Ngoại truyện

Chương 01

Chương 01

b0077072-f95b-4f79-a024-8675b1c1c4a0.jpg

Những nguyên liệu đã tạo nên tôi gồm có:

Một muỗng cà phê của lòng ích kỉ, nước mắt và của những đóa bạch trà;

Một muỗng canh của nỗi cô đơn, nóng nảy và dì Alberta;

Một nhúm u buồn vì bị đối xử như một thứ công cụ;

Và thêm một chút lo sợ xen lẫn hy vọng về tương lai nữa là hoàn tất.

Tôi đã sinh ra như thế đấy.

Một muỗng cà phê của vẻ nhân tạo, cô độc và lãnh đạm;

Một muỗng canh của chiếc ghim cài ngọc lục bảo, sự tinh khiết và tận hiến;

Một nhúm của quá khứ huyền bí ẩn đằng sau cặp mắt màu da trời;

Cuối cùng, hoàn thiện bằng một chút lòng can trường không nhụt chí trong cuộc tìm kiếm một người không tăm tích, cùng với một tinh thần dám nghĩ dám làm.

Nàng Violet Evergarden đã sinh ra như thế đấy.

Sau những ngày tháng rơi vào lưới tình, cố gắng tìm hiểu và đón nhận tình yêu, tôi đã thay đổi. Mải mê ngắm nhìn cánh rừng sâu thăm thẳm, tôi lại chợt thấy mình miên man nghĩ ngợi không biết liệu cái cô nàng Búp bê Tự động Thủ ký lập dị ấy bây giờ đã thay đổi thế nào rồi.

*

— Nàng công chúa và Búp bê Tự động Thủ ký —

*

“Cô có thể hiểu đây là truyền thống của chúng tôi.” Alberta đáp lời cô gái đang bám sát sau lưng bà, sải bước trên tấm thảm trải dọc theo hai bên hành lang, có vẽ những đóa bạch trà vốn là biểu tượng của vương quốc.

Tóm gọn về chức trách cùng với công việc của bà, Alberta là người nắm chiếc ghế số một trong hàng ngũ các nữ hầu hoàng gia của Vương Quốc Drossel, kiêm luôn cả gia sư.

Bà vận một chiếc đầm đen dài được cài khuy chỉn chu, và một chiếc tạp dề xếp ly màu trắng nhỏ vừa vòng quanh eo. Cách ăn vận khác biệt của Alberta, một người phụ nữ đã có tuổi với mái tóc điểm hoa râm, để lại một ấn tượng khác lạ không khỏi khiến người ta so sánh bà với những nữ hầu khác. Trông cái cách những người vô tình lướt qua bà, cảm nhận được sự hiện diện trang nghiêm của bà, không hẹn mà đều cúi đầu chào với một thái độ lễ phép ngay cái phút chạm mặt, tiết lộ về một địa vị không hề tầm thường của bà trong dinh thự này.

“Từ những thời gian đầu lập quốc, Drossel chúng tôi luôn hòa giải căng thẳng chính trị và ngăn cản chiến tranh thông qua những cuộc hôn nhân nhằm thắt chặt mối giao hảo với hoàng tộc của các quốc gia láng giềng. Cho đến nay chưa từng có nàng công chúa nào ở lại vương quốc cả. Các nàng đều đi làm dâu xa xứ cả. Tuy vậy, trong vương quốc hiện đang có một nhóm yêu nước lại không hài lòng với truyền thống này cho lắm, thêm nữa là truyền thống nào thì cũng có cái lệ của nó. Cho nên nghĩa vụ của chúng ta là phải thể hiện cho họ thấy, tất cả những cuộc hôn nhân đem các công chúa xa rời vòng tay ấm áp của tổ quốc đều trên tinh thần những mối tình đã đơm hoa kết trái của các nàng cùng các vị hoàng tử xứ người.”

Đang thuyết giảng dở dang, Alberta bỗng để ý cái người mà bà trò chuyện cùng nãy giờ có cách bước đi yên ắng đến khó chịu. Mặc cho tấm thảm trải dưới chân họ có mượt mà đến mấy, bà vẫn chẳng tài nào cảm nhận được sự hiện diện của người kia dù chỉ cách vài bước chân đằng sau lưng. Cách di chuyển này y hệt đội kỵ sĩ mật mà bà đã vài lần hiếm có được chứng kiến tận mắt trong suốt quãng dài sự nghiệp phục vụ trong cung điện.

Vốn thuộc biên chế đặc biệt, sự tồn tại của đội kỵ sĩ là tuyệt mật, hoạt động của họ thuộc một tổ chức bí mật nằm dưới quyền hành độc tôn của đức vua. Hòng trừ khử kẻ địch và rình rập những cuộc trò chuyện, họ luyện cho mình những bước chân vô thanh.

Chịu thua nỗi bồn chồn trong lòng bà xoay mặt lại, đứng nghiêm chỉnh sau lưng bà là một giai nhân chẳng hề kém cạnh những món nội thất rực rỡ trong cung điện.

“Có phải là Lễ hội Thư tình Công khai đúng không ạ?” Ngôn từ phát ra từ cặp môi đỏ mọng êm ả tựa tiếng hót của chim muôn.

Ngay cả Alberta, một người cùng là nữ như cô, cũng thẫn thờ trong chốc lát khi đứng trước vẻ đẹp ấy. Qua cửa sổ của cung điện, những tia nắng mặt trời rực rỡ rọi vào và rót lên mái tóc vàng kim lung linh một tầng ánh nhung. Hàng mi ánh vàng cùng đôi mắt tựa như đá quý màu xanh lam. Cô mặc một chiếc áo khoác màu xanh phổ khoác bên ngoài bộ đầm thắt nơ như tuyết trắng. Ngay chính giữa chiếc đầm nơ là một chiếc trâm cài ngọc lục bảo nổi bật đến lộ liễu. Đôi găng tay đen tuyền che chắn đôi bàn tay đang giữ chiếc va-li kéo. Sau cùng, đôi chân cô được tô điểm bằng đôi bốt da cột dây màu nâu ca cao. Đôi bốt kia vẫn đứng vững trên thảm, nghĩa là những bước chân không phát ra tiếng động ấy hẳn là kỹ năng của cô nàng.

“Vâng, đúng vậy. Thế nên chúng tôi mới cho gọi cô, thưa cô Violet Evergarden.”

Bất kể là do chất giọng khản đặc của Alberta xướng lên, cái tên của cô vẫn tạo nên những rung động thật tao nhã. Dẫu cảm nhận được khí chất phi thường từ nàng Búp bê Tự động Thủ ký sở hữu những đường nét sắc sảo đến ngỡ ngàng này, Alberta cố gắng tiếp tục giữ bình tĩnh và dẫn đường cho cô đến gặp khách hàng, gặp nàng Tam Công Chúa.

Vương quốc Drossel là một nước nhỏ, cung điện nguy nga sừng sững bên rìa một con sông. Trời phú cho cảnh sắc hữu tình và những công trình kiến trúc độc đáo, biến ngành du lịch nơi đây trở thành nguồn thu nhập chính cho người dân. Nơi đâu trong thủ đô cũng có thể bắt gặp những bồn hoa trồng tay, xứng đáng với quý danh “Thành Phố Muôn Hoa”.

Dù cung điện hoàng gia và hoàng tộc tồn tại, đối với dân chúng những công vụ chính trị sau khi được chuyển giao cho quốc hội và hoàng gia chính là một dấu ấn lịch sử. Nếu sinh ra trong hoàng tộc là một cậu con trai, cậu ta sẽ phải bôn ba hết đất nước này đến đất nước khác tham gia các sự kiện, nhưng số phận hiện tại của các cô gái, hệt như bà hầu nữ Alberta đã giải thích, chỉ là một thứ tài sản chính trị bị ép phải gả đi làm dâu xứ người.

“Nàng Violet Evergarden từ Dịch vụ Bưu Chính CH đã có mặt để diện kiến Người rồi ạ, thưa Tam Công Chúa Charlotte Abelfreyja Drossel.”

Và đó đang là hoàn cảnh hiện giờ của nàng công chúa duy nhất còn lại của đất nước.

“Ôi người chấp bút, chào mừng cô đã đến.”

Tại đằng xa phòng yết kiến, nàng công chúa đệ tam của vương quốc Drossel đang vô tư lự nằm dài trên chiếc ghế hoàng gia trang nghiêm, bốn bề đầy ắp thú nhồi bông. Một sắc nâu nhạt, mái tóc phớt hồng màu hổ phách rũ xuống tựa hồ một con sông đang xuôi dòng. Chiếc vương miện lẽ ra phải chiễm chệ trên đầu, lại lăn lông lóc dưới sàn nhà cùng đống khăn giấy đã qua sử dụng, còn thủ phạm đứng sau tất cả thì lại trưng ra bộ mặt cứ như là cả tâm can đang khóc ròng. Giá mà chiếc mũi chẳng trầy xước đến ửng đỏ và đôi mắt không đỏ rực, hằn cả tia máu, có lẽ đã có người ca ngợi nàng là một người con gái đáng yêu tràn đầy sức xuân. Dù vận trên người một bộ đầm quý tộc màu da trời, hiện giờ, nàng cũng chẳng khác nào một cô nhóc cáu kỉnh đang thò lò mũi xanh là mấy.

Alberta chỉ biết lấy một tay che mặt, buông tiếng thở dài khi trông thấy bộ dạng của cô công chúa.

“Rất hân hạnh được gặp quý khách. Chỉ cần quý khách mong muốn, tôi sẽ lao đến bất kỳ nơi đâu. Tôi là Violet Evergarden, đến từ Dịch vụ Búp bê Ghi chép Tự động.”

Trái lại, cô nàng được mời đến đây, Violet, đứng dậy từ tư thế quỳ một gối và lịch thiệp thực hiện lễ nghi mà khuôn mặt búp bê vô cảm vẫn cứ trơ trơ. Cô chưa hiểu hết = tình cảnh của nàng công chúa độc nhất vương quốc này, song cũng không lộ ra chút nào lo lắng khi người kia đột nhiên lại sốt ruột.

“Ta, Charlotte Abelfreyja Drossel, tam công chúa của vương quốc, đã được ấn định một hôn ước với Hoàng tử Damian Baldur Flugel của đất nước láng giềng. Cô hãy thay mặt ta viết nên những lá thư tình công khai gửi đến chàng Damian.”

Qua giọng nói, nàng vẫn còn rất trẻ.

“Thưa công chúa, cho dù người có cố gắng tỏ ra cao quý đi nữa thì bộ dạng bây giờ của người cũng thật không tương xứng chút nào đâu ạ.” Những lời phê bình gay gắt của Alberta khiến má Charlotte phùng lên.

“Tâm tính của phụ nữ sắp về nhà chồng thường bất an ấy mà. Hẳn người đã có hai đời chồng như dì cũng hiểu mà, ta nói có đúng không, dì Alberta? Hẳn hai lần! Tuyệt thật nhỉ! Người ở tầng lớp thấp muốn ly hôn lúc nào mà chẳng được!”

“Xin người đừng nhắc chuyện cũ...Thưa công chúa, đúng là chúng ta đã thuê cô ấy nhưng mà cô ấy là người nước ngoài đấy ạ. Người đang làm gương xấu đấy. Xin người hãy chỉnh trang lại tư thế của mình ạ. Các cô gái, không cần nề hà công chúa làm gì, mau đến sửa sang tóc tai lại cho người đi.”

Sau cú vỗ tay gãy gọn của Alberta, các nữ hầu khác, vốn sẵn thế chờ đợi, lộ diện và đưa cả sàn nhà lẫn công chúa trở về trạng thái ngay ngắn. Chưa đến vài phút, chỉ bằng sức mạnh của bột gạo, phấn má hồng và một tư thế nghiêm chỉnh, Charlotte đã khôi phục phong thái đoan trang. Thành thật mà nói, cô như tạc nên từ những lời khen về một quý công chúa yêu kiều và diễm lệ.

