Vol 9

Chap 1

Chap 1

Chủ nhật cuối cùng của tháng 5, tiết trời có vẻ đẹp từ sáng.

Nhiệt độ cũng bắt đầu tăng khi mặt trời lên, hương hè phảng phất mang đến bởi gió, khá khác so với không khí của  Hokkaido mà họ đã đến ba hôm trước. 

Vài ngày nữa là sang tháng sáu, mùa hè cũng đang cận kề.

Làn da cảm nhận được sự thay đổi của mùa. Sorata, đang đứng trước Sakurasou, nhìn theo chiếc xe tải chuyển đồ đang dần khuất đi.

Sau khi chiếc xe xuống từ dốc, nó quẹo phải ở ngã tư.

Không còn xe chuyển đồ nào nữa, cũng chẳng còn âm thanh nào vang lên. Sorata quay người lại và nhìn vào ký túc xá được tạo từ gỗ.

Một ký túc xá quy tụ những học sinh "cá biệt" của trường Suiko - Sakurasou.

Sorata đã sống ở đây được khoảng hai năm. Và giờ đây, lại có thêm hai học sinh "cá biệt" nữa.

Và rồi, hôm nay lại một học sinh rời đi mà không chờ đến ngày tốt nghiệp.

"Đây là quyết định của Aoyama."

Sorata lẩm bẩm một mình khi quay trở về Sakurasou, cởi giày, nhưng thay vì trở về phòng mình, cậu bước lên tầng hai.

Không chút do dự, cậu đi thẳng đến căn phòng ở cuối hành lang và dừng lại trước phòng 203.

"........."

Vài giờ trước, vẫn còn tấm bảng cùng dòng chữ “Phòng của Nanamin”, nhưng giờ không còn nữa. Trước mắt cậu lúc này chỉ là một cánh cửa trống.

Sorata gõ cửa và cánh cửa vốn không được đóng chặt dần dần mở ra.

Tất cả đồ đạc đã được chuyển đi chỉ còn lại một căn phòng giờ đây hoàn toàn trống rỗng.

Không khí về sự hiện diện của con người cũng đã biến mất theo cảm giác sống, để lại một buồn bã đến lạ thường. 

Cậu nhìn thấy một người đứng gần cửa sổ.

Hình bóng một cô gái đang quay lưng lại với cậu, ánh mắt cổ hướng ra ngoài ngoài cửa sổ, tại đó có cây hoa anh đào lá đã chuyển lá xanh.

"Aoyama."

Sorata gọi tên cô, và Aoyama Nanami quay đầu lại với mái tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa.

"Xe chuyển đồ đi rồi đấy."

"Ừm, cảm ơn cậu."

Sau khi nói vậy, Nanami lại một lần nữa đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

"Chỉ mới mười tháng thật ngắn ngủi. Nhỉ?"

Lần đầu tiên Nanami đến Sakurasou là vào tháng 7 năm ngoái, tức là trong kỳ nghỉ hè.

"Ừm. Đúng vậy."

Để trở thành một diễn viên lồng tiếng, Nanami đã rời quê nhà. Cô làm thêm để trang trải cuộc sống. Vì không đủ tiền đóng cho ký túc xá bình thường nên đã chuyển đến Sakurasou.

"Tớ cảm giác như đã sống ở đây rất lâu rồi. Thật kì lạ phải không?"

"Vậy sao? Tớ cũng từng có cảm giác như thế."

"Ồ, vậy sao?"

"Ừm"

"Nhưng ... Hôm nay tất cả sẽ kết thúc."

Nanami tự lấy lại tinh thần, cùng giọng nói giống như là đang diễn, cô quay đầu lại với vẻ phấn chấn.

Đúng vậy, mọi thứ sẽ kết thúc hôm nay.

Do đó Sorata đứng ở cửa, cố gắng ghi nhớ hình bóng của Nanami - cô gái từng sống trong căn phòng số 203.

"......."

Nanami không nói gì với Sorata.

Hai người nhìn nhau trong giây lát, không hề cảm thấy gì khác thường. Với Sorata và Nanami lúc này, chừng ấy giây là đủ.

Người lên tiếng trước là Nanami.

"Cậu còn điều gì muốn nói với tớ không?"

"Không có gì cả."

Sorata cố nén lại những điều mà cậu thực sự muốn nói. Có quá nhiều điều mà cậu muốn chia sẻ với cô, rất nhiều.

(Cảm ơn cậu, Nanami.)

Từ tận đáy lòng, Sorata cảm thấy biết ơn vì đã gặp được cô.

