“Lại lần nữa, từ giờ mong được giúp đỡ nhé.”
Sau khi nghe chuyện về tình hình tổ đội nặng nề đến mức khiến tâm trạng chùng xuống cùng với Yamajun, chúng tôi quay trở lại Quảng Trường Tinh Linh của tòa tháp.
Trước mắt thì, Reina, kẻ đã tấn công tôi rồi lại tự tiện bị sốc và khóc lóc ỉ ôi, giờ có vẻ đã bình tĩnh lại và đang ngủ yên lành ở một góc quảng trường. Như để bảo vệ nàng công chúa ngủ trong rừng xinh đẹp, sư tử lửa Engarde nằm chễm chệ ngay bên cạnh, phóng ánh mắt sắc lẹm về phía đám đàn ông chúng tôi.
Tuy nhiên, điều khiến tôi bận tâm là chỗ Reina đang nằm... Cái quái gì thế, giường đấy à? Tuy chỉ là một thiết kế thô sơ được ghép lại từ những tấm gỗ bẩn thỉu thành hình cái hộp, nhưng nhìn kiểu gì thì đó cũng là một cái giường. Bên trong được lót vải vóc khá sạch sẽ, nói chung là dùng làm đồ ngủ cũng không đến nỗi nào.
Vừa mới thấy được một góc của cái chế độ đãi ngộ công chúa dành cho Reina, tôi đã bắt đầu cảm thấy ngán ngẩm rồi.
“À ừm, trước tiên tớ muốn mọi người cho biết tình hình hiện tại. Cậu có nói gì đó về pháo đài của Goma đúng không?”
“Ờ, đúng vậy――”
Người đang nói chuyện với tôi chỉ có Yamada, bên cạnh là Yamajun. Còn bộ ba Thượng-Trung-Hạ hình như đã ra ngoài để xử lý xác của trung đội Goma vừa bị đánh bại ở lối vào tháp và thu hồi trang bị. Nghĩ đến việc chỉ có mỗi Yamada ở lại quảng trường còn những việc bẩn thỉu, hôi hám và phiền phức thì đùn đẩy cho người khác, cũng đủ để thấy rõ cái tôn ti trật tự tự nhiên trong cái tổ đội này rồi.
“Vòng tròn ma thuật dịch chuyển tiếp theo nằm trong cái pháo đài Goma đó. Bọn chúng lấy luôn di tích của Dungeon làm sào huyệt, nên muốn dịch chuyển thì bọn tớ bắt buộc phải đập chết lũ đó.”
“Cảm giác số lượng quân địch khá đông nhỉ?”
“Bọn tớ chỉ đi đến được cái pháo đài đó vào lần đầu tiên men theo chỉ dẫn của la bàn thôi. Chỉ cần nhìn qua một cái là đã thấy chúng hình thành cả một tập lạc lớn đến mức nghĩ rằng việc đột phá trực diện là bất khả thi, nên bọn tớ lập tức quay lại tháp này ngay.”
“Nếu chỉ có đám Goma thôi thì còn xoay sở được, nhưng mà ngặt nỗi, đám Gove mặc giáp kín mít tụ tập đông như kiến thế kia thì ngay cả tao cũng thấy khoai.”
“Này, Gove có phải là mấy tên to xác và đô con hơn Goma, kiểu như đội trưởng không?”
“Ừ. Những con Goma to lớn đó được gọi là 『Goma Gove』, chúng là những kẻ nằm ở tầng lớp chiến binh trong xã hội của bọn nó.”
Quả nhiên, tôi cũng đã lờ mờ đoán ra.
“Yamajun rành về Goma nhỉ?”
“Đúng vậy, không hiểu sao vòng tròn ma thuật của tớ nhận được rất nhiều thư tin tức. Nhờ đó mà tớ biết được khá nhiều chi tiết.”
