B.A.D. [7] Mayuzumi chẳng màng tới nỗi đau buồn của con rối
V7 Câu chuyện III
0 Bình luận - Độ dài: 10,771 từ - Cập nhật:
V7 Câu chuyện III
-----
Nay Yuusuke nấu ăn.
Anh ấy nấu món cà ri.
Anh ấy nói mình cho quá nhiều nước và nguyên liệu thì cứng, cơ mà nó vẫn ngon lắm. Theo lời Yuusuke thì cà ri thực sự còn ngon hơn nhiều, nhưng mình không thể hiểu ý anh ấy muốn nói. Nếu đồ ăn có tên giống nhau thì làm sao vị có thể khác nhau được?
Yuusuke luôn luôn đối xử và chăm sóc tốt cho mình.
Mình hiểu ý nghĩa thực sự của từ “trân trọng”, nó trái ngược với “giết chóc”.
Nhưng mà, có những chuyện Yuusuke không biết cũng như có những chuyện mình đã quên.
Và, điều đó khiến mình vừa buồn vừa sợ, vì mình biết một người đã được định sẵn là gì đó không thể là bất cứ gì khác. Kể cả khi họ cố gắng thay đổi thì họ cũng không thể thực sự thay đổi.
Ta có thể cố gắng trở thành thứ gì đó khác, nhưng ta sẽ không bao giờ có thể trở thành thứ đó.
Tuy nhiên, nhỡ mình có thể nhớ ra mọi thứ mình đã quên thì sao? Nhỡ mình có thể hiểu tại sao mình lại trở thành người như hôm nay thì sao? Mình có thể trở thành ai đó khác không? Mình biết câu trả lời là không, vì mình không thể nhớ lại những ký ức đã mất đó.
Cơ mà, nếu có thể nhớ lại và trở thành người mình muốn trở thành thì mình có lẽ có thể trở thành Hirugao của Yuusuke.
-----
Con cáo vẫn ở trong chuồng còn con chó chọn bị xiềng xích.
Cuộc đàm phán giữa Maihime và Mayuzumi không diễn ra tốt đẹp, song những chuyện đó không có ảnh hưởng lớn tới cuộc sống thường nhật của tôi.
Sự yên bình mà đáng lẽ đã bị sự thức tỉnh của con cáo phá hủy vẫn còn. Hành động của Maihime rất có thể sẽ khiến hắn thoát ra, cơ mà sợ hãi cũng chẳng để làm gì.
Con cáo không định thoát ra và Mayuzumi cũng không muốn hắn ra ngoài. Bây giờ đây, tôi chỉ cần phải tin tưởng họ mà thôi.
Dù không định giết con cáo, tôi luôn luôn mang theo chiếc chìa khóa bên mình. Hiện tại, nó đang nằm trong túi áo ngực trên áo khoác của tôi, là thứ nhắc tôi về sự hiện diện của con cáo.
Con cáo đã tỉnh dậy, song chẳng có gì thay đổi cả. Cảm giác nhẹ nhõm ngọt ngào khiến tôi quên đi một điều.
Sự yên bình có thể dễ dàng kết thúc. Sự yên bình có thể bất ngờ bị phá vỡ.
Tôi đổ súp cà ri vào những chiếc cốc chịu nhiệt. Tôi đảm bảo chia đều những lát cà rốt hình ngôi sao vào từng cốc.
Yuusuke đã mang cà ri cậu ấy nấu hôm qua còn thừa, nồi và đồ tới. Tôi chỉ thêm nguyên liệu vào thôi. Dù cậu ấy nghĩ đây là một thất bại, cơ mà tôi thấy nó không hề có vị tệ. Tôi thêm thắt một tí, rắc phô mai lên trên rồi cho vào lò nướng.
Một mùi hương đậm đà tràn ngập khắp căn bếp văn phòng, lấn át mùi sô cô la ngọt ngào.
Sau khi đặt cốc súp lên khay, tôi đi tới phòng ngủ của Mayuzumi. Mayuzumi đang ở phòng khách, song tôi lờ cô ấy đi. Ngay khi mở cửa phòng cô ấy, một con búp bê suýt bay vào mặt tôi.
“Đừng ném như thế”, Yuusuke mắng. “Em làm hỏng nó mất”.
“Em không muốn. Em ghét búp bê!” Hirugao kêu lên. “Hửm? Odagiri!” Cô nhìn lên tôi.
Tôi mỉm cười và giơ khay lên. “Xong rồi này”.
Yuusuke và Hirugao há hốc vì kinh ngạc, đặc biệt là mắt Hirugao đang lấp lánh.
Tôi ngồi xuống và đưa cốc cho họ. Hirugao nắm chặt thìa. Giống như một con chuột phấn khích, cô cắm thìa vào phô mai, song Yuusuke đã nắm lấy gáy áo của cô.
“Ăn uống từ tốn nào”, cậu nói. “Em sẽ bị bỏng đấy. Hiểu chưa?”
“Hừm… Em hiểu rồi! Em sẽ ăn uống từ tốn!” Hirugao gật đầu vài lần.
Yuusuke buông tay và cô cẩn thận cầm cốc lên. Cô cắm thìa qua lớp phô mai, khiến hơi nước nóng bốc lên. Màu vàng nhạt dính vào thìa. Cô thổi vài lần rồi nhét hết cả thìa vào mồm. Tuy nhiên, đồ ăn vẫn chưa nguội đủ; cô liên tục há mồm và giãy chân.
“Nói rồi mà. Nào nào, há mồm ra và thổi đi. Đúng rồi”. Yuusuke quay sang tôi. “Xin lỗi vì đã làm phiền anh, Odagiri-san. Anh chỉ sửa một tí mà nó đã ngon thế này rồi”.
“Nó ngon sẵn rồi mà”, tôi trả lời. “Rau củ vẫn hơi cứng, cơ mà vị ngon lắm. Tôi không biết cậu nấu được súp cà ri đấy”.
Trước đây, Yuusuke đã nói mình có thể nấu cà ri. Dù đây là một loại hơi khác, cậu ấy đã không nói dối.
Tuy nhiên, Yuusuke lắc đầu. “Ờ, đây thực ra phải là cà ri thường thôi. Không phải súp cà ri”, cậu nói, khuấy phần đồ ăn trong cốc.
Tôi nhìn vào trong cốc. Chất lỏng loãng bên trong rung động. Không có thứ gì dính vào thìa ngoài phô mai và rau củ.
“Ừm, có món gọi là súp cà ri”, tôi nói gượng.
“Và tôi không định nấu súp cà ri. Nói mình có thể nấu cà ri là nói quá. Chẳng hiểu sao nó cứ loãng ấy. Tôi đã dùng sốt roux mua ở cửa hàng. Sao mà như thế được nhỉ?”
“Về cơ bản là cậu thất bại rồi, cơ mà sao vị lại không nhạt thì đúng là bí ẩn thật”.
Hirugao tiếp tục ăn. Cô ăn hết phô mai trước và không biết làm gì với cà rốt. Bầu không khí trong căn phòng rất thoải mái.
Nhưng mà, ngay bên ngoài cửa, bầu không khí đang tràn ngập căng thẳng.
Có một lý do tại sao chúng tôi lại đang trốn trong phòng ngủ của Mayuzumi.
Tôi mở hé cửa để xem tình hình phòng khách. Mayuzumi vẫn đang ngồi bắt chéo chân, ăn một miếng sô cô la với vẻ mặt cáu kỉnh.
Hai khuôn mặt quen thuộc đang ngồi đối diện cô ấy. Tôi thấy một màu trắng khác với màu trắng của Maihime.
Mái tóc đen gọn gàng xõa xuống tấm lưng mặc kimono. Sự tương phản rõ rệt giữa trắng và đen gợi lên hình ảnh một tờ giấy và một cây bút lông. Bên cạnh cô ấy là một cậu trai đang khom lưng, liên tục lo lắng nhìn trái phải, thi thoảng giật mình vì sợ hãi.
Shirayuki và Yukihito. Nay họ lại tới văn phòng.
Dù thường thì tôi không cần phải trốn Shirayuki và Yukihito, song tình hình lần này rất khác. Shirayuki đang tới thăm Mayuzumi với tư cách là tộc trưởng gia tộc Minase và sự hiện diện của tôi có thể làm gián đoạn buổi họp của họ. Mayuzumi bảo tôi ở trong phòng cô ấy cùng hai người tình cờ tới là Yuusuke và Hirugao lâu nhất có thể.
Shirayuki và Yukihito đang yêu cầu được gặp con cáo.
Mayuzumi từ chối yêu cầu của họ với vẻ mặt nghiêm túc. “Tôi hiểu lý do cô muốn gặp anh ta. Anh ta từng giam giữ cô nên cô muốn hỏi tại sao anh ta không bao giờ muốn ra ngoài nữa. Tuy nhiên, cô nên từ bỏ ý định đó đi”. Giọng cô rất lạnh lùng.
Mayuzumi cầm một miếng sô cô la từ hộp giấy lên. Miếng sô cô la có hình một ký tự kanji biến mất vào trong miệng. Trông như cô ấy đang ăn chữ từ một tờ giấy.
Tôi nghe thấy tiếng mở và gập quạt. Từ chỗ đang đứng thì tôi không thể thấy Shirayuki viết gì, song phản ứng của Mayuzumi đã cho tôi câu trả lời.
