Buổi chiều hôm đó , tôi đang trên đường đến văn phòng.
Vì đang là năm học mới nên tôi nghe nói họ đang chụp ảnh quảng cáo và cập nhật hồ sơ cá nhân. Marvel Entertainment Agency chỉ cách ga tàu điện gần trường tôi 10 phút đi tàu nên khá tiện lợi.
Khi tôi đi thang máy lên tầng năm, tôi thấy Yuki-san đang đợi tôi.
"Chào mừng trở lại. Hôm nay cậu ở trường thế nào? Hôm nay là lễ nhập học mà, đúng không?"
"Ồ, lễ nhập không có gì đặc biệt, nhưng lớp em có một học sinh chuyển trường mới rất đặc biệt."
Chúng tôi trò chuyện thân mật trong lúc đi dọc hành lang.
Tôi nghe nói việc đầu tiên chúng tôi sẽ làm là chụp ảnh quảng cáo. Tất nhiên, các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp sẽ làm việc đó. Các công ty giải trí thường có studio chụp ảnh riêng hoặc hợp tác với các studio khác. Studio hợp tác của chúng tôi ở tầng trên. Tôi đã hẹn gặp Yuki -san và sẽ cùng chị ấy đi hoàn thành công việc này.
Khi chúng tôi bước lên cầu thang, Yuki-san mỉm cười và nói với tôi,
"Tên của học sinh chuyển trường là Rena Mizusawa có phải không?”
"Hả? Yuki-san, làm sao chị biết được điều đó?"
"Bởi vì chị là người đã giới thiệu cô ấy nhập học tại Học viện Suisei và chị cũng gợi ý cô ấy tham gia khoa nghệ thuật biểu diễn rất đáng để theo học."
"Hả?"
Tôi bất giác dừng lại, điều mà chị ấy tiết lộ thật sự nằm ngoài dự đoán của tôi.
" Yuki-san đã khuyến khích Rena ... Ý em là, gợi ý Mizusawa? Ừm, Mizusawa có liên kết với Công ty Giải trí Crystal, đúng không?"
"Đúng vậy, cô ấy không có liên hệ gì với công ty chúng ta. Thực tế là, người quản lí của Mizusawa Rena là chị gái tôi - Shiraishi Karin."
"Ồ, em hiểu rồi!"
Đó là thông tin hoàn toàn mới mẻ.
Thật tuyệt khi tôi lại có thể sở hữu một mối liên kết như vậy với Rena.
"Đúng vậy đó. Chị ấy từng làm việc ở một chi nhánh địa phương, nhưng đã được chuyển đến trụ sở chính ở Tokyo. Bởi vì chị và chị gái ở chung một căn hộ, và tình cờ còn một phòng trống, nên cô ấy đã ở cùng bọn chị trong khi chị sẽ tìm nhà mới cho cô ấy."
"Em hiểu rồi. Đó là lý do tại sao chị đề cử cô ấy theo học ở Học viện Suisei . Trên thực tế, em nghĩ trường của bọn em có yêu cầu về điểm danh và bảo vệ quyền riêng tư tốt."
"Đúng đó, đúng đó?"
Yuki-san mỉm cười và hỏi thăm về tình hình của Rena.
"Nhưng còn Mizusawa Rena thì sao ? Cô ấy hẳn phải có sức hút đặc biệt mạnh mẽ, đúng chứ?"
"Đúng vậy. Thật lòng mà nói, chỉ cần nói chuyện với cô ấy thôi là em đã thấy rất hồi hộp rồi."
"Ồ. Nhưng chị đã nói chuyện với cô ấy. Amano-kun, em thực sự quan tâm đến cô ấy sao?"
"Đ-đúng vậy... ở thế hệ bằng tuổi, cô ấy chắc chắn là một trong những nhân vật nổi tiếng được yêu thích nhất."
Bao gồm Yuki-san, tôi chưa từng nói với ai rằng Rena và tôi là bạn từ nhỏ. Đó là lý do tại sao tôi không nhắc lại chuyện đó mà chỉ đưa ra một cái cớ tự nhiên.
Vào lúc đó, Yuki-san đã đưa ra một gợi ý bất ngờ.
"Vậy thì khi nào chị gái của chị chuyển nhà thì hãy ghé qua nhé? Chị cũng sẽ ở đó, và có vẻ như Mizusawa Rena cũng sắp chuyển đến nhà mới. Nếu cậu đến, chúng ta có thể mở một bữa tiệc nhỏ. Cậu nghĩ sao, Amano-kun?"
