Tập 1: Bốn màu tiếp xúc

Chương 03: Gặp gỡ đỏ

Chương 03: Gặp gỡ đỏ

Ngày đầu tiên chuyển trường sắp kết thúc. Đúng mong đợi ở một trường top đầu, độ khó của các môn học khá cao, nhưng với tôi thì không thành vấn đề. Nếu chăm chỉ học hành, tôi sẽ không gặp khó khăn gì về thành tích. 

Trong lúc thu dọn đồ đạc, tôi hồi tưởng lại những gì đã xảy ra hôm nay.

Trước hết, hãy nói về những ưu điểm.

Việc kết bạn được với Mahiro ngay ngày đầu tiên là một may mắn bất ngờ. Sau khi nói chuyện, tôi cảm thấy chúng tôi có thể hợp nhau, ngay cả khi bỏ qua những thông tin về trường cấp hai. Hãy tiếp tục duy trì mối quan hệ tốt đẹp này.

Bầu không khí trong lớp học cũng rất tốt. Mặc dù mới là ngày đầu tiên, nhưng các học sinh cơ bản đều chăm chỉ và có tính cách tốt. Vì là trường chuyên nên có vẻ có ít học sinh hư hỏng. Không khí tươi sáng, không có hành vi bắt nạt.

Giáo viên cũng để lại ấn tượng tốt trong tôi. Mizushima-sensei, giáo viên chủ nhiệm, rất xinh đẹp và có vẻ tốt bụng, và cho đến nay, tôi vẫn chưa có ấn tượng xấu về bất kỳ giáo viên nào khác.

Tiếp theo, là những nhược điểm.

Chỉ có một nhược điểm duy nhất. Đúng vậy, chính là lũ quỷ được gọi là nữ thần. Tôi không thể ngờ rằng tất cả lũ quỷ đó đều học ở đây. Ngay cả con quỷ đã từng học trường nữ sinh cấp hai và cấp ba cũng đến đây, hoàn toàn nằm ngoài dự tính.

Tuy nhiên, tôi không quá bi quan, bởi vì thân phận thật sự của tôi vẫn chưa bị bại lộ. Với ngoại hình và họ đã thay đổi, sẽ rất khó để bọn chúng liên kết tôi với Mugawa Shota. Ngay cả Mahiro, người đã gặp tôi nhiều lần ở trường cấp hai, còn không nhận ra, nên nếu tôi không mắc sai lầm, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.

Thực tế, không có liên hệ nào từ ác quỷ đỏ. Có lẽ cô ta vẫn chưa nhận ra. Nếu cô ta không nhận ra, thì khả năng những người khác nhận ra là rất thấp.

Việc còn lại chỉ là không tiếp cận bọn chúng. 

Chẳng phải là một nhiệm vụ đơn giản sao? Lũ ác quỷ được gọi là nữ thần và được mọi người ca ngợi. Nói cách khác, họ là những người nổi tiếng. Khả năng một cô gái nổi tiếng chủ động tiếp xúc với một chàng trai là bao nhiêu cơ chứ?

"À, Shota. Trước khi về, cậu có rảnh chút không?"

Mahiro lên tiếng gọi tôi.

"Có chuyện gì không?"

"Giờ ăn trưa chúng ta đang nói dở, tôi nghĩ nên nói thêm cho cậu về nam thần và các nữ thần. Vì đã theo học trường này, tôi nghĩ cậu nên biết về họ."

"...Ồ, muốn chứ. Cậu nói đi."

Khi chủ đề về những kẻ đó được nhắc đến, tôi không còn cách nào khác ngoài lắng nghe.

"Đầu tiên, đừng đối đầu với thần. Điều này là tuyệt đối."

"Tớ không có ý định đối đầu đâu, nhưng có thể hỏi lý do không?"

"Vì tầm ảnh hưởng của họ rất lớn. Hơn nữa, cuộc thi này không chỉ là một cuộc thi hoa khôi đơn thuần. Danh hiệu『Thần』là danh hiệu mà những người được học sinh ủng hộ sẽ đảm nhiệm, không chỉ yêu cầu ngoại hình mà còn cả học lực và hạnh kiểm nữa.