Ra vẻ như ngay từ đầu cô đã mang vẻ thanh lịch và duyên dáng ấy, Charlotte chĩa thẳng cây gậy nạm đá quý trong tay vào Violet. “Những lá thư tình này là truyền thống của cả vương quốc này. Liệu những ca từ diễm lệ ấy có lan tỏa được tình yêu này, có giúp mọi người tin rằng cuộc hôn nhân giữa hai chúng ta là do duyên trời định hay không – tất cả đều phụ thuộc vào năng lực của cô.”

“Tôi đã hiểu. Tôi sẽ không phụ sự kỳ vọng của người đâu ạ.”

“Sao sao ấy nhỉ, chẳng có vẻ gì là ta đang nói chuyện với con người hết. Người chắp bút này, đôi khi...cô cứ như một cái bóng của ai đó vậy ấy. Cô bao tuổi rồi?”

Được hỏi như vậy, biểu cảm của Violet lần đầu tiên từ khi đặt chân đến nơi này đổi sang một vẻ kinh ngạc. Bỗng nhìn cô thoáng ngập ngừng.

“Này nhé, đừng có tìm cách lấp liếm tuổi thật đấy. Trả lời mau đi.”

“Xin thứ lỗi. Sự thật là tôi cũng không biết bản thân bao nhiêu tuổi nữa ạ.”

Charlotte ngẩn tò te. “Xạo sự. Đời nào có ai không đếm được tuổi của mình chứ.”

“Tôi vốn là trẻ mồ côi ạ.”

Nhận được câu trả lời này, trong chốc lát, căn phòng vốn dĩ đã không có ai lên tiếng lại còn bị bao trùm bởi một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Charlotte nhận ra có những con người hoàn toàn nằm ngoài những gì cô xem là luân thường đạo lí.

Khi ấy cô công chúa đã có thể giả vờ như sai lầm này chưa từng tồn tại, nhưng sau một lúc hoang mang, cô nhắm mắt lại như đang tự trách. “Thật thiếu sót. Ta không biết rằng trong tầng lớp dưới lại có những mảnh đời bất hạnh đến thế. Quả là trăm nghe không bằng một thấy mà. Cho phép ta tạ lỗi vì sự thô lỗ của mình nhé?”

“Xin đừng bận tâm. Người không cần phải trịnh trọng đến vậy đâu ạ. Chưa bao giờ tôi lấy đó làm bất hạnh cho bản thân cả. Nhưng tôi muốn đính chính, tại sao người lại muốn hỏi tuổi của tôi ạ?”

Tuy hơi thất vọng vì nhận được câu trả lời không hề có cảm giác gì là buồn phiền, Charlotte đáp, “Cô là thường dân, nên ta muốn xin ý kiến của cô về một số thứ, tại cô trông cũng còn rất trẻ...Cô nghĩ phải bao nhiêu tuổi thì người ta mới có cơ hội với một chàng trai lớn tuổi hơn?”

“’Cơ hội’ là sao ạ...?”

“Người ấy muốn hỏi đến khoảng bao nhiêu tuổi thì hai người mới có thể xem nhau là đối tượng yêu đương được.” Bà Alberta thì thầm vào tai cô giải thích.

Nghe xong, Violet vẫn một vẻ suy tư như cũ. “’Yêu đương’...là như thế nào ạ?”

Lúc này, đến lượt cả phòng đồng loạt bày ra dấu chấm hỏi to tướng trên đầu.

“Khoan đã, ta mới là người cần hỏi cơ mà?”

“Tôi...không hiểu được...cảm giác yêu đương là ra sao ạ.” Violet đưa tay lên chiếc trâm cài ngọc lục bảo và mân mê mặt ngọc sáng bóng. “Xin thứ lỗi. Hiện tôi đang trong quá trình tìm hiểu thêm về chủ đề này. Nhưng nếu có thể trả lời theo cách của bản thân...Tôi biết rất nhiều cặp vợ chồng, người yêu có tuổi tác chênh lệch nhau. Dựa theo đó, có lẽ là không hề có rào cản rõ ràng về mặt tuổi tác đâu ạ.”

“Người kia lớn hơn tận mười tuổi cũng được luôn hả?”

“Tôi tin chuyện đó không quan trọng.”

“Kể cả không yêu nhau cũng được sao?”

Bầu không khí bỗng chùng xuống.

“Lần này là sao nữa?”

“Đoạn ‘yêu nhau’...thì tôi đang băn khoăn ạ.”

Chỉ một từ đó thôi đã đủ đẩy Violet vào những vòng xoáy sâu thẳm của suy nghĩ. Cứ như vậy, cô rơi vào trầm tư.

“Cô bị sao vậy!? Rốt cuộc là trước giờ cô sống như thế nào vậy hả!? Cuộc trò chuyện này chẳng đâu ra đâu hết! Giờ thì ta lo cho tương lai của cô hơn là của ta nhiều đó! Cô định sẽ viết thư tình trong cái tình trạng này á hả?! Phải biết bao nhiêu lời khen về tài viết thư của cô mà ta mới đặt lịch với cô. Cho nên cố đừng có khiến ta thất vọng đấy!”

Trong khi Charlotte giận dỗi vung vẫy tay chân, Violet đáp lại một cách ngắn gọn, “Tất nhiên ạ.”

“Cô biểu cảm thêm một chút trong lời nói đi chứ! Đừng làm như ta là người duy nhất đang giận dỗi nữa!”

“Nhưng tôi đâu có giận gì đâu ạ.”

“Ta không thích là người duy nhất phô bày cảm xúc của mình. Bỏ ngay cái vẻ vô cảm đó đi.”

Bị nói như vậy, Violet đưa hai bàn tay lên má, đẩy nhẹ chúng lên. Tựa hồ đã nhận ra rằng có gì đó không đúng, giữa chừng cô ngừng tay lại. “Tôi sẽ cố thử xem sao, xin công chúa hãy đợi tôi một lát nhé?” Nói rồi cô lại tiếp tục sờ nắn bờ má mềm mại của mình. Xem chừng cô định sẽ chữa căn bệnh vô cảm của mình bằng sức mạnh vật lý.

Chẳng nhìn nổi nữa, Charlotte bước xuống khỏi chiếc ngai mà bấu víu bà Alberta. “Alberta! Cái cô Búp Bê này rõ là lừa đảo luôn đó!”

Alberta nói vặn lại như đang rầy la Charlotte, người đang đi chân trần dưới nền gỗ, “Nàng Violet là một nhân vật hết sức hứa hẹn trong giới Búp Bê Tự Động Thủ Ký. Đôi khi đứng giữa hai mặt công và tư, con người có thể là những sinh vật rất phức tạp đấy ạ.”

“Một người mà chuyện yêu đương còn mù tịt thì làm sao có thể viết một lá thư tình hay cho nổi chứ!”

Tiếng kêu khổ tâm của Charlotte vang vọng xuyên qua các bức tường của cả cung điện, thế nhưng chưa được mấy ngày sau đó cô đã muốn rút lại mấy lời ca thán của mình.

*

“Hỡi Hoàng tử Damian Baldur Flugel, nếu em nói rằng chỉ mới thì thầm tên chàng hay viết tên chàng ra giấy như thế này đây thôi là đã khiến trái tim em rung lên vui sướng biết bao rồi thì chàng nghĩ sao nhỉ? Ngày lại thay đêm trên Thủ Đô Muôn Hoa này, còn em vẫn mãi nơi đây thẫn thờ mong mỏi bao viễn cảnh được hội ngộ cùng chàng. Mỗi khi ngẩng lên nhìn vầng trăng soi rạng rỡ bầu trời đêm, em lại thấy vầng trăng khuyết ấy tựa như cánh hoa đang nhảy múa dập dìu. Và rồi, như đã được định sẵn, em chợt thắc mắc – Không biết đứng dưới cùng một khoảng trời ấy, chàng sẽ nhìn thấy gì đây nhỉ? Biết đâu qua đôi mắt chàng, nó giống như móng vuốt của một chú mèo, hay như một lưỡi gươm cong sáng lóa chăng? Hay phải chăng cũng giống như mọi người, chàng sẽ chỉ thấy một vầng trăng vành vạch trên cao mà thôi? Nhưng dù chàng có trả lời thế nào đi nữa, em tin chắc rằng bản thân cũng sẽ thấy thật thú vị mà bật cười mất thôi. Giữa vô vàn màn đêm đen tuyền ngập tràn những ánh sao lung linh trên nền trời, liệu có màn đêm nào chàng nhớ đến em trong cung điện lấp lánh dưới ánh trăng ấy? Không, em chẳng quan tâm liệu ánh trăng có soi xuống nơi ấy làm gì. Dù chàng có đứng dưới bầu trời long lanh những hạt sương mai, có là tại bờ sông một màu biêng biếc xanh làm bao con tim xao xuyến, hay giữa dòng người đông nghịt chẳng tài nào ngừng bước chân, liệu có bao giờ chàng đã nhớ về em như cách em luôn nhớ về chàng hay chưa? Hoàng tử Damian Baldur Flugel, có bao giờ em đã thoáng qua trong tâm trí chàng chưa? Còn em thì vẫn luôn nghĩ về chàng mỗi khi chăm chút cho những bông bạch trà xinh xắn.”

Trước cửa cung điện, dân chúng tụ tập thành đám đông huyên náo, một người nữ hầu xinh đẹp đang đọc to bức thư tình của công chúa viết trên cuộn giấy da. Sau khi lắng nghe không sót chữ nào, các thính giả cảm thấy trái tim như vừa bị chinh phục bởi dáng vẻ một thiếu nữ thuần khiết thắm đượm tình yêu của nàng công chúa mà cao giọng tán dương bức thư.

“Công chúa Charlotte đáng yêu thật đấy nhỉ.”

“Phải đó!! Mình cũng đồng cảm với cô ấy quá đi! Nhiều lúc cũng tự hỏi không biết người mình thích đang nghĩ gì về mình lúc đêm muộn lắm chứ.”

“Ngóng được nghe thư hồi âm của Hoàng tử Damian quá đi mất!”

Trước nhất, bước đầu của thư tình công khai sẽ là một buổi truyền tin do người trong hoàng cung thực hiện, sang giai đoạn hai thì lá thư sẽ được đính trên bảng tin của toàn thành phố. Sau đó, khi thư hồi âm của người kia đã đến, dân chúng sẽ cùng nhau chứng kiến cuộc trao đổi thư tình này.

“Nàng Búp bê năm nay giỏi dùng ngôn từ lấy nước mắt của người ta thật đấy.”

“Phen này không biết nàng Búp bê từ phía Hoàng tử Flugel sẽ đáp trả sao đây ta?”

Thực tình, dân chúng hoàn toàn không xem cuộc trao đổi thư này là một thứ lễ nghi. Mà trong suy nghĩ của họ, lá thư tình công khai đã là một mùa lễ hội được tổ chức cứ vài thập kỷ một lần.

“Chưa từng yêu đương mà cô viết thư tình hay quá đi chứ?”

Sau buổi truyền tin, tại khu vườn bên trong khuôn viên của cung điện, Charlotte và Violet đang ngồi đối diện nhau cùng thưởng thức buổi trà chiều dưới mái vòm tạc hình những nữ thần và thiên sứ. Dưới khoảng trời được thắp sáng bởi nắng vàng chói lòa, rực rỡ một màu trong veo, những khóm bạch trà trong vườn lay động và bừng dậy theo từng ngọn gió.

“Bản thân tôi dù chưa từng trải nghiệm yêu đương, nhưng kể từ khi hoạt động trong lĩnh vực này, tôi đã nghiên cứu qua rất nhiều sách vở. Bao gồm cả tiểu thuyết ngôn tình. Một khi đã nằm lòng ngôn ngữ, bút pháp và các khuôn mẫu phổ biến, ta chỉ cần liên kết chúng lại với nhau nữa là hoàn thành rồi ạ.”

