Khi ý thức dần dần trở lại, tôi nhận ra mình đã tỉnh.
Tỉnh giấc, đối với tôi, đó là điều đáng sợ nhất. Khi bị tra tấn, ý thức đồng nghĩa với việc phải nếm trải nỗi đau. Chính vì vậy, sự tỉnh táo luôn đi kèm với nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
"Đây là đâu…?"
Nhưng lần này thì khác.
Thứ bao bọc lấy tôi không phải là cảm giác vô tri của sàn đá hay cơn đau nhói của xiềng xích. Thay vào đó, tôi cảm nhận được sự ấm áp nhẹ nhàng bao trùm toàn thân và cảm giác mềm mại của giường chiếu. Sự dễ chịu đó đã kéo ý thức tôi trở lại.
"Hmm? Mắt mình nhìn thấy được…?"
Từ từ mở mí mắt ra, một khung cảnh rõ ràng hiện ra trước mắt tôi. Tôi thậm chí còn bối rối khi đôi mắt này, từng bị đốt cháy và không thể nhìn thấy gì, giờ đây lại nhìn rõ thế giới xung quanh. Tai tôi nghe thấy tiếng chim hót líu lo, từ xa còn vọng lại tiếng cười nói và âm thanh sinh hoạt của con người. Mở miệng ra, âm thanh tuôn ra trôi chảy, không một chút khàn khàn.
Ở đằng sau là một một chiếc gương toàn thân.
Tóc tôi đã mất hết sắc tố, trở thành màu bạc trắng như người già. Thế nhưng, mười ngón tay từng bị cắt cụt, giờ đây đã lành lặn, mỗi bên đủ năm ngón. Dù trên cơ thể còn những vết sẹo mới được băng bó, nhưng dù sao đi nữa, trông tôi vẫn khỏe mạnh hơn rất nhiều so với quãng thời gian ở trong ngục tối.
"Ảo giác ư? Dù sao thì, má mình … Arghh!"
Đã bao lâu rồi tôi mới có thể cử động tay theo ý muốn? Đối với thế giới bên kia thì nỗi đau và những vết thương trên cơ thể này quá đỗi chân thực mất rồi.
Đáng lẽ đây phải là một kết cục không thể cứu vãn chứ! Tôi dần dần, từng chút một, hồi tưởng, ghép nối các mảnh ghép còn lại và đi đến một kết luận.
"Mình… đã sống sót sao…?", giọng tôi run rẩy thì thầm.
Chuyện này, nặng nề như một hình phạt, thực sự không phù hợp với tôi
"Hmm…?"
Bỗng, tôi thấy một làn sương trắng. Ngay khi tôi thắc mắc và định chạm vào nó.
Đột nhiên, có tiếng chân dồn dập tiến đến gần. Tiếng ồn ào từ bên ngoài căn phòng ập tới, rồi cánh cửa mạnh mẽ bật mở ra.
"Myce!"
Người vừa bước vào vừa lớn tiếng gọi là một cô gái trẻ xinh đẹp với mái tóc đen, mặc trang phục tu sĩ, mái tóc đen óng ả như vừa cắt ra từ bầu trời đêm tung bay phấp phới. Bộ trang phục lẽ ra phải tượng trưng cho sự thanh khiết, nhưng lại không thể che giấu được vóc dáng quyến rũ của cô.
Đằng sau cô còn hai cô gái khác, chẳng hề kém cạnh về mặt đoan trang, vội vã chạy theo. Cả ba đều nhìn thẳng vào tôi với vẻ mặt căng thẳng, không giấu được sự lo lắng trong lòng.
Trong thoáng chốc, tôi chẳng biết họ là ai, nhưng ngay lập tức, trái tim tôi bắt đầu xao động. Màn sương mù che phủ ký ức vẫn còn chưa tan hết trong tâm trí, nhưng những hình ảnh rời rạc dần ghép lại như những miếng ghép hình. Tôi biết họ!
Nói chuyện… đúng rồi, mình phải nói chuyện.
Tôi nhớ rằng cách nói chuyện của tôi ngày xưa có vẻ vô tư và vui vẻ.
Tôi dừng lại một chút, rồi nở nụ cười như ngày xưa.
"Yo wassup, Risa? Mirei và Kanon sao lại nhìn nghiêm túc thế kia! Ủa, Reiko không có ở đây à?"
"Eh…!?"
Thình thịch!
Hmmm? Mình vừa nói gì đó kỳ lạ thì phải.
