Thành phố thương mại Evona, nằm không quá xa khỏi địa phận của giáo hội, luôn nhộn nhịp với lượng người qua lại đông đúc, phần lớn nhờ vị trí địa lý gần kề với thủ đô.
Không khí nơi đây lúc nào cũng rộn ràng, đầy sức sống.
Những tiếng rao ồn ào của các thương nhân mời gọi khách mua hàng càng làm bầu không khí trở nên náo nhiệt hơn nữa.
Và giữa dòng người tấp nập ấy, có một đôi nam nữ đang sải bước trên đường chính.
Từ góc nhìn của những người qua đường, họ là một cặp khó có thể không chú ý—
Ngay cả những thương nhân đã quá quen với cảnh giới quý tộc cũng không khỏi ngoái nhìn họ.
Trước tiên, là cô gái.
Cô sở hữu vẻ ngoài thanh thuần và duyên dáng.
Mái tóc dài, bồng bềnh màu xanh da trời nhạt lấp lánh dưới ánh nắng, tôn lên gương mặt rạng rỡ.
Từng đường nét trên khuôn mặt nhỏ nhắn được sắp xếp một cách tinh tế đến mức dù cô không hề cố ý, ánh mắt người khác cũng bị thu hút như bị thôi miên.
Khí chất cô tỏa ra chính là sức sống tự nhiên từ đức mẹ.
Cô bước đi với dáng vẻ ngay ngắn, thi thoảng mỉm cười dịu dàng, có lúc lại đỏ mặt bối rối, và đôi khi hờn dỗi bặm môi—tất cả cứ thế lặp đi lặp lại, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tươi mới.
Nhìn cô, người ta có cảm giác như đang ngước nhìn một bầu trời trong xanh không gợn mây—cảm giác ấy vẫn hiện hữu ngay cả khi cô cố gắng tỏ ra nghiêm nghị.
Có lẽ cô đang giảng giải điều gì đó?
Đi cùng cô, người đàn ông với vẻ mặt khó chịu lại mang một không khí hoàn toàn đối lập.
Ở anh toát lên sự lạnh nhạt và xa cách.
Mái tóc đen bù xù, phất phơ theo gió, đôi mắt xanh thẳm ánh lên nét u sầu khó tả.
Sống mũi thẳng, môi mỏng, dù nét mặt dịu dàng nhưng cách anh đứng, dáng đi lại thấp thoáng vẻ bất cần.
Ánh mắt anh lúc nào cũng lơ đãng, dường như chẳng mấy quan tâm đến thế sự, tỏa ra một khí chất bí ẩn.
Chỉ khi cô gái bên cạnh cất lời, anh mới bừng tỉnh, ánh mắt quay về hiện thực—và chính điều đó lại khiến người ta có cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ.
Mỗi lần anh mở miệng, cô gái lại giật mình nấc cụt, rồi trừng mắt lườm anh đầy oán trách nhưng vẫn rực rỡ vẻ đáng yêu.
Những người xung quanh nhìn họ, ai cũng nghĩ thầm trong lòng:
‘Ahh, đúng là một cặp đôi trời ban.’
‘Hẳn là đang tận hưởng quãng thanh xuân đây mà.’
‘Ôi tuổi trẻ…’
Từ xa, trông họ chẳng khác nào nhân vật bước ra từ một vở hài kịch (romcom).
Nhưng, giống như hầu hết các vở hài kịch—
Nếu để ý kỹ hơn, họ lại đang trải qua một bi kịch nho nhỏ.
Không, chính xác thì chỉ có một người trong họ đang đối diện với bi kịch đó.
_______
“Cấm tiệt sách người lớn! Dù người có nài nỉ thế nào, thần cũng sẽ không cho phép!”
“Sách khiêu dâm. Với cả, ta chỉ định xem thử thôi mà.”
“Đó mới chính là vấn đề đấy! Thậm chí cả xem thử cũng không được!”
“Vậy ta phải làm gì đây? Anh cứ kìm nén mãi như vậy, lỡ đâu nó bùng nổ thì sao?”
“B-Bùng nổ!? Cơ thể thần không yếu ớt đến mức đó…!”
“Mộng tinh.”