Những ngày tháng họ cùng nhau trải qua ở Sakurasou thật sự rất vui vẻ. Cảm giác thật hạnh phúc. Nếu có thể, Sorata mong muốn được giữ mãi khoảnh khắc này cho đến ngày tốt nghiệp.

Nhưng chính Sorata cũng hiểu rõ, những điều đó không phải là thứ mà Nanami muốn nghe lúc này. Nếu nói ra, có thể cậu sẽ cảm thấy nhẹ lòng, nhưng lại có thể khiến Nanami tổn thương. Vì thế, Sorata đã giữ lại thứ cảm xúc đau đớn ấy trong lòng.

"Thật tệ."

Nanami khẽ thì thầm.

"Điều gì là tệ cơ?"

Sorata không hiểu ý của cô.

"Thực ra, ban đầu khi cậu nói về những thứ mơ hồ, tớ muốn tát cậu một cái."

Nanami bắt đầu tạo ra một bầu không khí vui vẻ, và nở một nụ cười có chút tinh nghịch.

               

"Đáng sợ thật."

"Nhưng... ơn trời."

Sau khi lấy một hơi sâu, Nanami quay lại với một sắc mặc đầy nghiêm nghị.

"Vậy là Kanda-kun đã đưa ra quyết định một cách nghiêm túc."

".........."

"Bây giờ đến lượt tớ cần thời gian." Tâm trạng của Nanami đã thả lỏng lại. "Mặc dù nó không thể nhanh nhưng sau khi tớ sắp xếp lại cảm xúc của mình dành cho Kanda-kun, hi vọng rằng tớ có thể tụ họp lại cùng với mọi người một lần nữa."

"Ừm, được rồi."

"Kanda-kun chỉ có thể trả lời được vậy thôi sao."

"Xin lỗi nhé."

"Không phải xin lỗi đâu. Tớ, đúng rồi ... hi vọng rằng Kanda-kun, Mashiro và cả tớ nữa có thể trở lại như xưa."

Nanami nói.

"Dù ban đầu tớ cũng chẳng hiểu nổi mối quan hệ của chúng ta là gì nữa."

Cô nói điều đó với vẻ mặt hơi chút bối rối.

"Bởi vì tớ không muốn tất cả những chuyện này bị coi là chưa từng xảy ra."

Nanami thể hiện một tâm trạng dịu dàng, chậm rãi có lẫn cả chút cô đơn nhưng cũng đầy sự tự tin và bình thản.

"Tớ sẽ chờ cậu."

"Ừm."

"Tớ sẽ tiếp tục chờ."