Khi tiếng nói của tôi còn vang vọng trong căn phòng, một cảm giác khó chịu và đau đầu ập đến. Ký ức vẫn đang trong quá trình hồi phục, nhưng tôi lẽ ra không biết cái tên đó. Rốt cuộc, tôi đã nói về ai nhỉ?
Quan trọng hơn, tôi phải sửa lại tên của cô gái tôi đã nhầm ….
"À, xin lỗi nhé, Sanary…”
"Myce!"
“Owoooo!"
Đột nhiên, ba cô gái xinh đẹp đẩy tôi ngã xuống giường. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt áo sơ mi, bờ vai tôi run lên. Tôi bối rối khi tất cả bọn họ đều nhìn tôi với tiếng nấc nghẹn ngào.
"Mọi người làm sao vậy?"
"Vì, vì…!"
Sanary ngẩng mặt lên, khuôn mặt xinh đẹp như tạc tượng giờ đây ướt đẫm nước mắt. Giọng nói run rẩy rung động trong không khí, không thành lời.
"Anh bị thương nặng đến thế…! Chân tay cũng không còn nguyên vẹn. Bên trong cơ thể cũng đã tả tơi. Hơn nữa, hơn nữa…!"
"Được rồi, tôi hiểu rồi. Chúng ta cùng hít sâu thở đều nhé."
Khi tôi nói một cách bình tĩnh, Sanary hít một hơi, rồi lùi ra xa tôi một chút. Nhưng, bàn tay cô ấy vẫn chạm vào tôi, như thể không muốn rời xa.
"Xin lỗi Myce, ở『Rừng Bạch Long』, chúng tôi quá yếu đuối … xin lỗi… Giá như chúng tôi mạnh hơn, Myce đã không phải đưa ra quyết định như vậy…!"
À … chuyện đó…
『Rừng Bạch Long』- nơi tôi bị đưa đến. Dù ký ức lộn xộn đến vậy, tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên ấy.
…. Mà thôi kệ đi. Hơn nữa, tôi cảm thấy ghê tởm bầu không khí u ám này. Tôi từng thích cách nói chuyện hài hước và dí dỏm. Và tôi cũng từng là người tạo ra bầu không khí.
Vậy thì …
"Haha, tôi đã bị bắt đi mà ~. Lúc đó đúng là điên vl mà hahaha ...."
"My… Myce…"
Sanary mở to mắt nhìn tôi, hai người kia cũng vậy. Một nỗi đau khác với nỗi đau thể xác, sự im lặng khó xử bao trùm giữa chúng tôi.
Có vẻ như tôi lại nói hớ gì rồi.
Khó khăn thật, tôi hoàn toàn không muốn mọi người có vẻ mặt như vậy…
Thôi vậy, đổi chủ đề nào. Bầu không khí khó xử này thật mệt mỏi mà. Tôi cố gắng khuấy động bầu không khí, và lại nở một nụ cười.
".... Nè, tôi cứ thắc mắc từ nãy giờ. Tại sao mọi người lại khóc vậy?"
"Hả…?"
Không khí trong phòng bỗng như đóng băng. Sự im lặng bao trùm tất cả. Ánh mắt mọi người giao nhau, và tiếng ai đó thở hổn hển vang lên rõ mồn một.
Bỏ mẹ rồi ☆
Không ngờ tôi lại tạo ra một bầu không khí khó xử hơn cả trước nữa. Có vẻ như khả năng giao tiếp của tôi cũng đã bị chó gặm trong ngục tối mất rồi.
Thế nhưng, tôi vẫn không tài nào hiểu được. Cái nụ cười gượng gạo trên môi này, tại sao tôi lại nở nó? Mọi người đang khóc vì điều gì, đau khổ vì điều gì, tức giận vì điều gì. Tôi không hiểu gì cả.
…. Mà thôi kệ đi.
Nếu không có câu trả lời thì cũng đành chịu vậy, truy cứu thêm chỉ là vô ích. Ai cũng có những điều không muốn trả lời mà. Tôi nghĩ đó là một chuyện gì đó quan trọng, nhưng có lẽ chỉ là ảo giác.
" …. Mà quan trọng hơn, mọi người có biết『Anh hùng』không?"
"『Anh hùng』…? Chẳng phải chính là anh sao …?"
"KHÔNG PHẢI!!!"
Ơ? Ai vừa nói vậy nhỉ?
