Vol 1

Chương 04

Chương 04

Mặt trời lặn dần, nhường chỗ cho muôn vàn vì sao tỏa sáng dưới bầu trời đêm. Chúng vẫn vậy, vẫn y như trong ký ức của cô, cô khẽ thở dài ngưỡng mộ.

Cuối cùng cũng tới Silverhorn, Mira vẫy tay chào người gác cổng, sững người trước sự đổi thay của nơi đây. Những bức tường thành giờ đã cao hơn, lớn hơn trước, thành phố giờ còn phát triển vượt cả ra ngoài bức tường thành, nó đã lớn gấp ba lần Silverhorn trong ký ức cô. Thứ duy nhất giúp cô chắc chắn đây là ngôi nhà của mình là nhờ chín ngọn tháp cao chót vót ở phía trên thành phố. Ngân Tháp Liên Hoàn vẫn đứng đó, tượng trưng cho cả thành phố và là lời nhắc nhở cho sự phồn thịnh của ma pháp nơi đây.

“Mà, cũng đã ba mươi năm rồi mà.” Mira lẩm bẩm, giọng mang chút u sầu. Cô theo con phố chính, bước về phía những tòa tháp, len lỏi qua những người dân đúng giờ tan tầm.

Dưới ánh trăng thanh tịnh và ngọn lửa lập lòe của đèn đường, vẻ ngoài trẻ trung của cô như tách biệt hoàn toàn khỏi đám đông lao động, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Một số thì lo vì cô đi lại một mình vào đêm muộn, một số lại bị mê hoặc bởi vẻ đẹp bí ẩn của cô. Nhưng Mira không hề hay biết về điều mà avatar của cô gây ra.

Mà dù cô có biết hay không thì những hiệp sĩ cô gặp trên chiến trường xứng đáng được khen thưởng vì có thể chịu đựng được vẻ đẹp của cô mà không bị mê hoặc.

~*~

Đến cuối con phố, cô bị chặn lại bởi một bức tường cao và một cánh cổng nặng nề. Bên trong là Ngân Tháp Liên Hoàn hùng vĩ đang đắm mình trong ánh trăng. Cô ngước lên nhìn chúng.

 

Để có thể tới được Triệu Hồi Tháp, cô sẽ phải đi qua cánh cổng này. Nhưng để ngăn người ngoài vào thì cần phải có chứng nhận đặc biệt, đầu tiên là giấy thông hành do quản trị viên của tháp cấp và có số lần sử dụng hạn chế, tiếp theo là Chìa khóa Bạc được cấp cho nghiên cứu sư của tháp và cuối cùng là Chìa khóa Trưởng lão, chỉ có chín chiếc và chỉ có các Trưởng lão của tháp có thể sở hữu.

Không có lính canh nào trông coi cánh cổng tự động, và khu đất phía sau lối vào chủ yếu khá vắng vẻ. Đối với một Trưởng lão như Mira, cánh cổng không nên gây ra bất kỳ sự cản trở nào… Nhưng khi cô tiến về phía cổng, cô nhận thấy có điều gì đó không ổn.

Thay vì mở ra như một cánh cửa tự động, nó đứng yên bất động và kiên quyết ngăn cô vào. Cô suýt nữa đã đâm mặt vào nó trước khi vội vàng lùi lại một bước và nhìn chằm chằm vào nó với vẻ bất tin.

“Thế này là sao đây?!”

Mira nhìn chằm chằm lên cánh cổng khi cô đi đi lại lại trước nó, nhảy lên nhảy xuống vài lần, và thử di chuyển lại gần rồi ra xa để xem liệu cô có thể khiến nó kích hoạt được không. Cánh cổng vẫn vững chãi, nhìn xuống cô một cách vô cảm như một đứa trẻ không mấy ấn tượng trước mấy vở kịch nhạt nhẽo.

“Hmm, lạ thật,” Mira lẩm bẩm, nghĩ lại những gì cô biết về cánh cổng.

