Tập 17: Bít tết Chaliapin và Kẻ Ẩn Cư Nơi Đảo Xa!
Chương 2-4
1 Bình luận - Độ dài: 1,643 từ - Cập nhật:
Mà đúng là đồ ăn ở đây trông ngon thật, hèn gì Fel lại để mắt tới...
“Có vẻ là hơi cay nhỉ.”
Cả mùi hương lẫn màu sắc đều toát lên vẻ cay nồng.
“Ồ, cay chứ! Nhưng chính cái vị đó lại làm nên sức hút của quán tôi đấy! Dùng làm đồ nhắm rượu cũng là nhất luôn.”
Ông chú chủ quầy nghe thấy tiếng lầm bầm của tôi nên đáp lời như vậy.
“Fel, Lão Gon với Dora-chan thì chắc không sao, nhưng không biết Sui có ổn không nhỉ? Hay là thôi”
“Không đâu, em muốn ăn thử!”
Sui nói vậy nhưng tôi vẫn lo lắm. Vì Sui vốn dĩ không ăn được cay mà.
Tôi vừa nghĩ vừa nhìn lại cái nồi đồ hầm một lần nữa.
Hừm, kiểu gì thì kiểu, trông nó vẫn có vẻ là khá cay đấy.
“Này Sui, hay là thôi đi thì hơn?”
“Sui cũng muốn ăn món giống mọi người cơ!”
Sui vừa rung rinh cơ thể vừa quả quyết đòi “Ăn!” cho bằng được.
“Uhmmmmm”
Nhóc con có vẻ đang rất hào hứng vì được ăn cùng món với mọi người
“Vậy thì lúc đầu chỉ ăn một chút thôi nhé. Nếu thấy ổn thì anh sẽ lấy thêm một phần lớn cho.”
Tôi nhờ ông chú múc đồ hầm vào những chiếc đĩa sâu lòng mang theo sẵn.
Cứ một muôi gỗ lớn là 5 đồng sắt.
Dù giá các món hầm hay súp thường sàn sàn như nhau, nhưng mức giá này có lẽ hơi cao hơn mặt bằng chung một chút.
Tôi bảo ông chú múc đầy ụ vào đĩa của Fel, Lão Gon và Dora-chan, còn đĩa của Sui thì chỉ lấy đúng một muôi thôi.
Tiện thể, tôi cũng nhờ múc một muôi vào đĩa sâu lòng của mình.
Cả bọn di chuyển đến khu vực ăn uống được bố trí gần các quầy hàng để bắt đầu nếm thử.
“Thịt thì cũng bình thường thôi, nhưng vị cay tê này được đấy”
“Uhmm Vị đậm đà và cái cay này làm ta thèm rượu quá đi thôi”
“Không tệ, nhưng với ta thì vị hơi đậm quá. Ăn chung với cơm chắc là tuyệt lắm đây”
Sau cuộc trò chuyện đó, Fel liền đòi hỏi: “Ồ, ý kiến hay đấy. Này, cơm, cơm mau. Mang cơm ra đây!”.
“Rồi rồi, chờ chút nào.”
Tôi vừa nói vừa lấy nồi đất ra, rồi đong cơm vào đĩa cho bọn họ.
“Ăn vừa vừa thôi nhé~. Tí nữa chúng ta còn đi dạo các quầy khác nữa mà.”
Nghe tôi nói vậy, không biết có lọt tai miếng nào không mà Fel, Lão Gon và Dora-chan cứ vừa đánh chén tì tì món hầm với cơm trắng vừa bàn tán:
“Đúng như Dora nói, món này hợp với cơm thật”
“Uhmm Khá lắm”
“Quả nhiên ăn cùng với cơm ngon hơn hẳn”
“Pya--!? Cay quá~!”
“Sui!!”
"Chủ nhân ơi, cay quá~!"
Sui rung bần bật như đang làm nũng và lắc đầu nguầy nguậy.
Tôi đã dặn là phải ăn từng chút một rồi, nhưng có vẻ nhóc con đã lỡ làm một miếng quá mạng mất rồi.
“A, nước, nước đâu! Không, hay là đồ ngọt thì tốt hơn nhỉ!!”
Tôi quýnh quáng cả lên khi thấy Sui cứ rung bần bật và làm ầm lên là “Cay quá—”.
May mà chúng tôi đang chiếm một góc sâu trong khu vực ăn uống, tôi liền lấy ngay chai sữa trái cây vốn dự trữ để uống sau khi tắm từ trong Kho vật phẩm ra, rót vào đĩa rồi đưa cho Sui.
“S-Sui, uống cái này đi!”
Sui dùng xúc tu cầm đĩa sữa trái cây và uống ực ực.
“Sui, em ổn chứ?”
“Vâng ạ. Hết cay rồi—. Sui ghét đồ cay lắm. Quả nhiên đồ ngọt vẫn tốt hơn……”
Thấy Sui có chút ỉu xìu, tôi rót thêm cho nhóc một ít sữa trái cây nữa.
Sau đó, tôi cũng thử nếm món đồ hầm đó xem sao.
Cay thật đấy!
Vị cay nồng đến mức làm khoang miệng tôi tê rần lên.
Cái gì thế này, còn cay hơn tôi tưởng nhiều. Bảo là siêu cay cũng không quá đâu.
Đến một người lớn như tôi còn cảm thấy thế này, thì với Sui chắc hẳn là khủng khiếp lắm.

Tôi hối hận vì lẽ ra lúc nãy mình nên ngăn nhóc ấy quyết liệt hơn.
“Xin lỗi em nhé, Sui. Lẽ ra anh nên cản em kỹ hơn.”