Ra là vậy, quả nhiên lượng thông tin mà mỗi cá nhân nhận được từ vòng tròn ma thuật có sự chênh lệch rõ ràng. Đây cũng là ảnh hưởng của Thiên chức sao... Nhưng mà nghĩ lại thì, thông tin từ mail của Souma Sakura cũng sở hữu thiên chức hồi phục là 『Thánh nữ』, đâu có gì đặc biệt ghê gớm lắm đâu. Mà, cũng có thể là cô ấy giấu tôi thôi.
“Bọn Gove mạnh khác hẳn bọn Goma thường đấy. Bình thường mỗi trung đội chỉ có một con đội trưởng chỉ huy, nhưng ở phía pháo đài, chúng nó lập hẳn những đơn vị toàn là Gove.”
“Hiểu rồi, nghĩa là đơn vị tinh nhuệ của chúng đang trấn thủ pháo đài.”
Thế thì việc khiêu chiến theo cách đường đường chính chính đúng là khó khăn thật.
“Hơn nữa, theo thông tin tớ có được, trong số đám Gove hình như còn có loại biết sử dụng ma pháp. Bọn tớ chỉ mới nhìn thấy đơn vị Gove ở pháo đài thôi, nhưng có khả năng ở sâu bên trong còn có 『Goguma』, một con trùm Gove hùng mạnh hơn nữa, giống như boss quái vật vậy.”
Goguma, lại còn có cả chủng loài cấp cao hơn nữa sao.
Cái Dungeon này đúng là nơi lũ Goma lộng hành, thảo nào chúng lại phồn thịnh đến thế, toàn những cá thể mạnh mẽ như vậy kia mà.
Nhưng mà, mấy thông tin đó đối với tôi hiện tại chẳng khác nào tin dữ.
“Này, thế chẳng phải là chiếu bí rồi sao?”
“Vì không thể tấn công tử tế được nên bọn này mới cứ dậm chân tại chỗ ở cái xó này mãi đây!”
Có vẻ như Yamada đang cực kỳ cáu kỉnh trước tình huống tiến thoái lưỡng nan này. Nghe nói bọn họ bắt đầu sống ở tháp này cũng đã hơn một tuần rồi.
“Hiện tại bọn tớ cứ cố thủ ở đây, thỉnh thoảng đánh trả lũ Goma tập kích, hoặc đánh nhau trên đường đi trinh sát pháo đài, kiểu kiểu như thế. Chứ thực sự chưa có phương án nào để tiến triển việc chinh phạt cả.”
Tình hình có vẻ bi đát hơn tôi tưởng. Mà, với cái chiến lực chỉ bị một trung đội Goma tấn công thôi đã rơi vào nguy hiểm thế này, thì việc công phá pháo đài đúng là nhiệm vụ bất khả thi.
“...Nếu có Ayase hợp tác, chẳng phải sẽ làm được sao?”
“Thằng ngu này, Momokawa! Sao có thể để Reina-chan tham gia vào mấy trận chiến nguy hiểm thế được!”
Yamada gầm lên với vẻ mặt hung dữ. Ui chà, cái này thì hơi căng đây...
“Nhưng mà, Linh thú của Ayase cực kỳ mạnh đúng không? Bản thân Ayase chỉ cần trốn ở một nơi an toàn là được mà――”
“Vấn đề không phải ở chỗ đó! Momokawa, mày cũng là đàn ông đúng không, là đàn ông thì việc bảo vệ phụ nữ là chuyện đương nhiên chứ!”
Hừm, với một thằng suốt ngày được Mei-chan bảo vệ như tôi thì cái lý luận này chẳng thể nào đồng cảm nổi. Ở cái thế giới mà con gái cũng dư sức mạnh hơn con trai này, thì cái chủ nghĩa nữ quyền đó rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ. Có khi Yamada cũng nên thử đấu tay đôi với Mei-chan rồi bị ăn đòn nhừ tử giống Kenzaki Asuna thì may ra mới thay đổi suy nghĩ được.
Aaah~, nhớ Mei-chan quá, muốn được ngắm bộ ngực nảy tưng tưng khi chiến đấu của cô ấy ghê.
