Chương 5 - Tổ đội Harem tồi tệ nhất
Chap 48 - Trang bị đầy đủ 1
3 Bình luận - Độ dài: 2,944 từ - Cập nhật:
Trước mắt, chúng tôi bắt đầu hành động với mục tiêu chỉnh đốn lại trang bị thay vì tiếp tục đẩy mạnh tiến độ chinh phục.
“Khu vực từ đây trở đi được chia làm hai nhánh lớn.”
“Một bên là lộ trình dẫn sâu vào bên trong theo chỉ dẫn của ma pháp trận. Bên còn lại dẫn ra khu rừng bên ngoài. Ở nhánh rừng này là khu vực xuất hiện của cả Skeleton binh sĩ lẫn đám Goma được cho là đã cướp trang bị của chúng. Trước hết, nếu chúng ta thu thập nguyên liệu ở đây thì có thể chuẩn bị được một lượng trang bị tương đối đấy.”
Sau khi bị dịch chuyển đến khu vực này, nhóm Souma-san có vẻ đã thực hiện một vài cuộc thám hiểm nhỏ. Nếu ngay từ lần thám hiểm đầu tiên họ đã hoàn thành việc chỉnh đốn trang bị, có lẽ họ đã lên đường sớm và chẳng thể kịp thời đến cứu chúng tôi trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi.
“Vì nó thông với rừng nên Gấu Giáp cũng có khi mò sang bên này nhỉ.”
“Chỉ có Souma là từng chiến đấu với con gấu đó, nhưng với chúng ta hiện tại thì chắc chắn sẽ hạ được nó thôi.”
Với lực lượng tiền vệ hùng hậu, lại thêm sự hỗ trợ từ ma pháp tấn công, quả nhiên Gấu Giáp cũng khó mà giữ được thế thượng phong. Lời khẳng định của Kenzaki-san xem ra không hẳn là tự mãn vô căn cứ. Thực tế là con Gấu Giáp cũng đã rút lui ngay lập tức khi thấy họ.
“Vậy thì, hãy nghỉ ngơi thêm một chút rồi xuất phát. Futaba-san cũng chỉ vừa mới tỉnh lại thôi.”
“Không đâu, tớ hoàn toàn ổn mà. Có thể đi ngay bây giờ luôn.”
Vừa buông lời ngầu lòi như một tay lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm, Mei-chan vừa nhai quả Hồ Đào Tinh Linh rôm rốp đầy hoang dã để bổ sung dinh dưỡng. Thật là nam tính làm sao, quả đúng là phong thái xứng tầm một Cuồng Chiến Binh.
“Futaba-san, cậu đừng quá sức nhé.”
“Thật sự là tớ không sao mà. Nhìn nè, vết thương trên tay cũng lành rồi.”
Uwa, lành hẳn thật kìa. Mei-chan giơ hai cánh tay lên như để chứng minh; tuy tay áo đồng phục rách tả tơi nhưng bên dưới đó, chẳng những không có sẹo mà làn da còn trắng mịn không tì vết.
“Souma-san đã dùng ma pháp hồi phục cho tớ mà đúng không? Hiệu quả tuyệt thật đấy, cảm ơn cậu nha.”
“À, ừm... nhưng 『Hào Quang Chữa Lành』 của tớ không phải vạn năng đâu, cậu đừng quá chủ quan nhé. Hay đúng hơn là tốc độ hồi phục của Futaba-san nhanh tới đặc biệt đấy.”
“Ừ, chắc vậy. Tớ thấy mình cũng có kỹ năng kiểu kiểu thế.”
Mei-chan thản nhiên đối đáp với Souma Sakura, nói sao nhỉ, cảm giác như ngay từ đầu cô ấy đã ở một vị thế ngang hàng với họ vậy. Giữa một dàn toàn những mỹ thiếu nữ hàng đầu của Năm 2 Lớp 7, Mei-chan, giờ đây đã sở hữu vẻ đẹp không hề kém cạnh, trông thật đĩnh đạc.
