• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

chương 1 ~ chương 30

Chương 02 NGHỈ VIỆC VÀ HỒI HƯƠNG

0 Bình luận - Độ dài: 1,696 từ - Cập nhật:

Opps.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên, tôi sực tỉnh lại.

Nếu mà cứ giữ nguyên hình dạng này thì sẽ trở thành một bộ phim quái vật mất.

Tôi không muốn rơi vào cảnh bị người ta đánh bại và cũng chẳng có hứng muốn phá hủy thành phố.

Hiện bây giờ tôi đang trong hình dạng Exmaganifique Dragon.

Bề ngoài thì gần giống với rồng nhật hay rồng trung hoa.

Thân mình dài như con rắn, dù không cần cánh thì vẫn bay được, và giờ tôi vẫn còn lơ lững trên không trung.

Trước tiên tôi thi triển ma pháp ẩn thân.

Đây là loại ma pháp tuyệt vời, có thể che giấu hoàn toàn cả khí tức lẫn sự hiện diện.

Tôi đã từng học nó khi vẫn chưa làm trùm cuối, lúc chiến đấu theo kiểu di chuyển giống như sát thủ để cản đường kẻ xâm nhập dungeon.

Giờ thì, nên làm gì tiếp đây?

Trước mắt thì xác nhận xem căn nhà mình giờ ra sao đã.

Khung cảnh thì có vẻ không thay đổi gì so với Nhật Bản mà tôi biết, nhưng không rõ thời gian đã trôi qua bao nhiêu.

Kể từ khi trở thành quái vật dungeon thì cảm giác cơ thể như đã trải qua hàng trăm năm. Nhưng cũng không chắc liệu điều đó có đúng hay không.

Tôi không nhớ địa hình đến mức có thể bay thằng về từ trên không.

Vả lại,  trước đây tôi cũng chưa từng bay về bao giờ.

Tuy vậy, tôi vẫn còn nhớ mang máng việc đi lại bằng tàu điện. Vậy nên tôi quyết định biến thân thành dạng người.

Đây là năng lực tôi học được trong trận chiến kiểu dopperganger.

Tôi ngẫu nhiên biến thành người mà tôi bắt gặp trên đường, nhưng trong tay lại không có tiền nên tôi lại phải tàng hình rồi lặng lẽ đá tàu.

Xin lỗi đã làm phiền.

Nhìn sơ đồ tuyến đường ở ga thì tôi không thấy khác gì so với kí ức mờ nhạt còn sót lại của mình.

Tìm thấy được tên nhà ga quen thuộc, sau một hồi loay hoay chật vật đổi tàu mấy lần cuối cùng  cũng đến được ga, sau đó đi bộ tầm 10 phút. Và rồi, tôi cũng đã nhìn thấy căn hộ nơi tôi sống khi xưa.

Trên đường đi tôi đã thấy lạ về giá thuê rẻ bất ngờ so với mặt bằng chung ở trong nội đô Tokyo. Nhưng ngoài điều đó ra thì không có gì bất mãn về căn hộ studio cả.

Trong lòng tràn ngập cảm xúc hoài niệm, tôi tiến lại. Nhìn vào hòm thư đặt ở tầng 1 thì nhìn thấy đúng số phòng trong ký ức, và trên hộp thư đó vẫn còn đề tên họ của tôi― “Hasegawa”.

“Hm?”

Tại sao họ của tôi vẫn ở đây?

Từ đó đến nay không ai sống sao ?

Không, không lẽ là.

Tôi bước lên cầu thang tầng hai và đứng trước phòng của bản thân.

Không có chìa khóa.

Tuy nhiên, tôi dễ dàng đi xuyên qua cánh cửa bằng ma pháp xuyên thấu mà tôi đã học trong lúc là hồn ma đang trong quá trình tiến hóa.

“Không thể nào… ”

Ngay sau cánh cửa là một tiền sảnh hẹp nơi để bỏ giày cùng với hành lang.