“Eek!”
Usher giật nảy người như bị điện giật.
Bersia—người đã đề nghị ra ngoài để mua quần áo mới hoặc vài cây nến thơm—rốt cuộc lại chỉ chăm chăm vào cuốn sách khiêu dâm mà cô nhắm từ đầu.
Dĩ nhiên, Usher biết cô chỉ đang đùa.
Nhưng trong lòng anh lúc nào cũng thấp thỏm, sợ rằng lỡ đâu cô thật sự mua thì sao.
Ánh mắt anh dán chặt vào cô, thần kinh căng như dây đàn.
‘Hôm nay mình nhất định sẽ không để cô ấy đùa giỡn như mọi lần nữa!’
…Và, như thường lệ, anh lại thất bại một cách thảm hại.
Mỗi phản ứng của anh đều phản bội ý chí bản thân, khiến anh vừa bực bội với chính mình, vừa bất lực trước sự trêu chọc không ngừng của cô.
Vào ngày hôm đó—
Khi cơn bực bội lên đến đỉnh điểm và nỗi lo sợ rằng bản thân sẽ hóa thành một kẻ gắt gỏng bắt đầu lớn dần trong lòng—
Usher đã hạ quyết tâm.
“Đi nhanh lên! Nắm lấy tay thần! Cấm người la cà đến mấy chỗ đó! Chúng ta sẽ giải quyết xong việc và về thẳng!”
“Tính chiếm hữu kinh quá nhỉ? Xem ra anh cũng tình cảm phết. Tiện thể muốn đan tay vào nhau không?”
“Aaaah…! Không phải vậy!!”
Usher hoàn toàn kiệt quệ.
Với khuôn mặt đỏ bừng, Usher cắn răng, cuối cùng quàng tay cô vào tay mình, kéo thẳng tới cửa tiệm quần áo.
Dĩ nhiên…
“Ngực của anh đang chạm vào tay ta đấy.”
“Đó… đó là ngực của người…!”
“Anh ngại nhắc đến ngực à? Sao cứ lí nha lí nhí vậy? Nói to rõ ràng xem nào. ‘Ngực.’”
“Ghhrr…!”
Không dễ dàng gì.
“Ah… đầu dưới đang biểu tình kìa…”
“Thôi đi mà…!”
Phải, đúng là chẳng dễ dàng gì.
Liệu đã bao giờ anh kiệt sức chỉ vì một lần đi mua sắm như vậy chưa?
Ít nhất là trong ký ức của Usher, trừ những lần săn lùng dị giáo, anh chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi đến thế chỉ sau một ngày.
Nói cách khác—
Chỉ đơn giản là ra ngoài cùng Bersia thôi cũng mệt chẳng khác gì truy quét tà giáo.
Đến mức Usher bắt đầu tự vấn về chính mình.
***
Sáng hôm sau, anh mở mắt dậy, vẫn nằm trong phòng của cô.
Miệng hé mở, mắt còn lờ đờ vì buồn ngủ, Usher nhìn trần nhà.
Một cảm giác thất vọng nhàn nhạt khi nhận ra cơ thể của mình vẫn chưa trở lại.
Dẫu vậy, tấm ga trải giường bằng lụa dưới lưng cũng mang lại chút dễ chịu.
Anh nằm đó, chớp mắt, để mặc cho suy nghĩ lơ đãng trôi đi.
Dun dun!
Đột nhiên, Darin thò đầu vào sát mặt anh.
“Kya!”
“Huh…?”
Usher giật nảy người.
Khuôn mặt cô gái quá gần khiến tim anh đập loạn.
Darin vội che miệng, như thể muốn xin lỗi vì đã làm anh giật mình.
Usher chỉ biết lắc đầu và cười gượng.
Ah, đây là một trong những chuyện anh vẫn chưa thể quen.
Anh đã cố làm theo lời khuyên của Bersia, cố hành xử bề trên hơn…
Nhưng Darin hoàn toàn phớt lờ nỗ lực của anh, cô cứ tiếp tục rút ngắn khoảng cách giữa hai người mỗi ngày.
Ngay lúc đó, anh lại nhớ tới lời Bersia.
