Quên tắt stream, chàng st...
Natsuno Minoru Migi Usagi
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 2

Chương 6.1: Sau khi về nhà

9 Bình luận - Độ dài: 2,574 từ - Cập nhật:

Dưới bầu trời đầy sao, Haruto chậm rãi bước trên con đường về nhà được chiếu sáng bởi ánh đèn đường, cảm giác hoài niệm dâng lên khi cậu đặt chân đến trước cửa nhà.

“Anh về rồi đây!” (Haruto)

Haruto mở cửa chính và cất tiếng gọi em gái mình.

Thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là đôi giày được xếp gọn gàng của Yuno cùng một đôi sneakers lạ lẫm đặt ngay bên cạnh.

Khi đã xác nhận rằng Suzuha—người đã nói sẽ đến ngủ lại ngày hôm nay—đang có mặt, cậu cởi giày ra.

Tiếng bước chân vang lên từ phòng khách, cánh cửa nối giữa hành lang và phòng khách được mở ra.

“Mừng anh về nhà, Onii-chan.” (Yuno)

“Haruto-oniisan, xin lỗi vì đã làm phiền ạ.” (Suzuha)

“A! Không sao đâu, anh đã nghe Yuu nói trước rồi, nên không vấn đề gì cả. Cảm ơn vì đã ra đón anh nhé.” (Haruto)

Haruto mỉm cười chào hai người khi bước vào nhà.

“Lâu rồi mới gặp, Suzuha-chan. Dạo này vẫn thấy vui khi đi học chứ?” (Haruto)

“Dạ có, nhờ có Yuno-chan cả anh ạ.” (Suzuha)

“Onii-chan lo xa quá đấy… Lúc nào cũng hỏi câu đó.” (Yuno)

“Fufufu, chẳng phải đó là chuyện bình thường sao?” (Suzuha)

“A-Anh cũng biết là mình cố chấp lắm chứ bộ.” (Haruto)

Vì từng trải qua những ngày tháng đến trường trong hoàn cảnh mất cha mẹ, Haruto lo lắng Yuno cũng sẽ gặp phải những khó khăn tương tự—bị xì xào, trêu chọc hay bị cô lập trong những cuộc trò chuyện về gia đình...

Suzuha với mái tóc bạc nổi bật do mang dòng máu lai cũng sẽ dễ thu hút sự chú ý hơn ai hết.

Cậu cũng biết rằng cô đã từng bị bắt nạt ở trường chỉ vì những lý do vô lý như "không có tóc đen", "không được yêu thích", hay "trông kỳ lạ", nên không thể không lo lắng cho cô.

Tất cả những điều đó là bởi――

“Ừm, vì anh thật sự quan tâm đến Yuu và Suzuha-chan mà… nên… đó là chuyện anh không thể bỏ qua được.” (Haruto)

“A, em… thực sự rất vui… khi nghe anh nói vậy đó…” (Suzuha)

“Haa… Khi có Suzuha-chan ở đây thì đừng kéo em vào chung nữa, ngại lắm.” (Yuno)

Suzuha bẽn lẽn thu mình lại khi nói, trong khi Yuno có chút hờn dỗi.

Nhìn hai người, Haruto ngượng ngùng cười rồi nói ra điều mà cậu chưa kịp bày tỏ.

“Thế nên, cứ thoải mái đi nhé, Suzuha-chan. Đừng ngại gì cả.” (Haruto)

“T-T-Thật sự cảm ơn anh… Em nhớ rồi ạ…” (Suzuha)

“Không có gì đâu.” (Haruto)

Suzuha khẽ cúi đầu, mái tóc bạc óng ả khẽ lay động khiến từng cử động của cô trông càng duyên dáng hơn.

“…À mà này, onii-chan.” (Yuno)

“Hử?” (Haruto)

“Em để ý từ nãy đến giờ rồi, anh mang gì về vậy? Em thấy rõ ràng là nó sẽ chiếm kha khá chỗ đấy.” (Yuno)

“À, cái này hả? Tada! Là một con rùa biển nhồi bông đó!” (Haruto)

Haruto nhanh chóng lấy món đồ ra khỏi túi và giơ lên cho hai người họ xem.