“Thật tình. Cô nói cứ như đang làm toán vậy. Mà không sao, miễn người dân đón nhận nồng nhiệt là được. Mà phần nhiều trong đó là bịa thôi, có phải không?”

“Dù có là nơi thâm sơn cùng cốc của thế gian này, trái tim của một người thiếu nữ đang yêu cũng chưa khi nào dừng nhớ mong về nửa kia. Dù ngày hay đêm, mong ước lớn nhất của họ vẫn là có thể thấu hiểu cảm xúc của người mình yêu. Theo tôi thống kê được trong truyện ngôn tình thì là vậy, đấy ạ.”

Nhìn Violet nhã nhặn thưởng trà, Charlotte khịt mũi. Lòng cô thôi thúc phải lột bằng sạch cái vẻ vô cảm của cô nàng giống hệt búp bê ấy, song cô chẳng thể nghĩ ra được cách thức tinh tế nào cả.

“Thư trả lời của bên kia mà thua cái này là tôi không tha đâu đấy!”

“Đây là chuyện nên hơn thua sao ạ?”

*

Không lâu sau, hồi âm từ Flugel cũng đã về đến Drossel.

“Hỡi nàng Charlotte Abelfreyja Drosel, sắc đẹp nguy nga của tòa lâu đài hoa trà trắng, ta gửi lời ta đến với nàng. Nàng đã hỏi ta thường nghĩ gì mỗi khi ngắm nhìn vầng trăng trên cao, quả là một câu hỏi khó lòng trả lời. Mỗi ngày ta lại tưởng tượng ra không biết bao nhiêu viễn cảnh của hai chúng ta. Liệu đến khi gặp mặt nhau rồi, trái tim ta sẽ rộn ràng đến dường nào đây? Khoảnh khắc ta trao nhau đôi môi này, khi mở mắt ra liệu ta có được đón chào bằng nụ cười e thẹn của nàng không? Ôm choàng lấy thân hình mảnh mai của nàng trong vòng tay, liệu ta có còn giữ nổi sự trìu mến như thể đang chạm vào một đóa hoa thủy tinh nữa hay không? Nàng chính là định mệnh trong câu chuyện tình yêu của ta, mỗi khi nghĩ đến nàng lòng ta lại cuồn cuộn bao xúc cảm. Kể từ giờ phút này, toàn bộ sự chú ý của ta trong cả đời này đều sẽ chỉ dành cho mình nàng mà thôi. Đôi mắt này đã thuộc về nàng rồi, và được biết nàng tồn tại trên đời cho lòng ta lâng lâng như người say. Nàng như công chúa nhân ngư đánh chìm những con tàu bằng giọng hát mượt mà như nhung lụa. Muốn bộc bạch với nàng bằng lời rằng trái tim ta đã bị tình yêu chiếm trọn thật khó. Nhưng có một điều ta dám khẳng định, ta tin rằng ta muốn sớm được chạm vào nàng khi cả hai đã nên đôi vợ chồng.”

 Vị sứ giả đọc vang lá thư tình từ vương quốc Flugel, các thiếu nữ Drossel gò má ửng hồng, nhiều người thậm chí còn ngất ngay tại chỗ. Trong khi đó, khuôn mặt của người nhận, Charlotte, sau khi6 nghe lá thư lại đỏ gấc, toàn thân cô run rẩy. Cuối buổi hôm ấy, công chúa tự giam mình trong phòng ngủ mà rơi lệ.

Violet và Alberta, vốn cũng góp mặt trong buổi đọc thư, đứng trước cánh cửa kín bưng mà bốn mắt nhìn nhau.

“Người ấy ngại sao ạ?”

“Không phải những giọt nước mắt này. Đó là khuôn mặt của công chúa những khi mọi chuyện không diễn tiến như suy đoán của mình.”

“Dì hiểu rõ người ấy thật nhỉ.”

“Tôi đã ở bên người ấy kể từ khi mới chào đời rồi. Từ khi người ấy đến với thế giới này, bị chia tách khỏi vòng tay hoàng hậu, tôi chính là người dõi theo từng ngày người lớn lên...Do khác biệt về địa vị, chuyện này không bao giờ lộ ra với dân chúng, nhưng tôi xem người ấy vẫn như đứa con đứt ruột đẻ ra. Tôi hiểu những giọt nước mắt ấy.”

“Vậy công chúa khóc vì không thích một lời hồi âm nồng nhiệt như vậy sao ạ?”

Đứng trước nghi vấn từ Violet, Alberta chìm vào im lặng.

“Một lần, công chúa đã từng gặp đối tượng kết hôn của cô, Hoàng tử Damian một lần rồi. Dường như trong lần gặp ấy, họ đã có một cuộc tâm sự với nhau. Thời điểm ấy, hôn ước vẫn chưa được thành lập. Kể từ dạo ấy công chúa cứ khóc suốt. Ấy vậy mà cho đến bây giờ vẫn không nói lí do. Tất cả những gì tôi biết là người có lẽ vẫn còn điều phiền muộn về ngày hôm ấy mà thôi...”

“Tôi hiểu rồi ạ.”

Alberta chợt bật cười trước sự nhuần nhuyễn của nàng Búp Bê ngang nhiên cất tiếng nói chen vào những khoảng trống trong cuộc đối thoại. “Người ấy vẫn còn là một đứa trẻ. Tuy nhiên, mặt trưởng thành của người vẫn rất nổi trội. Chính chúng tôi đã nuôi dạy người theo cách ấy, trong trạng thái nhập nhằng ấy. Có lẽ vì tuổi thơ không được trọn vẹn, mà công chúa sinh ra tính khí trẻ con như hiện giờ. Người rất dễ rơi nước mắt rồi mất bình tĩnh. Cô Violet, công chúa có lẽ vẫn chưa đủ tiêu chuẩn để trở thành bộ mặt của cả đất nước, nhưng mong cô hãy lượng thứ cho người.”

“Tôi là Búp bê của khách hàng. Để ý những chuyện này là thừa thãi ạ. Tiện đây, tôi vẫn chưa  diện kiến đức vua và hoàng hậu; chuyện đó là không cần thiết sao ạ?”

Alberta lắc đầu đáp. “Nhiều công việc nội các vẫn cần nhà vua để lo toan. Hoàng hậu thì...đã nhiều năm không bước chân ra khỏi cung điện rồi. Tại nghi thức tuyên thệ của hôn lễ, họ chắc chắn sẽ có mặt, nhưng mà...Thứ lỗi; mạn phép tôi đi kiểm tra tình trạng của công chúa.”

Violet cúi chào, quay gót rời đi.

Alberta lấy ra từ trong túi chiếc tạp dề cả một vòng chìa khóa, lựa ra cái chìa bóng bẩy tinh xảo nhất tra vào ổ. “Công chúa à, người có trốn kĩ đến mấy thì tôi cũng sẽ tìm ra ngay thôi.”

Bên trong phòng ngủ của nàng công chúa chất đầy những món đồ nội thất thống nhất một màu trắng, không ngừng tỏa ra thứ mùi hương cao cấp. Bước vội qua chiếc tủ ngăn kéo và chiếc giường khổng lồ trông có vẻ sẽ là một nơi trú ẩn hoàn hảo, Alberta tiến đến cạnh chiếc rèm cửa rõ ràng bị độn lên thành hình người. Bà đưa tay lật một lớp rèm lên, kìa nàng Charlotte, đang khóc nấc từng cơn đằng sau tấm màn ren.

“Tại sao người lại phải trốn trong khi bản thân lại muốn được tìm thấy cơ chứ...”

“Dì Alberta xấu tính! Đồ mẹ ghẻ!”

“Tôi mà là mẹ chồng của công chúa thì bây giờ người đã mất điểm trong mắt tôi rồi đấy ạ. Công chúa, mỗi khi trở nên xúc động là người lại bỏ quên cả cương vị của mình...Tôi lo lắm đấy. Đến Flugel rồi... không còn tôi ở bên người nữa đâu.”

Tức thì, dòng nước mắt của Charlotte ngưng bặt, cứ vậy cô sững người trong chốc lát. Cô vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm Alberta không nói thêm lời nào, sau đó, dòng lệ từ từ dâng lên chan chứa trong đôi mắt ấy.

“Sao dì nỡ nói như vậy?”

Sự thật ấy nàng vốn rõ như ban ngày, chỉ là không muốn nghe thấy do chính miệng của người ấy nói ra. Những cảm xúc bộc bạch tất cả theo lời nói của cô.

“Tôi là bảo mẫu hoàng gia của Cung Điện Hoàng Gia. Tôi tin, đi theo người đến đất nước xa lạ kia sẽ có rất nhiều nữ hầu, nhưng tôi sẽ không thể góp mặt. Nhiệm vụ của tôi là nuôi dạy những nàng công chúa sinh ra trên đất nước này.”

“Vậy thì dì có thể nuôi con của ta mà. Vậy đi, khi ta sinh con, ta sẽ cho gọi dì đến. Alberta, dì cũng muốn nhìn mặt con của ta mà, không phải sao? Chỉ cần ta có nhau, cuộc sống ở Flugel chắc chắn sẽ rất vui. Có đúng không nào?”

Charlotte nhìn dì với ánh mắt van nài, Alberta quay mặt đi. “Yêu cầu của người không phải tôi cứ muốn là có thể lập tức gật đầu đâu ạ. Tôi thuộc về Cung Điện Hoàng Gia, nào có thuộc về người, thưa công chúa Charlotte.”

Đôi môi Charlotte run rẩy. Những nắm đấm nhỏ vung đến, đập vào ngực Alberta nhẹ hều. “Chính tay dì...kéo ta ra khỏi bụng mẫu hậu, chính tay dì...nuôi ta khôn lớn! Ngay cả khuôn mặt của mẫu hậu ta cũng đã quên mất rồi! Dì là của ta...! Còn không thì chí ít, ta cũng là của dì rồi! Một tay dì nuôi nấng ta từ lúc còn còn chưa biết mở mắt! Ta hẳn cũng là một phần cuộc sống của dì rồi còn chứ! Ấy vậy...Ấy vậy mà...dì nỡ lòng nào nói lời đoạn tuyệt với ta...dễ dàng như vậy chứ...?”

“Công chúa à, tôi làm vậy đều vì muốn tốt cho người cả thôi.”

“Nếu đã muốn tốt cho ta, vậy thì sao không chịu ở cùng ta...Thôi đủ rồi...Hết thư từ, đến dì rồi lại mấy thứ khác nữa, cái đầu ta nổ tung mất thôi.”

“Công chúa...”

“Đi đi...Tránh xa ta ra!” Cuộn mình trong lớp rèm cửa, Charlotte quỳ xuống đất và giấu nhẹm mặt đi.

“Không đâu ạ, tôi sẽ không đi đâu hết.”

Bị ra lệnh là thế, bà Alberta vẫn không chịu rời đi nửa bước. Bà rút lại bàn tay cố gắng chạm vào Charlotte mà thay vào đó lặng lẽ từ phía sau ôm chầm lấy cô.

Cử chỉ dịu dàng ấy vừa khiến nàng hạnh phúc, vừa thật đáng ghét. Song nàng cũng thật sợ sẽ đánh mất nó. Trong lòng nàng rối ren những vui buồn, giận dữ cứ sục sôi mãi.

“Đã không thèm ở bên ta rồi còn dỗ dành làm gì cho mắc công.” Gắng gượng lắm, cô mới thốt lên nổi.

“Chính vì không còn có thể ở bên người...tôi mới muốn dành tất cả tình thương của mình cho người. Dù cho thời gian không còn nhiều nữa.”

Thế nhưng, khi lắng nghe Alberta nói nàng lại khóc.

Tiếng khóc sụt sùi của nàng cứ thế tiếp diễn một lúc, thế rồi, sau một khắc im lặng, Charlotte hỏi bằng giọng run run, “Này nhé, khi ta kết hôn rồi, mọi chuyện sẽ ra sao đây?”