“Này, có nghe tao nói không hả, Momokawa!”
“A, ừ, tớ đang nghe đây. Hiểu rồi.”
Cứ coi như Thiên chức của Reina là 『NEET』 cho nó vuông.
Tạm thời, chừng nào Yamada, thành viên mạnh nhất team, còn giữ cái nhận thức đó, thì tốt nhất nên dẹp cái kế hoạch thuyết phục Reina hợp tác chiến đấu sang một bên.
Nhưng mà, gay go thật, không ngờ Yamada lại mê mệt Reina đến mức này... Mà, điểm duy nhất cậu ta có thể thể hiện với Reina bây giờ chính là việc chiến đấu bảo vệ cô ấy, nên chắc chắn cậu ta sẽ không nhượng bộ đâu.
Cái sĩ diện của mấy tên trai tân không được gái theo đuổi thường trở nên ngoan cố vào những lúc thế này đấy.
“Vậy thì, phương châm là dù thế nào cũng sẽ chỉ có cánh đàn ông chinh phạt pháo đài thôi đúng không?”
“Đương nhiên rồi!”
“Ừ, cũng chỉ còn cách đó thôi.”
Yamada thì hừng hực khí thế, còn Yamajun thì cười khổ. Chắc tôi cũng nên cười khổ theo cho có tụ.
“Nếu vậy, tiếp theo tớ muốn biết chi tiết về địa hình xung quanh, thông tin quái vật xuất hiện và năng lực Thiên chức của nhóm Yamada.”
“Ồ, ừ... mà cũng được. Thiên chức của tao là――”
Ah, Yamada đúng là thằng ngốc.
Hoàn toàn bị cuốn theo đà của tôi mà điềm nhiên khai sạch năng lực của mình. Nếu đây là diễn xuất kiểu ngây ngô thì đúng là trình độ thượng thừa đấy.
Tổng hợp câu chuyện của Yamada vốn chẳng có ý định giấu giếm gì mà cứ bô bô cái mồm thành thật và những lời bổ sung cực kỳ đúng lúc của Yamajun, cuối cùng tình hình và chiến lực hiện có cũng đã sáng tỏ.
Yamada Genki - Thiên chức 『Trọng Chiến Binh』
『Đỡ Gạt』: Sử dụng vũ khí hoặc phòng cụ để hất văng đòn tấn công của địch.
『Phản đòn』: Hất trả đòn tấn công của địch mạnh hơn, nhanh hơn và nặng hơn.
『Thiết Bì』[note87403]: Làn da trở nên cứng như sắt.
『Cương Thân』[note87404]: Cơ thể trở nên cứng như thép.
『Nhất kích』: Cường hóa lực tấn công đập/đánh.
『Phá kích』: Sóng xung kích tạo ra từ đòn đập cực mạnh.
Yamakawa Junichirou - Thiên chức 『Trị Liệu Sư』
『Vi hồi phục』: Ma pháp trị liệu ánh sáng, hồi phục vết thương nhẹ.
『Quang tiễn』: Ma pháp tấn công cấp thấp thuộc tính Quang.
『Quang thuẫn』: Ma pháp phòng thủ cấp thấp thuộc tính Quang.
『Triệu hồi Quang tinh linh』: Triệu hồi tinh linh ánh sáng cấp thấp Lux Elemental.
『Tiểm quang』: Phóng ra luồng sáng mạnh gây lóa mắt.
『Tiểu hồi phục』[note87405]: Ma pháp trị liệu ánh sáng, hồi phục vết thương.
『Giải mã Cổ ngữ - Sơ cấp』: Có thể đọc hiểu ngôn ngữ cổ đại. Giới hạn loại 3.
Ueda Youhei - Thiên chức 『Kiếm Sĩ』
『Nhất thiểm』: Cường hóa lực tấn công chém.
『Nhất xuyến』: Cường hóa lực tấn công đâm.
『Kiến Thiết』: Có thể phản ứng với đòn tấn công của địch.
