Ở phía bên kia của màn hình, hơn hai trăm người đang chờ đợi tôi.
Trong căn phòng tối, chiếc màn hình máy tính giống như một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác. Phần mềm phát trực tiếp quen thuộc đang hiển thị danh sách các bối cảnh, nguồn, bộ trộn âm thanh và hình ảnh của buổi stream.
Kiểm tra lại tất tần tật mọi thứ xong xuôi rồi thì tôi lại bắt đầu thói quen thường nhật của mình.
“... Mic ok, tai nghe ok, ứng dụng ok, trà ok.”
Cơ mà—
“Ahem… thanh quản cũng ok luôn…”
—Chả hiểu sao tôi lại chẳng thể tĩnh tâm để có thể bắt đầu buổi stream được.
Bản thân tôi cứ bồn chồn với cựa quậy không nguôi. Tâm trí thì trở nên rối bời, lại còn thở nông.
—Về lý do tại sao tôi lại thành ra thế này thì bản thân tôi biết rất rõ.
Đó là bởi ngày hôm nay, một “sự kiện bất ngờ” giữa tôi và Senpai đã diễn ra.
Người con trai mà tôi thầm thương trộm nhớ… sau bao lâu cuối cùng cũng đã thốt ra những lời đặc biệt ấy.
Lẽ ra tôi phải mừng rỡ vì đã đợi chờ hồi âm của anh ấy suốt một quãng thời gian dài chứ—
Vậy mà tại sao… tôi lại… trả lời senpai như thế…
—Giờ tôi chỉ muốn gục mặt xuống bàn, ôm đầu rồi hét thật to “Ahh~!” lên mà thôi.
Thế nhưng—
“... Không thể làm thế được, không thể làm thế được!”
Sắp stream tới nơi rồi, giờ không phải lúc để lo lắng mấy chuyện không đâu.
Sau khi đã hít một hơi thật sâu, tôi hướng ánh mắt của mình về phía màn hình máy tính.
Trước tiên cần phải dồn hết tâm trí của mình vào việc trước mắt cái đã.
Dẫu trong lòng vẫn còn hàng tá những thứ vướng bận khiến tôi băn khoăn… Tuy nhiên, bây giờ không phải lúc để tâm trí bị quấy nhiễu bởi những tiếc nuối và phiền muộn đó!
Tôi di con trỏ chuột tới nút “Start” trên phần mềm stream, và rồi tập trung sức lực của mình vào ngón trỏ,
“—Triển thôi!”
Buổi stream đêm nay, bắt đầu.


4 Bình luận