Volume 9

Chương 2: AKIRA

Chương 2: AKIRA

"Con không cần phải làm gì hết."

Phản ứng đầu tiên của tôi trước câu nói đó là một sự bối rối tột độ. Khi ấy, tôi mới chỉ là một học sinh lớp sáu.

"Ý ta là, việc duy trì dòng tộc Hino này."

"Vâng, vâng. Con hiểu mà."

Ngay tại thời điểm đó, tôi đã đủ lớn để nhận thức được cấu trúc gia đình, thứ bậc trong nhà và vai trò của bản thân trong mớ hỗn độn đó.

"Các anh sẽ đảm nhiệm vai trò đó, đúng không ạ?"

Cụ thể là tôi có bốn người anh.

"Đúng," cha tôi gật đầu. Cha hiếm khi nói nhiều thế này. Người ngoài nhận xét ông ấy là người khá biểu cảm, bản thân tôi thì thấy ông ấy không hợp với tính cách ít nói. Dẫu sao thì, chúng tôi cũng thảo luận xong xuôi hết rồi.

Tôi không biết nói gì nữa, thế là chúng tôi nhìn nhau chằm chằm trong im lặng.

Mục đích của cuộc trò chuyện này là gì? Ông ấy đang cố truyền đạt điều gì vậy? Toàn bộ tình huống này ngẫu hứng đến mức kỳ quặc, tự dưng tôi bị lôi vào đây trên đường đi tắm.

"Vậy thôi."

Cha gật đầu thêm một lần nữa rồi đứng dậy rời đi. Đùa à? Chỉ có vậy thôi sao? Tôi chỉ biết dõi theo bóng lưng ông ấy bước ra khỏi cửa.

"Mình chẳng tài nào hiểu nổi ông ấy."

Chỉ cần nhìn vào mặt cha là thấy rõ một khối lượng suy nghĩ khổng lồ luôn thường trực trong đầu. Ông ấy còn không thèm diễn đạt rõ ràng những suy nghĩ đó cho mọi người xung quanh.

Mà thôi, bận tâm chỉ tổ thêm mệt. Tôi còn thấy mừng vì ông ấy rời đi sớm.

Sau vài giây, tôi liền nằm bẹt xuống sàn.

Những tấm chiếu tatami có một mùi hương rất đặc trưng. Tôi nhắm mắt lại, hít lấy hít để.

Chỉ đến khi bụng tôi bắt đầu phập phồng theo nhịp thở và không thể lờ nó đi được nữa, một tiếng lầm bầm mới thoát ra khỏi miệng tôi:

"Mình nên trả lời như thế nào mới được?"

"Thế đấy. Nói thẳng ra là tớ vô dụng. Tớ có biến mất thì cũng chẳng ai trong nhà thèm quan tâm đâu," tôi giải thích với Nagafuji đang ngồi đối diện bên bàn sưởi kotatsu. Cậu ấy phản ứng rất nhanh, dựa vào tông giọng thì có vẻ không tán thành cho lắm.

"Nhưng tớ thích nhà cậu mà, Akira."

"Tại sao?"

"Nó rộng kinh khủng luôn."

Cậu ấy minh họa cho câu trả lời bằng cách dang rộng hai tay ra. Bộ cậu ấy không biết nhà tôi chỉ có một tầng thôi sao?

"Tớ nghĩ cậu nhầm rồi."

"Hửm?"

Nagafuji có vẻ không hiểu ý tôi.

Có bao giờ cậu ấy hiểu không nhỉ? Không, đương nhiên là không rồi.

Việc tôi ghé qua nhà Nagafuji sau giờ học thay vì về thẳng nhà đã trở thành chuyện cơm bữa. Nhà cậu ấy mở tiệm thịt, tôi phải thừa nhận rằng bầu không khí ở đó có gì đó làm tôi thấy cực kỳ dễ chịu. Tôi nghĩ là căn phòng nhỏ xíu này, nhỏ đến mức một chiếc bàn kotatsu đã chiếm sạch nửa diện tích, lại hợp với con người tôi hơn. Nhà tôi chẳng có phòng nào nhỏ cả. Thật tình, tại sao ngay cả cái nhà tắm cũng phải rộng đến thế chứ?

Nagafuji có vẻ bắt đầu thấy lạnh nên hạ tay xuống rồi rúc sâu vào trong bàn sưởi. Vẻ mặt của cậu ấy lúc này chỉ có thể dùng từ "thẫn thờ" để diễn tả, nếu so với trạng thái bình thường, thì hôm nay trông cậu ấy thoải mái hơn ít nhất hai mươi phần trăm. Bây giờ Nagafuji không đeo kính, làm tôi chợt nhớ về hình ảnh cậu ấy từ hồi xưa xửa xừa xưa.

Lên cấp hai cậu ấy mới bắt đầu đeo kính. Tôi nhặt chiếc kính trên bàn kotatsu lên và đeo thử cho vui. Đúng như dự đoán, tôi chẳng nhìn thấy gì qua mắt kính cả. Khung cảnh xung quanh mờ tịt. Mắt Nagafuji kém đến mức này sao?

"Tớ không nhớ rõ nữa. Cậu đã làm gì để mắt ra nông nỗi này vậy?"