『Tật Khu』: Cường hóa tốc độ di chuyển.
『Liên kích』: Tấn công liên tục bằng các đòn chém.
Nakai Shouta - Thiên chức 『Chiến Binh』
『Nhất kích』: Cường hóa lực tấn công đập/đánh.
『Đỡ Gạt』: Sử dụng vũ khí hoặc phòng cụ để hất văng đòn tấn công của địch.
『Thiết Bì』: Làn da trở nên cứng như sắt.
『Ném』: Cường hóa lực tấn công ném.
『Loạn kích』[note87406]: Tấn công liên tục bằng các đòn đập/đánh.
Shimokawa Junnosuke - Thiên chức 『Thủy Ma Thuật Sư』
『Thủy tiễn』[note87407]: Ma pháp tấn công cấp thấp thuộc tính Thủy.
『Thủy thuẫn』[note87408]: Ma pháp phòng thủ cấp thấp thuộc tính Thủy.
『Thủy vụ』[note87409]: Ma pháp ẩn thân cấp thấp, tạo sương mù che khuất tầm nhìn.
『Thủy lưu kích』[note87410]: Ma pháp tấn công phạm vi rộng cấp thấp thuộc tính Thủy.
『Thủy lưu biên』[note87411]: Ma pháp trói buộc cấp thấp, tạo ra roi nước điều khiển tự do.
Nhờ sự giải thích cặn kẽ của hai người họ, năng lực Thiên chức khá chi tiết đã được làm rõ.
Tuy nhiên, kết quả cũng không khác mấy so với suy đoán của tôi sau khi quan sát trận chiến với trung đội Goma, không có phát hiện nào mới mẻ lắm.
Trừ khi họ cố tình giấu giếm, tôi nghĩ vậy, nhưng đến cả 『Thủy lưu biên』 của Shimokawa cũng được tiết lộ, thì e rằng đây là tất cả năng lực rồi.
Trong trận chiến vừa rồi không có đất diễn cho 『Thủy lưu biên』, nên nếu muốn lừa tôi, họ hoàn toàn có thể giấu ma pháp này đi. Nhưng tôi đã nghe lớp trưởng kể về vụ Takanashi Kotori bị tấn công, và biết Shimokawa đã dùng ma pháp tên là 『Thủy lưu biên』 ở đó.
Phía bên kia không biết việc tôi đã biết về sự tồn tại của ma pháp này. Vì vậy, nếu muốn giấu năng lực càng nhiều càng tốt, họ sẽ không tiết lộ 『Thủy lưu biên』.
Thế nhưng, việc họ nói ra một cách bình thường như vậy nghĩa là không có sự giấu giếm nào cả. Mà, giữa các thành viên trong cái hội fan cuồng Reina này, chắc cũng chẳng thể nào có sự phối hợp nhịp nhàng kiểu thống nhất lời khai được đâu.
Dẫu vậy, đi được đến tận đây nghĩa là họ cũng đã chinh phục Dungeon kha khá, bao gồm cả đánh boss, nhưng cảm giác số lượng kỹ năng học được lại hơi ít. Nếu chỉ tính số lượng kỹ năng thì tôi gấp đôi mọi người, nhưng... nghĩ kỹ lại, kỹ năng của họ đa phần đều là loại thực chiến ngay lập tức, hoặc đa năng dễ sử dụng, toàn những hiệu quả cao.
Ví dụ như kỹ năng khởi đầu của Ueda『Kiếm Sĩ』 gồm 『Nhất thiểm』, 『Kiến Thiết』, 『Tật Khu』, chỉ với chừng đó đã cân bằng được cả công và thủ, chỉ cần cầm kiếm lên là có thể chiến ngay với Goma.
Tóm lại, trăm cái kỹ năng rác cũng không bằng một cái kỹ năng xịn. Quan trọng không phải số lượng, mà là độ mạnh của hiệu quả.
