Vol 13 (Đã hoàn thành)

Chương 2: Cuộc cách mạng xanh, phần 4-5-6

Chương 2: Cuộc cách mạng xanh, phần 4-5-6

Phần 4

Bầu không khí trong cung điện đã đổi khác.

Adolf nhạy bén cảm nhận rằng thủ đô Cameron đang thay da đổi thịt theo thời gian, dù ông chỉ rời đi trong một thời gian ngắn.

Những người hầu chạy đi chạy lại trong vội vã, sắc hoa trang trí trong cung có màu sắc từng được nhuộm dấu ấn của Welkin nay đang dần chuyển thành gam màu của Richard.

Sự thay thế giữa hai thế hệ đã bước vào giai đoạn cuối, vậy mà Adolf vẫn chẳng thể làm gì.

Nếu cứ tiếp tục như thế, khi Richard đăng quang, ông cùng những đại quý tộc danh giá khác sẽ bị hất khỏi trung tâm quyền lực ủa quốc gia.

Không khí cổ điển mà Adolf từng gắn bó đã biến mất, thay vào đó là hơi thở của thời đại mới, sự hiên diện của nó rõ ràng đến mức xót xa.

Một nỗi hoài cổ, cảm giác của kẻ già nua bị thời gian bỏ lại phía sau âm thầm len vào người ông. Bản năng phòng vệ khiến Adolf lập tức xua đi cảm xúc ấy.

Ông vẫn còn tương lai. Ông vẫn còn nắm trong tay sức mạnh để gánh lấy tương lai của đất nước này. Ông tự thuyết phục mình như vậy.

"Điện hạ sẽ tiếp kiến ngài, thưa công tước."

"Ta hiểu."

Được người hầu dẫn đường, Adolf bước qua hành lang quen thuộc,đến mức ông có thể nhắm mắt mà vẫn bước đi như thường.

"Thần thỉnh an điện hạ. Thật vinh hạnh khi được diện kiến người."

"Nếu là công tước Richmond yêu cầu, ta không có lý do để từ chối."

Ở Mauricia, mười đại quý tộc là những người chỉ đứng sau quốc vương.

Họ có quyền lực lẫn sức mạnh để kìm hãm sự độc đoán của nhà vua, chính vì thế họ mới có tên trong danh sách ấy.

Nếu một trong mười người đó, như công tước Richmond xin diện kiến thì Welkin không thể nào từ chối được.

Nhưng hôm nay, bên cạnh Welkin không chỉ có tể tướng Harold như thường lệ, cả thái tử Richard cũng hiện diện.

Trước nay, Richard rất ít thể hiện bản thân, nhưng giờ đây, anh ta tỏa ra một khí thế còn mạnh hơn cả Welkin.

Giả trang thành một thái tử bình dị, ít bộc lộ ý chí. Richard đã che giấu mình hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc.

Quả thật dòng máu của Welkin chảy trong Richard vẫn rất đặm đặc. Thậm chí có thể nói là anh ta còn khó đối phó hơn cả Welkin, bởi Richard vững vàng và chắc chắn hơn rất nhiều so với sự tinh nghịch khó lường của cha mình.

Adolf cảm thấy kinh ngạc nhiều hơn tức giận trước việc Richard đã ẩn mình giỏi đến thế trong suốt thời gian qua.

Nhưng Richard vẫn còn thiếu cái khí chất ghê gớm của một chính khách dám để thịt mình rách nát chỉ để bẻ gãy xương đối thủ như Welkin, một người đã được tôi luyện giữa chiến trường.

Sự tỉnh táo non nớt vì thiếu trải nghiệm ấy là điểm yếu có thể khai thác.

"Dù vậy, thật hiếm khi ngài công tước lại xin diện kiến gấp gáp như hôm nay."

"Đúng như điện hạ nói."

(Hừm, đúng là trơ tráo.)

Adolf thầm tặc lưỡi khi nhìn Richard và Harold.

Ông nghi rằng chính hai người này đã xúi Welkin giữ ông cách xa hoàng cung kể từ vụ Bodin.

"Thần thật ra đến vì một chuyện nghiêm trọng vừa mới được phát giác, mong được thỉnh ý điện hạ."

"Hô? Dạo gần đây chuyện nghiêm trọng nhiều đến mức ta quen rồi. Một chuyện nữa cũng chẳng làm ta ngạc nhiên. Vậy là chuyện gì?"