Cảm giác như cô ấy đã trở thành cư dân của một thế giới xa xôi nào đó rồi. Thú thật, ở giữa một dàn sáu mỹ nữ mà chỉ có mình tôi là nam, tuy mang tiếng là harem nhưng tôi chẳng thấy vui vẻ gì cả. Áp lực quá lớn. Kẻ có thể đĩnh đạc đứng giữa dàn nhân sự này chắc chỉ có Souma Yuuto hoặc Tendou Ryuichi thôi. Đám nam sinh còn lại, hoặc là sẽ co rùm lại vì ngại ngùng như tôi, hoặc là sẽ sướng rơn lên như mấy gã ngốc.
“À đúng rồi, Natsukawa-san, cậu còn giữ con dao phay của tớ không?”
“Hể!?”
Natsukawa-san giật bắn mình trông thật tội nghiệp. Trước một Mei-chan đang mỉm cười dịu dàng, cô ấy đã rưng rưng nước mắt. Ừ, rõ ràng là cô ấy đang sợ phát khiếp.
“Nếu được thì trả lại cho tớ nhé? Trận chiến vừa rồi tớ làm mất gần hết vũ khí rồi.”
“D-Dạ! Tớ trả ngay ạ!”
Vừa kìm nén nước mắt, Natsukawa-san vừa tháo con dao găm đeo lủng lẳng bên hông ra rồi đưa cho Mei-chan. Đứng trước một Natsukawa-san nhỏ nhắn, Mei-chan, to lớn nhất trong đám con gái của lớp, tạo ra một áp lực khủng khiếp. Khoảng cách chiều cao giữa họ cứ như trẻ con với người lớn. Đứng cạnh nhau, sự chênh lệch vòng một cũng là một sự áp đảo tuyệt đối.
“Cảm ơn cậu.”
Mei-chan nhận lấy con dao với nụ cười rạng rỡ, nhưng phong thái đó đã vượt xa tầm đẳng cấp trấn lột của mấy tên đầu gấu, mà giống như một tay Yakuza đang đi siết nợ tài sản vậy.
Vậy là con dao đã về tay chính chủ, nhưng mà...
『Dao Phay Trảm Nhân』: Không dùng để nấu ăn, con dao phay khát máu này chuyên dụng cho việc giết người.
Nắm trong tay thứ có cái tên và mô tả đầy điềm gở là 『Dao Phay Trảm Nhân』, tôi đã sớm được chứng kiến uy lực của món vũ khí đã qua tay Takanashi-san luyện thành.
“Thành công rồi Kotarou-kun, nhìn này, cây thương này không hề bị gỉ tí nào luôn!”
Mei-chan hăng hái chạy tới, trên tay là một cây thương sắt sáng loáng trông cực kỳ hiệu quả dù là tôi hay Rem sử dụng.
Phía sau cô ấy, một toán Skeleton Soldier vũ trang giáp trụ đầy đủ đang nằm chồng chất lên nhau trong tình trạng cả xương cứng lẫn giáp sắt đều bị chém đôi. Tất cả những điều đó đều là nhờ thanh 『Dao Phay Trảm Nhân』 trên tay Mei-chan.
Chỉ cần rút ra khỏi bao, lưỡi đao sáng loáng bỗng tỏa ra một luồng hào quang màu đỏ nhạt. Chính là luồng hào quang hung ác y hệt lúc Mei-chan sử dụng 『Thuốc Thử X』. Chỉ nhìn vẻ ngoài thôi đã thấy uy lực không tầm thường, và thực tế khi vung lên thì kết quả đúng là như vậy.
Vũ trang hiện tại của cô ấy là song kiếm lưu: tay phải cầm trường kiếm của Hirano-kun, tay trái cầm 『Dao Phay Trảm Nhân』. Trường kiếm có tầm đánh xa nên được dùng làm vũ khí chính, nhưng vì muốn tận dụng tối đa độ sắc bén của con dao phay nên cô ấy chọn cách dùng cả hai tay. Sức mạnh cơ bắp của Cuồng Chiến Binh Mei-chan đã dần vượt xa người thường, nên dù là thanh kiếm sắt nặng nề cô ấy vẫn có thể vung vẩy nhẹ nhàng bằng một tay.
“Dù sao thì, Futaba-san thực sự đã mạnh lên rất nhiều nhỉ... cứ như một người khác vậy.”
