Hồi 7: Kịch Chiến

Chương 3: Sứ Giả Cựu Thần – Phần một

Chương 3: Sứ Giả Cựu Thần – Phần một

Địa điểm diễn ra cuộc họp định kỳ giữa Phong Tộc và Địa Tộc thường được tổ chức xoay vòng với nhau.

So với những lần tổ chức tại dinh thự Lãnh Chúa thì tôi lại thích những dịp tổ chức tại các cơ sở được xây dựng giữa hai lãnh thổ.

Lý do là tôi có thể cùng Goagaim tham quan vùng đất của nhau trước và sau cuộc họp.

Goagaim rất thu mình nên chỉ có những dịp như thế này thì anh ta mới chịu cùng nhau đi ra ngoài.

Trong kế hoạch lần này, chúng tôi sẽ đến phòng tắm hơi đá tại Địa Tộc trước cuộc họp, sau cuộc họp sẽ là công viên thiên nhiên trong khu rừng nổi tiếng tại Phong Tộc. Tuy nhiên…

.

“Thiệt tình… Quên dụng cụ cắm trại cũng có trở ngại gì đâu.”

“Uwahaha! Đừng nói thế chứ! Trong công viên thiên nhiên thì dụng cụ cắm trại là vật không thể thiếu mà!”

“… Dù sao đây cũng là kế hoạch anh nghĩ ra. Tôi sẽ không cằn nhằn gì.”

.

Vì lý do đó nên tôi đang tóm Goagaim mà bay về dinh thự Lãnh Chúa của mình.

Tuy rằng cảm thấy có lỗi vì phải đẩy hết việc vặt cho thuộc hạ, nhưng trọng trách chiêu đãi Lãnh Chúa Địa Tộc cũng chỉ có mình tôi làm được thôi.

Hiện đã quá giờ nghỉ trưa. Chắc chúng tôi sẽ khiến mấy người vừa mới tiếp tục buổi huấn luyện phải bất ngờ đây.

.

“Cứ giao cho tôi! Tôi nhất định sẽ giúp anh có một kỷ niệm khó quên___”

.

Bầu trời phía trước, phương hướng khu phố đang có lửa hiệu đỏ bốc lên.

Phong Tộc là chủng tộc điều khiển gió nên chúng tôi có thể truyền đạt những thông tin phức tạp bằng màu khói và cách khói bốc lên.

Tuy nhiên, làn khói này không chứa nội dung tình báo nào đã được học lúc huấn luyện. Nó chỉ đang bốc lên mà thôi.

Dù vậy, tôi buộc phải trở nên cảnh giác vì theo nguyên tắc, màu đỏ được xem như vấn đề có liên quan tới “kẻ địch.”

.

“Sao vậy?”

“Phía khu khố có khói đỏ bốc lên.”

“___ Bỏ tôi xuống rồi đi đi. Tôi sẽ đuổi theo sau.”

“Cảm tạ!”

.

Họ sử dụng khói hiệu như thế trong phố chắc chắn là vì muốn gửi tín hiệu cho tôi.

Bản thân thả Goagaim xuống rồi lao thẳng tới khu phố với tốc độ nhanh nhất.

Khi tiến vào khoảng cách có thể quan sát tình trạng bên ngoài khu phố thì tôi nhìn thấy hai bóng tộc nhân đang nằm trên mặt đất.

Đó là xác của hai người, một bên là Fohlig. Người còn lại không còn đầu, nhưng dựa theo hình dáng đôi cánh thì chắc hẳn là Calirto.

Giác quan cả người chợt trở nên tập trung cao độ.

Mong muốn rằng đây chỉ là sai lầm nào đó đã bị loại trừ, cảm giác áp bức buộc bản thân phải tin rằng đang có chuyện xấu xảy ra.

.

“Thật xin lỗi… Ta nhất định sẽ lo hậu sự cho các cậu…!”

.