Cái vẻ thản nhiên ấy của Welkin khiến Adolf vô cùng bực bội.

Welkin từ xưa đã giỏi khơi dậy sự khó chịu trong lòng người khác như thế.

Đó là chiêu cũ của ông ta, một cách mà ông làm lung lay cảm xúc của những kẻ ông ta không tin tưởng. Dẫu vậy, cũng có thể nói rằng đó chỉ đơn giản là thú vui của ông ta.

"Ngũ cốc là mặt hàng chiến lược của quốc gia, và nó tuyệt đối không được bán ra nước ngoài với giá sai lệch quá lớn so với giá nội địa. Đó là quy định… phải không ạ?"

"Dĩ nhiên rồi. Làm chuyện như thế chẳng khác nào tự rước họa vào thân."

"Vậy… sao lại để chuyện này xảy ra? Thần, người phụ trách kinh tế của Mauricia không thể không luận tội công tước Antrim, ngài William."

Adolf thấy Richard liếc sang Welkin.

Trong thâm tâm, ông thở dài rằng thái tử vẫn quá non nớt.

Richard quý trọng William, người có khả năng trở thành tể tướng tương lai nên mới cầu cứu cha mình ngay lập tức như thế.

Dù có tài năng xuất chúng, Richard vẫn không thể sánh với Welkin về độ gan lì.

Nếu là Welkin, dẫu sự tình có xoay chiều thế nào, nét mặt ông ta cũng chẳng hề đổi sắc. Như lúc này đây.

"Ta phải nói rằng thật đáng kinh ngạc khi ngài công tước ở tận nơi xa xôi như thế mà lại nắm rõ chuyện xảy ra tại Antrim như vậy."

"Việc phân phối hàng hóa là thứ dễ nhận thấy. Tuy Antrim ở xa, nhưng dòng chảy hàng hóa đó vẫn lưu động trong nội quốc và đi ngang qua lãnh thổ của thần nữa."

"Có những thứ dù có đi ngang trước mắt cũng chẳng thể hiểu được đâu, ngài biết chứ?"

Hãy đưa ra bằng chứng. Welkin đang ám chỉ như thế.

Nhưng đến lúc này, ông ta vẫn còn đang thư thái hưởng thụ tình thế. Thật sự rất đáng tức giận. Dù địa vị của William đã bị giáng từ hoàng tử xuống làm thuộc hạ, thì cậu ta vẫn là con trai của ông.

"Một thương nhân mà nhà thần cũng thường dùng có tham gia vào việc vận chuyển lúa mì từ Antrim. Thấy số lượng được vận chuyển, thần đã tra hỏi hắn về chuyện này, và điều thàn phát hiện ra không gì khác ngoài việc xuất khẩu nông sản sang Trystovy với giá rẻ."

"Ừm, rẻ như thế nào?"

"Thần hoàn toàn không nói đùa. Thần đã ra lệnh cho thương nhân đó nộp cho thần hợp đồng mua bán và thần đã xác nhận xong cả điểm đến của lô hàng rồi!"

Nếu chỉ kiểm tra phía Mauricia thì rất có thể xảy ra nhận nhầm hoặc làm giả. Nhưng với xác nhận từ phía Trystovy thì sự thật này không thể chối cãi được.

"Đúng là Vương quốc Trystovy là đồng minh quan trọng của chúng ta. Tuy nhiên, một lãnh chúa của một vùng đất mà dám xem nhẹ luật pháp quốc gia thì với cương vị là bộ trưởng tài chính, thần tuyệt đối không thể làm ngơ!"

"Ngươi nói đúng lắm. Bởi đó cũng là trách nhiệm của chức vụ của người, công tước."

Trong tình huống tệ nhất, Adolf nghĩ rằng hợp đồng có thể bị tịch thu rồi tiêu hủy để phi tang bằng chứng.

Nhưng chính bản thân việc đó cũng có thể trở thành một cái cớ để thương lượng. Ngay từ đầu, Adolf cũng không định gây chiến toàn diện với hoàng thất.

Ông chỉ muốn tìm một điểm thỏa hiệp để nhóm quý tộc quan lại có thể lấy lại thế lực. Còn chuyện Tín Ngưỡng Europa muốn gì, ông chẳng hề quan tâm.

