Volumes 1

Chương 15: Trỗi Dậy Đi, Hỡi Những Thanh Kiếm Rỉ Sét (3/3)

Chương 15: Trỗi Dậy Đi, Hỡi Những Thanh Kiếm Rỉ Sét (3/3)

“Ngài muốn tôi phá Trung tâm Uỷ Thác hả?”

“Đúng rồi, hậu quả thì ta chịu cho.”

Ruel mỉm cười hài lòng. 

Đã làm thì phải chịu. Đó là quy tắt bất thành văn.

Và hắn sẽ làm như vậy. 

“Ủa, vậy còn tên trộm muốn gì? Ngày biết tên trộm đó là ai mà.”

“Ta sẽ xử lý chuyện đó sau, nên hãy làm như ta yêu cầu đi.”

“Được thôi.”

Khi Ganien rời đi, Ruel với tay qua chỗ Cassion.

Cái bụng hắn lại kêu rồi, hắn muốn ăn phần bánh quy còn lại.

“Đưa cho ta cái rổ mà Astell lúc nãy gửi cho ta đi.”

“Nhưng tôi đã đưa nó cho Ganien hết rồi.”

Và cái rổ không còn ở đây.

Cassion mỉm cười khi anh nghĩ về thứ gì đó.

“Ồ, nghĩ lại thì, hình như họ đang tranh giành một thứ gì đó. Hóa ra là cái rổ.”

“...Vậy là cái rỗ đã bị lấy đi rồi.”

Ruel thất vọng vô cùng.

Theo hắn, bánh Cassion làm rất ngon, những thứ mà Astell làm lại giúp cơ thể một hắn thoải mái một cách lạ thường.

‘Mà nghĩ lại thì, Astell bị sao nhỉ?’

***

“Anh đang làm gì thế ạ?” Một đứa trẻ nhìn chằm chằm vào hành động của Cassion.

Như mọi khi, Cassion đang đích thân lựa chọn những thực phẩm một cách cẩn thận.

Bữa ăn được phục vụ trong một không gian thoáng đãng ngoài trời.

Vì hầu hết dân làng đang tụ họp lại nên không giá khá là ồn.

Với tiếng ồn lớn đó, Ruel không thể nghe được gì xung quanh mình. Hắn lấp đầy cái bụng đói rồi nhướng mày nhìn bầy cừu đang chết dần, chết mòn..

“Thật tàn nhẫn.”

“Không”, Cassion nói một cách chắc chắn.

“Anh đang làm gì thế ạ?”

Những đứa trẻ hỏi lần nữa.

“Có những thức ăn làm ai đó gặp vấn đề khi ăn, nên anh đang lấy nó ra.”

“Anh sẽ bị đau lại hả?”

“Anh bị ốm lại hả?”

“Ừ, mấy em sẽ bị ốm nếu mấy em ăn nó”, Cassion vỗ nhẹ đầu tụi nhỏ và cười.

“Hỏi vậy là đủ rồi.”

Cassion lấy đống thịt ra sau một thời gian, rồi dọn nó ra dĩa.

“Chà…”

Tất cả những thứ có trên đĩa là khoai tây và khoai lang.

Khi Ruel nhìn vào đĩa của Cassion, thì thấy có nhiều bánh mì, thịt, và súp. Hắn cảm giác thật ứ nghẹn.

Do Ruel thấy Cassion đã ra sức phân loại đồ ăn, nên hắn đành giữ miện và ăn nó thôi. Hắn không nghĩ Cassion đang muốn trêu mình

“Bữa ăn hợp với khẩu vị của tôi…”

Những nửa câu nhận xét còn lại thì lại không nghe được.

Cheynol nhìn vào đĩa đầy khoai tây và khoai lang của Ruel.

Mặt ông ta cứng lại một chút.

“Có những món mà em không ăn được nên anh vứt đi rồi. Anh mong em sẽ không để ý chuyện này.”

"Nhiều đến mức này sao?”

“Đúng vậy, thế nên mới rắc rối đấy.”

Cheynol nhìn Cassion đang mỉm cười đầy vẻ mệt mỏi, rồi dời tầm mắt sang đĩa của người quản gia.

Có lẽ vì đã lấy luôn phần của Ruel nên đĩa của Cassion đầy ắp.

“Sao anh không báo trước một tiếng?”

“Không đâu. Đã được người ta mời ăn mà còn yêu cầu này nọ thì thật là thất lễ đó, em trai.”

