Tập 04 All Stars

Quả Nhiên, Thuyền Có Nhiều Thuyền Trưởng Thì Sẽ Trèo Lên Được Núi[]

Quả Nhiên, Thuyền Có Nhiều Thuyền Trưởng Thì Sẽ Trèo Lên Được Núi[]

Quả Nhiên, Thuyền Có Nhiều Thuyền Trưởng Thì Sẽ Trèo Lên Được Núi[]

Tác Giả: O.Jackson

Dịch Thuật: Valvrare Team

Đây là một câu tục ngữ Nhật Bản với ý nghĩa: "Khi có quá nhiều người chỉ huy, công việc sẽ đi sai hướng hoàn toàn”.

Tôi, LV MAX sẽ chết sau 99 ngày, bị trục xuất khỏi đoàn hiệp sĩ, sống cuộc sống chậm rãi, vô song trong Hầm Ngục và chinh phục Ma Vương cùng Thánh Nữ phản diện

"Ta chịu hết nổi rồi! Ngươi hãy cút khỏi đất nước này cho ta!"

Ngay khi tôi đánh bại con Greater Dragon vô cùng mạnh, tôi đột nhiên bị nói những lời tồi tệ──

"Lúc nào cũng vậy, hễ nơi nào có ngươi đến, nơi đó nhất định gặp phải tai ương kinh khủng! Cái tên tử thần kia, đừng mang thêm thứ gì ghê gớm hơn đến đất nước ta nữa!"

"Hừ, thế sao..."

Tôi kinh ngạc đến mức bật cười thành tiếng─ người ta nói khi đối mặt với nỗi buồn quá lớn, người ta sẽ ngược lại bật cười vì quá ngạc nhiên. Ngay cả tôi, kẻ được cho là vô địch bất bại, cũng không phải ngoại lệ.

Cái kỹ năng tội nghiệt kinh khủng có thể dự đoán được những vùng đất tai ương sẽ ập đến, cùng với lòng chính nghĩa thuần khiết chỉ muốn cứu giúp mọi người, lại bị người ta nghĩ như vậy, thật là đáng buồn, tôi bật cười──

"Hừ, ta hiểu rồi. Vĩnh biệt, cầu chúc các ngươi được may mắn─"

Cứ như vậy, tôi rời khỏi đất nước yêu dấu nơi tôi sinh ra và lớn lên──

──Còn 99 ngày nữa đến đêm định mệnh.

×××

"Cái quái gì thế này."

Cảm nhận thẳng thắn của tôi sau khi đọc xong thứ đó là năm chữ này. Tôi bất giác quên cả kính ngữ. Cái quái gì thế này. Vô số nghi vấn xoáy trào, ngược lại được cô đọng lại một cách đơn giản. Hoặc có lẽ đó không phải là cảm nhận, mà là một tiếng thở dài mang hình hài ngôn ngữ.

"Sensei? À ừm, đây là cái gì vậy?"

Chờ một nhịp mà không thấy hồi đáp, tôi ngẩng mặt lên khỏi tập giấy A4 toàn là những dòng văn dở tệ được in ra. Qua chiếc bàn, biểu cảm điềm nhiên của cô giáo dạy quốc ngữ, Hiratsuka Shizuka, đang chờ đợi.

"Cái gì mà 'cái gì'? Hikigaya, khi hỏi phải hỏi cho rõ ràng."

"Rốt cuộc em vừa bị bắt đọc cái gì vậy?"

Theo yêu cầu, tôi hỏi lại một cách rõ ràng.

"Tiểu thuyết."

Cô ấy đáp lại bằng một câu trả lời rõ ràng không kém.

"Tiểu thuyết... ờ, thì, dù sao thì cũng có thể tạm coi là vậy..."

Tôi quay mắt trở lại trang giấy. Lật soàn soạt, soàn soạt, vài trang từ trên xuống. Cuộc phiêu lưu kỳ lạ nghiêm túc của nhân vật chính cứ cười khẩy liên tục lướt qua như phim chiếu nhanh. Sao mà cái câu "Hừ" nhiều thế không biết. Ít kiểu cười thế, cái nhân vật chính này. Rồi cả địch lẫn ta, giọng điệu đều kịch quá thể. Cứ như đang tái hiện trong đầu theo tông của kịch sân khấu ấy. Với cả văn viết với văn nói lẫn lộn đọc chóng mặt. Đừng có dùng dấu gạch ngang thay cho dấu chấm câu chứ. Với cả kỹ năng tội nghiệt là cái quái gì vậy. Nói chung là không thiếu chỗ để bắt bẻ. Cho nên tóm lại là─

"Cái quái gì thế này."

Cuối cùng vẫn quy về năm chữ đó.

"Đây là bản thảo sẽ được đăng trên tạp chí của Câu Lạc Bộ Văn Học."

Hiratsuka-sensei cuối cùng cũng cho tôi một câu trả lời mang tính xây dựng.

"Tuy có lẽ còn vụng về, nhưng hãy đón nhận nó bằng một tấm lòng rộng lượng. Đây là tác phẩm của các thành viên năm nhất mới bắt đầu hoạt động sáng tác."

"Tác...phẩm..."

Tôi nghĩ, tiếng Nhật đúng là một ngôn ngữ rộng lượng.

"Tại sao lại cho em xem cái này?"

"Hikigaya-kun đọc sách nhiều hơn mức trung bình so với những người cùng tuổi nhỉ. Cứ đọc đến mức đó thôi cũng được, em thấy thế nào?"

"Hả..."

Bị hỏi cảm nhận thẳng thắn với vẻ mặt nghiêm túc như vậy, tôi cũng có chút cảm xúc nên khó mở lời. Tục ngữ có câu "Đừng chê trẻ dại, ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần". Đã biết đối phương là người mới vào nghề nên phê bình thẳng thừng thì hơi quá đáng. Chắc là người ta sẽ nghĩ vậy.

"Được đấy."

Tôi bỏ luôn mấy chữ “hoàn toàn không” ở đầu câu.

"Nói chung, em cảm nhận được ý chí muốn viết ra một tác phẩm hay của người đó."

Nếu phải nói thì chỉ có ý chí là truyền tải được thôi. Ý chí muốn bán được bằng mọi giá. Ý chí muốn nhét hết tất cả những yếu tố dễ ăn khách nào có thể nghĩ ra để bán được. Ngay cả cái tựa đề với đủ thứ tạp nham, ta thấy rõ khát vọng cháy bỏng của tác giả. Chắc là tác giả cố tình nhắm đến vị trí bị cười kiểu "Cái tựa gì thế này wwww" để chọc cười độc giả, nhưng ý đồ lộ liễu quá nên phản tác dụng, thành ra một tác phẩm thất bại.

"Câu trả lời của em cứ như có gì đó mắc trong răng vậy."

"Không, không có đâu. Em thấy được mà."

Lại một lần nữa, tôi bỏ chữ “hoàn toàn không” khi nói.

"Ồ."

Tiếng đáp ngắn gọn của Hiratsuka-sensei không mang sắc thái "thì ra là vậy" mà là "rồi sao, rồi sao nữa?". Tôi bị yêu cầu đưa ra thêm bình luận. Thật á? Hôm nay người này đòi hỏi ghê vậy.

"À ừm, nói là khí thế thì đúng hơn là ý chí. Cái khí thế đó ghê gớm lắm luôn. Cứ như kiểu 'Kỹ thuật gì không quan trọng, đây là rap của tao' vậy, nên em quyết định bỏ một phiếu cho thí sinh này."