“Thấy sao? Dễ thương đúng không? Suzuha-chan?” (Haruto)

“Ơ, um… Nó dễ thương thật, nhưng mà hơi to quá…” (Suzuha)

“Anh cố tình chọn con to đó.” (Haruto)

“Haa… may cho anh đó, onii-chan. Nếu hôm nay không có Suzuha-chan ở đây thì chắc chắn em đã cằn nhằn anh rồi. Mà, chắc anh cũng mang nó về với suy nghĩ là kiểu gì cũng bị mắng nhỉ?” (Yuno)

“Haha…” (Haruto)

Haruto chỉ biết cười khô khan khi bị nhìn thấu tâm tư.

“Mà anh mua nó ở đâu thế? Con này không giống mấy món hay thấy ở trung tâm trò chơi lắm.” (Yuno)

“Anh mua ở thủy cung. Thủy cung Nozomi ấy.” (Haruto)

“…Hả!?” (Yuno)

“…!” (Suzuha)

Câu trả lời của cậu khiến cả hai sửng sốt.

“Onii-chan, hôm nay anh đi thủy cung sao? Chẳng phải anh nói là đi chơi với đồng nghiệp à?” (Yuno)

“Ừ, đúng vậy. Bọn anh đã đi thủy cung rồi cả vài nơi khác… Hả? Anh nói gì kỳ lắm à…?” (Haruto)

“Không, không phải lạ… Chỉ là địa điểm làm em bất ngờ thôi.” (Yuno)

“À, ừ, cũng đúng. Nhưng mà vui lắm đấy. Có những con sứa khổng lồ, cá mập siêu ngầu, rồi cả mấy con chim cánh cụt dễ thương nữa.” (Haruto)

“Ừm… Nếu onii-chan thấy vui là được rồi.” (Yuno)

Yuno lén liếc nhìn Suzuha, người đang ngơ ngác đứng đơ tại chỗ.

Cậu nói rằng mình đã đến thủy cung. Sẽ chẳng có gì lạ khi người khác nghĩ rằng cậu đi hẹn hò, vậy nên phản ứng của Suzuha cũng khá dễ hiểu.

“Em muốn hỏi một chuyện, onii-chan. Anh có bạn gái rồi hả?” (Yuno)

“Không, không, vẫn như cũ thôi.” (Haruto)

“Hmm.” (Yuno)

Yuno kéo dài giọng, cô nhìn chằm chằm vào mắt Haruto.

Sống chung nhiều năm, cô biết cậu sẽ không nói dối về chuyện này.

“Có chuyện gì sao?” (Haruto)

“Chỉ là em thấy tò mò thôi. Mà này, anh đi tắm đi chứ? Em đã chuẩn bị nước nóng sẵn rồi đó.” (Yuno)

“Vậy à!? Thế thì anh vào ngay kẻo nước nguội mất!” (Haruto)

Ngay sau khi nhận được tin nhắn “Giờ anh về nè!”, Yuno đã vội vã bật nước nóng cho bồn tắm.

“À đúng rồi! Túi này là cho em và Suzuha-chan đấy. Trong này có sushi do đồng nghiệp của anh, Aya-san, mua cho hai đứa. Em ấy còn nhắn ‘nhớ ăn nhé’. Còn túi này là mấy món tráng miệng anh mua ở cửa hàng tiện lợi. Anh sẽ để trong tủ lạnh, mấy đứa cứ ăn bất cứ khi nào bọn em muốn nhé!” (Haruto)

“Em vui lắm, nhưng… sao Aya-san lại làm vậy hả anh? Sushi đắt lắm, onii-chan lẽ ra nên từ chối đi chứ.” (Yuno)

“Tất nhiên là ban đầu anh có từ chối. Nhưng em ấy bảo muốn tặng làm quà để hai đứa vui.” (Haruto)

“Nếu chị ấy đã nói thế thì… thôi được rồi. Nhưng anh nhớ giúp em nhắn ‘cảm ơn’ đấy nhé.” (Yuno)

“...C-Cả em nữa…nhờ anh cả đấy…” (Suzuha)

“Được rồi! Vậy anh sẽ đi tắm sau khi nhắn tin xong.” (Haruto)

Cuộc trò chuyện ở cửa ra vào kết thúc tại đó.

