Trans: KanzuNe
Edit: Tài Dảk
********
Chiếc chiến cơ lao như bay qua đường hầm chiến thuật ngầm nằm bên dưới Đô Thị Chiến Thuật số 7. Họ đẩy chiếc xe đến cực hạn của mình, xuyên qua khu rừng và thậm chí còn phá huỷ các bức tường của cơ sở nghiên cứu để đi tắt. Thế nhưng, vì là phương tiện được thiết kế riêng cho việc chiến đấu với Void ở môi trường bất lợi nên tuy lớp vỏ ngoài có hơi trầy xước, song việc vận hành cũng chẳng có vấn đề gì.
“...Có vẻ như Cuộc Xâm Lăng dừng lại được nửa tiếng rồi.” Regina nói cạnh ghế lái và lắng nghe điện đàm. “Vô số những Void Chúa được cho là đã xuất hiện ở Vườn Trung Tâm, nhưng ngay khi chúng biến mất, toàn bộ số Void nhỏ xuất hiện từ trong vết nứt cũng biến mất theo luôn.”
(...Hẳn Leo đã làm gì đó rồi.) Lyseria chắc bẩm.
“Vậy còn đám Fillet đang đuổi theo chúng ta thì sao?”
“Em nghĩ là ổn rồi.” Regina trả lời, mắt nhìn vào hình ảnh giám sát từ camera ngoài cửa xe. “Không thấy có phương tiện đuổi theo chúng ta.”
“Chị đã xoá sạch dấu vết vụ đột nhập của chúng ta và để lại băng hình giám sát giả rồi, nên là không cần phải lo đâu, gái ạ.” Clauvia nói trong khi giơ ngón trỏ lên.
“K-Không hổ danh là chị của chị Elfine…”
“Chị chỉ sử dụng Thánh Kiếm tàng hình của mình thôi mà? Mà quan trọng hơn, giờ an toàn rồi, chẳng phải mấy đứa nên nói xem chuyện gì đã xảy ra với Elfine sao?”
“Em cũng chưa rõ chuyện gì đã xảy ra nữa.” Sakuya gật đầu.
“...P-Phải rồi nhỉ…”
Lyseria gật đầu và giải thích những sự kiện đã diễn ra bên trong căn phòng điều hành trung tâm đó.
“Elfine đã bị tha hoá bởi Ma Kiếm sao…” Clavuia cúi đầu rơi vào trầm tư sau khi nghe được câu chuyện đau lòng về em gái mình.
“Vâng… Chỉ nhìn qua Thánh Kiếm đáng sợ của chị ấy thôi cũng hiểu… Nó đã trở thành Ma Kiếm rồi.”
Cô cũng chẳng muốn tin đâu, nhưng người đàn chị mà cô vẫn luôn tôn trọng giờ đây đã bị tha hoá bởi thứ Ma Kiếm ghê tởm đó. Khi bọn họ ghé thăm Đế Đô hồi Lễ Hội Thánh Kiếm, Elfine đã bảo với họ rằng Tinh Linh Nhân Tạo của tập đoàn Fillet có dính líu đến vụ việc liên quan đến Ma Kiếm.
(...Mọi chuyện là do tập đoàn Fillet đã biết chị Elfine đang điều tra dự án D? Hay là vì họ muốn biến chị ấy thành chuột thí nghiệm vì Thiên Nhãn Bảo Châu…)
Hoặc có lẽ là cả hai. Dù là gì đi nữa, Lyseria chẳng thể tưởng tượng nổi loại cha lại bắt cóc chính con gái của mình rồi làm những chuyện như vậy chứ… Chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến cô sởn gai ốc rồi.
“Vậy Elfine đã biến mất sau chuyện đó sao?” Clauvia hỏi.
“Chị Elfine đã lui về vết nứt…” Regina đáp lại từ ghế lái. “Chị Lyseria lúc đó bất tỉnh nên em xin phép được tiếp tục câu chuyện.”
“Ừm, nhờ em đấy…” Lyseria gật đầu, bản thân cô cũng tò mò không biết Elfine đã đi đâu.
“Lúc em đến, em… em đã thấy chị Elfine đang bóp cổ chị Lyseria. Lúc đó, mắt em dần mờ đi, mọi thứ trở nên đỏ lòm… Và thế là, em ngay lập tức chạy đến và hét tên chị ấy…”
Những ngón tay đang nắm chặt vô lăng của Regina run lẩy bẩy.
“Sau đó, chị Elfine quay sang nhìn em, và em đã thấy ánh mắt đó. Bình thường chị ấy hiền từ bao nhiêu thì ánh mắt đó lại lạnh lẽo, vô hồn bấy nhiêu… cứ như chị ấy không còn nhận ra em nữa vậy. Và rồi, lúc chị Lyseria đổ gục dưới chân chị ấy, chị Elfine đã gào lên. Chị ấy bắt đầu vùng vẫy đầy đau đớn, tay giật mạnh mái tóc tuyệt đẹp của mình… Cứ ngỡ chị ấy đã có lại chút nhân tính của mình, em đã thử lại gần…”
Regina cắn môi, nhìn về phía cuối đường hầm.
“Chỉ một lúc sau, vết nứt hư vô bắt đầu xuất hiện xung quanh chị Elfine. Chúng cứ thế lan rộng ra như mạng nhện rồi nuốt chửng chị Elfine vào bên trong.”
“Vết nứt hư vô… Em có chắc không?” Clauvia hỏi.