Tôi không đáp xuống tại đây mà hướng thẳng tới nơi làn khói bốc lên.

Vị trí nhất định nằm ở gần dinh thự, nhưng sự khác thường trong phố vẫn đập thẳng vào mắt tôi.

Rất nhiều thi thể của những tộc nhân từ trẻ đến già nằm rải rác trong phố.

Không có bóng tộc nhân còn sống nào cả. Xét dân số thì có lẽ các chiến binh Phong Tộc đã tiến hành di tản cho mọi người___ Chỉ là số thi thể của các chiến binh cũng không hề ít.

Điểm kỳ lạ nhất là khu phố không bị hư hao quá nhiều. Trông hoang tàn nhưng có lẽ vết tích đều đến là dư âm từ kỹ năng của các chiến binh.

.

“Rốt cuộc là thứ gì đã tấn công khu phố này…!?”

.

Nơi làn khói bốc lên là vị trí cổng chính của dinh thự Lãnh Chúa.

Vô số khói bay lên từ ngọn lửa bốc cháy dữ dội.

Tuy nhiên, ánh mắt tôi đang hướng tới vị trí bên cạnh.

Một gã đàn ông đang ngồi trên đống thi thể chất chồng của rất nhiều tộc nhân.

Hắn vừa cắn xé miếng thịt khô có lẽ vừa cướp đoạt từ kho lương thực vừa đờ đẫn nhìn chằm chằm ngọn lửa.

Gã đàn ông nhận ra tôi đến gần mà nhìn về phía bên này.

Sau đó hắn thở hắt một cái, nhổ miếng thịt khô trong miệng rồi nhảy xuống cùng lúc tôi hạ cánh.

.

“Ngươi là ai? Đến đây làm gì___”

“Lại nữa. Ờ thì ta cũng cố xưng tên với kẻ yếu hơn mình vì đối thủ vẫn là chiến binh… Cơ mà thời gian xưng tên còn lâu hơn đánh nhau. Cho dù ngươi có mạnh hơn bọn này đi nữa thì ta cũng lười trả lời lắm.”

“… Đều do ngươi làm sao.”

“Ờ. Ta định giết sạch cơ, nhưng không thể nào bắn hạ hết bọn chạy trốn bằng đường bay được. Dù sao ta cũng chỉ có một cây thương thôi, một mình không ôm đồm nổi.”

.

Nếu hắn nói thật thì nơi này chỉ có một mình gã.

Không người hợp tác, chỉ đơn độc hành động.

Và gã cũng là một con người giống Immuryerl.

.

“Một nhân loại vì sao lại làm ra chuyện này?”

“Ngươi cần lý do hả?”

“Đương___”

“Mấy thứ như vậy tìm đại là ra chứ gì. Bỏ mặc Ma Tộc thì các ngươi cũng chạy sang bên này quậy phá. Thế thì ta sang đây tỉa bớt vài tên trước cũng hợp lý. Hay thù oán cá nhân thì tốt hơn? Ta là cô nhi. Lý do thì ta sinh ra trong một ngôi làng nghèo khó, nguyên nhân nghèo khó là vì phục hồi chậm chạp từ đợt Ma Giới xâm lược trong quá khứ. Thế nên ta đã phải chịu đựng những ký ức đau khổ trong quá khứ. Nói vậy thì ngươi có gật gù bảo cuộc tàn sát này là chuyện có thể hiểu được không?”

“…”

“Lý do giết chóc chỉ cần thiết khi muốn đưa ra tiêu chí cho đồng loại nhằm giữ cho trật tự không bị rối loạn. Ngươi có bao giờ kể lý do giết chóc với thú vật khi săn bắt bao giờ chưa?”

.

Ra là thế, muốn tìm lý do thì có bao nhiêu cũng được.

Lý do chỉ là để dành cho đối thủ mà thôi.

Vậy cuộc tàn sát này không cần lý do nào cả.

Tôi đã hiểu suy nghĩ của hắn. Tức là___

.

