Lặn sâu, thật sâu, xuống đáy đại dương. Nước biển dần trở nên sẫm tối, đặc quánh lại──
Chẳng mấy chốc, tôi đã tới đáy biển. Độ sâu 30 mét. Vì trời âm u nên tầm nhìn rất kém. Những mảnh vụn hữu cơ bay lượn, tựa như một đêm tuyết rơi.
Tôi ra hiệu cho Shimizu rồi bật đèn pin.
Trong luồng sáng đột ngột bật lên, hình ảnh một chiếc xe buýt cũ chìm dưới đáy biển hiện ra.
Chiếc xe buýt to lớn đen ngòm, những con hà bám đầy trên thân khiến nó trông có chút kỳ dị.
──Không phải cái này, tôi ra dấu chéo trước ngực.
Shimizu gật đầu, bơi về phía bên phải chiếc xe buýt──
Một chiếc xe buýt cũ khác hiện ra.
『Rạng san hô nhân tạo』──
Đó chính là thân phận thật sự của những chiếc xe buýt cũ chìm dưới đáy biển này. Người ta nhấn chìm những vật thể nhân tạo xuống biển để tạo nơi trú ngụ cho các loài cá và thúc đẩy chúng sinh sôi. Tại địa điểm này có năm chiếc xe buýt được nhấn chìm, xếp thành hàng với phần đầu hướng về phía Tây Tây Nam. Những loài cá không biết tên đang lặng lẽ nấp mình bên trong xe.
──Kia rồi.
Thấy rồi──! Ở phía ngoài cùng, tôi đã tìm thấy chiếc xe buýt cũ thân thương ấy. Gương mặt đáng yêu của nó giờ đây bị vùi lấp trong vô số vỏ sò và rong biển, trông như đang ngủ say.
Tôi ra hiệu cho Shimizu, cậu ấy gật đầu rồi dừng lại tại chỗ. Cậu ấy định để tôi đi một mình. Tôi gật đầu đáp lại rồi bơi đến lối vào bên trái ghế lái của xe. Tất cả cửa sổ và cửa ra vào của xe đều đã được gỡ bỏ. Lối vào mở ra một khoảng không hình chữ nhật trống hoác.
Tôi nhắm mắt lại, thả hồn mình phiêu lãng, rồi từ từ tiến vào trong.
──Bên trong xe buýt là một đêm sâu thẳm. Một đêm đông lạnh lẽo và tĩnh lặng──
Ánh trăng lạnh buốt lọt qua khung cửa sổ. Tuyết khẽ khàng rơi không một tiếng động.
Một cô bé đang thổn thức khóc. Cô đơn một mình dưới đáy đêm sâu đáng sợ nhất đối với cô.
Với dáng hình như một cái bóng trắng cô liêu, bị lãng quên giữa kẽ hở của thời gian──
Tôi đã trở về hình hài một đứa trẻ. Mỗi bước đi, sàn gỗ lại kêu lên cộc, cộc.
Khi tôi đứng trước mặt Yuzuki, cô bé giật mình ngẩng đầu lên.
“Xin lỗi đã để em phải đợi──” Tôi mỉm cười nói. “Anh đã vượt thời gian để đến cứu em đây.”
Yuzuki mở to mắt, hỏi. “Chuyện này là sao──?”
“Đây là một mánh khóe nhỏ chỉ những tiểu thuyết gia mới dùng được. Giống như cách em đã dùng mánh khóe để đến tương lai cứu anh. Anh cũng đã dùng một mánh khóe nhỏ để quay về quá khứ và cứu em. Thật ra, chỉ vì mục đích này thôi mà anh đã viết một cuốn tiểu thuyết rất, rất dài──”
Yuzuki hơi nghiêng đầu, nói.
“…Em không hiểu rõ lắm, nhưng không hiểu sao, lại có cảm giác như mình hiểu được…”
Tôi đưa tay ra và nói.
“Đi thôi. Đi đến bất cứ đâu, cùng với nhau──. Trước hết là, ừm…”
“Hồ Inawashiro.” [note81861]
Yuzuki nói vậy, mỉm cười rạng rỡ rồi đứng dậy.