“Không sao đâu ạ, tại Sui bảo muốn ăn mà. Nhưng mà từ giờ, hễ Chủ nhân bảo "không nên ăn đâu" thì Sui sẽ không ăn nữa đâu~”
Tôi cũng tự kiểm điểm rằng mình cần phải chú ý kỹ hơn nữa đến những gì Sui ăn.
“Khà khà, có vẻ món này vẫn còn hơi sớm đối với nhóc con như Sui nhỉ~”
“Uhmm Vị cay này có lẽ vẫn còn quá sớm với Sui thật.”
“Tê tê ngon thế này mà lại.”
Này Fel, đừng có đánh đồng đứa trẻ nhạy cảm như bé Sui với cái ngữ đến cả thuốc độc mà cũng dám thản nhiên ăn rồi phán "tê tê ngon ngon" như ông nhé.
Phần đồ hầm còn thừa của tôi và Sui đã được Fel chịu trách nhiệm xử lý sạch sẽ.
Mà nhìn Fel có vẻ hớn hở lắm khi được ăn thêm phần đồ hầm đó.
“Được rồi, đi tiếp thôi! Có một quầy hàng ta đã nhắm trúng rồi đấy~”
Dora-chan vừa đập cánh phành phạch vừa dẫn đầu với vẻ mặt đầy hào hứng.
“Đây rồi, chính là chỗ này. Cái quán tỏa ra mùi thơm cực kỳ hấp dẫn ấy!”
Nơi Dora-chan dẫn đến là một quầy thịt xiên nướng.
Quả thực, xung quanh đó đang sực nức một mùi hương đầy kích thích vị giác.
“Mùi này là... tỏi phải không nhỉ......”
“Đúng thế! Thịt Cockatrice là niềm tự hào của quán tôi, được nướng với nước xốt đặc chế từ Garlike, thảo mộc và muối đấy! Anh bạn cũng ăn thử đi!”
Anh chủ quán trông vẫn còn trẻ với thân hình vạm vỡ nói vậy.
Thấy anh ta chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy bọn Fel, không biết có phải là cựu mạo hiểm giả không?
“Anh bạn dẫn theo sủng vật thế kia thì chắc cũng là mạo hiểm giả hả? Quán tôi được các mạo hiểm giả ưa chuộng lắm đấy! Mà thực ra tôi cũng vốn là mạo hiểm giả, nên đồng đội cũ thỉnh thoảng vẫn hay ghé qua ăn ủng hộ ấy mà. Ha ha ha!”
Quả nhiên là cựu mạo hiểm giả.
Cơ mà món thịt xiên này đúng là kiểu mà mạo hiểm giả cực kỳ ưa thích.
Thịt Cockatrice miếng to xỏ vào xiên, nướng cháy cạnh thơm phức với nước xốt muối tỏi đậm đà, đúng là cái thứ mà người ta thèm khát sau khi lao động chân tay mệt nhọc.
Đang mải suy nghĩ như vậy thì một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
“Đừng có đứng đấy tán gẫu nữa, mau cho ta ăn đi chứ!”
Dora-chan, kẻ đã nhắm trúng cửa hàng này, có chút cáu kỉnh vì tôi mãi vẫn chưa chịu mua.
Tôi nhìn Dora-chan rồi đáp “Rồi rồi”, sau đó mua thịt xiên.
Cả bọn quay lại khu vực ăn uống và bắt đầu nếm thử.
Fel, Lão Gon, Dora-chan và Sui mỗi người 10 xiên, còn tôi 1 xiên.
“Hừm. Cái này được đấy!”
“Vị ngon đã đành, mà cái hương thơm nướng cháy cạnh này mới thật là không cưỡng lại được”
“Ngon quá đi ạ~”
“Đúng không đúng không~. Ta đã nhắm rồi thì chỉ có chuẩn trở lên thôi!”
Dora-chan vừa ngoạm miếng thịt vừa đắc ý ra mặt.
Tôi cũng bị mùi tỏi quyến rũ nên cắn một miếng thật to.
Có lẽ do thời gian tẩm ướp nước xốt muối hơi ngắn nên thịt cảm giác hơi cứng một chút, nhưng dù vậy vẫn rất ngon.
Nước xốt muối với thật nhiều tỏi mà đi với thịt thì đúng là "bài trùng" rồi.
Ngon thì ngon thật, nhưng đây là món chắc chắn phải né nếu hôm sau có lịch hẹn hò.
Mà thôi, tôi thì làm gì có đối tượng nào để mà hẹn hò đâu, ha ha.
Đang vừa ăn thịt xiên vừa cảm thấy hơi trống trải khi nghĩ về điều đó thì...
“Chủ nhân ơi, ngon quá đi~”
Nhìn Sui cuối cùng cũng được ăn món ngon và tâm trạng đang rất tốt, lòng tôi dịu lại.
Đúng rồi.
Tôi vẫn còn bé Sui đáng yêu để chữa lành tâm hồn đây mà.
Tôi vừa xoa nắn Sui vừa ăn nốt xiên thịt của mình.
Trong khi đó, Fel, Lão Gon và Dora-chan đã đánh chén xong sạch sành sanh từ lúc nào. Như đã tính toán từ trước, Lão Gon lên tiếng: “Ta ngửi thấy mùi thơm nức mũi phát ra từ đằng kia kìa”.
Và cứ thế, sau đó tôi bị lôi đi càn quét các quầy hàng theo sự dẫn dắt của những chiếc mũi thính.
Tôi đã bị bộ tứ tham ăn dắt mũi đi khắp hang cùng ngõ hẻm cho đến tận lúc mặt trời lặn và các quầy hàng chuẩn bị đóng cửa mới thôi.
1 Bình luận