Vì đã hết những bình luận do bản thân nghĩ ra rồi, nên tôi nhập vai giám khảo của chương trình battle rap mà tối qua tình cờ xem được để thay cho lời kết. Tiếp theo lẽ ra Zeebra-san sẽ kết nối đến Monster Room.[]

Zeebra là người dẫn chương trình battle rap của Nhật Bản "Freestyle Dungeon", chương trình mời khách đến làm "quái vật" để người thách đấu đối đầu, chờ sẵn trong phòng quái vật.

"Ra vậy. Còn gì nữa không?"

Nhưng Shizu-san dai dẳng quá. Không có khái niệm giới hạn trang gì cả.

"Còn gì nữa không?"

Tôi bất giác lặp lại câu hỏi như con vẹt. Ý là hết rồi đó, nói giảm nói tránh thôi.

"Không giống em chút nào. Chắc là vẫn còn điều gì đó nghĩ trong đầu chứ? Cứ nói hết những gì cần nói, không thừa không thiếu cũng được."

"Vậy thì, chán."

Hiratsuka-sensei bật đèn xanh, tôi liền cung kính không bằng tuân lệnh, cô vừa dứt lời tôi đã lập tức trả lời.

"Chán, phải nói là siêu dở. Chẳng thấy có gì hứa hẹn là diễn biến sau sẽ hay hơn, đọc xong đoạn đầu là bỏ được rồi."

"Ra vậy."

Trước những cảm nhận thật lòng của tôi, Hiratsuka-sensei vẫn điềm tĩnh như thể đã dự đoán được.

"Vậy để tham khảo, hãy cho cô biết nó chán ở chỗ nào?"

Giáo viên Quốc ngữ tò mò muốn biết một điều kỳ lạ. Tôi ném xấp giấy xuống bàn một cách cẩu thả.

"Cái này thì, chán ở chỗ nó quá chán."

Chỉ là chán. Chán một cách lan man.

Không phải kiểu nội dung lố bịch khiến người ta nghi ngờ mắt mình có vấn đề, cũng không phải kiểu câu chữ bộc lộ phong cách quá mạnh của tác giả. Thời gian cứ trôi đi vô ích trong quá trình đọc, một kiểu chán nản hư vô.

Đại loại là như vậy, tôi lải nhải một tràng.

"Ra vậy. Quả không hổ là, Hikigaya-kun."

"Ể...?"

Hikigaya Hachiman hiếm khi được khen. Trực giác mách bảo đây là một cái bẫy. Tôi đã tự chui đầu vào rọ.

"Nếu em hiểu rõ vấn đề đến vậy, thì em có thể làm cho tác phẩm này trở nên thú vị được đấy."

"Không, lý lẽ đó thật kỳ quặc."

Nếu đạo lý đó mà đúng thì Internet đã toàn là những tác giả hàng đầu, những biên tập viên hàng đầu rồi. Chúng ta, vì không phải chịu trách nhiệm nên mới có thể khách quan mà nói lên chân lý. Nào mọi người, hôm nay cũng hãy nặc danh mà đập phá anime dở, light novel dở để chỉnh đốn thế giới đi!

Trong lúc tôi đang tự sắm vai đội quân tình nguyện Internet chính nghĩa trong lòng (thực tế thì chưa từng làm), thì

"Nhìn xem."

Hiratsuka-sensei, người nhặt xấp giấy kia lên, rút ra tờ cuối cùng và đưa cho tôi.

×××

"Chết tiệt! Gã này mạnh quá!"

"Bọn ta Level đều trên hai mươi cả rồi, mà đến một ngón tay của hắn cũng không chạm được!"

Trước kiếm kỹ tuyệt vời của tôi, bọn thổ phỉ run rẩy cả gối lẫn giọng nói──

"Hừ, xin lỗi nhé. Level của ta là──max level rồi."

Nhanh hơn thế, một nhát đại kiếm chẻ đôi cả đá──

Zubaaaaaa──!

──Một cơn gió lướt qua, một khoảnh khắc im lặng. Bầy địch đổ gục xuống.

Sau chiến thắng, không hiểu sao lại cảm thấy trống rỗng──Để rời khỏi chiến trường tĩnh lặng, tôi quay gót bước đi.

"A, cảm ơn Thánh Hiệp Sĩ-sama!"

Một giọng nói khả ái đuổi theo sau lưng tôi──một thôn nữ bị thổ phỉ tấn công ở vùng biên giới vô danh này.

"Hừ, Thánh Hiệp Sĩ sao..."

Nhưng ta hiện tại, đã mất tư cách được gọi bằng danh hiệu hoài niệm đó... chỉ là một lữ khách tầm thường.

"Cô gái thú vị đấy... cẩn thận trên đường về."

── Đến đêm định mệnh, còn 24 ngày nữa.

×××

Cái tiếng chạy thục mạng vẫn ồn ào như mọi khi.

Với lại cô gái kia, vừa nói cái gì thú vị à?

Với lại hình như đã 75 ngày kể từ đầu truyện rồi, mà vẫn còn mấy cái kiểu sinh hoạt thường nhật thế này thì ổn không? Ma Vương xuất hiện chưa vậy?

"Thế nào?"

"Cũng được đấy."

Lại một lần nữa bị hỏi cảm nhận, tôi lại một lần nữa trả lời qua loa cho xong.

"Không phải vậy."

Nhưng Hiratsuka-sensei lắc đầu.

"Đếm ngược 'còn 24 ngày' là kết thúc rồi. Nhưng, đó là trang cuối cùng."

"A, đúng thật."

Vì không hề tò mò về phần tiếp theo nên tôi không nhận ra, nhưng quả thật là như vậy. Kết cục của câu chuyện không tồn tại ở đây. Phần còn lại là đang dốc sức viết tiếp, hay là bỏ dở giữa chừng rồi?

Mà thôi, sao cũng được.

"Cô muốn nhờ em viết tiếp phần sau."

"Hả?"

Hiratsuka-sensei buột miệng nói ra một câu đùa vô duyên. Khuôn mặt cô ấy không hề có vẻ gì là đang đùa cả, nhưng vì câu nói đó chỉ có thể nghĩ là đùa nên chắc chắn là đùa rồi.

"Hả? Hả?"

Tôi lặp đi lặp lại chữ "Hả?" hai ba lần. Tôi đã định tiếp tục cho đến khi Hiratsuka-sensei chốt hạ bằng câu "Nói đùa thôi mà".

"Hikigaya, đây là đâu?"

"Đâu là... à không, là phòng câu lạc bộ Tình Nguyện."

Vì hai thành viên khác có việc bận, nên hôm nay chỉ có một mình tôi thôi.

"Ừ, đúng vậy. Đúng rồi. Chính xác."

Trước câu trả lời của tôi, Hiratsuka-sensei gật đầu vẻ hài lòng.

"Tóm lại là thế. Mong muốn cậu giúp đỡ bản thảo dang dở này─ đây là yêu cầu từ những thành viên tâm huyết của Câu Lạc Bộ Văn Học, gửi đến Câu Lạc Bộ Tình Nguyện. Hãy hoàn thành tốt nhiệm vụ. Hết."

"Không không không không."

Tôi lắc đầu đến suýt đứt cả cổ. Ước gì nó đứt hẳn rồi bay thẳng vào mặt Shizuka Hiratsuka-sensei.