Khuôn mặt tôi lẽ ra đang cười, nhưng trong lòng lại tỏ ra một sự khước từ rõ ràng. Trước mặt tôi, Sanary và những người khác đông cứng lại như thể ngòi nổ của một quả bom đã được châm. Nhưng tôi không dừng lại, một thứ gì đó đang sôi sục trong sâu thẳm trái tim tôi, tuôn trào ra như vỡ đập.
"Chính anh ấy đã cứu tôi, một kẻ yếu đuối, đáng thương, hèn hạ và vô vọng. Đừng gọi tôi bằng cái danh hiệu đáng sợ đó nữa."
Trong gương, nụ cười đã biến mất khỏi khuôn mặt tôi, chẳng còn biểu cảm gì cả.
"Myce… anh sao vậy?"
Giọng nói của Sanary, cuối cùng cũng thoát ra được, thấm đẫm sự sợ hãi và bối rối.
Làm sao ư?
"Tôi vẫn bình thường mà?"
"Bình thường…?"
Tôi đã cố gắng pha trò, nhưng không có tác dụng nhiều. Trong mắt những người đồng đội nhìn tôi, tôi thấy rõ sự bối rối của họ.
…. Mà thôi kệ đi, chuyện này cũng chẳng quan trọng.
Hơn nữa, tôi cảm thấy nụ cười của mình càng nở sâu hơn. Má tôi nhăn lại đến mức biến dạng, bức tường lý trí bỗng sụp sập. Một cảm giác hưng phấn như có thứ gì đó phun trào từ sâu thẳm trái tim lấp đầy lồng ngực tôi, máu toàn thân tôi sôi sục. Nếu phải diễn tả bằng một từ, đó chính là sự sống động của sinh mệnh ….
"Tôi muốn gặp『Anh hùng』…"
Khi lời nói cất lên, cảm xúc liền bùng nổ.
Một thứ gì đó đã ngủ yên trong trái tim tôi kể từ khi tôi tỉnh dậy. Với niềm vui vì đã có thể diễn đạt nó bằng lời, miệng tôi nói trôi chảy một cách rõ ràng.
"Tôi muốn gặp『Anh hùng』! Ah, tôi muốn gặp anh ấy…! Một lần nữa, tôi muốn gặp lại anh ấy…!"
Tôi hét lên một tiếng khóc than điên cuồng. Tôi muốn cảm ơn anh ấy. Tôi muốn xin lỗi vì đã cả gan tự xưng là anh hùng. Và tôi muốn bị trừng phạt. Ánh mắt tôi nóng ran, ánh sáng của sợi tơ nhện treo lơ lửng trong bóng tối khắc sâu vào tâm trí và cơ thể tôi, không cách nào phai mờ.
Tất cả những gì còn lại với tôi, người đã mất tất cả, chỉ là sự khao khát vô bờ bến đối với『Anh hùng』.
Kể từ khi tỉnh dậy, mọi thứ đều lộn xộn, nhưng thứ còn sót lại trong tôi, điều cốt lõi duy nhất, thứ cảm xúc này chắc chắn không phải là giả dối.
"Anh ấy mới là người thật!"
Lời nói mang theo hơi nóng, nước mắt sắp trào ra cùng với giọng nói run rẩy. Nhưng đó không phải là nỗi buồn, đó là cảm xúc vừa tôn kính, lại vừa giống như tình yêu say đắm trào dâng trong trái tim tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, toàn thân tôi mất hết sức lực, và tôi nhìn xung quanh.
"Không có『Anh hùng』ở đây…"
Sự thất vọng siết chặt lấy cổ họng tôi. Như một sứ mệnh, như một nỗi ám ảnh, trái tim tôi khao khát anh ấy.
"Anh hùng anh hùng anh hùng anh hùng anh hùng anh hùng …"
Vô thức lặp đi lặp lại tên anh như một câu thần chú, tôi đẩy Sanary và những người khác ra, loạng choạng đưa tay về phía nắm đấm cửa.
"Không được! Vết thương của anh vẫn còn…!"
"Chuyện gì vậy ….. Arghhh …. ?"
Giọng tôi bỗng đứt quãng, trần nhà sụp xuống, người loạng choạng ngã xuống nền đất lạnh cứng. Trong khi tầm nhìn đang mờ dần, tôi bị bao phủ bởi ánh sáng mờ ảo từ Sanary và những người khác chiếu xuống. Tôi cảm thấy mình đang cố gắng hét lên một thứ gì đó, nhưng tai tôi đã không còn nghe thấy gì nữa.
…. Này, tại sao mọi người lại nhìn tôi với vẻ mặt như vậy?
6 Bình luận