Vol. 02: Tình Yêu Bùng Nổ
PHẦN BA - Chương 1: Lời Cầu Nguyện Tới Vì Sao
0 Bình luận - Độ dài: 3,063 từ - Cập nhật:
1
Ôii~ Haiz.
Ôii~, haiz, lại thở dài rồi. Tôi không chỉ nói suông đâu. Không khí xì ra từ mọi chỗ trên người tôi đó.
Gần đây thật là chán quá đi. Khi một cô nàng hoạt bát thường ngày như Hayasaka Ako tôi đây lại thấy chán nản thế này, thì nguy to rồi đó.
Chỉ nghe và nói thôi cũng khiến tôi phát khóc rồi...
Nhưng làm sao tôi có thể giãi bày được cảm giác của mình lúc này chứ? Dù sao thì chỉ có người trong cuộc mới có thể hiểu được chuyện này.
Xem nào, có rất nhiều người như vậy đúng không?... Mỗi khi có chuyện gì xảy ra, họ sẽ khóc lóc và la hét thật điên cuồng, và khi bạn cố gắng an ủi thì họ chỉ nói rằng: “Bạn làm sao mà hiểu được cảm giác của tôi?” và thậm chí còn gào to hơn. Tôi chẳng ưa gì kiểu người đó, nhưng giờ thì tôi đã hiểu.
Nói tóm lại, tất cả là lỗi của Jetman.
Trở thành một Jetman đã biến tuổi trẻ của tôi thành một mớ giẻ rách.
Ôi, tuổi trẻ tội nghiệp của tôi, tương lai của tôi. Nếu Thượng đế ở đây, tôi muốn túm lấy cổ áo ổng, xoay ổng lại và đập vào đầu ổng mấy phát bằng một cây gậy bóng chày kim loại.
Dù sao thì... cũng chẳng có gì hay ho cả.
Trông thế này thôi nhưng tôi cũng sẵn sàng phết rồi đấy, tôi có nhiệm vụ bảo vệ hòa bình Trái Đất như một chiến binh công lý mà. Dù có luyện tập khó nhằn đến đâu, tôi vẫn chịu được. Tôi sẽ không bỏ chạy chỉ vì sợ Vyram đâu. Có lẽ khi nào hòa bình trở lại với Trái Đất, tôi sẽ nhận được giải Nobel Hòa bình chăng, và giới truyền thông sẽ săn đón tôi, rồi tôi sẽ trở nên siêu giàu có, nên nếu nghĩ như vậy thì tôi vẫn chịu đựng được.
Ngoài ra thì tôi có đầu óc cởi mở nên tôi không thấy khó chịu với những mối quan hệ phức tạp của các đồng đội. Ngay cả những mối quan hệ nam nữ nhằng nhịt, bế tắc cũng sẽ khá thú vị khi nhìn từ bên ngoài.
Raita-boo và Gai kiêu ngạo đều si mê tiểu thư Kaori, còn Kaori thì vẫn mê Ryu, nhưng Ryu lại yêu một cô gái khác. Đây là một drama rất phức tạp và thú vị.
Nghĩ lại thì Gai đã trở thành đồng đội của chúng tôi, nhưng ổng hiếm khi đến tập luyện. Dù có thỉnh thoảng xuất hiện ở căn cứ, ổng cũng chỉ trò chuyện với Kaori ở chỗ nào đó, rồi cuối cùng ổng bị Ryu mắng và bỏ về khi họ suýt đánh nhau.
Ui chàa, thật là nhạt nhẽo.
Có vẻ như Chỉ huy cũng đau đầu vì Gai. Chẳng biết liệu họ có làm gì được với cái bản tính đó của anh ta không nữa. Chắc hẳn anh ta nghĩ rằng thế giới xoay quanh chính mình. Ghê gớm phết chứ.
Nói về Gai, ổng hoàn toàn phớt lờ tôi. Cũng hơi khó chịu đấy. Có lẽ ổng không nghĩ tôi là phụ nữ. Cũng chẳng sao cả.