"Cô nói gì vậy, em chẳng hiểu gì cả. 'Giúp đỡ' là sao, ơ, cái chỉ định qua loa gì thế này... À không, mà cái này là tác phẩm của Câu Lạc Bộ Văn Học đúng không?"

"Ừ, là tiểu thuyết tiếp sức của toàn bộ Câu Lạc Bộ Văn Học."

"Tiểu thuyết tiếp sức?"

Cái kiểu truyện mà nhiều người cùng nhau viết tiếp theo thứ tự ấy hả?

Nghe cô ấy nói, tôi lật giở lại bản thảo, tuy không có chữ ký của từng tác giả, nhưng quả thật, tôi có cảm giác bút pháp... hay đúng hơn là bút lực có sự khác biệt giữa các đoạn. Hầu hết đều ở mức độ luyện tập non nớt, nhưng trong đó cũng có rải rác những đoạn văn khá chỉnh chu.

"Em nhận ra rồi à. Đúng vậy, trong đó có cả người có thực lực lẫn người không có."

Nói rồi, Hiratsuka-sensei hất cằm chỉ vào tập giấy OA trong tay tôi.

"Nơi đó cũng là một thu nhỏ của xã hội, nếu có sự chênh lệch thì sẽ nảy sinh đủ loại mâu thuẫn. Nói đơn giản, bầu không khí trong câu lạc bộ hiện giờ có vẻ rất nặng nề."

"Ồ... Ý là người viết nghiêm túc và người viết cho vui đang có chút xung đột."

Thì trình độ trung bình nó thế mà... Tôi vừa thương cảm cho Câu Lạc Bộ Văn Học chính quy, vừa đồng cảm với Câu Lạc Bộ Văn Học không chuyên, kiểu 'ý thức cao quá cũng mệt'... Tôi hiểu cả hai bên.

Nhưng mà, thế là thế nào nhỉ? Đã cất công tập hợp những người có chung chí hướng lại một chỗ mà còn căng thẳng với nhau, thì cái cộng đồng này để làm gì nữa không hiểu. Quả nhiên con người không nên sống thành bầy đàn. Thuyết 'người cô độc là mạnh nhất' lại càng được củng cố thêm...

"Thế nên, cái tiểu thuyết tiếp sức này vốn dĩ được lên kế hoạch để hô hào đoàn kết trong câu lạc bộ, giờ lại chỉ là nguồn cơn của rắc rối mà thôi."

"Vậy thì bỏ luôn đi có phải hơn không?"

Dù gì hoàn thành xong chắc gì đã ra được cái gì hay ho.

"Đừng nói dễ dàng như vậy. Nếu phương án hủy bỏ được thông qua, thì những người muốn tiếp tục sẽ ấm ức."

Lại cãi nhau vì chuyện đó nữa à. Phiền phức thật. Quả nhiên một mình là mạnh nhất.

"Ví dụ thôi nhé, nếu Hachiman tham gia với vai trò cố vấn tài ba, nâng cao chất lượng tổng thể của tác phẩm này, thì sao?"

Hiratsuka-sensei nở một nụ cười như đang thăm dò.

"Không muốn."

Cực kỳ không thích luôn ấy. Cô nghĩ em là ai vậy, cái người này. Em không có năng lực lẫn thần kinh để làm việc đó đâu.

"Với lại người ngoài nghiệp dư như em mà nhúng tay vào thì bầu không khí càng tệ hơn thôi."

Vừa nói, tôi chợt nghĩ. Nếu giả sử có một kẻ địch chung nào đó xuất hiện, liệu sự đoàn kết trong câu lạc bộ có được nâng cao không nhỉ. Tôi thở ra, chuyển tầm nhìn. Bộ trà quen thuộc. Trong căn phòng này, hiện giờ không có hương trà.

"Lựa chọn đó là hướng loại bỏ."

Tôi dứt khoát trả lời.

"Ừm, đúng vậy."

Hiratsuka-sensei nở một nụ cười hiền từ.

"Nên dùng cách khác thì hơn. Tóm lại, nghĩ cách đi, nhờ bọn em đấy, Câu Lạc Bộ Tình Nguyện!"

"Ể ể~"

Nói cứ như thể có nhiều cách để chọn lắm vậy…

"Không, ý em là. Hôm nay hai người kia vẫn chưa đến, em tự ý nhận yêu cầu khi chưa có sự đồng ý của họ thì hơi..."

"Không sao đâu, cứ nói với hai đứa là vụ Hiratsuka đi."

"Không, cô nói cứ như không phải vụ của Hiratsuka-sensei vậy, nhưng thực ra đây chẳng phải là một dạng quấy rối từ cố vấn đối với thành viên câu lạc bộ sao? Ể, thời buổi này làm vậy có ổn không?"

"Vậy, nhờ em cả đấy."

Khi tôi ám chỉ hành vi này là phạm pháp, nghi phạm Hiratsuka nhanh chóng rời khỏi phòng câu lạc bộ.

Một mình còn lại trong phòng, tôi nhìn chằm chằm vào tập giấy OA mà Hiratsuka-sensei để lại.

"Haa..."

Cứ tiện tay mà nhét rắc rối cho chúng tôi giải quyết. Nhưng nếu đây là hoạt động câu lạc bộ ── là công việc, thì cũng không còn cách nào khác. Tôi, người được tinh thần nô lệ công sở nuôi dưỡng lớn lên nhờ sự quấy rối đạo đức trá hình của Hiratsuka-sensei, không thể chống lại lý thuyết "vì đây là công việc". Công việc đúng là một nền văn minh tồi tệ.

Tuy nhiên, may mắn thay, tôi có một mối kỳ duyên với một người có chí hướng trở thành tiểu thuyết gia. Gã đó hình như lúc nào cũng đói độc giả, và đặc biệt là có tố chất với thể loại này. Chất lượng thì cứ kệ đi.

Và rồi sau khi về nhà, tôi liên lạc với Zaimokuza Yoshiteru.

×××

『Tôi, LV MAX sẽ chết sau 99 ngày, bị trục xuất khỏi đoàn hiệp sĩ, sống cuộc sống chậm rãi, vô song trong Hầm Ngục và sống hạnh phúc trọn đời với Thánh Nữ phản diện ~Biên niên sử Tứ Thiên Vương Hắc Ám hồi sinh~』

Cùng lúc đó, màn đêm buông xuống Thần điện Ma giới Demonium.

Dị đoan thẩm vấn quan (Judgment One) hạ xuống trên bàn thờ bóng loáng.

"Thời gian đã điểm... Hãy tỉnh giấc, hỡi đồng bào."

Đáp lại tiếng gọi, bóng hình xuất hiện từ bóng tối là bọt bóng.

"Hyohyohyo, trọng lực sau một nghìn năm thật khó chịu quá đi."

Hơi lạnh bốc cháy. Ngọn lửa đóng băng. Sự mâu thuẫn vĩnh cửu.

"Ư~m, bóng tối thật tuyệt vời! Nè nè! Em có thể đi giết người một chút được không~?"

Những nguyên tố ma thuật (Mana) tràn đầy, là dòng chảy xiết của thời gian không ngừng nghỉ.

"Kukuku... Để các ngươi chờ lâu rồi, hỡi hậu duệ của quê hương xa xôi!"

Phong cảnh cuối cùng mà người lữ hành bất hạnh đi trên đường nhìn thấy là──

"H, hiiic! Ngươi, ngươi là ai——!"

