Chính truyện - Phần Năm

Hậu truyện 7 - Shiho-chan lái xe

Hậu truyện 7 - Shiho-chan lái xe

    ――Đó là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ với Koutarou.

   

    (Có gì đó không đúng)

   

    Để mà tìm ví dụ thì giống như một đứa con nít làm chủ tiệm ấy.

    Koutarou cảm thấy nhức nhức cái đầu vì 『chủ tiệm』 và 『đứa con nít』 - hai khái niệm chẳng ăn nhập gì lại đang kết hợp với nhau.

   

    「Hửm? Sao thế Koutarou-kun? Mặt anh nhìn kỳ quá」

   

    Còn nguyên nhân gây ra sự nhức đầu - Shiho thì vẫn bình thản như mọi khi.

    Cô chẳng hề luống cuống. Ngược lại còn không có vẻ gì là đang tập trung cao độ. Shiho vẫn cứ tự nhiên, và sự tự nhiên đó càng khiến Koutarou bối rối.

   

    Shiho mà cậu biết sẽ luống cuống trong tình huống này mới phải.

   

    「Shii-chan đang lái xe, đúng là chuyện lạ...」

   

    Cậu biết, biết rõ rằng nếu nói thế thì Shiho sẽ dỗi. Đã hơn ba năm trôi qua kể từ khi họ gặp nhau rồi, Koutarou tất nhiên phải hiểu rõ tính cách của Shiho.

   

    Nhưng lúc này Koutarou hoang mang đến mức quên mất chuyện đó.

    Não cậu không thể xử lý cảnh tượng Shiho đang lái xe.

   

    「Tại sao chứ!? Em là một quý cô trưởng thành, rất chuẩn để lái xe mà」

   

    「Trưởng... thành?」

   

    「Đúng! Là TRƯỞNG THÀNH!」

   

    Shiho tự tin tràn trề.

    Cô đang rất say sưa với việc lái xe.

   

    「Thì nhìn em đang lái xe đây... quá trưởng thành rồi còn gì」

   

    Nghe trẻ con quá, nhưng thôi kệ vậy.

   

    「Chuyện em có bằng lái thì anh nghe rồi... Nhưng khi nhìn thực tế, anh vẫn thấy thật kỳ lạ」

   

    Hôm nay, Koutarou đã nhờ Shiho đèo cậu đi một vòng bằng xe.

    Trước đó hai người đã có hẹn với nhau, chuyện cô lấy bằng lái xe Koutarou tất nhiên đã biết. Shiho còn có một bữa tiệc mừng đỗ bằng lái nữa.

   

    Nhưng khi nhìn thấy Shiho lái xe, Koutarou vẫn nhận phải cú sốc không ngờ.

   

    「Ra vậy... Shii-chan đã khôn lớn rồi sao... Em đã là người có thể lái xe rồi... Anh mừng lắm」

   

    「Anh coi em là trẻ con đấy à? Một người bằng tuổi mà lại coi em là trẻ con sao? Thật không thể tin được... Em là chị của Koutarou-kun cơ mà!」

   

    Koutarou cảm thấy mình như là người bảo hộ của Shiho.

    Còn Shiho thì cảm thấy mình như chị gái của Koutarou.

   

    Hình ảnh mỗi người trong mắt người kia đều đáng yêu.

    Điều đó chứng tỏ họ vẫn thân thiết, là chuyện tốt, nhưng dù sao thì với Koutarou... bất ngờ khi thấy Shiho lái xe là có, và vui mừng vì cô ấy đã trưởng thành cũng là có.

   

    「Thôi nào. Koutarou-kun... đừng đối xử với em như một đứa trẻ mãi thế? Từ giờ anh muốn đi đâu, em sẽ chở anh đi. Hãy để Shiho onee-chan biết lái xe này lo liệu hết cho!」

   

    Vào buổi tối, Shiho tự tin nói như vậy khi đang lái xe chậm rãi trên con đường ven biển.

    Câu "Cứ để chị lo liệu" hẳn là câu nói đáng tin cậy nhất từ trước đến nay.

   

    「À nhưng đây là xe mượn của mama, thế nên tụi mình chỉ có thể đi vào những ngày mẹ không có việc thôi nhé」

   

    ...Xin phép được rút lại câu vừa rồi. Shiho và Koutarou vẫn còn là những đứa trẻ, họ còn thiếu một chút thời gian nữa mới có thể tận hưởng sự tự do.

    Dù sao đi nữa, việc có xe hơi để di chuyển dường như đã mang lại niềm vui lớn cho Shiho.

   

    「Giờ thì Koutarou-kun và em có thể đi bất cứ đâu rồi♪」

   

    Miễn là trên đất liền, họ có thể đi đến bất cứ đâu.

    Shiho rất vui vì có thể cùng người mình yêu đi đến nơi mà mình thích.

   

    「Ừm. Lần tới chúng ta hãy đi xa một chút nhé」

   

    Và Koutarou cũng có cùng suy nghĩ.

    Trở thành sinh viên đại học, cả hai như đã tiến thêm một bước trên con đường trưởng thành...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!