Nếu so với Kaori thì tôi chẳng khác gì một con bù nhìn. Ngay cả trong mắt tôi, Kaori cũng là một cô nàng xinh đẹp. Gương mặt chị ấy như một tác phẩm điêu khắc, mái tóc mềm mượt và thân hình cân đối.
Hôm nọ khi chúng tôi tắm chung, tôi đã nhìn kỹ từng tấc da thịt trên cơ thể Kaori rồi. Vâng, tôi nghĩ là mình đã thua chị ta. Đúng vậy đấy. Ngực và mông chị ấy rất lớn, trắng và mềm mại, chỉ có eo tôi là to hơn của chị ta. Tôi ghen tị đến mức dùng ngón tay búng nhẹ vào đầu ngực Kaori.
Phải rồi, tôi vừa nghĩ ra, có nên kể cho Raita-boo về cơ thể trần trụi của Kaori khum nhỉ? Tất nhiên là không miễn phí rồi. Mông của chị ấy trông như thế nào và màu gì? 500 yên nhé. Bộ ngực thì 1.000 yên. Nếu nguy hiểm hơn nữa thì giá sẽ là 2.000 yên. Nếu ổng thích thì tôi có thể vẽ tranh luôn. Ồ thôi nàoo, tôi đùa thôi, đùa thôi.
Nói chung, nếu tôi nêu ra mấy chuyện như thế, cha Raita-boo này sẽ tức giận đến mức bốc cả hơi nước. Suy cho cùng, ổng coi Kaori như một thiên thần vậy. Nếu điều đó xảy ra thì nguy lắm đây.
Thật đấy! Chỉ nhìn Raita-boo thôi là thấy tội lắm rồi, không đùa đâu.
Dù sao ổng cũng quá u ám. Raita-boo thích Kaori lắm, nhưng thậm chí ổng không thể nói chuyện với chị ấy. Đôi khi ổng nghe thấy giọng Kaori, ổng bối rối đến mức đáng thương rồi nói năng linh tinh.
Trước đó Raita-boo chưa bao giờ là một người vui vẻ, nhưng bây giờ ổng ngày càng trở nên u ám hơn và trông giống như một con ếch đang ngủ đông vậy. Ngủ đông và mơ về Kaori.
Không còn cây gì mọc được trong nhà kính của Raita-boo nữa.
Đấy là nhà kính mà Raita-boo xây dựng phía sau căn cứ. Nơi đây từng cho ra những quả cà chua ngon mọng, nhưng giờ đây lớp đất trắng đã lộ ra và trông thật ảm đạm. Sau buổi tập luyện hàng ngày, Raita-boo ngồi đó ôm đầu gối, đầu óc thì lơ mơ trong nhà kính trống rỗng này. Tiếng dế kêu dưới lòng đất phát ra, Raita-boo chăm chú lắng nghe âm thanh của chúng. Có vẻ như Raita-boo lại tăng cân một chút rồi.
Nhưng tại sao đàn ông và phụ nữ yêu đương rồi lại hết yêu? Quả là một điều bí ẩn.
Có phải vì tình dục không nhỉ?
Đứa bạn cùng lớp của tôi, Rariko, thừa nhận mình là một gái điếm và tự hào nói rằng không nhớ nổi đã ngủ với bao nhiêu đàn ông, nhưng Rariko nói “yêu đương” về cơ bản có nghĩa là muốn quan hệ tình dục. Có đúng vậy không ta?
Nếu Rariko nói thật thì trong trường hợp của tôi, nghĩa là tôi chưa từng yêu một anh nào kể từ khi sinh ra. À, mặc dù đôi khi tôi có để ý vài cậu đẹp trai, nhưng tôi không hề nhớ là mình muốn quan hệ với họ.
Nhưng dĩ nhiên không phải là tôi không có hứng thú đâu. Khi một đám nữ sinh trung học tụ tập lại với nhau, mấy chuyện này sẽ lại được khơi ra, tán dóc mãi không chán luôn. Nhưng điều tôi quan tâm không phải là tình dục là gì, mà là tại sao đàn ông và phụ nữ lại làm chuyện đó.
Lần đầu tiên tôi biết về tình dục là khi học lớp năm.