“Không cần phải giáo điều sao. Vậy ta sẽ không hỏi tên lẫn mục đích ngươi đến đây làm gì.”

“Ờ, khi nào thấy đáng thì ta nói cho.”

“Ngươi muốn làm gì thì làm. Tuy nhiên… ta cũng sẽ như vậy. Hỡi Thiên Không, Hãy Hoá Thành Một Phần Móng Vuốt Ta.”

.

Cuộc chiến với một đối thủ tàn sát các chiến binh Phong Tộc đến mức này nhất định sẽ có quy mô không hề nhỏ.

Tôi không thể gây tổn thương cho thi hài của đồng tộc bằng ngọn gió của mình.

Bản thân tạo ra lốc xoáy và đẩy thân thể gã lên trên không trung.

Trọng lượng con người có giới hạn. Cho dù sở hữu sức mạnh cỡ nào hay chân bám chặt vào đất tới đâu, chỉ cần bật lên cả khu vực xung quanh thì có thể hất lên rất dễ dàng.

Chỉ trong một hơi thở, gã đã bay lên trên độ cao vượt qua cả tầng mây.

.

“Haha, một phát lên trên cả mây luôn sao! Ngươi định đập ta xuống từ đây à?”

“Ta không bao giờ làm mấy chuyện nhẹ nhàng như vậy. Đây chính là ‘Phong Phược Ngục’ do cuồng phong của ta dệt nên. Hãy hứng chịu phán quyết của gió cho tới khi thân xác ngươi không còn nữa!”

.

Phong Phược Ngục là lồng giam cuồng phong bao phủ toàn bộ phương hướng, được tạo ra bởi Đặc Tính của tôi.

Nếu rơi xuống thì bị đánh bật lên, lên trên thì bị đập ngược xuống. Cho dù chạy đi đâu cũng sẽ bị đưa về vị trí ban đầu. Một tuyệt chiêu trói buộc vừa bào mòn đối thủ vừa ép buộc đối phương lưu lại trên không trung.

Tôi sẽ không xem thường sức mạnh của một gã đơn độc đi vào Ma Giới.

Tôi sẽ tấn công như thể mình đang chém giết với Immuryerl.

.

“Mấy cái này thì chỉ cần___”

“Đừng xem thường chỉ vì nó là bức tường vô hình.”

.

Gã đàn ông cố định ma lực trong không gian rồi thử nhảy về phía bên này với tốc độ kinh khủng.

Nhìn động tác thì có lẽ hắn định xuyên thủng nhà giam này.

Tuy nhiên, những tầng gió chồng chất đã đè nén thân thể gã lại, triệt tiêu quán tính và đánh bật về sau.

Tuyệt chiêu này được tạo nên sau quá trình tập luyện với Immuryerl. Ngay cả Độ Thời còn không thể dễ dàng lao ra thì không lý nào hắn có thể làm được chỉ bằng một cú nhảy.

.

“Ây dà… Tường… thì cũng không phải. Nó giống như một cuộn chỉ thì đúng hơn. Cứ dính dính phát phiền thật. Cơ mà gió cỡ này thì cũng chẳng đau chẳng ngứa gì. Ngươi định trò chuyện trên không cho tới khi cạn ma lực sao?”

.

Với cú nảy bật vừa rồi, thân xác người bình thường nhất định sẽ bị xé rách và chịu thiệt hại đến mức không còn dấu vết nào.

Nhưng tôi không cần phải kinh ngạc.

Giống như Immuryerl sở hữu sức dẻo dai bẩm sinh, gã đàn ông này nhất định cũng mang trong mình sự kiên cố tương xứng.

Mấy lưỡi đao gió phóng ra từ xa chắc hẳn sẽ không thể tạo nên một vết xước nào cho hắn.

.

“Bản chất ngọn gió không phải để cắt xé, mà chính là vận chuyển.”

.