"Hừm. Tại tớ học nhiều quá đó."

"Xạo sự."

Nói vậy chứ điểm số của Nagafuji rất tốt. Tốt hơn cả tôi là đằng khác.

"Tớ thấy cậu đeo kính không hợp đâu, Akira."

"Ồ, thế à?”

Tôi vừa mới tháo kính ra, Nagafuji liền bật cười khúc khích. Chắc là do cậu ấy thích dáng vẻ tôi không đeo kính hơn. Tôi đặt chiếc kính về lại chỗ cũ, cậu ấy đột nhiên búng vào gọng kính. Có điều dùng hơi nhiều lực, nên nó suýt chút nữa thì rơi khỏi bàn.

Làm cái trò gì vậy trời? Tôi không kìm được mà bật cười theo.

Sâu tận trong lồng ngực tôi đang tràn ngập một hơi ấm dễ chịu, giống hệt cái cảm giác đôi chân tôi đang trải nghiệm dưới gầm bàn kotatsu vậy.

Hiện tại đang là mùa đông năm đầu cấp hai của chúng tôi. Đến thời điểm này, cả hai đều đã ít nhiều quen với việc mình đã mười ba tuổi. Tôi gọi cậu ấy là Nagafuji, còn cậu ấy gọi tôi là Akira. Mọi chuyện vẫn luôn như vậy kể từ khi năm học bắt đầu. Trước đó, tôi từng gọi cậu ấy là Tae. Tôi đang ở một nơi xa lạ, xung quanh là những con người hoàn toàn mới, ngay cả những người tôi từng quen biết cũng bắt đầu thay đổi.

Tôi thầm nghĩ đó chính là ý nghĩa của việc trưởng thành.

"Bác trai vẫn đang làm việc nhỉ," tôi lên tiếng đáp lại âm thanh vọng lại từ phía cửa hàng. Như đã nhắc tới trước đó, gia đình Nagafuji mở một tiệm bán thịt, nhà tôi đôi khi cũng khá bận rộn, nhưng nó khác xa so với nơi này. Ngôi nhà có một mùi hương rất đặc trưng, cái mùi mà cá nhân tôi bắt đầu cảm thấy khá thư thái sau khi đã quen dần. "Cậu không ra phụ giúp à?"

"Tớ bị đóng dấu xác nhận là 'kẻ vô dụng' rồi."

"Ối chà. Cái này thì tớ không trách nhà cậu được."

Nagafuji có thể phụ việc gì chứ? Tiếp khách hả? Tuyệt đối không.

"Hừm..."

Tôi đang nhìn chằm chằm vào Nagafuji đang dán mắt vào TV. Trông cậu ấy lờ đờ như sắp chuẩn bị ngủ gật tới nơi rồi. Nếu tôi nhớ không lầm thì lúc nào cậu ấy cũng trưng ra cái dáng vẻ này. Thêm cả mấy lời nhận xét tùy tiện hay buột miệng nói ra nữa, bảo sao người khác hay hiểu lầm tính cách của cậu ấy.

Đột nhiên, mẹ của Nagafuji ló đầu qua khung cửa.

"Akira ơi. Có người đến đón cháu kìa."

"Hả?" Một tiếng thở dài vang lên khi tôi ngẩng đầu lên.

Tôi quay sang phía Nagafuji rồi buông một câu: “Đến giờ tớ phải về rồi."

Đáng buồn thay, nỗ lực tìm kiếm sự hỗ trợ này của tôi lại hoàn toàn phản tác dụng.

"Hở? Cậu về luôn á? Thật hả?" Cô ấy hỏi dồn dập bằng tông giọng lo lắng. Trời ạ.

"Nửa nghiêm túc nửa đùa thôi."

"Vậy thì đừng có nghiêm túc."

Nagafuji lúc nào cũng để cái mồm đi trước. Tệ hơn nữa là cậu ấy chẳng bao giờ chịu trách nhiệm về lời nói của mình.

Tôi nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình TV, còn chưa tới sáu giờ. Tôi lại thở dài thêm một hơi nữa

Bắt chước tôi, Nagafuji cũng chui ra khỏi kotatsu. Cậu ấy bắt đầu cao hơn tôi từ khoảng nửa cuối năm lớp sáu, đến gần đây thì tôi đã thấp hơn một cái đầu luôn rồi. Nếu chỉ dựa vào chiều cao, người ta chắc sẽ nghĩ tôi vẫn còn là học sinh tiểu học, còn Nagafuji là học sinh cao trung.

"Gì thế?" Cậu ấy nghiêng đầu hỏi. Tôi cố lấp liếm bằng cách nói không có gì, nhưng thất bại; lần này đến lượt Nagafuji nhìn tôi. Tôi có cảm giác như mình đang bị dồn vào chân tường bởi khí thế áp đảo từ sự chênh lệch chiều cao giữa hai đứa. Chúng tôi tiếp tục nhìn nhau một lúc, rồi tôi nhận ra cậu ấy vẫn chưa đeo kính vào. Cậu ấy không đeo kính khi ở nhà sao? Tôi chưa từng thấy cậu ấy tháo kính ra bao giờ.