Đằng sau nữa là có cửa gấp thông đến phòng tắm kiểu unit-bath.

Ngay trước tiền sảnh có giày da đã sờn cũ đặt chính diện, và bên hông là giày chạy bộ và đến cả giày sandal mà tôi đi vứt rác hay tạt sang cửa hàng tiện lợi.

Trên kệ úp bát đĩa bên trên bồn rửa, vẫn còn những chiếc bát đĩa quen thuộc.

Đi trên hành lang chừng ba bước là chạm ngay một cánh cửa  hiện ra phòng khách kiêm phòng ăn.

Trên giường có bộ suit bị vứt bừa ra trên đó.

Trên bàn xếp có túi đồ cửa hàng tiện lợi. Bên trong là sandwitch, bánh ngọt, vài đồ nhắm, và cả bia.

Mấy lon bia thì đẫm mồ hôi lạnh, vẫn còn nguyên vẻ mát lạnh vừa mới được mua về.

Điện thoại thì đang sạc ở trên đầu giường.

Khi thử mở máy thì nhận diện khuôn mặt đã thất bại.

À đúng rồi, bây giờ tôi đang mang một khuôn mặt khác mà.

Ừm… hình như mật khẩu là như này nhỉ.

Ngạc nhiên thay tôi vẫn còn nhớ. Nhập một phát mở khóa ngay.

Tôi kiểm tra ngày tháng.

Như vậy thì đã rõ ràng rồi.

Không chừng là, à không, chắc chắn là kể từ lúc tôi đã chuyển sinh thì thời gian vẫn chưa hề kinh qua một ngày.

“Eh? Nếu vậy thì?”

Không lẽ nào,  thi thể của tôi ở đây sao?

Tôi cuống cuồng lo lắng và đi lục quanh căn phòng nhưng tìm không thấy.

Trong bồn tắm đang chứa đầy nước, nếu vậy tôi đã chết giữa chừng khi đang tắm bồn ?

Nói gì thì nói thì cũng may mà không làm mấy công việc khó chịu như xử lý xác của mình.

“Dù sao đi nữa thì…”

Thật may mắn khi có thể dùng căn phòng này, vì vậy tôi có thể sử dụng lại thân phận ban đầu của mình.

Tôi ngồi trước cái bàn xếp, khui lon bia.

Nhắc mới nhớ, đã lâu rồi mới có một bữa ăn tử tế.

Từ ngày thành quái vật dungeon, tôi chỉ có thể hấp thụ ma tố để tồn tại.

Không biết vị sẽ ra sao đây.

Tôi run rẩy nâng lon bia lên, nhấp thử một ngụm.

“つ!!”

Cảm giác mát lạnh lan tỏa, vị ga sủi mềm mại, kích thích trong cổ họng !

Đã quá!

Tôi mở tiếp gói sandwitch.

Bên trong chứa dăm bông, phô mai, và xà lách.

Cảm giác mềm mại của bánh mì, cái sần sật của rau sà lách, vị mặn đặc trưng của dăm bông hòa quyện cùng với sự béo ngậy của phô mai.

“Ngon vãi~”

Hên quá. Vẫn còn giữ được vị giác.

Như vậy, tôi tận hưởng bữa ăn mà tôi tưởng chừng như đã quên bấy lâu nay.

“Giờ thì…”

Sau khi ăn xong, dùng thẻ My Number trong ví cùng chức năng nhận diện khuôn mặt trên điện thoại để tái hiện gương mặt ngày xưa của mình. Hoàn tất xong, tôi suy ngẫm về những việc sắp tới.

“Từ bây giờ tính sao đây?”

Liệu mình có nên sống một cách bình thường trong thân phận là Hasegawa jirou như trước kia không?

Tôi nghĩ đó hẳn là lựa chọn tốt nhất. Nhưng có một vấn đề vô cùng to lớn đã chắn ngang trước mắt.