Tôi lấy ra chiếc túi trong người.

Bên trong có vài mảnh đá khoáng được gia công thành những lưỡi dao cạo mỏng.

Đây là loại đá khoáng đặc biệt do Goagaim tạo ra.

Độ cứng của nó thuộc nhóm đứng đầu Ma Giới, nhưng đặc trưng lớn nhất của nó chính là tính chất hấp thụ một lượng ma lực khi tiếp xúc với ma lực ấy.

Và số ma lực đó sẽ được chuyển thành ma lực cường hoá cho chính loại đá này.

Có nghĩa là nếu thả lưỡi dao đá khoáng này vào trong lồng giam, nó sẽ hấp thụ ma lực gió và đạt được trạng thái Cường Hoá Ma Lực thuộc cấp độ bậc thầy.

Hơn nữa, nó sẽ được ngọn gió vận chuyển và tung hoành ngang dọc bên trong.

.

“___ Hửm.”

.

Gã đàn ông nhận ra điều gì sắp xảy ra và lập tức giao hai tay nhau mà bảo vệ khuôn mặt.

Máu tươi tung bay giữa không trung. Lưỡi dao được mài giũa nương theo cơn gió cắt xé toàn thân gã đàn ông.

Trước lưỡi dao bén nhọn cực mỏng, cường độ thân thể sẽ chẳng nổi lên tác dụng nào.

Nó có thể dễ dàng xuyên thủng xác thịt đối phương… thế mà cơ thể hắn vẫn giữ nguyên hình dạng ấy.

Lưỡi đao lấp loé từ bên trong cánh tay đầy máu của gã.

Hắn từ bỏ lớp da mà ép chặt lưỡi dao bằng áp lực của phần thịt được cường hoá sao.

Những lưỡi dao theo sau cũng không thể cắt vào sâu hơn vì những lưỡi dao bị kẹp trong thịt.

Không chỉ cánh tay, cả những bộ phận bị gió thổi tới như chân hay lưng đều đang thực hiện động tác giống hệt như vậy.

.

“Thật khéo léo. Nhưng ngươi định duy trì phòng hộ đến khi nào?”

“Nông hơn ta nghĩ nên muốn so kèo nhẫn nại thì cũng được thôi.”

“Còn dám mạnh miệng…!?”

.

Những lưỡi dao lần lượt rơi ra khỏi thân thể gã.

Nếu chỉ ngăn cản bằng áp lực trong thịt thì nó rơi ra sau khi thả lỏng là điều hiển nhiên.

Song, điểm khác thường hơn hết là không có giọt máu nào tiếp tục rỉ ra từ tấm thân bị giày xéo.

Đây không phải cưỡng ép cầm máu, mà là việc chảy máu đã ngừng hoàn toàn.

Trong trường hợp hắn là Ma Tộc thì cùng lắm là khen ngợi năng lực hồi phục của đối phương, thế nhưng gã là con người.

Chữa trị vết thương mà không dùng tới ma pháp rõ ràng rất khác thường.

Immuryerl hay Arquas cũng không nắm giữ kỹ năng như thế.

.

“Có gì bất ngờ à. Có thể điều khiển thịt thì cũng có thể điều khiển da. Vậy thì ta chỉ cần tạo hình dạng trước khi bị cắt là được. Chỉ mỗi vết cắt thì làm vậy là lành ngay.”

“Ngươi… có thật là con người không?”

“Ngươi không thấy máu à? Dĩ nhiên ta là một con người có máu lẫn nước mắt chứ. Cơ mà nghĩ lại thì cái này tiện thật đó. Không chừng cả một đội quân cũng có thể bị huỷ diệt luôn.”

.

Bản thân gần như không bị thương gì mà còn nói vậy sao.

Dù vậy, đúng là máu đối phương đã chảy. Con người không thể tái sinh máu. Chặn miệng vết thương mà máu vẫn cứ chảy thì chúng cũng sẽ dễ dàng chết đi.