—— Người hùng vĩ đại, lữ khách của chân lý.

"Fuhahaha! Ta chính là Ma Long Độc Nhãn! Một trong Tứ Đại Thiên Vương Hắc Ám, 'Kẻ bò trong bóng tối', Zaimock hỗn mang thống trị bóng tối và sự mục nát!"

Thế giới vào ngày đó, đã bắt đầu một kết thúc dài đằng đẵng.

──Còn 9 ngày nữa đến đêm định mệnh.

×××

"Cái gì thế này?"

Câu đầu tiên của Yukino Yukinoshita sau khi đọc xong nó là bốn chữ đó.

Bỏ qua ánh mắt truy vấn, tôi giả vờ ngây ngô như Hiratsuka-sensei.

"Cái gì là cái gì? Xin hãy hỏi rõ ràng."

"......"

Yukinoshita khẽ thở ra.

"Vậy tôi hỏi lại. Cái thứ cậu đưa cho tôi xem là cái gì?"

"Tiểu thuyết."

"Tiểu thuyết... à ừm, thì, tạm coi là vậy đi."

Cách ấp úng này thật quen thuộc.

"Đây là tác phẩm do một nam sinh năm hai có chí hướng trở thành tác giả cung cấp. Có lẽ còn vụng về, nhưng dù vậy, cậu ta đã dốc toàn lực để tạo ra tác phẩm đầy tâm huyết này."

"Tác phẩm..."

Yukinoshita lại nhìn vào bản thảo, giữa hai hàng lông mày dần xuất hiện những nếp nhăn li ti.

"Đây là tác phẩm... Đúng vậy, tiếng Nhật quả là một ngôn ngữ bao dung."

Tôi cảm thấy sốt ruột. Chẳng lẽ cô gái này định loại bỏ bản thảo mà tôi đã kiếm được...?

Nhưng tôi cũng hiểu phản ứng của Yukinoshita. Ngay cả tôi, khi đọc bản thảo mà Zaimokuza-sensei gửi đến tối qua, cũng đã nhăn mặt vì cái mùi tự mãn ngột ngạt đó. Nhân tiện, mấy đứa Chuuni thích lối hành văn kết thúc bằng danh từ nhỉ.

Tiện thể nói thêm, Yukinoshita mới chỉ đọc xong đoạn đầu tiên. Không biết cô ấy sẽ có biểu cảm gì khi nghe nói phần của Zaimokuza-sensei còn tiếp tục thêm 9 đoạn nữa.

Dù sao đi nữa, đó là tôi của đêm trước. Độc giả─ Hikigaya Hachima~n da.

Còn tôi bây giờ là biên tập viên─ Hikigaya Hachiman. Lại còn là một tên biên tập viên tồi tệ với ý thức thấp kém đến mức đáng kinh ngạc. Nếu là ngoài đời thật, thì tôi sẽ là kiểu biên tập viên vô tình làm tổn thương tác giả phụ trách, để rồi bị bóc phốt trên SNS cho thiên hạ xem.

Hơn nữa, tôi chẳng hề ấp ủ lý tưởng làm ra một cuốn sách hay ho gì cả. Tôi xem tác giả là nhà cung cấp─ độc giả là khách hàng, ngày ngày chỉ nghĩ đến việc làm sao hoàn thành công việc mà không bị trì trệ. Tôi muốn trở thành một biên tập viên như thế. À không, thật ra là tôi không hề muốn, nhưng nếu làm vậy mà có thể hoàn thành công việc một cách dễ dàng thì tôi sẵn sàng bóp nghẹt cảm xúc của bản thân. Tôi sẽ dốc toàn lực bảo vệ bản thảo của Zaimokuza.

Đây là bản thảo mà tôi hiếm hoi lắm mới trái lương tâm cúi đầu, nói đủ thứ lời hay ý đẹp, dỗ dành lừa gạt mãi mới khiến cậu ta viết ra được. Xét một khía cạnh nào đó, nó giống như con của tôi vậy. Nhân dịp này, tôi sẽ không bàn đến chất lượng của tác phẩm. Thậm chí, người ta còn nói con càng hư thì càng thương. Tôi muốn bảo vệ đứa con này. Và trên hết là tôi muốn hoàn thành công việc này.

Trong vụ việc này, vốn chỉ có một mình tôi cáng đáng, việc hợp tác với Yukinoshita Yukino là một điều vô cùng đáng mừng. Nếu xét đến năng lực xuất sắc của cô ấy, có thể nói rằng tôi đã có được tấm vé tàu cao tốc để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng Yukinoshita đôi khi có xu hướng hướng đến sự hoàn hảo. Ít nhất là trong vụ việc này, suy nghĩ đó là không cần thiết. Dù có chế biến nguyên liệu dở tệ đến đâu thì cũng không thể thành miso được. Vậy thì, chúng ta nên nhắm mắt làm ngơ trước chất lượng, chỉ cần dốc toàn lực để giao hàng là được.

Một người ngoài Câu Lạc Bộ Văn Học sẽ đóng góp bài viết cho tờ báo của câu lạc bộ. Cứ đà này, chúng ta sẽ hoàn thành xong cuốn tiểu thuyết tiếp sức đó. Như vậy sẽ không bị coi là ủng hộ phe muốn dừng hay phe muốn tiếp tục.

Về chất lượng, cứ đổ hết tại bản thảo của khách mời mà nó giảm sút nghiêm trọng cũng chẳng sao. Thậm chí, tôi còn định rêu rao như vậy nữa cơ. Nếu vậy thì những thành viên thực lực quan tâm đến thương hiệu của Câu Lạc Bộ Văn Học cũng sẽ giữ được thể diện. Điểm trung bình của tác phẩm giảm xuống cũng sẽ làm giảm bớt sự khó xử của những người không có thực lực. Tất nhiên, tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ như vậy, nhưng cứ để Hiratsuka-sensei, người trung gian đáng tin cậy, xử lý mọi chuyện một cách khéo léo. Dù sao thì đây cũng là vụ của Hiratsuka-sensei, nên cô ấy chắc chắn sẽ làm đến mức đó thôi.

Trên đây là đối sách cho yêu cầu lần này.

Chuyện này tôi đã thông báo cho Yukinoshita rồi.

"Cậu hiểu chứ? Chất lượng không quan trọng đâu đấy?"

"Dù nói vậy, nhưng nếu không vượt qua được mức tối thiểu thì sẽ phát sinh những bất tiện khác đấy."

Ừm, điều đó cũng có lý… nhưng mức tối thiểu là khoảng nào nhỉ? Mơ hồ quá, tôi thấy rất bất an.

"Vậy thì, trước hết mình sẽ xác nhận những điều cơ bản."

Yukinoshita chỉnh sửa bản thảo đang cầm trên tay. Rồi lật sang trang tiếp theo. Phiên tòa vắng mặt của Zaimokuza-sensei bắt đầu.

"Trước hết, cái con ma thú một mắt này là cái gì vậy?"

Giọng nói trong trẻo của Yukinoshita giờ nghe sao mà lạnh lùng quá.

Nói đúng ra thì nó phải là ma long chứ không phải ma thú, nhưng thú thật là cái nào cũng được. Thậm chí, không cần tên cũng được. Dù sao thì nó cũng chỉ là nhân vật quần chúng thôi mà. Nhưng, tôi cũng không có lý do gì để không trả lời câu hỏi của cô ấy cả.