Cả ba cùng đi vào phòng khách. Haruto đặt con rùa biển nhồi bông lên ghế sofa rồi cất hộp sushi cùng các món tráng miệng vào tủ lạnh.

“Được rồi, anh đi tắm đây. Hai đứa cứ thoải mái nhé. À, Suzuha-chan, còn một chuyện nữa!” (Haruto)

“D-Dạ!?” (Suzuha)

“Nếu em không phiền thì sau khi anh tắm xong, mình chơi cờ như đã hứa nhé?” (Haruto)

“V-Vâng, em rất sẵn lòng…!” (Suzuha)

“Tuyệt! (Haruto)

“Để em chuẩn bị bàn cờ giúp anh nhé.” (Yuno)

“Cảm ơn nhé! Vậy anh đi đây!” (Haruto)

Nói rồi, Haruto cầm điện thoại đi về phía phòng tắm.

Trong phòng khách chỉ còn lại Yuno và Suzuha. Hai cô gái nhanh chóng nhìn nhau đầy ẩn ý.

“Y-Yuno-chan… Haruto-oniisan anh ấy…” (Suzuha)

“Tớ cũng không ngờ luôn. Onii-chan mà lại đi chơi với con gái sao…” (Yuno)

Suy nghĩ của cả hai trùng khớp—bởi Haruto vốn dĩ không phải kiểu người có hứng thú với chuyện yêu đương.

Họ tròn mắt nhìn nhau.

“Nhưng xét theo hành động của ổng thì chắc chỉ là đồng nghiệp thôi. Onii-chan dở tệ khoản nói dối mà.” (Yuno)

“Ư-Ừm…” (Suzuha)

Suzuha thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại lẩm bẩm bằng giọng nhỏ xíu.

“…Nhưng đúng là Haruto-oniisan, trước khi tớ kịp nhận ra…” (Suzuha)

“Ư-Ừ thì, ổng là người bọn mình ngưỡng mộ mà… nên việc có người thích cũng không lạ đâu. Có điều, chắc ổng bận quá nên chưa dành thời gian yêu ai được thôi.” (Yuno)

Hai người đều biết Haruto có rất nhiều điểm tốt.

Cả Yuno và Suzuha đều nghĩ rằng “Thật kỳ lạ khi anh ấy vẫn còn độc thân”.

“Trước mắt thì, sao bọn mình không ăn món tráng miệng onii-chan mang về cho bình tĩnh lại nhỉ? Tiện thể kiểm tra xem sushi thế nào luôn.” (Yuno)

“Ư-Ừm.” (Suzuha)

Bây giờ đã khá muộn. Dù đã ăn tối, nhưng hai cô gái vẫn tò mò muốn xem thử.

Yuno mở tủ lạnh ra, Suzuha cũng ghé mắt nhìn vào.

Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Yuno mở nắp hộp sushi.

“Eh… Mấy miếng sushi này… gì mà sang trọng thế này…? Có cả cá ngừ béo, nhím biển, rồi còn được tẩm cả giấm đỏ, rắc vàng nữa chứ… C-Chắc là đắt lắm đấy!” (Yuno)

“T-Tớ chưa bao giờ thấy sushi sang chảnh như thế này…” (Suzuha)

Hai mươi miếng sushi lấp lánh, được sắp xếp một cách tỉ mỉ trong hộp.

Với những nữ sinh trung học như họ, chỉ nghĩ đến giá tiền thôi cũng đủ thấy hãi hùng. Nếu có thể, họ thà không nghĩ tới còn hơn.

“Aya-san chắc chắn là đã lừa onii-chan mang cái hộp này về rồi… Bình thường thì ổng sẽ chẳng bao giờ để chị ấy chọn thứ đắt tiền như vậy đâu…” (Yuno)

“Nói cách khác thì, chị ấy hiểu Haruto-oniisan khá rõ đấy nhỉ…” (Suzuha)

“Ừ, nếu không thì ổng đã chẳng chịu mang về rồi. Chắc lại bị dụ kiểu như ‘có phiếu giảm giá miễn phí’ hay gì đấy…” (Yuno)

Nhưng một hộp sushi xa xỉ thế này thì làm gì có chuyện miễn phí. Bình thường, họ không nghĩ Haruto là kiểu dễ bị lừa. Nhưng khi tưởng tượng lại, họ có thể hình dung được cảnh cậu bị dụ dỗ.

Vì Haruto hiền lành, trong sáng và thẳng thắn nên cũng khá dễ bị người khác qua mặt.

“Chị ấy chắc chắn có ý đồ với onii-chan luôn. Không đời nào một người không quan tâm đến ổng lại bỏ ra từng ấy tiền chỉ để mua đồ cho người nhà ổng đâu.” (Yuno)

“Ưm…” (Suzuha)

Suzuha khẽ kêu lên một tiếng yếu ớt như thể đồng tình với cô.

“Thôi, cứ gác chuyện này sang một bên đã. Vì Suzuha-chan sắp chơi cờ với onii-chan rồi, nên bọn mình không thể để ổng lo lắng được.” (Yuno)

“Ừ nhỉ, Yuno-chan. Tớ hiểu rồi…” (Suzuha)

Haruto có hơi chậm hiểu, nhưng lạ thay, cậu lại rất nhạy bén với những cảm xúc tiêu cực của người khác.

Để có thể vui vẻ tận hưởng khoảng thời gian bên nhau, họ quyết định không để cậu phải bận lòng.

“Vậy, Suzuha-chan, cậu muốn ăn món tráng miệng nào? Có thạch, pudding và bánh. Mỗi đứa được chọn hai món nhé.” (Yuno)

“T-Tớ chọn pudding…” (Suzuha)

“Vậy tớ cũng chọn pudding. Đây, của cậu này.” (Yuno)

“Cảm ơn cậu…” (Suzuha)

Yuno đưa hộp pudding cùng thìa nhựa cho Suzuha.

Sau đó, cả hai cùng ngồi vào ghế rồi vừa ăn vừa tiếp tục trò chuyện.

“…Này, tớ vừa nghĩ ra chuyện này. Onii-chan thật sự đã ôm con rùa nhồi bông to đùng đó đi vào cửa hàng tiện lợi sao? Bộ ổng không thấy ngại à?” (Yuno)

“Ờ, đúng ha… Chắc là anh ấy ngại lắm…” (Suzuha)

“Cũng mong là ổng không khoe khoang với nhân viên thu ngân… kiểu như lôi con rùa ra khoe.” (Yuno)

“Hehehe.” (Suzuha)

Trong đầu cả hai bỗng hiện ra hình ảnh Haruto bước vào cửa hàng với con rùa bông trên tay.

Cậu đã nghĩ gì vào lúc đó, chỉ có bản thân cậu mới biết được.

Nhưng nghĩ đến việc có thể cậu đã thấy xấu hổ nhưng vẫn quyết tâm mua nó, Yuno kích hoạt “chế độ không thể nói thẳng” của mình và buông một câu đùa nhẹ nhàng trong lúc nhấm nháp miếng pudding.

“Y-Yuno-chan.” (Suzuha)

“Hửm?” (Yuno)

“Aya-san là người như thế nào vậy…?” (Suzuha)

“Ừm… cuối cùng thì vẫn phải hỏi onii-chan mới rõ được, nhưng theo những gì tớ đoán được đến giờ thì chị ấy là người có tài chính mạnh và có lòng tốt. Chị ấy cũng có con mắt nhìn người khá tinh tường nữa.” (Yuno)

Việc Aya-san sẵn sàng mua sushi chỉ để làm họ vui. Việc cô nhận ra được những điểm tốt của Haruto.

Đó là cách Yuno đánh giá về cô gái này.