Kể cả khi không thể chạm tới sâu bên trong, chỉ cần khiến toàn thân hắn liên tục chảy máu thì đối phương sẽ đi đến tử vong.

Ngọn gió đưa làn sóng lưỡi dao tiếp theo đã tới trước mặt hắn.

.

“Chỉ là ta đã nhìn thấu cả rồi.”

“___!?”

.

Vô số lưỡi dao xuất hiện xung quanh gã.

Điều này có nghĩa chúng đã mất đi gia tốc từ gió và ngưng đọng giữa không trung.

.

“Cần gì ngạc nhiên hả. Ta cũng chỉ làm giống nãy thôi.”

“… Ngươi mở rộng ma lực quanh người mà tóm lấy chúng bằng áp lực đó ư.”

.

Tôi có thể nhìn thấy ma lực trên người gã mở rộng ra ngoài.

Thủ thuật ngăn chặn lưỡi dao bằng thịt trong cơ thể đang được tái hiện bằng ma lực bên ngoài.

Kỹ thuật thao túng ma lực tương đương với Arquas, người tóm lấy ma lực trên thanh kiếm của Gaulgrart mà bám chặt vào.

Hắn dùng thân xác hứng chịu rồi phân tích những thứ cần thiết để nắm giữ như tốc độ và trọng lượng của lưỡi dao.

Tôi nên xem hắn ta có mắt quan sát và sức phán đoán không thua kém gì hai chị em kia.

Hơn nữa, cái bản mặt khoái trá này… Hắn đang ngắm nhìn vị trí vừa tồn tại vết thương giống như muốn kiểm nghiệm cơ thể bản thân.

.

“Tuy rằng nhờ công cụ, nhưng người có thể khiến ta bị thương chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi. Ngươi cứ tự hào đi.”

“Đừng hòng tưởng thế là xong…!”

.

Lưỡi dao bị ngừng lại bởi ma lực quanh người hắn, nhưng hắn chỉ mang sức mạnh có thể nắm lấy lưỡi dao cực nhỏ.

Thế thì công kích bằng ma pháp có thể dễ dàng xuyên thủng nó. Khi lưỡi dao được giải phóng thì chúng lại có thể tiếp tục tấn công bên trong.

Tôi tạo ra một thanh thương gió mới từ Đặc Tính rồi ném vào trong lồng giam.

.

“Không định tới gần à. Hoặc là thiếu tự tin hoặc là đã quen chiến đấu với đối thủ cực kỳ mạnh… Chắc là loại sau rồi. Ta không ghét chơi đùa tiểu xảo như thế, nhưng cũng nên nâng cao thêm một chút.”

.

Gã đàn ông thủ thế.

Động tác ấy giống như lúc chúng tôi bơi lội trên sông, nhìn chăm chú vào cá mà ném lao đi.

Hướng về phía bên này thì tôi còn hiểu, chỉ là hắn lại đang nhắm xuống dưới mặt đất___

.

“Định tập trung vào một điểm nhằm phá huỷ lồng giam sao. Đúng là một thanh thương thon dài được ném bởi sức mạnh của ngươi thì có thể làm được. Nhưng lồng giam bị mở ra lỗ hổng thì cũng sẽ lập tức___”

“Tập trung một điểm? Có cái éo, là toàn bộ.”

“__!?”

.

Ngay khoảnh khắc bị ném đi, thanh thương của hắn trông như mọc ra lông vũ.

Đó là bốn chiếc lông vũ được kết bằng ma lực.

Thanh thương xoay chuyển, kéo theo đó là những chiếc lông vũ vẽ nên quỹ đạo xoắn ốc.

Đó là một sự bạo lực đối với gió.

Vòng xoay của những chiếc lông vũ trên thanh thương đã xé toang lồng giam được tạo nên bởi cuồng phong.