Tôi được dạy bởi Mariko, cô bé thông minh nhất, xinh gái nhất lớp, và là lớp trưởng.
Trước đó tôi hiếm khi nói chuyện với Mariko, nhưng hôm ấy, tôi đang lang thang trong một tiệm tạp hóa trên đường từ trường về nhà để tìm mua vài đôi tất thì thấy Mariko đang giở trò ăn cắp.
Mariko và tôi cùng nhau rời khỏi tiệm tạp hóa và đến công viên gần đó để chơi xích đu. Mariko đã chia cho tôi một nửa số đồ mà nhỏ đó trộm được.
Sôcôla, lon nước trái cây, bút chì màu và một chiếc mũ len.
Chúng tôi đang đu đưa trên xích đu, uống nước trái cây thì đột nhiên Mariko bắt đầu nói về tình dục.
“Này, bạn có biết em bé được tạo ra như thế nào không?”
Tôi giật mình đến nỗi ngã khỏi xích đu. Tôi bị chảy máu mũi.
Trước đó, tôi vẫn luôn nghĩ rằng con trai và con gái ngồi chung xe đạp là có thể sinh ra em bé. Lý do tôi nghĩ vậy là vì phim truyền hình. Có một đôi nam nữ đi hưởng tuần trăng mật (chắc là ở Karuizawa) và cùng nhau đạp xe, sau đó cảnh quay chuyển đến một năm sau, và người phụ nữ đang bế một đứa bé. Có một bộ phim truyền hình như thế đấy.
Khi Mariko nói với tôi bí mật bất ngờ về cách tạo ra em bé, tôi đã vô cùng sốc, cảm giác như bị búa đập vào đầu vậy.
Tôi đã kinh ngạc đến mức bị quai bị vào ngày hôm sau và phải nằm liệt giường khoảng một tuần.
Sau đó, tôi lén lút đọc sách và học về nó. Tất nhiên là về tình dục rồi. Nhưng bất kể tôi đọc sách nào thì chúng đều nói về cách quan hệ tình dục, và không một cuốn nào giải thích lý do tại sao ♂ và ♀ lại làm điều đó.
Trước hết, tại sao con trai lại thích thú khi nhìn thấy con gái khỏa thân nhỉ? Khi nhìn vào cơ thể mình trong gương, tôi chỉ thấy thất vọng. Rồi khi tôi cho chú mèo đực Doronpa nhà tôi xem ảnh nude của mình, nó chỉ liếm mặt với vẻ chán nản. Tôi bực đến nỗi kẹp mặt Doronpa vào giữa hai chân mình, kết cục là bị nó cào vào dưới rốn.
Nhưng dù sao nó sẽ không xảy ra mà không có lý do, tôi nghĩ vậy. Tình dục là một đống thứ khó hiểu, chính vì thế mà mối quan hệ ♂ và ♀ trở nên phức tạp.
Nếu muốn có con, tôi nghĩ sẽ nhanh và đơn giản hơn nếu đàn ông và phụ nữ cùng đạp xe và đứa bé được sinh ra, như tôi vẫn luôn tưởng vậy. Giống như mua nước trái cây từ máy bán hàng tự động ấy. Nếu điều đó xảy ra, mọi người sẽ không còn phải lo lắng về vấn đề yêu đương nữa, thế giới chắc chắn sẽ yên bình hơn. Ryu, Kaori, Raita và Gai sẽ ngưng bù lu bu loa và trở nên vui vẻ hơn. Thay vì chống lại Vyram, một chiến dịch xóa bỏ tình dục có thể thực sự mang lại hòa bình, nhờ?
Nhân tiện, người mà Ryu yêu là ai và ở đâu nhỉ? Chỉ huy à? Không đời nào.
Không, không được. Mình lại luyên thuyên quá đà rồi. Không phải là tôi muốn “giảng giải” (tôi không biết chữ kanji) về tình dục đâu! Ngay lúc này tôi chán rũ rượi như biển lặng vậy, và tôi đang cố làm rõ lý do tại sao thôi.
2
Về cơ bản là như thế này.
