô số cánh tay dày đặc không ngừng trồi lên từ vũng bùn, tựa như ngàn vạn ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh hét lớn với những người đang hoang mang.
“Mau chạy đi!! Có quái vật, mau...! Chạy...!”
Sau đó, tôi một tay bế thốc đứa trẻ đang khóc lên, chạy khỏi địa ngục sau lưng với tốc độ nhanh nhất.
“Mẹ ơi! Con muốn mẹ...!!”
Đứa trẻ không ngừng dùng đôi tay nhỏ bé đập vào người tôi, nước mắt và bụi đất trên mặt hòa vào nhau, lấm lem đến mức chẳng còn nhìn rõ mặt mũi.
Tôi mím chặt môi, không biết nói gì và cũng chẳng muốn nói gì, chỉ dốc toàn lực mà chạy.
Elya… Barry… mình phải đi tìm họ trước…
Phật Tổ ơi, Thượng Đế ơi, và cả các vị thần của thế giới này nữa.
Xin các ngài hãy phù hộ, nhất định đừng để họ xảy ra chuyện gì…
Trong lòng tôi tràn ngập sự bất an mãnh liệt.
Tôi chạy hết tốc lực không màng thể lực, rốt cuộc là nhanh đến mức nào? Số liệu cụ thể tôi cũng không ước lượng được, chỉ có thể nói là rất nhanh, không phải tốc độ mà người thường có thể đạt tới. Ngay cả Giác Mã Thú của thế giới này cũng chẳng thể đuổi kịp tôi.
Vì vậy, chạy về đến nhà chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Căn nhà gỗ đá đơn sơ đã sụp mất một nửa, nửa bức tường còn lại miễn cưỡng đứng vững cũng có vẻ sắp đổ, con bò sữa trước cửa đang hoảng loạn giật mạnh dây thừng.
“Elya! Barry!”
Đặt đứa trẻ xuống ngoài cửa, tôi lo lắng hét lên.
Đứa trẻ bên cạnh đột nhiên nằm rạp xuống đất nôn thốc nôn tháo. Có lẽ vì tôi chạy quá nhanh, lại bế ngang khiến nó bị xóc nảy dữ dội. Chắc là giống như say xe, sẽ không sao đâu.
Tôi không kịp xem xét tình hình của đứa trẻ, vội vàng lao vào căn nhà đổ nát.
“Elya! Barry!”
Không thấy ai. Gỗ và đá sụp đổ rất rời rạc, nếu có ai bị đè bên dưới thì chỉ cần liếc mắt là thấy. Xem ra họ chắc vẫn còn ở nhà Alan chưa về.
Tôi quay người định rời đi thì chợt nhớ ra điều gì, bèn lục lọi một hồi trong đống đổ nát, tìm thấy chiếc lưỡi hái lớn kia rồi rút ra.
Ngẩng đầu lên, thấy trên nửa bức tường còn lại, chiếc áo choàng rách nát vẫn còn treo nguyên ở đó. Tôi do dự một chút, rồi vớ lấy chiếc áo choàng khoác lên người.
Chiếc áo choàng này, trong trường hợp vạn bất đắc dĩ, chắc cũng có chút tác dụng bảo vệ.
Ra đến ngoài thì thấy đứa trẻ đã biến mất, có lẽ đã nhân lúc tôi tìm đồ mà chạy đi đâu đó rồi.
Hy vọng nó không chạy về tìm mẹ, tôi thầm cầu nguyện.
Tôi cởi dây thừng buộc con bò sữa, vỗ một cái vào mông nó, con bò lập tức co giò chạy biến.
Ngươi cũng mau chạy thoát thân đi.
Quay đầu nhìn lại nơi từng được gọi là "nhà" một lần nữa, tôi nhấc bước chạy về phía tây làng.
“Mau chạy đi! Các người, mau chạy đi! Quái vật sắp đến rồi!”
“Chạy! Chú ơi, mau chạy đi! Có quái vật sắp đến rồi!”
Tôi không ngừng hét lớn với mọi người xung quanh, nhưng rất ít người đáp lại tôi.
Cả ngôi làng chìm trong một bầu không khí bi thương.
“Trời ơi...!!”
“A...! Chân tôi gãy rồi, chân tôi...!!”
“Ai đó giúp tôi với! Con trai tôi, con trai tôi còn ở trong đó! Con trai tôi bị đè dưới đó rồi!”
“Tiểu Syl, em không sao chứ?”
Có người hét lên với tôi, khuôn mặt người đó cũng lấm lem đầy bụi đất, không thể nhìn rõ là ai.
“Em không sao! Mọi người mau chạy đi, quái vật…”
Dần dần cổ họng tôi khản đặc. Nhưng tôi lại phát hiện, đa số mọi người không thể rời khỏi đây.
Tôi thấy một người mẹ và hai đứa trẻ không ngừng đào bới đất đá, cố gắng cứu người chồng bị chôn vùi trong đống đổ nát, máu tươi theo cánh tay nhỏ giọt xuống đất cũng hoàn toàn không để ý.
Tôi thấy một bà dì kéo lê một bên chân gãy, đau đớn bò trên đất, để lại một vệt máu dài.
Tôi thấy cô gái mới hôm nào còn hát những bài ca du dương trong bữa tiệc, lúc này lại đầy máu, nhắm mắt nằm bất động trên đất. Người thợ may già quỳ bên cạnh, khóc như một đứa trẻ.
Tôi thấy nhà của chú Doyle.
Trong đống đổ nát, một cánh tay vạm vỡ đẫm máu lộ ra.
“Chú… Doyle…”
Tôi run rẩy bước tới, cố sức nhấc mấy tảng đá lớn ném sang một bên.
Bên dưới vẫn là vô số thanh gỗ ngang và đá vụn.
“Chú Doyle!… Chú nghe thấy không!”
Không có tiếng trả lời.
Tôi hít một hơi thật sâu, ôm lấy một thanh gỗ tròn to, dùng sức nhấc bổng lên.
Trên thanh gỗ còn đè vô số tảng đá, vậy mà vẫn bị tôi nhấc lên một cách cứng rắn. Đá vụn “rào rào” rơi xuống. Mặt tôi vì dùng sức quá mức mà đỏ ửng lên bất thường, chân gắng sức di chuyển từng bước nhỏ, nhấc cả thanh gỗ và những tảng đá lớn trên đó sang một bên, rồi lại gạt những mảnh vụn đá và gỗ bên dưới ra. Cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy mặt chú.
Khuôn mặt đó dính đầy bụi và máu, trắng bệch như giấy, đôi mắt mở to đã mất đi tiêu cự.
“Chú… Doyle… tỉnh lại đi…”
Tôi nắm lấy bàn tay vẫn còn chút hơi ấm của chú, giọng nói yếu ớt xen lẫn run rẩy.
“Tỉnh lại đi…”
“Chú, tỉnh lại đi mà…”
Tôi rất hy vọng chú có thể mở mắt, phát ra tiếng cười vang trời như mọi khi.
“Ha ha ha ha, Tiểu Syl, bị dọa sợ rồi phải không!”
Nhưng chú không trả lời tôi.
Chú không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Sinh mệnh vào khoảnh khắc này, mong manh tựa như giấy.
1 Bình luận