Để mở cổng thì cần một chiếc chìa khóa, và là một Trưởng lão của Triệu hồi Tháp, cô có một chiếc Chìa khóa Trưởng lão. Cô mở Túi đồ lên, chuyển mục sang vật phẩm đặc biệt, và sau một hồi lướt qua vô số vật phẩm đặc biệt, cô đã tìm thấy nó và lấy nó ra. Nó trông không giống như một chiếc chìa khóa thông thường mà nó kiểu một chiếc thẻ khóa bằng bạc có khắc hình chín tòa thóa. Trên đó, có một tòa tỏa ra màu vàng rực rỡ tương ứng với Triệu hồi Tháp và như để cho biết cô là Trưởng lão của nó.

Theo như cô thấy thì nó không bị hỏng hóc hay gì. Trong lúc cô đang bối rối, nghiêng người về phía trước thì cánh cổng lại mở ra.

“Hoho! Thì ra là thế.”

Cô nhét chìa khóa vào Túi đồ thì cánh cổng lại đóng. Lúc cô rút ra thì nó lại mở. Lúc trước thì chỉ cần có chìa khóa trong túi đồ là nó hoạt động rồi. Còn giờ thì phải cầm trên tay thì cửa mới mở cơ. Lý giải xong vấn đề, cô cứ thế đóng mở cổng nhiều lần.

Thỏa mãn, cô đi qua và ném Chìa khóa Trưởng lão vào lại Túi Đồ của mình.

Ba mươi năm rồi cô mới đi bộ ở đây, cô lo rằng tòa tháp của mình có thể sẽ không còn như cô nhớ. Khu đất bên dưới là một thảm cỏ xanh mướt, có vài bóng nghiên cứu giả vội vã di chuyển giữa các tòa. Giờ đã quá hoàng hôn nhưng dường như họ không làm việc theo giờ giấc bình thường. Pháp sư ở thời đại nào thì vẫn là pháp sư thôi, cô nghĩ nhiều rồi. Cô thở dài một hơi nhẹ nhõm xen lẫn chút bực bội.

Chín tòa tháp được sắp xếp thành một vòng tròn rộng xung quanh khu đất. Theo chiều kim đồng hồ từ cổng chính là Ma thuật Tháp, Thần thuật Tháp, Tiên đoán Tháp, Diệt tà Tháp, Triệu hồi Tháp, Chiêu hồn Tháp, Bất tử Tháp, Quỷ học Tháp, Hư không Tháp.

Luminaria là Trưởng lão Ma Thuật, điều đó có nghĩa là, nếu cô ấy thực sự ở đây, cô ấy chắc chắn sẽ ở trong phòng của Trưởng lão của tòa tháp gần nhất. Mira tiến về phía lối vào tháp, gây ra một sự xôn xao giữa các pháp sư khi họ nhìn thấy cô gái trẻ đang bước đi. Họ nghiêng đầu bối rối khi cô đi qua.

Bản thân các tòa tháp không yêu cầu bất kỳ loại chìa khóa nào, vì vậy Mira đi thẳng vào sảnh lớn ở chân tòa tháp. Tòa tháp được tạo thành từ nhiều tầng hình nhẫn xếp chồng lên nhau, tất cả được nối với nhau bằng một cầu thang xoắn ốc leo lên trên.

Toàn bộ tòa tháp đã được người chơi xây dựng và mở rộng qua nhiều năm, khi nhiều người cần thêm không gian hơn để nghiên cứu và làm việc. Bây giờ nó cao tới ba mươi tầng, quá cao để leo chỉ bằng cầu thang. Một chiếc thang máy được vận hành bằng Hư không thuật đã được lắp đặt ở trung tâm sảnh.

Chiếc thang máy khác với thang máy trên Trái đất. Nó bao gồm một phiến đá tròn mỏng có khắc các vòng tròn ma thuật trôi trôi nổi trong một ống trong suốt. Mỗi tầng được kết nối với thang máy thông qua một lối đi có mái che. Khi nhìn từ tầng trệt, toàn bộ cấu trúc trông giống như một bộ xương cá.

Trường phái ma thuật Hư Không rất phức tạp và khó thành thạo, nhưng nó cũng là loại ma thuật thường thấy nhất trong ứng dụng thực tế. Các kỹ thuật có thể được sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau, bao gồm chiếu sáng, năng lượng, và nhiều hơn nữa. Giới hạn duy nhất là sự khéo léo của người chơi.