“Vâng, không nhầm được.” Regina gật đầu. “...Mọi thứ diễn ra có lẽ vào lúc các Void chúa dần biến mất, và Cuộc Xâm Lăng ngừng lại.”
“...Có vẻ là như vậy rồi.” Clauvia nói.
“Vậy là chị ấy xuất hiện cùng lũ Void, và cũng biến mất cùng chúng…” Sakuya lẩm bẩm, mắt nhìn ra cửa sổ. “Ma Kiếm Sĩ bị tha hoá bởi sức mạnh hư vô thường tiến gần hơn với hình dạng của Void. Em không muốn tin đâu, nhưng có lẽ chị Elfine đã…”
“KHÔNG! Chúng ta đâu biết chắc được…” Lyseria hét lên cắt ngang Sakuya.
“...Mm, chị nói đúng… Em xin lỗi.” Sakuya nói.
Lyseria nắm chặt nắm đấm của mình.
“Kể cả chị ấy có bị tha hoá đi chăng nữa, ý chí của chị Elfine vẫn còn đó.”
“Em cũng tin là vậy…”
“...Em nói đúng.” Clauvia gật đầu, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi. “Elfine là một đứa trẻ mạnh mẽ… Mạnh mẽ hơn chị nhiều.”
Chiếc xe dần tiến đến cuối đường hầm và tiến vào con đường quanh thành phố trên mặt đất. Hầu hết các cơ sở phòng vệ đều có chút thiệt hại, và điều đó cũng đồng nghĩa với việc đã có những trận chiến ở đây.
Trên đường, vô số những phương tiện và xe cứu thương của Học Viện Thánh Kiếm nằm rải rác khắp nơi.
“Cảm ơn mấy đứa, nhưng có lẽ chị xuống ở đây đây.” Clauvia giơ tay lên khi họ đi ngang qua ga tàu điện ngầm.
“Chị sẽ ổn chứ?” Lyseria hỏi với vẻ lo lắng. “Đám lính ở Fillet sẽ không đuổi theo chị được đâu, phải không…?”
“Haha, không phải lo đâu gái. Chỉ cần có Ma Kiếm Hide and Seek thì có là tội phạm bị truy nã chị cũng trốn được hết.” Clauvia gật đầu với nụ cười có phần mạnh mẽ.
“Chị đây sẽ tìm xem gã Deinfraude đang ở đâu, cũng như manh mối về chuyện đã xảy ra với Elfine từ dữ liệu của cơ sở nghiên cứu. Lúc nào có thông tin mới chị sẽ liên lạc với mấy đứa qua đường dây kín sau nhé.”
“Vâng, cảm ơn chị nhiều.” Lyseria gật đầu rồi nhớ ra điều gì đó. “À ừm, em nhờ chị một chút được không, chị Clauvia?”
“...Hửm?”
Cả hai dừng xe trước lối vào của một căn cứ trú ẩn và bước ra ngoài, vòng ra phía sau xe và mở khoang hành lý ra.
“Chủ nhân, chào buổi sáng.”
Ngồi ở bên trong một chiếc hộp chính là phần thân trên của Schwertleite đang được cố định bằng dây an toàn.
“Chị sửa em ấy giúp bọn em được không…?”
“...Hể, con Magia Droid này nhìn hiện đại thật đấy. Đây là của hãng nào vậy?”
“Em, ừm… cũng không rõ cho lắm…” Lyseria lúng túng không biết phải nói gì tiếp theo.
“Hừm, chắc em cũng có lí do của mình rồi. Hẳn đây là vũ khí quân đội bị bỏ đi…” Clauvia nhìn Schwertleite với ánh mắt tò mò.
“Um…”
“Không sao, chị đây không tọc mạch nữa đâu. Tuy không biết có sửa được không nhưng ít nhất chị có thể lắp thêm chi nhân tạo của quân đội để giúp con Magia Droid di chuyển được.”
“Chị giúp bọn em vậy nhiều quá…”
“Phư, thế này chẳng đáng là bao so với công sức của mấy đứa đâu.”
Clavuia đang định đóng nắp hộp thì đột nhiên có giọng nói cô đơn vang lên từ phía bên trong. “Mama…”
Thấy vậy, Clauvia nhướng mày bày ra vẻ mặt khó hiểu. “Mama?”
“K-Không, uhh, chắc chị nghe nhầm thôi!” Lyseria lắc đầu, mặt đỏ bừng lên rồi nhanh chóng đóng mạnh nắp hộp lại.
“Chị chỉ đi một chút thôi, nên đừng lo nhé? Cứ làm một cô bé ngoan đi, được chứ?” Lyseria thì thầm vào bên trong chiếc hộp.
“...Đã hiểu, thưa chủ nhân.” Schwertleite đáp lại với giọng có chút hờn dỗi rồi quay lại chế độ ngủ của mình.
“Làm ơn hãy chăm sóc em ấy hộ em.”
“Đừng lo.”
Clauvia nhận lấy chiếc hộp rồi đi về phía ga tàu. Chẳng mấy chốc, cô đã hoàn toàn biến mất không chút dấu vết.
“Khu vực II cũng đóng cửa rồi nên chắc em cũng nên xuống đây thôi.” Sakuya nói rồi nhảy khỏi cỗ xe.
“Aw, không về kí túc xá với bọn chị sao?” Regina thò đầu ra khỏi cửa sổ ghế lái hỏi.