"Vậy thì… phải xử lý vi phạm này thế nào? Để chuyện tương tự không xảy ra lần thứ hai, thần mong điện hạ cho phép tiến hành kiểm toán tài chính của các lãnh chúa. Tất nhiên, công tước Antrim cũng không thể được bỏ qua mà không chịu bất kỳ hình phạt nào."

Adolf dồn lực vào ánh mắt, tuyên bố rằng ông tuyệt đối không cho phép chuyện này bị bỏ qua.

Welkin đón lấy ánh nhìn ấy không né tránh.

Adolf khựng lại khi thấy trong đôi mắt kia lại mang sắc buồn… không, là thương hại.

Một đại quý tộc như ông lẽ ra không thể bị xử lý tại đây, nhưng vẫn tồn tại một khả năng rất nhỏ… rất nhỏ thôi rằng chuyện đó có thể xảy ra.

Cũng có khả năng Welkin sau khi thoái vị sẽ trở nên mất lý trí và lạm dụng quyền lực, nhưng ông cho rằng điều đó là không thể.

"Adolf, ngươi đã già rồi."

"Điện hạ… đang nói gì vậy?"

Lạ kỳ thay, chẳng có chút phẫn nộ nào cả. Sự bối rối lấn át trong tâm trí ông.

Welkin mà Adolf từng biết luôn chế giễu người khác, nhưng ông chưa từng buông lời nhục mạ người khác. Càng không phải người sẽ nói ra những câu nặng trĩu sự thương xót và khuyên răn thế này.

"Nếu là ngươi của mười năm trước, ngươi đã chẳng đứng đây. August khiến ngươi không an tâm mà gửi gắm tương lai đến thế sao?"

Welkin đã nhìn thấu tận gốc rễ nỗi bất an của Adolf.

"Dù là điện hạ… thần cũng không thể tha thứ cho bất kỳ lời xúc phạm nào nhắm vào người thừa kế của thần!"

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ông.

Adolf không nhận ra cảm giác ấy và chỉ hét lớn.

August thiếu sự sắc bén ở vài phương diện, nhưng đó chỉ là vì thiếu kinh nghiệm, không phải vì ngu dốt.

Anh ta là đứa con mà ông tự hào, một người chẳng hề thua kém gì Richard. Một khi thừa kế bộ máy quan lại mà ông đã xây dựng, anh ta nhất định sẽ phát triển nó xa hơn nữa.

"Chúng ta đã nếm trái đắng trong cuộc chiến trước. Khi ấy, ngươi đã nói rằng tương lai đất nước phải được dẫn dắt bởi một tổ chức mềm dẻo, chứ không phải là sự bảo thủ cố chấp của những lão già."

"Đó là chuyện xưa rồi. Trí tuệ của nghị viện sẽ trở thành nền tảng quốc gia trong trăm năm tới. Một lãnh chúa phong địa mà dám làm điều tổn hại đến lợi ích quốc gia thì không thể được bỏ qua. Suy nghĩ ấy của thần chưa từng thay đổi."

"Có vẻ đúng là vậy. Việc khiến các lãnh chúa phong địa, mà đứng đầu là Beaufort chịu quy phục hoàng thất thật vô cùng gian nan. Vì vậy mà máu đã đổ, đất nước suýt nữa rơi vào diệt vong. Ta vẫn nhớ rõ chuyện đó."

Để củng cố vương quyền, bộ máy quan lại, vốn do lớp quý tộc trẻ làm nòng cốt được trao quyền lực và trở thành một tổ chức mang sức nặng thực sự.

Welkin đã để quý tộc quan lại và các lãnh chúa phong địa va chạm, phơi bày những hành vi mờ ám của nhau, thậm chí xen vào chuyện kế vị. Nhờ những hành động ấy, ông đã nâng vị thế hoàng thất lên được đến mức như ngày hôm nay.

Và bộ máy quan lại vừa mới hình thành khi đó đã vươn lên thành một cấu trúc đủ tầm cho một quốc gia hướng đến chế độ tập quyền, tất cả đều nhờ vào Adolf.

"Nhà vua cần tính chính danh từ huyết thống, còn việc đào tạo quan lại sẽ là động lực khiến đất nước trường tồn. Bởi không có gì bảo đảm rằng vua đời nào cũng anh minh. Nhưng nhìn lại, khái niệm ấy chẳng phải gần như là phạm thượng sao, Adolf?"

