Chuyển sinh thành quý tộc...
Kikuchi Kousei Douma Oda
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol . 01

024

0 Bình luận - Độ dài: 1,589 từ - Cập nhật:

024 - Đôi khi, mọi chuyện lại đơn giản như vậy

“Có chuyện gì vậy, Weiss? Cậu chỉ được cái vị trị cao nhất này thôi à? Cậu đang tận hưởng môi trường này dễ dàng vậy thôi, đúng không?”

“Kuh—---- [Tường Ảo Ảnh]”

Tôi bay lên không trung và thi triển ma thuật sáng tạo nguyên bản mà tôi học được nhờ Carta. Tôi đá văng các bức tường, thách thức mọi trọng lực theo mọi hướng, hướng về phía Milk Sensei.

Ngay cả một giáo viên có kỹ năng như cô thì cũng sẽ gặp khó khăn khi phải đối đầu với mọi đòn tấn công mà cô không biết bọn chúng xuất hiện từ đâu—

“Nhưng… tài nhào lộn của cậu thì vẫn còn thua xa kỹ năng của cậu.”

“Na—”

Milk Sensei chọn cách rút ngắn khoảng cách lại bằng những bước chân chớp nhoáng. Cô ấy nhắm thẳng vào trán của tôi, không một chút thương tiếc nào trước khi tôi kịp tung đòn tấn công vào cổ.

Mặc dù tôi đã né tránh được ngay phút cuối, nhưng tư thế của tôi đã bị mất đi thăng bằng khiến cho bức tường sụp đổ, và cô ấy vẫn tiếp tục đá vào, không thương tiếc.

“Có vẻ như tôi vẫn có thể tiếp tục làm giáo viên cho cậu. Weiss, cậu rất mạnh. Nhưng cậu cần tự phải phát triển thêm vũ khí cho mình.”

Trong lúc ý thức đang bị mờ dần, tôi thấy như mình đang cười.

Mùi hương thật dễ chịu.

…Đây là mùi hương của phụ nữ.

Khi tôi tỉnh dậy trên chiếc giường lụa trắng tinh được trải ga, có một người phụ nữ đang nằm ngủ kế bên tôi với khuôn mặt thiên thần.

Cô ấy thở nhẹ nhàng.

Cô ấy ngủ như một cách đang không phòng bị, tỏa ra mùi hương ngọt ngào, để lộ làn da của mình.

“Vậy, đây là Cynthia, Công chúa băng giá…”

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve má cô ấy bằng đầu ngón tay, và cô ấy kêu lên một tiếng nhỏ để đáp lại.

Ở Học viện Noblesse, ngoài tôi ra và Lillith, tôi chưa bao giờ thấy cô ấy tin tưởng bất kỳ ai khác.

Với nhan sắc tuyệt đỉnh của cổ, có lẽ ngay cả những người đã biết cô ấy là hôn thê của tôi cũng không thể thỉnh thoảng cưỡng lại việc tán tỉnh cô ấy. Hoặc có lẽ bọn họ đã hiểu lầm khi thấy tôi đã lạnh nhạt với Cynthia và nghĩ rằng bọn họ sẽ có cơ hội… 

…Nhưng tôi thực sự tin tưởng cô ấy.

“...Chào buổi sáng, Weiss.”

“Vâng, chào buổi sáng.”

Cynthia từ từ mở mắt ra và nói với tôi bằng giọng điệu trong trẻo như thủy tinh.

Tôi đã quay lại dinh thự từ hôm kia.

Đây chỉ là một chuyến đi trở về tạm thời. Chỉ những ai đạt được kết quả tốt trong tiệc ra mắt và giải đấu đội thì mới được nghỉ phép.

Các học viên ở hạng D thì vẫn sẽ ở lại học viện.

Đây là đặc quyền dành cho các học viên hạng C trở lên.

Tuy vậy, tôi không thể chỉ trở về để nghỉ ngơi. Tôi muốn xác nhận lại việc làm ăn của gia tộc Vincent.

Trước đó, tôi đã đấu tập với Milk Sensei và đã bị cô đánh bại một cách thảm hại.

Nếu tôi không thể chế ngự được cổ chỉ bằng kiếm thuật thuần túy, ngay cả khi đã áp dụng luật có phép thuật, thì tôi vẫn không thể nào đánh bại được Eva Avery.

Và anh chàng Alan kia cũng đang dần trở nên mạnh mẽ hơn.

Có lẽ tôi đang rất mất kiên nhẫn.

“Lại nữa rồi, vẻ mặt đáng sợ của anh.”

“...Tôi chỉ đang suy nghĩ thôi.”

“Vậy thì—--từ bây giờ, đừng nghĩ gì nữa.”

Nói xong, Cynthia từ từ tiến lại gần tôi.

Khi môi chúng tôi chạm vào nhau và lưỡi chúng tôi quấn lấy nhau, tâm trí tôi trở nên hoàn toàn trống rỗng. (Trans: Đây là gọi kiểu đá lưỡi Quý sì tộc à)

Một điều nữa đã trở nên thật rõ ràng.

…Đàn ông là sinh vật đơn giản. 

—------

—----

—-

Sau khi đổ mồ hôi vào trong bồn tắm và bước ra khỏi bồn, Lilith đã chuẩn bị quần áo thay cho tôi và đang đứng đợi tôi.

Tôi biết cô ấy đã ở bên cạnh tôi từ sáng vì tôi cảm nhận được sự hiện của cô ấy.

Tuy vậy, Cynthia là hôn thê của tôi. Tôi nghĩ cô ấy sẽ hiểu điều đó…

“Đừng lo, Weiss-sama. Linh hồn của em đã kết nối với ngài bằng một giao ước tâm linh rồi.”

“À-à…”

Nghe có vẻ như đây là một thuật ngữ rất nặng nề, nhưng tốt hơn hết là không nên nghĩ quá nhiều về nó.

Và cô ấy nói,” Ngài có thể vỗ mông em bất cứ lúc nào.” Tốt hơn hết là cũng đừng nghĩ quá nhiều về điều đó luôn.

“Nghĩ lại thì, tôi chưa thấy Zevis đâu cả.”

“Ông ấy nói là sẽ đi gặp lại đệ tử cũ. Trông ông ấy rất chi là vui vẻ hơn thường ngày.”

“Đệ tử? Có người như vậy à?”

“Hình như là vậy. Ông ấy không nói cho em biết người đó là ai.”

“Ừ, ông ấy là cựu chỉ huy hiệp sĩ mà, nhưng tôi cũng chưa bao giờ nghe về câu chuyện bên lề đó.”

Nhưng mà… tôi vẫn tự hỏi tại sao tôi lại thấy tò mò một cách kỳ lạ như vậy.

Nhân tiện—-

“Em đang nhìn gì chằm chằm vào tôi vậy?”

“Em chỉ nghĩ là ngài trông ngon lắm.”

Tôi vẫn chưa thay quần áo. (Trans: Úi trời ơi… để em nó nhìn hết r)

Ánh mắt của Lilith đang hướng về phía dưới bụng của tôi.

Nhân tiện, Weiss có… cái của quý rất tốt. (Trans: Úi trời ơi… ghê thế)

Không cần phải nói thêm nữa.

Vâng, bạn có thể hiểu từ đó.

“Em có thể ngậm nó trong miệng được không?”  (Trans: Úi trời ơi… sao hỏi kỳ vậy)

“...Trước tiên hãy xin phép Cynthia cái đã.”

“Vâng!”

Tại sao đứa em trai lúc này lại hưng phấn thế này nhỉ…

Sau khi ăn trưa, tôi xem qua các tài liệu kinh doanh.

Có rất nhiều khu vực thô ráp bị bỏ hoang trong vài tháng, vì vậy tôi nhận ra rằng mình cần phải liên lạc thường xuyên hơn từ bây giờ.

Ngoài ra, còn có một lời nhắn từ cha tôi.

Có vẻ như ông ấy đang rất tự hào về tôi vì đã dẫn dắt nhưng học viên lớp dưới.

Ông ấy cũng gửi cả hoa nữa, nhưng tôi chỉ ước gì ông ấy cũng đến thăm thôi cũng được…

Sau khi hoàn thành mọi nhiệm vụ, tôi đã suy nghĩ về ý nghĩa của câu nói đó, nhưng vẫn chưa tìm ra được câu trả lời.

Hiện tại, tôi đã có bốn thuộc tính: bóng tối, ánh sáng và kiếm thuật mà Milk sensei dạy. Ý cô ấy là tôi nên có nhiều hơn thế này nữa sao?

…Tôi không biết.

Chẳng bao lâu sau, trời đã khuya, và Zevis thì vẫn chưa trở về. Tôi cảm thấy hơi cơ đơn.

Khi tôi trở về phòng, Cynthia và… Lilith đã đứng đó sẵn. (Trans: Wow.. cô đơn dữ)

Cả hai đều đang mặc quần áo trong suốt để lộ ngoài làn da ra.

Với những đường cong mềm mại và thân hình săn chắc, nét quyến rũ của người phụ nữ được tôn lên rõ nét.

“........” (Trans: Cân 2 đi)

“Chào mừng trở về, Weiss.”

“Hôm nay không phải cô phải về nhà sao?”

“Chữa lành sự mệt mỏi của anh là nhiệm vụ của em đối với tư cách là hôn thê của anh.”

“...Và tại sao Lilith cũng ở đây?”

“...Dạ?”

“Lilith-san là cộng sự quan trọng của chúng ta. Điều khiến cho Weiss vui cũng sẽ mang lại niềm vui cho em. Hơn nữa, em cũng rất quý mến Lilith-san.”

Ừm, tôi trả lời một cách hờ hững, nhưng tim tôi lại đập thình thịch dữ dội.

Tôi chỉ định nói đùa thôi, nhưng có vẻ như Cynthia thực sự rất thích tôi.

Suy cho cùng, con người là loài động vật ích kỷ.

Tôi không thích việc Cynthia bị một người đàn ông khác chạm vào…

Nhưng ngược lại…

“Weiss, ngài không cần phải suy nghĩ gì thêm cả…”

Hai người họ từ từ dẫn tôi đến giường, mỗi người cầm cánh tay tôi. 

Chúng có mùi hương tương tự nhưng lại hoàn toàn khác nhau.

Khi tôi nằm xuống giường, Cynthia lập tức tiến lại gần tôi, khuôn mặt cô ấy áp sát lại tôi.

Hương thơm ngọt ngào, đôi môi mềm mại và chiếc lưỡi ướt át của cô và tôi hòa quyện với nhau.

Cùng lúc này, Lilith, bên dưới tôi, xin lỗi.

Triết lý của Học Viện Noblesse là sự kết hợp giữa phần thưởng và hình phạt, nhưng hiện tại, tôi cảm thấy như mình đang được nhận khá nhiều phần thưởng vậy.

Nhưng ngay lúc đó, tôi nhớ ra một điều gì đó.

Đúng vậy - một loại vũ khí.

“Weiss, đừng nghĩ gì cả.”

Vâng, đôi khi, mọi chuyện sẽ đơn giản là như vậy. (Trans: Vâng, đơn giản là S..gs)

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận