After School, at a Family...
Hidari Ryuu Magako
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1

Lời mở đầu: Vẫn chỗ ngồi ấy, vẫn cô gái đấy

3 Bình luận - Độ dài: 1,401 từ - Cập nhật:

"Một sandwich clubhouse và một suất đồ uống tự chọn."

Tôi gọi đồ mà không cần ngó qua thực đơn,. Ngay khi nhân viên rời đi, tôi lập tức đi đến quầy đồ uống với những bước chân thân quen và tự tin. Lấy một chiếc ly trong suốt có in logo của quán, tôi múc một ít đá rồi đặt ly vào vị trí trên máy pha chế. Giữ nút bấm, tôi đổ đầy một ly soda vị dưa gang đặc trưng của họ—một thứ nước màu xanh lá cây mà tính ra chẳng giống vị dưa chút nào. Tôi cắm ống hút vào rồi quay về chỗ ngồi quen thuộc như bao lần.

Đây là Flowers, một nhà hàng gia đình.

Đám đông buổi tối lấp đầy nhà hàng—những gia đình có trẻ nhỏ, nhân viên văn phòng ghé qua sau giờ làm, và nhiều người khác.

Tôi lười biếng quan sát khung cảnh nhộn nhịp, đầu óc vẫn còn mơ màng sau ca làm thêm trong khi nhấp một ngụm soda bằng ống hút. Chiếc ống hút nhựa chuyển sang màu xanh khi tôi uống, vị ngọt có ga lan tỏa trong miệng. Tôi khẽ thở dài.

"Mới 8 giờ tối thôi à..."

Bây giờ là 8:03 PM. Đối với một học cao trung năm hai, đây không hẳn là khung giờ phù hợp để đi chơi ngoài. Ấy vậy mà với tôi, giờ "mới" chỉ là 8 giờ tối.

Là một học sinh năm hai của Học viện Hoshimoto,  tôi Narumi Kouta lại một lần nữa lãng phí quãng thời gian thanh xuân với một ly soda dưa gang.

Trong lúc chờ món ăn, một ánh vàng lóe lên trong tầm mắt tôi. Lướt qua tầm nhìn của tôi là một mái tóc dài màu vàng óng, lấp lánh như ánh cực quang.

Móng tay của cô ấy—có lẽ đã được sơn mang màu trắng, hợp với cái tên của cổ. Từ đây nhìn không rõ cơ mà có lẽ cô ấy cũng trang điểm nhẹ.

Sở hữu thân hình cân đối với vòng một đầy đặn và vòng eo thon gọn, cô ấy toát lên thần thái tự tin không thua kém gì một thần tượng. Trên người là bộ đồng phục của Học viện Hoshimoto, ngôi trường mà tôi cũng đang theo học. Nhìn vào chiếc cặp bên cạnh thì thậm chị cô ấy còn chưa về nhà

Trên đầu cô là một chiếc tai nghe hình tai mèo. Màu trắng bạc của nó hòa quyện với mái tóc vàng, tạo nên hình ảnh một cây cầu trắng vắt ngang dòng sông vàng rực. Dù trông như đang nghe nhạc nhưng ánh mắt cô lại dán chặt vào chiếc điện thoại đặt ngang. Chắc cô ấy đang xem video. Ngày nay, tai nghe không dây với tính năng khử ồn rất phổ biến, vậy mà cô ấy lại chọn một chiếc tai nghe trùm đầu nổi trội như vậy. Như thể nó tượng trưng cho mong muốn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.

"...Kazemiya nay lại đến."

Tên cô ấy là Kazemiya Kohaku. Cô ấy học cùng năm với tôi, học sinh năm hai lớp D của Học viện Hoshimoto—bạn cùng lớp của tôi.

Nhưng mối quan hệ của chúng tôi không đi xa hơn thế.

Chúng tôi không phải bạn thuở nhỏ, không phải hàng xóm, không ngồi cạnh nhau, cũng chẳng phải kình địch định mệnh từ kiếp trước.

Điểm chung duy nhất giữa chúng tôi là cả hai đều thường xuyên đến nhà hàng Flowers.

Chỉ thế thôi.

Chúng tôi không nói chuyện về độ ngon của món bít tết đặc trưng của quán, cũng không hứa hẹn sẽ thử cùng nhau chinh phục hết thực đơn. Chúng tôi thậm chí không chào hỏi hay thừa nhận sự tồn tại của nhau.

Chúng tôi luôn ngồi ở chỗ quen thuộc, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, không một lời tương tác. Chúng tôi bị ràng buộc bởi một sợi chỉ mong manh nhất: những người khách quen của một nhà hàng gia đình

Điều duy nhất khiến tôi hơi tò mò là tại sao cô ấy luôn xem video ở đây. Cô ấy hoàn toàn có thể làm điều đó ở nhà. Nhìn trông rất lãng phí thời gian nhưng đó không phải việc của tôi.

"Cảm ơn vì đã chờ. Đây là sandwich clubhouse của quý khách."

Món ăn của tôi được mang đến bàn.

Dù quán khá đông, nhưng món sandwich clubhouse vẫn được chuẩn bị chu đáo.

Lát bánh mì giòn kẹp thịt xông khói, rau xà lách, cà chua và thịt gà nướng—một trong những món chủ lực của nhà hàng. Do gọn nhẹ nên khách cũng có thể mua mang về.

"Cảm ơn vì bữa ăn."

Thì thầm một lời cảm tạ xong tôi cắn một miếng. Nước sốt chua ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi, lớp bánh mì nướng và nhân bên trong làm dịu cơn đói sau giờ làm thêm.

Lặng lẽ, tôi ăn xong khi thi thoảng liếc nhìn điện thoại.

"Cảm ơn vì bữa ăn."

Tôi chắp tay trước ngực, cảm thấy hài lòng. Chiếc sandwich clubhouse đã lấp đầy bụng tôi một cách vừa vặn. Lúc này, gần 9 giờ tối. Phần lớn học sinh nam cao trung có lẽ đã về nhà vào giờ này. Nhưng tiếc là—hoặc có thể coi là may mắn đi—tôi không thuộc nhóm đó. Không phải vì tôi giao du với đám bạn xấu hay gì cả.

Chỉ đơn giản là tôi lang thang ở nhà hàng này. Thế thôi

Xét theo góc nhìn của nhà hàng, những khách hàng ngồi lâu như tôi có lẽ không phải kiểu khách họ mong muốn. Tôi có chút áy náy, nhưng vẫn quyết định tiếp tục dùng đồ uống tự chọn và nán lại thêm một chút nữa.

Với một học sinh cao trung có ngân sách eo hẹp, cơ hội để đi chơi muộn ở ngoài như thế này là không nhiều

Sau khi lấy sách giáo khoa và vở bài tập ra để hoàn thành bài tập về nhà, tôi lướt qua các trang web và feed mạng xã hội yêu thích. Cuối cùng, tôi giết thời gian bằng trò chơi di động ưa thích của mình. Vì trò chơi này cần xoay ngang điện thoại, ai nhìn vào cũng biết ngay tôi đang chơi game.

Rồi 10 giờ tối đến. Giờ giới nghiêm của cá nhân tôi.

Tôi thu dọn đồ đạc, kiểm tra xem có để quên gì không, lấy hóa đơn và đứng dậy.

——Và cùng lúc đó, tôi chạm mặt Kazemiya, người cũng đang cầm hóa đơn bước về phía quầy thu ngân.

"——……"

"——……"

Ánh mắt chúng tôi thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Đôi mắt cô ấy xanh biếc đến kinh ngạc, như thể có thể hút tôi vào trong đó. Màu xanh trong trẻo của bầu trời. Màu xanh huyền bí của biển sâu.

Chiếc tai nghe trắng bạc, có lẽ đã hoàn thành nhiệm vụ phát video, giờ nằm yên trên cổ cô ấy.

Chỉ một hai giây thôi—không hơn. Không có gì lớn xảy ra. Tôi khẽ gật đầu chào rồi lùi lại một bước.

Kazemiya cũng đáp lại bằng một cái cúi đầu nhẹ, rồi bước đến quầy thu ngân. Sau khi thanh toán xong, cô ấy rời khỏi nhà hàng. Tôi cũng thanh toán ngay sau đó và bước ra ngoài màn đêm. Phía trên, bầu trời đêm trải rộng, bao la và sâu thẳm. như thể khẳng định rằng mặt trời đã lặn lâu rồi

Như để chế nhạo màn đêm của tự nhiên, thành phố được thắp sáng bởi ánh sáng nhân tạo. Ở dưới cái rực rỡ nhân tạo đó, tôi dõi theo hình bóng cô tự tin rảo bước xuống phố.

Mái tóc vàng dài khẽ đung đưa theo từng bước chân, phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Nhưng dáng đi ấy—ẩn chứa một nỗi buồn mơ hồ khiến tôi không thể rời mắt.

"...Về thôi."

Tôi quay lưng, đi ngược hướng với Kazemiya.

Hôm nay, ngày mai, và cả sau này.

Chúng tôi chỉ là những người khách quen—không một lời nói, định mệnh không bao giờ giao nhau

Chí ít thì đó là những gì tôi nghĩ vào thời điểm ấy

6c971a41-025b-45c9-9194-e78bdb7cad7f.jpg

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

damnnn bộ này có nhiều câu miêu tả cảnh vật hay phết 😘
Xem thêm
vẫn là cái flag đấy
Xem thêm
Đoạn 11: thậm chí
Flag muôn thưở
Xem thêm