“Công việc… Mình làm công việc gì nhỉ?”

Tôi không thể nào nhớ ra nội dung của công việc mình.

Tôi đã làm nghề gì vậy?

Những thông tin mang tính cá nhân của bản thân thì có thể nhớ được đại khái, nhưng liên quan đến công việc thì tôi chào thua.

Lúc còn là quái vật hạng thấp thì tôi vẫn còn để ý. Có vẻ như theo thời gian, tôi đã quên bẫng đi từ lúc nào không hay.

Hoặc có khi, những chuyện đó không có kí ức gì tốt đẹp nên mới không nhớ ra chăng?

“Xem ra chỉ còn cách nghỉ việc thôi ha.”

Mặc dù vậy, thì tự mình cũng không thể nộp đơn từ chức được.

Ý tôi là, tôi chẳng còn nhớ ra những khuôn mặt nào ở trên công ty được.

May mắn thay, tôi có thẻ nhân viên nên nhờ đó có thể biết được mình làm việc ở đâu.

Vấn đề chỉ còn là phải xin nghỉ việc bằng cách nào đây.

“Nhắc mới nhớ, Có dịch vụ gì đó thì phải”

Tôi thử tìm kiếm trên điện thoại thì hiện ra cái “dịch vụ từ chức hộ”.

Có thể yêu cầu online được nên tôi nhanh chóng nhờ họ giúp.

Vài ngày sau, tôi chính thức nghỉ việc trong vô sự.

Tôi chỉ gửi một cái mail với nội dung: “Do sức khỏe không tốt nên tôi sẽ nghỉ phép hưởng lương” mà thôi. Thế là ngay sau đó, có lẽ từ cấp trên của tôi, những cuộc điện thoại gần như cháy máy ập tới. Nhưng tôi đã ngó lơ tất cả.

Và rồi những ngày nghỉ phép có lương cứ thế trôi qua. Thế nhưng, có một cuộc gọi đến với cái tên hiển thị khác lạ so với trước giờ.

Satou?

Có cái gì đó kích thích chút ký ức của tôi.

“moshi moshi”

“Ou, Hashegawa à. Khỏe không?”

“Aa, ừ, vẫn khỏe”

“Đột nhiên mày nói nghỉ việc làm tao bất ngờ lắm đấy. Hơn này lại sử dụng dịch vụ từ chức hộ nữa chứ. Ông trưởng phòng, tức đỏ mặt luôn ấy.”

“Haha, xin lỗi nhé”

“Thôi cũng đáng đời ông ta. Nhưng đột ngột quá đấy. Có chuyện gì thế?”

“Ừ thì… Tôi chẳng còn biết phải làm việc gì bây giờ nữa”

“…Vậy à”

Phản ứng có phần hơi nặng nề.

Có lẽ tôi đã vô tình khiến anh ta hiểu nhầm cái gì đó.

“Maa, cũng có chuyện như thế mà. Chúng ta là đồng nghiệp cùng chuyển việc vào công ty này hồi đó, nhưng giờ thì chỉ còn lại mỗi tụi mình thôi.”

“À… ra là vậy …”

Hóa ra là thế.

Mà khoan… mình đã từng chuyển việc sao?

Chuyện đó, tôi thậm chí chẳng nhớ nổi.

“Có lẽ tao cũng sắp đến lúc rồi. … Không, chắc sẽ phải cố gắng thêm chút nữa.”

“Đừng gắng quá nhé”

“Ừ, vậy nhé”

Cuộc gọi kết thúc.

Dù nó gợi lên chút ký ức, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể nhớ lại được gì.

“Xin lỗi nhé…”

Mang theo chút cảm giác tội lỗi, tôi lại tiếp tục dùng điện thoại để thu thập thông tin. Vì đã bỏ việc, tôi phải tìm cách nào đó để có thu nhập.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận