Deathtopia Virtuoso Suicidemaster.
Tréo ngoe một cái, đây không phải lần đầu tôi nghe cái tên này—mà thực ra, nó là cái tên tôi mới nghe được hồi sáng.
"D/V/S"
Một cách thần kỳ nào đó.
Tôi đã thông suốt tất tần tật. Ừ thì không hết, nhưng cơ bản là hiểu ngọn ngành. Thảo nào Gaen-san lại bảo tôi cầm chân Shinobu qua đêm. Lúc ấy tôi cứ tưởng đó là kiểu nhiệm vụ vớ vẩn, chẳng rõ là có phải việc không nữa—mà nói thẳng ra thì cực mà chẳng được cái tích sự gì—nhưng té ra không phải vậy.
Chẳng có nhiệm vụ nào quan trọng hơn việc này.
Vấn đề là, bởi Shinobu từng ngáng đường trong vụ sống lại của tên đệ tử đầu tiên của cổ, Shishirui Seishirou, người mà từng vì cái lằn ranh sinh tử rồi lìa xa cô, Gaen-san mới phải cân não đắn đo không biết có nên nhờ cổ hợp tác trong vụ này không—thế mà lần này còn kinh hơn, người ta không chỉ là đệ tử của cô nữa, mà là sư phụ cũ.
Không phải kiểu cổ gọi tôi là "chủ nhân" nửa đùa nửa giỡn, mà là "sư phụ" đúng nghĩa đen, nghĩa sệt.
Chuyện này có thể sẽ không chỉ dừng lại ở phá đám đơn thuần đâu—tệ hơn, Oshino Shinobu, cái con bé đã được chứng nhận vô hại, có khả năng cao sẽ nhảy hẳn sang phe địch. Một con bé đã xuống cấp đến mức chỉ cần ăn bánh donut cũng đủ phấn khích, nếu mà lại biến thành huyền thoại hút máu năm xưa...
Trở về phe tà ám.
Ờ, vì bản thân cô cũng là huyền thoại, nên Gaen-san—tay quản lý các chuyên gia, kiểu "chị cả biết tuốt" ấy—làm sao mà không biết tên con ma cà rồng đứng sau cái huyền thoại ấy được.
Vậy nên ngay khi lời giải cho mật mã hiện ra là "D/V/S", bả đã lờ mờ đoán ngay đó là viết tắt của một cái tên nào đó.
Thị trấn nhỏ bình thường này đã từng xảy ra bao vụ kỳ dị, nhưng hồi đó là vì chẳng có vị thần nào ngự trị ở đây cả—giờ tự dưng yên ổn chưa được bao lâu, một con ma cà rồng khác lại xuất hiện, cứ như thể đang cười nhạo cái hòa bình mà chúng tôi vất vả lắm mới vun đắp được ấy? Tôi đã thấy kỳ lạ—tôi đã nghĩ chỉ có thể là chuyện quái dị mới kỳ lạ tới vậy—nhưng nếu có một lý do như thế này, thì mọi biến động chóng mặt kia mới hợp lý.
Nếu con mả cà rồng mang cái tên Deathtopia Virtuoso Suicidemaster ấy mà đã ghé thăm đệ tử cũ của bả, Kissshot Acerolaorion Heartunderblade — y hệt như Shishirui Seishirou, cái tên đã tiếp cận Shinobu để lấy lại Ma Kiếm “Kokorowatari”.
Thì, vụ của hắn cũng nhuốm màu trở về cố hương, cơ bản mà nói ha...
“Hm? Sao thế? Ngài sợ à? Rén quá nên ngài không dám hỏi cái loại quỷ dạ hành nào có thể sinh ra một ma cà rồng vừa mạnh, vừa kinh diễm, mà lại mong manh như ta hả? Ka ka, hiểu, hiểu. Chuyện về chúa tể lâu đài xác chết nghe ghê tởm tới mức đông luôn máu đấy. Ta đây còn đang run bần bật nè.”
Shinobu, cố tình làm điệu bộ nổi hết da gà lên, có vẻ hãnh diện phết—kiểu hào hứng mà dù thân tới mấy tôi cũng hiếm khi thấy ở cổ.
Chắc tại cô đang nói về người thân hơn, với mối quan hệ còn sâu sắc hơn? Cảm giác nó cứ như lúc tôi nhìn Kanbaru đùa giỡn với Higasa-chan ban nãy.
Kiểu như thấy đàn em thân thiết của mình mà nó chơi thân hơn, vui vẻ hơn với một đứa khác—bảo không ghen tí nào là xạo. Cũng muốn chạy ra bảo “Mày là đàn em biết điều hiếm có trong thời đại này, mà sao mày thân với Kanbaru quá vậy?” Dù cũng không hẳn là ghen.
Nghĩ lại thì, hồi đối đầu với Shishirui Seishirou như những huyết nô, tôi cũng từng cảm thấy một nỗi gì đó gần giống ghen tị. Chính cái đó làm tôi mất bình tĩnh, và cũng gây rắc rối cho Gaen-san.
