Quyển 03

Chương mở đầu: Twintail và ta.

Chương mở đầu: Twintail và ta.

Mềm mềm mại mại, thướt thướt tha tha, xoèn xoèn xoẹt xoẹt.

Twintail sao mà, kỳ thiệt đó.

Chọc chọc vào cổ, ngứa lắm cơ.

Thấy cứ là lạ, làm sao ấy.

Ngực cũng hai cái, liên quan chăng?

Kính mắt tròn tròn, y như ngực.

   

Nên mình mới mến, yêu người ấy.

Twintail xinh xắn, ngực lại bự.

Phong thái chiến đấu, đẹp vô ngần.

Nhăm nhe bé gái, mắt sáng rực.

   

Vì thế mà mình quyết định đuổi theo.

Lấy kim chỉ nam, twintail người ấy.

Kim chỉ nam dài thiệt là dài.

Đôi đường ray trải dài bất tận.

Chẳng dừng lại, một ga nào hết.

Tàu tốc hành, nhanh cực, siêu nhanh luôn.

Cứ thế, mình không ngừng theo đuổi người ấy.

   

Nhưng mà nha, mình vẫn yêu ngực.

Mình yêu twintail, mình yêu ngực.

Bởi vậy mình sẽ theo đuổi cả đôi.

   

Theo đuổi người tới tận cùng quả đất.

Theo đuổi người tới tận cùng vũ trụ.

   

Có là thế giới khác, em vẫn kiên tâm theo bước người.

   

“——Ôi…”

Đến khi nhận ra lệ đang lăn trên má mình, Owl Guildy vô thức ôm lấy quyển vở trong tay vào lồng ngực.

Khuôn mặt từa tựa cú vọ thoáng nhăn lại. Đây không phải hậu quả từ quá trình lão hóa, mà xuất phát từ nỗi cam chịu y dành cho cuộc đời.

Y từng hoang mang về ý nghĩa sống còn của chính mình, từng dặn vặt khi thấm thía thuộc tính mà bản thân hiến trọn cuộc đời sao thật quá mong manh, đến cái độ phải rời xa chiến trường một thời gian.

Cho dù có bị cưỡng ép triệu tập đến thế giới này, y vẫn chỉ sống qua từng ngày như một cái vỏ rỗng.

Vì vậy, với y, cuốn vở tình cờ nhặt được trên hành lang căn cứ lại hóa cuốn phúc âm vĩ đại không tưởng.

Một thanh kiếm tốt là thanh kiếm chỉ cần nhìn độ bóng của lưỡi gươm đã đủ nêu lên kinh nghiệm sa trường của chủ sở hữu. Một người nắm giữ <<Book>> (Thuộc Tính Văn Học) và dành trọn tình cảm cho kiểu phụ nữ thông tuệ như y, chỉ một khúc thơ này là quá đủ nêu lên phẩm cách của nữ tác giả, còn tường minh bằng bội lần mắt thấy tai nghe.

Hiển hiện trước mắt y, là một chốn lạc viên bao la bát ngát.

Có một ngôi nhà nho nhỏ tọa lạc giữa khu nghỉ mát tĩnh mịch, tắm mình trong ánh mặt trời dịu nhẹ và bao quanh bởi đủ các loại hoa thi nhau khoe sắc. Trên ban công, y bắt gặp một thiếu nữ thanh bạch khoác lên mình bộ váy một mảnh trắng muốt, cơ chừng đang mỉm cười hiền dịu trước tiếng hót líu lo của các chú chim non, và tự cô cũng ngâm lên về nỗi lòng trào dâng trong mình.

Cảnh sắc mà <<Poem>> (Thần Thi) này gợi lên cho y, cứ thế hiển hiện thật hư ảo.

“Dòng máu sục sôi tuôn chảy trong thân thể… Nhiệt huyết tuổi trẻ một thời quên lãng, hãy sống lại đi cho thật mạnh mẽ!!”

Miệng đôi đại pháo trên vai y lóe lên, đôi cánh nhăn nheo sải ra thật hùng cường, hướng thẳng lên tận chốn cao xanh.

Thời khắc ấy, vị chiến binh thầm lặng được ca tụng là trí võ song toàn, Owl Guildy đã phục sinh.

“Một thế giới đã dưỡng thành được người đủ khả năng sáng tác khúc <<Poem>> (Thần Thi) này, nhất định <<Book>> (Thuộc Tính Văn Học) cũng phải tỏa sáng đến chói lòa!”

Quyết tâm đã được củng cố, tay cầm theo quyển vở, Owl Guildy cất bước đi dọc hành lang căn cứ.

   

Mà không hề hay biết—— thứ đó là kết tinh của lòng phẫn uất, là chấp niệm mãnh liệt của người phụ nữ được cô đọng thành lời văn chứ chẳng hề tinh khôi gì sất.

Và rằng… thứ y đang cầm trên tay là áng thơ bi tráng thấm đẫm máu tươi được Kẻ Hành Quyết tương phản hoàn toàn với khái niệm “thanh bạch” thảo nên, trong một chốn lạc viên nơi eroge thi nhau khoe sắc thay vì hoa cỏ như y tưởng tượng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!