WN

Chương 08: Buổi học đầu tiên của Yamazaki Atsuto(3)

Chương 08: Buổi học đầu tiên của Yamazaki Atsuto(3)

Cứ thế, chúng tôi bước vào giờ ăn tối.

"Atsuto, em đã hối lỗi chưa?"

" R-rồi rồi, hối hận lắm luôn ạ! Em xin lỗi cô!"

Tôi ngồi thẳng lưng đối diện với Char đang phồng má giận dỗi.

Lý do cô ấy bực bội dĩ nhiên là do màn vừa rồi. Phản ứng của Char quá thú vị nên tôi lỡ trêu chọc hơi quá đà.

"C, cô ơi, mau ăn đi không đồ ăn nguội mất!"

Tôi chỉ vào các món ăn đã được đặt trên bàn.

Tôi gọi món bò bít tết Hamburger, còn Char gọi cơm cuộn trứng Omurice[note84902].

"Mư... Đúng là để nguội thì phí thật."

Char lườm tôi một cái, như thể muốn nói là “chuyện chưa kết thúc đâu nhé?", rồi xúc cơm cuộn trứng đưa vào miệng.

"Ố, cái gì thế này! Ngon tuyệt vời luôn!"

Nhưng ngay lập tức, vẻ mặt cô ấy bừng sáng như chưa hề giận dỗi chút nào.

"May quá! Ngon thật đúng không cô? Em cũng thích món này lắm."

"Tuyệt vời quá đi! Trứng mềm xốp, sốt Demi-Glace[note84903] cũng đỉnh nữa!"

"Nghe nói bếp trưởng ở đây vốn là đầu bếp khách sạn đấy ạ."

"Vậy là món cô đang ăn ngang tầm nhà hàng khách sạn luôn sao!? Đỉnh thật!"

Char ăn Omurice ngon lành, rồi xúc từng miếng lớn.

Xem ra cô ấy đã hết giận rồi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, rồi cũng đưa miếng bò bít tết của mình vào miệng.

Nước thịt tràn ra ngay khoảnh khắc cắn vào. Vị Umami của sốt hành kiểu Nhật thoang thoảng vị Dashi rất cuốn, khiến tôi muốn ăn thêm miếng nữa ngay lập tức.

…Đang lúc tôi say sưa thưởng thức món bít tết thì.

(...Nhìn chằm chằm...)

Cảm thấy có ánh nhìn nóng bỏng, tôi ngước lên thì thấy Char đang nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ thèm muốn.

"À, cô có muốn ăn thử không?"

"Ể, đ, được không!?"

Nghe tôi nói bóng gió, đôi mắt Char sáng lấp lánh, cô ấy nghiêng người về phía trước.

Dễ đoán quá đi mất...

"Vâng, cô cứ tự nhiên."

Tôi đưa đĩa bít tết về phía cô ấy, nhưng Char lại nhếch miệng cười gian xảo, rồi nhìn thẳng vào mặt tôi.

"Tự dưng cô thấy lười ăn quá."

"Hả?"

"Hình như dao và nĩa ở đây nặng quá thì phải."

"Ể?"

"Ý cô là muốn có ai đó đút cho ăn ấy mà."

Từng ánh nhìn lấp ló, liếc liếc đầy tinh nghịch cứ xuyên qua tôi.

Ý cô ấy là, đút bít tết cho cô ấy ăn sao?

"Nếu không đút cho cô ăn là cô lại giận đó."

"Ể!?"

Tôi không muốn cô ấy quay lại chế độ giận dỗi đâu.

...Thôi rồi. Chẳng lẽ không còn cách nào khác. Tuy ngại muốn chết...

Hít một hơi thật sâu, tôi cắt một miếng bít tết rồi từ từ đưa đến miệng Char. Tay tôi run lên vì căng thẳng...!

"Đ, đây ạ, mời cô..."

"Cảm ơn em! ...Aaa~."

Miệng Char mở ra, đón lấy miếng bít tết đang lơ lửng giữa không trung…

Táp!

Ngay khoảnh khắc đó, khuôn mặt Char bừng sáng bằng một nụ cười rạng rỡ.

"Món này, ngon tuyệt vời luôn!"

"V, vậy thì tốt quá ạ!"

Còn tôi thì căng thẳng đến muốn ngất xỉu luôn rồi!

"Thịt bò mọng nước ghê, mà sốt này cũng ngon khủng khiếp nữa! Cầu xin em, đút thêm miếng nữa đi!"

"Ể! Lại nữa ạ!?"

Không đợi tôi hỏi xong, Char đã há miệng chờ sẵn.

Tôi lại cắt một miếng khác đưa đến gần, và Char táp ngay vào miệng.

"Ưm. Quả nhiên là ngon!"

Sốt dính cả ở khóe miệng, nhưng có vẻ cô ấy ngon miệng đến mức không để ý.

Thấy cô ấy vui vẻ thế này, công đưa cô ấy đến đây cũng đáng.

Ngay lúc tôi nghĩ vậy, nụ cười trên gương mặt Char dường như biến mất trong thoáng chốc.

"Có chuyện gì thế ạ?"

"Hả?"

"Em không chắc, nhưng lúc nãy hình như cô có thoáng buồn một chút..."