"Gì thế?"

"Không có gì. Tớ chỉ đang nhìn cậu thôi mà."

Tôi đang bị đôi mắt của cậu ấy cầm tù, và chúng chẳng có ý định buông tha cho tôi.

Mặt tôi đỏ bừng lên. Tại sao á? Ừ thì, đấy là sự thật mà. Mấy câu vu vơ cậu ấy nói ra không mang ý nghĩa sâu xa gì hết.

Nagafuji tiễn tôi ra tận trước cửa nhà. Bên cạnh là chiếc xe hơi quen thuộc của nhà tôi. Sau khi vẫy tay chào bố của Nagafuji, tôi bắt đầu tiến đến chiếc xe. Còn Nagafuji thì thong dong bước theo sau tôi.

“...”

"Waba dap." 

"Đừng có mà nghĩ đến chuyện leo lên xe đấy."

Câu nói đó khiến Nagafuji khựng lại ngay tại chỗ. Có vẻ như cậu ấy định chui vào trong này thật.

"Tại sao? Hay là bọn mình làm tiệc ngủ đêm nay đi." 

"Thôi, xin kiếu."

Tôi đẩy vai Nagafuji ra nhưng cậu ấy không nhúc nhích lấy một phân. 

“Hây!"

Trái lại, Nagafuji có thể nhấc bổng tôi lên dễ như ăn kẹo.

"Này, làm gì vậy hả. Buông ra mau!" 

"Hửm? Cậu lại sụt cân à, Hino?" Nagafuji nghiêng đầu hỏi tôi. Xét đến mấy món tôi được phục vụ ở nhà thì chuyện sụt cân cũng chẳng có gì lạ, cơ mà làm gì có. Chắc vậy.

"Hay là cậu bị lùn đi rồi?" 

"Tớ sẽ tẩn cho cậu một trận nếu cậu không thôi cái trò này đi đấy."

Tại cậu to xác ra thì có, tôi thầm rủa trong bụng. 

"Mai gặp lại." 

"Ừ."

Sau khi đã yên vị ở ghế sau xe, tôi vẫy tay chào tạm biệt Nagafuji lần cuối rồi đóng sầm cửa lại. Cậu ấy vừa đi lùi vừa liên tục nhìn tôi. Làm vậy có gì hay ho chứ? Thế thì khác nào đang mời xe tới đâm mình. Khỏi cần nói, bố cậu ấy liền nổi trận lôi đình. 

"Nhìn đường mà đi chứ!", giọng chú ấy rõ to.

Nhìn hai người họ, tôi chỉ biết thở dài.

Suốt từ nãy đến giờ, người ngồi trên ghế lái mặc tạp dề vẫn chưa nói lấy một lời nào.

"Cô không cần phải đến đón đâu. Cháu cũng đang định đi về." tôi nói nhanh.

"Nhưng trời đã tối lắm rồi". Cô ấy tên là Enome, hầu gái của gia đình tôi.

Đèn pha của chiếc xe phản chiếu làm mái tóc cô ấy ánh lên sắc đỏ nhạt.

"Tiểu thư, cô—"

"Thôi đi!"

Tôi lấy ngón tay bịt chặt tai lại. Chẳng biết từ bao giờ tôi lại ghét cô ấy gọi tôi bằng tiểu thư.

"Đừng gọi cháu như thế nữa."

"Vậy tôi nên gọi cô là gì đây?" Enome hỏi, trong khi đang khởi động xe.

"Gì cũng được."

"Được thôi. Tôi sẽ gọi cô là tiểu thư Akira nhé."

"...Cô đang cố ý đấy à?"

Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy cô ấy đang cười khúc khích. Trông cô ấy còn trẻ hơn nhiều so với tuổi thật nữa.

"Mẹ bảo cô đến đón cháu à?"

"Vâng," cô ấy đáp lại không một chút chần chừ. "Bà chủ còn nhờ tôi nhắn với cô, ‘lần sau nếu có ở lại nhà bạn muộn thì nhớ báo trước để mẹ yên tâm’."

"Muộn ư? Còn chưa đến sáu giờ mà."

"Vào mùa đông thì sáu giờ được tính là đêm rồi ạ."

Cô ấy nói có lý; bên ngoài chỉ còn là một màu đen kịt. Con đường từ nhà Nagafuji đến nhà tôi chẳng có lấy một cái cột đèn nên cảm giác lái xe cứ như đang lao vào biển đêm vậy. Liệu tôi có chạm vào được khoảng không tăm tối ấy nếu đưa tay ra ngoài không?

"Cháu không còn là trẻ con nữa đâu."

"Cô vẫn còn trẻ con lắm."

Bị vặn lại ngay lập tức làm tôi buộc phải xem lại vị thế của mình. Cô ấy lớn tuổi hơn tôi rất nhiều, nhiều đến mức dù có gấp đôi tuổi tôi lên thì tôi vẫn chỉ là một con nhóc tì không hơn không kém. Hồi xưa, tôi còn bám theo cô ấy để đòi chơi cùng nữa.

Tôi quyết định đổi chủ đề.

"Sao cô biết cháu ở đây?"