'Vcl, chứ không phải do tên này quá mấtdạy à?'

Không biết là do ăn khoai lang hay do đang xem Cassion diễn kịch mà hắn cảm thấy nghẹn ứ ở cổ họng.

Nhưng ngay lúc Ruel chuẩn bị uống nước, Cassion lại lấy cái ly đi.

“Lần nữa à, lí do lần này là gì?”

“Bởi vì trong cái ly có tóc."

Nói rồi, Cassion đưa ra một sợi tóc màu xám. Nó khá dài...

“Phụt hahaha…”

Ruel quay qua chỗ phát ra tiếng cười.

Cheynol vừa nói, vừa cười.

“Một mối quan hệ giữa hai anh em tốt ghê nhỉ?”

“Ngài nhìn vô đâu mà nói vậy chứ?”

Ruel rất tức giận.

Sau đó hắn nhận ra rằng Cheynol đã ngồi vào chỗ và bình tĩnh lại.

“Em trai của cậu thật nhút nhát đấy.”

“Nó giống thế đấy.”

Trong khi đang nghe cuộc hội thoại giữa hai người. Ruel nghiền khoai tây để giữ im lặng.

Khi đĩa của Ruel đã gần hết khoai lang và khoai tây, còn những đứa trẻ thì đã ăn xong đang chơi với nhau, Ruel đưa ra chủ đề.

“Trên đường đi đến đây, tôi đã nghe một câu chuyện về một nhà kho lớn bị ăn trộm.”

“Ồ, đó chính là chủ đề được bàn tán rất nhiều ở thị trấn Sisel đấy.”

Không có chút thay đổi nào trên khuôn mặt của Cheynol.

“Tên trộm có lẽ chia thức ăn cho nhiều người. Những đứa trẻ đã rất vui đấy.”

“Đúng rồi, ai nấy đều vui vẻ khi tôi mở cửa vào buổi sáng. Số lượng thức ăn được chia nhiều đến mức họ có thể dự trữ trong nhiều tuần.”

Cheynol mỉm cười dịu dàng nếu như ông ta có bất cứ sự hối hận nào.

“Ông không thấy nó khó khăn à?”

"Lương thực luôn là vấn đề ở đây. Sống được ngày nào thì hay ngày nấy. Có khi này mai là chúng tôi bị tống cổ đi rồi.”

“Không, tôi đang hỏi liệu có khó không khi phải vừa ăn trộm, vừa chăm sóc cho những người không thể đóng thuế hay không.”

Tay Cheynol ngừng lại. Ông ta bỏ muỗng của mình xuống và nhìn Ruel một cách vô cảm.

“...điều đó thì khó lắm.”

“Tội lỗi thì luôn là tội lỗi. Có rất ít thứ khiến từ bình thường thành tội lỗi đấy.”

“Ngay cả những điều nhỏ nhặt cũng quý giá đối với tôi.”

“Ông sẽ không dừng lại chứ?”

“Tôi…”

Mặt Cheynol nhăn lên.

“Ai sẽ là người giúp người dân cười nếu tôi dừng lại đây?”

Ruel cảm thấy cặp mắt của những đứa trẻ nhìn ông ta từ phía sau.

Nhưng ông ta vẫn không ngừng nói.

“Thứ mà ông đã lấy đi là phần ngũ cốc mà những người ở vùng đất này thu hoạch được đấy. Ông không thể cướp chúng đi vì chỉ muốn làm lũ trẻ vui lên được", Ruel họ khan một tiếng và tiếp tục nói, "Và con người cũng nên quen với tiếng cười nhờ việc phạm tội đâu. Ông hãy dừng lại đi.”

“... Đã quá muộn rồi.”

Cheynol cúi thấp đầu mình xuống.

Ông từng là một hiệp sĩ.

Ông đã nhận lấy bao nhiêu lo âu khi quyết định rời khỏi con đường chính nghĩa vậy?

Giọng nói cam chịu của ông càng nghe tệ hơn.

Không tốt.

Ruel không muốn người sẽ trở thành hiệp sĩ của mình sẽ ngồi như thế này.

“Giờ vẫn còn chưa muộn.”

“...”

“Ai đã yêu cầu cho ông làm họ cười vậy?”

Ruel lớn giọng của mình lên để mọi người cùng nghe.

Đây là một giọng nói mỏng manh, nhưng lại thu hút được sự chú ý của tất cả mọi người.