Dù vậy, nghĩ đến cảnh bốn người bọn họ mà vẫn phải khổ chiến với một trung đội Goma, so với cặp đôi cận chiến Juri-Mari thì đúng là trông yếu hơn hẳn. Có lẽ Julie và Mari cũng không sở hữu những kỹ năng cheat có hiệu quả khủng khiếp gì, cấu trúc kỹ năng chắc cũng không khác biệt mấy so với họ.
Cùng sở hữu kỹ năng như nhau, nhưng thực lực lại chênh lệch một trời một vực. Điều này có nghĩa là, tài năng và khiếu chiến đấu của mỗi cá nhân quả thực đóng vai trò rất quan trọng.
“Cảm ơn, tớ hiểu rõ rồi.”
“Này, thế còn Momokawa thì sao?”
“Tớ cũng tò mò về Thiên chức của Momokawa đấy.”
Thế là, tôi cũng giới thiệu qua về Thiên chức 『Chú Thuật Sư』 của mình. Dĩ nhiên, những bí mật không muốn để lộ thì tôi sẽ giấu nhẹm đi.
Trước mắt, điểm tôi cần nhấn mạnh là tôi có kỹ năng 『Phản Hồi Sát Thương』 nên làm ơn chú ý đừng có bắn nhầm đồng đội, và chuyện về 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』 hay còn gọi là Rem.
“Như đã thấy trong trận chiến vừa rồi, nếu có nguyên liệu từ quái vật mạnh, tớ có thể tạo ra hình nhân bùn mạnh tương ứng.”
Ngay lập tức, tôi đưa ra yêu cầu xin nguyên liệu.
Nào, các người, hãy dâng hiến tất cả cho ngài Chú Thuật Sư này đi, dù là nguyên liệu quái tép riu cũng được.
“Hình nhân bùn, hả... Cái đó, rốt cuộc nó sẽ có hình dạng giống quái vật đúng không?”
“Hình nhân bùn cơ bản sẽ có dạng bộ xương, còn tử thi thì giữ nguyên hình dạng của quái vật.”
“Hừm, thế thì không được rồi.”
“Hả?”
Này, nói cái gì thế Yamada. Mắc bệnh lolicon nặng quá nên lú lẫn rồi à?
“Thì đấy, nếu hình dạng là quái vật, chẳng phải sẽ làm Reina-chan sợ hãi sao.”
Ra là thế, chơi bài này sao. Có vẻ tôi đã hơi coi thường Yamada rồi.
Không ngờ hắn lại mê muội Reina đến mức này... Này thằng chó Yamada, mày đừng có đùa với bố mày đấy nhé.
“M-Momokawa, rất tiếc nhưng đúng như Yamada nói, nếu cậu lôi ra một con sử ma có hình dạng quái vật, chắc chắn Ayase sẽ lại khóc thét và xua Linh thú ra tấn công mất. Nếu cậu định tạo ra nó, thì hãy để ở chỗ cô ấy không nhìn thấy, hoặc làm con nào nhỏ nhỏ khó thấy ấy.”
“...Ừ, đúng vậy nhỉ.”
Yamajun, khả năng đọc vị không khí thật đáng nể. Nhận ra tôi sắp nổi điên, cậu ta lập tức tung ra pha kiến tạo này.
Tôi đúng là Chú Thuật Sư thật, nhưng tôi không nghĩ mình là kẻ có điểm sôi thấp đến mức hễ tí là căm hận hay thù hằn người khác. Nhưng nếu định cản trở sự hồi sinh của Rem dễ thương của tôi, thì lúc đó tôi sẽ thực sự nổi cáu đấy.
Rem vừa là sinh mạng, vừa là cộng sự đã cùng tôi vào sinh ra tử. Mong muốn hồi sinh nó càng sớm càng tốt là điều đương nhiên... nhưng khốn nỗi, lời Yamajun nói lại đúng.