“Không ạ, em phải về Khu Phố Cổ một chút đây. Lâu lắm em không gặp Raiou rồi.”
“Thôi được rồi, vậy em cũng không ăn tối cùng bọn chị được sao?”
“Vâng, em sẽ ngủ qua đêm ở đấy.”
“Nhớ cẩn thận đấy nhé, Sakuya…”
“Hai chị cũng vậy.”
Sakuya nhanh chóng đá vào bức tường một toà nhà gần đó rồi biến mất.
“Được rồi, chị Lyseria, chúng ta về học viện thôi.”
“Phải rồi, chúng ta còn phải hội quân với Leo nữa.”
Lyseria trèo lên xe rồi bắt đầu kiểm tra thiết bị đầu cuối của mình. Cô đã cố nhắn tin cho cậu một thời gian, nhưng Leonis chẳng hề đáp lại.
“Mong là Leo vẫn ổn.” Lyseria thì thầm với vẻ lo lắng rồi nhìn lên bầu trời đêm không một gợn mây.
********
“Ma Vương Bất Tử lừng lẫy bốn phương, được người đời phong làm kẻ mạnh nhất trong số chúng ta, giờ đây lại thành thế này…” Gazoth Hell Beath nói trong khi uống cạn ly rượu trong tay. “Rốt cuộc chuyện quái gì đã xảy ra với ngươi thế, Leonis Death Magnus?”
“...Nói chung là nhiều chuyện đã xảy ra…” Leonis đáp lại với vẻ mặt cay đắng.
Họ hiện tại đang ở dưới tầng hầm thứ 8 của Lâu Đài Ma Vương và tụ tập ở Phòng Tử Thi—nơi mà Leonis xây lên để tiếp đón khách. Đây là một căn phòng hình tròn với mái vòm và chiếc bàn tròn khổng lồ được làm từ xương người có đủ chỗ cho tám ghế.
Các bức tường xung quanh cũng được trang trí bằng xương của những quái vật cổ đại và đầu lâu thi thoảng lại kêu lên để doạ khách.
Thú thực thì những khách quý được Leonis mời vào đây cũng chẳng phải loại người dễ bị doạ bởi trò đùa hạng ba này.
“Hừm, rượu ngon đấy, nhưng cũng chẳng thể sánh được với loại rượu thần thánh của Vua Biển Sâu.” Rivaiz nói.
“—Kekeke, nữa đê nữa đê nào. Rượu gì ngon quá trời thế này!” Veira nói cười xả láng, tay rót hết chai rượu này đến chai rượu khác.
“Đừng ngốc thế chứ.” Leonis buông lời phàn nàn khi lấy chai rượu khác từ hầm kho báu bên trong Vương Quốc Bóng Đêm. “Đây là loại rượu hảo hạng ta lấy được sau khi san phẳng Vương Quốc Ganzal một ngàn năm trước đấy. Có sống cả đời các người cũng chẳng được uống thêm nữa đâu, nên là thưởng thức đi.”
“Ôi dào, còn ngươi thì quan tâm làm gì chứ? Nói như thể cơ thể yếu ớt đó uống được rượu đấy…” Gazoth cười lớn.
“Grrr…”
Quả thực, trong cốc của Leonis lúc này là nước ép nho 100% nguyên chất đến từ hoa quả mua ở một khu chợ địa phương. Đây là vị mà Leonis yêu thích nhất, và cũng là vị mà Lyseria lúc nào cũng mua cho cậu uống.
“Leonis, giờ ta cần thịt hơn là rượu đấy.” Gazoth nói. “Chạy lung tung làm bụng ta sôi sùng sục rồi đây này.”
“...Shirley, phục vụ khách một tảng thịt lợn rừng đá cất ở trong kho lương thực của lâu đài.” Leonis ra lệnh.
“Vâng, có ngay ạ!”
Shirley vội vã chìm vào Vương Quốc Bóng Đêm với vai trò của một hầu giá đích thực.
“Lợn rừng đá eh? Được đấy, dù sao chỉ có nanh của ta mới xuyên qua được thứ đó thôi.”
Trong lúc Thú Vương đang cười một cách hả hê thì Leonis lại nhấp một ngụm đồ uống của mình với vẻ ngạc nhiên. Shirley đã báo cáo cho cậu về việc Thú Vương hồi sinh một vài phút trước.
Cụ thể là vào cùng khoảng thời gian mà Lyseria đánh thức cậu ở tàn tích Necrozoa thì Gazoth cũng được hồi sinh ở đồng bằng Huyết Nanh sau trận chiến của ông ta với Kiếm Sư.
Ngay sau khi thức tỉnh, Gazoth đã dành một khoảng thời gian tấn công những Tổ Void xung quanh để giải khuây trước khi tình cờ gặp được một đội thám hiểm Thánh Kiếm Sĩ. Và thế là, họ tưởng ông là người thú tị nạn nên đã đưa ông về và ẩn náu ở một tổ chức ngầm ở Đế Đô.
Không giống như Leonis, người vẫn luôn che giấu sức mạnh của mình với mục đích xây dựng lại Đội Quân Ma Vương, thì Gazoth lại dành thời gian khám phá và trải nghiệm thế giới sau một ngàn năm dài đằng đẵng.
Đó là cho đến khi Leonis đến Đế Đô để chuẩn bị Lễ Hội Thánh Kiếm và dưới danh nghĩa Zol Vadis tình cờ thu nạp các tổ chức ngầm ở Đế Đô. Thật không may, hầu hết các tổ chức đó cũng dưới trướng Gazoth nên điều này đã khiến ông điên tiết và phải tới Đô Thị Chiến Thuật số 7 để tìm kiếm sự thật.