Jetman là đồ ngốc! Đúng vậy đó.
Giờ đây khi đã trở thành Jetman và hoạt động ngày đêm vì Trái Đất, tôi đã mong chờ điều tốt đẹp xảy ra với mình. Nhưng thực tế thì ngược lại.
Không những mất đi cuộc sống học sinh trung học bình thường, mà đứa tội nghiệp như tôi đây còn bị vận may bỏ rơi hoàn toàn. Tôi không thể theo kịp lớp học, giáo viên ghét tôi, bạn bè thì phớt lờ tôi.
Tôi khá thích đi học, vì vậy ngay cả sau khi trở thành Jetman, tôi vẫn cố nghỉ học ít nhất có thể, nhưng đâu có ai hiểu cảm giác chán chường của tôi chứ.
Dĩ nhiên rồi, việc tôi là Jetman vẫn còn là một bí mật.
Vì vậy, khi chiếc vòng tay của tôi reo lên trong giờ học vì có cuộc gọi khẩn cấp, tôi gần như hoảng loạn. Mỗi lần như thế, tôi lại phải viện cớ để trốn đi. Mà còn có khá nhiều cuộc gọi khẩn cấp nữa chứ. Bởi vì mỗi lần có sự cố xảy ra, chúng tôi phải điều tra xem Vyram có liên quan hay không.
Vòng tay của tôi kêu bíp bíp bíp trong giờ học.
“Ôi thưa cô, em bị bệnh mãn tính...” Tôi nói rồi chạy ra ngoài.
Đôi khi thì đau đầu, đôi khi là cảm thấy buồn nôn, đau răng, đau mắt, đau mũi, quên mang bữa trưa, cảm giác như bố mẹ vừa qua đời, quên mặc quần... và còn nhiều nữa. Tôi sắp hết lý do để bào chữa rồi.
Vì vậy, sau khi xong việc và quay lại trường, tất nhiên là tôi sẽ phải nghe mấy ông bà giáo viên mắng mỏ dữ dội. Lúc đầu, họ chỉ bắt tôi đứng ở hành lang, nhưng sau đó là cầm một cái xô, rồi đứng bằng một chân, ngậm giẻ trong miệng, rồi cầm một tấm biển có dòng chữ “Tôi là một đứa hư”, cuối cùng tôi bị đình chỉ học một tuần. Tôi đang chiến đấu vì hòa bình Trái Đất kia mà?...
Bạn bè tôi lần lượt biến mất. Vì là một người bận rộn vì hòa bình Trái Đất, nên tôi không còn làm được những việc cơ bản như cùng họ ăn súp đậu đỏ sau giờ học, hay đến khu trò chơi điện tử như trước nữa.
Còn nữa nhé, con gái không được phép có bí mật với nhau.
Nếu có bí mật, bạn phải chia sẻ với đám bạn. Vậy mới là bạn bè chứ, và nếu không làm được thì bạn sẽ bị xa lánh. Vì thế tôi đã bị cho ra rìa, người duy nhất để ý đến tôi là cô nàng hư hỏng Rariko. Rariko cũng bị đuổi học vì đã có thai, cô ta hiện được dì ở Hokkaido chăm sóc. Ở đó, Rariko vắt sữa bò và chờ đến ngày được làm mẹ.
Nhưng thảm kịch thực sự vẫn chưa xảy ra. Vẫn còn một cạm bẫy cực lớn.
Một ngày nọ, khi tôi và mẹ đang chuẩn bị bữa tối (món thịt bò hầm), bố tôi trở về nhà với vẻ mặt buồn như ma và thông báo: “Muisha đã phá sản rồi.”
Bố tôi là giám đốc của một công ty in ấn nhỏ, Muisha.
Tôi không biết chi tiết tại sao công ty lại bị phá sản, đó là công ty mà ông bô của tôi, một người mắc bệnh hen suyễn đã xây dựng từ con số 0. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng nền kinh tế thế giới đã hỗn loạn bởi mấy vụ như Earthship nổ tung và Vyram xuất hiện, mọi thứ đã bị ảnh hưởng.