"Ngoài chỗ này ra thì cô còn đi đâu được nữa chứ?"

"Ừ thì... cũng phải..."

Tôi ghét việc bản thân bị đọc như một cuốn sách, càng không thích người khác biết tỏng tôi đang nghĩ gì trong đầu. Lần tới tôi có nên đi chỗ khác không? Cơ mà nơi đó không có Nagafuji. Mà nếu không có cậu ấy thì đi làm gì nữa. Điều này chứng tỏ Nagafuji rất quan trọng đối với tôi.

Tôi và Nagafuji gặp nhau lần đầu từ hồi mẫu giáo. Không hiểu vì sao mà chúng tôi lại hợp nhau đến lạ, chẳng bao lâu sau thì chơi thân. Kể từ đó, gần như ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau, trừ những hôm gia đình tôi đi du lịch. Rời xa một người sau chừng ấy thời gian gắn bó đâu có dễ dàng gì.

"Rốt cuộc thì, cháu chỉ có thể về nhà thôi à?"

Tôi không có một mái nhà của riêng mình, tôi chỉ đang ở nhờ nhà của cha mẹ mà thôi. Đây là minh chứng cho việc tôi vẫn còn là một đứa nhóc.

"Cô không muốn về nhà sao?"

Chiếc xe dừng chờ đèn đỏ. Liệu cô ấy có đuổi tôi xuống xe nếu tôi nói "không" không?

Bây giờ mài quay lại nhà Nagafuji… chắc họ cũng sẽ đuổi tôi đi thôi.

Suy cho cùng, tìm được một nơi ở mới không dễ đến thế.

"Cháu bị nói là không cần thiết nữa."

Nghe vậy, Enome liền quay lại nhìn tôi. Đang lái xe thì đừng có quay qua đằng sau chứ.

"Ai nói thế?"

"Cha cháu."

"Thật sao?"

Nói đoạn, cô ấy lảng tránh quay đầu nhìn về phía mặt đường.

"Tôi biết ông ấy không có ý đó, cơ mà ..."

"Vâng, vâng."

Tôi nghe được tiếng cười thầm. Thật đấy à? 

Phản ứng gì thế kia?    

Cô không nên động chạm vào tâm tư của một cô bé đang tuổi dậy thì một cách hời hợt như vậy chứ.

"Chà, đúng là đôi khi cách diễn đạt của ông chủ có hơi không rõ ràng thật."

"Quá chuẩn."

Tôi không cần ông ấy phải giải thích cặn kẽ từng chân tơ kẽ tóc. Chỉ cần đi vào đúng trọng tâm của vấn đề là được rồi. Còn không thì nói chuyện với ông ấy chẳng khác nào đi thi môn Ngữ Văn mà không biết mình được bao nhiêu điểm. Đáng lẽ về đến nhà thì tôi phải được giải thoát khỏi mấy thứ kiểu đó chứ.

Là người nhà, nhưng đâu phải cứ là gia đình thì sẽ mặc nhiên thấu hiểu tâm ý của nhau.

Lần này, Enome là người chủ động thay đổi chủ đề.

"Tôi sẽ chuẩn bị bữa tối ngay."

"À, ban nãy cháu ăn ở nhà Nagafuji rồi."

"Ý tiểu thư là không muốn ăn tối nữa đúng không?"

Cô ấy thừa hiểu ý tôi, vậy mà vẫn hỏi lại mới được.

"Cháu không thích cách nêm nếm món ăn ở nhà mình."

…Thiếu gia vị. Để miêu tả cụ thể, tôi chắc sẽ chọn từ "nhạt nhẽo".

"Thật xin lỗi tiểu thư. Chỉ là bà chủ không ăn được mấy món mặn."

"Vâng, em hiểu mà."

Các anh tôi đã quen với vị nhạt đó rồi.

Còn cha thì sao? Ông chẳng bao giờ nói năng gì khi dùng bữa cả, ông chỉ ăn xong rồi đứng dậy đi thẳng, chưa từng nhận xét đồ ăn ngon hay dở.

Mà thôi, gác chuyện đó sang một bên đi...

"Enome này, cô luôn phải làm theo mọi lời mẹ cháu nói, đúng không?"

Thỉnh thoảng tôi hay có suy nghĩ như thế.

"Dĩ nhiên là không rồi."

Tôi đã đinh ninh là mình đúng, để rồi nhận lại một lời phủ nhận đanh thép.

Thêm một khoảng lặng nữa trôi qua, tôi suýt thì ngủ gật, may mà chiếc xe vừa về đến cổng nhà. Bước xuống xe, tôi liền rảo bước trên con đường rải sỏi dẫn vào trong.

Nhà tôi phải gọi là rộng nhất ở đây. Tôi biết nói vậy nghe có hơi trẻ con, nhưng đó là sự thật. Nơi này giống như một khu vườn biệt lập nằm trên một khu đất mà bản thân nó còn lớn hơn cả cái khách sạn mới mở gần ga tàu.

Chỉ riêng cái sân này thôi thì chứa được bao nhiêu căn nhà của Nagafuji nhỉ? Tôi có cảm giác nếu tôi đem chuyện này ra hỏi, cậu ấy sẽ lôi thước ra đo thật luôn cho xem.