(...Lạy trời, mọi chuyện rắc rối rồi đây.)
Đơn vị thú nhân mà Leonis có được sau trận chiến ở Hyperion thực chất là nòng cốt của Đội Quân Ma Vương ở thời điểm hiện tại. Nhưng Leonis giờ đây cũng hiểu tại sao Gazoth lại sùng sục lên tìm mình như vậy rồi: Một ngàn năm trước, tộc thú nhân thực chất thuộc về Đại Quân Đoàn Thú Nhân của Gazoth.
Tuy nhiên, đó chỉ còn là chuyện của quá khứ, và Leonis sẽ không dễ dàng gì mà từ bỏ nòng cốt của Đội Quân Ma Vương tái khởi động này cho Gazoth.
(...Vấn đề là, mình nên làm gì bây giờ?)
Gây thù chuốc oán với một Ma Vương khác lúc này đúng là đại kị mà. Tất nhiên, cậu không hề có ý định thua Gazoth, nhưng nếu cả hai cứ đánh nhau liên hồi thì Đô Thị Chiến Thuật số 7 sẽ tan nát mất.
(...Hơn nữa, Roselia cũng bảo Ma Vương chúng ta thì không nên cãi nhau làm gì.)
Nhưng mà, Thú Vương là loại người chuyên trị giải quyết mọi thứ bằng chiến đấu. Ông ta là người khó nhằn nhất trong hàng ngũ Ma Vương, khác hẳn với Long Vương bạo chúa và ngạo mạn.
(Thôi thì, may là vẫn có mình dễ tính chán…) Leonis tự nhủ, mù quáng trước sự thiếu sót của bản thân.
“M-Món lợn đá của ngài đây ạ!”
Shirley một lúc sau quay trở lại với một tảng thịt khổng lồ và đặt lên trên bàn. Giọng của cô có phần run rẩy—làm gì có ai mà không cuống cuồng khi được ở chung phòng với những thực thể mạnh nhất thế giới thế này chứ?
Trong lúc rót thêm nước ép vào cốc của Leonis, cô lập tức truyền tin thần giao cách cảm với cậu.
“—Chủ nhân, ngài có chắc là muốn để lộ danh tính với Thú Vương chứ?”
“Đành phải vậy thôi, dù sao cũng khó mà giấu đầu lòi đuôi mãi được.”
Veira và Rivaiz vốn đã biết Leonis giờ đây là một đứa trẻ rồi, vậy nên cũng chỉ là vấn đề thời gian Gazoth tìm ra chân tướng của Zol Vadis mà thôi.
“Biết vậy em đã không cố giấu danh tính của chủ nhân lúc ngài đi rồi…” Shirley buông thõng hai vai với vẻ chán nản.
“Nhân tiện thì, món đồ ta nhờ thế nào rồi?”
“Vâng, em đã cất nó ở hầm kho báu ở Vương Quốc Bóng Đêm rồi…”
“Tốt, giỏi lắm.”
Leonis đang nhắc đến một trong số các Arc Seven, Song Kiếm Lesca Kishar thuộc sở hữu của Thần Long Gisark đã chết.
(...Veira mà biết thì cổ đòi bằng được cho mà xem…) Leonis cười thầm, thoả mãn với chiến lợi phẩm mình vừa chôm được.
Leonis là người cực kì yêu thích những vũ khí kì lạ và những vật phẩm cường hoá cấp thánh.
“Nhân tiện thì, chẳng phải đến giờ bàn ‘chuyện’ rồi sao, Leo?” Veira thì thầm với vẻ nghiêm túc.
“...Chuyện gì?”
Leonis thoáng thót tim… Làm gì có chuyện cô ta biết về Arc Seven… phải không?
“Là về Thần Long Undead. Hỏi cho chắc thôi, nhưng ngươi nghĩ ngoài ngươi ra thì ai có thể biến một Anh Hùng thành thân quyến Undead của mình?”
Bàn tiệc bỗng chốc chìm trong im lặng. Gazoth và Rivaiz cũng dừng lại và nhìn chằm chằm về phía Leonis, chờ đợi câu trả lời của cậu.
“...”
Sau một hồi im lặng, Leonis thở dài.
“—Không ai cả. Không có ai ngoài ta…” Cậu nhún vai.
“Leo, thế nghĩa là sao…?”
“Nghĩa là ta là người duy nhất có thể biến Gisark thành một Thần Long Undead.”
“...Hả?” Veira lườm Leonis bằng ánh mắt đầy sát khí, trong lòng không khỏi ngạc nhiên trước câu trả lời kì lạ của cậu.
“Chúng ta không thể bỏ qua câu trả lời đấy được, dù dây có là bữa tiệc của ngươi đi chăng nữa, Leonis Death Magnus. Ngươi đang định âm mưu gì, Ma Vương Bất Tử…?” Gazoth trừng mắt nhìn cậu, bộ lông bạc dựng đứng hết cả lên.
“...Hai người, không cần phải khát máu đến thế đâu. Hãy nghe xem chính chủ muốn nói gì nào.” Rivaiz thúc giục Leonis nói tiếp.
Thấy vậy, cậu chỉ lặng lẽ gật đầu rồi mím môi.