Mayuzumi thở dài và lắc đầu. “Dẫn người từ gia tộc Minase vào sâu trong dinh thự Mayuzumi thì khó lắm và kể cả khi cô và con cáo gặp được nhau, tôi không nghĩ cô sẽ có câu trả lời mà cô thấy thỏa mãn. Hai người không hợp tính và cô cuối cùng cũng sẽ chỉ cảm thấy khó hiểu. Tôi nói lại này: bỏ đi”.
Shirayuki viết gì đó lên quạt và giơ cho Yukihito đọc chứ không phải Mayuzumi. Cậu có vẻ bối rối. Shirayuki gật đầu và cậu nhanh chóng đứng dậy rồi chạy hết tốc lực về phía tôi, đôi mắt ngấn lệ lấp lánh.
Shirayuki giơ quạt lên và khẽ cúi đầu. “Xin hãy chăm sóc cậu ấy”.
Yukihito lách vào phòng ngủ, vai run rẩy. Cậu không thể chịu được bầu không khí căng thẳng. Yuusuke và Hirugao khó hiểu ngẩng đầu lên.
“Ơ, Yukihito đấy à?” Yuusuke nói. “Sao thế? Họ thảo luận xong rồi à?”
“Anh ấy là ai vậy?” Hirugao hỏi.
Yukihito lắc đầu. Mayuzumi và Shirayuki chưa nói chuyện xong, cơ mà sự có mặt của cậu dường như là không cần thiết nên Shirayuki đã nhờ tôi chăm sóc cho cậu.
Yukihito ngồi phịch xuống sàn. Yuusuke chọc vào đầu cậu còn Hirugao tò mò chạm vào vai cậu. Mắt Yukihito hơi mở to. Cậu nhìn chằm chằm vào nụ cười ngây thơ của Hirugao rồi hướng ánh mắt sang Yuusuke.
“B-Bắt cóc…”
“Cậu nói gì cơ?!” Yuusuke túm lấy cổ Yukihito, siết cổ cậu. Tôi gõ vào đầu Yuusuke rồi nhìn quanh căn phòng.
Trong đây không còn gì để làm. Đồ ăn đã hết và không có gì để chơi. Có ba người quen trong phòng.
Chỉ có một giải pháp mà thôi.
“Cơ hội tốt đấy. Sao chúng ta không đi đâu đó nhỉ?”
Ba người họ bất động tại chỗ. Họ chớp mắt nhìn tôi. Vài giây sau, họ hò reo.
Nhìn nụ cười của họ, tôi gật đầu. Họ vẫn còn là trẻ con.
Tôi gom những chiếc cốc rỗng và đặt lên khay.
Tôi cần phải rửa bát trước.
-----
“Thế chúng ta làm gì ở căn hộ của anh vậy? Nơi này tồi tàn quá”.
“Chúng ta không tới đây chơi”, tôi trả lời. “Tôi quên thẻ và không mang theo tiền mặt. Tôi sẽ đi lấy thẻ nên là đợi ở đây một chút”.
Tôi bỏ Yuusuke lại và đi lên cầu thang căn hộ. Cầu thang rỉ sét của Maison de Nanase [note86241]kêu kẽo kẹt với mỗi bước chân. Ba người họ quyết định đi theo tôi thay vì đợi ở bên ngoài.
Cạch.
Tôi mở khóa và mở cửa, để cho bầu không khí bụi bặm ùa ra. Vào mùa đông, bên trong rất lạnh. Tôi bước tới, cố nhớ xem mình để thẻ ở đâu. Nếu nhớ không nhầm, tôi đã để nó vào trong hộp đựng đồ có giá trị cùng với sổ ngân hàng. Tôi mở ngăn kéo tủ quần áo dưới cùng, bên trong đã bị chiếm một phần không gian bởi một chiếc bình chữa cháy.
Và rồi, có thứ gì đó nhảy ra từ bên trong.
Một vật màu đen vụt qua tầm nhìn của tôi và lẩn vào góc phòng.
Mắt tôi mở to và tôi bất động. Có gì đó đã xâm nhập vào căn hộ của tôi và trốn trong tủ quần áo. Chắc là mèo hay gì đó, cơ mà chẳng hiểu sao tôi lại không thể quay đầu.
Tôi cảm thấy bất an vô cùng. Tôi cảm giác nếu quay lại thì sự yên bình sẽ vỡ tan thành triệu mảnh.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân bình bịch. Ba người họ vào căn hộ khi đã phát ngán trong lúc chờ. Hirugao kêu lên vui sướng khi cô mở tủ lạnh và tôi nghe thấy giọng Yukihito kêu cô dừng lại. Tuy nhiên, tôi không thể quay ra nhìn họ. Yuusuke chạy tới chỗ tôi khi tôi đứng yên như bị hóa đá.
“Anh đang làm gì vậy? Odagiri-san? Có chuyện gì à? Khoan, hảaaaaaaaaaaaaaa?!”
Khả năng sinh vật bí ẩn là một con mèo đã hoàn toàn bị nghiền nát.
Tôi phải làm gì đây? Tôi không muốn quay lại.
Yuusuke đứng đó im lặng, không thốt ra lấy một lời. Sau một hồi, nỗi sợ gặp phải thứ gì đó đáng sợ đã lấn át nỗi bất an khi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nếu đây là một cảnh trong phim kinh dị, hành động tiếp theo của tôi sẽ dẫn tôi xuống mồ. Biết điều này, tôi từ từ quay đầu.
Thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là Yuusuke. Cậu đang chỉ về một chỗ trong phòng với đôi mắt mở to. Có một thứ màu đen ở đó và tôi không biết nó là gì.
Hình dạng của nó không giống với bất kỳ sinh vật nào trên đời này, gần như được tạo ra hoàn toàn từ những đường thẳng.
Sau vài giây, tôi nhận ra nó là thứ mà tôi đã từng thấy nhưng lại không muốn gặp lại thêm lần nào nữa.
Nó là ‘thần’ do Yukihito tạo ra.
Tôi giơ một ngón tay run rẩy lên và chỉ vào ‘thần’ ở góc phòng. Sự hoang mang và cơn sốc khiến tôi không phát ra lấy một âm thanh nào. Mồ hôi túa khắp người. Tôi hít lấy vài hơi.
Và rồi, tôi hét lên.
“Còn nữa kìa!!!”
-----
‘Thần’ là một sinh vật kỳ lạ do Yukihito tạo ra.
Năng lực của gia tộc Minase là hiện thực hóa những ký tự họ vẽ ra. Chữ hổ sẽ biến thành một con thú sống và một người sở hữu năng lực mạnh mẽ như Shirayuki có thể tạo ra những sinh vật phức tạp hơn như là rồng.
Tuy nhiên, không thể tạo ra một vị thần.
Mỗi khi một người sở hữu năng lực vẽ chữ ‘thần’, sẽ có một trong hai kết quả: một là không có gì thay đổi, hai là sẽ có thứ sinh ra dựa trên quan niệm cố hữu về một vị thần của người thi triển. Còn khi Yukihito vẽ chữ ‘thần’, một sự kiện không thể lý giải sẽ xảy ra: chính ký tự thần[note86242] sẽ trở thành một thực thể sống. Tôi nhớ lại nó kỳ quái như nào khi nó đi loanh quanh.
‘Thần’ trước đây đã chạy đi đâu đó, nhưng giờ chẳng hiểu sao nó lại ở trong căn hộ của tôi và đã gia tăng số lượng.
Ừm, thực ra nó không gia tăng số lượng mà là chia thành nhiều mảnh nhỏ hơn và mỗi mảnh nhỏ lại chia thành bản nhỏ hơn nữa. Cơ mà, về cơ bản là chúng vẫn đang gia tăng số lượng.
“Sinh ra, tái sinh và sinh sản”, Yuusuke lẩm bẩm.
“Ngậm mồm đi!” Tôi quát. “Đừng nói gì nữa. Vì nó thực sự là thật nên mới đáng sợ”.
Tôi vô thức rút một điếu thuốc từ trong túi và châm lửa. Tâm trí tôi đang rối bời. Không giống Mayuzumi, tôi không sợ ‘thần’, nhưng não tôi không thể ngay lập tức xử lý tình huống bất ngờ và lố bịch.
Khi rít một hơi, tôi nghe thấy một giọng nói từ phía sau.
“A…”
Yukihito đang đứng đó và ôm Hirugao. Họ có cùng chiều cao nên Hirugao đang lê chân trên sàn. Cô đang ăn bánh mì đã lấy được từ trong tủ lạnh của tôi.
“Cậu bình tĩnh thế!” Yuusuke kêu lên, đấm tấm chiếu tatami. Cậu ấy dường như cũng đang bàng hoàng.
Những ‘thần’ nhỏ quằn quại và chạy điên cuồng trước mặt chúng tôi như một đàn kiến còn cơ thể chính nằm yếu ớt bất động.
“L-Làm gì với chúng đây?” Tôi hỏi.
“Đừng có nhìn tôi”, Yuusuke nói. “Tôi chưa từng tưởng tượng chúng sẽ nhân bản như này”.
Tôi dập điếu thuốc và dụi vào gạt tàn di động. Tôi không biết xử lý đám ‘thần’ như nào
Đột nhiên, Yukihito hành động. Cậu đi vào bếp và lấy gì đó gần tủ lạnh ra.
Một cái hót rác có nắp và một cây chổi nhựa.