Một câu hỏi thật quá sức trừu tượng.

“Ý người, ra sao là ra sao ạ?”

Thấy phản ứng của Alberta với câu hỏi của mình mềm mỏng hơn hẳn thường ngày, Charlotte bẽn lẽn như trẻ con, “Ta đâu còn có thể trở về đây nữa nhỉ?”

“Người là công chúa mà. Đâu thể muốn đi là đi, muốn về là về.”

“Vậy thì, ta biết nên dựa dẫm vào ai đây? Lỡ đâu ta lại cần đến sự giúp đỡ của người khác thì sao?”

“Chuyện đó...”

“Thân này sẽ trao cho vương quốc Flugel, sẽ trao cho hoàng tử Damian. Đó là mục đích ta được sinh ra trên cõi đời này. Ta sống như một nàng công chúa vì ta phải làm tròn địa vị của mình. Ta cống hiến toàn bộ sức lực mình cho nhân dân. Nhưng...” Charlotte nói tiếp, vội vã như thể không muốn bị Alberta chen vào, “Nhưng, thân là một công chúa, ta vẫn chỉ là một đứa khóc nhè.”

Những giọt nước mắt to tròn như bi ve lăn dài trên đôi má trắng ngần của Charlotte.

“Vừa khóc nhè, lại còn nhát gan.” Nàng nắm lấy bàn tay của Alberta đang ôm chầm mình từ phía sau, tựa hồ muốn bấu víu lấy người ấy. “Ta chẳng làm được gì cho ra hồn cả.”

Tấm thân nhỏ bé ấy, đeo trên mình những hoài nghi mà phải gồng gánh trách nhiệm lớn lao.

“Cho đến hiện tại đều là dì ở bên cạnh ta. Nhờ có dì, ta mới có thể là con người giỏi giang của bây giờ. Gi...Giờ đây tất cả những gì dì có thể làm là tiễn ta lên xe hoa. Ai mà biết được đời ta khi bị gả đi rồi thì sẽ ra sao chứ...?”

Khi Alberta cúi nhìn khuôn mặt của Charlotte, cổ họng bà bỗng nghẹn lại. Vẻ mặt Charlotte thất thần, hai hàng lệ tuôn như mưa.

“Cương vị của ta....không cho phép ta bỏ trốn.”

Phản lại trong đôi mắt của Charlotte là một Alberta với nét mặt đầy khó xử. Dẫu bà có nói nhiều thêm thì chúng suy cho cùng chỉ là những lời ích kỉ, sẽ chẳng thể nào xoa dịu nỗi đau trong nàng. Tuy vậy, khi này bà đã hoàn toàn thấm thía nỗi khổ của cô. Những day dứt của nàng hiện tại cũng là của bà rồi.

“Chắc chắn Hoàng tử Damian sẽ trở thành chỗ dựa cho người.”

“Chẳng phải...giữa hai ta chỉ là hôn ước chính trị thôi sao?”

“Chuyện đó...”

“Có thật là con người ta có thể trân trọng một người phụ nữ mà mình chẳng hề yêu không?”

“Bên nhau đủ lâu, chắc chắn hai người sẽ là một cặp vợ chồng đẹp đôi.”

“Alberta, ta đã dặn lòng mình phải làm tròn trách nhiệm của bản thân. Tất nhiên, đây là ta tự nguyện. Ta sẽ làm tròn vai ta...nhưng, còn Hoàng tử Damian thì sao?”

Alberta chẳng thể nào trả lời câu hỏi ấy.

*

Mặc cho đôi bên nhận gửi chẳng thể nào thấu hiểu những cảm xúc thật của nhau, những lá thư tình công khai vẫn tiếp diễn như thường lệ.

Hoàng tử Damian Baldur Flugel hỡi,

Chàng có biết ở vương quốc em có một giai thoại rằng chỉ cần ta tặng một sợi ruy băng vàng cho người mình yêu thì mối tình ấy sẽ được phù hộ một cái kết viên mãn không? Màu vàng ấy như sắc màu của những vì tinh tú vậy. Bất kể ngày hay đêm, không cần ai ngắm nhìn, những ngôi sao vẫn rực rỡ trên bầu trời kia. Dù cho có cách trở ngàn trùng, chúng mình đều đứng dưới cùng trời sao ấy. Sợi ruy băng vàng là sứ giả của những vì sao, đưa những cảm xúc chân thành của em đến với người mặc cho muôn trùng xa cách. Em mong vật này sẽ luôn bên cạnh chàng, gợi nhớ chàng về bóng hình em.

 

Gửi Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Ta đã nhận được chiếc ruy băng vàng của nàng. Ngay lúc này đây, ánh vàng mềm mại của vì tinh tú đang tỏa sáng trên cánh tay ta.

Cảm ơn nàng đã kể cho ta về giai thoại tình yêu của Drossel, đổi lại ta xin phép kể nàng nghe một vật may mắn cực kì nổi tiếng với các cặp đôi tại Flugel. Ta dành tặng nàng chiếc khăn tay thêu những đóa hồng Flugel. Trước ngày ra trận, những người hiệp sĩ của Flugel sẽ trao tay món đồ này cho người yêu như một lời hứa quyết thắng.

Những đóa hồng Flugel khoe sắc đỏ nồng nàn như những mối tình thắm, cũng chính là biểu tượng của vương quốc Flugel. Tất nhiên, mọi lựa chọn đều có lí do của nó. Theo ngôn ngữ của các loài hoa, chúng tượng trưng cho “một tình yêu không bao giờ phai nhòa”.

Suy tư về tương lai, mỗi khi nghĩ đến vẻ đẹp tuyệt trần của nàng, ta lại thầm ước nàng sẽ trở thành của ta sớm hơn nữa cho ta giam nàng trong chiếc lồng riêng chỉ mình ta được chiêm ngưỡng.

 

Hoàng tử Damian Baldur Flugel ơi,

mới ngày kia, dường như vì mải miết ngắm bức chân dung của chàng những ngày đêm mà khi một cơn gió làm lay động cửa phòng, em đã ngỡ rằng chàng đang đứng đấy. Kì lạ thật nhỉ? Giữa hai vương quốc cách nhau một con sông lớn, và ngài đang ở phía bên kia bờ, nơi cung điện ẩn sâu giữa biển tán xanh bạt ngàn. Chàng làm sao có thể hiện diện ở đây. Ấy vậy mà, em lại nảy lên suy nghĩ ấy. Kể từ lúc này, chắc hẳn em sẽ còn nhớ về chàng thêm nhiều lần nữa. Liệu sự nhức nhối và nhịp trống rộn ràng trong lồng ngực em những khi ấy có dừng lại sau khi em đã đặt chân đến quê hương chàng chăng?

 

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel của ta ơi,

nỗi đau của nàng cũng hệt như của ta vậy. Ắt hẳn có những lúc chúng mình cùng hòa chung một nhịp đập con tim, cùng nhau đếm ngược từng ngón tay ngày đôi mình tái ngộ. Những suy nghĩ giản đơn ấy giúp xoa dịu nỗi đau thiếu vắng hình bóng của nàng.

Tại cung điện của ta, công cuộc chuẩn bị cho lần tiếp đón nàng đang tiến triển ổn định. Suốt khoảng thời gian này không được nhìn thấy nàng, những hồi trống ngực dữ dội, những tháng ngày dài đằng đẵng chính là thử thách cho lòng ta chờ ngày được ôm nàng vào lòng, nàng có nghĩ vậy không?

Có lẽ nàng đang nghĩ bản thân sẽ phải tự thân một mình đi đến một đất nước xa lạ. Nhưng nàng ơi, chờ đợi nàng ở đây có người yêu nàng, người sẽ bảo vệ nàng đến bằng cả cuộc đời này. Chỉ cần nàng tin tưởng ta, lòng ta một mối lạc quan rằng tất cả rồi sẽ tốt đẹp thôi.

*

Theo tình hình hiện tại từ những lá thư tình công khai, nhằm sâu sắc thêm sự thấu hiểu giữa đôi bạn, hôn lễ đã bước vào giai đoạn chuẩn bị.

Thời hạn thuê của Violet chỉ được một tháng. Khoảng thời gian này, quang cảnh hoàng cung Drossel dần dà tất bật vô cùng, chuẩn bị cho ngày nàng công chúa duy nhất của vương quốc đặt chân đến một đất nước khác. Thật không ngoa khi nói danh sách những vật phẩm cần sắm sửa cho hôn lễ chất đống từ góc phòng đến tận đầu bên kia của hành lang dài mãi là vẫn còn ít.

Điểm khác biệt giữa một nàng công chúa và dân thường là cô có người hầu giúp đỡ săn sóc những nhu cầu cần thiết. Như một người đứng giữa tâm bão, Charlotte hoàn toàn xa rời khung cảnh ồn ào. Thảo luận về nội dung cho thư hồi âm, cô lại cùng Violet bên nhau một buổi trà chiều.

“Violet, truyền ta ấm sữa với.”

“Vâng ạ.”

“Đồ ngọt ngon lắm này. Ăn thêm đi.”

“Tôi xin cảm ơn.”

Gặp nhau liên miên trong nhiều ngày, họ đã quen với thái độ xa lánh của người kia với mọi thứ xung quanh. Không có hầu nữ trưởng, họ cùng thưởng thức với nhau những tách hồng trà dưới mái vòm khu vườn. Bữa tiệc trà bình lặng trôi, một cơn gió thoảng qua đùa nghịch mái tóc của cặp thiếu nữ rồi lại lẩn đi. Không biết do bị tính cách trầm lặng quá thể của Violet ảnh hưởng, hay do chứng rối loạn cảm xúc tiền hôn nhân mà cách hành xử của cô và cả giọng nói nữa, cứ yểu xìu.

 “Lá thư tiếp theo...biết nên trả lời sao đây?”

Violet trả lời Charlotte còn đang do dự lẩm bẩm, bằng một giọng điềm đạm, “Quả thật nếu người cứ vâng vâng dạ dạ theo lời của nhà trai mãi thì chiến thuật tình yêu này sẽ kết thúc chóng vánh mất, xem chừng tôi nên thúc đẩy đằng ấy thêm đôi chút.”

“Không chắc nữa, ta không có lo chuyện đó...” Đâu đó là tiếng thở dài não nề.

Những ngày đầu của cuộc trao đổi thư, trái tim Charlotte bồn chồn chẳng yên nổi, vậy mà giờ đây, cô lại trở nên thờ ơ như mặt hồ lặng gió. Phản chiếu trên tách hồng trà chỉ thấy một khuôn mặt ủ rũ. Ngón tay cô vò nghịch mấy lọn tóc xinh xắn, chẳng màng một cái nhìn đến chiếc bàn xếp không thiếu thứ đồ ngọt nào.

“Bên kia thể nào cũng đang thuê một người chắp bút y hệt cô cho mà xem. Thật sự mà nói thì có khi họ còn chẳng thèm thảo luận về nội dung để viết như chúng ta luôn ấy chứ...Đâu như con út, một tam công chúa như ta, Hoàng tử Damian của Vương quốc Flugel còn đang bận rộn lắm thứ cho việc thừa kế ngôi vị. Hẳn là vậy rồi còn gì.”

“Thưa công chúa, có vẻ người đang bất mãn với hồi âm của đằng trai...” Violet thả viên đường vào tách trà, khuấy tan bằng một chiếc thìa bạc.

Hình như vốn không gian đã tĩnh lặng, tiếng động của nó ồn ào lạ thường. Leng keng, leng keng. Đầy phiền nhiễu hệt như những tiếng nói bên trong tâm trí Charlotte vậy.

Đây là một cuộc hôn nhân chính trị. Ngay từ đầu đã chẳng có thứ hạnh phúc ngọt ngào nào đang chờ đợi cô cả.