“Tôi làm vì nó khiến tôi cười. Cậu dừng nói đi”, Cheynol nở một nụ cười cười trừ và đứng dậy, “Tôi không biết cậu là ai, nhưng chúng tôi không thể kết thúc ở đây được. Tôi xin lỗi.”

Bọn trẻ đã rời đi trước khi hắn kịp nhận ra.

Những người đang theo dõi Ruel và người qua đường đứng dậy và bước đến gần họ.

Lách cách.

Âm thanh mượt mà của kim loại vang lên.

“Đây có thể xem đây là thất bại trong việc thuyết phục ông ấy không nhỉ?”

Cassion khịt mũi trong khi vẫn tiếp tục ăn. Việc anh ta chưa di chuyển có nghĩa là mọi thứ vẫn ổn.

Ruel không đáp lại mà chỉ nhìn hiệp sĩ về hưu và Cheynol đang bước đến gần.

Hắn hít một hơi thật sâu và nghiêm túc hỏi, “Và nhìn xem, ông đã phải đánh đổi thứ gì để giữ lại tinh thần hiệp sĩ của mình? Trộm cắp ư?”

“Tất cả những gì tôi làm là vì Setiria.”

Các cựu hiệp sĩ đi trộm cắp. Đáng ra Ruel nên tức giận, nhưng Cheynol lại quá đỗi điềm tĩnh.Và sự điềm tĩnh ấy… là thật.

“Còn Setiria? Setiria đã làm gì cho ông để ông hy sinh như vậy?”

“Những hiệp sĩ chúng tôi là Setiria.”

“Kể cả khi người dân Setiria bỏ rơi các ông ư?”

“Dù có bị bỏ rơi hay vứt bỏ, chúng tôi vẫn là Setiria.”

Tình yêu của ông ta đối với Setiria là rất lớn.

Ruel cười sảng khoái.

Sau đó, hắn bất ngờ bị ho và nắm lấy ngực mình.

‘... Mẹ k*ếp.’

Căn bệnh này khó chịu vãi.

Ruel thấy chóng mặt và nóng trong người.

Như một cơn sóng khổng lồ đang vồ vập từ phía sau, Ruel siết chặt vào vạt áo của mình.

Cassion đặt chiếc đĩa xuống, ánh mắt không rời khỏi Ruel.

“… Tôi xin lỗi,” Cheynol nói khẽ. “Sau này, tôi sẽ chấp nhận trả giá cho tội lỗi của mình.”

Tiếng kiếm rút ra từ vỏ vang lên khẽ khàng.

Ruel khép mắt lại trong chốc lát, rồi mở ra, “Suy xét đủ rồi, bây giờ, ngươi vẫn đang đứng vì Setiria này mà.”

Hắn run rẩy chống gậy đứng dậy.

Chỉ cần một điều đơn giản là đủ để phân biệt vì sao quý tộc được gọi là cao quý, và vì sao giữa dòng dõi chính thống và các nhánh phụ luôn tồn tại ranh giới không thể vượt qua.

Ruel giơ cánh tay đang run của mình ra.

Khi hắn giải phóng mana của mình, hình tượng những chiếc khiên tỏa ra từ phía sau bàn tay hắn.

“... Cái—!?”

Không một ai sinh ra và lớn lên ở Setiria lại không nhận ra biểu tượng ở trước mắt.

Hoa văn chiếc khiên phát ra ánh xanh nhạt, đơn giản đến mức không thể nhầm lẫn vào đâu. Đó là dấu hiệu của dòng dõi chính thống.

Màu xanh của chiếc khiên chói lọi như sắc trời ban mai

Màu sắc biểu trưng cho Setiria.

Tiếng kim loại rơi xuống đất vang lên liên tiếp.

“Bây giờ thì ổn rồi", Ruel lặp lại câu nói khi nãy.

Thậm chí cả Cheynol cũng làm rơi kiếm của mình.

Như thể đang đứng trước thần linh, ông quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ hoe.

Sao ông lại không nhận ra sớm hơn chứ?

Đứa trẻ ấy… đã quay trở lại.

Màu xanh da trời, màu sắc chỉ thuộc về Lãnh chúa.

“Lãnh chúa đã trở về,” Cheynol run giọng, “Chúng ta không cần phải tiếp tục chịu đựng nữa.”

“... Cậu chủ.”

Mọi người quỳ xuống theo Cheynol.