“…Ngoài ra, có lẽ Aya-san cũng rất được yêu thích nữa. Ý tớ là, onii-chan không phải kiểu người nghĩ ra chuyện sang chảnh như ‘Hãy đi thủy cung’ đâu, nên chắc đây là ý của chị ấy. Ngay cả cái tên của chị ấy cũng có ‘aura’ nữa kìa.” (Yuno)

“Đừng làm tớ lo lắng thêm nữa mà…” (Suzuha)

“T-Tớ đâu có cố ý! Cậu là người hỏi tớ trước mà, Suzuha-chan!!” (Yuno)

“Ư-Ừ thì…” (Suzuha)

“Haa… Không còn cách nào khác nhỉ?” (Yuno)

Suzuha cũng nghĩ giống như Yuno, nên mới lo lắng mà cất tiếng hỏi.

“Vậy thì hãy nghĩ đến điều gì đó tích cực đi. Suzuha-chan, cậu được onii-chan rủ đi chơi đấy nhé. Cậu vẫn còn nhiều cơ hội để xoay chuyển tình thế mà.” (Yuno)

“…Hả?” (Suzuha)

“Hửm?” (Yuno)

Yuno vốn mong đợi một phản ứng vui mừng, nhưng thay vào đó cô lại thấy Suzuha đơ người ra như chẳng hiểu cô đang nói về chuyện gì.

Thấy biểu cảm đó, chính Yuno cũng lúng túng “A…” một tiếng.

“Um, xin lỗi nhé, Suzuha-chan… Tớ quên chưa nói với cậu à…? Tụi mình sẽ đi mua sắm quần áo với onii-chan lần tới, nên tớ muốn hỏi xem cậu có muốn đi cùng không.” (Yuno)

“Tớ chưa được nghe gì về chuyện này hết…” (Suzuha)

“À… Vậy à… Tớ xin lỗi thật mà… Vì tớ háo hức chờ cậu đến chơi quá nên quên mất… Lẽ ra tớ nên nói với cậu sớm hơn…” (Yuno)

Nếu Yuno nói sớm, có lẽ Suzuha đã không bất an đến vậy, và cô cũng sẽ không bị những lo lắng quá lớn đeo bám.

Nhưng vì chưa được nghe về kế hoạch này, Suzuha đã vô tình để lộ ra tâm tư của mình.

“Vậy, cậu cố xếp trống lịch vào thứ Bảy nhé? Vì đó là ngày nghỉ của onii-chan, nên tớ nghĩ tụi mình sẽ đi vào hôm đó.” (Yuno)

“Ừm, được rồi.” (Suzuha)

Suzuha gật đầu rồi đưa muỗng pudding lên miệng.

Được biết rằng Haruto đã mời mình đi chơi khiến cô cảm thấy an tâm hơn hẳn.

So với lúc trước, tốc độ ăn pudding của cô đã nhanh hơn đáng kể.

“Tớ nói trước cho cậu này, tớ sẽ tạo cơ hội để hai người có thời gian riêng với nhau, Suzuha-chan.” (Yuno)

“C-Cậu đừng lo xa quá như vậy chứ… Chỉ cần được đi chơi cùng Haruto-oniisan là tớ đã vui lắm rồi…” (Suzuha)

“Hmm… Vậy là cậu không vui khi đi cùng tớ à? Tệ thật đấy…” (Yuno)

“Y-Yuno-chan, cậu xấu tính quá… Tớ đâu có ý đó đâu…” (Suzuha)

“Haha, đùa thôi, tớ đùa thôi mà.” (Yuno)

Khi thấy Suzuha đã bình tĩnh trở lại, Yuno lập tức trêu cô như mọi ngày.

Và thế là hai người tiếp tục nói rôm rả mà không chút ngắt quãng, họ vừa ăn pudding vừa trò chuyện trong hàng chục phút.

Bình luận (9)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

9 Bình luận

“C-Cậu đừng lo xa quá như vậy chứ… Chỉ cần được đi chơi cùng Haruto-oniisan là tớ đã vui lắm rồi…”
Em dựng cái flag thua cuộc to ngang cột cờ Lũng Cú rồi em ơi
Tầm này có chui vào nhà tắm đẩy láo chứ ko cứu nổi đâu
Xem thêm
Nói xog biết là thuyền chìm từ đầu r đấy:))
Xem thêm
Thuyền suzuha sẽ làm j đây
Xem thêm
Tôi đâyyyy
Xem thêm
Lên thuyền tiếp theo
Xem thêm