Nhìn tấm lưng vững chãi của Mei-chan sau khi tặng cây thương cho tôi rồi lại hăng hái quay lại tiền tuyến, Lớp trưởng thốt lên với vẻ mặt đầy phức tạp.
“Thì cũng do trải qua nhiều chuyện mà. Với lại Mei-chan thuộc thiên chức Hiệp sĩ, chỉ cần bản thân cô ấy có quyết tâm thì sức mạnh to lớn là điều hiển nhiên thôi.”
“Nhưng chính Momokawa-kun là người đã tạo ra bước ngoặt đó. Để biến một cô gái nhút nhát như vậy thành một hiệp sĩ dũng cảm, không biết cậu đã dùng ma thuật gì nhỉ?”
“Ahaha, tớ có làm gì đâu... tớ nghĩ chỉ là trong lúc cùng nhau liều mạng chiến đấu, cô ấy đã tự thông suốt được thôi.”
Tôi cười trừ rồi lấp liếm cho qua chuyện. Thứ thay đổi Mei-chan không phải ma thuật tuyệt diệu gì, mà là thứ ma dược đánh bay lý trí. Đời nào tôi dám kể thật lòng cơ chứ.
“Tiến thêm một chút nữa nhé?”
“Ừ, được chứ. Đi thôi.”
Souma-san đáp lời Kenzaki-san, và chúng tôi tiếp tục bước đi trên hành lang đá quen thuộc.
Qua vài trận chiến, tôi đã nắm bắt được sơ bộ năng lực của họ.
Tiền vệ là 『Song Kiếm Sĩ』 Kenzaki-san và 『Đạo Tặc』 Natsukawa-san. Hậu vệ gồm 『Thánh Nữ』 Souma-san và 『Băng Ma Thuật Sư』 Lớp trưởng. Đồng thời có 『Hiền Giả』 Takanashi-san là đối tượng cần bảo vệ. Và thành viên mới gia nhập, Cuồng Chiến Binh Mei-chan, đứng ở tiền vệ, còn Chú Thuật Sư là tôi thì ở hậu vệ. Một đội hình đầy đủ chưa từng có. Quả nhiên, với thế trận này thì lũ quái vật tép riu chỉ là muỗi, chúng tôi có thể chinh phục Dungeon với tâm thế nhẹ nhàng như chơi game.
“Này, theo góc nhìn của Souma-san, thực lực của Dũng giả Souma-kun và Song kiếm sĩ Kenzaki-san chênh lệch thế nào?”
“Hả, nii-san và Asuna sao? Để xem... tớ nghĩ thực lực hai người không quá chênh lệch đâu. Chỉ là, tớ cảm giác Dũng giả sở hữu một loại sức mạnh đặc biệt nào đó ấy.”
“Kiểu như lúc hạ gục Cerberus ấy hả?”
“Vâng, dù rơi vào nghịch cảnh thế nào cũng có thể lật ngược thế cờ. Một sức mạnh thâm sâu khó lường.”
“Nhưng nếu không tính cái đó thì về cơ bản là ngang tầm với Kenzaki-san nhỉ.”
“Đúng vậy. Cả hai đều rèn luyện kiếm thuật từ nhỏ, năng lực thiên chức cũng khá tương đồng.”
Wa, mình giỏi thật, đã có thể trò chuyện bình thường với Souma Sakura rồi. Vừa hơi ngạc nhiên vì sự tự nhiên của bản thân, tôi vừa bình tĩnh phân tích thông tin nhận được.
Đã mang danh 『Dũng Giả』 thì quả nhiên là thiên chức đặc biệt. Theo ý của Souma-san, đó là loại sức mạnh kiểu thức tỉnh giúp lật ngược tình thế vào phút chót. Tuy nhiên, không thể quá lạc quan rằng cái sức mạnh bí ẩn đó sẽ giúp thoát khỏi mọi hiểm cảnh. Tạm thời cứ coi Souma-kun là một kiếm sĩ ngang tầm với Kenzaki-san là được.
“Vậy còn Mei-chan thì sao? So với Kenzaki-san ấy.”
“Thật khó tin, nhưng Futaba-san hình như có kỹ năng ngang ngửa với Asuna.”