“Một Ma Vương Undead khác đã hồi sinh thành Void Chúa.”
“...Hể?”
“Thế tức là sao?”
“Mm…?”
Ba Ma Vương nghe vậy thì ngớ hết cả người, ai cũng có cho mình một biểu cảm riêng.
********
Leonis liền giải thích chuỗi sự kiện diễn ra ở thế giới Void với ba Ma Vương còn đang sốc nặng kia.
“Mấy người con nhớ lần Arza-Ael dùng Thiên Không Thành để di chuyển đến thế giới khác và kéo chúng ta vào cùng không?”
“...Lần chúng ta chiến đấu với tên quái vật Kiếm Sư đó.” Veira tiếp lời.
“Phải. Lúc đó, ta đã nghi rằng thế giới Void và thế giới mà nhân loại đang sống đây thực chất là một…”
Cơ sở cho giả thuyết này chính là sự tồn tại của pháo đài Eisen—một trong số những pháo đài thuộc về Đội Quân Ma Vương, ở thế giới Void. Leonis sau đó còn tìm ra Kinh Đô Rognas, Ur-Shukar ở cùng một nơi.
“Và theo như ta biết thì có một Vua Undead khác chia sẻ linh hồn với ta được phong ấn ở tàn tích dưới lòng đất Ur-Shurkar. Sau khi được giải phóng thì ta kia đã cướp Quỷ Kiếm của Nữ Thần từ ta và biến mất vào vết nứt.”
Leonis quyết định giấu việc Deus Machina Schwertleite đã ra sức bảo vệ tên Vua Undead fake kia vì cho rằng kể ra chỉ tổ làm mọi chuyện phức tạp hơn mà thôi. Thay vào đó, cậu đi sâu vào trận chiến với tên quái vật kia.
“...Nghe thật khó tin…” Gazoth nói với tiếng gầm gừ.
“Không sao, đến cả ta lúc gặp hắn còn không tin vào mắt mình nữa cơ mà.”
“...Không, không phải là ta không tin chuyện của ngươi. Chỉ là…” Gazoth sau đó dang rộng hai tay ra. “Liệu đấy có phải là Ma Vương Bất Tử thật không, hay chỉ là một kẻ giả danh giống Zol Vadis ‘nào đó’?”
Ông ta nhấn mạnh ý cuối với chút gì đó có phần mỉa mai.[note85564]
“Không.” Leonis lắc đầu. “Là hàng thật giá thật, không sai vào đâu được. Lúc chiến đấu với hắn, hắn đã sử dụng một ma pháp bậc 12. Hơn nữa, nếu xét về lượng ma lực có sẵn thì tên quái vật đó còn nhiều hơn cả ta hiện tại…”
Leonis nở một nụ cười tự giễu.
“Như đã nói, không ai ngoài Vua Undead có thể biến Thần Long của Lục Anh Hùng thành Undead và điều khiển như một con tốt như vậy.”
“...Nói cùng đúng.”
“...Tự nói tự khen thật kìa…” Veira nhún vai.
“Nhưng nếu là thật thì tại sao linh hồn của Vua Undead lại bị phân làm hai khi sử dụng phép Tái Sinh?” Rivaiz hỏi.
“—Đến ta cũng chẳng rõ nữa.” Leonis lắc đầu. “Nếu phải nói thì có lẽ khi thế giới bị tách làm hai, linh hồn ta cũng bị chia ra và tái sinh thành hai phiên bản khác nhau.”
Nhưng điều này cũng chỉ là dự đoán mà thôi. Cậu không biết do đâu mà thế giới rốt cuộc bị tách làm hai như vậy.
“Chà chà, nếu thế thì ta có chuyện để nói tiếp rồi.” Veira cười một cách tinh nghịch. “Thực ra ta cũng đang định nói về chuyện đó.”
“...Quên mất, ngươi có tìm thấy gì lúc truy đuổi Arza-Ael không?”
“Chà, cũng gọi là có…” Veira nói rồi giơ tay lên.
Một quả cầu phát sáng bỗng xuất hiện trên bàn, xung quanh được bao phủ bởi những kí tự cổ đại di chuyển liên tục. Nhìn thoáng qua thì nó có kích thước của một quả bóng chày, hình dáng tương tự với Deus Machina trước khi thức tỉnh hoặc Thiên Nhãn Bảo Châu của Elfine.
“Đây là?” Leonis hỏi.
“Là lõi của Almagest ta lấy được từ Thành Thiên Không.”
********
Almagest—Thiết bị Thiên văn cổ đại. Một báu vật của loài rồng với khả năng ghi lại chuyển động của những vì sao trong ngân hà. Veira đã phải đuổi theo Ác Quỷ Địa Ngục chỉ để lấy lại thứ cổ vật này.
“Mang tất đi thì cồng kềnh quá, thế là ta lấy mỗi cái lõi thôi.”
“Tưởng đây là cái nôi của loài rồng các ngươi? Giữ cho cẩn thận chút đi chứ?”
“Fufu, ta là Vua của Long Tộc cơ mà, mấy chuyện chẳng là gì cả!” Veira nói rồi ưỡn ngực đầy tự hào.
“Vậy? Biết thêm gì từ thứ đồ chơi của ngươi chưa?” Leonis nhún vai.
“—Heh, xem đi rồi biết.”
Veira hất mái tóc đỏ thẫm của mình về phía sau rồi thì thầm bằng ngôn ngữ của Long Tộc. Cứ như thế, quả cầu ánh sáng quay bay xung quanh một cách mãnh liệt, tạo ra một hình cầu 3D giữa không trung.