“Hỡi các hiệp sĩ, hãy quay về với ta. Đây là mệnh lệnh mà ta, Lãnh chúa của Setiria, ban xuống.”

Ruel đưa tay che miệng.

Máu đen rỉ ra giữa những kẽ ngón tay của hắn.

“Đây là một mệnh lệnh.”

Cassion đỡ lấy Ruel đang ngã.

Cassion lập tức đỡ lấy Ruel khi thân thể hắn khuỵu xuống.

Sự tĩnh lặng nặng nề quét qua khu rừng.

“Hôm nay Lãnh chúa không được khỏe, nên chúng tôi xin cáo lui trước.”

“Xin ngài bảo trọng, lãnh chúa của tôi.”

Cheynol nhìn theo bóng Ruel, choáng váng và bối rối hiện rõ trên gương mặt ông.

“Lãnh chúa đã ra lệnh”, ông quay sang những người còn lại, “Hãy chuẩn bị để gặp lại ngài với tư cách hiệp sĩ của Setiria. Và hãy vứt bỏ những ý nghĩ trộm cắp hèn mọn đó đi.”

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Cassion đã biến mất với Ruel rồi.

Cheynol đứng lặng người, nước mắt rơi xuống.

Cuối cùng cái cơ thể già cõi này của ông đã chứng kiến được ngày này.

“Ruel… Setiria.”

Cái tên mà ông từng gọi trong nước mắt, không biết bao nhiêu lần.

Ngài đã trở lại.

Ngài trở về để tìm những kẻ đã bị lãng quên.

Ngài nói rằng dù họ đã từ bỏ danh nghĩa hiệp sĩ, dù từng phải trộm cắp để sống sót… tất cả vẫn không sao cả.

Ngài nôn ra máu, nhưng vẫn gọi họ là hiệp sĩ.

Còn vinh quang nào lớn hơn việc này đây?

Cheynol siết chặt tay.

“Tôi sẽ trở lại.”

Những giọng nói khác nối theo.

“Chúng tôi sẽ trở lại!”

“Chúng tôi nhất định sẽ trở lại!”

Vào ngày hôm đó, thanh kiếm gỉ sét đã được rèn lại. Không còn để sinh tồn,mà để hướng về kẻ thù của chủ nhân mình.

***

“Xin giới thiệu một lần nữa, ta là Bích hiệp sĩ của vương quốc Cyronian.”

Ganien gác chân lên bàn, mặt đối mặt với kẻ nhận ủy thác.

“Ôi chao, điều đó là không thể! Một hiệp sĩ như ngài mà lại đi hỏi về cách thành phố đang hoạt động sao…”

Bùm!

Cái bàn nát ra trong tíc tắc.

Kẻ được ủy thác run rẩy và hướng mắt nhìn về phía sau Ganien.

Cửa hàng của hắn đã bị cắt thành một nửa theo đúng nghĩa đen, phơi bày ra hết thảy bên trong của nó, nhiều mạo hiểm giả cũng đang nằm trên sàn.

Trong một tình huống ngớ ngẩn như vậy, người nhận ủy thác có vẻ tức điên lên khi gặp phải một người tự xưng mình là một hiệp sĩ.

“Bây giờ, ngươi đã sẵn sàng nói chuyện rồi chưa?”

Ganien bước một bước tới gần kẻ nhận ủy thác.

Hắn ta không còn đường nào để chạy cả.

“Cái… những người khác sẽ đến đây sớm thôi.”

“Vô ích. Ngươi có nhớ ta đã lặp lại với ngươi bao nhiêu lần rồi không?”

Ganien vỗ nhẹ vào vai hắn ta bằng thanh kiếm của mình.

Giờ anh để tên này bỏ chạy cũng được

Anh đã đánh nhau với các mạo hiểm giả và phá cửa hàng, thứ mà anh luôn muốn thử một lần cho ngầu.

Tuy nhiên, miệng của kẻ nhận ủy thác lại chặt hơn tưởng tượng.

Hắn sợ, nhưng chưa đến mức hoảng loạn. Gặp quá nhiều mạo hiểm giả khiến hắn vẫn giữ được sự lì lợm của mình.

Vào lúc này, Ganien dừng lại khi một bàn tay vỗ vào vai mình và nhìn ra đằng sau.

“Tôi đây? Ruel… ủa, Ngài ấy lại ngất nữa à?”

“Đúng thế.”

Cassion khoe Ruel trong tay cho Ganien thấy.