Theo lời Souma-san, Natsukawa-san vốn thuộc CLB Điền kinh, hoàn toàn không có kinh nghiệm võ thuật. Dù nhận được thiên chức Đạo Tặc và có chiến lực cao, nhưng xét cho cùng kinh nghiệm tích lũy vẫn là rào cản lớn, khiến cô ấy thua kém rõ rệt so với những người có kinh nghiệm như Souma-kun hay Kenzaki-san. Suy cho cùng, đó cũng là kết quả tất yếu.
Dù có sức mạnh siêu nhân từ thiên chức, nhưng nếu đối phương cũng có năng lực tương đương thì thực lực gốc sẽ tạo nên sự khác biệt. Tuy nhiên...
“Futaba-san chắc chắn là một tay mơ không có kinh nghiệm, không, vốn dĩ chỉ là một cô gái bình thường thôi mà.”
“Vậy mà năng lực lại có thể sánh ngang với Kenzaki-san sao?”
“Tớ không rõ là do tài năng thiên bẩm của cậu ấy, hay do sự chênh lệch năng lực giữa các thiên chức nữa.”
Sự thăng tiến của thiên chức cũng có sự khác biệt cá nhân. Hoặc nếu được ban cho năng lực ưu việt, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để san lấp khoảng cách về kinh nghiệm.
“Nhưng nghe vậy tớ cũng thấy yên tâm phần nào.”
“Yên tâm? Tại sao?”
“Bởi vì cả Kenzaki-san lẫn Natsukawa-san đều dùng rất nhiều kỹ năng khi chiến đấu. Mei-chan thì không có bộ kỹ năng phong phú đến vậy.”
“...Momokawa-kun nhận ra được sao?”
“Thì cứ nhìn là thấy mà.”
Bởi vì cả hai người họ rõ ràng đều đã thực hiện những cú nhảy hai bước giữa không trung. Tôi không nghĩ đó là năng lực tự nhiên.
“Kenzaki-san có hai loại chiêu thức chém mạnh kiểu 『Nhất Thiểm』. Một loại chém một nhát, một loại dùng cả hai kiếm. Ngoài ra còn một chiêu đâm ra sóng xung kích nữa. Tạm thời tớ mới thấy ba chiêu đó thôi.”
“Còn chiêu thức của Minami, cậu có biết không?”
“Cậu ấy dùng được 『Slash』 thì tớ có nghe Mei-chan kể rồi. Nhưng giờ cậu ấy đã có thể tung ra hai nhát liên tiếp. Điểm đáng nể của Natsukawa-san là dù đang di chuyển tốc độ cao bằng 『Tật Khu』 vẫn có thể né đòn cực chuẩn nhờ 『Kiến Thiết』. Hình như cậu ấy cũng dùng được 『Đỡ Gạt』 nhưng chắc do ngại về sức mạnh nên hiếm khi sử dụng nhỉ.”
“Chẳng lẽ Momokawa-kun có sở thích xem võ thuật đối kháng sao?”
“Không, không hề.”
Tớ chẳng có tí hứng thú nào với mấy cái đó cả. Tớ thiên về kiểu mê trận chiến giả tưởng trong anime, manga hay game, nơi các đại ma pháp và chiêu thức tất sát với hiệu ứng lòe loẹt bay lung tung cơ. Võ thuật thực tế thì tớ nhìn cũng chẳng hiểu chiêu gì với chiêu gì, hay chiến thuật đấu trí ra sao đâu.
Nhưng thôi, tôi sẽ không nói ra điều đó. Tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để kiềm chế ham muốn bộc lộ sở thích Otaku thừa thãi của mình.
“V-Vậy sao... Cậu quan sát kỹ thật đấy.”
“Thì vì liên quan đến tính mạng mà.”
Tiền vệ mà làm ăn không ra gì là đám hậu vệ chúng tôi xong đời trong một nốt nhạc. Việc nắm bắt năng lực cá nhân là chuyện sống còn. Dù một tay mơ như tôi nhìn vào cũng chẳng thấy được gì nhiều.
“Lát nữa về, tớ muốn chúng ta trao đổi kỹ hơn về năng lực của nhau, được chứ?”