“Đây là…”
“Là ghi chép về những vì sao được ghi lại trong Almagest.”
Những con số bắt đầu hiện lên trên bề mặt trình chiếu: Lịch Thánh, 447. Veira xoay nhẹ ngón tay, khiến quả cầu ảo ảnh được phóng đại hơn bao giờ hết.
Thực sự rất ấn tượng, Leonis thầm nghĩ. Veira cũng có vẻ khá tự hào, nhưng sự thật thì đây còn chẳng phải công nghệ thuộc về loài rồng. Thiên Không Thành, cũng giống như Deus Machina, đều là những cổ vật thuộc về nền văn minh xưa.
“Đây là thế giới của chúng ta. Một ngàn năm trước, các Ma Vương được dẫn dắt bởi Nữ Thần Hỗn Mang đều đã bị đánh bại, và nhân loại dường như đã chiến thắng trước sự giúp đỡ của Lục Anh Hùng được chúc phúc bởi Thần Ánh Sáng—”
Các cửa sổ hiện lên xung quanh quả cầu, phô ra vô số hình ảnh.
“Nhưng nhân loại cũng dần đánh mất Lục Anh Hùng, và thời kì của huyền thoại đi vào dĩ vãng.”
Con số trên Lịch Thánh cứ thế trôi vèo vèo, và hình ảnh hiện trên các cửa sổ cũng thay đổi theo. Sau khi cuộc chiến với các Ma Vương kết thúc, nhân loại đã trở nên thịnh vương trong một khoảng thời gian hoà bình ngắn ngủi, trước khi các quốc gia bắt đầu lao vào cấu xé lẫn nhau.
Khi nền văn minh ngày càng phát triển, nhân loại dần chuyển từ kiếm và khiên thành những vũ khí hiện đại hơn, rồi cuối cùng tiến đến những loại ma cụ tân tiến có thể quét sạch hàng vạn người một lúc. Ngọn lửa chiến tranh cứ thế lan ra một cách nhanh chóng khi hầu hết các quốc gia đều tham gia chiến tranh. Và rồi—
Đồng hồ đếm ngược dừng lại ở năm 714 Lịch Thánh, và đó cũng là lúc mà toàn bộ băng ghi hình biến mất.
“...Hửm?” Leonis hướng mắt về phía quả cầu đang quay. Một vết loang màu đen bất ngờ xuất hiện và lan rộng ra từ cực Bắc cho đến khắp hành tinh. Chẳng mấy chốc, nó đã hoàn toàn bao phủ mọi lục địa.
“Veira, đây là gì?” Leonis hỏi, nhưng cô chỉ thầm bảo cậu cứ xem tiếp đi.
Vệt đen tiếp tục lan rộng, nuốt chửng mọi thứ từ biển cả cho đến các sinh vật, đến mức gần như bao trùm khắp địa cầu. Và rồi, tưởng chừng như thế giới đã bị nhấn chìm trong một màu đen thì một chấm sáng nhỏ bất ngờ xuất hiện trên bề mặt quả cầu.
“...?”
Chỉ từ một chấm nhỏ mà có thể đẩy lùi những vết loang màu đen. Và thế là, một nửa hành tinh đen kịt biến thành một biển ánh sáng trắng. Nhưng rồi, mô hình 3D của quả cầu bất ngờ nứt ra.
Đến lúc này, chân tướng của bí ẩn mới bắt đầu lộ diện.
Mô hình các vì sao, vốn đang quay một cách chậm rãi, dần tách ra làm hai.
“...Thế giới đang tách ra sao?”
“Phải. Đến lúc này, thế giới mà chúng ta biết đã bị tách làm hai.” Veira gật đầu, đôi mắt hoàng kim dính chặt vào hai mô hình đang lơ lửng trên đầu.
“Vậy vết đen đó chính là chướng khí Void…?”
“Chắc vậy.” Veira nhún vai rồi nói tiếp.
“Mọi chuyện diễn ra vào bảy trăm năm trước. Tất nhiên, hành tinh của chúng ta không bị ‘tách ra làm hai’ mà chỉ có hai chiều không gian tách biệt chồng chéo lên nhau, ừm…”
“Tạo ra một thế giới song song cùng tồn tại trên một dòng thời gian.” Rivaiz nói tiếp.
“P-Phải rồi, quên mất tiêu!” Veira hắng giọng lại. “Vậy nên khi thế giới bị tách ra làm hai, hầu hết các sinh vật như quỷ và quái vật đều bị nuốt chửng bởi Thế Giới Void. Và kết quả là chúng biến thành lũ Void gớm ghiếc đó.”
(...700 năm trước.)
Leonis nhớ lại lần mà Lyseria nói với cậu gì đó ở bảo tàng Đô Thị Chiến Thuật số 7: Vào một thời điểm nào đó, các quái vật cổ đại đều biến mất không một dấu vết.
—Cuộc Đại Phân Li.
Nguyên nhân vẫn còn là một bí ẩn, và hầu hết mọi người cho rằng đã từng có một thiên thạch khổng lồ lao xuống Trái Đất, một dịch bệnh vô phương cứu chữa nào đó, hoặc ma lực ở tâm Trái Đất mất kiểm soát.