Không chỉ bên dưới, toàn bộ phương hướng liên kết xung quanh, thậm chí là cả bên trên cũng đều bị phá huỷ theo.

Trong mắt tộc nhân Phong Tộc mang đôi cánh và sống cùng ngọn gió, khung cảnh này thật quá đỗi kinh khủng.

Tàn dư của thanh thương gió và chiếc lồng giam bị phá vỡ còn lan đến tận bên này.

Tiếng gió vang vọng vô cùng thống khổ.

Gã đàn ông cứ thế đáp xuống mặt đất, giẫm chân xuống vài lần như kiểm tra trạng thái của mình.

.

“Rốt cuộc cũng đặt chân xuống đất được rồi. À quên, phải lấy về đã.”

.

Một sợi dây ma lực nối dài từ cánh tay gã. Ắt hẳn hắn đã buộc nó vào thanh thương khi ném đi.

Cuối sợi dây ấy là chiếc lỗ sâu hoắm do thanh thương đâm vào.

Gã vừa cuộn vừa kéo căng sợi dây bằng cánh tay, sau đó là thanh thương dính đầy bùn đất được lôi lên.

Tôi phẫn nộ nhưng không vội vàng.

Kỹ năng dự tính dùng để chống lại Immuryerl bị phá giải, tức là suy tính của bản thân vẫn còn rất ngây thơ.

.

“… Hỡi gió!”

.

Tôi tập trung gió trong bầu trời và hình thành cơn lốc.

Đặc Tính của tôi có thể nắm giữ gió thành hình dạng và điều khiển chúng.

Tuy nhiên, dù dùng tới Đặc Tính, những cơn gió nửa vời vẫn không tạo thành công kích hữu hiệu đối với gã đàn ông này.

Vì vậy, tôi tập trung toàn bộ gió trong tầm mắt mình mà bố trí cơn lốc trên chiến trường.

.

“Đa dạng phết nhỉ… Không lẽ ngươi là Lãnh Chúa Ma Giới hả?”

“___ Đúng thế. Ta chính là Rudafin Terosampe, Lãnh Chúa Phong Tộc.”

“Gì vậy trời, ngay lúc lười xưng tên thì lại gặp… Nhưng có thể gặp được con mồi thì cũng đáng mừng…”

“Con mồi…?”

“Ờ, mục đích ta tới Ma Giới lần này là vì hai cái đầu Lãnh Chúa. Ngươi cũng giúp ta vui vẻ không ít nên để ta đáp lại vậy. Ta là Sứ Giả Cựu Thần, Phoriom Souqline. Hận thù thì không có, nhưng ta cần cái đầu của ngươi.”

.

Con người nhận gia hộ ánh sáng mà Yodoin từng gặp tại khu rừng Grancerd.

Những kẻ được cho là ức chỉ lực được Cựu Thần Vilas tự tay gia hộ nhằm chống lại Ma Giới đã trưởng thành đến mức đỉnh cao nhất lịch sử trên mọi phương diện.

Tôi cũng từng nghĩ tới khả năng này vì ma lực thuộc tính Quang trong người hắn…

.

“Quả nhiên là thế. Ngươi chính là Thương Thủ Tiềm Phục nhận gia hộ từ Cựu Thần Vilas và từng bị nhìn thấy tại Grandcerd sao.”

“… Hửm? Khoan, bị nhìn thấy tại Grancerd? Thương Thủ Tiềm Phục? Rốt cuộc là___”

“Nếu mục tiêu là đầu Lãnh Chúa thì ta chen vào cũng không vấn đề gì phải không.”

.

Hai bên mặt đất nơi Phoriom đứng chợt dựng lên và nuốt chửng gã.

Không cần phải nghĩ ngợi. Tôi đã chiến đấu với Phoriom được một khoảng thời gian nên anh ta đã đuổi kịp từ lâu rồi.

.

“Goagaim à.”

“Có cần trò chuyện thêm một lúc không?”