Cậu ấy sẽ cầm thước dây rồi... À không. Tính cậu ta thì chắc phải đo bằng thước kẻ. Chắc chắn luôn. Nghĩ đến đó, tôi không nhịn được mà phì cười.

Đôi má tôi khẽ run lên, cả người tôi cũng theo vì cái lạnh của mùa đông.

"Mừng tiểu thư về nhà," vừa mới bước chân vào nhà, Enome đã chào tôi. Cô ấy vào nhà trước chỉ để kịp nói ra câu đó.

"...Cháu về rồi đây."

Đối với một đứa trẻ mười ba tuổi, đây là câu trả lời duy nhất mà tôi có thể thốt ra.

Xác suất mọi chuyện diễn ra như dự kiến là bao nhiêu khi không có ai đó đứng sau dàn dựng tất cả?

Suy nghĩ đó chợt nảy ra trong đầu tôi khi đang ăn trưa cùng Nagafuji ở căng tin trường. Đây đã là năm thứ bảy liên tiếp chúng tôi được xếp vào cùng một lớp. Hồi tiểu học, cứ hai năm là đổi lớp một lần, nếu tính từ lúc đó thì... là bao nhiêu nhỉ, thế tức là chúng tôi đã "sống sót" qua bốn lần đổi lớp à? Có vẻ như tôi lại có thêm một năm để mong cùng lớp với Nagafuji rồi. 

"Hino," cậu ấy gọi tôi. "Đừng có vừa ăn vừa ngủ gật thế chứ, cẩn thận kẽo nhai luôn cả đũa đấy."

"Chỉ có mỗi cậu mới làm thế thôi."

Gì chứ? Tôi nghe thấy tiếng cô ấy vặn lại. Rồi chỉ khoảng hai giây sau, cô ấy lại tiếp tục nhai nhồm nhoàm như thể đã hoàn toàn quên sạch cuộc đối thoại vừa rồi.

Ở trong lớp, tôi luôn là Hino, còn cô ấy luôn là Nagafuji. Có điều gì đó ở bộ đồng phục này khiến chúng tôi phải giữ kẽ và hành xử đúng mực hơn.

"Này Nagafuji. Sau này cậu có định tiếp quản tiệm thịt của gia đình không?"

"Hửm?"

Vừa định cắn một miếng bánh mì, Nagafuji bỗng khựng lại một giây.

"Hừm..."

Đầu cậu ấy hơi ngả ra sau, mắt khẽ liếc sang bên cạnh.

Một lát sau, Nagafuji lại quay về phía tôi.

"Sao cậu lại hỏi thế?"

"...À, thôi. Không có gì đâu."

Câu hỏi của tôi chẳng có ý nghĩa gì sâu xa cả. Chỉ là suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu tôi thôi.

Chỉ chờ có vậy, Nagafuji mở miệng rồi cắn một miếng bánh mì thật to.thật luôn

Vì không biết mứt và bơ cái nào ngon hơn nên tôi nhắm mắt quết thật nhiều cả hai thứ lên ổ bánh mì. Hương vị phải nói là cực kỳ đậm đà. 

Nagafuji đột nhiên quay sang phía tôi và hỏi câu này:

"Nếu sau này tớ tiếp quản cửa hàng, ngày nào cậu cũng sẽ ghé mua đồ chứ?"

"Hừm... Có thể đấy. Để mua bánh croquette."

"Quyết định thế nhé. Tớ sẽ nói với bố."

Thật luôn? Chỉ vậy thôi sao?

Ngày dài rồi cũng nhanh chóng kết thúc. Trong lúc tôi đang tống đồ đạc vào cặp thì Nagafuji đã đứng bên cạnh từ lúc nào không hay.

"Đến giờ về rồi," cậu ấy nói bằng tông giọng vui vẻ lạ thường. 

"Hôm nay tớ không đến được đâu."

“Rồi, rồi. Cậu không thể không đến."

Cậu ấy với lấy tay tôi, định lôi đi.

"Này! Ý tớ ngược lại cơ mà."

Tiếng Nhật rắc rối y như Nagafuji vậy.

"...Tớ có việc bận."

Mẹ đã dặn kỹ chuyện đó ngay khi tôi vừa về nhà vào ngày hôm qua. Nagafuji đã quá quen với điều này nên không ngạc nhiên hay buồn bã gì. Đúng hơn là biểu cảm của cậu ấy hoàn toàn không thay đổi, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.

"Việc gia đình à?"

"Ừ. Phiền phức lắm."

Tôi thở dài thườn thượt. Đừng hiểu lầm, không phải vì tôi ghét phải làm việc, mà ngược lại: chẳng có việc gì cho tôi làm cả.

Mọi thứ trên đời thật buồn chán làm sao.

"Tớ ghé qua câu lạc bộ để đổi gió chút vậy."

"...Cậu tham gia câu lạc bộ nào ấy nhỉ?"

"Bí mật."

"Hừm. Vậy thì thôi."

Tôi quay người về phía cửa; Nagafuji bất ngờ kéo tôi lại. 

"Cậu phải cẩn thận hơn đấy."

Đôi khi cậu còn phiền hơn chuyện gia đình tớ đấy.