“Không, không phải thế...Chúng lãng mạn lắm, thư của họ khiến trái tim ta muốn bật ra ngoài luôn ấy. Giờ đây, hình ảnh của Hoàng tử Damian trong mắt toàn thể thiếu nữ tại vương quốc này, cũng đang trên đà tốt đẹp hơn. Cơ mà...” Charlotte ngẩng khuôn mặt cúi gầm, đôi mắt cô xuất hiện những luống hoa trong khu vườn.

Những khóm trà my trắng ngước nhìn trời xanh. Hệt như năm ấy, hàng trăm tán trà my trắng nối liền khắp vương quốc nở rộ vào đúng cái mùa phì nhiêu nhất. Khung cảnh ấy như kéo Charlotte sống lại quá khứ.

“Chẳng là...Hoàng tử Damian mà ta biết không phải là người sẽ sử dụng những ngôn từ như thế.”

Bên trong cặp mắt tròn xoe, một phong cảnh mờ nhạt trồi lên từ sâu thẳm tầng ký ức.

Lạ thay Violet chẳng cố bắt chuyện. Cô thản nhiên nhấm nháp tách hồng trà, không bảo lời nào. Nếu người đối diện cô là những nữ hầu ham chuyện phiếm hay là bà Alberta, vốn có thể xem như mẹ đỡ đầu của cô, thì cô đã chẳng có can đảm đâu mà nói tiếp.

“Cái con người đó...tuyệt đối khác xa trong những bức thư kia.”

Violet nhìn trực diện Charlotte. Đôi mắt xanh nghiêm nghị, không một lời nói. Bắt gặp ánh nhìn của cô, Charlotte bất giác sờ vào chiếc vương miện trên đầu. Cái vật biểu tượng cho xuất thân hoàng tộc ấy tỏa ánh bạc lấp lánh. Mỗi khi cô khóc, chiếc vương miện luôn thật vướng víu, cho nên bao giờ nó cũng bị cô bỏ xó.

Những ngón tay Charlotte khéo léo tháo chiếc miện khỏi mái tóc, cất nó sang một góc bàn. “Tạm thời, ta muốn từ bỏ địa vị Tam công chúa của Drossel.”

Đấy không phải là tông giọng của một người đang bông đùa.

“Violet, chỉ lúc này thôi, mong cô hãy thôi là một người chắp bút và lắng nghe câu chuyện của ta trên tư cách là chính cô. Chỉ nghe thôi là ta vui rồi. Ta chẳng cần lời khuyên hay bất cứ sự thương hại nào hết. Chỉ mong cô...hãy lắng nghe ta nói là đủ rồi. Chỉ cần cô chịu nghe ta nói là được.” Cô liên tục lặp lại.

Violet đặt tách trà xuống đĩa lót. “Tôi hiểu rồi ạ.” Và, thật dễ đoán, cô gật đầu như con búp bê.

Thái độ và cách nói chuyện hờ hững ấy, dạo trước còn khiến Charlotte tức tối, giờ đây lại mang cho cô cảm giác thoải mái đến lạ.

—— Cái cô Búp bê này đúng là không biết làm trái lệnh khách hàng nhỉ.

Khóe môi Charlotte khẽ cong. Đấy là lần đầu tiên vị công chúa có thể buông một nụ cười thoải mái đối diện nàng Búp bê. Lâu nay chỉ thấy cô than thân trách phận, nước mắt ngắn nước mắt dài.

Buông bỏ địa vị của một công chúa, Charlotte bắt đầu thuật lại cho Violet, “Sinh nhật năm mười tuổi của ta, cung điện Drossel tổ chức một buổi yến tiệc linh đình.”

Ngày hôm ấy cũng là tiệc ra mắt của Charlotte. Cho đến ngày này, cô vẫn lớn lên sâu bên trong tòa lâu đài như thể người ta muốn giấu nhẹm cô đi, cũng vì vậy mà môi trường này vẫn quá đỗi lạ lẫm với cô.

Tại buổi yến tiệc với rất nhiều khách mời là nhũng nàng công chúa danh giá và những vị công sứ từ các quốc gia láng giềng khắp bốn phương, song song là cuộc xem mắt không hồi kết với số lượng đối tượng kết hôn khổng lồ đến nỗi cô chẳng tài nào nhớ hết mặt, vô số màn khiêu vũ và những cuộc tán dóc mà cô không thể quen nổi cứ vậy kéo dài đến tận cuối ngày. Cô chuồn tấm thân kiệt quệ, lao mình ra ngoài vườn tược mà chẳng mang theo một người hầu hộ tống.

“Xét về tuổi tác, mười tuổi vẫn được gọi là trẻ con, tuy vậy trong giới hoàng tộc, đó cũng là độ tuổi vàng son để bắt đầu đi tìm cho mình một tấm chồng. Khi ấy ta hoàn toàn không cảm nhận được đây là tiệc sinh nhật của mình.”

Ai nấy mở miệng ra cũng bàn luận về hôn sự không thôi. Nhiều người vội vàng đến mức đã nghĩ xong tên cho đứa con giữa cô và họ. Mặc dù còn chưa quyết định đối tượng, song cái ngày Charlotte sẽ kết hôn có lẽ chẳng còn phải tương lai xa vời.

“Lúc đó ta tức lắm. Hà cớ gì lại bắt ép ta nghe theo mấy cuộc hôn nhân sắp đặt? Hà cớ gì mọi người cứ phải vội vàng đến vậy? Hà cớ gì thân này sinh ra là phụ nữ? Tại sao chuyện sinh đẻ cứ phải là phụ nữ chứ? Tại sao ta lại cứ phải là công chúa vậy? Sao chẳng ai hỏi han ta muốn làm gì hết vậy? Những câu hỏi như vậy lấp đầy cả tâm trí ta, còn tâm can ta thì bị xé vụn bởi mấy lời chúc mừng rỗng tuếch kia...thế rồi...nước mắt ta vô thức tuôn thành dòng.”

Việc đóa hoa yêu kiều của bữa tiệc thui thủi khóc nấc như vậy không phải là chuyện hay ho gì để kể lể với người ngoài. Bởi lẽ làm như vậy chẳng khác nào đang bôi tro trát trấu lên chính bộ mặt của chủ tiệc, và của toàn thể Drossel. Mặc dầu tuổi vẫn còn nhỏ, cô cũng đã hiểu chuyện đến thế.

Trang phục của cô ngày hôm ấy là một chiếc đầm voan trắng tinh. Nếu cô hòa mình vào vườn trà my trắng, chắc chắn sẽ không ai tài nào tìm ra cô. Mang theo niềm tin ấy, cô trốn vào phía sau một luống hoa lập lờ trong ánh trăng thanh.

“Trốn giữa rừng bạch trà mà ta khóc như đê vỡ luôn. Cũng tại nhiều chuyện đau lòng quá mà.”

Cô đã không còn đường lui nữa rồi. Cô vĩnh viễn không còn cách nào để quay trở về khoảng thời gian mà cô có thể tận hưởng ngày sinh nhật như một đứa trẻ thêm một lần nào nữa. Cô đã bước chân vào thế giới của người lớn mất rồi. Không còn chỉ thuộc về mỗi mình cô nữa, từ giờ trở đi nàng công chúa đã thực sự là một thứ công cụ chính trị theo đúng nghĩa đen mất rồi. Nàng Charlotte đã mất đi tư cách được là chính mình rồi. Càng nghĩ, cô càng thêm uất ức và nước mắt rơi mãi chẳng dứt.

“Chạng vạng ấy, vầng trăng khuyết mới rạng rỡ làm sao.”

Màn đêm trút lên vạn vật một màu tăm tối, trong thế giới ấy không chỉ có mỗi vầng trăng chẳng mấy đáng tin cậy kia làm người bầu bạn bên Charlotte. Bởi lẽ nếu thế giới chẳng có gì ngoài một màu tối đen như mực, sợ hãi chất chồng với muộn phiền, cô sẽ còn gào khóc to hơn nữa kìa.

“Thế mà nhé, không biết cái gì nuốt mất ánh trăng. Bỗng dưng hai mắt tối sầm lại làm ta hoảng hốt mà ngước lên nhìn. Vậy mà lúc ta ngước lên...cái con người đó...”

Cô ngẩng mặt lên, những giọt nước mắt còn vương trên má. Trước mắt cô là một chàng trai dáng người sừng sững che khuất cả vầng trăng.

“...ánh mắt cái con người đó nhìn ta tưởng đâu đang chứng kiến kì quan gì thú vị lắm ấy.”

Bằng một nụ cười khó hiểu, anh chàng bắt chuyện trước, vỏn vẹn một tiếng “Lô”. Khó mà tưởng tượng cho được, làm thế nào một con người ăn nói khiếm nhã như vậy lại có thể đặt chân vào cung điện này cơ chứ. Không những thế, anh ta còn ngồi chồm hổm xuống tại chỗ y hệt như Charlotte rồi hỏi, “Không ai chịu đến tìm em à?”

“Chúng ta từng chào hỏi nhau, thế nên hiển nhiên anh ta biết ta là công chúa của Drossel rồi...vậy mà cái con người đó đối xử với ta tưởng đâu đang nói chuyện với con nít chơi trốn tìm không bằng. Ta chúa ghét cái kiểu đó...nhưng mà lúc đó cũng chẳng biết phải trả lời sao nữa, thành ra ta khóc toáng lên.”

Thấy cô như vậy, anh ta bèn vò đầu cô một cách thô bạo, vừa khích lệ hai hàng nước mắt của cô “cứ khóc đi, khóc nữa đi nào”. Anh vuốt ve chẳng khác nào đang xem cô là chó mèo. Ngay cả Alberta cũng chưa từng làm thế với cô bao giờ.

“Mắt vẫn còn rớm lệ, ta bực dọc nói, ‘Người ta đang muốn ngừng khóc thì anh đừng có nói như vậy chứ’. Đã nói đến thế rồi mà cái người đó vẫn cứng đầu cứng cổ không hề có ý định vỗ ta nín khóc gì cả. Ngài ấy chỉ dịu dàng vỗ lưng ta và bảo rằng, ‘Cứ khóc thêm cũng không sao đâu’. Khi ấy ta tò mò, ‘Tại sao vậy?’...”

Trước mặt Charlotte, anh ta chỉnh sửa lại tư thế, cười khúc khích nói, “Suốt bữa tiệc, anh cứ cho rằng em là một đứa nhiễu sự. Tại em cứ làm cái bộ như bản thân là một đứa trẻ trưởng thành hơn tất cả mọi người nên anh nghĩ thế. Bắt gặp em ngồi khóc ngoài này làm anh yên tâm hơn hẳn. Mà cũng phải. Cái bữa tiệc sinh nhật này kinh khủng quá mà. Ai bị kẹt trong đó chắc cũng muốn khóc cả thôi.”

“Sau khi nghe những lời ngài ấy nói, lần đầu tiên ta bỗng muốn ngắm cho thật rõ khuôn mặt kia.”

Trong thâm tâm cô, anh là hoàng tử của một vương quốc thịnh vượng tọa lạc sâu trong cánh rừng già. Ngoài mấy cái đó ra, cô chẳng biết gì hơn về anh. Cũng chẳng được mấy hồi ức về những lần gặp gỡ của hai người còn đọng lại trong cô. Trên cái thế giới hào nhoáng này, ai cũng trông như ai cả thôi. Ấy thế mà, chẳng giống những nụ cười như thể đang đeo một chiếc mặt nạ trên mặt của những người khác, nụ cười của anh lại mang một vẻ gì đó rất thô kệch.

Mái tóc ngắn sạm màu đồng thiếc. Gương mặt chằng chịt tàn nhang. Trông chẳng có nét hào hoa gì cho cam. Một con người bình thường hơn bao giờ hết.

“Tuy vậy, lúc bấy giờ, ta lại thấy ngài ấy là một con người đáng mến.”