"Nó hả. Nó là một trong Tứ Thiên Vương Hắc Ám, đồng thời là 'Kẻ Bò Trong Bóng Tối', Zaimock, kẻ thống trị và điều khiển bóng tối và sự mục nát."

"Vậy à. Thế thì tốt rồi."

Vì lý do gì nhỉ? Tôi chỉ đọc to những gì người khác viết thôi mà, sao tự nhiên lại cảm thấy da mặt nóng bừng thế này. Lẽ ra tôi nên đọc một cách máy móc hơn, hay nói cách khác là thể hiện cảm giác bị ép đọc mới phải. Tôi kéo tóc mai che đi đôi tai có lẽ đang đỏ ửng của mình.

"Nhưng, điều tớ muốn hỏi không phải là cái đó."

Nếu không phải thế thì mong cô ấy dừng lại ngay đi. Tại sao cô ấy lại bắt tôi phải nói hết cả câu "Zaimock" vậy? Cô ấy là S à?

"Vậy tớ sẽ đổi câu hỏi. Vai trò của cái gã Zaimock này trong tác phẩm là gì?"

Vai trò à, là gì nhỉ… Tôi lướt nhanh bản thảo của Zaimokuza (theo nghĩa đen) để xác nhận lại. Zaimock đang vênh váo nói rằng "Ta sẽ bao trùm thế giới trong bóng tối—".

"Hình như là kiểu ác nhân muốn bao trùm thế giới trong bóng tối. Chính hắn ta nói thế."

"Đó là vai trò trên cốt truyện thôi. Tớ muốn biết vai trò trong cấu trúc kịch bản cơ."

"A, ý cậu là cái đó à."

Là cái nào nhỉ. Tạm thời thì, Yukinoshita-sensei có vẻ là người muốn hiểu về kịch học bằng lý thuyết. Cô ấy có cảm giác sẽ đi đọc "Kịch bản kiểu Hollywood".

"Cậu nam sinh viết cuốn tiểu thuyết này─ miễn cưỡng gọi cậu ta là tác giả đi─ điều tôi muốn biết là mục đích của tác giả."

Yukinoshita chống chiếc cằm trắng nõn, đăm chiêu suy nghĩ.

"Ở giai đoạn gần cuối câu chuyện này, lại cho xuất hiện thêm tận bốn nhân vật mới. Có lẽ là có ý đồ lớn nào đó liên quan đến cấu trúc của kịch bản."

"Không, tớ nghĩ là không có đâu. Zaimokuza mà."

Không thể tin được là cậu ta lại đi học lý thuyết viết kịch. Chắc cậu ta gọi việc xem thông tin về những nội dung mình không quan tâm trên các trang tổng hợp là học tập mất. Với cả, không liên quan nhưng chắc cậu ta gọi việc đi lòng vòng ở các cửa hàng anime mà không có mục đích là khảo sát thị trường đấy.

"Tứ Thiên Vương Hắc Ám (cười) phần lớn chắc là kiểu này thôi. Kiểu lôi mấy nhân vật gốc mình tích lũy trong sổ nháp ra ấy mà. Zaimokuza mà."

Để ý thì, tôi đã từ bỏ việc bảo vệ Zaimokuza-sensei từ lúc nào không hay. Thôi kệ vậy. Zaimokuza mà.

"Vậy thì câu chuyện lần này, có lẽ nên xử lý như một yếu tố gây nhiễu trong kịch bản thì hơn nhỉ..."

Có vẻ như đạo diễn Yukinoshita đang mài giũa con dao kịch bản của mình. Chương Tứ Thiên Vương Hắc Ám, kết thúc trong lặng lẽ.

"Nhân tiện, nhân vật chính quan trọng thì đang làm gì vậy nhỉ?"

"Cái gã lúc nào cũng cười khẩy ấy, có làm được cái gì gọi là quan trọng không vậy?"

Thú thật là tôi còn chưa thèm đọc đến đoạn đó.

"Nói sao nhỉ. Nếu là kiểu đánh bại kẻ ác, giải cứu cô gái bị bắt giữ thì đã lặp lại hơn mười lần rồi đấy."

"Cậu nhớ dai thật đấy."

"Sau khi hoàn thành yêu cầu, tôi tự tin tôi có thể quên sạch trong vòng năm giây."

Thế nhưng Yukinoshita vẫn đọc đàng hoàng. Ghê thật, đọc cái đó chắc phải là một cực hình. Chắc là M à?

"Mà nói thật, tớ ngạc nhiên là cái cuốn tiểu thuyết chắp vá ngẫu hứng kia, hóa ra vẫn có một thứ gọi là cốt truyện tồn tại."

Đến nước này thì, chương Tứ Thiên Vương Hắc Ám rốt cuộc là cái gì vậy.

"...Hikigaya-kun, tớ không nghĩ là cậu lại như vậy đấy."

Giọng của đạo diễn Yukinoshita lại lạnh đi một bậc.

"Ít nhất thì, cậu cũng phải đọc qua tổng thể cốt truyện chứ hả?"

"Fue?"

Bị nghẹn lời, tôi vô thức thốt ra một âm thanh như của nhân vật moe.

"......"

Ánh mắt của đạo diễn ngày càng trở nên bất lực.

"Tớ không biết đấy. Hể, thì ra có cái đó à?"

"Một thứ không tồn tại nhưng lại tồn tại."

"Cái triết học gì thế? Giải đố à?"

Yukinoshita lờ đi lời tôi nói, nhưng thay vào đó rút một tờ từ xấp giấy kia đưa cho tôi. Tôi nhận lấy, lướt mắt đọc qua.

"...Ra là vậy, có cũng như không."

"Ừm."

Ở đó, được đề là Toàn bộ plot (dự kiến), là một bản tóm tắt cẩu thả được kéo dài số lượng chữ lên gấp 3~4 lần cái tựa đề dài dòng trượt vỏ chuối kia.

Tức là, về hình thức thì có, nhưng nội dung thì gần như không có gì.

"Xem phí công."

"Đúng vậy."

Quả nhiên là nên giải quyết nhanh chóng vụ này. Tôi quyết tâm làm mới lại.

×××

Tôi, LV MAX sẽ chết sau 99 ngày, bị trục xuất khỏi đoàn hiệp sĩ, sống cuộc sống chậm rãi, vô song trong Hầm Ngục và hạnh phúc trọn đời với Thánh nữ phản diện ~Arc chinh phục thế giới~

Sau trận chiến cuối cùng bắt đầu với trạng thái ưu thế áp đảo dựa trên công tác chuẩn bị và thu thập thông tin kỹ lưỡng, tôi đã giết Ma Vương.

Xét về mặt logic, không có lý do gì Tứ Thiên Vương lại mạnh hơn Ma Vương, nên tôi cũng giết luôn Tứ Thiên Vương.

Đương nhiên là tôi cũng giết luôn những kẻ địch còn lại.

Ngoài ra, những kẻ địch tôi đã gặp cho đến nay, những kẻ địch tôi có lẽ sẽ gặp trong tương lai, những kẻ địch một cách nào đó đã được báo trước trong độc thoại nội tâm, những kẻ địch mà những phục bút ích kỷ đã được giăng ra, những kẻ địch mà tôi chỉ gây hấn ở đầu truyện rồi quên mất việc thu hồi, những kẻ địch bị bỏ mặc một cách mơ hồ ở giữa truyện, những kẻ địch đột ngột lộ diện ở cuối truyện, vân vân, tôi cũng giết hết những kẻ địch mà tôi có thể nghĩ ra ở giai đoạn hiện tại.

Hơn nữa, những kẻ địch được sinh ra từ mối quan hệ con người phức tạp, nói hay thì phức tạp mà nói dở thì rời rạc, những kẻ địch được sinh ra từ cấu trúc xã hội cực kỳ méo mó và phi thực tế, những kẻ địch có khả năng trở thành chướng ngại vật trong các lĩnh vực khác ngoài sinh vật thù địch vật lý, chẳng hạn như những kẻ địch được sinh ra từ đám đông dân chúng ngu ngốc hữu hình vô hình, tôi cũng giết.

Hơn nữa, tôi cũng giết luôn những kẻ địch là những chướng ngại vật nội sinh, cái gọi là những vấn đề nội tại xuất phát từ các vấn đề về mặt tinh thần.

Rốt cuộc, tất cả những kẻ địch cản đường tôi đều bị tôi giết sạch, không để lại hậu quả gì.

"Chiến thắng, lúc nào cũng thật trống rỗng."

Sau khi hoàn thành mục tiêu đánh bại Ma Vương, việc cần làm là thống trị thế giới.

Để thực hiện điều đó, có ba giai đoạn cần thiết, và ba giai đoạn đó có thể được chia nhỏ hơn nữa thành ba phần để tiến triển tốt hơn.

Từ đây trở đi, sẽ luận bàn theo thứ tự.

──Cho đến đêm định mệnh, còn 7 ngày nữa.

×××

"Cái gì thế này?"

Đó là câu đầu tiên gồm bốn chữ của Yuigahama Yui sau khi đọc xong nó.

Bỏ ngoài tai ánh mắt chất vấn, tôi lại giả ngơ.

"Cái gì là cái gì? Câu hỏi phải rõ ràng chứ."

"......"

Ư~mm, Yuigahama bối rối nhíu mày.

"Ừm, ý là, thật ra, cái này... là cái gì?"

"Tiểu thuyết."

"Ừ, ừm. Cái đó thì, đại khái là tớ hiểu rồi nhưng mà..."

Cách ấp úng này thật quen thuộc.

"Là thứ một nữ sinh năm hai máu lạnh nào đó cung cấp. Chẳng cần gì cả đâu, nhưng theo ý cô ấy thì đây là tác phẩm dốc hết toàn lực, kết quả lần này hơi không được ổn lắm... kiểu thế, không thể phủ nhận mặt đó nhưng vẫn là tác phẩm của tâm hồn."

"Tác... phẩm..."

Yuigahama lại nhìn vào bản thảo. Đuôi lông mày cô ấy cụp xuống, biểu cảm mang theo màu sắc buồn bã.

"A, không liên quan gì đâu, nhưng mà 'Tiếng Nhật thật bao dung ha~' gần đây có ai đó nói trên Miyaneya."

"Không, hoàn toàn không phải là không liên quan đâu."

Mối liên hệ giữa trước và sau lớn lắm đấy.

Nhưng mà, tôi cũng hiểu tâm trạng của Yuigahama.

Yukinoshita, với sự kiên trì khó hiểu, đã tuyên bố "liên quan đến danh dự của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện", rồi cặm cụi cả đêm để cho ra cái thứ này.

Có rất nhiều điểm đáng để bắt bẻ, nhưng chỉ có một điều có thể nói. Vì quá ghét sự lãng phí trong cấu trúc truyện, những chỗ mà cô ấy phán quyết là lãng phí đã bị xóa bỏ triệt để. Kết quả là, Ma Vương chết ngay từ đầu truyện một cách vô tình. Tứ Thiên Vương cũng tiện thể chết luôn. Hay nói đúng hơn là tất cả kẻ địch đã giết, giết, giết và bị giết sạch. Yukinon có phải là kẻ tâm thần không vậy?

Một bài văn rực rỡ tột cùng như vậy, nhưng Yuigahama vẫn cố gắng theo dõi một cách đáng thương, nắm chặt nắm đấm.

"Ừm, à thì... nhưng, nhưng mà, đúng là giống Yukinon nhỉ! Kiểu như, không lãng phí ấy!"

"Đúng ha. Mấy nhân vật bị cho là lãng phí, bị xử lý sạch sẽ với khí thế mãnh liệt luôn."

Cái sát thương lực đó, nếu mà bị Kobayashi Pharmaceutical để ý, rồi thương mại hóa thành "Charakori" (Character Kill) cũng không có gì lạ.

"Nhưng, nhưng mà, nhờ vậy mà nhịp điệu rất tốt đúng không! Kiểu đọc vèo cái là xong ấy!"

"Đúng vậy. Sau khi giết địch với tốc độ chóng mặt, lại chuyển sang thống trị thế giới với tốc độ còn kinh khủng hơn."

Ba bước cần thiết để chinh phục thế giới là cái quái gì vậy trời. Nếu cuốn sách khai sáng như thế mà bày ở hiệu sách thì tôi đốt ngay. Đốt liền. Những mong muốn tiềm ẩn của Yukinoshita-san ẩn sau những dòng chữ tiếp theo chỉ khiến tôi thấy kinh hoàng.

"A, ừm. Thì... cái đó. Chắc là, mấy cuốn tiểu thuyết trước đó dở tệ quá nên cậu ta cũng bực mình thôi. Tớ không biết nữa."

Không phải là biện hộ gì, nhưng tạm thời tôi kết luận như vậy. Không, sửa lại. Ngoài việc đưa ra kết luận thỏa hiệp này, tôi không nghĩ ra cách nào để tiếp tục giao du với Yukinoshita nữa.

Thôi, dù sao thì.

"Vậy thì, việc này giao cho cậu nhé."

"Ể?"

Tôi dúi bản thảo vào Yuigahama đang trợn mắt há hốc mồm rồi chuồn thẳng. Về nhà xong thì tôi với Komachi lại lười biếng hết mình. Ước gì những ngày này cứ tiếp diễn mãi. Ngày mai, chắc chắn sẽ vui hơn nữa nhỉ! Hamtaro? []

Trotting Hamtaro. Trong mỗi tập phim anime đều kết thúc bằng câu "Hôm nay thật vui. Ngày mai sẽ vui hơn nữa đúng không, Hamtaro!")

"Chờ, chờ chút đi Hikki! Ể, cái gì mà giao cho tớ?"

Hóa ra chỉ là mơ. Yuigahama chộp lấy gáy tôi, kẻ đáng lẽ đã phải ở nhà từ lâu, kéo tôi về hiện thực phũ phàng.

"Không, thì... Tớ đã bảo rồi mà? Đây là tiểu thuyết tiếp sức. Giờ đến lượt cậu nhận baton rồi đó. Vậy nhé."

Nói xong tôi chuồn về nhà. Về nhà xong thì xin lược bỏ.

"Không không không, không được đâu! Tớ, tớ có đọc tiểu thuyết bao giờ đâu! Với lại, tớ không thể viết được cái đó đâu, thật mà!"

Khốn kiếp. Tôi định dùng chiêu trò của mấy ông sếp tồi, ép buộc trách nhiệm một cách lén lút, nhưng không được à. Tuy nhiên, bị từ chối ở đây thì nguy to. Tôi cố tạo ra một bầu không khí "Nếu vậy thì công sức của mọi người từ trước đến giờ sẽ đổ sông đổ biển hết...", rồi thử nhờ vả.

"Ể? A, ừ, tớ biết rồi! Tớ biết rồi mà Hikki! Tớ, tớ làm là được chứ gì, đừng có dập đầu xuống đất như thế!"

Tiện thể nói thêm, từ "nhờ vả" ở đây mang hàm ý gần giống như "quỳ lạy".

"Yuigahama, cậu làm giúp tớ nhé?"

"Ừ, ừm. Thì, tớ sẽ cố gắng thử xem... Nhưng mà làm sao đây, hay là tớ hỏi ý kiến mọi người xem sao..."

Nhìn Yuigahama lẩm bẩm lo lắng, tôi cũng không hẳn là không cảm thấy có lỗi.

Quả nhiên là vụ này nên giải quyết nhanh gọn lẹ.

Tôi hạ quyết tâm.

×××

Tôi, LV MAX sẽ chết sau 99 ngày, bị trục xuất khỏi đoàn hiệp sĩ, sống cuộc sống chậm rãi, vô song trong Hầm Ngục vàà sống hạnh phúc trọn đời với Thánh nữ phản diện ~Phiên bản lưu đày khỏi thiên đường~"

"──Nghe nói, cậu là anh hùng đã đánh bại Ma Vương phải không?"

Gã buôn đá quý tự xưng là Baron rót những lời thì thầm vào tai tôi, như thể đang áp đôi môi mềm mại lên vành tai. Âm thanh ngọt ngào, mê hoặc như tiếng đàn hạc bọt bèo. Cảm giác gai ốc chạy dọc sống lưng.

Tôi nghĩ, gã đàn ông này thật kỳ lạ.

Khoác lên mình những trang sức đắt giá lấp lánh, tựa như một gã thương nhân phóng đãng. Dưới chiếc mũ lông chim, đôi mắt lạnh lùng chứa đựng một màu sắc tĩnh mịch.

Mỗi khi bị đôi mắt đen như hắc diện thạch kia nhìn thấu, ta lại rơi vào ảo giác như thể mọi ánh sáng đều bị hút vào bên trong hắn. Hoặc không chỉ ánh sáng, mà còn cả bản thân ta nữa.

"Ô hô, thật kỳ diệu. Trong mắt ta, ngươi chỉ là một thiếu niên bình thường."

"Sao, sao lại nói vậy—!"

Bất giác, ông ta nâng cằm ta lên. Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng vuốt ve dọc theo nó.

Nó tựa như con rắn đen cư ngụ trong vườn địa đàng, trườn lên da thịt ẩm ướt để ngấu nghiến trái cấm.

"Gương mặt đáng yêu của anh hùng-sama, những nơi quan trọng mà không ai được phép thấy... hãy hé lộ cho ta thêm một chút nữa đi."

Bàn tay còn lại của Baron áp lên, đan chặt lấy năm ngón tay ta. Dù có cố gắng cào cấu thế nào, cũng hoàn toàn vô dụng. Ta vô lực. Trước mặt gã đàn ông này, danh hiệu anh hùng rơi rớt xuống tấm ga giường tầm thường.

"Giờ, ta sẽ cho ngươi được sung sướng."

Như bị dẫn dụ bởi sự chuyển động của ngón tay, những nhúm thịt mềm mại dần dần trở nên cứng rắn. Âm thanh ướt át vang vọng bên trong cơ thể. Có lẽ cánh cổng suối khoái lạc của vườn địa đàng đã được mở ra cho con rắn thô ráp kia.

Ta không thể quay trở lại vườn địa đàng nữa rồi.

"Ể?"

Tại sao lại không thể quay lại chứ?

Không, thật vô nghĩa.

Phải nói là, thật sự vô nghĩa.

Bực mình ghê. Nên ta đấm cho hắn ta một phát rồi về ngủ. Hết.

#CònBaNgàyNữaĐếnĐêmĐịnhMệnh

#CâuLạcBộVănHọcTrườngSoubu

#TôiSẽChếtSau99Ngày

#AiLikeTôiQuanTâmThìTôiSẽFollow

#MuốnLàmBạnVớiNhữngAiThíchAnhHùng

#Ebina

#Miura

#LầnĐầuViếtTiểuThuyếtĐóNha

#NgờĐâuỔnPhết

×××

"Cái thứ gì thế này hả?"

Tiếng nói đầu tiên của Hiratsuka-sensei sau khi đọc xong cái đó là sáu chữ, nhiều hơn hai chữ.

Lờ đi ánh mắt dò hỏi, tôi lại giả ngơ.

"Cái gì là cái gì? Xin hỏi rõ ràng hơn..."

Lúc đó, gió thổi. Nắm đấm của Hiratsuka-sensei sượt qua bên má, nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh thoáng qua ở rìa tầm mắt.

"Tôi hỏi lại lần nữa. Cái thứ gì đây?"

Thật quá đáng! Rõ ràng trước đó cô ấy cũng dùng chiêu trò y hệt để giả ngốc với tôi. Người lớn thật là…

"Ơ, ơ, cái gì là cái gì chứ, đây là tập tiểu thuyết cô yêu cầu mà. Đây là phần do Yuigahama viết..."

"Này, Hikigaya..."

Tiếng gọi của cô ấy, hệt như tiếng quỷ dữ bò ra từ địa ngục sâu thẳm.

"Không cần tôi phải nói cậu cũng biết, nói dối tôi chẳng có lợi lộc gì đâu nhé."

"Vâng, vâng, à thì, quả thực một mình Yuigahama-san có vẻ quá sức, nên là, ừm, cậu ấy đã nhờ vả bạn bè giúp đỡ, và đây là kết quả…"

"Và kết quả là, cái gì đây...?"

"...Là cái gì?"

Gọi là lẩu thập cẩm thì còn quá nhẹ. Tiểu thuyết hỗn mang triệu hồi hỗn mang, một sự bùng nổ của sự hỗn loạn.

Muốn phản bác cũng không biết bắt đầu từ đâu vì cả trang đều là điểm để phản bác, cứ như một pháo đài bất khả xâm phạm. Rốt cuộc thì đây là cái thứ gì vậy?

"Ôi chà, nhưng mà thể loại tiểu thuyết này, nói thật cũng có triển vọng đấy chứ? Có thể xem như là truyện hài mà."

Dù sao thì, tôi không đời nào để bản thảo đã nộp bị trả lại. Với tư cách là biên tập viên, tôi phải giả vờ như một cỗ máy, làm ngơ trước sự vụng về của thành phẩm, và tiến hành giao nộp. Đó là công việc của biên tập viên.

"Ngay từ đầu, cái đoạn văn đầu tiên này là cái gì vậy? Tác giả mắc bệnh cứ dùng nhiều từ thông dụng là chết à? ...A, không, cái đó không quan trọng. Vấn đề trước đó là, cái gã Baron thương gia đá quý bỗng nhiên xuất hiện không đầu không đuôi này là cái gì vậy?"

Vâng, đúng vậy. Nét bút của Yuigahama, à nhầm Ebina-san (chắc vậy) thì thôi khỏi cần nói, kiểu như là những dòng thơ trữ tình mỹ lệ tuôn trào... nhưng mà, điểm cần bắt bẻ đầu tiên phải là chỗ đó chứ nhỉ.