Hồi đó, tui phá đám chẳng kém gì Shinobu đâu—nhưng nếu là sư phụ ma cà rồng của cổ, thì kiểu đó không phải đối tượng để ghen.
Chẳng khác gì mình đi ghen với ba của người yêu vậy... Nói thật thì tôi còn muốn nghe Shinobu kể chuyện hồi cô còn làm người, mà thấy cổ có gì để tự hào thì tôi cũng mừng—nếu không phải trong cái hoàn cảnh này.
Nếu nhân vật chính trong câu chuyện kỳ bí mà Shinobu đang hào hứng kể, mà lại đang dùng răng độc—nanh quỷ—của bả cắn từ đứa nữ sinh trường Naoetsu này tới đứa khác, thì ngồi cười tươi mà nghe cũng hơi khó.
“Ờ, suýt thì ta quên mất mình từng là người cho tới vụ lộn xộn năm ngoái với ngươi—cũng gần 600 năm rồi ta chưa gặp lại Suicidemaster. Ka ka, bả là ma cà rồng chính hiệu, sống kiểu bạt mạng lắm, chắc giờ đang thối rữa ở xó xỉnh nào đó rồi.
“...Này. Shinobu. ‘Sống bạt mạng’ mà cô nói, ý là cụ thể thế nào?”
Tôi rụt rè hỏi.
Dĩ nhiên, tôi không sợ ma—tôi sợ sự thật phơi bày thôi. Bình tĩnh nào—biết đâu mọi thứ chỉ là tôi phán bừa.
Mà chuyện tôi phán bừa, xảy ra cũng thường xuyên lắm.
“Ừm, ta thì ăn uống đạm bạc, quái vật hay gì cũng táp, chứ Suicidemaster là tay sành ăn. Đã chọn thực đơn rồi thì nhất quyết không đụng đũa vào món khác.”
Ồ hô.
Thế tức là nếu bả đã nhắm chỉ hút máu mấy bé nữ sinh trong một câu lạc bộ nào đó ở một trường cao trung nào đó, thì người phàm khác có xếp hàng cũng không thèm ngó?
“Thực ra hồi đó Suicidemaster suýt chết đói chỉ vì nhất quyết đòi hút máu ta—lúc đó ta còn là người. Rồi ta cho bả hút vì thương hại. Kiểu ngửa cổ ra mà bảo: ‘Chết kiểu này cũng hợp với tôi, cũng đỡ’...”
"Cô nói y hệt điều tôi từng nói."
"Chà, khó mà thắng được huyết quản chảy trong người mà."
Tôi thực tự hỏi. Cứ đà này, không chỉ là đánh nhau đơn thuần—mà kiểu gì cũng thành bể máu mất... Chính vì né cái đó mà Gaen-san xoay chiến thuật và tận dụng việc tôi đang nắm dây cương của Shinobu.
Nhưng nói thật, thà tôi đừng biết cái sự thật này còn hơn... Đáng lẽ tôi phải là thằng sinh viên chẳng biết gì sất như cách bà chị biết tuốt kia đã sắp xếp cho tôi mới phải.
Quả nhiên, con bé Shinobu đang ba hoa chích chòe bỗng nhiên giật mình tỉnh mộng.
“...Hả? Tự dưng sao ta lại nói về Suicidemaster hồi nãy giờ vậy?”
Cổ nghiêng đầu—á, chết mẹ.
“Nếu ta nhớ không lầm, cái này xuất phát từ câu hỏi của ngươi...”
“Trời ạ. Hỏi thì không nhầm, nói thì cũng không lạc, mà bị hỏi lại thì tuôn—ta lúc nào cũng nghịch lý nhỉ?”
“Không, tôi nghĩ chỉ là bình thường cô bị hỏi là tuột hết van xả thôi.”
Ừm.
Tôi đã xài hết donut Mister Donut dành cho tình huống khẩn cấp rồi—dù biết tuốt hay biết cóc, một khi đã lên đại học thì Araragi Koyomi không thể dùng chiêu hôn môi kiểu Ý để qua mặt được nữa. Dù hồi cấp ba cũng chẳng chính đáng gì.
Còn cả đống thời gian mới tới rạng sáng, nhưng ngay lúc tôi đang bị dồn vào chân tường, thì vị cứu tinh giáng thế.
Có tiếng gõ cửa phòng—cốc cốc cốc—nghe gấp gáp.
“Rồi rồi, mở đây, từ từ nào. Karen hả? Hay Tsukihi? Hay là tin con tôi chào đời?”
“Lỡ mở cửa ra mà là mẹ ngài thì sao?”
“Nếu đó là tin em gái tui lên chức mẹ, tui phải chúc mừng chứ? Chào mừng, tôi nói thế. Hoặc là, chúc mừng sinh nhật.”
Nhưng mở cửa ra, hành lang trống không.
“Bên này nè, anh trai quỷ (oni onii-chan) ơi.”
Một bé gái hiện ra ở cửa sổ.
“Chúc mừng sinh nhật.”
0 Bình luận