Char "A..." lên một tiếng nhỏ, rồi gượng cười, vẻ mặt có chút bối rối.

"Atsuto quan sát kỹ thật đấy."

Sau khi lẩm bẩm như vậy, Char hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, như thể đang nhìn về nơi xa xôi nào đó.

"Món tủ của Mum là bò bít tết Hamburger đấy. Hồi xưa bà hay làm cho cô ăn."

"Mum? À, là mẹ cô ạ?"

"Ừm. Tự dưng cô thấy nhớ nhà quá..."

Giọng Char thấm đẫm một chút nỗi buồn.

Cũng phải thôi. Xa gia đình đến một đất nước xa lạ để làm việc. Nhớ nhà là chuyện đương nhiên.

"...Cô ơi, tại sao cô lại quyết định làm giáo viên ALT ở Nhật Bản vậy?"

Tôi đã do dự không biết có nên hỏi không, nhưng cuối cùng vẫn buột miệng hỏi ra thắc mắc của mình.

"Vì cô có một người chị đang làm việc ở Nhật Bản!"

"Ồ, ở Nhật ạ?"

"Ừm. Chị ấy hơn cô bốn tuổi! Cô ngưỡng mộ chị ấy nên mới muốn làm việc ở Nhật Bản!"

Char vui vẻ giơ ngón trỏ lên ting một cái rồi nói.

"Vậy chị cô cũng là giáo viên sao?"

"Không. Chị ấy là người mẫu thời trang! Còn lên cả TV nữa cơ!"

"TV sao!?"

"Đúng thế! Chị ấy giỏi lắm. Ngầu, trưởng thành, làm việc ở thành phố lớn rất tuyệt vời. Vì vậy cô cũng phải cố gắng!"

Char nắm chặt tay, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Trước sự nghiêm túc đó của Char, tôi hơi bịm… choáng.

Tuy vẻ ngoài hơi trẻ con, còn chưa quen với việc giảng dạy... nhưng Char.

Thành thật mà nói, cô ấy trưởng thành hơn tôi nhiều.

Tôi chẳng có mục tiêu gì, chỉ đi học, đi làm thêm, thỉnh thoảng đi chơi... cứ lặp đi lặp lại như thế thôi.

Char thật sự đang nỗ lực.

"Tuy còn rất nhiều điều chưa hiểu rõ, nhưng cô muốn trở thành một giáo viên giỏi giang mà mọi người có thể tin cậy! ...Ấy, sao thế?"

Char đang nói chuyện vui vẻ bỗng nhìn vào mặt tôi với vẻ lo lắng.

"C, cô xin lỗi! Cô cứ nói mãi..."

"À, k, không phải thế đâu ạ!"

Một khoảng lặng ngắn chợt buông xuống.

"...Em thấy cô, quả nhiên vẫn rất là người lớn."

Khi tôi lẩm bẩm, Char "Hả?" một tiếng ngớ ngẩn rồi tròn mắt ngạc nhiên.

"Đâu có lớn gì đâu? Cô đi đến đâu cũng bị bảo như trẻ con hết mà..."

"Không, không phải vẻ ngoài... mà em thấy tâm hồn cô rất trưởng thành."

Char tròn xoe mắt ngạc nhiên hỏi… "Tâm hồn á?"

"Em nghĩ có lẽ đến tuổi cô, em vẫn sẽ không thay đổi gì đâu. Em chẳng có ước mơ hay điều gì muốn làm như cô cả..."

Khi tôi đang có chút cảm xúc vu vơ thì,

"Êi!"

"Á!?"

Char dùng ngón tay chạm nhẹ vào má tôi.

Và rồi,

"Nếu là Atsuto thì không sao đâu! Không cần phải vội, ha?"

Cô ấy đặt tay lên đầu tôi chạm nhẹ, nở một nụ cười rạng rỡ...

"Bây giờ có thể khó khăn, nhưng nhất định em sẽ tìm thấy điều mình muốn cố gắng thôi, đừng lo!"

Nhìn Char giơ ngón tay làm dấu V chiến thắng, tôi bất giác mỉm cười.

Sao nhỉ. Nhìn nụ cười của Char, tôi cảm thấy yên tâm lạ lùng, mọi lo lắng dường như trở nên nhỏ bé.

"...Em thấy an tâm hơn một chút rồi."

"Fufu, thấy chưa? Vậy thì, cô ăn xong rồi!"

"Ể? H, nhanh thế!?"

Ăn sạch nốt chỗ cơm cuộn còn lại, Char vỗ tay..

"Được rồi, giờ mình lại đi ném phi tiêu nào! Vào đây!"

"Được thôi, nhưng em sẽ không thua đâu!"

"Hừ hừ hừ. Cô ăn no rồi thì mạnh lắm đó!"

Char bốp nhẹ lên cái bụng căng đầy Omurice của mình một cái, nở một nụ cười thách thức.

Trông cô ấy không mạnh mẽ gì mấy, chỉ thấy dễ thương mà thôi…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
một món ốp lết được làm từ cơm chiên với trứng bác chiên mỏng
một món ốp lết được làm từ cơm chiên với trứng bác chiên mỏng
[Lên trên]
một loại nước sốt nâu đậm đặc, phong phú trong ẩm thực Pháp
một loại nước sốt nâu đậm đặc, phong phú trong ẩm thực Pháp