Cũng vào lúc này, Ruel mở mắt ra và nói, “Cassion, đặt ta xuống ngay.”

“Ngài không ngất à?”

“Ta cảm thấy xấu hổ nên giả bộ ngất đi. Ngươi còn tệ hơn, biết mọi thứ và lại giả bộ rằng mình không biết.”

Đúng là Ruel cảm thấy chóng mặt nhưng hắn chưa mệt đến mức ngất.

Cơ mà hắn đã ho ra máu.

Dựa vào tình huống lúc đó, hắn đã phán đoán nước đi ổn áp nhất và chọn giả vờ ngất đi.

“Chuyện là vậy luôn? Ngài vừa dọa tôi một phen đấy.”

Ganien nhìn lại kẻ nhận ủy thác một lần nữa.

Ruel đặt cây gậy của mình và nhìn xung quanh.

Có rất nhiều người qua đường đang chỉ trỏ vô họ, có lẽ bởi vì tòa nhà đã bị cắt đi 1 nửa.

“Chúng mày, bọn kh*n nạn!”

Kẻ nhận ủy thác thét trong sự ghê tởm.

Trong khi kẻ nhận ủy thác còn đang kiếp sợ, Ruel thì lại bị hoang mang bởi ngoại hình mập như quả bóng của hắn, “Vẫn chưa kết thúc à?”

Thật ra thì, việc lừa mạo hiểm giả không phải thứ mà ai cũng có thể làm được.

Ganien khẽ lắc đầu.

“Hắn ta khá cứng miệng đấy. Ngài không nói rằng tôi có thể chém hắn ta ở chỗ nào, nên tôi cũng không động đến hắn ta.”

“Một cánh tay là được rồi. Nhân tiện thì binh lính đã đến chưa?”

Khi nhìn thấy hai người thản nhiên thốt ra những lời lẽ đáng sợ, kẻ nhận ủy thác bị dọa chết khiếp.

Không phải là hắn không làm điều ác, mà là hắn biết rất rõ mình đã làm gì.

“Họ vẫn chưa xuất hiện.”

“…Ha, ta còn tưởng sắp giải quyết xong một rắc rối, ai ngờ lại phát hiện thêm một vấn đề khác.”

Ruel thở dài thật sâu rồi bước về phía hắn.

“Cassion, che lại một chút.”

“Được thôi.”

Anh ta cởi áo choàng của mình và quấn nó xung quanh kẻ cầm đầu và Ruel.

“Nào, nhìn đây. Nhưng nhớ kỹ, nếu ngươi dám hét lên khi thấy thứ này, cái cổ của ngươi sẽ không được gọn trong một nhát đâu.”

Ruel đưa mu bàn tay ra, để lộ hoa văn của chiếc khiên.

Tên nhận ủy thác hoảng hốt, che miệng mình lại.

Dù vậy, hắn không thể giấu nổi đôi mắt mở to và cơ thể đang run lẩy bẩy, trông như sắp ngất đến nơi.

“Ngươi hẳn đã biết hết những chuyện mình đã làm rồi nhỉ? Vậy thì cứ ở đây mà gào khóc về tội lỗi của mình cho đến khi binh lính tới. Được không?”

“…Ư…”

“Trả lời.”

“Vâng, tôi biết rồi ạ! Tôi sẽ ghi nhớ điều đó! Chắc chắn, chắc chắn rồi…”

“Đây. Bây giờ hét to trước đám đông. To lên.”

Khi Ruel quay lại, Cassion đã lấy lại chiếc áo choàng.

Kẻ nhận ủy thác hét lên khi nghe thấy tiếng cây gậy gỗ của Ruel gõ xuống đất.

“Tôi, tôi đã lừa gạt mạo hiểm giả, cấu kết với bọn thổ phỉ cướp kho hàng lớn để biển thủ tiền hoa hồng! Tôi là kẻ giết người!”

‘Aha, hóa ra là vậy.’

Thấy mọi chuyện sắp xong suôi, Cassion hỏi Ruel, “Giờ ngài định quay về dinh thự sao?”

“Không. Chúng ta cần biết vì sao binh lính của mình vẫn chưa tới, đúng không?”

Ruel cười khúc khích.

“Ganien, ngươi có muốn làm loạn tiếp không?”

“Chà, ý định của tôi giống những gì Ngài nghĩ đấy.”

Xem ra Ganien bắt đầu quen với 'công việc' này rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!