Mong rằng một ngày nào đó, cả hai không còn phải bận tâm về nhau nữa, có thể làm bạn mà không gặp bất kì khó khăn gì thêm, có thể đùa giỡn như trước kia. Dù cho cậu không biết liệu ngày đó có thật sự đến hay không, cũng có thể sẽ không bao giờ đến, bởi vì những cảm xúc đã chồng chất từ ban đầu không thể bắt đầu lại từ con số không.

~~~~

Buổi sáng. Đây là ngày cuối cùng của chuyến thăm quan, Sorata đã thổ lộ tất cả cảm xúc trong lòng, rằng cậu thích Mashiro.

Nhưng Sorata vẫn tin tưởng và chắc chắn rằng cậu sẽ tiếp tục chờ đợi. Là một thành viên của Sakurasou, cậu tin rằng một ngày nào đó mình sẽ lại có thể sống chung với Nanami, bởi vì thứ cảm xúc tích tụ nặng trĩu này cậu khiến cậu nghĩ như vậy.

"Có thể sẽ mất vài năm, nhỉ?"

"Dù vậy, tớ vẫn sẽ chờ cậu."

"Ừm, đây chính là Kanda-kun mà tớ biết."

Nanami bật cười với chút gượng gạo.

Cô dường như nhận ra điều gì đó, ánh mắt khẽ chuyển về phía sau cậu. Khi Sorata quay đầu lại, Mashiro đang đứng cạnh cánh cửa.

Mashiro bước ngang qua Sorata và dừng lại trước mặt Nanami.

"Nanami."

"Mashiro."

Sorata không thể nhìn rõ biểu cảm của Mashiro. Có lẽ là vì cô không biết phải truyền tải cảm xúc như thế nào hay phải dùng biểu cảm gì cho phù hợp, đôi vai cô khẽ run lên.

Và rồi, Nanami nói với Mashiro:

"Nhớ chăm sóc Kanda-kun thật tốt nhé."

"Ừm."

"Tốt. Vậy đến lúc tớ phải đi rồi. Tớ còn phải bắt đầu dọn đồ chuyển sang ký túc xá thường nữa."

Cả ba người cùng nhau bước xuống tầng. Hai học năm nhất đang đứng đợi ở cửa.Cậu nam sinh đeo tai nghe, tóc dài là Himemiya Iori, và cô gái đeo kính luôn giữ thái độ nghiêm túc, lễ phép là Hase Kanna.

Cả hai có vẻ ngập ngừng muốn nói điều gì đó với Aoyama.

"Iori-kun, đừng có suốt ngày nói mấy chuyện biến thái về ngực nữa nhé."

Nanami nói, có chút ngại ngùng.

"Sao có thể như thế được chứ~!"Iori đáp lại bằng giọng nũng nịu, không chịu chấp nhận.

"Hase-san, em cũng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."

"Vâng."

Khi Nanami chuẩn bị bước ra khỏi Sakurasou, cánh cổng ký túc xá mở ra.Người bước ra là Sengoku Chihiro - giáo mỹ thuật, đồng thời là người giám sát những học sinh "cá biệt" tại Sakurasou.

"Cảm ơn Sensei vì đã luôn giúp đỡ em ạ."

Nanami cúi người chào.

"Thật ra cô cũng chẳng làm được gì nhiều mà."

"Haha, đúng là vậy nhỉ."

Nanami nở một nụ cười trước Chihiro người mà vẫn đang ngáp dài. Dù trông có vẻ Chihiro không làm được gì nhiều, thực ra cô ấy vẫn luôn để ý và bảo vệ Sorata. Hiểu được điều này, Nanami nở nụ cười trên môi.

"Hoiiii, Nanami! chị sẽ đưa cưng về khu ký túc xá thường!"

Âm thanh vang lại từ ngoài xa này không thể lầm đi đâu được, đó là giọng của Mitaka Misaka - chủ nhân cũ của căn phòng 201. Hồi trước, họ của cô là Kamiigusa, cô từng là học sinh của nơi này, đã kết hôn và xây một ngôi nhà cạnh Sakurasou bằng chính tiền mà mình kiếm được.

"À, được rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền nhé senpai!"

Nanami hào hứng bước ra ngoài.Sau đó, cô hít một hơi thật sâu, rồi quay lại đối mặt với Sorata và mọi người một lần nữa.

"Vậy thì, tớ đi trước nhé!"

Cô nói điều đó đầy hứng khởi. Nanami bước đi không ngoái đầu lại và rời khỏi Sakurasou.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tối hôm đó, Sorata đang gập quần áo trong phòng thì bất chợt từ đâu xa một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Onii-chan, onii-chan, onii-chaaaann~!"

Tiếp theo đó là tiếng cánh cửa dưới vọng lại.

"Xin lỗi vì đã làm phiền nhé anh trai!"

Cửa phòng 101 bật mở.

Người bước vào là em gái của Sorata - Yuuko, học sinh năm nhất trường Suiko. Dù cô đã là học sinh cấp 3 nhưng về mặt ngoại hình lẫn tính cách thì vẫn còn trẻ con. Có lẽ vì vậy nhiều người lầm tưởng rằng cô là học sinh tiểu học.

Yuuko đầy ngạc nhiên bước vào phòng, có lẽ vì chạy nên cô trông hơi mệt.

"Gì vậy? Sao ồn ào thế!"

"Yu-Yuuko không chấp nhận chuyện này đâu!"

Tay cô chỉ vào  Sorata và hét một câu kì lạ.

"Hả?"

"E-Em biết là onii-chan và Mashiro-nee chan đã trải qua mối quan hệ đấy rồi!" 

"Anh không nhớ mình đã có mối quan hệ như vậy đấy, với lại em nghe điều đó từ ai vậy?"

"Kanna đã kể cho em."

Tình cờ đúng lúc đó, Kanna cũng đến đây. Có lẽ vì nghe thấy giọng của Yuuko nên cô đã đi xuống từ tầng 2.

"Chỉ vì Kanda-kun gửi em tin nhắn 'Có gì thú vị không?', nên em đã nói cho cậu ấy một thứ thú vị."

Có vẻ như ngay cả ngoài hành lang cũng nghe thấy cuộc trò chuyện này. Và rồi, có lẽ vì nghe thấy tiếng ồn ào, Mashiro xuất hiện.

"A, Mashiro-nee chan, em sẽ không giao onii-chan cho chị đâu!"

Yuuko ôm chặt lấy tay của Sorata.

"........"

Mashiro vốn lúc nào cũng vô tư nay chẳng cảm thấy gì cả. Cô nhanh chóng vào phòng và ngồi xuống một góc. Cô mở quyển sổ phác thảo mà mình mang theo và bắt đầu vẽ bản thảo một cách lặng lẽ.

"Uwwaaa! Mặt chị ấy y như một người bạn gái đã giành được hoàn toàn phần thắng vậy!"

"Vậy sao?"

Sorata quay sang xác nhận với Mashiro.

"Đúng vậy."

Gương mặt cô mang đầy sự tự tin. Dù vậy đây không phải mà cô có thể hiểu hoàn toàn.

Mashiro rời mắt khỏi quyển sổ phác thảo và ngẩng lên.

"Yuuko."

"Có gì sao, Mashiro-nee-channn."

Yuuki ôm chặt lấy tay Sorata.

Mashiro muốn nói điều gì? Có lẽ đó không phải một điều gì đó có nghĩa.

"Chị đã trở thành người phụ nữ của Sorata."

Suy đoán của Sorata đã đúng.

"Cậu không thể nói là 'bạn gái' sao?"

"Onii-chan đã biến chị ấy thành một người phụ nữ ư?"

Đến cả Yuuko cũng bắt đầu nói những thứ kì lạ.

"Chỉ qua 1 câu, tại sao mối quan hệ này tiến triển nhanh đến vậy?!"

"Sorata-senpai thật kinh tởm."

Tiếp đó, Kanna đổ thêm dầu vào lửa.

"A-anh bảo là không mà Kanna."

"Senpai không cần cố giải thích đâu."

"Không phải là giải thích. Anh đang bị hiểu lầm."

"Không cần đâu."

Cô chẳng quan tâm gì đến lời Sorata nói.

"D-Dù sao đi nữa, Yuuko cũng sẽ không chấp nhận chuyện này đâu!"

Yuuko vẫn ôm chặt cánh tay Sorata và liên tục liếc nhìn Mashiro. Chỉ có điều, ánh mắt đó không hề đáng sợ chút nào, thậm chí trông cô như sắp khóc đến nơi. Dù là em gái của Sorata, cảm giác vẫn khá là tội nghiệp.

"Yuuko sẽ không gọi Mashiro-nee-chan là chị dâu đâu!"

"Những thứ như vậy không cần phải hét lên đâu."

"À, nhưng mà gọi Mashiro-nee chan là chị dâu mangaka cũng có vẻ khá hay nhỉ?"

Yuuko chẳng thèm quan tâm đến Sorata đang nói một cách ngập ngừng.

"Nếu vậy, Yuuko sẽ trở thành em gái tớ."

"Không! Xin đừng nói những thứ kì quặc nữa!"

"Không ư?"

Mashiro hướng câu hỏi đến Kanna đang đứng cạnh đó. Và Kanna cung quay sang Sorata với vẻ mặt bối rối, không biết nên trả lời ra sao.

"Chắc chắn là không."

"Hoặc là anh có thể coi đây như là 1 giấc mơ nhỉ? Onii-chan?"

Sorata cảm thấy phiền hà để đáp lại nên cậu lập tức véo má Yuuko.

"Kinh tởm, thật kinh tởm! Aaa!~ Đây không phải 1 giấc mơ!"

"À phải rồi, Yuuko. Anh quên mất 1 thứ quan trọng."

"Hửm? Gì vậy? Onii-chan muốn thổ lộ tình cảm của mình với Yuuko sao?"

Đôi mắt cô mở to sáng lấp lánh. Sorata vờ như không thấy cà cầm lên một bọc quà nhỏ trên bàn.

"Đây là quà lưu nhiệm từ chuyến đi thăm quan."

"Hửm? Uwaa~!! Tuyệt quá! Em mở được chứ?"

Vừa dứt lời, cô lập tức mở bọc quà.

Bên trong là 1 chiếc móc treo điện thoại 'gấu trắng Hokkaido bản giới hạn'.

"Giống như cái Kanna nhận được thôi."

"Hay quá, Kanna!! Giờ chúng ta sẽ là chị em!"

Yuuko cuối cùng cũng thả Sorata ra và chạy ngay tới phía Kanna. Cô lập tức cố gắn chiếc móc treo điện thoại lên nhưng mãi không luồn qua được.

"Onii-chan, làm giúp em với!"

Cuối cùng, cô cũng bỏ cuộc và đưa chiếc điện thoại cho Sorata.

"Não thì kém, tay cũng vụng… rốt cuộc em có tài gì vậy hả?"

Sorata dễ dàng xỏ chiếc móc treo lên điện thoại cho Yuuko.

"Đây."

Yuuko nhận lại điện thoại từ Sorata, trông cô vô cùng mãn nguyện, miệng cười tủm tỉm.

"Hài lòng rồi thì đi về trước khi trời tối."

"À ừm, đúng ha. Vậy… bye bai, onii-chan~."

Yuuko vội vã rời khỏi căn phòng và sau đó tiếng cổng vào của Sakurasou đóng lại vang lên.

Sorata chậm rãi bước ra khỏi phòng và lại khóa cổng của Sakurasou trước khi Yuuko kịp nhận ra mình bị lừa quay lại."

"Khoan đã! Yuuko đâu đến đây để lấy quà lưu niệm! Ấy! Không mở được!”

Tiếng cánh cổng ra vào rung lắc kêu vang lạch cạch.

"Mở ra nhanh lên, onii-chan."

"Nếu muốn thì anh sẽ mở. Nhưng sau đó em sẽ phải về ngay được chứ?"

"Hưm, em hứa."

Sorata mở cổng và bước ra.

"Được rồi đó, đã hứa thì về đi."

"Aa~ Lại bị lừa rồi."

Cuối cùng cô lì lợm mãi chẳng chịu về, thậm chí còn nhòm ngó sang phòng 203 vừa mới trống và nói:

"Onii-chan, Yuuko sẽ sớm chuyển vào Sakurasou đó nha."

"Không cần đâu, anh từ chối."

"Tại sao vậy?"

"Vì em phiền lắm chứ sao."

"Anh không cần phải nói thế đâu mà~"

"Trước hết hãy đi về và tra từ điển xem 'khiêm nhường' là gì đi cho anh."

"Để chuyển vào Sakurasou, Yuuko đã chuẩn bị vài chiêu rồi."

"Chiêu gi?"

"Bí mật! ‘Hi’ trong ‘hisaku’ (kế sách) là ‘hi’ trong ‘himitsu’ (bí mật). 'Saku' trong hisaku cũng là saku trong Sakurasou."

"Không, nghe vớ vẩn quá."

Yuuko vừa ngâm nga bài hát chế của mình, vừa phớt lờ hoàn toàn lời của Sorata. Mãi đến khi trời sập tối, cô mới chịu rời Sakurasou và ra về.

Sau khi Yuuko về, Sorata ăn tối, dọn dẹp xong cậu thong thả bước vào phòng tắm. 

Sau đó là lẩn mình trong phòng để tiếp tục công việc điều chỉnh game bắn súng mà cậu đã bắt đầu thực hiện từ tháng 4.

Thế nhưng mãi cậu chẳng nhường nào tập trung được. Một mình trong phòng, Sorata chợt nhận ra cảm giác trống rỗng trong lồng ngực, như thể có một lỗ hổng bị bỏ lại giữa trái tim.

"........"

Sorata hiểu rằng đó là một sự hiện diện vừa quý giá vừa to lớn. Giờ đây, khi Nanami không ở nơi đây, Sorata mới nhận ra tầm quan trọng của cô đối với cậu. Và đó chính là cảm giác đang đè nặng trái tim lúc này.

Tuy nhiên, cô ấy đã đưa ra quyết định của chính mình nên cậu chẳng thể đắn đo gì thêm.

Sorata vỗ tay lên má, như thể muốn sắp xếp lại tâm trạng cậu lao đầu vào công việc con đang dang dở.

Chỉnh sửa lại bộ xử lí hành động của kẻ địch, cải tiến đến khi người chơi không thể dễ dàng đoán được những chuyển động của kẻ địch. Code một lúc, cuối cùng những chuyển động của kẻ địch đã trở nên thất thường và khó đoán hơn. Nhờ vậy, cuối cùng game của Sorata đã có chút kịch tính hơn.

"Tí phải cho Akasaka xem mới được."

Trước đó, chuyển động của kẻ địch được nhận xét là “chẳng đáng gì cả”, quá dễ đoán. Nhưng bây giờ, Sorata có phần tự tin hơn.

 Sau khi tạm hoàn thành công việc, cậu tắt máy tính và ngả người, vươn vai ra sau.

"Phù~..."

Ngay lúc này, một âm thanh bất chợt từ phía hành lang.

Sorata quay mặt lại, thắc mắc tự hỏi có chuyện gì. Ngay tại cánh cửa phòng vừa mở ra là Mashiro đang đứa phía hành lang. 

Có lẽ vì cậu đột ngột phát ra tiếng đã khiến cô ấy giật mình. Mashiro đang dấu hai tay ra sau lưng một cách bất thường.

Sau cuộc gặp ngắn ngủi với Sorata, cô lướt qua phòng của cậu. Những bước chân ngang như con cua.

"Cô ấy đang làm gì vậy?"

Sorata không hiểu nổi điều vừa xảy ra, rõ ràng là có gì đó bất thường.

"Mashiro?"

Cậu rời khỏi bàn và bước đến hành lang, nhưng tại đó chẳng còn thấy bóng dáng của cô nữa. Có lẽ Mashiro đã vào phòng tắm.

Vừa nghĩ vậy, cậu liền tiến đến kiểm tra phòng tắm, và đúng như dự đoán, Mashiro đang ở đó.

Cô ấy mở nắp máy giặt và ngó đầu nhìn vào bên trong.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Shorata cất tiếng và vô tình khiến vai cô ấy giật nhẹ. Hơi chút luống cuống, Mashiro quay lại nhìn Sorata với đôi tay vẫn còn giấu sau lưng. Dù không rõ nhưng cậu thoáng thấy được 1 chiếc quần lót trắng thấp thoáng lộ ra.

"Đó là quần áo cần giặt à?"

"Đúng vậy."

"Vậy để đó đi. Tí tớ giặt cho."

"Tớ không muốn."

Mashiro hơi bĩu môi tỏ vẻ khó chịu.

"Tại sao vậy?"

"Tớ sẽ tự giặt."

"Cậu biết dùng máy giặt không?"

"Biết chứ."

Đôi môi Mashiro vẫn giữ nguyên vẻ không hài lòng.

"Đừng có nói dối theo kiểu ai cũng nhận ra nữa! Với lại, tùy loại quần áo khác nhau còn phải giặt tay nữa đấy."

"Pantsu ư?"

"Đúng vậy."

"Cả pantsu của tớ?"

"Đúng vậy."

Thật ra, quần lót của Sorata toàn ném vào máy giặt hết.

"Sorata giặt tất cả bằng tay?"

"Tớ là người chăm sóc cho cậu mà Mashiro."

"Tớ rất ngạc nhiên đó."

"Tớ mới là người phải ngạc nhiên bởi những lời đó đấy!"

Đồng thời, Mashiro nhìn Sorata với ánh mắt thể hiện sự kinh tởm.

“Tớ đã rất cố gắng chăm sóc cậu tận tâm đến tận hôm nay, vậy mà cậu lại đối xử với tớ như thế này à!?”

"Nhưng mà..."

"Được rồi đưa cho tớ đi. Nếu để cậu dùng máy giặt thì chỗ này chốc nữa toàn xà phòng mất."

 Và việc dọn dẹp chắc chắn sẽ trở thành nhiệm vụ của Sorata, nên cậu nhất quyết muốn tránh tình huống này. Cần phải nhanh chóng thu hồi pantsu của Mashiro.

Nghĩ vậy, Sorata đưa tay ra định lấy pantsu của Mashiro.

Nhưng Mashiro lại lùi người về, khiến tay Sorata chẳng bắt được gì.

"Được rồi cho tớ 1 lí do đi."

"Bởi vi..."

"Vì sao?"

"Tớ không muốn bị Sorata coi là đứa kì lạ."

"Yên tâm đi, tớ đã nghĩ thế từ lâu rồi/"

"Xấu tính quá!"

"Giờ thì đừng có lo lắng nữa. Dù có chuyện gì đi chăng nữa thì tớ vẫn thích Mashiro mà."

"..."

"..."

Sau khi vô thức nói ra những điều đó, Sorata mới nhận ra mình đã thốt ra một câu cực kỳ xấu hổ. Nhưng bây giờ đã quá muộn, không thể rút lại lời nói. Sau đó mặt cậu dần đỏ bừng lên.

"Sorata."

"Sa- Sao vậy? Cậu có vấn đề gì sao?"