“Dùng cái này đi!” Cậu nói.
“Đúng rồi!” Yuusuke kêu lên, cầm lấy hót rác rồi đưa cho tôi.
Tôi cẩn thận lại gần đám ‘thần’, tay cầm chổi và hót rác. Cảm nhận được ý định của chúng tôi, chúng bắt đầu chạy với tốc độ lố bịch, trèo lên tường định chuồn qua khe nhỏ ở cửa sổ. Tôi giơ chổi lên và quét chúng xuống vừa kịp lúc.
Tôi quét đám ‘thần’ vào hót rác và đóng nắp. Chúng chạy loạn bên trong. Tôi nhìn Yuusuke rồi quay ra nhìn tủ quần áo. Yuusuke gật đầu. Cậu chạy về phía tủ quần áo, mở ngăn dưới cùng và lấy ra ít băng dính.
“Odagiri-san, này!”
“Đưa tôi!”
Tôi xé băng dính và quấn quanh hót rác. Đám ‘thần’ giờ đã bị khuất phục, tất cả những gì còn lại là cơ thể chính đang hấp hối và cái hót rác kêu lục cục.
Lau trán, tôi thở dài. “Giờ chỉ cần đốt chúng thôi”.
“Anh có chắc làm vậy là đúng không?” Yuusuke phàn nàn.
Cậu nói đúng. Cái hót rác không phải rác đốt được, cơ mà ánh mắt cậu nói rằng ý cậu không phải vậy.
Trong lúc đó, Hirugao nằm sấp và bắt đầu chọc cái hót rác. “Ồ, ồ…” Cô trầm trồ.
Sau khi nhốt được đám ‘thần’, chúng tôi chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm lên trần nhà và thở dốc. Chúng tôi không còn năng lượng để ra ngoài. Cái hót rác vẫn đang kêu lục cục.
Yuusuke gõ nhẹ vào nó. “Sao nó lại ở trong căn hộ của anh vậy?” Cậu thắc mắc.
“Người ta nói rằng mèo sắp chết sẽ quay về nhà. Có lẽ nó cũng giống vậy. Đương nhiên ý tôi không phải là nó sắp chết. Chết tiệt, nó đã nhân bản”.
“Nếu là nhà thì đáng lẽ phải là công viên mà Yukihito đã vẽ ra nó chứ?”
“Có thể nó đã lần theo người tạo ra nó”, tôi đoán. “Có lẽ nó định tới Kyoto, cơ mà dùng hết sức thì cũng chỉ có thể tới chỗ nó cảm thấy dấu vết của Yukihito là căn hộ của tôi”.
Yukihito nhảy dựng lên. Việc đi một khoảng cách xa để tìm cha mẹ của mình chắc hẳn khó khăn lắm.
Hirugao cầm lấy hót rác. Yuusuke xoa đầu cô và thở dài. “May là giờ chúng không thể thoát ra. Ý là, đúng lúc tệ nhất chứ. Tưởng tượng nếu tộc trưởng phát hiện ra xem”.
Mặt Yukihito ngay lập tức tái mét. Hơi thở của tôi cũng nghẹn lại.
Shirayuki sẽ trở nên khá đáng sợ khi nổi giận. Tôi hình dung ra cô ấy với một con rồng sau lưng.
Nếu cô ấy phát hiện năng lực của gia tộc họ đã tạo ra một sinh vật kỳ quái như vậy, hậu quả có thể sẽ rất thảm khốc.
Tôi bật ra một tiếng cười khô khốc. “Tạ ơn trời…”
“Odagiri-san, anh đang khóc à?”
Làm gì có chuyện. Tôi dụi mắt. Tôi lờ đi những giọt nước trên đôi găng tay da.
Hirugao lắc mạnh cái hót rác. Tôi xoa đầu cô rồi đứng dậy đi tới tủ quần áo và lấy ra thẻ ngân hàng để cho vào ví.
“Chúng ta vẫn cần phải xử lý cái hót rác, cơ mà chắc giờ ổn rồi”, tôi nói. “Đi chơi đi. Nếu có bất kỳ chỗ nào mấy cậu muốn đi thì…”
Ngay khi mở ví, lời nói biến mất trong cổ họng tôi.
Một bóng đen nhỏ đang cử động trong góc ví của tôi. Tôi cẩn thận thò tay vào và nhặt nó lên, cố gắng để lảng mắt đi nhiều nhất có thể. Linh cảm của tôi đã đúng.
Một ‘thần’ đang quằn quại giữa các ngón tay tôi. Mồ hôi đổ ra từ trán.
Yuusuke nhảy sang bên. “Ê, anh đổ mồ hôi kinh thế! Sao vậy?”
“Haha… Hahaha…”
Một tiếng cười lo lắng thoát ra khỏi miệng tôi. Việc ‘thần’ có trong ví tôi đã chỉ ra một điều. Trước hết, tôi không biết ‘thần’ bắt đầu trốn trong đây từ lúc nào. Có thể nó đã ở trên vai tôi hoặc trong túi tôi.
Và trong vài ngày qua, tôi đã đi tới nhiều nơi.
“O-Odagiri-san?”
Giọng của Yuusuke nghe căng thẳng khi cậu cảm thấy có chuyện không ổn. Yukihito có vẻ bất an. Chỉ có mỗi Hirugao là đang vui vẻ, vung vẩy cái hót rác. Yuusuke và Yukihito đang hoang mang, song tôi không biết nói lời nào để làm họ an tâm.
Thay vào đó, tôi nói cho họ biết tình huống xấu nhất.
“Chúng ta đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn”.
Phạm vi môi trường sống của ‘thần’ đã mở rộng.
-----
Và thế là, chiến dịch diệt trừ đám ‘thần’ khỏi thế giới này đã bắt đầu. Mục tiêu là tiêu diệt chúng trước khi Shirayuki có thể phát hiện ra sự tồn tại của chúng.
Khi số lượng của chúng là không rõ, việc diệt sạch là rất khó. Tuy nhiên, trước hết có thể giảm thiểu số lượng. Bước đầu là quay trở lại văn phòng và đưa Shirayuki ra ngoài trước khi cô ấy chạm mặt với bất kỳ ‘thần’ nào. Sau đó, buổi đi săn chúng sẽ bắt đầu.
Tôi lao ra khỏi phòng và chạy xuống cầu thang. Và rồi, tôi nhìn thấy Aya. Cô ấy đang ở bên ngoài và dùng chổi quét sân dưới bầu trời trong xanh. Phần tóc đuôi ngựa ngắn đung đưa qua lại. Một con thỏ biến dạng đang mỉm cười trên phần ngực tạp dề của cô.
“Mình thực sự có thể ăn một nồi lẩu tràn ngập nấm khi trời đẹp như này! A, Odagiri à?”
“Ư-Ừ. Cô hát gì vậy?” Tôi hỏi.
“Đó là bài ‘Mình muốn ăn gì hôm nay’. Đoạn món lẩu thay đổi tùy theo ngày”. Aya trả lời, ưỡn ngực chẳng vì lý do gì.
Dưới chân cô là một túi nhựa chứa đầy rác và lá khô. Mùa thu đã qua nên lá đã ít đi đáng kể.
“Đúng lúc lắm, Odagiri. Có thứ tôi muốn cho anh xem”, Aya nói, cúi xuống để nhặt túi nhựa lên.
Cô ấy muốn nói về cách để phân loại rác ư? Đáng tiếc là, lúc này chúng tôi không có thời gian để trò chuyện.
“Xin lỗi, chúng tôi đang vội”, tôi nói. “Để sau được không?”
Tôi biết là cuống lên cũng chẳng để làm gì, song chúng tôi không thể phí hoài bất cứ giây phút nào. Phần tóc đuôi ngựa của Aya đung đưa. Cô cầm túi nhựa lên.
Có gì đó đang cử động giữa những chiếc lá.
“Anh có biết đây là gì không?” Cô hỏi.
“Aaaaaaa!”
Tôi ôm đầu hét lên. Bên trong túi nhựa là một ‘thần’ đang di chuyển chân rất nhanh. Tuy nhiên, nỗ lực của nó là vô ích; nó chỉ trượt trong túi nhựa.
“Vừa nãy nó rơi xuống đầu tôi”, Aya nói. “Tôi nhặt nó lên, nhưng ký ức của tôi vẫn thiếu mất vài phần. Tôi không nhớ nổi nó là gì”.
“Ư-Ước gì cô nhớ được”, tôi trả lời.
Tôi rõ ràng đã bỏ lỡ vài con. Tạ ơn trời Aya đã thấy nó. ‘Thần’ bị bắt không còn có thể trốn thoát.
Tôi nắm lấy vai Aya và cầu xin cô ấy, “Làm ơn hãy vứt vào thùng rác và đừng để nó trốn thoát”.
“Hở? Nó là một loại sâu bọ gây hại hay gì à? Gây hại và màu đen… thế ra nó là gián sao?”
Cô ấy đã hoàn toàn hiểu lầm, song tôi không muốn đính chính. Nói đúng hơn là tôi không biết giải thích thế nào.
Giải thích sẽ chỉ gây ra vấn đề rắc rối hơn nếu Nanami phát hiện ra.
“K-Kiểu kiểu vậy! Vậy nhé, tôi trông cậy vào cô!”
Chúng tôi chạy đi mà không giải thích rõ ràng cho cô ấy.