Và cô nắm lấy tay tôi.
...
Sau khi lên khỏi mặt biển, tôi và Shimizu lau khô người rồi nằm dài trên boong tàu.
Chiếc chân giả của Shimizu lấp lánh ánh bạc. Đó là sản phẩm mới của Emil-san và mọi người, chiếc chân giả Agateram. Chính nhờ có nó mà Shimizu mới có thể cùng tôi lặn xuống biển. Tôi thực sự nghĩ rằng sự sắp đặt của các vì sao thật kỳ diệu.
Chẳng biết từ lúc nào, trời đã quang đãng và thời tiết trở nên ôn hòa. Một đàn hải âu đang bay lượn trên bầu trời.
“Shimizu──” tôi nói. “Cảm ơn cậu.”
“Không có gì đâu, chúng ta là bạn mà.”
“Cảm ơn vì đã là bạn của tớ.”
Shimizu gật đầu. Rồi sau một khoảng lặng thật lâu, cậu buột miệng.
“...Tiểu thuyết của cậu, được xuất bản thì tốt quá nhỉ.”
“Ừ. Nhưng mà, dù không được xuất bản thì cũng chẳng sao cả.”
“Hả, vậy sao?”
Thấy Shimizu có vẻ bối rối, tôi bật cười khúc khích và nói.
“Lúc đó, tớ sẽ viết một bộ rom-com vô thưởng vô phạt nào đó vậy.”
Đàn hải âu bay về phía bên kia đại dương.
Sau đó, chúng tôi trả lại cơ thể đã hóa thành muối của Yuzuki về với biển cả. Giống như lần của mẹ, tôi múc từng chút một vào lòng bàn tay rồi rắc đi, cuối cùng thả rất nhiều hoa trôi trên mặt biển. Trong khoảng trống của chiếc bình hoa đã cạn, tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa. Nhìn những đóa hoa dập dềnh trên sóng nước và trôi đi mỗi lúc một xa, tôi nghĩ về tương lai. Từ nay về sau, tôi sẽ ra sao? Fukushima rồi sẽ ra sao?
Tôi không biết. Không biết, nhưng tôi mong rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Mong rằng cá của Fukushima sẽ lại được mua bán bình thường. Mong rằng những con phố đổ nát sẽ được xây dựng lại. Mong rằng những đứa trẻ sẽ quay về ngôi trường tiểu học không còn học sinh. Mong rằng những vết thương do mất đi những điều quý giá sẽ được chữa lành.
Tôi nghĩ, chắc chắn rồi sẽ ổn thôi. Khoảng trống do một thứ gì đó mất đi để lại sẽ không đau đớn mãi mãi. 『ZAL』sẽ dần hồi phục theo thời gian. Và rồi sẽ được lấp đầy bằng những lời cầu nguyện, một thứ gì đó còn đẹp đẽ hơn trước sẽ hiện diện nơi ấy.
Như Shimizu đã đánh một cú home run bằng chân giả.
Như phố cổ Warszawa đã hồi sinh.
Như Yuzuki đã đàn lên giai điệu bằng Agateram.
Như âm sắc mà Miacha-chan tấu lên.
Và sẽ trở thành niềm hy vọng mới cho một ai đó mà ta chưa hề quen biết.
Cuốn tiểu thuyết tôi viết, từ giờ sẽ có ai đọc nó? Mong rằng sẽ có thật nhiều người đọc. Mong rằng nó sẽ trôi đi như âm nhạc, một nửa bị tiêu thụ và một nửa còn lại đọng lại điều gì đó. Nếu nó có thể dù chỉ một chút cứu rỗi những gì mà chỉ tiểu thuyết mới có thể cứu rỗi, và ngày mai của người đọc sẽ tươi sáng hơn dù chỉ một chút, thì không có gì hạnh phúc hơn thế.
Không phải là điều gì đó quá lớn lao như muốn trở thành một phần linh hồn của ai đó, hay trở thành máu thịt của họ. Rốt cuộc, tôi cũng nghĩ giống như Yuzuki, như thế này đây.
Tôi muốn trở thành nước mắt của cậu.
1 Bình luận