Nếu họ quay về, họ có thể thăm dò để tìm ra hung thủ.
Không quay về thì họ tránh tái diễn lại sự cố của ngày hôm nay .
Trong một thử thách kéo dài 7 ngày, mà ngay cả ngày đầu tiên còn chưa trôi qua đã mất đi một đồng đội. Đây quả thực là khởi đầu tồi tệ nhất.
Sự nặng nề hiện rõ trên từng khuôn mặt, chỉ có Vân Nê khẽ hừ một tiếng và xoay người, bỏ đi.
Hướng cô chọn chính là quán trọ Ánh Sáng Sinh Mệnh Cuồn Cuộn.
Nhìn bóng dáng dứt khoát của Vân Nê, trong lòng Trình Thực dâng lên muôn phần cảm khái.
Đây chính là cục diện ở mốc 2400 điểm: cho dù cái chết đã gần kề, vẫn có người thản nhiên ngẩng đầu mà bước tới.
Đặt ở mốc 1400 thì ắt hẳn vào đêm nay, cả bọn đã tan đàn xẻ phái rồi.
Đỗ Hy Quang đẩy gọng kính, đưa ra đề nghị:
“Cái chết của Ngụy Quán... hay là chúng ta báo cáo cho Cục Chấp Pháp đi?”
Nói thật, đây cũng được coi là một cách.
Để Cục Chấp Pháp ra tay thì sẽ bớt đi rất nhiều rủi ro.
Nhưng vấn đề là, bây giờ bọn họ còn chưa xác định được kẻ cầm bán thần khí kia là “mục tiêu” mà người chơi cần phải giết, hay chỉ là “cột mốc” dẫn đường.
Nếu hắn chỉ là “cột mốc”, thì chỉ cần tìm ra kẻ kế tiếp hắn định giết, rồi truy ngược tới vật tế thực sự là đủ.
Nhưng nếu hắn chính là “mục tiêu”, thì chẳng khác nào họ đang tạo thêm khó khăn cho chính mình một khi rơi vào tay Cục Chấp Pháp.
Huống chi, họ phải giải thích sao về tình trạng bị rạch bụng của Ngụy Quán đây?
Phương Giác trầm ngâm một lát, rồi lắc đầu bác bỏ đề nghị ấy.
Lúc này tuyệt không phải thời điểm thích hợp để ‘hợp tác với triều đình’.
Trình Thực đã đoán được kết quả, hắn nhìn thi thể Ngụy Quán vẫn trợn mắt chưa nhắm, rồi cũng xoay người rời đi.
Vân Nê nói đúng: muốn tìm ra hung thủ, thì chỉ có cách tới gần hắn.
Dù thế nào đi nữa, họ nhất định phải quay lại nhà trọ vào đêm nay.
Cuộc thử thách này, đã biến từ ‘xua tan màn sương’ thành ‘bước đi trên lưỡi dao’ rồi.
Mà đây chính là điều【Tử Vong】hằng trông đợi.
Người chưa bao giờ chê vật tế nhiều cả.
“Mọi người đi trước đi, tôi sẽ xử lý cái xác của Ngụy Quán.”
Người tín đồ của [Trật Tự] lúc nào cũng đáng tin, Đỗ Hy Quang không hề chần chừ, anh nhanh chóng bước theo Trình Thực.
Phương Giác trầm mặt nhìn thi thể và thở dài một tiếng.
Khi đã ‘giấu’ xác xong, ngẩng đầu nhìn lại thì phát hiện: Nhà Sư Khổ Hạnh vẫn im lặng ngồi một bên và lắng nghe cả đêm, nay đã biến mất từ khi nào.
Khi Trình Thực quay về nhà trọ thì Vân Nê đang ở quầy mua rượu.
Hắn đi tới, gọi một ly rượu mạnh, rồi ngồi ngay bên cạnh cô.
Vân Nê liếc hắn một cái, không bắt chuyện một cách hiếm hoi.