Sorata không dám nhìn thẳng vào Mashiro, vội lảng mắt sang chỗ khác. Trong tầm nhìn của cậu lúc này là chiếc quạt thông gió bám đầy bụi bẩn.

"Không, tớ không có ý kiến gì cả."

"Vậy là sao?"

"Nếu Sorata nói điều đó lại lần nữa, tớ sẽ đưa pantsu của tớ cho cậu."

"Làm sao tớ có thể nói được chứ!"

"Hưm."

"Không nói đâu."

"Chẳng lẽ cậu không thích tớ?"

Mashiro đột nhiên hỏi.

"Cái… cái gì vậy hả!? Cậu bắt đầu gian xảo rồi đó."

"Bị bắt thóp rồi."

Lần này, cô cúi mặt xuống với vẻ ủ rũ.

"Dược rồi, hiểu rồi. Bao gồm cả những điều này nên tớ mới thích Mashiro đấy!"

"Vậy thì, nói 'tớ rất thích cậu' đi."

"Cậu làm loạn nhịp tim tớ thế này thì vui lắm sao?"

"Vậy là cậu không còn thích tớ nữa rồi."

 Mashiro nói với vẻ buồn bã như sắp khóc.

"Aaa… đủ rồi! Tớ rất thích cậu!"

"Vậy thì tốt quá!"

Mashiro khẽ mỉm cười. Đó là một bụ cười nhẹ và bình thản như vừa trút được gánh nặng. Dù cảm giác như mình vừa bị ép tham gia vào một trò đầy căng thẳng, nhưng chỉ cần thấy gương mặt này, Sorata thấy rằng mọi thứ đều đáng giá. Tuy nhiên kiếp nạn của cậu vẫn chưa kết thúc.

“Sorata-senpai, nếu muốn nói những lời đường mật. Em nghĩ anh nên chọn địa điểm tốt hơn đấy.”

Quay đầu lại, cậu thấy Aoyama đang đứng ở cửa phòng tắm, tay cầm bộ đồ ngủ. Có vẻ như cô vừa đi tắm và tình cờ bắt gặp cảnh này.

"Kan-Kanna!"

"Xin nhắc lại, Sakurasou là kí túc xá chung, nhiều kouhai ở đây còn là thiếu nên trong sáng. Tán tỉnh thì cũng phải có giới hạn."

"Thành thật xin lỗi…"

"Chỉ cần senpai nói lại một lần nữa, em sẽ bỏ qua cho.”

"Em nghe từ tận lúc nào vậy?"

"Có lẽ là tất cả từ đầu đến cuối."

"Ra vậy..."

Lúc này, hình tượng của một senpai vốn đã chẳng còn, mà thực ra từ đầu Sorata cũng chẳng nghĩ đến chuyện giữ nó.

"Vậy thì… em muốn dùng phòng tắm."

"À… được rồi."

Sorata nhanh tay ném chiếc quần lót của Mashiro vào giỏ đựng đồ giặt.

"Được rồi, đi thôi."

Cậu nắm tay Mashiro và dẫn cô ra hành lang. Trước khi rời đi, Sorata đóng lại cửa phòng tắm và không quên treo tấm biển “con gái đang dùng” lên. Cùng lúc đó, tiếng khóa cửa vang lên từ phía trong.

"Sorata."

"Gì vậy? Nếu là chuyện cái quần lót thì…"

Chưa kịp nói hết câu thì-

"Tớ cũng thích cậu."

Mashiro đột ngột cắt ngang. Và ngay lập tức Sorata đỏ bừng cả mặt.

"C-cái…! C-cậu đừng có đột ngột nói mấy lời như thế chứ!"

"Vậy tớ có nên nói một cách chậm rãi hơn không?"

"Tớ hỏi để học thêm chút, như vậy là làm thế nào?"

"Sorata."

Mashiro nhìn cậu một cách chăm chú.

"Ơ... ờm."

Mashiro tiếp tục nhìn chăm chú mà chẳng chớp mắt.

"…"

Ánh mắt cô vẫn không rời cậu.

Hai người cứ thế chớp mắt nhìn nhau, không khí quanh đó như đóng băng. 

"... Tớ thích cậu."

"Được rồi, chậm rãi từ từ thôi. Cậu cứ thẳng thắn như thế đi!" 

Sự yên lặng chỉ tạo cảm giác hồi hộp đến mức đổ mồ hôi lạnh.

"Tớ hiểu rồi."

Kết thúc cuộc trò chuyện, lúc này Sorata chỉ muốn trở về phòng, ánh mắt cậu dán chặt vào cánh cửa phòng người giám sát Sakurasou và rồi dừng lại trước cửa phòng 101.

"Này Mashiro."

"Sao vậy?"

"Cậu có rảnh không?"

"Có."

"Không gấp gì với dealine nộp bản thỏa ư?"

"Không."

"Vậy thì qua đây một chút đi."

Sorata kéo tay Mashiro đến trước cánh cửa căn phòng người giám sát nơi này và rồi gõ cửa.

"..."

Thế nhưng chẳng có hồi âm gì.

"Chihiro-sensei?"

"..."