Vậy là, không chỉ khuôn mặt mà cả những yếu tố khác cũng được đánh giá rất kỹ càng. Theo một nghĩa nào đó, có lẽ giống như hội trưởng hội học sinh?

"Mặc dù vậy, tất cả họ đều có vẻ ngoài tuyệt vời."

Chà, lời nói thật và lời nói khách sáo thật sự khác nhau.

"Thế, lý do còn lại là gì?"

"Vì họ được giáo viên tin tưởng. Những người được chọn làm thần được nhiều học sinh ủng hộ. Điều đó có nghĩa là giáo viên không thể đối xử qua loa với họ. Nếu giáo viên gây sự với thần, họ sẽ mất đi sự ủng hộ từ học sinh. Vì vậy, đừng đối đầu với thần. Nếu gây gổ, cả trường sẽ trở thành kẻ thù của cậu."

Dù là thông tin không mong muốn, nhưng có lẽ là chính xác. Ngay cả giáo viên, trong thời buổi hiện nay, nếu gây ra rắc rối sẽ trở thành vấn đề xã hội, và họ cũng không muốn xung đột với nam thần hay nữ thần. Đối với giáo viên, họ cũng là những đối tượng khó đụng chạm. 

"Được tin tưởng đến vậy, liệu nhà trường có công nhận thần không?"

"Ban đầu chỉ là một cuộc thi hoa khôi đơn thuần, nhưng sau khi được cải cách, nhà trường cũng chính thức công nhận họ. Thần có vai trò trong các sự kiện của nhà trường. Như trao giải thưởng, hoặc phát biểu khai mạc sự kiện, kiểu như khách mời đặc biệt trong mỗi sự kiện vậy."

… Chẳng phải như là vật trang trí sao? 

Thật vậy, việc được trai xinh gái đẹp trao giải sẽ khuyến khích các học sinh, và theo nghĩa đó, có lẽ đây là một cách phù hợp để sử dụng họ.

"À, tôi sẽ nói sơ qua về các nữ thần hiện tại. Đây là lần đầu tiên có nhiều nữ thần như vậy, nhưng họ có các phe phái riêng nên có lẽ cậu nên cẩn thận về chuyện này."

"Phe phái ư?"

"Tôi nói quá lên thôi, đơn giản là các nhóm fan. Các fandom không hòa thuận với nhau nên cậu cũng cần cẩn thận khi phát ngôn nhé."

"...À mà, nhóm ủng hộ Akazawa là ai vậy?"

"fan của cô ấy thì đông lắm,là idol của trường cơ mà."

Có vẻ như nhóm ủng hộ Akazawa Yuuhi rất đông đảo và hung hãn.

"Không phải là một nhóm cụ thể nào đó, mà là cô ấy được toàn bộ học sinh trong trường yêu mến. Akazawa-san là một mỹ nhân chính hiệu không ai sánh bằng, khuôn mặt giống idol và tính cách hòa đồng với tất cả mọi người. Cô ấy cũng thông minh, giỏi thể thao, nói chuyện khéo léo và có nhiều bạn bè. Đúng là một idol mẫu mực. Nghe nói cô ấy còn từng được các công ty giải trí săn đón nữa mà."

Cô ta đã theo con đường đó từ lâu rồi. Thời cấp hai, Akazawa cũng nổi tiếng như một idol, luôn mỉm cười với mọi người xung quanh. Việc cô ta từng được công ty giải trí săn đón cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Với vẻ ngoài đó, sẽ không ai nghi ngờ nếu có người nói Akazawa là thành viên của một nhóm nhạc thần tượng, bảo cô ta làm center thì cũng hoàn toàn hợp lý thôi.

"Từ thời cấp hai cô ấy đã rất dễ thương, giờ thì đã trở thành bông hoa trên cao rồi."

"...Mahiro học cùng trường cấp hai với cô ấy sao?"

"Thật ra cả ba nữ thần đều học cùng trường cấp hai. Giờ nghĩ lại thì đúng là một phép màu ha."

"Ôi, ái chà. Thật là một sự trùng hợp lớn. Ha ha ha."