"Nhưng chẳng phải chính điện hạ cũng đã thừa nhận nó ư?"

Adolf khẽ mỉm cười khi nghe Welkin gợi lại kỷ niệm xưa.

Đã có thời họ cùng nhìn về cùng một hướng, cùng tựa lưng nhau trước những kẻ thù chung, đó là Vương quốc Haurelia và công tước Beaufort.

Dù đích đến của họ khác nhau, nhưng ngày ấy, họ là những người đồng chí thật sự.

Giờ thì lợi ích đã khiến họ đứng ở hai phe đối lập nhau.

Dẫu biết sự hoài niệm đăng khiến tim ông quặn lại, Adolf không thể phản bội con đường mình đã đi. Và Welkin cũng vậy.

"Vậy là chúng ta đã không thể quay lại thời đó nữa?"

"Đúng thế."

Vị trí đã khác, thời đại đã đổi, những gánh nặng trên vai, những điều phải để lại cho hậu thế, tất cả đều chẳng còn giống như xưa.

"Phải rồi. Ta cũng không thể chống lại dòng chảy thời gian."

Ông có gia đình để bảo vệ, có niềm tin phải giữ vững. Dù trái tim thoáng chao đảo khi nhớ về quá khứ, ông đã học cách bỏ mặc cảm xúc của mình mà hành động.

Và chính vì thế…

"Một người ở tầm cỡ như ngươi mà lại bị dồn đến mức phải bắt tay với Tín Ngưỡng Europa, ta thật không ngờ."

"…Điện hạ đang muốn nói gì ạ?"

Adolf đã chuẩn bị tâm thế bị nghi ngờ, nhưng ông không ngờ Welkin lại hỏi thẳng đến vậy.

Hình ảnh ánh mắt buồn bã khi nãy chợt ùa về,khiến toàn thân ông tê cứng như bị đóng băng.

Chẳng lẽ… ngay từ đầu…?

"Làm sao giá lúa mì lại có thể rẻ được? Không có chuyện đó. Giá xuất sang Trystovy hoàn toàn hợp lý."

"Điện hạ có nghĩ những lời hoang đường ấy sẽ thuyết phục được thần khi chứng cứ còn ở ngay đây không?"

Hợp đồng không phải giả, ông đã xác nhận từ cả phía Trystovy. Đây là sự thật không thể nào che đậy được nữa.

"Thứ mà ngươi đang có thật ra thiếu một tờ. Một tờ quy định rằng những ai sử dụng giống lúa mì do quốc vương Baldr sáng tạo phải trả phí sử dụng cho ngài ấy trong vòng ba năm."

"Đ-điện hạ… ý người là…"

Nói đến đây, Adolf đã lờ mờ nhận ra chuyện gì đang xảy ra… nhưng lý trí ông không muốn chấp nhận điều đó.

"Việc không có tờ giấy đó là có mục đích hết, nhất là khi tên thương nhân ấy vốn đã bị giám sát vì dính dáng đến giáo hội và Answerer. Và để bản hợp đồng lại rơi vào tay ngươi… hẳn là ngươi hiểu ta đang nói đến điều gì."

Việc rò rỉ hợp đồng là một cái bẫy đã được dựng sẵn.

Hẳn là cả tay thương nhân ấy lẫn đám giáo hội qua lại trong thương hội đều đã nằm trong tầm theo dõi từ lâu.

"Nói vậy có thể quá nặng lời với ngươi, nhưng phía giáo hội chắc chắn biết rõ ta đang quan sát từng bước của họ. Vì một cuộc chiến ầm ĩ giữa ta và ngươi sẽ đem lại lợi ích lớn cho họ."

Welkin cũng chẳng quan tâm giáo hội sẽ ra sao. Theo nghĩa đó, hai bên cũng chẳng khác nhau bao nhiêu.

Dù chứng cứ đã bị phi tang, Adolf vẫn bị nghi là dính líu đến vụ ám sát Welkin thông qua Bodin. Giờ ông muốn biện minh cũng đã muộn.

"...Nếu có thể, ta không muốn việc trừng phạt dính dáng nhà Richmond. Ngươi hiểu lý do chứ?"