Có gì đó ở ngài mà chẳng thể tìm thấy đâu trên những vị hoàng tử nhã nhặn, trên những con người đẹp mã khác ngoài kia.

“Khi nói chuyện với ta, ngài ấy không hề có vẻ kiêu căng, cũng chẳng đối xử với ta như thểmột người cao quý như ta không bao giờ nên khóc. Nhìn khuôn mặt tươi tắn ấy, ta hiểu ngài đã cố tình gạt địa vị của cả hai ra ngoài cuộc trò chuyện ấy.”

Ở đây, ta đang nói đến một chàng trai tuổi đôi mươi và một cô bé mười tuổi. Lí do anh bắt chuyện với cô bé hoàn toàn do là thấy cô đang khóc. Biết cô còn nhỏ, anh cổ vũ cô khóc thêm như bất kì đứa trẻ nào cũng sẽ làm. Tất cả những gì anh làm chỉ bấy nhiêu thôi. Những gì anh giúp được cho cô chỉ đơn giản có vậy mà thôi.

Song...

“Nhờ vậy...”

Song, chỉ bấy nhiêu đó...

“Nhờ vậy...”

Bấy nhiêu đó thôi là đã vô cùng...

“Nhờ vậy ta lại cảm thấy hạnh phúc vô cùng.”

Ngay tại thời khắc này, chính cái đêm ấy, khoảnh khắc ấy, trái tim cô đã rơi vào lưới tình mất rồi.

Đôi mắt Charlotte chẳng thể nhìn thấy ai khác nữa, duy nhất hình bóng của người ấy đã in sâu trong mắt cô. Đôi gò má nóng bừng, và bờ môi rung rinh, cô vân vê các đầu ngón tay. Tất cả đều tố cáo trái tim đang yêu của cô.

“Cuộc nói chuyện ngắn chẳng tày gang. Chưa chi Alberta đã tìm ra và kéo ta trở về cung điện. Kể từ lần đó bẵng bốn năm trời, tụi ta chưa từng có cơ hội gặp lại nhau. Đến khi hôn ước được gợi lên trên bàn ăn, ta đã rất sốc. Chắc chắn đây là món quà mà ông trời đã ưu ái cho ta. Một cơ hội ta không thể nào bỏ lỡ. Ta...bắt đầu tìm hiểu về những lợi ích chính trị tiềm năng nếu Drossel và Flugel kí hiệp ước với nhau, càng nhiều càng tốt. Trong các buổi yến tiệc, ta liên tục đề cập chúng với Vua cha và các quý tộc nghị viện. Ta cũng không biết có phải nhờ nỗ lực của mình hay không, về sau, Drossel đã chọn Flugel.”

Những đường nét mờ ảo của cái người mà Charlotte luôn trông thấy tại một góc vườn ngự uyển đã không còn xuất hiện trong mắt cô nữa.

“Dẫu vậy...đến khi mọi việc đã đâu vào đấy rồi, ta đột nhiên lại thấy sợ. Có ngày hôn lễ này, ta hạnh phúc khôn xiết, nhưng còn ngài ấy thì sao? Nhỡ đâu ngài ấy vốn đã có người thầm thương trộm nhớ, thế nhưng tại ta mà chẳng thể cưới được người kia thì sao? Ta có nên chọn gửi gắm cả đời mình cho một người chỉ vì một lần duy nhất họ từng tốt với mình như vậy không? Phận chỉ là một thứ tài sản phục vụ cho lợi ích của Drossel mà ta lại đang để cảm xúc của mình chen vào chuyện công, nếu mọi chuyện lại diễn biến tốt cho nhân dân thì ta biết phải làm thế nào đây? Giữa ta và ngài ấy vẫn tồn tại một khoảng cách tuổi tác. Nhỡ đâu hai ta lại không hợp tính nhau thì sao? Cởi bỏ cái địa vị công chúa này, ta chẳng là gì ngoài một cô bé mít ướt cả. Đến một lúc nào đó, ngài ấy sẽ ghét ta mất thôi. Đến khi đó,  động lực đâu mà ta sống tiếp ở một vương quốc tha hương xứ lạ bây giờ?”

Vòng xoáy của bất an vô tận tiếp tục cuốn cô trôi dần. Tâm trí bị bóp nghẹt bởi lý trí của chính mình, ầm ĩ đến bất lực. Các suy nghĩ tiêu cực trong cô bắt đầu tràn ra ngoài.

“Nghĩ đi nghĩ mãi, bỗng ta thấy thật mệt mỏi.” Tỉnh khỏi cơn mộng mị, đầu Charlotte gục xuống và rơi phịch lên bàn. “Mấy lá thư này đều là giả dối hết. Ta chẳng thấy cảm xúc thật nào của ta hay là của ngài ấy trong đó hết. Sự mơ hồ này...nó như một thứ dịch bệnh gặm nhấm tim ta, khiến ta mông lung lắm.”

Nói đến đây thôi, Charlotte khép môi. Người phụ nữ đứng quan sát buổi tiệc trà hai người từ xa, lắc đầu tựa như áy náy.

Cô ụp trán mình lên chiếc bàn mát rượi. Nhờ vậy mà xua được mấy suy nghĩ nhàn rỗi trong đầu đi được đôi chút, song còn chưa đến bao lâu thì tâm trí cô đã quay về với vở độc thoại của mình rồi. Ma xui quỷ khiến thế nào, nước mắt lại bắt đầu đọng lại nơi khóe mắt Charlotte.

— — Hai đứa đã quyết định ngày cưới đâu cơ chứ? Cái đồ dở người này.

Vậy mà cô lại lo lắng đến độ mất ăn mất ngủ. Hầu như lúc nào cũng phải gồng mình mà sống trong sự bất an, dù là lúc nàyvà có khi là đến cả mai sau.

“Công chúa Charlotte, cô đúng là mít ướt thật ạ.”

Giọng nói ấy thật dữ dằn, mà sao đầm ấm và trìu mến.

Charlotte ngước nhìn Violet. “Violet?”

Violet đã đứng dậy khỏi ghế ngồi. Cô mang vẻ mặt của một người đã ra quyết định của riêng mình. Đặt một ngón tay lên môi, Violet khẽ bảo, “Búp bê Tự Động Thủ Ký chúng tôi, chỉ là những Búp bê chắp bút thay khách hàng của mình. Chúng tôi không được phép vượt quá vai trò của mình. Bởi lẽ đó, chuyện mà tôi sắp làm đây...sẽ hoàn toàn đi ngược lại với tôn chỉ bản thân tôi, cũng giống như Công Chúa Charlotte đã cởi bỏ chiếc vương miện của mình vậy. Xin người biết cho, việc làm này hoàn toàn không liên quan gì đến Dịch vụ Bưu Chính CH, công ty chủ quản của tôi.”

“Cô định làm gì?”

“Tôi sẽ đi thám hiểm một chuyến. Thành thật mà nói, tôi cảm thấy văn phong nàng Búp Bê của đối phương có gì đó rất thân thuộc. Những lời rủ rỉ mùi mẫn và nồng nhiệt ấy...Nếu đúng thật là người mà tôi đang nghĩ đến, cô ấy hẳn sẽ hết sức vui lòng được trợ giúp. Tôi sẽ đi gặp cô ấy.”

Dựa trên những lời vừa rồi, cô hẳn là định sẽ ghé thăm Thủ Đô Rừng Già bên kia bờ sông. Rốt cuộc là cô đang suy tính cái ngữ gì vậy chứ?

“Tôi mong mình có thể rửa trôi những giọt nước mắt đau buồn ấy.”

Bóng hình của Violet đứng giữa vườn cây thắm tươi thì thầm như thế, đối với Charlotte chẳng thấy gì hơn những tia sáng lấp lánh, vì nước mắt đã che khuất tầm nhìn của cô rồi. Khi cô tò mò lý do, Violet chỉ đáp lại chưng hửng rằng cô cũng không biết và đơn giản là cô muốn làm như vậy mà thôi. Sau một hồi quan sát cô, không hiểu sao, Charlotte bỗng kết luận, nếu là cái nàng Búp bê Tự động Thủ ký này thì chắc chắn nàng ấy sẽ có thể đưa cô đến một tương lai tốt đẹp thôi.

Với Charlotte, người từ khi sinh ra đã sống trong một thế giới đầy ích kỷ và sau này vẫn sẽ tiếp tục sống trong thế giới ấy, nàng Búp Bê ấy thật thuần khiết, chẳng tồn tại sự dối trá nào trong cô.

“Ta hiểu rồi, Violet. Trông cậy vào cô hết đấy. Xin cô.”

*

Chưa đến vài ngày sau đó, một lá thư tình đã được gửi đến từ Flugel. Trong khi thời gian này lẽ ra đang là lượt gửi thư của Drossel mới phải. Tình huống hy hữu này chưa từng xảy ra trong lịch sử.

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Liệu em vẫn còn nhớ anh vào đêm ấy chứ?

 

Lá thư chỉ vỏn vẹn có mấy dòng này. Không một lời yêu, không có nỗi nhớ nhung da diết.

Vốn trông đợi được nghe những lời mùi mẫn, người dân cả nước vô cùng hoang mang. Tuy nhiên, bất ngờ không chỉ có mỗi người dân vương quốc Drossel.

Hoàng tử Damian Baldur Flugel,

Em nhớ chứ. Lúc nhìn thấy khuôn mặt mếu máo của em, anh đã cười chứ gì? Anh cười nấc lên chẳng khác nào muốn trêu chọc em vậy – Hoặc, nói một cách tiêu cực, chẳng khác nào anh đang lấy em ra làm trò cười cả. Em đã tức lắm đấy. Ấy thế mà, em chẳng thể nào ngừng nhớ về giọng nói dịu dàng của anh khi anh bảo rằng em muốn khóc bao nhiêu thì cứ khóc đi ấy.

Đến cả người dân Flugel cũng không khỏi ngạc nhiên trước những dòng thư từ Drossel.

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Anh cười vì khuôn mặt em khi khóc đúng với dáng vẻ một đứa trẻ đáng yêu quá đấy chứ. Lúc đó anh không có ý gì đâu. Nhưng mà cho anh thứ lỗi nhé.

Tước hiệu của anh là hoàng tử thế thôi chứ tính cách anh chẳng được như mọi người kì vọng đâu. Cưới nhau về có khi em sẽ sốc đến bật ngửa luôn ấy chứ. Thế nên đừng trông mong anh sẽ là một người đàn ông trưởng thành chỉ vì lớn hơn em mười tuổi nhé.

Còn em thì sao? Đêm ấy là lần duy nhất chúng ta từng gặp nhau. Anh cũng muốn biết em là một cô gái như thế nào đấy?

 

Cuộc trao đổi thư giữa vị công chúa và chàng hoàng tử bỗng đầy rẫy những ngôn từ suồng sã. Dân chúng bắt đầu lạo xạo tin đồn về ý nghĩa thật sự của hành động này. Ngay cả những người thường chẳng đoái hoài gì đến hôn ước hoàng tộc cũng bắt đầu nhốn nháo sau những tin đồn gây sốc về việc hai người họ đã phá vỡ truyền thống. “Công chúa Drossel và Hoàng tử Flugel đang thật sự viết thư tình cho nhau kia kìa”, họ rỉ tai nhau thế.

Hoàng tử Damian Baldur Flugel,

Em là...một cô bé mít ướt và nóng nảy. Em luôn rầu rĩ mấy chuyện nhỏ nhặt và rất hay bị bà Alberta mắng. Alberta là người hầu, kiêm vú nuôi của em. Chắc chắn em không phải tuýp con gái có thể khiến anh yêu chết mê chết mệt đâu ạ.

 

Đã có người cho dò hỏi cung điện hai bên, thế nhưng chẳng nước nào đưa ra một câu trả lời thỏa đáng. Chính việc làm đó càng gây thêm nhiều sự chú ý. Người trong cuộc hẳn chẳng lường đến tình cảnh này, chẳng ngờ sự kiện này lại được người dân cả hai nước đón nhận nhiều hơn bao giờ hết.

