Thế Giới Hiện Thực (112-113)
Chương 113: Một đêm không ngủ
0 Bình luận - Độ dài: 1,572 từ - Cập nhật:
Bạch Trà trả lời một chữ ‘được’.
Cô nhìn lên máy tính, tìm kiếm bằng hình ảnh đã cho ra kết quả.
Khả năng lớn là hoa bìm bìm.
Dù sao thì trong một đống kết quả toàn socola, loại có thể là hạt giống cũng chỉ có bìm bìm, còn lại là ngũ linh chi và hạt thông.
Hạt bìm bìm thường được gieo trước tháng Năm, mà bây giờ đã là đầu tháng Sáu rồi.
Sau khi tra thử cách trồng, Bạch Trà quyết định gieo nó xuống.
Cùng lắm thì bật điều hòa để giữ nhiệt độ là được.
Cô cũng không biết hạt giống này có tác dụng gì, có nảy mầm được hay không, nhưng đã ở bên trong pho tượng Phật kia, chắc chắn phải có ích!
Cô đi lấy ít nước ấm, ngâm hạt giống vào trước.
Đúng lúc đó, Từ Sinh Sinh cũng tới.
Cô bé vẫn mặc đồng phục, ngoài chiếc ba lô ra còn xách theo một túi quần áo, một chiếc chăn mỏng và cả sữa rửa mặt với bàn chải đánh răng.
“Ôi trời, em nói chị nghe nhé, mẹ em đúng là đỉnh thật! Em còn chưa kịp nói muốn ở lại nhà chị đâu, chỉ bảo là sang đây hỏi chị bài thôi, vậy mà bà ấy lập tức bảo em ở luôn chỗ chị, tối nay khỏi cần về nữa!”
Vừa bước vào cửa, Từ Sinh Sinh đã huyên thuyên ầm ĩ, khiến căn nhà yên tĩnh bỗng có thêm vài phần hơi thở sinh hoạt.
Bạch Trà nhận lấy quần áo của cô bé, rồi dẫn cô bé sang phòng ngủ phụ.
“Hôm nay chị đã đặc biệt dọn dẹp chỗ này rồi, tối nay em ngủ ở đây nhé.”
Từ Sinh Sinh không có thắc mắc gì.
“Em ăn tối chưa?”
Từ Sinh Sinh gật đầu, rồi lấy từ trong ba lô ra một hộp cơm cùng một túi trái cây.
“Mẹ em bảo em mang cho chị đó. Hộp cơm này là sườn kho hôm nay mẹ làm, mẹ còn nói vốn dĩ cũng định mang sang cho chị.”
“Vất vả cho cô rồi.”
Bạch Trà nhận lấy hộp cơm, đặt vào tủ lạnh.
Cô cũng đã ăn tối rồi, sáng mai hâm lại là được, vừa hay cũng để Từ Sinh Sinh ăn sáng.
Thấy cô bận rộn qua lại, Từ Sinh Sinh do dự một chút rồi mới lên tiếng.
“Chị… cái giấc mơ chị nói ấy… rốt cuộc là chuyện gì vậy? Hôm nay em đi học mà buồn ngủ muốn chết luôn!”
Từ Sinh Sinh trông rất kích động.
“Tối qua em sợ muốn chết, nhất là chú rể kia… đó rốt cuộc là thứ gì vậy? Mặt hắn hình như còn có cả vảy nữa?”
“Đặc biệt là sau khi em về nhà, thấy chị nói chị cũng mơ thấy… trời ơi, không phải nhà mình có thứ gì đó…”
Nói đến đây, cô bé chợt dừng lại, liếc nhìn xung quanh, chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát.
“Bây giờ chị vẫn chưa thể nói rõ cho em được. Đợi vài ngày nữa em sẽ biết. Mấy ngày này em cứ ở tạm nhà chị đi, nếu cần lấy gì thì nói chị một tiếng, mai chị sang nhà cô lấy giúp em.”
Bạch Trà cũng từng nghĩ đến việc nói thẳng mọi chuyện ngay từ đầu.
Nhưng khi cô định mở miệng nói về trò chơi, những lời nói ra lại tự nhiên biến thành ‘ăn tối chưa?’
Thế nên cô biết rằng Từ Sinh Sinh hiện giờ vẫn chưa phải người chơi, những chuyện này tạm thời vẫn chưa thể nói được.
Từ Sinh Sinh không nén nổi tò mò.
“Tại sao phải đợi mấy ngày nữa em mới biết? Không thể nói luôn bây giờ sao?”
“Bài tập em làm xong chưa?” Bạch Trà ngước mắt nhìn.
Từ Sinh Sinh: “…”
Cô bé buồn bã lau giọt nước mắt không hề tồn tại, cam chịu cầm đề lên bắt đầu làm bài.
Bạch Trà cũng thật sự ngồi bên cạnh, xem cô bé có chỗ nào không biết thì giảng giải. Nhờ trí nhớ khá tốt, kiến thức học hồi cấp ba vẫn chưa quên sạch, nên cô miễn cưỡng vẫn có thể chỉ dẫn cho cô bé.
Thực ra chủ yếu là để qua mặt cô thôi.
Dù sao thì học cũng chỉ là cái cớ.
Đêm xuống, hai người thu dọn xong xuôi, chuẩn bị đi ngủ.
Không biết có phải vì ban ngày quá mệt không mà cả người Bạch Trà đau nhức, lăn qua lộn lại suốt đêm mà vẫn không ngủ được.