Tôi đương nhiên biết rõ chứ, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên.

"Akazawa-san đã rất nổi tiếng từ xưa rồi."

"Ồ. Vậy thì chắc cô ấy cũng có bạn trai chứ?"

"Chuyện đó thì …"

Đúng lúc đó, tôi chợt cảm thấy có người bên cạnh.

"Cậu có thể dành chút thời gian không?"

Ngước về phía giọng nói quen thuộc, tôi thấy Akazawa đang đứng đó.

...Cô ấy đã trở nên xinh đẹp hơn. Akazawa đã dễ thương từ trước đó, nhưng sau một thời gian không gặp, cô ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều. Khuôn mặt thanh tú, hàng mi dài, sống mũi thẳng. Tuy nhiên, vẫn còn chút nét trẻ thơ, để lại ấn tượng về một mỹ nhân chính hiệu. 

Ánh mắt tôi bị cuốn hút bởi mái tóc đỏ của cô ấy, chắc cũng đã dài ra một chút so với hồi đó. Mái tóc tuyệt đẹp dường như dài đến lưng, lay động trước làn gió từ cửa sổ thổi vào, để lại dư âm trong không khí.

Tim tôi đập thình thịch khi gặp gỡ Akazawa ở khoảng cách gần như vậy.

"Rất vui được gặp cậu. Chúng ta vẫn chưa chào hỏi đúng không. Tớ là Akazawa Yuuhi, thành viên ban cán sự lớp."

Rất vui được gặp, huh.

Có vẻ như ngay cả ở khoảng cách này, cô ta cũng không nhận ra thân phận thật của tôi.

"A, chào cậu. Tớ là Nijitani."

"Fufufu, tớ biết tên cậu mà. Nijitani Shota-kun”, Akazawa khúc khích cười. Cử chỉ đó rất dễ thương, nhưng tôi lại thấy thật giả tạo, có lẽ là do những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.

"Vậy, Nijitani-kun, bây giờ cậu có chút thời gian rảnh không?"

"À, không vấn đề gì."

"Sensei đã bảo tớ hướng dẫn cậu đi tham quan quanh trường. Nếu được thì bây giờ cậu có muốn đi luôn không?"

Cô ấy nói mình là thành viên ban cán sự lớp. Tôi hoàn toàn không muốn được Akazawa hướng dẫn, nhưng nếu từ chối ở đây, có lẽ sẽ gây chú ý. Nhìn quanh lớp, mấy thằng con trai đang nhìn tôi với ánh mắt ghen tị. Các bạn nữ cũng đang chú ý, ánh mắt đổ dồn về phía tôi. May mắn là thân phận của tôi chưa bị bại lộ, nhưng nếu tiếp xúc gần thế này, nguy cơ bị phát hiện là rất cao.

Tuy nhiên, nếu từ chối, có lẽ cuộc sống sau này của tôi sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa, tôi cũng không có lý do chính đáng để từ chối. Gây thù chuốc oán ngay từ ngày đầu tiên chuyển trường là một hành động ngu ngốc. Người ta cũng nói đừng đối đầu với nữ thần mà. 

"Cảm ơn cậu nhiều. Vậy thì, xin nhờ cậu giúp đỡ."

"Vâng. Chúng ta đi thôi."

Tôi chào tạm biệt Mahiro và rời khỏi lớp học.

 

 

Tôi đi một vòng quanh trường dưới sự hướng dẫn của Akazawa.

Tôi cảm thấy rất phấn khích. Học viện Tenkain là một ngôi trường có lịch sử lâu đời. Tòa nhà cũ đã được xây dựng lại cách đây vài năm. Chỉ riêng việc có một tòa nhà mới tinh cũng đủ khiến tôi cảm thấy phấn khích. Tôi ngạc nhiên khi thấy căng tin, khác hoàn toàn với trường cấp ba trước đây của tôi.

"Fufufu, Nijitani-kun thật thú vị."

"Sao tự nhiên cậu lại nói vậy?"

"Mắt cậu đang lấp lánh kìa, giống như trẻ con vậy."

Trẻ con thì có sao chứ.