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Anh cũng chẳng phải con người tốt đẹp đâu. Tuy vậy, anh lại rất giàu kinh nghiệm đối phó với mấy em gái sướt mướt. Anh có một đứa em gái nhỏ tuổi nhất nhà. Con bé bằng tuổi em đấy. Chính em nó đã dạy anh cách thấu hiểu những cảm xúc buồn bã và tiêu cực. Anh muốn trân trọng em, nhưng mà anh chẳng hấp dẫn gì để khiến em yêu ta đâu. Ta xin lỗi.

 

Nhị vị công chúa với hoàng tử chẳng hề có ý định giấu giếm bất kì điều gì thuộc phạm vi cho phép trong độ tuổi của hai người. Thỉnh thoảng lại xuất hiện sự chỉ trích từ mấy vị lão niên vốn dĩ trọng truyền thống, mặt khác phần đông lớp trẻ kỳ vọng rất lớn vào cuộc trao đổi thư này đã dập tắt những lời đàm tếu.

Hoàng tử Damian Baldur Flugel,

Không ạ, em từ lâu đã yêu say đắm anh rồi.

Charlotte chắp vá những câu từ lại với nhau như một cô gái bình thường, trong khi Damian cũng tiếp tục hồi âm cô bằng sự chân thật, không giấu giếm, không giả tạo trên tư cách là một chàng trai bình thường. Trong quá trình dõi theo cuộc trao đổi trong sáng giữa đôi bạn, dân chúng bắt đầu lo lắng khi thấy những bức thư không còn sự giao thoa cảm xúc từ cả hai phía như lúc ban đầu. Đến nỗi, mọi người đã kháo nhau cùng gửi thư động viên đến cho cung điện hai bên.

Không để phụ tình cảm nồng nhiệt của người dân, những lá thư bắt đầu lộ rõ vẻ gấp gáp.

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Bên trong những bức thư kia chẳng phải là con người thật của anh đâu. Chúng đều do một Búp Bê Tự Động Thủ Ký tài ba viết nên cả đấy.

 

Hoàng tử Damian Baldur Flugel,

Em không yêu cái người trong những bức thư ấy. Em yêu cái người đã xoa đầu em bốn năm trước cơ.

 

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Đây thật sự là một tin bất ngờ đấy. Mạn phép anh nhắc lại, anh chỉ là an ủi em khi em khóc mới có duy nhất một lần thôi đấy.

 

Hoàng tử Damian Baldur Flugel,

Và em trân quý cái “duy nhất một lần” ngọc ngà ấy của anh.

 

Hơn bất cứ ai hết, chàng Damian là người mà nàng Charlotte khao khát được giải bãy, về ý nghĩa của những kỉ niệm ngày hôm ấy đã ươm mầm cho tình cảm bên trong nàng. Cho đến tận thời điểm hiện tại, Charlotte đã vứt không biết bao nhiêu trang giấy vào thùng rác rồi. Nàng cứ viết rồi vứt, viết rồi vứt, cho đến khi bị Alberta mắng vì phí phạm tài nguyên quốc gia, nàng mới ra quyết định sẽ tập viết bằng chữ nhỏ trên một mặt giấy trước, rồi sẽ nắn nót chép lại sang một tờ khác sau đó.

Trong những bức thư ấy, Violet hoàn toàn giữ vai trò là người hướng dẫn. Nội dung đều là những cảm xúc chân thật nhất của Charlotte. Việc của cô chỉ là giữ cho câu văn thật súc tích nhằm đảm bảo chúng sẽ có thể truyền đạt được sự chân thành của nàng đến với đối phương. Chữ viết của Charlotte, ban đầu chẳng đẹp cũng không xấu, đang từng ngày cải thiện ngay trước mắt cô.

Song song với thứ tình cảm đang dần to lớn bên trong nàng.

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Anh ngạc nhiên đấy. Anh không hề có ý đó. Xin em đừng lý tưởng hóa anh. Ngoài kia vẫn đầy những gã trai với bao hoài bão lớn lao hơn nhiều. Khi em trưởng thành, em sẽ còn gặp được rất nhiều người. Anh đây vừa vô tâm, vừa mù tịt tâm tư phụ nữ. Ngày nào anh cũng sẽ bỏ em lại một mình để đi săn cho mà coi. Anh biết mình chỉ là gã tồi mà thôi. Anh không đáp lại sự kỳ vọng của em được đâu.

 

Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy rõ là cách phản hồi của hoàng tử Damian rất tiêu cực. Từ góc nhìn của chàng, cuộc mai mối với Charlotte chẳng qua chỉ là một thứ hôn nhân chính trị. Ngay từ đầu đã chẳng thể tồn tại tình yêu trong đấy rồi. Dù cho anh có thật sự cân nhắc nàng công chúa trẻ tuổi hơn mình ấy, trong đó lại chẳng có thứ đam mê mà một người đàn ông sẽ dành cho một người phụ nữ. Dù vậy, Charlotte đã đáp lễ bằng một lá thư, dồn vào đó tất cả tâm tư chân thực nhất của mình.

 

Hoàng tử Damian Baldur Flugel,

Thứ lỗi lời em nói, nhưng em đã được không biết bao chàng trai ngỏ lời cầu hôn rồi đấy nhé. Kể từ năm em mười tuổi lận. Như thế nào mới là một “người đàn ông tuyệt vời”? Phải chăng là một người có nhan sắc? Hay là một người với gia thế giàu có? Em nghĩ, một người đàn ông tuyệt vời là một người dám đối xử với người khác bằng con người thật nhất của họ. Giữa vô vàn những gã đàn ông chỉ biết đánh bóng vẻ ngoài của mình như một thứ thủy tinh mỏng manh, anh là người duy nhất dám nói thẳng với em rằng mình là một gã tồi. Em chẳng chấp nhặt chuyện đó đâu ạ. Thế hóa ra cũng tốt. Nếu ngài đã đi săn thì em sẽ đồng hành với ngài. Mong ngài đừng đánh giá thấp các công chúa Drossel. Em đã được giáo dục để có thể cưới bất kì quý ông nào. Sao hai ta không thử đua một trận đi, em chắc chắn sẽ bỏ xa anh đấy.

 

Đến khi đọc lại, Charlotte chỉ muốn tìm một cái hố nào đó mà chui vào cho rồi. Sao nàng không thể viết lá thư ấy một cách đáng yêu hơn vậy? Phải chi biết mọi chuyện sẽ ra nông nỗi này, chẳng thà cứ đem hết mọi việc giao cho Violet đi? Còn đỡ hơn là tự truyền đạt những suy nghĩ của nàng như thế này.

Alberta đã phải chịu biết bao gian khổ chỉ vì cái tánh hấp tấp, nóng nảy này của nàng. Dù thế nào đi nữa, giờ này có khóc hay cười thì cũng không còn cách nào để ngăn một lá thư đã gửi đi cả. Toàn dân, khi ấy, cũng phải nín thở chờ đợi.

Lá thư cuối cùng từ hoàng tử Damian đề như sau:

Công chúa Charlotte Abelfreyja Drossel,

Chà, chà, em thật sự đã giành trọn sự chú ý của anh rồi đấy. Trông có vẻ, cô dâu tương lai của anh sẽ là một người thông minh, cứng đầu và thú vị đây. Em sẽ là một hoàng hậu tốt đấy. Mình cưới nhau đi. Anh lên đường đến rước em đây, thưa Tiểu thư của ta.

Cái ngày bức thư ấy công khai trên bảng tin, tiếng reo hò của toàn dân vang xa đến sâu trong cung điện còn nghe thấy.

*

Theo truyền thống, lễ cưới chính thức phải được tổ chức tại nước nhà của cô dâu. Sau đó, toàn quốc sẽ mở lễ hội ăn mừng kéo dài bảy ngày bảy đêm. Dân chúng sẽ tiễn đưa cô dâu lên đường đến với đất nước của chú rể.

Charlotte Abelfreyja Drossel mặc một chiếc váy liền thân bằng thứ vải voan trắng tinh, kiểu dáng hệt như cái cô mặc vào năm sinh nhật mười tuổi. Chỉ khác biệt ở chỗ, người ta vẫn thường gọi chiếc váy hiện tại là váy cưới.

Vận vừa vặn chiếc váy cưới trên người, cô ngồi bên bậu cửa sổ, đưa mắt ngắm nhìn đất nước nơi cô đã chào đời và chỉ vài ngày nữa thôi sẽ phải nói lời từ biệt. Quang cảnh toàn thành phố bao quanh tòa lâu đài thu lại vừa bằng tầm mắt cô nhìn từ cửa sổ phòng thay đồ. Một bầu không khí đại hỷ trùm lên phố phường từ cuộc hôn nhân của hai người trẻ xuất thân từ hai nước khác nhau.

Khắp nẻo đường của cả hai nước, những dải quốc kì treo trên cao nối liền các dãy nhà, đường xá tắm trong cơn mưa hoa giấy đỏ trắng, biểu tượng cho đóa bạch trà và hoa hồng Flugel. Bảng thông tin vốn là nơi công bố phần nào cuộc đối thoại của hai người cho công chúng, giờ đây đã biến thành địa điểm hội hộp của các cặp trai gái với nhau.

“Không biết Violet có đang ở đâu đó trong đám đông kia không ha?”

Bắt được những lời thì thầm ngắt quãng của Charlotte, Alberta, người đang ở bên cạnh để trông chừng những hành động bộc phát của cô trước buổi kí tên, trả lời, “Nàng ấy có lẽ đã đi xa khỏi địa phận nước ta rồi ạ. Công việc của nàng lẽ ra đã kết thúc vào thời khắc bức thư cuối cùng được viết xong rồi. Nhưng vì người đã giữ nàng lại chơi thêm mấy ngày nữa, rất có thể việc ấy đã ảnh hưởng đến công việc của nàng.”

Bị chì chiết bằng giọng điệu nhẫn tâm như thế, Charlotte bèn bĩu môi. “Chẳng qua là ta muốn cho cô ấy nhìn ta mặc váy cưới thôi mà. Dù sao thì ước muốn cũng đã thành hiện thực rồi. Ta rất cảm kích, nhờ có cô ấy mà giờ khắc này, ta chẳng còn ném chiếc vương miện đi mà khóc bù lu bù loa nữa. Chính Violet đã nhờ vả người viết thuê phía bên kia để cho Hoàng tử Damian tự viết thư bằng ngôn ngữ của ngài ấy.”

“Cũng có thể nói cách khác là nàng ấy đã để lại vết nhơ trên truyền thống của chúng ta...Thân là hoàng tộc, công chúa không được phép vạch áo cho người xem lưng. Người là tấm gương cho nhân dân, xin người đừng quên nghĩa vụ của mình là phải luôn giữ một phẩm cách cao thượng.”

Vụ này nhai tới nhai lui cũng đến nhàm lỗ tai Charlotte mất rồi.

Sự thay đổi hướng đi đột ngột của hai nàng Búp Bê Tự Động Thủ Ký quả thật là một hành động đã làm lật đổ toàn bộ lịch sử của Lễ hội Lá Thư Tình Công Khai cho đến bây giờ. Tự cổ chí kim, người ta luôn giao phó việc này cho các Búp Bê Tự Động Thủ Ký để có được những lối diễn đạt bay bổng. Chẳng ai biết liệu cách làm của họ là đúng hay sai, mọi người cũng chẳng biết có nên xem đây mới là tiêu chuẩn để viết thư không. Vì chúng chẳng hề có những nét chữ viết tay gọn gàng, cũng chẳng sở hữu ngôn từ mạnh mẽ có thể lay chuyển trái tim vạn người.

“Tuy nhiên...”