Có lẽ, à không, chắc chắn là nếu cứ thế tạo ra Rem, con nhỏ Reina kia sẽ lại làm ầm lên. Xui xẻo hơn, con điên ngốc nghếch đó có khi lại tự ý coi tôi là kẻ điều khiển quái vật tà ác rồi xua con Linh thú đáng ghét đó ra giết tôi cũng nên.
Không thể cứ để Rem bên cạnh như trước được.
“Hiểu rồi, nể mặt Ayase, tớ sẽ tạm thời để nó ở bên ngoài tháp, để cô ấy không nhìn thấy.”
“Không được, thế cũng không được. Reina-chan thi thoảng cũng đi dạo ra ngoài tháp đấy.”
“Cậu nói nghiêm túc đấy à? Chỉ vì lý do đó mà không cho tớ tạo ra Rem, một chiến lực quý giá, cậu thực sự nghĩ vậy sao?”
“Cái gì, nếu lỡ làm Reina-chan khóc nữa thì mày tính sao, mày có chịu trách nhiệm được không hả!”
Hết thuốc chữa, tên này giai đoạn cuối rồi. Hoàn toàn vô phương cứu chữa. Sao lại để hắn bệnh nặng đến mức này chứ.
Trước cái lý lẽ quá sức vô lý của Yamada, tôi tức đến mức chẳng còn thấy giận nữa mà chỉ thấy choáng váng. Không có cảm giác đang nói chuyện với bạn cùng lớp chút nào. Thế này thì thà giao tiếp với bọn Goma còn thấy trôi chảy hơn.
Gác chuyện trốn tránh thực tại sang một bên, nếu Yamada thực sự nghiêm túc khẳng định điều điên rồ này, thì tức là đối với cậu ta, tâm trạng của Reina còn quan trọng hơn cả mạng sống của chính mình và đồng đội. Dù chỉ là một khả năng nhỏ nhoi khiến cô ấy phật ý, cậu ta cũng tuyệt đối không cho phép.
Vì đã có tiền án Reina hoảng loạn khi nhìn thấy Rem, nên Yamada nhất quyết sống chết không cho phép tôi tái tạo Rem.
Chẳng có tí logic nào, toàn là cảm tính. Và rồi cái đó lại dẫn đến sự tự thỏa mãn rằng mình đang bảo vệ cô ấy... Chậc, đã yếu nhớt rồi mà tôi còn phải hùa theo cái trò thủ dâm tinh thần của mấy thằng trai tân ế vợ này thì làm gì có thời gian.
Haizz, bó tay. Vậy thì, thử đổi cách tiếp cận xem sao.
“Trách nhiệm, à... Vậy thì nếu lúc đó xảy ra, Yamada hãy ngăn Ayase lại là được chứ gì. Xem nào, kiểu như ôm chặt lấy cô ấy đang khóc lóc một cách thật nam tính chẳng hạn.”
“Hả!?”
Yamada đỏ mặt tía tai, kinh ngạc ra mặt. Chắc là đang ảo tưởng cảnh mình ôm Reina đây mà. Phản ứng dễ hiểu vãi chưởng.
Nếu phản ứng nhạt nhẽo thì tôi định coi như lời nói đùa rồi cho qua, nhưng hắn cắn câu mạnh hơn tôi tưởng. Thế này thì có khi ngon ăn.
“Theo tớ thấy thì Ayase đang bất an thôi. Thế nên dù chuyện chẳng có gì to tát cũng khiến cô ấy sợ hãi. Và người có thể bảo vệ cô ấy khỏi nỗi sợ đó, chẳng phải chỉ có Yamada, người mạnh nhất trong số chúng ta sao?”
“T-Thế, thế à?”
“Đúng vậy. Ayase chỉ là hơi nhát gan quá mức thôi, nên chuyện về Rem, nếu giải thích đàng hoàng chắc chắn cô ấy sẽ hiểu. Thế nên nhé, lỡ như vạn nhất Ayase nhìn thấy Rem đang trốn và khóc thét lên... thì đầu tiên, tớ muốn Yamada hãy ôm chặt lấy Ayase và trấn an cô ấy.”