Aya nghiêng đầu. “Ra vậy. Hóa ra đây là một con gián. Mình lại trở nên thông minh hơn rồi”.
Tôi cảm thấy vô cùng tồi tệ.
Chiến dịch diệt trừ sẽ là một quá trình dài và khó khăn.
-----
Tôi từ từ mở cửa văn phòng và lẻn vào trong, ba người kia nhìn chằm chằm vào tôi từ phía sau. Kể cả Hirugao cũng giữ im lặng, khuôn mặt cô rất nghiêm túc.
Tôi ngó vào phòng khách và ngạc nhiên khi thấy Shirayuki không có ở đó. Chỉ có Mayuzumi đang ngồi bắt chéo chân và nhâm nhi sô cô la nóng.
“Ê này, Odagiri-kun”, cô nói. “Anh không đi chơi với Yukihito-kun và hai người kia à? Tôi tưởng anh đi thẳng về căn hộ của mình rồi”.
“Ừm, thì là, tôi có vài việc phải làm… Shirayuki-san đâu?” Tôi lo lắng hỏi.
Tại sao cô ấy lại rời đi? Có lẽ cô ấy chỉ ra ngoài một lúc.
“Cô ấy đi rồi”, Mayuzumi hờ hững trả lời. “Cô ấy nói rằng mình đã đặt trọ ở đâu đó. Chắc cô ấy đi tới chỗ đó đấy. Tôi đã xoay xở để thuyết phục cô ấy không đi gặp con cáo”.
Lời của cô ấy khiến tôi nhẹ nhõm rất nhiều. Tôi rất vui khi cô ấy đã thuyết phục được Shirayuki.
Mayuzumi mỉm cười thả một viên sô cô la hình vuông vào cốc, dùng nó thay cho những viên đường. “Cô ấy cũng lo lắng cho anh. Lý do cô ấy muốn gặp con cáo là để xác nhận ý định thực sự của anh ta và để biết danh tính của đứa trẻ mặc váy trắng. Tuy nhiên, có vẻ cô ấy cũng lo lắng về chuyện giữa anh và con cáo. Cô ấy vô cùng nhẹ nhõm khi biết được kết quả cuộc hội ngộ ngắn ngủi giữa hai người”.
“Ra vậy”, tôi lẩm bẩm, cảm thấy vừa vui mừng vừa đau đớn.
Tôi nhẹ nhàng đặt một tay lên bụng. Uka kêu lên một tiếng nhỏ.
Lòng tốt của Shirayuki đã chạm vào sâu trong trái tim tôi, song tôi biết tôi không bao giờ có thể đáp lại tình cảm của cô ấy.
“Tôi yêu cầu anh rời khỏi phòng vì tôi không muốn vấn đề trở nên quá phức tạp”, Mayuzumi nói. “Anh muốn ở lại với chúng tôi à?”
“Không, không sao đâu. Chuyện sẽ trở nên căng thẳng nếu tôi cố gắng tự mình giải thích”.
“Mừng là anh hiểu. Anh luôn luôn cứng họng khi nói đến con cáo”.
Mayuzumi lại đưa cốc lên môi, lưỡi đảo quanh để liếm phần sô cô la tan chảy.
Vào khoảnh khắc đó, tôi nhận thấy có ba cặp mắt đang ngó vào phòng khách. Họ đã đi theo tôi.
Và rồi, tôi nhận ra rằng chúng tôi đang thực hiện chiến dịch diệt trừ. Vì Shirayuki không có ở đây nên không cần phải hoảng loạn, song chúng tôi vẫn phải tìm đám ‘thần’. Mayuzumi ghét chúng nên chúng tôi không thể kéo cô vào chuyện này.
“Xin thứ lỗi, Mayu-san”, tôi nói. “Tôi đang tìm một thứ nên tôi sẽ dọn dẹp toàn bộ nơi này”.
“Hửm? Anh nói với tôi làm gì? Anh toàn tự mình bắt tay vào dọn dẹp mà”.
Tôi cúi đầu và ra hiệu bằng tay kêu tập hợp. Ba người kia xuất hiện từ chỗ trốn.
Chúng tôi nhanh chóng nằm bò, Yuusuke di chuyển như một con nhện, Hirugao ngây thơ bắt chước cậu còn Yukihito tìm kiếm ở các gầm đồ nội thất.
“Có chuyện gì thế?” Mayuzumi đang thực sự bối rối. “Tại sao mọi người lại giúp anh? Anh đang tìm gì vậy?”
Chúng tôi không trả lời câu hỏi. Chúng tôi không thể.
Không có ‘thần’ trong phòng khách nên chúng tôi đi tới phòng ngủ của Mayuzumi. Tôi nhìn đống đồ linh tinh và thở dài. Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài cẩn thận kiểm tra từng món một.
Yukihito bị chôn vùi dưới đống quần áo. Hirugao cười khúc khích khi mở một chiếc hộp hình nộm[note86243].
“Hình như không có con nào trong này cả… Hửm?”
Đó là lúc tôi thấy một con búp bê, chính là con bị Hirugao ném lúc trước.
Con búp bê mặc một chiếc váy trắng có đôi mắt xanh lấp lánh, gợi tôi nhớ tới Maihime.
Tôi nhặt nó lên. Cơ thể nhồi bông mềm mại. Có gì đó màu đen lướt qua lớp ren mỏng.
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi lật con búp bê lại.
Bên trong váy nhuộm màu đen kịt.
Đám ‘thần’ đang phóng quanh biển ren.
“Thấy rồi!” Tôi kêu lên.
“Thật à?!” Yuusuke ngẩng đầu lên, tay nắm một chiếc kèn đồ chơi chấm bi.
Hirugao giật lấy chiếc kèn và thổi hết hơi vào ống thổi màu hồng.
Tuuuuuuuu.
Một ‘thần’ nhảy ra từ nhạc cụ.
“Oa!” Mắt Yuusuke trợn tròn.
Đám ‘thần’ ở trong váy con búp bê cũng nhảy ra. Khoảng mười ‘thần’ rơi xuống sàn, chạy ra khỏi phòng với tốc độ ánh sáng.
“Odagiri-san! Anh mang tất cả bọn chúng tới tận đây mà không hề nhận ra à?!”
“Có nhiều, nhưng không nhiều lắm. Khoan, tệ rồi”.
Mayuzumi đang ở ngoài. Ngay khi tôi định gọi cô ấy, chúng tôi nghe thấy một tiếng hét thất thanh.
“Áaaaaaaaaaaaaaa!”
Đó là một âm thanh mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây. Chúng tôi liếc nhìn nhau, chạy ra phòng khách và được chào đón bởi một cảnh tượng giống như ngày tận thế.
Mayuzumi đang run rẩy úp mặt xuống ghế.
Hai tay cô đang đặt lên tay vịn và cô đã vùi mặt vào đó. Tôi không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi biết cô ấy ghét ‘thần’, song phản ứng của cô ấy kịch liệt hơn tôi dự kiến.

Khi nhìn kỹ hơn, đám ‘thần’ đang ở trên lưng Mayuzumi. Chúng có vẻ đã nhảy vào người cô ấy. Chúng sải bước trên lưng cô như thể nơi đó là của chúng, song cô ấy không nhúc nhích hay cố gắng để hất chúng ra.
“Ừm, Mayu-san…?” Tôi gọi cô ấy, song cô ấy không trả lời. “Mayu-…”
“Có gì đó trên lưng tôi, Odagiri-kun!” Cô hét lên.
“Ừ, tôi thấy mà”, tôi trả lời, nhìn đám ‘thần’.
Đám ‘thần’ có vẻ thích lưng của Mayuzumi[note86244]; chúng bắt đầu diễu hành theo một hàng, thậm chí còn ưỡn ngực ra.
“Chúng đang đi! Chúng đang đi, Odagiri-kun!”
“Ừ, đúng”.
Có vẻ đám ‘thần’ hứng khởi khi gặp người sợ chúng. Chúng xoay vòng trên người Mayuzumi.
“Chúng đang nhảy, Odagiri-kun!” Giọng Mayuzumi trở nên hoảng loạn hơn. “Chúng đang nhảy!”
“Ừ, đúng. Khoan, sao cô biết được chuyện gì đang xảy ra trên lưng mình vậy?!”
Có lẽ cô ấy không thực sự sợ hãi đến vậy. Tôi tiếp tục quan sát.
“Đuổi chúng ra nhanh!” Mayuzumi ra lệnh. “Nếu không, lương của anh sẽ xuống dưới âm!”
“Cô muốn tôi trả tiền đền bù à?”
Tôi không muốn vậy. Tôi chạy tới và tóm lấy hết đám ‘thần’ đang mất cảnh giác. Sau đó, theo lệnh của Mayuzumi, chúng tôi lại lục soát phòng ngủ, kiểm tra mọi món đồ linh tinh để đảm bảo không còn ‘thần’ nào lẩn trốn nữa.
Mayuzumi sau đó lại gọi chúng tôi tới. Chúng tôi quỳ trước mặt cô ấy còn cô ngồi ôm đầu gối trên ghế. Cô ấy vẫn tin rằng có thể còn ‘thần’ ở dưới.
Cô ấy nhìn xuống chúng tôi với đôi mắt lạnh băng. “Thế có chuyện gì? Giải thích cho tôi”.
“Khi quay về căn hộ, tôi phát hiện ‘thần’ đã phân tách”, tôi mở lời.