Hầu gái trưởng của Vương Quốc Drossel kiêm chức gia sư, năm nay đã hơn bảy mươi tuổi, nói đoạn nở một nụ cười mỉa, “đời tôi phụng sự trong lâu đài đã mấy chục năm nay, chúng là những lá thư tình để lại ấn tượng khó phai nhất. Phải...theo nghĩa tích cực ấy ạ.”

Charlotte ngoái lại, ánh mắt đầy sững sờ, không ngờ lại có ngày cô được nghe những lời công nhận từ người phụ nữ già nua ngày nào cũng luôn đối xử hà khắc với cô.

Chậm rãi tiến đến, Alberta quỳ một gối, cầm đôi bàn tay Charlotte nâng niu bởi đôi găng tay dài bằng vải gấm. Nếp nhăn chi chít trên đôi bàn tay đã tận tụy chăm sóc nàng từ những ngày tấm bé. Khi đôi tay ấy siết tay nàng thật chặt, lòng nàng bỗng đau nhói.

“Công chúa Charlotte à, người có còn lo lắng không ạ?” Rủ bỏ cái lớp ngoài trang nghiêm của người hầu gái, Alberta cất giọng hỏi han tựa một bà lão ân cần.

Nhận được câu hỏi ấy, cả người Charlotte ập đến một cảm giác cô đơn khôn tả.

“Còn chứ. Vẫn lo lắng chứ. Thật ra là lo đến phát khóc đi được ấy.”

Giọng nàng nức nở. Nàng cắn chặt môi, ngăn không cho chúng run rẩy thêm.

“Xin người đừng khóc. Thế thì sẽ hỏng mất lớp trang điểm xinh đẹp ấy mất.”

“Ta mong muốn bản thân có thể ở bên ngài Damian dù là bất cứ nơi đâu.”

“Vâng.”

“Nhưng ta lại không muốn phải lìa xa quê hương này.”

“Vâng.”

“Hơn hết thảy, chuyện ta không muốn nhất...lại không phải là phải rời xa phụ vương hay mẫu hậu, mà là ta không muốn phải xa dì, dì Alberta à.” Charlotte nắm chặt đôi bàn tay đáp lại Alberta. Bàn tay mà ngày bé nàng từng nghĩ là to lớn ấy giờ đây sao thật nhỏ bé.

—— A, mình lại thiếu suy nghĩ nữa rồi. Mình đúng là ích kỷ mà.

Lúc này đây – ngay trước giờ phút nàng chính thức trở thành của chàng – nàng lại đang ao ước xiết bao được trở về thời ấu thơ, những ngày tháng vẫn còn là một cô nhóc chỉ biết ỷ lại vào sự nuông chiều của dì Alberta. Hồi ấy, dì còn dắt tay nàng đi bên cạnh, nàng chẳng cần phải lo nghĩ sâu xa về tương lai đầy biến động, hay là về ý nghĩa của cuộc sống này làm gì.

—— Ước gì...ta lại được trở về là trẻ con, mỗi ngày chỉ biết lẽo đẽo theo dì đã là một đứa trẻ ngoan rồi.

Nhưng suy cho cùng, công chúa Charlotte cũng đã trưởng thành.

“Nếu người cứ nói nữa thì già này cũng sẽ khóc mất thôi.”

Không thể mạnh mẽ mãi, hai người phụ nữ ôm choàng lấy nhau.

“Dì đừng khóc. Dì mà khóc là ta cũng không kiềm nổi nữa đâu.”

“Công chúa à...Trong tất cả các nàng công cháu mà tôi từng dạy dỗ, người là vị công chúa thông minh nhất và kiên trì nhất.”

“Đã nói là đừng mà...A, nước mắt của ta đã...”

Xoa đôi bàn tay của Charlotte như muốn sưởi ấm chúng, Alberta thì thầm với nàng. Chính lời thì thầm ấy đã mở lối cho giọt nước mắt độc nhất lăn dài trên gò má xinh xắn, trang điểm bằng bột gạo và một màu phớt hồng.

“Công chúa Charlotte. Tôi chúc người sẽ tìm được hạnh phúc.”

Dù không có mối quan hệ máu mủ, sâu trong thâm tâm Charlotte lại thấy giọng nói ấy như lời căn dặn của một người mẹ hiền từ.

*

Con thuyền nhỏ đơn côi xuôi dòng nước chảy trên con sông tạo nên đường biên giới tự nhiên giữa Drossel và Flugel.

Khi đã cập bờ sông địa phận Flugel, vương quốc bạt ngàn cỏ cây xanh óng dưới ánh mặt trời, một cô gái đang trao tay phu lái thuyền vài đồng xu lẻ trước khi bước lên bờ. Đầu đội chiếc mũ rộng vành điểm xuyết mấy đóa trà trắng, cô nàng lặng lẽ cất từng bước về phía nền đất vững chãi.

Lát sau, cô đến một vùng đồng bằng trống trải. Đôi mắt màu lam của cô gái tình cờ trông thấy một người trong bộ đầm vét đỏ thẫm đầy nóng bỏng. Người đó ngồi chồm hổm dưới đất, với chiếc hành lí quá khổ đặt bên cạnh. Khi đã trông thấy cô nàng, người đó giơ tay vẩy chào. Cô nàng kia quả thật là định nghĩa của một vẻ đẹp quyến rũ.

Mái tóc đen láy dài thướt tha đến từng đường tơ kẽ tóc. Ẩn đằng sau đôi tai thanh thoát chỉ thấy được một phần nhỏ của cặp khuyên tai hình vầng trăng. Đôi mắt hạnh nhân màu tím ngọc biết cách đưa người ta vào cõi mộng. Dải ruy băng quấn quanh chiếc hông đầy khiêu gợi giữ cho ngực áo bộ đầm vét hở một cách táo bạo, để lộ một phần thung lũng trắng phau màu sữa. Khi bất chợt đứng dậy, chiều cao của cô trở nên rất nổi bật.

Hai người các cô tựa như một trời một vực. Nếu nói Violet như một con búp bê sứ mang vẻ đẹp hoàn hảo không tì vết, vậy thì từ thần thái, ánh nhìn cho đến từng cử chỉ rù quến của người phụ nữ trong bộ đầm vét kia lại đến từ một thứ mị lực ma quỷ của vẻ tinh ranh và gợi cảm.

“Chị Cattleya.”

“Bé Violet.”

Hai người vừa tiến đến bên nhau, vừa gọi tên người kia.

Vừa đến gần, Cattleya, vốn cao hơn Violet, đã nhanh nhảu lụm mất chiếc nón mà cô nàng đang đội. “Gì đây? Em hay đội nón à, sao chị không biết?”

“Quà của công chúa đấy ạ. Hình như tất cả khách mời nữ tham dự lễ cưới đều có những chiếc nón rộng vành kiểu này làm phụ kiện ấy ạ. Tuy không thể tham dự, họ vẫn tặng một cái làm kỷ niệm. Nó che nắng tốt lắm ạ.”

“Vậy thứ này đắt tiền phải biết nhỉ? Trời đất, mấy đóa bạch trà này đều là đá quý hết luôn. Dễ thương dữ. Cho chị nha?”

“Không ạ.”

“Bé Violet à, em nợ chị lần này mà, em quên rồi sao? Muốn thuyết phục được Hoàng Tử Damian phiền phức lắm đấy. Cái anh chàng đó cứ nhặng xị cả lên, nào là không thể viết thư cho gái đâu, rồi cứ xí hổ này nọ, như trẻ con ‘oe~, oe~’ vậy. Coi như em cho chị cái này là trả ơn người chị gái đã phải nhọc công biết bao này đi.”

Cô nàng nháy mắt rồi hôn gió một cái. Đằng nhận thì chẳng hề động đậy một li biểu cảm nào.

“Nếu vậy thì biết bao nhiêu lần tôi chấp nhận thay thế vị trí với chị trong công việc thì sao ạ, chị Cattleya?”

Tiếng huýt sáo cất lên thay cho câu trả lời, cô ngang nhiên đội chiếc mũ lên chẳng cần ai cho phép. Cô tự tin xoay mấy vòng liền. Gấu váy của bộ đầm vét lả lướt phập phồng.

“Đẹp không nà?” Khi cô cười rồi bất ngờ tạo dáng, dáng vẻ ấy đáng yêu đến nỗi làm lu mờ tất cả những thứ khác.

“Chị Cattleya đội vào có một vẻ trưởng thành lắm ạ.”

Cattleya bĩu môi, xem chừng câu trả lời của Violet không hợp ý cô. “Cứ khen chị dễ thương là được rồi em. Chị cũng biết là mình dễ thương mà. Có điều chị cũng muốn có khuôn mặt giống như em ghê. Nếu thế thì chị sẽ muốn mặc bao nhiêu đăng ten với diềm xếp nếp cũng được hết.”

“Chị Cattleya không mặc được mấy thứ đó sao ạ? Hẳn chị mặc vào phải trông rất đẹp ấy ạ.”

“Không, chị không có mặc. Ý là, bộ đồ này là Giám Đốc chọn cho chị cơ.”

Violet đưa mắt nhìn điểm hấp dẫn nhất của bộ đầm vét – phần thung lũng. “Bao giờ đằng trước cũng hở như vậy sao ạ?”

“Từ khúc này trở lên làm gì có cái nút nào đâu. Gu Giám Đốc nó vậy đó em.”

“Chắc là lạnh lắm ạ.”

“Hóa ra em để ý chuyện đó á hả? Mà thôi kệ...nói ra thì buồn chứ dù sao thì đây cũng là điểm ăn tiền của nó mà...Giờ mình đi ăn đi ha, đại đại cái gì đi.”

“Hiện tại tôi đang vội ạ, có lẽ là lần khác thôi. Tôi cần phải nhanh chóng đến địa điểm của khách hàng tiếp theo ạ.”

“Người gì mà lạnh lùng quá. Công ty chúng ta mới khánh thành mà. Em không định làm quen với các Búp Bê đồng nghiệp của mình à? Chị muốn đi ăn thịt.”

“Chị đang nói về chủ đề gì vậy ạ?”

“Là về món ăn mà em sẽ phải khao chị chứ gì nữa. Khao chị ăn đi là huề cả làng.”

“Nhưng bây giờ tôi cần phải nhanh chón...”

“Ý! Xinh quá! Hoa gì mà lạ vậy ta!” Cattleya giả ngố chạy lên trước.

Không còn cách khác, Violet đành bám theo. “Chị Cattleya, xin hãy trả lại chiếc nón đi ạ.”

“Không...trả...đâu...nè. Giờ mà chị trả cho em là em định bỏ rơi chị ở đây luôn chứ gì? Thong thả ngắm hoa đi em. Đẹp quá chứ. A, có bé nào muốn chị gái xinh đẹp kết vòng hoa cho không nè?”

Không một câu trả lời.

“Nắng lên rồi kìa. Nay là một ngày đẹp trời để kết hôn em nhỉ?”

Loạt súng chào rì rầm bên kia bờ sông đã vãn.

Nàng Búp bê Tự động Thủ Ký tóc vàng ngoái nhìn. Tòa lâu đài hiện lên rõ mồn một trước mắt cô, phản chiếu trên làn nước long lanh hệt như đang tự soi lấy diện mạo của chính mình.

“Tôi cũng nghĩ vậy ạ.” Giọng cô bỗng thật trìu mến, chính cô cũng tự thấy thế. “Hôm nay quả là rất hợp để kết hôn ạ.”

Hai bên con đường mòn xanh mướt những đóa hoa nhỏ nhắn còn chớm nở. Chẳng chút kém cạnh những đóa hoa ấy, khung cảnh hai mỹ nhân sánh bước bên nhau cũng mới tuyệt đẹp làm sao.

Đâu đó vùng thảo nguyên kéo dài hút tầm mắt, có hai nàng Búp bê Tự động Thủ ký đang trên đường đi đến vị khách hàng kế tiếp của họ.

Dù là gì đang đón chờ họ ở phía trước, họ cũng sẽ tận hưởng nó đến phúc giây cuối cùng.

-OoO- 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!