Và lúc mà em trai của Hoàng Đế, Alexios, kể cho Leonis về lịch sử Đế Đô, anh ta đã từng nhắc đến thảm hoạ xảy ra vào 700 năm trước khiến lịch sử trước đó hầu như bị xoá sạch—một thảm hoạ đã xoá đi sự tồn tại của Anh Hùng, Thần Thánh và cả các Ma Vương.
Hoá ra, mọi thứ bắt nguồn từ một vệt đen xuất hiện ở cực Bắc, hai trăm năm sau khi nhân loại ổn định lại nền văn minh. Nếu dị điểm đó là nguồn gốc của Void, vậy thì ánh sáng xuất hiện ở giữa trung tâm lục địa đẩy lùi sự xâm chiếm của hư vô là gì?
Liệu ánh sáng đó có cứu lấy được hành tinh đang bị ăn mòn bởi chướng khí?
Almagest chỉ ghi lại tình trạng của hành tinh chứ không ghi lại chính xác chuyện gì đã xảy ra, diễn biến thế nào.
Veira sau đó điều chỉnh ảnh phản chiếu để hiển thị vị trí của các vì sao.
“Nếu hành tinh của chúng ta đã như vậy thì vị trí các vì sao có thay đổi cũng là đương nhiên thôi.”
Và quả thực, vị trí các ngôi sao khác hoàn toàn so với một ngàn năm trước. Vào cái thời của Leonis, đã từng có một bộ môn thiên văn học chuyên phân tích vị trí các vì sao và ý nghĩa của nó, nhưng giờ, chúng cứ như không tồn tại vậy.
“Mm, khoan đã…?”
Leonis nhận ra điều gì đó. Dù có căng mắt đến mức nào, cậu cũng chẳng thể tìm thấy nó.
“Veira, Sao Hung Tinh đâu?”
Sao Hung Tinh—một ngôi sao đỏ rực trên bầu trời vốn không tồn tại vào một ngàn năm trước. Người ta cho rằng ngôi sao này là điềm báo cho Cuộc Xâm Lăng và sự nổi loạn của lũ Void, và chính Regina cũng đã bị tước đi địa vị công chúa của mình chỉ vì sinh ra dưới ánh đỏ đó.
“Hử, nói gì đấy? Ngay kia chứ đâu?” Veira chỉ vào chính giữa bản đồ thiên văn.
“Hả?”
“Thứ mà loài người gọi là ‘Sao Hung Tinh’ chính là thế giới đã bị tách ra từ 700 năm trước. Cứ mỗi lần chiều không gian Void chồng chéo lên thế giới này, ngôi sao sẽ lại hiện ra như một cái bóng.”
“Ra là vậy…”
Thế giới mà họ đang sống và thế giới Void không bị tách biệt bởi khoảng cách mà là vị trí trong không thời gian của chúng. Vậy nên, việc bị chồng chéo là hoàn toàn có thể xảy ra.
(...Nếu là Ác Quỷ Địa Ngục chắc sẽ hiểu rõ hơn.)
Nhưng nếu là vậy thì chẳng phải mối quan hệ giữa Leonis và tên Vua Undead kia cũng giống Sao Hung Tinh và Trái Đất sao?
“—Chỉ có vậy thôi.” Veira nói rồi búng tay, khiến cho bản đồ thiên văn học tắt vụt đi. “Chuyện xảy ra 700 năm trước, thấy Almagest của ta đáng chưa?”
“Vâng vâng, ta đây biết ơn lắm.” Leonis gật đầu với vẻ chân thành.
Chỉ cần biết chuyện xảy ra với thế giới sau khi Ma Vương biến mất cũng đủ đáng giá rồi.
“Chà, nếu thế thì mị đi đây.” Veira gật đầu với vẻ thoả mãn rồi đứng dậy khỏi ghế.
“Định đuổi theo Arza-Ael sao?”
“...Chậc, ta cũng muốn thế lắm đây, nhưng mà…” Veira quay lại rồi nhún vai. “Giờ cứ chơi tẹt ga ở thành phố này đã.”
“S-Sao cơ?!” Leonis hỏi với vẻ căng thẳng lộ rõ.
“Ứ muốn thừa nhận đâu, nhưng vết thương sau trận đánh với tên Thần Long đó sẽ phải mất một thời gian mới hồi phục được.” Veira xoay xoay cánh tay mình rồi quay sang nhìn Rivaiz.
“Nhưng mà đi một mình chán lắm à, nên là muốn đi với ta không Hải Vương?”
“Hmm, phải nói rằng ta cũng khá tò mò về công nghệ của thời đại này…”
“Vậy đấy! Nên là—”
“Khoan khoan khoan khoan! Đừng tưởng muốn làm gì ở vương quốc ta thì làm!”
“Chà, nếu đây là vương quốc của ngươi, Leo à, thì đây cũng là vương quốc của ta, fuhahaha!”
“Logic quái quỷ gì vậy?!”
“Lo. Gic. Loài. Rồng~~” Veira đáp lại một cách ngầu lòi rồi rời khỏi phòng.
“Đừng lo, ta không để cô ấy gây rắc rối đâu.” Rivaiz cố an ủi Leonis đang đứng ngồi không yên.
“Guh…!” Leonis định đuổi theo, nhưng lại bỏ cuộc rồi ngồi phịch xuống ghế. Giờ muốn cản lại Long Vương Bạo Chúa cũng chẳng giải quyết được gì.
“Shirley… Để mắt đến hai người họ cho ta…” Leonis ra lệnh.