Dù sao thì tình hình đang trở nên rất tệ hại. Jetman cũng có cuộc sống riêng chứ.
Để trả nợ, gia đình tôi đã phải bán nhà, đó là ngôi nhà mà tôi đã sống kể từ khi ra đời đấy. Sau đó chúng tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ.
Tôi yêu ngôi nhà của mình.
Đó là ngôi nhà một tầng nhưng có hiên và một khu vườn nhỏ đầy nắng. Đó là nơi tôi lớn lên, từng cười và khóc cùng. Vẫn còn những vết xước trên trụ bếp do tôi cào lên hồi còn nhỏ, và trên tường phòng tắm có hình chú gấu Pooh tôi từng nguệch ngoạc vẽ... Đã đến lúc phải tạm biệt những kỷ niệm ấy.
Chuyện cười vẫn còn tiếp tục.
Ngay cả sau khi bán nhà, khoản nợ vẫn còn. Và đó là một vấn đề lớn.
Tôi đã đưa số tiền tiết kiệm tằn tiện của mình cho ông bô - tổng cộng là 435.328 yên. Tất nhiên, chuyện này giống như muối bỏ biển mà thôi. Những người đòi nợ liên tục đến căn hộ nhà tôi gần như mỗi giờ. Khi trên TV có tin tức về một vụ gia đình tự tử, mẹ lại tôi vội vàng chuyển kênh. Vì vậy, ông bô đã đưa ra quyết định.
Chạy trốn trong đêm
Hiện tại, chúng tôi ở nhờ nhà người bạn thời thơ ấu của ông bô ở Tohoku và chờ cho tình hình dịu đi, kế hoạch này không mang tính xây dựng cho lắm.
Cuối cùng tôi là người duy nhất còn lại. Vì còn phải đi học nên tôi đã được chú ruột nhận nuôi.
Một đêm tuyết rơi, tôi tiễn bố mẹ ra đi.
Khi chúng tôi chất đồ đạc lên chiếc xe tải cũ, mẹ nắm lấy tay tôi và bắt đầu khóc. Sau đó, bố mẹ cùng nhau lên xe. Tuyết làm lốp xe tải quay tròn. Đẩy đuôi xe tải phía sau, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sức mạnh Sóng Birdonic sẽ có tác dụng ở một nơi như thế này.
Tôi không thể nhịn được cười. Tôi là tia hy vọng cuối cùng của nhân loại, liều mạng để bảo vệ hòa bình Trái Đất, thế nhưng tôi lại thấy mình đang giúp bố mẹ chạy trốn giữa đêm tuyết, đẩy một chiếc xe tải cũ nát. Hây, hây.
Chiếc xe tải bắt đầu chuyển động. Giữa màn tuyết. Chậm rãi. Lảo đảo. Và sau đó từ từ biến mất.
Tôi hiện đang viết nhật ký này tại nhà chú ruột, ổng có đứa con trai là một học sinh cấp 2 hư hỏng mặt đầy mụn trứng cá. Thi thoảng nó lại nhìn trộm lúc tôi đang tắm, nhưng dù sao thì cuộc sống ở đây cũng không đến nỗi tệ.
Nhưng chắc là tôi sẽ không viết nhật ký nữa. Đến suốt đời. Bởi vì thật là buồn khi phải nhớ lại quá khứ. Điều đó làm tim tôi cứ đau thình thịch. Lần tới khi có thời gian viết nhật ký, tôi sẽ hát một bài, đó sẽ là một bài hát vui tươi hết mình.
...Đó là kiệu khỉ, hoisassa...
3
Vào ban đêm khi cảm thấy cô đơn, tôi sẽ lẻn lên đồi. Đó là một nơi bí mật mà tôi rất thích từ khi còn bé. Từ đó sẽ nhìn thấy được toàn cảnh thành phố và bầu trời trông rất thấp.
Tôi nhảy xuống và biến hình thành Jetman. Cơ thể tôi phiêu theo gió bầu trời, và lạc trôi vào giữa các vì sao.
Tôi cầu nguyện với một ngôi sao băng.
Cầu mong cho thế giới này sẽ có hòa bình.


0 Bình luận