Thang máy của tòa tháp đã ra đời từ kiến thức tập thể của nhiều người chơi cùng nhau làm việc. Động lực hợp tác đó đã được đưa vào cốt lõi của Ark Earth Online.

Mira nhìn lên, nhớ lại mọi thứ đã từng như thế nào.

~*~

Khi bắt đầu trò chơi, người chơi có thể chọn bắt đầu ở một trong ba quốc gia. Công dân của một Vương quốc không bị mất vật phẩm khi chết, có thể hồi phục sau bệnh tật chỉ sau vài phút nghỉ ngơi, và chi phí đi lại cũng rẻ. Ngoài ra, họ có thể sử dụng bất kỳ cơ sở vật chất nào do Vương quốc của họ cung cấp miễn phí. Đổi lại, họ bị tính một khoản thuế thu nhập danh nghĩa để chi trả cho những đặc quyền đó. Sức hấp dẫn của quyền công dân là điều hiển nhiên.

Nhưng sau khi đạt đến một cấp bậc nhất định, người chơi bị trục xuất khỏi quốc gia ban đầu của họ. Những người không còn thuộc về một Vương quốc phải đối mặt với nhiều khó khăn khác nhau, chẳng hạn như hình phạt khi chết khắc nghiệt, tước đi tất cả vật phẩm sở hữu của người chơi và khiến họ quá mệt mỏi để chiến đấu cả ngày.

Cách thức cực đoan mà người chơi bị trục xuất khỏi các quốc gia ban đầu của họ ban đầu đã nhận được khá nhiều chỉ trích trên các diễn đàn. Tuy nhiên, khi open beta tiếp diễn, đã có một sự chấp nhận miễn cưỡng về cơ chế này như là “một phần của trò chơi.”

Khi mọi người bắt đầu chấp nhận vai trò mới của mình là những kẻ lang thang và du mục, những người xây dựng quốc gia đầu tiên đã xuất hiện. Bằng cách thành lập các quốc gia do người chơi quản lý, họ đã giúp người chơi vẫn có thể tận hưởng những lợi ích của việc thuộc về một Vương quốc ngay cả sau khi rời khỏi ba quốc gia đầu tiên của mình.

Điều này dẫn đến một cuộc tranh giành đất đai, sau đó phát triển thành một loạt các cuộc chiến tranh giành lãnh thổ. Những vị vua tương lai của các quốc gia non trẻ này bắt đầu thuê quân đội bằng cách trả lương cao cho những công dân đồng ý tham gia chiến trận. Cái giá đó rất xứng đáng; một người chơi kỳ cựu có thể hiệu quả bằng mười người lính NPC.

Từ những quốc gia nguyên mẫu đó, các siêu cường khu vực đã trỗi dậy. Dân số công dân, người chơi, của họ tiếp tục tăng; kho dự trữ tiền bạc và những người chơi cấp cao của họ giúp dễ dàng chiến thắng các trận chiến. Các quốc gia lớn hơn bắt đầu lan rộng khắp lục địa, và khoảng cách giữa các vương quốc lớn và các nước nhỏ ngày càng lớn. Các quốc gia mới thành lập thấy mình bị xâm lược hoặc trở thành các quốc gia bù nhìn. Thế giới dần dần trở nên khó tiếp cận đối với những người mới.

Để ổn định tình hình chính trị, các vị vua người chơi khác nhau đã cùng nhau thiết lập một hiệp ước dựa trên một bộ chỉ số được gọi là Bảng xếp hạng Quốc lực.

Các quốc gia được xếp hạng trên thang điểm ba: lãnh thổ nắm giữ, sức mạnh kinh tế, và sức mạnh quân sự. Điểm số này sẽ giới hạn số lượng người chơi có thể tham gia vào các trận chiến, với tiền đề là quốc gia có điểm số thấp hơn sẽ đặt ra giới hạn. Hơn nữa, có hai nhóm những người tham gia trận chiến, công dân và lính đánh thuê, và một hạn chế nữa quy định rằng ít nhất 70 phần trăm những người tham gia được chọn phải là công dân.