"Hả? Ai ư, thì là nhân vật mỹ nam như cô đã đọc thôi? Nhân vật đẹp trai là yếu tố không thể thiếu khi xét từ góc độ nhu cầu thị trường. Có bao nhiêu trai đẹp cũng không lo thừa, và xét đến sự tương tác khi chuyển thể thành game xã hội thì đây là hướng đi tất yếu."

"Đã tính đến việc phát triển đa phương tiện rồi cơ à?"

Hiratsuka-sensei rùng mình trước chiến lược marketing vĩ đại của tôi.

"…Thôi được rồi. Tôi còn một nửa chưa phản bác. Nói lại nhé—"

Và, tránh việc nói ra bằng lời, Hiratsuka-sensei chỉ tay vào trang giấy.

Ở đó, toàn những câu chữ tràn ngập ám dụ nhạy cảm, kiểu như "chỗ nhô ra mềm mại dần trở thành cục cứng rắn~" hay "Cánh cổng suối thiên đường, có lẽ sẽ bị con rắn có đốt kia cạy ra~".

"Cậu nghĩ một giáo viên như tôi có thể sửa được những câu như thế này sao?"

"Ể, gì vậy ạ? Cô đang nói gì vậy? Ái chà~, em không hiểu lắm ạ. Ể? Hiratsuka-sensei, cô đã đọc ra được ý nghĩa gì từ những câu này thế ạ?"

Hikigaya Hachiman, lúc này tung ra một màn giả vờ ngây ngô đẹp mắt. Thường được gọi là "Chỉ riêng chỗ đó thì tôi chịu, miễn bồi tiếp". Hachiman là đứa trẻ ngoan nên không hiểu mấy chuyện ecchi. Không, những biểu hiện văn học tuôn trào kia, thật sự em không hiểu là đang miêu tả cái gì luôn ấy.

"Từ đoạn này trở đi là lố bịch nhất…"

Bộp, cô ấy lật sang trang sau và chỉ vào chỗ đó liên tục.

Ta không thể quay trở lại vườn địa đàng nữa rồi... Sau những dòng văn đam mỹ sến súa đến đỉnh điểm là một lối hành văn kỳ quặc.

Nhìn kìa, toàn câu ngắn ngủn. Đầu câu có cả dấu # nữa kìa...

"Tưởng đây là Instagram chắc!"

Tiếng bắt bẻ vang lên sắc bén, khiến tôi quên mất mình là biên tập viên, chỉ muốn gật đầu đồng ý lia lịa.

Đến mức này thì người ta sẽ tưởng lầm một tác giả thiên tài mới nổi đang thử nghiệm một lối viết quá tân thời. Chỉ cần bịa ra một lý do kiểu như "Tôi thử dùng tiểu thuyết để diễn tả mạng xã hội hiện đại", biết đâu lại vớ được giải Mishima ấy chứ.

Cô tóc mũi khoan dọc, tức Miura Yumiko, quả thật là một ngòi bút xuất sắc (đây là cách nói giảm nói tránh của "thật thiểu năng").

Dù sao đi nữa, sự hỗn loạn này có những thứ mà dù là biên tập viên tài ba cũng không thể bao quát hết được.

Hiratsuka-sensei lật trang liên tục, và câu chuyện phiêu lưu trăm ngày không thể cứu vãn được nữa cứ thế lướt qua dưới dạng tóm tắt.

Cảm nghĩ sau khi xem chúng, giờ chỉ có thể cô đọng lại trong một câu ngắn gọn.

"...Rốt cuộc phải làm sao đây?"

Rốt cuộc phải làm sao. Thì không làm sao cả. Toang rồi. Bỏ đi thôi. Điều quan trọng nhất khi làm biên tập là phải học cách từ bỏ. Dù có xuất bản một cuốn sách rác rưởi thì cũng chỉ làm xấu mặt tác giả thôi. Ôi chao~ Tác giả đúng là vất vả thật~ Giờ tôi đã đạt đến cảnh giới này rồi.

"Tìm một người có thể viết tiếp một cách bình thường với cái phong cách vô nghĩa này... khó lắm đây..."

"Hmmmm!"

"Haizz, chỉ còn 1 đoạn cuối thôi mà... Lẽ nào không có nhân tài nào đủ sức viết cái kết hay sao..."

"Hmm, hmmm! Hmm hmmm!"

Trước mặt tôi đang khổ não, có một nhân vật khả nghi cứ liên tục ho khan một cách kỳ lạ, như thể muốn gây sự chú ý.

"...Ể, cô bị sao vậy?"

Cô ấy thể hiện rõ ràng như vậy rồi, tôi không thể không hỏi. Cô ấy đang dọa tôi phải chủ động quan tâm đến mình đây mà.

"Không có gì, chỉ là... nhìn các em tự do sáng tác, cô cũng hơi nhớ lại nhiệt huyết ngày xưa..."

"Haa"

Hiratsuka-sensei hiếm khi thấy bồn chồn, vặn vẹo người.

"Cô cũng là giáo viên quốc ngữ, thâm niên cũng đã khá lâu rồi. Nhìn vậy thôi chứ ngày xưa, trong giới tiểu thuyết mộng mơ, cô từng được gọi là Silence Shizuka đấy…"

"Không, cô không cần kể mấy chuyện đó đâu."

Vấn đề hiện tại là vì mấy chuyện đó cứ tiếp diễn rồi không kiểm soát được nữa nên mới đau đầu đây này.

"Vậy sao…"

Ỉu xìu. Trên vai Hiratsuka-sensei đang ủ rũ, xuất hiện mấy dòng tượng thanh bằng font yume-kawa. Cái cô cựu thiếu nữ văn chương này, thỉnh thoảng cũng đáng yêu phết.

"Nhưng, nếu vậy thì──"

Khi ngẩng mặt lên lần nữa, Hiratsuka-sensei đã trở lại là giáo viên quốc ngữ, hay đúng hơn là cố vấn của Câu Lạc Bộ Tình Nguyện.

"──Hikigaya. Chắc chỉ còn cách là em tự viết thôi."

"Biết ngay mà~……"

Thật lòng mà nói, tôi đã sớm đoán trước được kết cục này rồi.

×××

Tiếng gõ bàn phím vang lên lách cách.

Không biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua, tôi cứ ngồi trước PC trong phòng như thế này.

Sau khi nhận phải yêu cầu vô lý từ Hiratsuka-sensei, cảm giác chán nản lúc đầu giờ đã là chuyện quá khứ.

Từ bàn tay tôi, một cái gì đó mới mẻ đang được sinh ra.

Nhận lấy cây gậy baton từ ai đó, người mà tôi không biết tên, người mà tôi biết mặt, và thế là câu chuyện tiến đến hồi kết.

Cảm giác đó, trái ngược với dự đoán, lại quen thuộc và thoải mái đến lạ.

Ngón tay thoăn thoắt di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc. Những con chữ nhảy múa trên màn hình. Một thứ gì đó đang dần thành hình.

—Niềm vui của việc viết lách.

Nếu phải đặt tên cho cảm xúc khó tả đang trào dâng trong lòng, thì có lẽ chính là vậy.

Và thế là, cuộc phiêu lưu tuy dài mà cũng thật ngắn ngủi kéo dài một trăm ngày của chúng ta, cuối cùng cũng đến hồi kết.

Giờ đây, tôi thậm chí còn cảm thấy có chút luyến tiếc.

Như thể luyến tiếc, tôi lại đưa mắt nhìn vào những dòng chữ tôi đã tạo ra──

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!