“Ừ, đúng rồi. Phải hiểu rõ thực lực của nhau thì mới phối hợp ăn ý được.”
Tạm thời, công cuộc thu thập trang bị đã kết thúc tốt đẹp. Đám Skeleton và Goma chẳng phải đối thủ của bộ ba tiền vệ kia nên chúng tôi chẳng có mấy đất diễn. Dù vậy, việc lời nguyền của tôi là một năng lực cùi bắp hẳn đã trở thành sự thật hiển nhiên mà ai cũng biết.
Vì nhóm chưa quen nhau nên tôi chẳng dám rải 『Đầm Lầy Thối Rữa』 bừa bãi, Rem thì cũng chưa làm lại. Kết cục, việc duy nhất tôi làm được là dùng 『Tóc đen Trói buộc』 để quấy rối kẻ địch chút đỉnh. Nhìn Souma-san và Lớp trưởng hai bên bắn ma pháp ánh sáng với ma pháp băng ầm ầm mà tôi thèm thuồng phát khóc.
Nhưng ở hậu phương, điều làm tôi bận tâm nhất là việc Takanashi-san cứ đứng ngay sau lưng tôi, cứ như sẵn sàng dùng tôi làm lá chắn bất cứ lúc nào vậy. Biết là do đội hình nó thế nhưng... bị đứng sát rạt sau lưng như vậy làm tôi cứ thấy bồn chồn không yên.
Vốn dĩ tôi cũng muốn hỏi là tại sao lại dắt theo cả người không có khả năng chiến đấu, nhưng Quảng Trường Tinh Linh tuy ngăn được quái vật lại chẳng ngăn được hạng cầm thú. Nghĩa là nếu gặp phải mấy gã nứng sảng như bộ ba Thượng-Trung-Hạ thì nguy to, nên tốt nhất là luôn hành động cùng nhau kể cả lúc chiến đấu.
Mà thật ra Takanashi-san có kỹ năng hộ thân siêu cấp 『Thần Ngôn "Lời Từ Chối"』 nên nói trắng ra là cô ấy còn an toàn hơn cả tôi. Tùy tình huống khéo khi tôi mới là gánh nặng ấy chứ.
Thêm vào đó, cô ấy có 『Phân Tích Ma Lực』, không chỉ nhìn thấu những vật mang ma pháp như đài phun nước luyện thành mà còn phân tích được cả ma pháp của quái vật nữa, nên không hẳn là vô dụng trong chiến đấu. Nghĩ kỹ thì cái 『Phân Tích Ma Lực』 này chẳng khác nào bản nâng cấp của 『Dược Học Trực Giác』. Chỉ cần có ma lực là nhìn thấu tuốt từ vật phẩm đến ma pháp, xét về tính đa dụng thì tôi hoàn toàn đại bại.
Nhưng tôi vẫn nghĩ là ít nhất cô ấy cũng nên cầm theo cây thương hay con dao để phòng thân chứ. Cô nàng Takanashi yếu ớt này chỉ biết ôm cái túi đựng lõi quái vật thôi. Mà thôi, hiện tại tôi cũng chẳng khác gì cái gánh nặng nên cũng chẳng có tư cách gì mà nhắc nhở người ta.
Dù sao thì, mặc dù có vài điểm lấn cấn nhưng kết quả thu hoạch vẫn rất ổn, tôi cũng đã nắm sơ qua được năng lực và cách chiến đấu của các thành viên. Có thể nói đây là một buổi luyện tập rất ý nghĩa.
Nhân tiện, vì tiến triển quá thuận lợi nên chúng tôi đã đi đến tận cửa ra dẫn đến khu rừng bên ngoài, thế nên sẵn tiện tôi đi tìm thử xem... và thế là, hốt được luôn ba con rắn ngon lành kia. Tuyệt vời Mei-chan ơi, đêm nay chúng ta có bữa thịnh soạn rồi.
Mặc dù năm cô gái xinh đẹp kia nhìn tôi và Mei-chan hớn hở bắt rắn rồi thản nhiên lột da rút máu bằng ánh mắt kinh hãi... hừm, rồi các cô cũng sẽ biết mùi thịt rắn ngon thế nào và biến thành những thợ săn rắn miệt mài cho mà xem.
3 Bình luận