“Sinh ra, tái sinh và sinh sản”, Yuusuke nói thêm.
Yuusuke và tôi kể lại toàn bộ sự cố cho Mayuzumi, song tôi không thể rũ bỏ cảm giác rằng lời giải thích của Yuusuke là không cần thiết.
Mayuzumi im lặng kỳ lạ, vuốt môi. “Sinh sản hử?” Cô nói với vẻ nghiêm trọng. “Tổng thể thì không thay đổi, cơ mà số lượng thì có. Những sinh vật được tạo ra từ năng lực siêu nhiên không thể sinh sản. Nếu cậu đã vượt qua giới hạn đó, Yukihito-kun, cậu có thể là một thiên tài, hoặc thứ này là một sản phẩm vô cùng yếu ớt được sinh ra một cách kỳ diệu từ sự bất tài trong việc kiểm soát năng lực của cậu”.
Yukihito không biết phản ứng thế nào với hai đánh giá hoàn toàn khác nhau đó.
Bên cạnh cậu là âm thanh bụp bụp đều đặn vang lên.
Bụp, bụp, bụp, bụp, bụp.
Mayuzumi đang không ngừng gõ ô vào đầu tôi. Cô thở dài. “Thế, Odagiri-kun? Anh còn thả đám ‘thần’ này ở chỗ nào khác không?”
“Tôi không nghĩ còn bất kỳ chỗ nào cô tới”, tôi trả lời. “Tôi xin lỗi”.
Cô ấy không đi tới nhiều nơi. Kể cả khi vẫn còn ‘thần’ ở ngoài đó, cô ấy cũng sẽ không bao giờ chạm mặt chúng.
Mayuzumi mím chặt đôi môi đỏ thẫm. Cô ấy đánh tôi nhanh hơn.
Bụp, bụp, bụp, bụp, bụp, bụp, bụp, bụp.
“Mong là vậy”, cô ấy nói. “Tôi không muốn thấy những sinh vật như vậy lang thang trên thế giới này và miễn là tộc trưởng không phát hiện ra chuyện này thì mọi chuyện đều ổn. Cô ấy đi rồi, nên…”
Đột nhiên, Mayuzumi im lặng và sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng.
Tôi nuốt ực. Một linh cảm tồi tệ bao trùm lấy tôi.
“Tôi quên mất một chuyện”, Mayuzumi nói.
“Ch-Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi, đẩy chiếc ô ra xa khỏi đầu mình.
Mayuzumi nhún vai. “Ừm, Odagiri-kun, trước khi tộc trưởng tới chỗ trọ, cô ấy muốn ghé qua đâu đó. Cô ấy đã nhanh chóng sửa lại lời, nhưng vì công việc chính thức đã xong, cô ấy đang có thời gian rảnh. Xét theo tính cách của cô ấy thì chắc là cô ấy đang tới chỗ đó”.
Tôi đã linh cảm được cô ấy muốn đi đâu. Mồ hôi lại bắt đầu lăn dài trên trán tôi.
“Odagiri đổ mồ hôi nhiều quá”, Hirugao nói.
“Suỵt! Đừng nhìn!”
Tôi quyết định đấm Yuusuke sau.
Lấy can đảm, tôi hỏi, “Cô ấy muốn đi đâu vậy?”
Mayuzumi ném một miếng sô cô la vào miệng và nhai miếng kẹo màu đỏ hình trái tim.
“Chỉ có một nơi cô ấy muốn tới thôi”, cô trả lời.
Biết ngay mà.
Theo một nghĩa nào đó thì đây là câu trả lời tệ nhất có thể.
“Căn hộ của anh”.
-----
Tôi xuống khỏi xe buýt và chạy hết tốc lực, băng qua công viên trong nháy mắt và chạy lên con dốc.
Tôi có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển từ phía sau. Yukihito có vẻ đang trên bờ vực của cái chết.
Tuy nhiên, chúng tôi không có thời gian để lo cho cậu ấy. Dù khả năng cao đã quá muộn, song chúng tôi vẫn chạy hết sức. Yuusuke cõng Hirugao đang chạy đằng trước tôi.
“Odagiri-san! Anh có khóa cửa không?” Yuusuke hỏi. “Và anh đáng lẽ phải chạy trước tôi chứ!”
“Nếu Aya có đó, cô ấy có lẽ có thể mượn chìa khóa dự phòng từ Nanami. Với lại, tôi… tôi biết tôi cần phải chạy tới đó trước, nhưng mà tôi chỉ… có thể chạy… nhanh tới mức… này thôi…”
Chỉ nói vài câu mà tôi đã thở không nổi. Tôi ép đôi chân run rẩy di chuyển, chạy dọc bờ kè cạnh đường cho tới khi tới được căn hộ. Aya đã dọn dẹp xong và đi đâu mất. Linh cảm trong tôi trở nên tồi tệ hơn.
Chúng tôi phóng lên cầu thang. Dù tôi có vắt óc như nào đi chăng nữa thì cũng không thể nghĩ ra lời bào chữa hay nào để nói với Shirayuki nếu cô ấy có ở đó. Tôi nắm lấy tay nắm cửa; nó không khóa.
Tôi nuốt nước bọt và mở cửa. “Shirayuki-san… Hở?”
Không có ai bên trong. Nhờ phép thần kỳ nào đó, chúng tôi đã tới kịp lúc.
Tôi lau mồ hôi trên trán và thở phào nhẹ nhõm. Yukihito ngã gục đằng sau lưng tôi.
Có vẻ tôi đã quên khóa cửa. Thật suýt soát.
Trên gờ cửa sổ có ‘thần’ đang hấp hối và một cái hót rác kêu lục cục. Yuusuke cũng thở dài và đặt Hirugao xuống tấm chiếu tatami. Cô đã thiếp đi dù mọi chuyện rất hỗn loạn.
Yuusuke bẻ khớp cổ. Cậu mở tủ quần áo và với lấy một tấm futon từ kệ trên cùng.
“Ta về kịp rồi, tôi mượn futon của anh để cho Hirugao nằm nhé”, cậu nói.
“Ừ, được. Cứ tự nhiên”.
Tôi tới gần ‘thần’ đang hấp hối với cảm giác nhẹ nhõm. Tôi nhấc nó lên và nó vẫn bất động. Một vẻ nghiêm trang bí ẩn toát ra từ cơ thể im lặng của nó. Trong lúc đó, cái hót rác vẫn tiếp tục kêu lục cục.
Khi đang nghĩ phải làm gì, suy nghĩ của tôi đột nhiên bị gián đoạn.
Có một tiếng cạch và cánh cửa mở ra.
“Ê, Odagiri! Shirayuki-san tới này!” Aya nói. Mắt cô hướng tới Yukihito. “Khoan, cậu là chàng trai hồi trước”.
Hai người đã gặp nhau trước đây khi Yukihito tới để đón Shirayuki sau sự cố Ugoshi tháng trước. Ký ức về vụ món lẩu cũng khiến tôi kinh hãi. Tuy nhiên, tình hình hiện tại còn nguy hiểm hơn.
Lúc này là lúc tệ nhất. Không có chỗ nào để giấu cái hót rác và ‘thần’.
Tôi điên cuồng nhìn quanh và thấy chỗ trống trong tủ quần áo. Yuusuke đã lấy tấm futon xuống, song cậu vẫn đang đứng trước tủ, không còn thời gian để di chuyển.
“Odagiri-san, a-anh đang làm gì vậy?! Aaaa!”
Tôi nhảy vào tủ, kéo theo Yuusuke. Chỗ này quá nhỏ cho hai người con trai. Cựa người, tôi ôm chặt cái hót rác kêu lục cục, cởi áo khoác ra và quấn chặt quanh hót rác. Dù ‘thần’ đang hấp hối không có nguy hại gì, song cái hót rác cần phải được giữ chặt.
“Odagiri-san, anh nghĩ gì…”
“Suỵt, im lặng!” Tôi lẩm bẩm.
Tôi có thể nghe thấy tiếng Aya bên ngoài. Đáng tiếc là, Yukihito đã không ngăn được cô ấy và cô ấy vào phòng.
“Ừm, Odagiri không có đây à? Cảm giác như anh ấy vừa ở đây. Khoan, cô bé này là ai? Yukihito-kun, cậu biết cô bé này không?” Aya hỏi.
Tôi có thể thấy Aya và Shirayuki qua khe cửa trượt. Shirayuki đang cúi xuống, vuốt ve tóc Hirugao. Hirugao kêu gừ gừ như một con mèo.
“Hả, em gái cậu ư? Thật sao?” Aya lẩm bẩm. “Trông hai người không giống nhau lắm, hay là anh chị em không giống nhau là bình thường vậy? Tôi không thể tin kiến thức của mình được”.
Ánh mắt của Aya nhìn quanh căn phòng và cô nhận ra tấm futon được gấp lại ở trên sàn. Cô ấy cùng Shirayuki trải futon ra cho Hirugao nằm lên.
“Yukihito-kun, bỏ mặc em gái mình nằm như này là không được đâu!” Aya mắng.
Cô ngồi xuống cùng Shirayuki để quan sát Hirugao, lưng họ quay về phía chúng tôi. Aya hơi duỗi người và rũ vai xuống. Cô nhìn vào mặt Hirugao.
“Nhìn cô bé ngủ kìa”, Aya nói. “Yukihito-kun, sao cậu không lại gần đây?”
