♤(góc nhìn main)
“Cậu ăn xong chưa?”
Hyori senpai quay trở lại phòng bếp ngay khi tôi vừa đặt cái đĩa vào bồn rửa.
“X-xong rồi. Nó ngon lắm.”
“Tôi hiểu. Tôi sẽ rửa bát.”
“Kh-không, để em làm cho.”
“Tôi ổn. Để tôi làm cho.”
“Nh-nhưng.”
Khi Senpai đến bên tôi để rửa bát, mùi thơm ngọt ngào của chị ấy lại lan tỏa khắp gian bếp, thậm chí còn ác hẳn luôn mùi nước rửa bát luôn.
Và rồi, kế bên tôi, chị nói [Hôm nay tôi muốn cảm ơn cậu.]
Khi chị ấy nói câu đó, tôi đã cảm thấy một chút vui vẻ và dừng việc rửa bát lại.
Chị ấy cảm ơn tôi vì tôi đã giúp chị ấy.
Tôi hạnh phúc khi được nghe câu đó, vì đời tôi cho đến lúc này chưa từng được nghe chị ấy nói lời cảm ơn hay xin lỗi trực tiếp như này, và thực lòng thì tôi đã cảm nhận được mình được một ai đó quan tâm và chăm sóc mình.
“……Không có gì đâu chị, cái này nó chỉ là lẽ thường tình thôi.”
“Tại sao?”
“Th-thì bởi,……nếu như có ai đó gặp rắc rối, bạn không thể, chị biết mà, nhắm mắt làm ngơ được mà, phải chứ?”
Chà, tôi lúc nào cũng có cái cảm giác này, nhưng phần nhiều trong số này vẫn cứ xuất phát từ sự cứng đầu của tôi.
Sự thật là, tôi muốn lờ đi không biết chị ấy là ai.
Tôi không muốn bị vướng vào rắc rối.
Tôi cá là mọi người đọc ở đây- không chỉ riêng tôi đâu, đều nghĩ rằng sẽ chả có vấn đề gì về chuyện xảy ra với người khác nếu như không biết được đầu đuôi câu chuyện của họ là như thế nào.
Nhưng tôi thì không thích những kẻ vô cảm.
Hình như mình đang sĩ thì phải.
“Tôi hiểu. Cậu tốt bụng thật đấy.”
“Kh-không, em không phải kiểu người đấy……d-dù sao thì, để em rửa bát cho. Em đã nhận đủ tấm lòng từ chị rồi, và chị coi như đây là quà đáp lễ của em vì chị đã làm bữa tối vào ngày hôm qua.”
“Ừ. Thế thì, hôm nay tôi sẽ rửa bát.”
Senpai đi đến phía đối diện tôi và cầm lấy cái bối rửa bát.
Chị ấy nhìn vào bộ đồ mà tôi đang mặc và nói [Cậu nên cần một bộ đồ mới rồi đấy.]
“G-giờ em mới để ý, nó cũ quá rồi.”
“Ừ. Cậu thường đi mua sắm ở chỗ nào?”
“E-em đi loanh quanh đây thôi, em hay đi đến siêu thị gần nhất thôi. Còn chị thì sao, Senpai?”
“Tôi thì thi thoảng đi tới trung tâm mua sắm ở ngay cạnh bờ biển này. Nó rất lớn và là nơi lựa chọn đồ hợp lí.”
“Hả, em chưa từng biết đến chuyện này luôn.”
“Cậu không biết luôn sao?”
“V-vâng. Em chưa đến biển bởi vì ở chỗ đó đông khách du lịch lắm.”
“Biển à……phải, chúng ta cùng nhau đi mua sắm ở chỗ đó thôi.”
“Ể?”
Tôi không thể nghe kĩ được những lời chị nói vì tiếng nước từ vòi rửa đang chảy, nhưng có phải vừa nãy là tôi được Senpai mời đi mua sắm cùng luôn sao?
Không, không thể nào.
“Ờm, chị vừa mới nói gì vậy ạ?”
“Mua sắm. Chúng ta cần mua một cái bối rửa bát mới, và nếu cậu nhìn kĩ thì cái chảo này nó cũng đã rỉ rồi.”
“E-em sẽ đi mua nó vào ngày mai.”
“Không. Tôi muốn đi cùng để kiểm tra nó.”
“…..Chị muốn đi cùng em?”