Theo bản năng, tôi nuốt nước bọt một cách lo lắng.
Đó thực sự là một gợi ý vô cùng hấp dẫn.
Dù có hai người quản lý, tổng số người cũng sẽ ít thôi. Chắc hẳn sẽ có rất nhiều cơ hội để nói chuyện. Nếu tôi thú nhận với cô ấy về lần gặp gỡ tám năm trước, dù bây giờ cô ấy không nhớ, nhưng biết đâu sau này cô ấy sẽ nhớ lại. Khoảng cách có thể không còn như xưa, nhưng biết đâu chúng tôi có thể ôn lại những kỷ niệm ấy.
Nhưng sau một lúc suy nghĩ kỹ, tôi lại lắc đầu.
Tôi cảm thấy còn quá sớm để tiết lộ mối quan hệ của chúng tôi. Tôi vẫn chưa thực hiện được lời hứa lúc đó - trở thành một diễn viên nổi tiếng. Rena vẫn nhớ lời tôi nói thì đã là một chuyện, nhưng xét theo phản ứng của cô ấy, có vẻ như cô ấy đã quên mất rồi. Nếu vậy, tôi sẽ thú nhận ngay khi thực hiện được lời hứa. Nếu cô ấy không nhớ thì cũng chẳng cần phải thực hiện. Có thể đó chỉ là một chút tự trọng, nhưng với tư cách là người luôn xem lời hứa là quan trọng nhất, và tôi sẽ xem nó nhu mục tiêu tôi cần phải hướng tới, tôi cảm thấy một khát khao mãnh liệt muốn theo đuổi đến cùng.
"Em xin phép từ chối. Em nghĩ rằng em vẫn còn rất lo lắng khi phải đối mặt với cô ấy."
"Ồ, tôi hiểu rồi. Đúng vậy, em và cô ấy đang trong cùng một ngôi trường, vẫn có cơ hội để làm quen và trở thành bạn tốt của nhau thôi."
Không để ý đến cảm xúc ẩn giấu của tôi, Yuki-san đã đề cập đến điều này một cách thoáng qua.
Trong lúc tiếp tục trò chuyện, chúng tôi đã tới nơi chụp ảnh. Lễ tân chào đón chúng tôi tại quầy lễ tân vì chúng tôi đã đặt chỗ trước, sau đó dẫn chúng tôi vào bên trong.
"Lâu rồi không gặp. Hôm nay hãy giúp đỡ Amano-kun của chúng tôi nhé!"
Có khoảng ba nhân viên ra chào chúng tôi. Mọi người dường như đều quen biết nhau.
Chụp ảnh quảng cáo không chỉ đơn giản là chụp ảnh, mà còn bao gồm cả trang điểm và làm tóc. Tôi được đưa vào bên trong, trong khi Yuki-san đang thảo luận về các ý tưởng về buổi chụp ảnh với nhiếp ảnh gia.
Sau hơn 20 phút chuẩn bị, buổi chụp hình chính thức bắt đầu. Nhiếp ảnh gia chọn một bức tường trắng làm nền và ảnh được hiển thị ngay trên màn hình máy tính. Yuki-san, người đang xem ảnh, trao đổi ở bên cạnh.
Việc chụp ảnh diễn ra suôn sẻ, nhưng sau vài phút chúng tôi nghe thấy tiếng điện thoại của Yuki-san đang reo.
"A, xin lỗi. Tôi phải nghe cuộc gọi này." .
Buổi chụp ảnh đã bị gián đoạn vì một cuộc gọi điện thoại. Ngay sau khi kết thúc cuộc gọi, Yuki-san trở về từ bên ngoài, chắp tay và cúi đầu xin lỗi.
"Xin lỗi, Amano-kun, chị được cấp trên của công ty gọi đến. Họ bảo chị phải đến ngay, vậy nên chị xin lỗi, chị sẽ xuống đó một lát rồi quay lại ngay."
"Vâng, em hiểu rồi!"
"Ừm, chị thấy rất tệ về chuyện này, nhưng chúng ta có thể tiếp tục chụp ảnh bây giờ được không? Chị sẽ kiểm tra mọi thứ sau."
"Được thôi, em hiểu rồi."
Yuki-san giải thích tình hình cho tôi và nhiếp ảnh gia trước khi rời khỏi studio.
Sau đó, tôi và nhiếp ảnh gia tiếp tục chụp ảnh.
Khoảng 15 phút sau, Yuki-san vội vã chạy trở lại phòng.
Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy bối rối đến thế, vẻ bình thản thường ngày của cô ấy giờ đã biến mất. Dường như có chuyện gì đó rất quan trọng đã xảy ra.
Yuki-san thở hổn hển, cô ấy đặt tay lên vai tôi và nói với giọng gấp gáp hơn bình thường.
"Amano-kun! Chị xin lỗi, nhưng làm ơn đi cùng chị ngay bây giờ!"
Buổi chụp hình quảng cáo, vốn đã diễn ra được một nửa, đột nhiên bị dừng lại. Studio tạm thời bàn giao những tư liệu đã chụp từ đầu cho đến bây giờ, và nếu Yuki-san thấy rằng những bức ảnh không đáp ứng được mong đợi của cô ấy, chúng tôi sẽ phải lên lịch cho buổi chụp lại vào buổi sau.
Yuki-san cùng tôi xuống cầu thang, trông có vẻ bối rối, và bảo tôi đợi một mình trong một phòng họp nhỏ.
Sau đó cô ấy quay lại với hai bộ tài liệu.
"Này, Amano-kun. Trước tiên, hãy xem cái này."
"Hả... vậy nghĩa là có bản hợp đồng mới ạ?"
"Đúng vậy. Đây là bản hợp đồng họ gửi đến. Cậu đã nghe nói đến bộ phim 'Mùa yêu đầu tiên' chưa?"
"Ồ, cái đó! Bộ phim truyền hình bắt đầu vào tháng 6, dạo này nó đang là chủ đề khá nóng hổi."
Đột nhiên, tôi cảm thấy lo lắng vì Yuki-san thái độ của cô ấy, và tôi nghi ngờ rằng mọi việc có thể không dễ dàng như vẻ bề ngoài.
"Đúng vậy, và đó chính là bộ phim có sự tham gia của Mizusawa Rena sẽ đảm nhận vai chính. Và đây cũng là lần đầu tiên cô ấy thử sức với vai chính trong một bộ phim tình cảm lãng mạn nên bộ phim đang nhận được rất nhiều sự chú ý..."
"Vậy cái hợp đồng đó là..."
"Chỉ vậy thôi."
Diễn xuất cùng với Rena!
Vì tôi chưa có bất kỳ lần diễn chung với cô ấy trước đây nên tim tôi đập thình thịch vì phấn khích.
Tuy nhiên, phim truyền hình sẽ khai máy vào tháng Sáu nên chắc hẳn đã có dàn diễn viên chính rồi. Nhưng nếu vai diễn của tôi chỉ ở mức diễn viên quần chúng thì tại sao lại gián đoạn buổi chụp ảnh và gọi tôi đến đây?
"Đó có phải là một vai diễn có nhiều lời thoại không?"
Nghĩ về điều đó, tôi đã nêu câu hỏi của mình.
Tôi nghĩ những gì tôi nói là tình huống tốt nhất.
Nhưng câu trả lời của Yuki-san đã vượt xa sự mong đợi của tôi.
"Không chỉ vậy, em sẽ là người đảm nhận vai nhân vật chính."
"............Hả?"
Tôi chết lặng.
N-nhân vật chính? Tôi á!?
Tin tức bất ngờ này làm CPU trong não tôi quá tải.
"Đúng vậy, đó là phản ứng điển hình. Chị cũng có phản ứng tương tự khi họ kể cho chị nghe về chuyện đó. Chị hiểu, chị hiểu."
"Đây không phải chuyện đùa chứ? Hả? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Vai chính thường được quyết định trước nửa năm hoặc vài tháng, đúng không?"
"Việc lựa chọn diễn viên chính rất quan trọng đối với tỷ lệ người xem và độ nổi tiếng. Vì vậy, việc này thường được quyết định khi lên kế hoạch cho bộ phim truyền hình. Nhưng cũng có những trường hợp quyết định vội vàng vài tháng trước khi phát sóng."
' Mùa yêu đầu tiên ' dự kiến phát sóng vào tháng 6, đúng không?"
"Đúng vậy. Có vẻ như sẽ có một cuộc họp với dàn diễn viên và đoàn làm phim vào ngày kia."
Không thể hiểu hết tình huống đột ngột này, tôi im lặng. Thấy tôi đang loay hoay tìm cách hiểu, Yuki-san mở sổ tay ra và bắt đầu giải thích chi tiết.
"Để chị giải thích cho cậu nhé. Nam diễn viên được giao vai này đã lâm bệnh nặng và hiện đang nằm viện. Họ rất cần người thay thế, nhưng lại không có diễn viên trung học nào phù hợp, và tất cả những diễn viên nổi tiếng đều đã được chọn cho các dự án khác. Vậy nên đã có một cuộc họp khẩn cấp, và anh được đạo diễn Morita chọn."
