Tiết năm của thứ 5 có thể được tóm tắt lại bằng 2 từ: tra tấn.
Đầu tiên là nó bắt đầu ngay sau giờ nghỉ trưa, vậy nên tôi đang cực kỳ buồn ngủ. Sau khi dành hàng tiếng đồng hồ động não trong các tiết học thì đương nhiên điều này là không thể tránh khỏi rồi.
Ngoài ra, tôi cực kỳ tệ hại ở môn lịch sử thế giới. Để mà nhở được khi nào và ở đâu các sự kiện đó diễn ra đã đủ khó rồi, nhưng mà tệ hơn nữa là những nhân vật quan trọng đều có cái tên na ná nhau. Có quá nhiều người với cái tên kiểu kiểu như là gì-gì-đó-tinus hay là cái-gì-đó-seus. Và đừng để tôi phải nhắc tới mấy cái câu hỏi đánh đố của cái môn học này như là 'Vị Pharaoh Ai Cập nào với cùng tên đã làm gì ở triều đại nào.' Lịch sử thế giới thật sự là một môn học khó nhằn với những người không có khả năng ghi nhớ tốt như tôi.
Và, trên cả cái đống lùng bùng về lịch sử mà tôi không thể thấm được, giáo viên môn này lại là ông thầy giáo già của tôi, Sasamori-sensei. Giọng thầy ấy nhỏ nhẹ như thể ru ngủ, không bao giờ dành thời gian ra cho những câu hỏi mà chỉ chăm chăm viết và giải thích lên bảng. Thầy Sasamori dùng bảng đen rất nhiều, viết trong một cái phông chữ to tổ bố và vì thế nên thầy thường xóa bảng gần như ngay sau đó. Thậm chí ngay trước khi xóa thầy còn lẩm bẩm, "Cái này sẽ có trong bài thi đấy," và xóa nó sạch bong -- Thầy Sasamori là một người mà bạn không bao giờ nên buông lỏng cảnh giác khi ở gần.
Vậy nên, trong khi bị dẫn dụ vào giấc ngủ bởi lời giảng như tẩm thuốc của Sasamori-sensei, tôi vẫn chật vật giữ cho mí mắt nặng trĩu của mình không sụp xuống và bằng một cách thần kỳ nào đó chép hết những nội dung trên bảng đen vào vở mình... nhưng bởi đã sắp lăn đùng ra ngất trên bàn học rồi nên tôi nhận ra mình đã bỏ lữo mất một vài dòng.
Chúng nằm ở đầu bài giảng nên giờ đang có nguy cơ bị xóa đi bất cứ lúc nào, vì vậy tôi vội và với lấy cục tẩy...cục tẩy của tôi...
"Hở...Đâu rồi...?"
Cục tẩy đáng ra phải nằm trên bàn tôi giờ đã biến mất. Mặc dù tôi đã nhìn ngó khắp nơi nhưng vẫn không thấy đâu.
Tôi để quên nó ở đâu rồi ư... không, không thể thế được, tôi vừa dùng nó mới nãy xong mà, nó hẳn chỉ ở chỗ nào đó quanh đây thôi...
Khi Sasamari-sensei tiếp tục quay lên bảng viết bài, thời gian còn lại cho tôi đã không nhiều lắm, thấy vậy, tôi điên cuồng tìm kiếm bóng dáng cục tẩy kia quanh bàn mình.
"...Ah."
Ngay khi tôi vừa nhìn thấy cục tẩy bị rơi, một ai đó khác đã với tay tới và nhặt nó lên.
Cô gái ngồi bên phải tôi nhặt cục tẩy lên với ít cử động nhất có thể trong khi vẫn đang ngồi và vươn tay ra trả nó lại cho tôi, nhép miệng nói, [ Của cậu này ] .
Cảm kích, tôi há miệng đáp lại [ Cảm ơn ] và cầm cục tẩy lại từ đôi bàn tay to lớn, đen đúa của cô ấy.
Và rồi, cô gái với cánh tay (lông lá?) quay mặt lại lên bảng, nắm chặt một cây bút chì kim nho nhỏ và tiếp tục chép ghi chú trên bảng. Vở của cô ấy chứa đầy những nét chữ viết tay nắn nót mà tôi không bao giờ có thể sánh bằng được, kể cả khi tôi có cố gắng viết cẩn thận đi chăng nữa.
Nữ sinh ngồi cạnh tôi, người mà không chỉ chữ viết mà dáng ngồi cũng đẹp ấy - là một con khỉ đột.
Không phải là một thiếu nữ trông giống một con khỉ đột, mà là một con khỉ đột thật sự đúng theo nghĩa đen luôn. Cô ấy đang mặc một bộ đồng phục thủy thủ với những sọc xanh nước biển, chăm chỉ chép bài, nhưng lại là một con khỉ đột. Cô còn đeo thêm một món phụ kiện trang trí tóc màu vàng nữa, vậy nên về mặt phân loại thì cổ sẽ là một con khỉ đột đồng bằng phương tây.
Nhận thấy ánh mắt của tôi, con khỉ đột ngồi bàn bên liếc sang và...
"...?"
Lần này không phải nhép miệng mà qua ánh mắt, cô ấy dường như đang hỏi tôi, [ Có chuyện gì sao? ] . Nếu như đây là lần đầu tiên chúng tôi có tiếp xúc với nhau, tôi chắc chắn sẽ không hiểu được ý cô ấy, nhưng hai tháng ngồi gần đã giúp tôi nhận ra được một vài sự khác biệt nhỏ bé. Tôi gần như muốn tự khen bản thân vì đã hiểu rõ cổ đến vậy.
Sau cùng thì, nếu một con khỉ đột ném cho bạn một ánh nhìn, bạn thường sẽ không hiểu được nó muốn nói gì. Cùng lắm là bạn sẽ nghĩ là [ À, nó muốn đồ ăn chăng? ] .
Tạm thời thi tôi nhìn bạn khỉ đột, lắc đầu nhẹ để ra hiệu cho cô ấy rằng [ Không có gì đâu ] và bắt đầu xóa đi những phần viết sai trong vở tôi bằng cục tẩy cổ vừa đưa. Tôi thật sự cần phải chép lại đống ghi chú kia với tốc độ siêu thanh thì may ra mới kịp.
Tôi đã quen với sự hiện diện của cô nàng bàn bên rồi. Đúng là khi cô ấy đưa mặt lại gần, tôi vẫn bị giật mình, nhưng giờ cái sự hiện diện áp đảo của cô ấy với tôi cũng chỉ là một thứ nhỏ nhặt mà thôi.
Vậy tại sao tôi vẫn cảm thấy nhiều khi quá để ý đến cô ấy? Có phải đơn giản là bởi cô ấy là một con khỉ đột - hay là vì con khỉ đột này là cô ấy? Đây sắp trở thành một vấn đề đáng suy nghĩ rồi.
Gorilla-san là một người tốt. Cô ấy đủ tốt bụng để giúp người khác nhặt cục tẩy, dễ nói chuyện đến đáng ngạc nhiên, và mặc dù không nằm trong top đầu học lực, cổ vẫn rất nghiêm túc trong việc học tập... tôi có thể kéo dài cái danh sách này mãi.
Dù sao thì, tôi nhận ra rằng nhiều khi mình lại đang vẩn vơ suy nghĩ về Gorilla-san. Sau khi nói chuyện với cô ấy, trái tim tôi bỗng thấy nhẹ bẫng đi, và rồi tôi không thể kiềm được mà dõi theo cô ấy... Tôi hoàn toàn không hiểu được thứ cảm xúc này là gì.
Thì tại, sau cùng thì, cổ vẫn là một con khỉ đột mà.
--Chà, nó sẽ khá là khó hiểu nếu cứ giả đò như chả có gì xảy ra cả, vậy nên tôi sẽ giải thích qua tình huống hiện tại nhé.
Người ngồi cạnh tôi là một con khỉ đột. Không chỉ đơn thuần là nhìn-giống-một-con, mà là một con khỉ đột hàng thật giá thật luôn.
Tuy nhiên, nếu bạn đang tự hỏi rằng cổ có thật là một con khỉ đột không, thì đó không phải vấn đề cần chú ý ở đây. Trước hết thì, cổ không phải người kỳ lạ duy nhất. Trong lớp có đủ loại động vật, từ gấu trúc, chó, chuột túi, và tất cả bọn chúng đều có kích cỡ ngang với 1 người bình thường.
Nói đơn giản thì. gần như một nửa lớp học -- không, phải một nửa cái trường này được cấu thành bởi một lũ động vật, tất cả đều giao tiếp, học tập và giải trí hệt như con người.
Tất cả những thứ này đều là do tôi... nhưng để tôi nói rõ ra nhé, tôi chả có lỗi gì trong truyện này cả. Tôi chỉ là nạn nhân thôi.
Một lời nguyền di truyền từ tổ tiên tôi -- lý do này nghe như thể một câu đùa nhạt thếch vậy.
Không may thay, thế giới động vật đang hiển hiện ra trước mắt tôi là một minh chứng tàn khốc cho cái lời nguyền 'Khiến những người khác giới hiện ra trong mắt với ngoại hình của động vật.' mà tôi đang mang.


1 Bình luận