“Có gì gây phiền phức cho cậu à?”
“Kh-không. Không phải như chị nghĩ đâu…….”
Tôi đang đưa cái bát đã được tôi rửa xong cho Senpai trong khi cố gắng giữ cho đôi tay của mình không run lẩy bẩy.
Tôi đang thắc mắc rằng liệu có ổn cho tôi không khi cùng với Senpai đi mua sắm vào ngày nghỉ như thế này, nhưng khi tôi nhìn vào Senpai ngay bên tôi, chị ấy chỉ nói [Cái?]
Tôi nhanh chóng nhìn ra chỗ khác và hít thở sâu để giữ bình tĩnh cho bản thân.
Và rồi thì khi rửa bát xong, Senpai rửa tay mình và nói rằng, [Sẵn sàng đi] và rồi cởi bỏ đi chiếc tạp dề.
Tôi ngẩn ngơ chỉ bởi hành động đơn giản là cởi cái tạp dề của chị ấy, nhưng khi tôi nhìn lại vào Senpai, chị ấy lại ném cho tôi một ánh nhìn sắc lạnh do vậy tôi nhanh chóng chạy về phòng mình.
“Haa……có vẻ như là cả ngày hôm nay tôi sẽ ở cùng với Senpai rồi.”
Tôi thở dài trong lúc thay quần áo.
Tôi chưa từng nghĩ rằng mình có thể đi đến được một cuộc hẹn cùng với Senpai vào ngày nghỉ này.
Tôi có đi ra ngoài nhiều đâu, do vậy tôi thật sự chả có bộ nào phù hợp cả.
Có lẽ lúc này, tôi sẽ chỉ mặc quần jeans và một cái áo thun…hmm, chà, tôi đoán nó sẽ là như vậy.
Tôi không muốn Senpai phải đợi lâu.
……Gay rồi đây.
♥(góc nhìn nhà gái)
Mình chắc rằng mình đã nói đúng rồi.
Tôi đã mời Tokiwa kun đi mua sắm cùng tôi.
Chúng tôi sẽ đi cùng nhau đó.
Bên cạnh đó, khi chúng tôi đi đến chỗ mua sắm đó, thì tiện đường chúng tôi cũng sẽ đi đến bãi biển luôn.
Đó mới là điều mà tôi hằng mong muốn.
Hai người đi bộ cùng nhau dọc bãi biển Akaitohama sẽ kết hôn với nhau.
Tôi thực sự sẽ không tin vào mấy cái lời đồn đó đâu.
Nhưng nếu mà Tokiwa kun “vô tình” đi bộ cùng với ai đó, tôi chắc chắn sẽ giết người đó mà không chút do dự gì.
Tôi không muốn đâu.
Tôi không muốn Tokiwa kun phải bị cột chặt bằng một sợi chỉ đỏ nào đó vào một ai đó khác ngoài tôi đâu.
Kể cả khi điều đó có xảy ra, tôi nhất định sẽ chặt đứt cái sợi đấy đi và nối lại bằng sợi của tôi.
Nhưng đấy chỉ là hạ sách thôi, tốt hơn hết là ngăn không cho đẻ trứng.
Ehehe, em sẽ mua rất nhiều vật dụng cần thiết khi chúng ta đi mua sắm cùng nhau đó.
À, cái đồng hồ báo thức của Tokiwa kun cũng đã hết pin rồi.
Phải, có quá nhiều việc phải làm.
Làm vợ vất vả quá.
Tôi phải chăm sóc cho người chồng của mình, nên đây là một công việc khó.
Nhưng tôi vui lắm.
Cái cảm giác muốn hoàn thành tốt nghĩa vụ đó đang tuôn trào trong tôi.
Tôi muốn mọi thứ mà Tokiwa kun sử dụng phải là đồ mà đích thân tôi mua cho anh ấy.
Mọi thứ mà Tokiwa kun ăn phài là đồ mà tôi nấu.
Tokiwa kun phải luôn luôn là của tôi.
Nhưng em sẽ không cho phép điều đó đâu?
Phản bội em là điều không bao giờ được cho phép đó?
Fufu, có lẽ em phải bảo anh tránh xa cái thằng bạn thân khốn nạn đó của anh ngay từ bây giờ thôi nhỉ.
“Fufu, anh thay đồ xong chưa? Em sẵn sàng rồi đó.”
–
–
4 Bình luận