Trình Thực nâng chén rượu lên:
“Dù sao thì chúng ta cũng là đồng đội. Nếu cô có suy nghĩ gì, chi bằng cô chia sẻ với tôi một chút đi.”
Vân Nê khẽ nâng mi mắt, ra hiệu hắn tiếp tục.
“Tôi không muốn mất đi hai đồng đội vào ngày đầu tiên. Cũng không muốn cô giống như tên tín đồ [Ngu Ngốc] tự cao kia, chết bất đắc kỳ tử.”
Lời Trình Thực rất thẳng thắn. Hắn thực sự lo sợ đồng đội quá tự tin mà xông lên, kết cục chỉ còn lại cái xác.
Không phải hắn không tin vào trí tuệ của Vân Nê...
À không, đúng là hắn không tin thật.
Hơn nữa, hắn còn nhìn ra được cô nàng sát thủ này rõ ràng đã có ý định riêng, có lẽ cô ấy sẽ hành động riêng vào đêm nay.
Mà hành động ấy liệu có lợi cho thử thách hay không, hắn chẳng tài nào đoán được nếu chẳng biết mục đích của cô.
Vân Nê cười nhạt, chẳng đáp lời. Cô uống cạn ly, rồi lại rời đi một mình.
Trình Thực nhìn theo bóng cô, rồi đưa mắt về phía quầy rượu.
Cái ly trống mà cô đặt xuống vẫn còn rung nhẹ, trên chân ly, một vết nứt nhỏ gần như không thể thấy đang dần dần lan về hướng ba giờ.
Hà... lời mời thú vị đấy.
Tầng một của nhà trọ sẽ nghỉ lúc hai giờ. Hiển nhiên, cô ấy đang ám chỉ muốn làm chút chuyện ‘không thể thấy ánh sáng’ trong đêm đen tĩnh mịch.
Trình Thực khẽ bật cười, uống cạn rượu, rồi cũng quay về phòng.
Vào đêm khuya. Dù khách ở trọ còn nhiều, nhưng hầu hết đều đã yên giấc, chẳng còn cảnh ồn ào náo nhiệt như đầu buổi tối.
Ông chủ nhà trọ quả là người biết làm ăn, vì để khách nghỉ ngơi yên tâm hơn, ông vẫn sắp xếp mấy người phục vụ thay phiên tuần tra trong hành lang vào giờ này.
Trình Thực nằm trên giường, không tài nào chợp được mắt. Hắn đang lắng nghe những bước chân qua lại ngoài hành lang, trong đầu luôn nghĩ cách giải quyết câu đố này.
Trong lúc hắn nhíu mày trầm tư, tiếng thở quen thuộc bỗng vang lên từ sau vách gỗ cạnh giường.
“Ba giờ rồi sao?”, hắn giơ tay nhìn đồng hồ.
Ngay khi ấy, tiếng thở ở phòng bên liền biến mất.
Trình Thực như nhận được ám hiệu, lập tức bật dậy và đẩy cửa, bước ra ngoài.
Vừa ra, hắn liền thấy Đỗ Hy Quang và Phương Giác cũng cùng lúc mở cửa.
Ánh mắt cả hai đồng loạt lướt qua hắn, rồi dừng ở phòng Vân Nê.
Càng bất ngờ hơn, nơi cuối hành lang, bóng người cao to nằm trong bóng tối từ nãy đến giờ cũng chậm rãi đứng dậy.
“???”
Xem ra ai nấy đều đang chờ động tĩnh từ cô nàng sát thủ.
Hắn không ngủ vì được cô gửi lời mời... Các ban tên kia, đàn ông to con nửa đêm không ngủ mà đi nghe trộm tường phòng nữ là ý gì vậy?
Nhưng Trình Thực không còn thời gian để nghĩ nhiều. Thời cơ thì không thể bỏ lỡ.
Bốn người họ ngầm hiểu ý nhau, bỏ qua màn chào hỏi ngượng ngập và lặng lẽ lần theo dấu vết Vân Nê. Họ vừa xóa đi tàn dư từ hành động của cô, vừa đoán xem rốt cuộc vị tín đồ [Triệu Tiêu] này định làm gì.