“Không cần. Hắn ta sẽ không chết bởi chừng ấy và tự động mở mồm thôi.”

.

Đại địa bị thổi tung thành từng mảnh, Phoriom không chút tổn thương mà xuất hiện.

Hắn vẫn bình thản sau khi hứng chịu ngọn gió Đặc Tính của tôi nên sẽ chẳng hề hấn gì với công kích thay lời chào hỏi này.

.

“Ta không phàn nàn đâu. Đây là chém giết chứ không phải thi đấu. Đánh lén hay hội đồng cũng vô cùng hoan nghênh, chỉ có kẻ chết mới là kẻ xấu. Cơ mà nói vậy thì ngươi cũng là Lãnh Chúa à?”

“Ta… là Lãnh Chúa Địa Tộc, Goagaim Suaonza.”

“Ồ! Quả nhiên hành động trước chính là quan trọng nhất.”

“…?”

“Thật ra là ta có vài người muốn chiến đấu tại Nhân Giới… Nhưng chỉ mong chờ cũng chẳng có tiến triển gì cả. Lần này là ta thử đi trước thôi, ai ngờ Lãnh Chúa Ma Giới lại nhảy ra một lượt như thế.”

“Ngươi không có kế hoạch gì cả sao.”

“Ta ban đầu còn địch giết chóc cả tháng ấy chứ, giờ thì có thời gian dư dả tìm quà mang về rồi.”

“Ngươi nghĩ mình đã đạt được mục đích rồi ư?”

.

Đặc Tính “Hỡi Bầu Trời, Hãy Chịu Xâm Thực Từ Bàn Tay Ta” của Goagaim được giải phóng, mặt đất dưới chân Phoriom dần biến đổi và trói chặt thân thể hắn.

.

“Mấy thứ như thế___!?”

“Sa Triền Gia.” [note91958]

.

Đại địa trói buộc Phoriom vỡ nát và hiện ra lớp cát đen.

Đó là kim loại quý nằm sâu trong lòng đất Ma Giới.

Độ cứng của nó kém hơn mấy viên đá ven đường, nhưng nó lại sở hữu tính chất trở nên nặng nề khi trộn ma lực vào.

Goagaim trực tiếp điều khiển đống cát ấy, bám chặt trên người Phoriom và cản trở chuyển động của hắn.

Dù muốn đánh bay bằng ma lực thì chúng vẫn sẽ linh hoạt biến đổi không chịu tách rời.

Trói buộc không thể phá vỡ cũng không thể chém đứt. Đó là một tuyệt chiêu mà Goagaim đạt được nhờ trận chiến với Immuryerl.

Kể cả khi nắm giữ sức mạnh tới cỡ nào đi nữa, chỉ cần khối cát nặng nề ấy bám chặt trong phạm vi hoạt động thì đối phương cũng không thể phát huy toàn bộ sức mạnh.

.

“Một đám Lãnh Chúa toàn dùng kỹ năng trói buộc hả. Bộ hai ngươi đang nuôi thú dữ chắc?”

“Cũng không hẳn không phải. Rudafin, phối hợp.”

“Ừm!”

.

Goagaim áp súc đại địa xung quanh và khiến chúng sụt lún.

Chẳng mấy chốc, dưới chân Phoriom tràn ngập ánh sáng chói loà rồi hoá cứng như sắt thép kiên cố.

Độ ngoan cường vốn cần sự kiên cố, nhưng một chiến binh sẽ luôn nắm giữ kỹ thuật thoát khỏi xung kích.

Gã đàn ông này mang kỹ thuật có thể gọi là dị thường giống như Arquas.

Nghĩa là công kích nửa vời có khả năng cao sẽ bị hấp thụ phần lớn xung kích và thoát ra bên ngoài.

Mặt đất thông thường chính là địa điểm phù hợp nhất để thoát khỏi xung kích ấy.

Song, mặt đất trở nên cứng cáp sẽ khiến xung kích khó truyền tải, từ đó khiến sát thương tiến vào trong cơ thể sâu hơn.