"Vì nếu gia tộc thần bị xử phạt thì sẽ gây ra một chấn động lớn trong nội bộ quốc gia. Nếu chẳng may dẫn đến nổi dậy, hậu quả chẳng khác gì nội chiến cả."

Nếu một thành viên trong mười đại quý tộc như công tước Richmond mà nổi dậy cùng gia tộc, ắt hẳn một cuộc giao tranh quy mô không kém gì vụ Beaufort làm loạn năm xưa sẽ bùng nổ. Và khi đó, chẳng phải đó chính là điều mà giáo hội mong muốn nhất hay sao.

"Ngươi không muốn để lại nhà Richmond cho August sao?"

"…Điện hạ thật tàn nhẫn. Rõ ràng là người biết thần cưng chiều thằng bé đến mức nào."

"Một đứa con ngốc mới là đứa đáng yêu nhất. Khi nó trưởng thành quá rồi, có muốn thương cũng không còn cách nào để làm được."

Thật lòng mà nói, Welkin từng thương William nhất, bởi ngày trẻ cậu vừa khó bảo vừa nghịch phá.

Nhưng từ khi gặp Baldr, William dần trở thành một người đàn ông chững chạc, mạnh mẽ đến mức khiến ông phải kinh ngạc.

Niềm vui xen lẫn cô độc không khỏi chiếm lấy trái tim ông bởi con cái rồi sẽ rời vòng tay mình. Một khi chúng tự mở lối đi, dù thương đến đâu, cha mẹ cũng chẳng thể bước thay chúng được nữa.

Có lẽ chính bởi tình yêu ấy mà hai cha con mới có thể rẽ đôi đường, rồi lại sát cánh bên nhau như những người đồng chí, cùng hướng về mục tiêu chung.

Adolf không muốn thừa nhận rằng August sẽ không thể giữ được tầm ảnh hưởng như ông. Nhưng trái tim ông lại muốn đón lấy lời gợi ý của Welkin, chỉ để bảo vệ con trai mình.

Ông chợt hiểu rằng suốt bấy lâu nay mình đã tự lừa dối bản thân mình.

"Thần có thể gửi gắm con trai mình cho điện hạ không?"

"Ta tuyệt đối không xem nhẹ một thành viên của mười đại quý tộc được. Ta hứa sẽ kết thúc mọi chuyện ngay tại đây."

Chỉ cần August không ôm tham vọng vượt quá khả năng, anh ta hoàn toàn có thể tiếp tục giữ lấy địa vị quan trọng trong vương quốc này với tư cách là một thành viên của mười đại quý tộc.

Hơn nữa, việc xóa bỏ hoàn toàn nhà Richmond lúc này sẽ gây ra nhiều vấn đề tai hại hơn.

Tốt nhất chính là để August, người thiếu đi sức hút so với Adolf kế thừa gia tộc và tiếp tục gánh lấy vai trò mà nhà Richmond bao đời qua đã giữ.

"Giờ thì cuối cùng thần cũng hiểu trọn vẹn lời của cha thần rồi."

"Vậy sao?"

"Thứ quyết định đời một người… không phải trí tuệ, mà là số phận."

"Ra thế. Đúng là một câu nói khôn ngoan."

Nếu August là một nhân vật xuất chúng… hoặc nếu ngay từ đầu không có kẻ bất thường như Baldr xuất hiện…

Nếu muốn viện cớ, con người có thể nghĩ ra vô số lý do.

Nhưng chuỗi sự việc ngẫu nhiên xảy ra, những điều bản thân không thể xoay chuyển lại tiếp nối sau đó, người ta gọi đó là số phận. Và khi vận thế đã đến, con người chỉ có thể chấp nhận.

Kẻ cố chống lại dòng chảy ấy sẽ bị cuốn phăng đi. Adolf cuối cùng đã thấu hiểu điều đó.

"Trước khi ngươi về, hãy cùng uống một chén như thuở trước."

"Dù là vui hay buồn, rượu lại có thể làm lòng người trở nên tĩnh lặng đi. Điện hạ vẫn thường nói thế mà, phải không?"

"Ừm. Kẻ ở địa vị của ta có quá nhiều chuyện chẳng thể nói thành lời."

Có những điều dễ truyền đạt đến trái tim hơn ngàn vạn ngôn từ chỉ bằng cách cùng nhau lặng lẽ uống rượu.