— Chẳng phải do bản chất anh quá thảm hại sao?
— Rút lại lời đó ngay!
Phải rồi.
Chính cô đã bảo anh “thảm hại”.
Tự dưng thấy xúc phạm bởi nó, Usher hắng giọng lớn “E hèm!” rồi quay đầu đi chỗ khác.
Phải mất bao lâu để anh nhận ra rằng dáng vẻ ngượng ngùng và vụng về đó lại vô cùng dễ thương trong mắt Darin?
Chỉ có mỗi mình Usher vẫn không hay biết…
Khoảng cách giữa hai tâm hồn đã dần thu hẹp lại từng chút một.
Trong khi anh vẫn cứ giống như một thiếu nữ mới lớn, cố gắng ra vẻ chín chắn và thanh tao.
“Thánh Nữ, giờ thần chuẩn bị nước tắm cho người được chứ?”
Darin hỏi, nở nụ cười rạng rỡ.
Dù Usher cảm thấy giọng điệu của cô có phần trịch thượng, anh vẫn khẽ gật đầu.
Con người, dù sao đi nữa, cũng là loài dễ thích nghi.
Ban đầu, anh từng nhắm chặt mắt, run rẩy vì xấu hổ mỗi lần bị Darin kỳ cọ sạch sẽ như vậy. Nhưng giờ đây, anh đã dần quen với việc được chăm sóc tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Dĩ nhiên, anh vẫn chưa từng tận mắt nhìn thấy thân thể trần trụi của Bersia.
Đó là lời thề mà anh tự hứa với chính mình, với tư cách là một hiệp sĩ.
Nước ấm khiến cơ thể anh dần thả lỏng.
Khi tâm trí buông xuôi, việc tắm rửa cũng kết thúc nhanh chóng.
Quần áo chỉnh tề được mặc lên người.
Ban đầu, việc có người khác chải chuốt cho mình khiến anh ngượng chín mặt.
Nhưng giờ, anh đã biết ơn vì có người giúp mình chăm chút vẻ ngoài, nhất là khi anh không biết làm những chuyện đó.
Khi Darin chải tóc cho anh, mí mắt Usher dần trĩu xuống.
Anh cố mở to mắt, gồng mình chống lại cơn buồn ngủ đang ập đến.
‘Hình như cơ thể của Bersia rất cần ngủ vào buổi sáng…’
Việc thức dậy đúng giờ mỗi sáng và tuân thủ lịch trình vốn dĩ quen thuộc với anh giờ đây trở nên khó khăn vô cùng.
Nhưng anh không thể để bản thân sa ngã vào sự lười biếng—
Nếu không, anh sẽ chẳng khác gì một kẻ lười nhác vô tích sự.
Khi Darin hoàn thành việc chải tóc, Usher đứng dậy.
Và ngay lúc đó, anh cảm nhận được một điều khác thường.
“Ngài Hiệp sĩ vẫn chưa tới à?”
“Hmm, thưa vâng.”
Bersia vẫn chưa xuất hiện.
Đúng là cô lúc nào cũng mang vẻ ngái ngủ, nhưng giờ này cô luôn có mặt ở đây.
Lẽ nào có chuyện gì đã xảy ra?
Một nỗi lo mơ hồ len lỏi vào suy nghĩ của Usher.
Có thể lắm chứ?
Dù giờ họ đã hoán đổi thân xác, nhưng cuộc sống của Bersia vốn dĩ khá khép kín, hiếm khi vướng vào rắc rối với người khác.
Nhưng cuộc đời của Usher thì khác.
Anh có nhiều mối quan hệ xã hội, sống trong doanh trại và quen với cuộc sống tập thể.
Chỉ cần một sự cố ngoài ý muốn, có thể xảy ra bất cứ lúc nào… tất cả sẽ đổ bể.
‘Chẳng lẽ…?!’
Họ đã bị phát hiện rồi sao!?
Một cơn sóng hoảng loạn trào lên.
Tim đập thình thịch, Usher quay ngoắt người, cuống quýt chuẩn bị rời đi.
“T-Ta ra ngoài một lát!”
“Huh? Nhưng ngài Hiệp sĩ vẫn chưa—”
“À không, ta quên mất hôm nay mình có việc ở doanh trại!”