.

“Hỡi đại địa!”

“Hỡi gió!”

.

Goagaim tiếp tục phóng vô số viên đá quý hình chóp tròn lên không trung, sau đó chúng lại gia tốc trong cơn lốc của tôi.

Mũi tên từ Goagaim, cung tên từ bản thân.

Tôi phóng đi toàn bộ mũi tên đá quý được gia tốc đến cực hạn về phía Phoriom bị trói chặt trên mặt đất.

.

“Lam Bảo Mãnh Vũ.” [note91959]

“___ Liên kết hoàn hảo phết. Có người bình đẳng với mình thật đáng ghen tị. Chỉ là___”

.

Tiếng bùng nổ chói tai liên tục vang lên át đi giọng nói của Phoriom.

Đó là tiếng va chạm giữa mặt đất bị hoá cứng đến cực hạn và những mũi tên đá quý trút xuống.

Con người bị kẹp ở giữa nhất định sẽ bị mài nát đến không còn vết tích.

Kể cả khi toàn bộ mũi tên đều đã phóng đi, trên trời vẫn còn vọng lại tiếng động từ đó.

Làn khói sinh ra từ những viên đá quý vỡ vụn khiến không gian toả sáng lấp lánh và khó có thể nhìn thấy bóng dáng Phoriom.

.

“Goagaim, thế nào rồi!?”

“… Gã không di chuyển chút nào… Hầu hết mũi tên đều trúng đích…”

“Vậy thì___”

“Khỏi tưởng bở. Còn tưởng thủng màng nhĩ tới nơi rồi cơ.”

.

Làn khói vơi đi, lộ ra Phoriom vẫn đang bị trói chặt bởi Sa Triền Gia.

Nhưng thế này là sao?

Dù đang bị trói buộc, hắn vẫn điềm nhiên cầm thương đứng thẳng.

.

“Không thể nào… Dưới trạng thái bị bao phủ bởi gông cùm của ta… mà ngươi lại có thể triệt hạ toàn bộ Lam Bảo Mãnh Vũ ư…!?”

“Ờ, ngươi đoán đúng hết rồi đấy. Dùng Cường Hoá Ma Lực thì trọng lượng này chẳng khác quần áo là mấy đâu.”

“Cường Hoá Ma Lực…? Không lẽ ngươi chiến đấu từ đầu tới giờ mà không dùng Cường Hoá Ma Lực ư!?”

“Cũng có dùng lên thương một chút. Nó là hàng rẻ tiền, không làm gì là gãy ngay.”

“Cho dù người dùng Cường Hoá Ma Lực thì thân xác con người cũng không thể nào tự do hành động…”

.

Cường Hoá Ma Lực cỡ đó đã tương đương với cả Đặc Tính mà cấp bậc Lãnh Chúa phủ lên bản thân.

Ký ức trò chuyện với Immuryerl trong quá khứ chợt tái hiện.

Độ Thời của cô ấy là Thần Kỹ đã đạt đỉnh cao trong Cường Hoá Ma Lực, nhưng nó là thứ chỉ dùng trong một khoảnh khắc.

Tôi đã hỏi một câu: “Liệu có kỹ thuật Cường Hoá Ma Lực có thể dùng liên tục không?”

Immuryerl cố tình giảm âm lượng, bảo rằng tuy không thể nói với Ma Tộc, nhưng đúng là có một cái như vậy.

.

“Cường Hoá Ma Lực trên người ta có hơi độc đáo quá đáng. Nếu lỡ dùng thì ta không thể nào khống chế nổi. Seif cũng từng nhắc rằng có một kỹ thuật gần giống như thế… Hình như là Độn Thời gì đó?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Gông cùm cát
Gông cùm cát
[Lên trên]
Cơn mưa lốc đá quý mãnh liệt
Cơn mưa lốc đá quý mãnh liệt