Yukihito lo lắng đi tới và ngồi đối diện với Shirayuki và Aya. Mắt chúng tôi chạm nhau và cậu nở một nụ cười đáng thương.
“Ước gì cậu ấy có thể nói dối tốt hơn”, tôi lẩm bẩm.
“Tôi không nghĩ anh có tư cách nói thế”, Yuusuke nói. “Anh giống như là một người Nhật điển hình không thể nói không”.
Aya lại nhìn quanh, phần tóc đuôi ngựa đung đưa theo mỗi chuyển động.
“Hừm… Không biết bao giờ Odagiri mới về nhỉ? Có lẽ chúng ta nên đợi ở chỗ của Nanami-san. Xin lỗi nhé. Hửm?”
Shirayuki mở quạt, viết gì đó và giơ cho Aya xem. Tôi hầu như không thể nhìn thấy chữ của cô ấy.
“Chẳng phải chúng ta không nên vào căn hộ của anh Odagiri sao? Chúng ta sẽ không gây rắc rối cho anh ấy chứ?”
“Không sao đâu. Anh ấy không để tâm mấy chuyện nhỏ nhặt”, Aya xua tay nói. “Kể cả khi có vấn đề thì anh ấy cũng sẽ không bới móc và lôi ra nói đâu”.
Thực ra, chúng tôi có một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Tôi chỉ muốn nắm lấy phần tóc đuôi ngựa đang đung đưa trước mặt mình và giảng cho cô ấy một tràng về việc không được tự ý vào nhà người khác.
“Ừm, tôi sẽ đi pha trà”, Aya nói. “Tôi hơi đói. Không biết có đồ ăn nhẹ không?”
Và cô ấy còn định lục lọi nơi này.
Aya đứng dậy và biến mất khỏi tầm mắt tôi. Shirayuki nhìn Yukihito và cậu giật mình. Họ nhìn nhau. Shirayuki xòe quạt, chiếc bút lông di chuyển mượt mà trên lớp giấy.
Trước khi cô ấy giơ quạt cho Yukihito xem, tôi đã xoay xở đọc được nội dung.
“Thế, Yukihito, sao cậu lại ở đây? Anh Odagiri đâu? Cậu không có em gái. Cô bé này là ai?”
Yukihito lại giật nảy và cậu hướng ánh mắt cầu xin tới tôi. Tuy nhiên, tôi mới là người cần được giúp đỡ.
Bây giờ là cơ hội của chúng tôi. Tôi muốn cậu ấy bịa ra lý do gì đó để đưa Shirayuki ra ngoài. Dường như cậu ấy đã hiểu và cậu bắt đầu nghĩ.
Và rồi, cậu bật khóc.
“A, cậu ấy tiêu rồi”, Yuusuke nói. “Cậu ấy chịu hết nổi rồi. Quá nhiệt rồi”.
“Cậu là hy vọng duy nhất của chúng tôi, Yukihito”.
Shirayuki tò mò nhìn Yukihito. Vài giây sau, cô lướt bút trên quạt.
“Sao cậu lại khóc? Có chuyện gì à?”
Yukihito lắc đầu, không thể nói. Shirayuki liếc nhìn Hirugao đang ngủ rồi hạ bút.
Đùng.[note86245]
Cô sững người, như thể bị sét đánh. Sau đó, cô ấy từ từ cầm bút lên lại và viết bằng những ngón tay run rẩy.
Dòng chữ cô ấy viết khiến tôi sửng sốt.
“Cô bé này có phải là con của anh Odagiri không?”
“Sao cô ấy lại nghĩ vậy?! Sao lại thế được chứ?!” Tôi đấm mạnh vào tường, song Shirayuki có vẻ không để ý.
“Bình tĩnh, Odagiri-san! Đừng đấm tường nữa!”
Shirayuki nghiêng người về phía trước, đợi Yukihito trả lời. Tôi nín thở. Tôi cần phải giải thích hiểu lầm của cô ấy bằng mọi giá. Bị ánh mắt căng thẳng của tôi đe dọa, Yukihito lên tiếng
“Kh-Không phải… ừm… cô bé này là…”
Cậu im lặng. Tôi bỗng nhận ra cậu ấy còn không biết Hirugao là ai. Cậu cau mày và rên rỉ, song tôi biết hành động của cậu ấy có thể làm Shirayuki càng thêm nghi ngờ.
Giật mình bởi ánh mắt hung dữ của tôi, cậu nói, “Hình như cô bé này là con của Yuusuke!”
Shirayuki tỏ vẻ bối rối.
“Ồ, oa. Chắc giờ tôi là một người cha rồi”, Yuusuke hờ hững nói.
“Tôi có nên chúc mừng cậu không?”
Shirayuki nhìn mặt Hirugao. Hirugao lẩm bẩm gì đó. Mái tóc xám tro bồng bềnh bao quanh lưng như đuôi sóc.
“Họ trông không giống nhau lắm”.
“Chắc là cô bé giống mẹ”.
“Cô bé có thể là em gái cậu ấy”.
“A, chắc là vậy đó”.
Shirayuki vẫn chưa bị thuyết phục. Chúng tôi liếc nhìn nhau.
“Nếu em ấy là con gái tôi thì tôi bao nhiêu tuổi lúc em ấy ra đời?” Yuusuke nói.
“Ư-Ừm, ít nhất giờ tôi an toàn rồi. Cô ấy có tin là vậy không?”
Shirayuki khoanh tay. Cô lại viết gì đó.
“Cô bé này có thật không phải là con của anh Odagiri không?”

“Thật đấy! Em thề!” Yukihito khẳng định.
Shirayuki gật đầu, vai cô thả lỏng khi bầu không khí dịu đi. Yukihito lau mồ hôi trên trán, song Shirayuki lại cầm bút lên và hỏi một câu khác.
“Nhưng tại sao cô bé này lại ở đây? Cả anh Odagiri lẫn cậu Yuusuke đâu rồi?”
Yukihito đứng hình. Đôi mắt ngấn lệ của cậu nhìn tôi, song tôi không thể làm gì cả. Cậu ấy phải tự mình vượt qua chuyện này.
“À, ờm… Odagiri-san hiện tại không có ở đây và…” Cậu lắp bắp, mắt đảo quanh.
“Rõ ràng anh ấy không có ở đây rồi”.
“Yuusuke đã đi mua đồ tạp hóa với anh ấy”, Yukihito nói, mồ hôi đổ như thác.
Tôi nhìn Yuusuke. “Xem ra chúng ta phải quay lại”.
“Tệ rồi. Có thể chúng ta sẽ phải đợi”.
Shirayuki nghiêng đầu. Cô xòe quạt và lướt bút. “Vậy, Yukihito. Cậu đang trông nhà cho anh ấy à?”
“Vâng! Đúng rồi!” Yukihito gật đầu khẳng định.
Câu trả lời của cậu có vẻ làm Shirayuki hài lòng.
“Vậy chúng ta cùng đợi anh Odagiri về nhé?”
“Vâng!” Yukihito nhẹ nhõm gật đầu với một nụ cười.
Và thế là, chúng tôi rơi vào tình thế khó khăn.
-----
“Vâng cái đầu gối!” Tôi kêu lên. “Xem ra họ sẽ đợi chúng ta. Làm gì giờ?”
“Hỏi hay lắm”, Yuusuke nói. “Tôi không biết”.
Chúng tôi chẳng thể làm gì. Tiếng ngáy của Hirugao vang vọng trong không gian yên ắng. Sau một hồi, Aya quay trở lại, bưng một khay có trà, yokan[note86239], senbei[note86240], táo và quýt đóng hộp.
“Shirayuki-san, tôi bắt được một mẻ lớn này!” Aya nói.
“Aya, đồ chết… Cô ấy thực sự lấy hết đồ ăn của tôi à?!”
Yuusuke mở hé cánh cửa trượt. “Cô ấy vừa lấy hết kìa”.
Khi Aya ngồi xuống sàn, cái hót rác tôi đang ôm rung lên, tạo ra một âm thanh lớn có thể nghe thấy kể cả từ bên ngoài lớp áo khoác của tôi.
Bịch, bịch, bịch, bịch, bịch, bịch.
‘Thần’ bên trong có vẻ đang giãy giụa bằng chút sức lực của mình.
Aya ngẩng đầu lên và nhìn quanh. “Hửm? Cô có nghe thấy tiếng vừa rồi không?”
Thực thể bên trong cạn kiệt năng lượng và trở nên im lặng ngay lập tức. Aya tỏ vẻ bối rối.
Và rồi, cô nói lời tệ nhất có thể.
“Hình như nó phát ra từ tủ quần áo”.
Trước khi Aya quay người, tôi đóng cánh cửa trượt lại. Tôi liếc nhìn Yukihito vừa kịp lúc, tuyệt vọng cử động môi.
Xin hãy làm gì đó, Yukihito.
Tôi nín thở trong bóng tối và ôm cái hót rác, chuẩn bị tinh thần cho chuyện sắp tới. Tuy nhiên, cánh cửa trượt không mở ra. Bối rối, tôi di chuyển thận trọng và cẩn thận mở hé cửa. Và rồi, tôi thấy Yukihito đang đứng.
Cậu nhảy lên và nhấc chân trái. Mắt ngấn lệ, cậu hít một hơi sâu rồi dang tay và bắt đầu di chuyển chậm rãi.