Điều này giúp cân bằng sức mạnh quốc gia dễ dàng hơn, tăng giá trị của binh lính NPC, và cho các cá nhân người chơi cơ hội ảnh hưởng lớn đến kết quả của lịch sử.

Nhưng hệ thống này không hoàn hảo. Điều này khiến các quốc gia coi trọng những công dân có hiệu quả chiến đấu ngay cả ở các cấp bậc thấp hơn. Những người chơi mới chọn các class pháp sư chỉ có thể sử dụng các kỹ năng sơ cấp bị xem như một gánh nặng.

Điều này dẫn đến một niềm tin phổ biến rằng các pháp sư nói chung là một ngõ cụt, không thể tiến triển. Với việc phê chuẩn hiệp ước, cả một lớp người chơi đã bị bỏ lại không có mục đích hay vị trí. Người ta còn bảo rằng nếu cho pháp sư tham chiến thì còn có thể chuyển thắng thành bại cơ đấy.

Và thế là, các pháp sư, triệu hồi sư, và những người còn lại của các class pháp sư đã trở thành những người chơi vô gia cư.

Vương quốc Alcait, nằm ở khu vực phía đông nam của lục địa, là một quốc gia nhỏ ra đời trong thời kỳ chiến tranh này. Nó được bảo vệ bởi lệnh cấm của hiệp ước về việc tiến hành chiến tranh chống lại các quốc gia mới cho đến bốn tháng sau khi thành lập. Điều này giữ cho quốc gia mới được an toàn trong thời gian đó, nhưng bất chấp việc không có một cường quốc lớn nào trong khu vực, họ bị bao quanh bởi các vương quốc nhỏ và vừa khác. Thời gian không còn nhiều, và họ sẽ sớm trở thành con mồi dễ dàng.

Solomon, Vua của Alcait, đã có một kế hoạch. Anh rất hiểu những khó khăn mà pháp sư phải đối mặt và biết được nguyện vọng cũng như tiềm năng của họ. Vào thời điểm mà địa vị của pháp sư lung lay, Solomon đã mời Danblf gia nhập quốc gia của mình. Tin tức lan truyền, những pháp sư nghe nói rằng có một quốc gia sẵn sàng chấp nhận họ lần lượt di cư đến Alcait tìm kiếm cơ hội và công bằng. Khi họ tập trung vào vương quốc, một hiện tượng thú vị đã xảy ra.

Các pháp sư bắt đầu chia sẻ thông tin với nhau. Đây là một hiện tượng lạ trong một trò chơi mà việc học một kỹ năng không ai khác biết là một cách để giành lợi thế tuyệt đối. Thông tin có giá rất cao, nhưng các pháp sư tập hợp lại đã chia sẻ các kỹ năng của họ với nhau một cách tự do.

Solomon lo rằng cuộc chiến không thể tránh khỏi sẽ phá hủy vương quốc của mình, nhưng người dân của anh không sẵn lòng từ bỏ. Để bảo vệ Vương quốc Alcait, họ đã gạt bỏ những khát vọng cá nhân của mình. Họ cùng nhau tìm kiếm sức mạnh tập thể, và Solomon đã nhìn thấy con đường dẫn đến chiến thắng.

Sau khi nền độc lập được đảm bảo, một thành phố trong lãnh thổ của vương quốc đã được dành riêng cho việc nghiên cứu các kỹ năng ma thuật. Chín cơ sở đã được xây dựng, một cho mỗi trường phái ma thuật. Đây là nền tảng của nơi mà sau này sẽ trở thành Ngân Tháp Liên Hoàn, và Vương quốc Alcait nhỏ bé đã sinh ra một đội ngũ pháp sư tinh nhuệ có thể chống lại lực lượng xâm lược của ngay cả những quốc gia hùng mạnh nhất.

~*~

Nhưng tất cả những chuyện đó đã xảy ra hơn ba mươi năm trước. Chìm đắm trong những cảm xúc từ ký ức đó, Mira bước vào thang máy để đến phòng của Trưởng lão Ma Thuật trên tầng cao nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!