Bỏ lại Darin phía sau, Usher bước nhanh ra khỏi phòng.
Dù đang vội vàng, anh vẫn cố giữ dáng đi bình tĩnh như thường lệ—
Một biểu hiện cho thấy anh vẫn còn giữ được chút lý trí.
Trong đầu anh, hàng loạt viễn cảnh xấu nhất cứ lần lượt hiện ra.
Khi đang mải nghĩ cách đối phó cho từng trường hợp, anh đã đến nơi.
Và rồi, anh khựng lại.
“Ah…!”
“Haa…”
Phía sau một cột đá gần sân tập, vài nữ tu sĩ đang đỏ mặt, ánh mắt mơ màng.
Chuyện gì thế này?
Usher nheo mắt, dõi ánh mắt theo hướng nhìn của họ.
Và rồi, anh thấy.
‘Thánh Nữ…?’
Trong chính cơ thể của anh—Bersia—đang ở đó.
Mồ hôi nhễ nhại, Bersia cau mày, bực dọc hất mái tóc ướt dính vào trán ra sau.
Buổi sáng hôm nay là buổi huấn luyện chung.
Nhưng tại sao Bersia lại ở đây?
Sự bối rối lấp đầy tâm trí Usher.
Trong khi đó, các nữ tu sĩ phía sau cứ mãi thở dài mơ mộng khi nhìn Bersia.
“Đã mắt phết…”
“Huh… Trước giờ ngài Trevion có thế này đâu?”
“Cảm giác… khác hẳn.”
“Ừm… trước đây tớ đâu có để mắt tới ngài ấy.”
“Trông… nam tính hơn nhỉ?”
Thình!
Không hiểu sao, tim Usher đau nhói.
Thật khó để chấp nhận cảm giác như thể lòng tự tôn đàn ông của mình vừa bị giáng một đòn chí mạng.
Anh đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào Bersia, gương mặt bàng hoàng.
Bersia nhíu mày, mồ hôi ướt đẫm, bàn tay vuốt tóc ra sau, thở dài nặng nề—
Tất cả tạo nên một hình ảnh khiến Usher có cảm giác mất mát khó tả.
‘Cô ấy… chẳng phải chỉ đang chật vật thôi sao?’
Một hiệp sĩ thực thụ—một người đàn ông đích thực—
Lẽ ra phải đón nhận buổi huấn luyện với nụ cười sáng lạn,
Khích lệ đồng đội mệt mỏi và dẫn dắt họ bằng tấm gương của mình chứ?
Không phải như vậy mới là nam tính à?
Dĩ nhiên, Usher không thể nói điều đó với các nữ tu sĩ.
Anh cũng chẳng đủ can đảm để biện hộ cho bản thân.
Sự xấu hổ sẽ giết chết anh mất.
Cuối cùng, Usher chỉ có thể đứng nhìn Bersia và nhóm nữ tu sĩ từ xa, nghiến chặt răng, môi mím chặt, cả người run lên vì tức tối và bất lực.
Và rồi…
“Thưa Thánh Nữ.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến Usher giật bắn người, vai khẽ run.
Một người mà anh chẳng muốn đối mặt nhất vào lúc này đang đứng ngay phía sau.
Anh từ từ quay đầu lại với tia hy vọng mong manh rằng mình đã lầm.
Nhưng hiện thực luôn tàn nhẫn.
“N-Ngài Chỉ huy Hiệp sĩ…?”
“Vâng. Nếu có thể, tôi muốn mời người trò chuyện riêng một lát.”
Đó chính là ngài Whale, Chỉ huy tối cao của Thánh Hiệp Sĩ Đoàn.
‘Chết rồi…!’
Toàn thân Usher cứng đờ, hoảng loạn.
“…Chúng ta nên tìm một chỗ kín đáo hơn để nói chuyện chứ?”
Ngài Whale hỏi với vẻ cẩn trọng, để ý thấy ánh mắt của Usher đang liên tục dao động hai phía.
Vì lý do nào đó, đôi mắt ông khi nhìn Usher nheo lại đầy nghi hoặc.


2 Bình luận