“Đ-Đ-Đồ ngốc, Momokawa, mày, nói cái gì thế... Tao, mà ôm, Reina-chan á, làm sao mà làm được...”
“Sao lại nói lời yếu đuối thế! Vai trò này chỉ có Yamada mới làm được thôi đấy? Là trưởng nhóm của cái team này, cậu phải có trách nhiệm an ủi Ayase, cô gái duy nhất trong nhóm chứ. Là một thằng đàn ông mạnh mẽ, đó là chuyện đương nhiên mà.”
“Nh-Nhưng mà... làm thế lỡ bị coi là quấy rối tình dục...”
“Không sao đâu, tớ và Yamajun cũng sẽ cùng giải thích rõ ràng cho Ayase mà. Vốn dĩ, cô ấy hoảng loạn đến mức khóc thét lên cơ mà, không làm thế thì sao mà cản lại được? Đây là trường hợp bất khả kháng, là cách xử lý tốt nhất rồi. Có gì đâu mà phải đen tối chứ.”
“V-Vậy sao... Đúng rồi nhỉ! Được rồi, nếu mày đã nói đến thế thì đành chịu vậy, Momokawa, lúc cần kíp cứ giao Reina-chan cho tao!”
Yamada, dễ dụ vãi.
Không ngờ hắn lại cắn câu cái lời xúi giục chẳng mấy khéo léo của tôi một cách dễ dàng đến thế, tên này có thật sự thi đỗ vào học viện Hakurei danh tiếng không vậy.
Mà không, học lực và độ thông minh đâu nhất thiết phải đi đôi với nhau, người ta bảo tình yêu là mù quáng, mấy chuyện dính đến gái gú 18+ thì càng dễ bị suy diễn theo hướng có lợi cho bản thân, ừ thì, trai tân cấp 3 không được gái theo đuổi chắc cũng chỉ đến thế này thôi. Đến cả tôi, nếu có cơ hội được ôm Mei-chan hay Randou-san theo kiểu tai nạn may mắn một cách đường đường chính chính thì chắc cũng nhắm mắt đưa chân bất chấp hậu quả thôi.
“Tạm thời, với tớ thì chỉ cần tạo được Rem là công tác chuẩn bị chiến đấu coi như xong.”
Chà, giờ thì việc chuẩn bị chiến đấu của tôi đã có thể tiến hành trôi chảy, nhưng vấn đề tiếp theo là làm thế nào để thực sự công phá cái pháo đài Goma đó.
“Cái pháo đài đó cách đây có gần không?”
“Thực tế bao nhiêu cây số thì tớ không rõ, nhưng đi bộ từ đây mất khoảng một ngày. Xuất phát từ sáng, đến lúc mặt trời sắp lặn thì nhìn thấy pháo đài.”
Có la bàn nên chắc họ đi thẳng không bị lạc, nhưng vẫn tốn khá nhiều thời gian. Không, phải nói là khoảng cách mà đôi chân con người đi xuyên rừng rậm chưa đến một ngày thì cũng chẳng phải là xa lắm.
“Lúc đó Ayase cũng đi cùng à?”
“Ừ, vì bọn tao định đánh boss xong là dịch chuyển luôn mà.”
“Đi trong rừng rậm thế này thì Ayase ngồi trên lưng Engarde, nên bọn tớ chạy theo mới mệt bở hơi tai đấy.”
Ra là vậy. Thế thì khoảng cách giữa tháp và pháo đài chắc tầm 20km.
Quãng đường con người đi bộ trung bình một ngày là khoảng 30km, hành quân bộ binh thì tầm 50km. Bọn họ chỉ là học sinh trung học, nhưng giờ đã có sức mạnh Thiên chức. Dù địa hình rừng rậm khó đi, nhưng với năng lực Thiên chức thì một ngày vượt 20km chắc là trong tầm tay.
“Chúng ta đi mất một ngày, nghĩa là bọn chúng cũng chỉ cần một ngày là đến được đây nhỉ.”