“Eeeeeh?!” Shirley rên rỉ. “E-Em không ngăn nổi hai người đấy đâu!”
“Ta biết chứ, chỉ là… cứ trông chừng họ đi.”
“V-Vâng ạ…” Shirley lưỡng lự gật đầu rồi dần chìm vào bóng tối.
“...Thề với chúa, chuyện này…” Leonis thở dài và nhìn lên trần nhà. Nhưng rồi—
“Được rồi đấy Leonis, giờ là lúc bàn chuyện của đàn ông rồi. Ngươi và ta.” Thú Vương đến giờ mới cất lời sau khi giải quyết xong tảng thịt lợn đá đó.
“...Rồi rồi.” Leonis uống nốt chỗ nước ép còn lại trong cốc của mình.
“Ta sẽ bỏ qua chuyện ngươi thó mất quân của ta từ Đại Quân Đoàn Thú Nhân. Dù sao thì ngươi làm sao biết được ta đã hồi sinh, phải không?”
“Quý hoá quá…” Leonis đáp lại.
“Nhưng, mọi chuyện giờ khác rồi.” Thú Vương mở to con mắt còn lại, khiến cho bầu không khí trong phòng tưởng chừng như rung chuyển.
“Ta muốn lấy lại toàn bộ thú nhân dưới quyền ngươi, Leonis.”
“...E rằng ta không thể làm vậy rồi.” Leonis khẽ cất lời.
“Hử?”
“Ta vẫn là Ma Vương Bất Tử đấy, làm như ta phải giao nộp thuộc hạ của mình vậy. Lòng tự tôn của ta chỉ đơn giản là không cho phép điều đó…”
“Heh, vậy ra đó là câu trả lời của ngươi sao, Ma Vương Bất Tử?” Gazoth gầm lên một tiếng đầy đắc ý. “Vậy làm theo truyền thống đi. Một trận đấu tay đôi giữa Ma Vương với Ma Vương!”
“Đấu tay đôi. Được thôi, nhưng ngươi có chắc là muốn vậy không?”
“...Sao cơ?”
“Nếu đấu thì chỉ tổ làm hoen ố danh tiếng của ngươi thôi, Thú Vương ạ.”
Leonis nhún vai đầy tự giễu.
“Ngươi thấy đấy, cơ thể yếu ớt này chỉ được một phần ba lượng ma lực của ta mà thôi. Thậm chí Shirley còn có thể đánh bại ta trong trận đấu thuần sức kia kìa.”
“Nngg…”
“Hơn nữa, ta kia đã lấy mất cây gậy yêu thích của ta rồi. Nếu thực sự muốn làm hỏng danh tiếng thì được thôi, ngươi có thể đánh bại ta—một người còn chẳng đủ sức để bảo vệ thân quyến của mình.”
“...Grr, chuyện đó…” Thú Vương gầm gừ với vẻ cay đắng.
Trong số tất cả mọi người của Đội Quân Ma Vương thì Gazoth Hell Beast có thể nói là chiến binh thuần tuý nhất—tới mức mà ông ta đã từng thách đấu tay đôi với Kiếm Vương dù biết chẳng thể nào thắng được. Chiến đấu với một đối thủ tay không tấc sắt chẳng khác nào tát vào mặt của Gazoth cả.
(...Mà nói thật, mình nghĩ mình vẫn có thể thắng Gazoth dù trong tình trạng này đi chăng nữa.)
“Vậy giờ thế nào? Không định bắt ta đợi đến khi lấy lại toàn bộ sức mạnh đâu đấy chứ?”
“Không, không cần phải đợi lâu như vậy làm gì.” Leonis lắc đầu rồi đứng dậy. “Đến chỗ khác đi, rồi ta sẽ chuẩn bị một nơi xứng đáng làm đấu trường của hai Ma Vương.”
********
—Trong bóng tối sâu thẳm.
Cứ như đắm chìm trong vũng băng lạnh thấu da thấu thịt… Cô ấy đang làm gì ở đây vậy?
(...Mình cần phải về nhà…)
Ngôi nhà đó là một kí túc xá cũ kĩ và có phần giống như một dinh thự bị ma ám. Chú mèo yêu thích của cô. Món súp nóng hổi cho bữa tối. Phòng khách nơi cô dành thời gian với mọi người.
Phải, chính cô cũng có một nơi để trở về. Một nơi mà những người yêu thương đang đợi cô. Thế nhưng…
(Mình không nhớ, không nhớ, không nhớ, không nhớ— Không nhớ mặt của mọi người ở trung đội ■■■■■■…)
(Tại sao…?)
Điều cuối cùng mà cô thấy là khuôn mặt của người đó. Mái tóc bạc óng mượt. Đôi mắt xanh băng trong vắt, nghiêm nghị và kiên định. Một người đàn em luôn nhờ tới mình mỗi khi chìm trong đau khổ. Và cô đã thấy— những ngón tay thon gọn của ai đó đang siết chặt lấy cổ của em ấy.
(Đừng mà, đừng mà, đừng mà… đừng đừng đừng đừng đừng— Đừng làm vậy? Tại sao ngươi lại làm chuyện tệ hại như vậy chứ—)
(...Không…)
(Bàn tay này… Là tay của mình.)
(Là mình… Mình là người đang bóp cổ L■■■a…)
“Aaaah… Aaahhh, aaaaaaaaaaah…!”
Tiếng thét thảm thiết của cô cứ thế vang vọng trong bóng tối mà chẳng ai biết.
0 Bình luận