Yukihito bắt đầu nhảy.
“Chẳng hiểu sao Yukihito lại đang nhảy”, tôi nói với Yuusuke.
“Hả? Chuyện gì đang xảy ra ngoài kia vậy?”
Yuusuke mở hé cửa. Điệu nhảy của Yukihito rất kỳ quặc, gần giống như một nghi lễ nào đó. Tay chân cậu vặn vẹo, đầu cậu di chuyển qua lại. Chuyển động của cậu hỗn loạn, song lại nhịp nhàng. Hình như tôi có thể nghe thấy tiếng trống phát ra từ đâu đó.
“Cậu ấy nhảy vì tôi nhờ cậu ấy làm gì đó à? Giờ tôi thấy có lỗi rồi”.
“Tôi thấy quá muộn để hối hận rồi”, Yuusuke nói.
Yukihito tiếp tục nhảy. Cảm thấy có chuyện đang xảy ra, Hirugao dụi mắt và tỉnh dậy. Khi thấy Yukihito, cô nhảy lên. Tôi tưởng cô ấy sẽ bắt đầu khóc, song cô lại vỗ tay.
“Oaaa!”
Cô ấy thích điệu nhảy đó. Aya và Shirayuki cũng vỗ tay theo. Yukihito tiếp tục nhảy, thêm những động tác kỳ lạ giống với động tác của loài chim vào tiết mục của mình.
“Có vẻ bầu không khí đang nóng lên”, Yuusuke nói.
“Nhưng kết thúc như nào đây?” Tôi thắc mắc.
Động tác của Yukihito càng lúc càng mạnh mẽ hơn, tay di chuyển lên xuống với tốc độ ánh sáng.
“Kieeeeeeeee!”
Với một tiếng kêu kỳ quái, Yukihito nhảy lên cao, mồ hôi lấp lánh rơi quanh cậu. Cậu bất động giữa không trung trong vài giây rồi duyên dáng tiếp đất bằng cả hai chân.
Yukihito ngẩng đầu lên, đắm mình trong một tràng vỗ tay. Cậu trông như thể linh hồn đã rời khỏi xác hoặc là cậu đã đạt được gì đó quan trọng.
“Tuyệt vời quá!” Hirugao kêu lên. “Em không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng nó tuyệt vời quá!”
“Đúng vậy”, Aya đồng ý. “Tôi không biết tại sao cậu lại tự nhiên nhảy, nhưng hay đấy”.
“Cậu học điệu nhảy này ở đâu vậy? Chị không hiểu lắm, nhưng chị thấy điệu nhảy tuyệt vời đấy”.
Yukihito im lặng ngồi xuống, bất động như một cục đá. Như thể năng lượng trước đó chưa từng tồn tại.
Aya bật dậy. “Suýt thì quên mất! Mấy giờ rồi vậy?”
Cô lôi điện thoại từ trong túi tạp dề ra và mặt cô tái mét khi xem màn hình.
“X-Xin lỗi, Shirayuki-san!” Cô nói. “Tôi quên mất Nanami-san bảo tôi đi mua đồ tạp hóa! Đợt giảm giá sắp hết. Tôi sẽ về sớm thôi!”
Shirayuki cũng nhanh chóng viết gì đó. “Tôi hiểu rồi. Cho tôi đi cùng với. Có lẽ tôi có thể hỗ trợ gì đó”.
“Thật sao? Cô chắc chứ? Cảm ơn cô rất nhiều. Tôi sẽ trả ơn sau. Được rồi, Yukihito-kun. Giờ chúng tôi đi đây. Hãy nói với Odagiri chúng tôi lát sẽ quay lại!”
Hai người họ nhanh chóng rời đi, bỏ lại Yukihito và Hirugao. Hirugao duỗi người còn Yukihito vẫn bất động tại chỗ.
Sau khi đảm bảo rằng họ tạm thời sẽ không quay trở lại, chúng tôi mở cửa và nhảy ra khỏi tủ quần áo.
“Đừng khóc, Yukihito!”
“Cậu đã rất hay rồi! Làm tốt lắm!”
Yuusuke và tôi xoa đầu Yukihito. Khi chúng tôi tặng cho cậu những tràng an ủi và tán dương, một tiếng chuông điện tử vang lên.
Đó là chuông điện thoại của tôi. Tôi lấy nó ra khỏi túi và áp vào tai. “Alo. Odagiri đây”.
“Odagiri, tôi vừa nhận ra một điều kinh khủng”, Mayuzumi bỗng nhiên tuyên bố.
Tôi lại cảm thấy không lành. Tại sao cô ấy lại gọi cho tôi?
Tôi nuốt nước bọt. “Sao vậy, Mayu-san?” Tôi hỏi bằng giọng cứng nhắc. “Tôi tưởng chúng tôi đã xử lý hết thần rồi”.
“Trong căn hộ của tôi thì hết rồi. Tuy nhiên, hãy nhớ lại vừa nãy anh nói gì đi: ‘Tôi không nghĩ còn bất kỳ chỗ nào cô tới’”.
Tôi có nói vậy, song lời đó chẳng có gì sai cả. Kể cả khi đám ‘thần’nhân bản ở siêu thị tôi thường tới thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cô ấy.
“Lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng có một nơi quan trọng anh đã quên mất và nếu mà chúng ở đó thì đó sẽ là trường hợp xấu nhất với tôi”.
Nơi quan trọng này có thể là ở đâu chứ? Tôi cau mày, vắt não tìm câu trả lời. Tuy vậy, tôi không biết.
Mayuzumi thở dài bực bội. “Dinh thự Mayuzumi”.
-----
Và thế là, chúng tôi quay lại dinh thự Mayuzumi.
Mayuzumi không thể hành động nhanh hơn được nữa. Cô ấy chắc hẳn thực sự ghét đám ‘thần’.
Phần cuối của chiến dịch diệt ‘thần’ là một buổi tối lục soát dinh thự Mayuzumi.
Ngoài chúng tôi ra, nhiều người hầu cũng đang quét dọn dinh thự, nhìn chúng tôi với những đôi mắt hờ hững. Xem ra họ cũng được giải thích tóm gọn tình hình. Dù vậy, Mayuzumi vẫn bảo chúng tôi lục soát cùng, có lẽ là một cách bảo chúng tôi chịu trách nhiệm. Rõ ràng đây là kiểu quấy rối thương hiệu của Mayuzumi.
“Giờ thì tham gia tìm thôi nhỉ?” Tôi nói.
“Chúng ta không thể để cho mấy người đó xử lý à?” Yuusuke hỏi.
Yukihito từ gia tộc Minase không có ở đây. Cậu đã ở lại để chuyển tin nhắn cho Shirayuki. Lần này chỉ có ba người chúng tôi: tôi, Yuusuke và người đi theo là Hirugao.
Yuusuke phụ trách khu vườn còn tôi thì trong dinh thự. Chúng tôi chia ra và bắt đầu lục soát.
Có nhiều nơi trong dinh thự Mayuzumi mà tôi không thể vào, phần lớn đã được người hầu lục soát.
Khi miễn cưỡng đi dọc theo hành lang, tôi tới một khu vực quen thuộc và dừng bước. Tôi gạt tấm vải đỏ thẫm sang hai bên và nhìn vào trong. Không có ai trên lối đi hẹp.
Không có kể cả một người canh gác. Sao họ có thể bất cẩn như vậy chứ? Tôi cau mày bước tiếp. Khi đi được giữa chừng hành lang màu đỏ son, tầm nhìn của tôi biến dạng, giống như kẹo đang tan chảy.
Bức tường màu đỏ đột nhiên trở nên tối màu hơn và tan thành màu đỏ thẫm, làm tôi nhớ tới thế giới linh hồn. Sàn nhà trở nên mềm mại và nhấp nhô, những bức tường nổi cục, xuất hiện khối u có hình dạng giống như mặt em bé. Trần nhà phồng lên và rũ xuống. Những bức tường phình ra như thể để nghiền nát tôi. Cảm giác giống như đang ở trong cơ thể của một người hay là trong mạch máu bị tổn thương.
Đứa trẻ trong bụng kêu lên vui sướng. Tôi nuốt ực. Những bức tường đang áp sát nhanh lại gần tôi, không cho tôi thời gian thoát thân.
Đây giống như đang ở trong thế giới linh hồn. Thứ gì đang cố nuốt chửng tôi?
Ngay khi tôi chuẩn bị bị nhấn chìm trong thịt, chiếc chìa khóa trong túi tôi kêu leng keng. Một luồng nhiệt thiêu đốt lồng ngực tôi và bức tường thu lại rồi bất động, quay trở lại trạng thái những tấm ván hư hỏng ban đầu.
Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy? Ổn định lại nhịp thở, tôi nhìn quanh.
Đó hẳn là một cái bẫy do Mayuzumi đặt ra. Ranh giới giữa thế giới này và thế giới linh hồn ở trong khu vực này rất mong manh. Nó chắc hẳn đã được gỡ ra khi tôi đến lần trước. Không có chìa khóa thì không thể thoát khỏi việc bị hành lang bóp nghẹt. Tôi còn không muốn nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra sau đó. Tôi lắc đầu và bước tiếp cho tới khi tới được cuối hành lang.
Tôi quan sát lối vào cầu thang. Tôi biết việc tìm đám ‘thần’ trong đây nực cười tới mức nào, song nếu có bất kỳ ‘thần’ nào thì chúng có thể tránh được buổi dọn dẹp lớn.
Tôi cẩn trọng bước tiếp. Không có ai trên cầu thang xoắn ốc hay là trong hành lang đất và cũng chẳng có dấu vết của ‘thần’ nào. Tôi cuối cùng cũng tới được lối vào phòng giam nơi con cáo đang bị nhốt. Chỉ nhìn vào trong cũng khiến tôi sởn gai ốc.
Hắn chắc chắn sẽ vu khống rằng tôi tới để giết hắn, mỉm cười từ đầu tới cuối, song dù hắn nói gì, tôi cũng sẽ không bao giờ làm vậy. Tuy nhiên, tôi cảm giác việc chạy khỏi đây bây giờ sẽ nghiền nát tinh thần của tôi.
Lúc này tôi vô cùng cứng đầu. Tôi tới gần cánh cửa, cảm giác mình như một đứa trẻ đang chơi trò thử thách lòng dũng cảm khi tôi nắm lấy ổ khóa. Cái bẫy thế giới linh hồn đã cho tôi biết chìa khóa sẽ mở được. Và đúng như vậy, với một tiếng hét chói tai, cánh cửa bật mở và tôi bước vào trong trong khi cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
“Asato, mày có đó không?”
Tôi biết đó là một câu hỏi ngu ngốc. Con cáo không thể rời đi.
Con cáo đang ngồi ở vị trí giống lần trước, bắt chéo chân tao nhã trên ghế.
Ánh mắt hắn dán chặt vào một góc phòng giam, không liếc nhìn tôi lấy một lần.
“À, là anh”, hắn nói bằng giọng hờ hững.
Hắn không nói gì khác nữa. Hắn còn không hỏi tại sao tôi lại tới đây. Tôi không biết hắn đang chơi trò gì.
Trước khi hắn kịp nói thêm gì khác, tôi nói, “Chỉ để cho mày biết thôi, tao không tới đây để giết mày. Tao…”
“Đáng tiếc, giờ tôi không quan tâm chuyện đó”, con cáo ngắt lời.
Có gì đó không đúng. Hắn vẫn không nhìn tôi cũng như không thèm nở một nụ cười chế giễu. Tôi dõi theo ánh nhìn của hắn, song ở đó chẳng có gì ngoài bức tường bẩn thỉu.
“Mày đang… Hửm?”
Một khả năng xuất hiện trong đầu. Mắt tôi nhìn sang hướng ngược lại với ánh mắt hắn và rồi tôi cạn lời.
Ba ‘thần’đang chạy tung tăng thành vòng tròn quanh phòng giam như thể chúng sở hữu nơi này.
“Asato, đừng nói là… mày sợ chúng nhé?”
“Hơ, tôi không biết anh đang nói gì cả. Tôi hoàn toàn không biết tới sự tồn tại của một sinh vật kỳ lạ như vậy”.
Hành vi của hắn rõ ràng kỳ lạ so với lời hắn nói. Hắn đang tránh đám ‘thần’. Tôi nhặt một con lên. Ánh mắt con cáo dịch chuyển một chút. Khi nhìn thấy thứ trong tay tôi, hắn lại quay mặt đi.
“Tao ném nó ra đó được không?” Tôi hỏi.
“Cái vẻ đạo đức giả thường thấy của anh đâu rồi?” Giọng hắn rất lạnh lùng. “Tôi không biết anh là một người vô tâm như vậy và tôi cũng không muốn biết”.
Tôi cúi xuống và tóm hết cả ba, đặt vào trong một chiếc túi nhựa. Mặt con cáo vẫn vô cảm, song vai hắn có thả lỏng một chút.
Tôi không ngờ lại tìm thấy điểm chung giữa hắn với Mayuzumi.
“Ừm, tao tới đây để tóm đám này nên tao quay về đây. Tạm biệt”.
Tôi cảm thấy ngu ngốc vì đã sợ hãi. Giơ một tay lên, tôi mở cửa.
“Odagiri”.
“Sao?”
Tôi ngoái đầu lại. Con cáo đang cau mày.
Vài giây sau, hắn hỏi, “Anh có chắc là mình không muốn giết tôi chứ?”
Tôi không khỏi cười khúc khích. “Không cần phải giết cái người sợ đám này”, tôi vừa nói vừa vung vẩy chiếc túi nhựa chứa đám ‘thần’.
Con cáo im lặng. Trước khi hắn kịp quay lại thái độ bình thường ngày, tôi rời khỏi phòng giam.
Cố nhịn cười, tôi bước đi. Nỗi sợ đã gặm nhấm tôi trong một thời gian dài đã biến mất và tôi thấy nó thú vị. Tôi thực sự vui vì mình đã không bỏ chạy.
Khi vui vẻ đi tới cầu thang, tôi phát hiện có người đang im lặng quan sát tôi.
Một bóng đen nhỏ ngồi trên cầu thang, mái tóc xám trải trên những bậc thềm. Chống cằm lên đầu gối, cô nghiêng đầu, đôi mắt to chớp chớp.
“Hirugao… anh tưởng em ở cùng Yuusuke mà?” Tôi hỏi.
“Odagiri”. Cô cười khúc khích. “À, em đã đi theo anh!” Cô tự hào trả lời.
Tôi tự hỏi làm sao cô có thể vượt qua cái bẫy, song ngay lập tức nghĩ ra câu trả lời. Chắc hẳn vừa rồi cô đã đi theo sát tôi.
Hirugao đứng dậy và ôm lấy tay tôi. Chúng tôi cùng nhau lên cầu thang và khi tới được hành lang màu đỏ son, chúng tôi nắm lấy tay nhau.
“Chắc Yuusuke đang lo lắm. Tại sao em lại đi theo anh?” Tôi hỏi trong khi chúng tôi bước đi.
“Hừm… Em nghĩ em phải đi theo anh!”
Tôi không biết cô ấy thích tôi hay Yuusuke.
Ngay khi đi ra ngoài, chúng tôi đi thẳng một mạch tới khu vườn. Yuusuke đã đang chạy loanh quanh tìm Hirugao. Khi nhìn thấy chúng tôi, cậu chạy tới, tỏ vẻ nhẹ nhõm.
“Hirugao!” Cậu kêu lên.
“Yuusuke!”
Yuusuke bế Hirugao lên và cô mỉm cười rạng rỡ.
Mặt trăng treo trên bầu trời đêm, chiếu sáng họ khi cái bóng họ xoay tròn.
Tôi mỉm cười lấy ra một điếu thuốc, cho vào miệng rồi châm lửa.
Tôi rít một hơi ngắn và tuyên bố, “Chiến dịch diệt thần đã kết thúc”.
Tôi nhả khói vào không khí, xáo trộn màu trắng của mặt trăng.
Khi nhìn họ cười, tôi hỏi, “Thế, chúng ta về kiểu gì đây?”
Trời đã tối muộn và người hầu đã lục soát xong.
Khu vườn của gia tộc Mayuzumi đã hoàn toàn trở nên yên tĩnh.
-----
Nó biết.
Chỉ còn mỗi nó.
Chúng từng là một cá thể và việc nó biết số phận của chúng là đương nhiên.
Khi chúng vẫn còn là một cá thể, nó đã bị thương nặng tới mức gần tới cửa tử. Để sống sót, nó tìm kiếm người tạo ra nó, nghĩ rằng nó có thể vượt qua tình trạng nguy kịch với quyền năng của người đã sinh ra nó. Tuy nhiên, hy vọng của nó đã bị dập tắt tàn nhẫn. Hành trình lần theo dấu chân của người tạo ra nó đã tới hồi kết.
Tuy nhiên, đó cũng là khởi đầu của một bước tiến hóa mới.
Sinh ra, tái sinh và sinh sản.
Và rồi, nó trở thành chúng.
Nhưng giờ, chỉ còn mỗi nó.
Số lượng tổng chưa từng nhiều tới vậy. Như thể đó là số phận, chúng nhanh chóng bị những người có quan hệ với người tạo ra chúng xóa sổ. Đám người không biết còn một con chưa bị tiêu diệt.
Nó trở thành chúng và rồi nó lại cô đơn một lần nữa.
Nó không cảm thấy buồn. Nó chưa từng có bất kỳ cảm xúc nào. Tuy nhiên, nó có một bản năng sinh tồn và nó quyết tâm sống sót. Nó bắt đầu hành động để tìm chỗ trốn an toàn hơn.
Khi bò ra từ sau bình chất tẩy rửa nhà bếp, nó thấy một người trước mặt và nó ngay lập tức biết một điều.
Người này là mối đe dọa lớn nhất mà nó từng gặp.
Đôi bím tóc lớn đung đưa và đôi mắt to dán vào nó.
Đó là thứ cuối cùng nó thấy.
Bép!
Và rồi, nó bị đập nát.
Thứ đã giết nó là một vũ khí thô sơ-một cuộn báo.
Con người-bên chiến thắng khịt mũi.
“Nanami-san, đó là gián à?” Một con người khác hỏi.
Cô bé liếc nhìn thứ mà mình vừa đập, xem nó là gì.
“Vâng”, cô bé trả lời với một nụ cười rạng rỡ.
Dùng tờ báo, cô bé nhặt nó lên và ném vào thùng rác.
Bịch!
Thùng rác rung lắc.
Cuộc tiến hóa của chúng đã tới hồi kết.
0 Bình luận