"Đạo diễn Morita...?"
"Đúng vậy, có lẽ là cùng một đạo diễn như lần trước."
Tôi nhìn lại bản hợp đồng trong tay và quả thực đó là một bộ phim do đạo diễn Morita đảm nhận.
Có lẽ là do tôi được công nhận khả năng diễn xuất từ dự án trước. Tuy nhiên, tôi vẫn không thể hiểu nổi lý do đằng sau quyết định của đạo diễn Morita.
Càng nghe tôi càng thấy bối rối.
Trước khi tôi có thể bình tĩnh lại hoàn toàn, Yuki-san tiếp tục giải thích.
"Tình hình là thế này. Chị biết cậu vẫn chưa ổn định được cảm xúc. Nhưng như chị đã nói, ngày kia sẽ có buổi họp để trao đổi về vai diễn và đọc kịch bản. Vì lịch trình bận rộn, chúng ta cần câu trả lời ngay hôm nay. Xét đến việc cậu không có lịch trình công tác nào khác vào tháng tới, chị nghĩ sẽ ổn thôi."
"Em sẽ tham gia! Em thực sự muốn đóng vai đó!"
"Cậu trông quyết tâm quá nhỉ. Ừm, những cơ hội như thế này không nên bỏ lỡ."
Yuki-san mỉm cười và cất tài liệu đi.
"Chị cần phải xác nhận một điều. Cảnh hôn có được không?"
"Hả? Có cảnh hôn à?"
"Theo kịch bản hiện tại, sẽ có một cảnh hẹn hò trong tập sáu của các nhân vật. Có lẽ là để tăng cường sự kết nối tình cảm. Mà, vì đây là phim tình cảm lãng mạn, nên có cảnh hôn cũng là chuyện bình thường thôi, phải không?"
"Em hiểu rồi."
"Chẳng phải đó là phần thưởng sao? Một cảnh hôn với Mizusawa Rena ai mà không mong muốn điều đó chứ? Giống như trúng số độc đắc vậy."
"Làm ơn đừng nói gì kỳ quặc! Tất nhiên là không thành vấn đề, nhưng đừng quên rằng đó chỉ là diễn xuất; đừng nhầm lẫn giữa thực tế và hư cấu!"
Tôi nói một cách hào hứng.
Trái ngược với lời nói của tôi, tâm trí tôi tràn ngập hình ảnh của Rena.
Cô bạn thuở nhỏ năm xưa giờ đã hóa thân thành một mỹ nhân tuyệt sắc. Hình ảnh đôi môi đỏ mọng của cô ấy cứ lởn vởn trong tâm trí tôi. Tôi lắc đầu, lấy tay vỗ má, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ.
Một cảnh hôn với Rena.
Tôi không thể phủ nhận rằng chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Không chắc chắn liệu Yuki-san có biết được điều gì đang diễn ra trong đầu tôi không, cô ấy vỗ tay và mỉm cười.
"Được rồi, cảnh hôn cũng đã ổn thỏa, chị sẽ trả lời cấp trên ngay."
"Cảm ơn, em trông cậy vào chị!"
"Ở lại đây chờ chị một lát nhé, Amano-kun. Có thể sẽ có một số chi tiết cần thảo luận và hôm nay có thể khá bận rộn."
Sau đó Yuki-san nói xong, cô ấy bước ra ngoài. Nhìn cô ấy đi, cuối cùng tôi cũng lấy lại được bình tĩnh.
Đóng chung với Rena và cả hai chúng tôi đều là diễn viên chính.
Lời hứa gặp lại nhau với tư cách là những diễn viên hàng đầu trên một sân khấu lớn có thể sẽ trở thành sự thật.
Bằng cách này tôi có thể thú nhận Rena nếu như cô ấy nhớ tôi, chúng tôi có thể dễ dàng hòa hợp, dành thời gian bên nhau như những người dẫn dắt và thắt chặt mối quan hệ. Điều đó có thể giúp thu hẹp khoảng cách tám năm xa cách.
Có lẽ chúng ta có thể lại trở thành bạn thân thời thơ ấu.
Trong căn phòng họp nhỏ này, tôi đắm chìm trong tưởng tượng về một tương lai tươi đẹp.


32 Bình luận
Đoạn 85: anh đã đc đạo diễn chọn
Lỗi dấu cách: đoạn 1, đoạn 7, đoạn 14, đoạn 23, đoạn 82