Cả hai bỗng nhớ lại những ngày tuổi trẻ từng sóng vai nhau.

Ba ngày sau, công tước Adolf Richmond tự kết liễu mình trong lâu đài của ông. Ông ra đi trong lúc ngủ.

Sau đó August kế tục tước vị. Dù có tài năng tầm thường, người ta kể lại rằng dưới thời cậu, nhà Richmond vẫn giữ được vị thế ổn định của một danh gia lẫy lừng trong Vương quốc Mauricia.

Phần 5

Có một ngôi làng tên Posada, nó nằm gần biên giới giữa Vương quốc Trystovy và Vương quốc Nedras. Một tin đồn kỳ lạ đang lan truyền giữa các thương nhân ở đó.

Theo tin đồn, một loại lúa mì có sản lượng cao gấp nhiều lần bình thường đã được phát hiện ở Vương quốc Trystovy. Tin đồn cũng nói rằng lượng lúa mì dư thừa sẽ được gửi làm viện trợ cho Vương quốc Nedras.

Mặc dù các quý tộc thuộc công quốc cũ đã bị thanh trừng, gánh nặng thuế khóa vẫn đè lên người dân Nedras.

Vì lý do đó, Vương quốc Trystovy sẽ gửi viện trợ dưới dạng lương thực cho người dân Nedras, những người bị Vương quốc Answerer bóc lột. Đó là nội dung của tin đồn.

Bình thường thì không đời nào người ta tin vào một tin đồn như vậy. Đó là một tin đồn vô lý.

Nếu gửi số viện trợ này đến Vương quốc Nedras nhằm mua chuộc họ, kêu gọi họ phản bội Vương quốc Answerer thì còn dễ hiểu.

Tuy nhiên, gửi viện trợ cho dân chúng của một quốc gia khác mà không yêu cầu bất kỳ sự đền đáp nào là điều chưa từng có trong suốt lịch sử dài của lục địa Aurelia.

Vấn đề nằm ở chỗ nhân vật chính của câu chuyện này là Baldr.

Hiện tại, cậu ta là người thu hút nhiều sự chú ý nhất trên lục địa này. Đồng thời, điều đó cũng có nghĩa người ta biết về cậu nhiều nhất, với vô số thông tin về cậu lan tràn khắp nơi.

Các thương nhân của Vương quốc Nedras đều biết rằng Baldr là một vị quốc vương cực kỳ chú trọng vào kinh tế. Họ cũng biết rằng Baldr đang cố gắng nâng cao mức sống của thần dân mình.

Thêm vào đó, dù Vương quốc Trystovy vừa trải qua một cuộc nội chiến, nguồn cung lương thực ở đó lại ổn định và dồi dào một cách kỳ lạ.

Bất kể có động cơ ẩn giấu gì phía sau khoản viện trợ này, không thể phủ nhận rằng Vương quốc Trystovy có dư sức để viện trợ cho quốc gia khác.

Có lẽ nếu là Baldr, thì ngay cả câu chuyện bất khả thi ấy cũng có thể là sự thật?

Rất nhiều thương nhân đã nghĩ như vậy.

Ngược lại, tầng lớp cấp cao của Vương quốc Nedras đương nhiên sẽ không tin vào tin đồn đó. Trái lại, họ nghi ngờ rằng đằng sau tin đồn ấy có một âm mưu ẩn giấu.

Có lẽ khoản viện trợ lương thực này chỉ là nguỵ trang để đưa quân đội sang? Đó là điều họ nghi ngờ.

Phần 6

"Trời ạ, lần này đúng là xui tận mạng rồi…"

Đội trưởng đồn quân biên giới của Vương quốc Nedras, Borgan lẩm bẩm trong khi dán mắt vào đỉnh dãy Dyatlov nằm giữa Vương quốc Trystovy và nơi này.

Dãy Dyatlov có độ cao hai nghìn mét, nó có hai con đường vượt núi thường xuyên được sử dụng và bão dưỡng. Một trong số đó là tuyến Vostok nối đến ngôi làng Posada này.

Ngay từ đầu, Vương quốc Nedras đã sử dụng dãy Dyatlov như một pháo đài tự nhiên, đồng thời duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Vương quốc Trystovy.