"...Có vẻ như tớ đang phấn khích vì được thấy tòa nhà mới."

"À, tớ hiểu cảm giác đó. Năm ngoái tớ cũng có cảm giác tương tự."

"Vậy sao?"

"Chúng ta giống nhau nhỉ”, Akazawa mỉm cười ngượng ngùng. Đó là nụ cười idol khiến những chàng trai dễ tính sẽ đổ gục ngay lập tức, nhưng tôi lại cảm thấy kinh hãi trước nụ cười đó. 

Thủ đoạn của cô ta vẫn không thay đổi. 

Đồng cảm với đối phương để tạo sự thân thiết, rút ngắn khoảng cách và kiếm điểm thiện cảm. Đó là thủ đoạn cô ta thường dùng từ xưa. Với chiêu này, lũ con trai đều bị cô ta xoay như chong chóng. 

Sau khi tham quan một vài cơ sở, chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện phiếm.

" …. Ah, đến rồi. Đây là thư viện."

Nơi cuối cùng chúng tôi đến là thư viện. Thư viện ở đây có khá nhiều sách. Mặc dù là một ngôi trường có vẻ nghiêm túc, nhưng có một góc dành cho light novel. Chắc có người thích thể loại này. Có lẽ chúng ta sẽ hợp nhau đây.

"Có lẽ đã hết những nơi đáng chú ý rồi ha."

"Cảm ơn cậu rất nhiều."

"Đừng bận tâm. Vậy thì, tớ xin phép”, sau khi hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn, Akazawa bắt đầu đi về phía cửa ra.

Đúng là một sự kiện nguy hiểm, nhưng tôi đã xoay sở để vượt qua mà không bị phát hiện. Tôi không muốn tiếp xúc, nhưng chuyện này vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được.

"À, Nijitani-kun chuyển đến từ vùng quê đúng không?", Akazawa đột nhiên quay lại.

"Ờ, đúng vậy. Một gã nhà quê chính hiệu."

"Chính hiệu hay không thì không quan trọng, nhưng Nijitani-kun đã từng chuyển trường trước khi đến đây chưa?"

"...Chưa hề, đây là lần tớ chuyển trường đầu tiên trong đời."

"Tớ có thể hỏi lý do chuyển trường không?"

"Do bố tớ chuyển công tác. Tớ cũng có bạn bè nên ở lại bên đó cũng được, nhưng không giỏi việc nhà nên đành đi theo họ thôi. Tớ không tự tin sống một mình cho lắm."

Nhân tiện, tất cả đều là bốc phét. Đó là một kịch bản đã được chuẩn bị sẵn. Tôi đã trả lời như vậy nhiều lần trong ngày hôm nay. Lý do chính là để không bị nhận ra là tôi của ngày xưa. Việc lũ ác quỷ ở đây nằm ngoài dự tính, nhưng tôi cũng muốn tránh để những người cùng trường cấp hai biết đến sự tồn tại của mình.

Nghe câu trả lời, Akazawa không hiểu sao lại có vẻ thất vọng.

"...Xin lỗi vì đã hỏi những câu kỳ lạ."

"Không sao đâu, đó là số phận của học sinh chuyển trường mà."

"Cảm ơn cậu. À, nếu có bất kỳ khó khăn nào, hãy cứ hỏi tớ nhé."

Vấn đề mà tôi muốn hỏi lại đang ở ngay trước mặt, nhưng tôi không thể nói ra điều đó.

"Hiểu rồi, rất mong được cậu giúp đỡ trong tương lai."

Tôi vẫy tay chào Akazawa, và khi cô ấy hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, tôi liền thở phào nhẹ nhõm.

Nguy hiểm thật đấy!

Tim tôi đập thình thịch vì không biết khi nào sẽ bị phát hiện, nhưng cuối cùng cũng xoay sở vượt qua được. Nếu Akazawa không nhận ra, thì tôi cũng sẽ ổn với những ác quỷ khác thôi.

….

Bởi vì cô ta là người bạn thời thơ ấu từ thời mẫu giáo ... 

…. Và cũng là mối tình đầu đầy cay đắng của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!