Nhưng họ chẳng cần đoán lâu. Khi đến căn phòng cuối hành lang tầng ba, đáp án đã tự lộ ra.
Trong phòng nữ sát thủ, mùi của [Triệu Tiêu] vẫn còn phảng phất.
Vân Nê đã ra tay!
Cả bọn giật mình biến sắc, lách tránh bọn nhân viên đang tuần tra và nhanh chóng lao vào phòng.
Họ chỉ thấy căn phòng đã bị lục tung bừa bộn, còn vị khách trọ bên trong sớm biến mất.
Vân Nê cũng chẳng thấy bóng dáng.
“Điên rồi!”
Phương Giác lập tức hiểu ra ý định của cô, anh nghiến răng chửi một câu, rồi lao ra ngoài.
Đỗ Hy Quang cũng bám theo ngay sau, hiển nhiên anh cũng nhận ra.
Trình Thực thì nhíu chặt mày khi nhìn gian phòng trống rỗng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Vân Nê đã ‘giết người;.
Tín đồ [Triệu Tiêu] mượn thủ đoạn đặc thù được Thần Linh của họ ban cho, [Triệu Tiêu] sẽ đưa vị khách trong phòng sang ‘một thế giới khác’.
Mà những thế giới ấy, phần lớn đều là thế giới đang sắp Triệu Tiêu.
Đem sinh linh tới vùng đất sụp đổ, chính là sự hiến tế lên【Triệt Tiêu】.
Mà một sinh mạng biến mất khỏi chốn này, nào khác chi một “cái chết”?
Kẻ tội nghiệp kia có lẽ vẫn còn sống, nhưng nơi ấy bị [Triệu Tiêu] dõi nhìn, họ sẽ phải chịu đựng đau khổ thế nào, thì người ngoài chẳng cách nào biết được.
Ý tưởng thô bạo, nhưng cực kỳ hữu hiệu.
Nghĩa là nữ sát thủ đã quyết định kiếm chứng cứ bằng cách lặng lẽ ‘xem xét’ từng phòng một.
Đúng với tính cách của cô quả quyết, trực tiếp.
Tuy nhiên, phương pháp này có một vấn đề: nếu chạm mặt hung thủ thật sự, Vân Nê có khả năng sẽ trở thành nạn nhân nối chân Ngụy Quán.
Cách này không phải là mọi người chưa nghĩ ra, mà là không ai dám làm.
Hắn không ngờ Vân Nê lại chẳng hề bận tâm, thậm chí, cô ấy tự nguyện biến thành mũi giáo sắc bén trong tay đồng đội.
Nghĩ đến đây, Trình Thực thầm thở dài cảm thán:
Quả thật, đã tài năng thì dã tâm cũng lớn.
Đám người với số điểm cao chót vót kia, ai nấy đều tự tin ngút trời.
Chẳng lẽ số điểm của họ là nhờ liều mạng dùng thiên phú mà ra à?
Với điều này, hắn chỉ thấy khinh thường.
Liều lĩnh không giải quyết được tất cả, trí óc mới là chìa khóa mở ra cánh cửa then chốt.
Nhưng việc đã xảy ra, hối tiếc cũng vô ích.
Hắn chỉ còn biết thở dài bất trong sự đắc dĩ, bắt tay vào kiểm tra căn phòng ngổn ngang, và hy vọng tìm được một chút manh mối.
Bởi lẽ hắn thừa biết, cô nàng sát thủ kia tuyệt chẳng rảnh mà rà soát tỉ mỉ.
Việc bẩn thỉu ấy, rốt cuộc vẫn phải dựa vào cả nhóm cùng chia sẻ.
“Chậc chậc... Người từ Đại Thẩm Phán Viện đang trên đường tới. Vậy mà cô lại khiến nhà trọ thành chỗ gà bay chó chạy thế này, cô không sợ cô sẽ tự đẩy mình vào chỗ chết sao?”
0 Bình luận