• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 03

Chương 5 (1)

1 Bình luận - Độ dài: 918 từ - Cập nhật:

Kể từ ngày hôm đó, dù sáng sớm hay tối muộn Luna đều không còn nhắn LINE cho tôi. Bao nhiêu tin tôi chủ động gửi đều bị ngó lơ, thậm chí còn chưa được đọc.

Cả mấy lần chạm mặt ở buổi họp làm tờ rơi, cô cũng cứ lạnh nhạt.

Sau vài ngày như vậy, tôi không chịu thêm được nữa.

“Quyết định vậy nhé, cô sẽ gọi các em khi chúng ta có bản mẫu gửi về. Cảm ơn mọi người.” Cô giáo chốt lại buổi thảo luận khi cả bọn đã sẵn sàng rời đi. Tại buổi họp hôm nay, chúng tôi đã làm xong bản thảo, có thể gửi đến nhà in bất cứ lúc nào.

Luna đi trước mọi người, tôi vội tóm lấy cặp rồi chạy ra hành lang hòng đuổi theo cậu ấy.

Giờ học đã kết thúc hơn một tiếng, chỉ những học sinh phải sinh hoạt CLB mới nán lại trường. Hành lang lúc này đang vắng vẻ, có thể nghe tiếng đội kèn sáo đang luyện tập ở đằng xa.

“Shirakawa-san…”

Tôi cất tiếng gọi nhưng cô chẳng đoái hoài.

“Shi… Luna!”

Lần này thì cô đã khựng lại. Nhân cơ hội, tôi nhanh nhẹn đuổi theo.

Còn Luna, bấy giờ mới từ tốn quay đầu, đoạn nhìn tôi, nét mặt ánh lên vẻ sầu muộn.

“Ừm, tớ…” Tôi mở lời.

Tôi muốn cô chí ít hãy nghe mình giải thích, nên đã tiến đến một khoảng cách đủ để hai người nhỏ tiếng nói chuyện với nhau…

Song đúng vào lúc ấy,

“A!” Luna bỗng thốt lên, rồi thò tay vào túi váy móc ra chiếc điện thoại.

Màn hình—lúc này đang rung lên—rực sáng, thông tin được hiển thị chỉ mỗi số thuê bao, song Luna có vẻ bất ngờ. Cô nhấn nút trả lời.

“Xin lỗi nhưng giờ tớ phải nghe điện thoại, nói chuyện sau nhé!” Luna qua loa đáp lại trước khi áp điện thoại vào tai. “Vâng, đúng rồi… Sao, bây giờ luôn ạ?!”

Dứt lời, cô xoay lưng lại với tôi, ung dung rời đi. “Không có gì. Đến ngay đây ạ!”

Là ai đang gọi vậy? Luna trả lời khá lễ phép, nên chắc không phải bạn bè. Một người lớn tuổi hơn chăng? Chưa kể còn giới tính, cũng chẳng rõ là nam hay nữ. Nghĩ tới đây, tôi chợt thấy tim mình bấn loạn.

Cuộc gọi quan trọng đến nỗi cô ấy một mực phải nghe. Nếu là bình thường, tôi đã có thể thoải mái hỏi người đó là ai rồi…

Bóng lưng Luna dần khuất, chỉ còn tôi rảo bước trên hành lang. Chẳng biết phải làm gì, tôi đành một mình đi đến trường dự bị.

***

Đến nơi, tôi tìm khắp phòng học nhưng không thấy Sekiya-san đâu. Chuyện này khá hiếm. Bởi lẽ, những buổi học cho học viên đã tốt nghiệp cao trung luôn diễn ra ban ngày, nếu tôi đi thẳng từ trường qua đây thì thường thường sẽ phải gặp anh ấy.

Song khi kiểm tra điện thoại, đập vào mắt tôi là hai dòng LINE được gửi đến vài phút trước.

Sekiya Shugo: Anh từ Shibuya qua, tại hôm nay giáo viên chuyển lớp sang đó. Giờ đến Ikebukuro rồi.

Sekiya Shugo: Mà trước đấy phải đi gặp một người, nên lát sau anh mới đến được.

“Quái lạ.” Tôi cảm thán.

Sekiya-san trước giờ luôn lẩn tránh người quen, hôm nay lại đi gặp ai đó ư?

Sau cái lần bị Kurose-san phát hiện, tôi cùng Sekiya-san thường xuyên rủ nhau ra sảnh chờ nhấm nháp chút đồ ăn nhẹ rồi mới vào phòng học. Cả hôm nay cũng vậy, tôi tưởng không có gì thay đổi nên đã ghé cửa hàng tiện lợi mua chút bánh ngọt, thành ra bây giờ phải đến sảnh một mình.

Nếu Kurose-san có đến, chắc cũng đang ở cùng đám bạn trường T như thường lệ thôi. Tôi đinh ninh như vậy, mỗi tội vừa mở cửa ra thì đã thấy cô nàng đang ngồi trước cửa sổ, xung quanh không một bóng người.

Ban nãy tôi rời phòng họp sớm hơn, song hẳn vì tạt qua cửa hàng tiện lợi nên mới thành ra cô là người đến trước.

Kurose-san đang đọc sách giáo khoa, bên cạnh là một chai nước.

Đẹp thật. Tôi nghĩ bụng. Chai trà trong tay cô trông chẳng khác gì tách nằm trên đĩa. So với Luna thì khác biệt lớn nhất chắc nằm ở cái thần thái tiểu thư thanh lịch cô đang sở hữu mà thôi.

Kurose-san vẫn chưa nhận ra tôi, chỗ cô ngồi cũng chẳng trực diện lối vào vì vậy tôi vờ như không thấy và ngồi ngay cạnh cửa.

Vậy mà…

“Kashima-kun.”

Tôi vừa thưởng thức xong cái bánh, chưa kịp định thần thì đã thấy Kurose-san đứng chắn trước mặt.

“Lâu rồi mới thấy cậu một mình. Bình thường toàn dính với bạn là cái anh bạn cao cao mà nhỉ.”

“À, ừm…”

Mắt tôi đảo không ngừng, một phần vì bị tiếng gọi của Kurose-san dao động, phần còn lại vì được gán cho hai chữ “bạn bè” với Sekiya-san.

“C-cả cậu nữa, Kurose-san.” Tôi lắp bắp. “Mấy bạn trường T của cậu đâu?”

“Đang nghỉ thu nên các cậu ấy không cần học ở trường, chỉ cần đến đây thôi.“ [note71291]

“Nghỉ thu?”

Trường tiểu thư có cả thứ này luôn sao… ghen tị quá.

Ghi chú

[Lên trên]
Mấy đứa học xong đi về trước rồi
Mấy đứa học xong đi về trước rồi
Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

TRANS
tem
Xem thêm