"Sao cậu không dạy tớ đi, Nagafuji?"

Vì không biết phải trả lời thế nào, tôi đành buông ra một câu bâng quơ.

“Để lần sau nhé." 

"Tớ muốn đấm cậu lắm rồi."

Thôi, không nói nữa. Bây giờ tôi cần phải về nhà thật nhanh. 

Mặt trời bắt đầu lặn khi tôi đi đến rặng tre, những tán cây được nhuộm một sắc cam mờ ảo. Cảm giác như tôi đang bước đi trong một khu rừng còn rộng hơn thực tế. Cái không khí lạnh lẽo cùng mùi tre nồng làm tôi hơi hãi.

Có vài chiếc ô tô lạ đỗ trước của nhà tôi. Cạnh đó, tôi thấy một chiếc xe tay ga hơi lấm bẩn đang dựng đứng. Chiếc xe đó của ai vậy?

Băng qua những chiếc xe, tôi tiến về phía cửa chính.

Hôm nay, người đón tôi là anh trai. 

"Ồ, bất ngờ thật. Anh cứ tưởng em sẽ về muộn chứ."

Nhà tôi có bốn anh em, nhưng chỉ có anh út là vẫn còn ở nhà. 

Anh ấy tên Goushirou, lớn hơn tôi khá nhiều. Nhìn vào vẫn thấy rõ chúng tôi là anh em, chứ không như anh cả, người lạ chắc chắn sẽ nhầm tôi là con gái anh ấy.

Tôi chẳng biết mấy về tính cách của anh; bởi khi tôi ra đời, anh đã rời khỏi nhà rồi. Nếu phải đoán, tôi trộm nghĩ chắc anh cũng cảm thấy như vậy về tôi. Gia đình chúng tôi đúng là kỳ lạ thật.

Vẫn như mọi khi, anh út lại mặc bộ trang phục kiểu Nhật truyền thống.

"Thay đồ rồi qua gian nhà phụ thôi."

"Vâng, vâng."

Tôi cúi người cởi giày, đến lúc ngẩng đầu lên thì anh ấy đã mất tăm. Công việc hôm nay nhiều thế cơ à? Anh út rất hòa hợp với bầu không khí chung của ngôi nhà này. Mối quan hệ giữa hai chúng tôi không hẳn là tệ, cũng chẳng thân thiết đến mức có thể thoải mái tán gẫu dông dài.

Thứ duy nhất chúng tôi chia sẻ với nhau chính là mái nhà này.

Chỉ có vậy, không hơn không kém.

Tôi trở về phòng, ném thẳng cặp xuống sàn rồi thở dài thườn thượt.

"Thật là... phiền phức quá đi mất."

Tôi thậm chí còn ném cả đôi giày đang cầm trên tay vào tường. Đứng thẫn thờ vài giây, cơ thể tôi lại bắt đầu run rẩy. Tôi biết mình nên làm gì, tôi đã được dặn kĩ càng rồi. Vậy mà tôi vẫn cứ đi loanh quanh trong phòng một cách vô định. Đầu óc tôi không tài nào tỉnh táo nổi.

Đôi vai tôi nặng trĩu. Sự nôn nóng và bực bội trộn lẫn vào nhau, tạo ra một cảm giác cực kì khó chịu. 

Sau khi sửa soạn quần áo xong xuôi, chẳng mấy chốc tôi đã ngồi im lìm nơi góc phòng của gian nhà phụ. Quần áo, tư thế, cách tôi ngồi... làm tôi trông không khác gì một con búp bê khổ lớn.

Bố mẹ tôi có vẻ khá hợp rơ với đám khách khứa. Còn tôi chẳng biết họ là ai. Chỉ là mấy người lớn toát ra vẻ thanh lịch và giàu có. À, vế sau thì chỉ là tôi đoán mò thôi, là do trang phục của họ trông đắt tiền nên tôi mới nghĩ thế.

Đó là điều mà tôi đã học được sau ngần ấy năm sống trong ngôi nhà này.

Họ là những vị khách quan trọng của gia tộc Hino.

Ngay cả người cha thường ngày vốn lầm lì của tôi cũng trở nên khá hoạt ngôn vào mấy dịp như thế này. Dĩ nhiên, ông không đến mức đùa cợt hay đại loại thế, nhưng rõ ràng là ông thực sự lắng nghe đối phương. Ông thậm chí còn lưu tâm đáp lại bằng một câu rõ ràng chứ không chỉ nhả ra độc một từ. Còn về phần tôi, vai trò của tôi là mỉm cười lịch sự mỗi khi tên mình được nhắc đến giữa cuộc trò chuyện. Tất cả chỉ có thế thôi.

Tôi tự hỏi: Nếu gia đình chẳng cần đến tôi, thì hà cớ gì tôi vẫn phải có mặt ở đây?

Đầu tôi bắt đầu rung lắc, cảm giác như chỉ một lát nữa thôi, nó sẽ lăn vèo ra ngoài như một quả bóng bowling không chừng.