Cho đến khi có tiếng gõ cửa.
“Chị ơi, chị có trong đó không?”
Nói thật, mấy ngày gần đây những giấc mơ kia khiến Bạch Trà có lúc cũng hơi hoảng hốt.
Cô ngồi dậy, nghiêm túc cảm nhận trạng thái của mình một chút, xác nhận rằng mình đang tỉnh táo, rồi mới đáp lại.
“Em lại gặp ác mộng à?”
Từ Sinh Sinh đứng ngoài cửa khóc nức nở.
“Huhu, sợ chết đi được! Chị không biết đâu, em mơ thấy chị gõ cửa phòng em, em đi ra mở cửa, kết quả đứng ngoài cửa không phải chị, mà là một người mặc đồ cô dâu…”
Cô bé vốn định nói nữ quỷ, nhưng nghe nói nửa đêm không nên nói từ đó, kẻo bị nghe thấy, nên đành đổi cách nói.
Nghe tiếng khóc đầy sức sống ngoài cửa, Bạch Trà mới mở cửa ra.
Quả nhiên đây là hiện thực.
Từ Sinh Sinh lập tức lao thẳng lên chiếc giường nhỏ của Bạch Trà.
Bạch Trà vẫn ở căn phòng dành cho trẻ con từng ở hồi nhỏ. Dù sao nơi này cũng quen thuộc hơn, ở nhà cô cũng thế.
“Em thật sự sắp bị dọa điên rồi! Lúc đó cô ta trực tiếp bóp cổ em, em giãy giụa một hồi rồi tỉnh lại, mới phát hiện hóa ra chỉ là mơ, nhưng em không dám ngủ nữa!”
Bạch Trà ngồi bên giường, nhẹ nhàng vỗ đầu Từ Sinh Sinh.
Từ Sinh Sinh ôm lấy cô, dụi dụi vào người.
Thực ra cô bé cao 1m72, còn cao hơn Bạch Trà, ôm vào trông như một cái móc treo cỡ lớn.
“Chị, chị có mơ thấy gì không?”
“Không, chị không ngủ được.” Bạch Trà thật ra cũng buồn ngủ, nhưng lại không tài nào ngủ nổi.
Lúc này Từ Sinh Sinh mới nhớ ra chị họ mình bị mất ngủ rất nặng, hồi cấp ba còn phải uống thuốc Đông y suốt mấy năm liền.
“Haiz…” Từ Sinh Sinh thở dài.
“Vậy thôi em cũng không ngủ nữa. Thật ra bây giờ tỉnh rồi, em cũng chẳng buồn ngủ nữa…”
“Ngày mai em còn phải đi học, ngủ đi. Nếu thật sự không ngủ được thì làm thêm một bộ đề nữa.” Bạch Trà dịu giọng nói.
Từ Sinh Sinh: “…”
Cơn buồn ngủ lập tức kéo tới.
Hình như mơ thấy gì đó cũng chẳng đáng sợ nữa rồi.
“Vậy em ngủ ở đây được không? Hay là chị sang ngủ với em đi?”
“Em cứ ngủ ở đây đi. Chị đoán là chị không ngủ được nữa đâu. Chị ngồi trông em, đợi sáng em đi học rồi chị ngủ bù sau.”
Từ Sinh Sinh hơi ngại một chút, nhưng vẫn nhanh chóng nằm xuống.
Dù sao thì so với việc một mình gặp ác mộng, có người ở bên cạnh vẫn dễ chịu hơn.
Bạch Trà liếc nhìn thời gian.
3 giờ sáng.
Từ Sinh Sinh 6 giờ phải dậy. Nếu không ngủ nữa thì đến gần sáng cô cũng có thể đi nấu bữa sáng cho cô bé.
Hơn nữa, cô cũng muốn xem Từ Sinh Sinh khi mơ sẽ như thế nào.
Nhưng Từ Sinh Sinh ngủ một mạch đến khi chuông báo thức reo, nói rằng mình không hề mơ gì cả.
Xem ra mỗi đêm giấc mơ đó chỉ xuất hiện một lần.
Sau khi ăn sáng xong, Từ Sinh Sinh đi học, còn Bạch Trà thì đi lấy ít đất về trồng hạt giống.
Giảng viên hướng dẫn đã trả lời cô, luận văn đã được thông qua, giữa tháng Sáu quay lại trường bảo vệ luận văn là được.
Một cảm giác mệt mỏi dâng lên trong lòng Bạch Trà.
Quá nhiều chuyện rồi.
Thậm chí cô còn nảy ra ý nghĩ trốn tránh thực tại, dứt khoát ở lại thị trấn trò chơi luôn cho xong.
Nhưng ý nghĩ đó vừa xuất hiện, tim cô lập tức thót lại, rồi cô im lặng hồi lâu.
Không thể để Từ Sinh Sinh như vậy được.
Qua mùa hè này cô bé sẽ lên lớp 12, làm gì có nhiều sức lực như thế, vừa phải học hành vừa phải lo trò chơi?
Nhưng Bạch Trà cũng biết rõ mình không thể mãi bảo vệ cô bé.
Cô hiểu rằng, tự mình vượt qua phó bản và dẫn người khác vượt qua phó bản là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Trong lòng Bạch Trà dâng lên một cảm giác bất lực.
Cô phải trở nên mạnh hơn.
Phải nghĩ cách khiến người khác tự nguyện hiến tế cho cô.
Chỉ như vậy, cô mới có thể có đủ sức mạnh.
0 Bình luận