Có lẽ vì thế mà công trình phòng thủ ở biên giới giáp Trystovy chẳng thể gọi là đủ dùng, dù có tâng bốc đến đâu.

Địa hình quá dốc để một đội quân lớn đi qua, nhưng nếu trong tình huống tệ nhất, khi Vương quốc Trystovy tấn công từ đây, Borgan thề rằng mình sẽ bỏ chạy thật nhanh.

Nếu Vương quốc Answerer đã hành xử như thể đất nước này thuộc về họ, ông ước gì họ chịu điều động số lượng binh lính tương xứng để trấn giữ khu vực biên giới.

Lúc này, trong mắt Borgan là những bóng người nhỏ bé đang băng qua sống núi như một đàn kiến nối thành hàng.

Ông không khỏi dụi mắt vì nghĩ rằng mình đang hoa mắt, nhưng đáng tiếc, quang cảnh đó vẫn không hề thay đổi khi ông mở mắt ra.

"C-chúng thực sự đến rồi!"

Borgan hoảng loạn đến mức mất cả thăng bằng và ngã ngửa ra sau.

"Đ-đội trưởng!?"

"Cử người báo tin! Gọi mấy gã đang nghỉ ở trong làng dậy ngay! Chúng ta gọi chỗ đó là pháo đài, nhưng nó chỉ như cái chòi gác nhỏ thôi! Nếu không nhanh lên thì đến câu giờ cũng chẳng làm nổi đâu!"

Đội trưởng gằn giọng hét lên dù đầu gối ông đang run bần bật, nhưng chẳng ai trong số các thuộc hạ cười nhạo ông.

Họ hiểu rõ cái mức độ thiếu thốn trang bị của khu vực biên giới này, cũng như sự khó khăn khi phải giữ vững tinh thần chiến đấu ở một nơi như thế.

Có câu rằng, con giun xéo lắm cũng quằn.

Borgan đã dũng cảm siết chặt quyết tâm và ra lệnh triệu tập toàn bộ thuộc hạ, nhưng hàng người băng qua đỉnh núi tiến đến đây lại chỉ là thương nhân của Vương quốc Mauricia.

"Các người làm ta hết hồn một phen đấy."

"Ôi chao, mong ngài thứ lỗi vì đã gây phiền toái thế này."

Gã thương nhân cười thân thiện rồi cúi đầu.

"Cơ mà tại sao một thương nhân từ Mauricia lại vượt dãy Dyatlov? Bên kia dãy núi này là Trystovy cơ mà?"

"Tôi may mắn gây dựng được quan hệ tốt với điện hạ Baldr từ khi ngài ấy còn ở Mauricia. Và nếu phải nói lý do tôi có mặt hôm nay, thì có thể xem tôi như đại diện của Trystovy vậy."

"Ngươi biết rõ quan hệ giữa nước ta với Vương quốc Trystovy không?"

"Biết chứ. Tôi chưa nghe tuyên bố chiến tranh nào được ban ra, nhưng thực tế là Trystovy đã ở trong tình trạng chiến tranh với giáo hội và Vương quốc Answerer rồi."

Thương nhân ấy chẳng hề tỏ ra chút bối rối nào. Borgan hơi chùn lòng, có vẻ những lời đe dọa của ông sẽ chẳng có tác dụng gì với người đàn ông này.

"Tốt thôi, nước ta không hề có ý muốn gây sự với Vương quốc Mauricia. Hãy làm thủ tục nhập cảnh với các quan viên bên kia."

Trong lòng Borgan vẫn chưa hoàn toàn tin, nhưng thế này còn tốt hơn nhiều so với việc sa vào một trận chiến.

Với một người đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống tồi tệ nhất là, thì đó mới chính là điều quan trọng nhất đối với ông.

"…Làm ơn đừng hù dọa bọn ta đến mức đó nữa. Mà sao các người lại mang nhiều hàng hóa đến một ngôi làng nhỏ như vậy…"

Người quan viên nhìn chằm chằm vào mặt gã thương nhân với vẻ oán trách khi nói câu ấy.

"Tôi tin rằng ngài sẽ lập tức hiểu lý do thôi."

Người thương nhân nói với vẻ ẩn ý và nụ cười đầy tự mãn. Những lời ấy, ngay trong ngày hôm đó, đã trở thành sự thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!