Có một vị khách trông có vẻ không thoải mái cho lắm. Trong khi tôi ngồi thu mình ở góc phòng, thì người đó lại ngồi gần vị trí trung tâm. Bộ Kimono màu đỏ chu sa, do dáng ngồi có phần trẻ con nên bộ Kimono nhìn rộng thùng thình.

Cái đầu gật gù, mắt híp lại, nhìn như sắp sửa ngủ gật đến nơi rồi.

Nhìn kỹ lại thì, người này thực chất không mặc Kimono, đấy là Yukata.

Cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục. Họ đang nói về cái gì á? Tôi chịu chết. Chẳng có chữ nào lọt được vào đầu tôi cả. Bài giảng trên lớp còn làm tôi chú tâm hơn. Nếu phải lựa chọn giữa việc nghe cái này và tiếng ruồi nhặng vo ve suốt quãng đời còn lại, tôi thà chọn vế sau cho rảnh nợ. 

Tôi lại suýt thở dài ra một tiếng nữa, may mà kìm lại kịp lúc.

Phần còn lại của buổi gặp mặt cũng diễn ra theo cách tương tự. Không có gì đáng để kể lại cả. Còn về người mặc bộ Yukata màu đỏ kia, đến cuối buổi thì đã ngủ gật mất rồi.

Việc đầu tiên tôi làm sau khi trở về phòng là cởi bộ đồ đang mặc trên người. Sau đấy tìm ngay một bộ bình thường để thay. Tôi chợt nhận ra mình không còn chút sức lực nào nữa, nên chẳng mấy chốc, tôi đã đổ gục xuống sàn nhà.

Không khí ở sát mặt sàn mát hơn hẳn so với phần còn lại của căn phòng. Hít vào một hơi, tôi có thể cảm nhận cơn mệt mỏi rã rời trước đó đang dần tan biến. Tôi cứ nằm như thế thêm một lúc, đằng nào cũng không còn sức để gượng dậy.

Một ý nghĩ kỳ lạ chợt lóe lên trong đầu khi tôi đang nằm đó.

Tôi muốn về nhà.

Nhưng rõ ràng là tôi đang ở nhà rồi, vậy thì cảm xúc này đang hướng về nơi nào đây?

"Trông nghệ thuật đấy chứ."

Đó là tiếng của Enome. Có vẻ cô ấy vừa ghé qua để xem tình hình của tôi.

"Nghệ thuật?"

"Chính xác. Bộ kimono nhăn nhúm kia cứ như vừa bước ra từ một bức tranh truyền thống vậy."

"Ra thế."

Enome nói xong liền tiến sâu hơn vào bên trong và kéo ngăn kéo tủ ở góc phòng ra.

Tôi ngước nhìn cô ấy bằng ánh mắt lười biếng rồi bắt đầu cất tiếng mà chẳng buồn ngồi dậy.

"Này, Enome."

Cô ấy nhìn về phía tôi, trong khi tay vẫn tiếp tục chuẩn bị quần áo cho tôi thay.

"Cô bằng tuổi mẹ cháu đúng không?"

"Vâng."

Theo như tôi được kể lại thì, mẹ và cô ấy từng học chung trường. Ngay sau khi tốt nghiệp, Enome đã chuyển đến làm người giúp việc cho gia đình tôi. Nghe đâu mẹ tôi đã vui mừng khôn xiết vì vẫn có thể tiếp tục được gặp người bạn thân nhất.

Thậm chí hiện tại, hai người vẫn thường trò chuyện thân thiết trong nhà. Nhìn cô ấy với mẹ tôi giống bạn bè thân thiết lâu năm hơn là chủ tớ.

"Tại sao cô lại quyết định đến đây làm việc?"

"Tôi nghĩ mình có thể lợi dụng tình bạn với mẹ cô chủ để có một công việc nhàn hạ ấy mà," cô ấy nói với nụ cười tinh quái trên môi. 

"Đùa thôi. Thật ra chính mẹ cô chủ mới là người đề nghị trước. Bà ấy nói muốn tôi ở lại bên cạnh."

"Thật sao? Mẹ đã nói thế á?"

"Lúc đó tôi vui lắm."

Một nụ cười lại hiện lên trên khuôn mặt cô ấy, cảm giác dịu dàng hơn hẳn lúc nãy, đấy là nụ cười khi người ta đang hồi tưởng về quá khứ.

Hình như tôi đã từng thấy qua rồi, còn ở đâu thì tôi không tài nào nhớ nổi.

"Còn khách khứa thì sao ạ?"

"Họ đi rồi."

"Hừm," tôi đáp lại theo kiểu không mấy quan tâm, nghe có vẻ hơi vô lý vì chính tôi là người đã hỏi chuyện đó.

Gương mặt của những người đó đang bắt đầu phai nhạt dần trong tâm trí tôi.

"Cháu nghĩ mình không hợp với nơi này."

Tôi quyết định mở lòng với Enome và nói cho cô ấy biết cảm xúc thật của mình.

“Ý cô là ngôi nhà này sao?"

"Vâng."

Tôi giơ hai tay lên cao, vươn thẳng về phía trần nhà. Rồi cứ thế đứng nhìn ống tay áo kimono từ từ trượt xuống.

"Nói sao nhỉ... cháu chẳng bao giờ thấy thoải mái khi ở đây. Kiểu như ngủ sai tư thế ấy."