Sorata kéo tay Mashiro đến trước cánh cửa căn phòng người giám sát nơi này và rồi gõ cửa.

"..."

Thế nhưng chẳng có hồi âm gì.

"Chihiro-sensei?"

"..."

Vẫn không có phản hồi gì. Có vẻ sensei không có trong phòng lúc này, có lẽ cô ở đang phòng ăn.

Nghĩ vậy, Sorata bắt đầu di chuyển.

Và đúng như dự đoán, Chihiro-sensei đang ở phòng ăn. Cô ngồi tại chỗ quen thuộc, một mình uống bia như thường ngày. 

Sorata và Mashiro tiến đến bên cạnh cô.

"Ừm... Chihiro-sensei."

"Sao vậy? Em hiếm khi trông nghiêm trọng thế này đấy."

"Thật ra, có chuyện em muốn báo trước……"

Khi chuẩn bị nói ra, cảm giác xấu hổ trong cậu đột nhiên trào dâng.

"Sao vậy cậu mang thai à?"

"Làm sao có thể vậy chứ!!"

"Hai đứa định sinh con rồi ư?"

Chihiro-sensei hỏi một cách rất thản nhiên.

"Em đã bảo là không mà!"

"Em muốn sinh con."

Ngay sau đó, Mashiro đáp lời.

"Vậy hả?"

"Sớm hay muộn thì cũng vậy thôi."

"Hả."

Giọng của cậu kẹt cứng trong cổ họng.

"Sorata sao vậy?"

"V-Vì cậu đột nhiên nói những thứ kì quặc nên tớ mới sốc không nói nên lời đó! Mọi chuyện tiến triển nhanh quá rồi đó!"

"Cậu chỉ muốn chơi đùa với tớ thôi sao?"

"Đương nhiên tớ nghiêm túc mà!"

"Thế, có chuyện gì muốn nói đây?"

Tỏ vẻ chẳng hứng thú gì, Chihiro-sensei tiếp tục uống bia.

"À, ừm… chuyện là thế này…"

"Cô bận lắm, có gì thì nới nhanh lên."

"Từ bằng 1 góc độ nào đó thì cô cũng chỉ toàn chán chường ngồi uống bia thôi mà, hay là do em tưởng tượng nhỉ?"

"Đúng rồi, cô đang bận chán đời và uống bia."

"Ra vậy, ừm..."

"Cô đã nghe cái đấy rồi."

"Bọn em đã quyết định hẹn hò với nhau."

Với giọng hơi chút nghẹn ngào, Sorata nói một mạch đến cuối.

"Gì đây, muốn khoe hả?"

"K-không phải! Chỉ là… cô biết đấy, Sakura-sou là ký túc xá chung cho nam nữ, với lại em và Mashiro đều sống ở đây."

"Hừm~ ‘Mashiro’ ha~."

"À, ừm, cái đó là… n-nói chung, vì cô là giáo viên phụ trách quản lí học sinh, nên bọn em nghĩ báo trước cho cô thì tốt hơn."

"Rồi, rồi. Cô nghe thấy rồi."

"Phản ứng của cô hời hợt quá đấy sensei!"

"Nếu chia tay thì rắc rối lắm, nên ít nhất hãy trụ đến lúc tốt nghiệp nhé."

"Bọn em mới hẹn hò được 3 ngày thôi mà, đừng nói mấy thứ xui xẻo như thế được không!!”

"Bởi vì, nếu khi hai người chia tay, việc chăm sóc Mashiro thì vẫn chỉ có em thôi chứ còn ai nữa ? Thật là buồn cười nếu để người yêu cũ làm nhiệm vụ chăm sóc Mashiro đấy, đúng không?"

Chihiro bắt đầu cười phá lên. Không hiểu tại sao điều này lại khiến cô cười 1 tràng lớn đến vậy. Trước đó, cô là người đã giúp đỡ họ rất nhiều... Sự hời hợp này khó mà có thể tin được là đến từ cùng 1 người.

Những điều cần nói cũng đã được nói ra, nên có lẽ cuộc trò chuyện sẽ kết thúc tại đây.

"Vậy thì, bọn đi trước nhé."

Khi Sorata cầm tay Mashiro và chuẩn bị rời khỏi phòng ăn thì giọng Chihiro vang lên phía sau.

"Cô phải cảnh báo trước này."

"Gì vậy ạ?"

"Tường của Sakurasou rất mỏng, nên là cẩn thận nhé."

"Tại sao sensei lại nói vậy thế?"

"Cái đó thì, chuyện người lớn ấy..….."

"Uưưưưư! Đừng nói vậy chứ!"

"Gì thế, sao mà kích động vậy. Em đang vui sướng vì có bạn gái à?"

"Đúng vậy đó! Thì sao nào!"

Khi Sorata tỏ thái độ lại. Chihiro nở nụ cười một cách chế giễu. Với khuôn mặt nhếch mép cô nói:

"Thế thì tốt rồi."

Nói xong, cô lấy thêm bia từ tủ lạnh ra.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!