Thậm chí, lũ sống quen trong rừng rậm đó tốc độ hành quân còn nhanh hơn là cái chắc.
“Nói mới nhớ, trận chiến ở cửa tháp lúc nãy, chẳng lẽ là do bọn ở pháo đài tấn công tới đây sao!?”
“Ah, có khi là thế thật.”
“Kể từ khi bọn tớ từ bỏ công phá pháo đài và quay lại tháp này, bọn tớ cứ đi loanh quanh đánh bại Goma và quái vật gần đây để cày cấp. Nên có khả năng phía Goma cũng không thể để yên cho bọn tớ lộng hành...”
“Trời đất ơi.”
Đừng nói là đi công phá pháo đài, giờ khéo chúng ta lại trở thành bên bị công phá cũng nên.
Vốn dĩ đây không phải là game, quái vật tép riu không phải cứ sinh ra vô hạn theo kiểu đụng độ ngẫu nhiên. Gần một tập lạc lớn như pháo đài mà đồng bọn cứ bị giết liên tục, thì dù lũ Goma có ngu đến đâu cũng nhận ra có kẻ địch đang lẩn trốn gần đó. Vậy thì đương nhiên, chúng sẽ tập hợp chiến lực và xuất quân để tiêu diệt mối đe dọa.
“Thôi, chắc không sao đâu. Lúc nãy bọn mình chẳng đánh bật chúng nó rồi còn gì.”
“Đó chỉ là đội trinh sát thôi, có thể đại quân đang chờ phía sau đấy. Đơn vị tinh nhuệ toàn Gove cũng chưa xuất hiện mà.”
Cũng có khả năng bọn chúng là đội thủ vệ pháo đài nên tuyệt đối không di chuyển, nhưng mà...
“Cái tháp này nguy hiểm rồi. Chúng ta nên rút lui về Quảng Trường Tinh Linh phía trước ngay lập tức.”
“Ừm, tớ cũng nghĩ là tạm thời nên bỏ chạy...”
“Bọn tao dịch chuyển đến tháp này, nên có biết cái Quảng Trường Tinh Linh khác nó nằm ở cái xó xỉnh nào đâu.”
Trời ạ, đúng là vô dụng toàn tập. Nhưng mà, đã dịch chuyển tới thì đúng là có thể rơi vào tình huống đó thật.
“Không sao, tớ đã đi bộ từ Quảng Trường Tinh Linh trước đó đến đây mà!”
Đúng rồi, nếu rút lui được về cái Quảng Trường Tinh Linh nơi tôi đã thí nghiệm độc dược lên Goma, ăn lẩu heo rừng bằng vạc của phù thủy và tắm táp, thì ít nhất cũng có thể thoát khỏi quân đoàn Goma từ pháo đài――
“Nhưng mà Momokawa này, cậu có biết đường quay lại không? La bàn chỉ chỉ hướng dịch chuyển tiếp theo thôi, tớ nghĩ là nó không dùng để chỉ đường quay về được đâu...”
Tôi mất tròn mười giây để hiểu được câu nói rụt rè, có phần ái ngại của Yamajun.
La bàn thông thường luôn chỉ hướng Bắc. Do đó, lấy nó làm gốc có thể xác định được Đông Tây Nam Bắc.
Nhưng cái la bàn ma pháp này lại chỉ hướng của vòng tròn ma thuật dịch chuyển gần nhất. Nó chỉ cho biết hướng cần đi tới, chứ không xác định phương hướng địa lý. Thậm chí, hướng chỉ dẫn còn có thể thay đổi giữa chừng.
Không phải cứ đi ngược lại hướng kim la bàn là có thể quay về Quảng Trường Tinh Linh cũ.
“Th-Thôi chết cha rồi!”
Xem ra, chúng tôi buộc phải chuẩn bị tinh thần cố thủ ở tòa tháp này và đón đánh quân đoàn Goma đang kéo tới rồi.
2 Bình luận