Tôi biết chắc cảm giác này sẽ không bao giờ biến mất đâu, dù tôi có ở lại đây lâu hơn đi chăng nữa.

Tôi túm lấy tà áo Kimono để giữ cho nó khỏi tuột hẳn xuống, rồi chậm rãi đứng dậy.

"Cháu có một thỉnh cầu."

"Chuyện gì vậy?"

Giọng cô ấy nghe dịu dàng hơn thường lệ. 

"Một ngày nào đó, cháu muốn bỏ trốn khỏi nơi này."

Một thứ đơn giản nhưng lại là thứ tôi cực kỳ khao khát.

Chỉ sau khi nói ra, tôi mới tự hỏi: tại sao lại là cô ấy?

Tôi nghĩ đấy là do mối quan hệ của chúng tôi. Người thân là người thân, bạn bè là bạn bè, còn cô ấy không thuộc bên nào cả. Trong khi hai nhóm kia đòi hỏi cách hành xử và hành động nhất định, đôi khi là cả sự kìm nén, để giữ mọi chuyện êm đẹp, thì cô ấy là ngoại lệ. Enome chỉ đơn giản là ở đó thôi.

Đây là lý do tại sao tôi nghĩ mình có thể tìm sự giúp đỡ từ cô ấy.

"Tôi có nghe nhầm không vậy? Cô muốn bỏ trốn à?"

"Vâng..."

Enome khẽ vỗ tay lên đầu gối.

"Được thôi. Vậy ta đi nào."

"Hả?"

"Trước tiên, tôi cần xin phép người trong nhà đã."

"Ơ?!"

Chẳng mảy may để tâm đến tôi, Enome nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

Trong khi tôi vẫn còn đang hình dung mình sẽ lặng lẽ lẻn đi giữa đêm khuya bằng cách nào, thì có vẻ như cô ấy lại có một kế hoạch khác.

"Thường thì người ta có xin phép trước khi bỏ trốn không nhỉ?"

Không, dĩ nhiên là không rồi. Cái gia đình này đúng là không hề bình thường chút nào.

"Anh không hiểu mấy, nhưng thôi được rồi."

Thú thật, tôi đã mong đợi một phản ứng có phần nghiêm trọng hơn.

"Sắp tới cũng không có kế hoạch gì đặc biệt, nên nếu em muốn đi, anh không có lí do gì để cấm cả," anh ấy tiếp tục với vẻ nghiêm túc quá mức.

"Vâng..."

"Chỉ cần em có mặt ở nhà vào thứ Năm tuần tới là được."

Anh ấy thực sự đang bảo tôi có thể bỏ trốn bất cứ khi nào tôi muốn, miễn là không trùng với lịch trình của gia đình sao? Không đùa đấy chứ? Tôi không kìm được mà bật cười một tiếng. Còn anh trai tôi thì nghiêng đầu sang một bên, vẻ mặt đầy bối rối không hiểu tôi thấy chuyện đó có gì đáng cười.

"Như anh đã nói đấy, anh không chắc là mình hiểu ý em đâu."

"Anh không cần phải hiểu đâu mà."

"Hmph."

Anh ấy gật đầu mà không hề do dự một chút nào. Anh ấy đúng là con của bố mẹ tôi rồi.

"Tôi vừa thưa chuyện với bà chủ rồi."

Xong xuôi với anh trai, tôi quay lại báo cáo Enome. Cô ấy bảo cần phải chuẩn bị một vài thứ, nên phải chạy đôn chạy đáo khắp nhà suốt từ nãy đến giờ. Enome đã tình nguyện đứng ra giải thích tình hình với mẹ; tôi biết tỏng mẹ sẽ lo lắng thái quá nếu nghe tôi nói muốn bỏ nhà ra đi. 

"Giờ chỉ còn lại..."

"Đúng rồi đó."

Nụ cười của Enome cho thấy rõ rằng lần này cô ấy sẽ không giúp tôi đâu.

Chuẩn bị tâm lý cho việc cần phải làm, tôi bước vào phòng.

"Con bỏ nhà đi bụi đây."

Cha tôi đang dở tay bấm móng tay ngoài hiên. Sau khi cân nhắc mọi phương án, tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề, rào trước đón sau chỉ tổ lòng vòng.

"Gì cơ!?"

Rõ ràng là ông ấy đang sốc, thế mà vẻ mặt vẫn bình thản đến sợ.

"Ta hiểu rồi."

Ông ấy ngay lập tức quay lại dáng vẻ thường ngày. Và sau đó, ông cũng im lặng luôn.

Tôi đã muốn ông lên tiếng trả lời tôi, biểu đạt một chút cảm xúc.

Buổi chiều cuối cùng cũng buông xuống.

Đây là bước đầu tiên trong kế hoạch “đi bụi” của tôi. Tức, tôi đã thu dọn đồ đạc và ném chúng vào ghế sau của xe hơi. Thế này có còn được tính là bỏ nhà đi không? Trông không giống lắm. Tôi đang đứng nhìn chằm chằm vào mặt trời sắp sửa chìm xuống đường chân trời, một âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, người đó gọi tên tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!