Phần 06 - Nấm đấm kim cương - Hijiri
Chương 10 - Nắm đấm của Geist
4 Bình luận - Độ dài: 1,495 từ - Cập nhật:
"Xin lỗi nhé, Haise. Bắt cháu phải đi dạo cùng ông già này."
"Không có gì đâu..."
Một ngày nọ.
Haise được Geist rủ đến khu rừng Phía Nam ở ngoại ô Vương đô.
Khi cậu đến Hội như thường lệ, Geist bảo "Đi với ta một lát được không?", cứ tưởng là đi dạo... nhưng chẳng hiểu sao lại trang bị tận răng và đến khu rừng nơi xuất hiện nhiều ma thú nguy hiểm.
"Ano, bác Geist. Khu rừng này... đây là lần đầu tiên cháu đến, nhưng hình như nó là khu vực nguy hiểm mà."
"Ừm. Thực ra ở đây mới phát hiện một hầm ngục mới. Ta đã định giao cho một đội trẻ đi điều tra, nhưng dạo này ít vận động quá nên ta nhận luôn."
"Bác nhận luôn... Bác Geist, chẳng phải bác đã giải nghệ rồi sao."
"Thì đúng là vậy. Nhưng ta vẫn chưa trả lại thẻ mạo hiểm giả. Ngoài thẻ dành cho Guild Master ra thì, đây."
Geist đưa ra thẻ Mạo hiểm giả cấp S.
Lâu lắm rồi Haise mới thấy Geist trang bị đầy đủ như thế này.
"Lâu rồi cháu mới thấy lại trang bị của bác đấy, bác Geist."
"Thế à? Ồ, kìa rồi. Oi—."
Và... người mà Geist gọi, không ngờ lại là Sasha.
Điều này khiến cả Haise và Sasha đều ngạc nhiên.
"Bác Geist, ơ... sao Haise lại ở đây? Trong nhiệm vụ nói là điều tra hầm ngục mới xuất hiện trong khu rừng này mà."
"À thì cũng có chuyện đó. Nhưng mà cũng lâu rồi... ta muốn thấy sự trưởng thành của đám đệ tử mà mình đã dạy dỗ."
"........."
Haise và Sasha nhìn nhau.
Hai người họ là những đệ tử cuối cùng của Geist.
Haise hỏi:
"...Cậu đi một mình à?"
"Ừ. Nhiệm vụ chỉ định từ bác Geist mà... điều kiện là chỉ có một mình tớ tham gia. Tớ tưởng có chuyện gì quan trọng nên nhận ngay mà không suy nghĩ gì..."
"Hahaha. Nào, đi thôi."
Geist bước lên phía trước, chen vào giữa Haise và Sasha.
◇◇◇◇◇
Geist.
Hiện tại 59 tuổi. Vũ khí chính là nắm đấm, mạo hiểm giả được mệnh danh là người mạnh nhất về khoảng đấu tay đôi với năng lực 'Fighting Master'.
Biệt danh là 'Võ Cực - Combat' – một cái tên hoàn toàn không hợp với dáng vẻ hiền hòa của một người đàn ông trung niên điềm đạm.
Geist đi trước, Haise và Sasha đi song song phía sau.
"Hoài niệm thật đấy."
" "Dạ?" "
"Ta từng hay dẫn hai đứa đi vào những khu vực nguy hiểm như thế này."
"...Hồi đó cháu sợ chết khiếp luôn ấy."
"Đồng ý."
Geist cười sảng khoái.
Và rồi, họ đến nơi.
Một hầm ngục mang phong cách di tích nằm trong rừng. Trông như một tế đàn do một bộ tộc nào đó xây dựng, có cầu thang dẫn xuống lòng đất.
"Nào, Haise, Sasha. Lâu rồi mới luyện tập thực chiến nhỉ?"
" "Vâng!!" "
Hai người vô thức đáp lại ngay.
Vô tình nhớ lại thời còn làm đệ tử của Geist, cả hai nhìn nhau.
Rồi Sasha bật cười.
"Phụt… haha, vẫn chưa thoát khỏi tâm thế đệ tử nhỉ."
"...Tớ đi trước đây."
"A, đợi đã!!"
Haise đi vào trước, Sasha đuổi theo sau.
Geist mỉm cười đầy hoài niệm, lần này ông đi sau cùng.
Bước xuống cầu thang── là một không gian rộng lớn.
Một mái vòm hình bán nguyệt, và ở chính giữa căn phòng là một con quái vật dạng trâu khổng lồ.
"Hừm. Minotaur sao... Cấp độ thảo phạt là B, xem ra đây là loại 'Thảo phạt theo tầng' rồi."
Thảo phạt theo tầng, không phải mê cung phức tạp, mà mỗi tầng đều có một con boss, và chỉ khi tiêu diệt boss mới có thể sang tầng tiếp theo.
Loại hầm ngục này nhìn chung thường có số tầng không quá sâu.
Hiện tại, số tầng tối đa của hầm ngục loại thảo phạt theo tầng là 20.
"Nào, Haise, Sasha. Đứa nào lên trước?"
" "Để..." "
Hai người cùng lên tiếng. Rồi lại nhìn nhau.
Thấy vậy, Geist bật cười.
"Thôi, để ta."
" "Hả." "
Geist thong thả tiến về phía con Minotaur.
Ngay lập tức, con Minotaur đứng dậy, gầm lên một tiếng long trời lở đất.
"BUMMOOOOOOOOOO!!"
Hai tay cầm rìu, ma thú nửa thân trên là trâu, nửa thân dưới là ngựa.
Một kẻ địch mạnh sở hữu sự nhanh nhẹn của ngựa và sức mạnh của trâu.
Haise rút súng, Sasha rút kiếm. Nhưng... Geist giơ tay ngăn lại.
"Không được nhúng tay vào. Nào, lâu rồi mới vận động chút."
Bẻ cổ kêu răng rắc, Geist từ từ đưa tay phải ra trước.
Haise và Sasha rùng mình.
"K-Kinh thật..."
"Ừ. Tư thế đó… hoàn toàn không một kẽ hở..."
"BUMMMMOOOOOOO!!"
Con Minotaur giơ hai chân trước lên đe dọa rồi lao thẳng vào Geist.
Tay phải của Geist đung đưa, người hơi cúi xuống, tay trái đặt ở vị trí ngực.
Không thô bạo, cũng chẳng phô trương.
Nếu muốn... ông hoàn toàn có thể dùng 'Sức mạnh' để đấm nát nó.
Nhưng Geist không làm thế.
Con Minotaur lao tới.
Geist khẽ nhảy lên── lọt vào lòng con Minotaur, tay phải đặt lên ngực nó.
"Minh Vương Quyền."
Chỉ một cú đẩy nhẹ.
Ngay lập tức, lực chấn động lan tỏa như gợn sóng khắp cơ thể Minotaur, khiến lưng nó phồng lên.
"Tan Thành Mảnh Vụn."
Và rồi── Bùm!! Lưng nó nổ tung, nội tạng bị thổi văng ra phía sau.
Geist tiếp đất nhẹ nhàng không một tiếng động. Con Minotaur chết ngay tức khắc.
"Hừm... Quả nhiên là lụt nghề rồi."
" "...Lụt, lụt chỗ nào cơ ạ?" "
Geist nắm rồi mở bàn tay phải liên tục, vẻ mặt có chút không hài lòng.
Nhìn Geist như vậy, Haise và Sasha không khỏi rùng mình.
◇◇◇◇◇
Tiến đến tầng 10, Geist gật đầu.
"Đến đây thôi. Hôm nay về nhé."
"Hả? Mới tầng 10 thôi mà..."
"Được rồi. Điều tra kỹ quá cũng mất vui."
"Vậy sao?"
"Ừ. Nhắc mới nhớ, cháu toàn nhận nhiệm vụ thảo phạt chứ hầu như chẳng nhận nhiệm vụ điều tra nhỉ."
"Hừm..."
Sasha bĩu môi, có vẻ hơi dỗi. Nhưng Haise lờ đi.
Geist lau nắm đấm bằng khăn tay. Từ đầu đến cuối, toàn bộ ma thú đều do một mình Geist hạ gục.
Sasha nói:
"Bác Geist. Bác thực sự mạnh quá... Cháu bất ngờ lắm đấy."
"Hahaha. Dạo này toàn làm việc giấy tờ nên lụt nghề rồi. Nhưng cũng lấy lại được chút cảm giác."
"...Mà, tại sao bác lại cho cháu và Haise đi cùng vậy ạ? Haise thì không nói... nhưng với cháu, bác còn dùng cả quyền hạn Guild Master nữa."
Dù Sasha là Clan Master, nhưng cô vẫn là một mạo hiểm giả.
Dù là Clan Master, nhưng nếu nhận lệnh trực tiếp từ Guild Master, trừ khi có lý do cực kỳ đặc biệt, nếu không bắt buộc phải tuân theo.
Geist đáp:
"Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt đâu. Chỉ là ta muốn thấy cảnh cháu và Haise sánh bước cùng nhau thôi."
"...Hả?"
"Giống như ngày xưa… nhưng điều đó thì chắc không thể quay lại được nữa. Nhưng… ta nhìn thấy. Hình ảnh hai đứa đi cạnh nhau, cầm vũ khí, chiến đấu với đám goblin— như thể chuyện đó mới xảy ra hôm qua vậy."
"Bác Geist..."
"Haha... thôi, chỉ là lời lảm nhảm của ông già thôi. Nào, về thôi."
" ".........." "
Geist bước đi.
Ra khỏi hầm ngục, Haise nói với Sasha.
"Này, nhớ không? Chuyện sau mỗi buổi huấn luyện ngoài trời ấy."
"...À, nhớ chứ. Bác Geist hay dẫn bọn mình đi ăn đúng không?"
"Ừ. Này, nhân tiện lâu rồi mới có dịp, đi không?"
"...Được sao?"
"Thì, thỉnh thoảng thôi. Dù không phải bác Geist mời... nhưng quả thật là hoài niệm."
"...Hừ."
Sasha mỉm cười, khoác lấy tay Geist.
"Hửm?"
"Bác Geist, cháu đói rồi. Haise bảo sẽ bao, bác cháu mình đến 'chỗ đó' ăn nhé?"
"Hả!? Này, tớ nói bao hồi nào!"
"Cậu là người đề xuất mà? Hừm, là đàn ông thì phải có trách nhiệm với lời nói chứ."
"Khụ... Sasha, cậu càng ngày càng xấu tính đấy."
"Fufu, vinh hạnh cho tớ."
"...Haha."
Haise đi bên cạnh Geist, lườm Sasha để phản đối.
Nhưng Sasha chỉ núp sau cánh tay của Geist, cười khúc khích.
Ngày xưa, cảnh này cũng thường xuyên diễn ra.
Dù con đường có khác biệt, nhưng đích đến vẫn giống nhau.
Haise và Sasha. Hai người đệ tử cuối cùng của Geist, chỉ trong khoảnh khắc này, họ lại trêu đùa như những đứa trẻ ngày nào, khiến Geist bật cười.
4 Bình luận