• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 03

Chương 63.2: Thanh Lọc (4/5)

0 Bình luận - Độ dài: 1,459 từ - Cập nhật:

Tap. Tap.

Ruel gõ đầu gối mình.

Hắn đã chuẩn bị nhưng kẻ thù lại không hề ra tay.

Đây không phải là do đối thủ yếu mà là Cassion quá mạnh.

Thành thật mà nói, thậm chí Ruel cũng không ngờ Nintra sẽ bị bắt nhanh đến thế.

Nhìn thấy người đàn ông phải quỳ khuỵu xuống, một nụ cười kêu xuất hiện trên trên mặt Ruel.

“Ngươi là Nintra à?”

Nintra bối rối nhìn Ruel. Đây là lần đầu tiên gã tận mắt nhìn thấy hắn. Người này sao có thể yếu đến thế? Cứ như thể nếu gã đụng vào Ruel thì hắn sẽ vỡ toan vậy.

Nghĩ vậy, tay Nintra trở nên ngứa ngấy.

“Trả lời mau”, giọng nói sắt bén của Cassion đưa Nintra quay về thực tại.

“... Ờ.”

“Người vẫn không biết phép tắc kể cả khi đứng trước Ruel - nim. Vậy chúng ta cần một cuộc trò chuyện thân mật rồi”, vừa nói, Aris nhìn Nintra với khuôn mặt tức giận.

“Vậy là đủ rồi.”

Vấn đề không nằm ở chỗ gã ta có thể ăn nói lịch sự hay không.

“Ta tự hỏi, liệu hợp đồng Mana của ngươi với hắn có thể giúp ngươi giữ miệng hay không đây?”

“Ta thà chết còn hơn”, tuy gã đã bị đánh ngất và mang đến đây, Nintra vẫn không hề có ý định cầu xin được sống.

“Đừng lo, ta sẽ không giết ngươi đâu. Ta chỉ muốn hỏi ngươi vài câu hỏi thôi.”

Nói xong, Ruel sử dụng Hoheub.

“Tao sẽ không trả lời câu hỏi nào hết.”

“Thật ra, ta đang dần cảm thấy phiền bị các ngươi liên tục ám sát mà còn chẳng biết lí do tại sao. Không ai chịu nói cả. Thế hãy cho ta biết vì sao các ngươi lại muốn giết ta đi.”

“Ta đã nói rồi, ta không trả lời câu hòi nào hết.”

Nghe vậy, Ruel cười vào sự cứng đầu của tên tù nhân.

“Ngươi gọi thủ lĩnh của mình là Đức Ngài còn sự hiện diện của ta là thứ ngáng chân Bước Vĩ Đại Đầu Tiên, đúng không?”, nói rồi, Ruel đi tới và vỗ nhẹ vào má Nintra.

“Các ngươi có khiếu hài hước đấy, kể cả ta cũng không nghĩ đến cách mỉm mai Đức Ngài cao quý kia khi hắn ta chẳng thể loại bỏ một lãnh chúa đấy.”

“Ta cấm ngươi sỉ nhục ngài ấy”, nghê vậy, ánh mắt Nintra trở nên sắt nhọn.

Mặc kệ gã, Ruel vẫn vô tư túm má của gã một cách không hề nao núng.

“Sỉ nhục? Ta chỉ nói ‘chó sủa chỉ chó hiểu’ thôi mà. Đức Ngài? Hắn ta à? Hắn chỉ là một gã hèn không dám đối mặt ta thôi. Ngưỡi nghĩ sao chứ? Chứ ta không hiểu hắn có cái gì đề ngươi sợ hãi đến thế đó.”

“Câm mòm. Ngài ấy không thể đến đây được.”

“Vậy là chân hắn bị yếu hay hắn ta bị bệnh như ta à?”

Nghe vậy, Nintra khịt mũi, “Bệnh ư? Thứ ở trong cơ thể mày là dấu ấn của Đức Ngài.”

Chẳng phải các người bảo đây là sự trừng phạt sao? Tại sao giờ nó lại thành ấn ký rồi? Vừa nghĩ, Ruel vừa chỉnh lại tông giọng của mình.

Hắn khẽ nhếch miệng mình vì bất ngờ, “Vậy đây là dấu ấn hay vì lời nguyền à? Vậy dù ta là ở đây thì hắn cũng tìm ra ta à?”

“Đúng vậy, và ngươi phải biến mất. Ngươi có trốn đằng trời cũng không thoái khỏi ngài ấy đâu.”

“Thế thì lạ thật đấy. Nếu đây chỉ là một dấu ấn thì ta đã không phải chịu đựng đến thế rồi.”

Nintra cười khi nghe hắn nói. 

Vậy là Nintra cũng không biết thứ được gieo trong cơ thể hắn và gã ta đang sủa bậy.

“Mày nên chết dưới sự trừng phạt của Đức Ngài. Và mày sẽ chết vì òng máu dơ bẩn đang ngán chân ngài ấy của mình. 

Cái từ ‘trừng phạt’ lại một lần nữa được nhắc lại.”

Ruel nhanh chóng nắm bắt từ khóa và bắt đầu nói chuyện, “Trừng phạt là một loại lời nguyền à? Kiểu lời nguyền không thể bị hóa giải bởi bất cứ hai trừ người yếm nó? Một lời nguyền khiến người chết trong đau khổ à?”

Nghe vậy, Nintra cười khúc cười và thậm chí còn lộ cả răng.

Vì sao ư? Vì gã nhận ra Ruel sợ hãi cái chết.

Nhưng ai mà chẳng sợ hãi cái chết?

Dẫu vậy, Nintra vẫn cảm thấy phấn kích trước sự hoảng hốt của Ruel.

Hắn thậm chí còn cười to hơn và hét lên rằng, “Đúng vậy! Mày sẽ chết! Mày sẽ nôn máu dươi cảm giác vạn mũi kim đâm vào cơ thể và chịu đựng cả vạn cơn bệnh một ngày, rồi chết trong khốn khổ.”

‘À.’

Giờ thì Ruel thấy nhẹ nhõm rồi. Thứ này không phải là một căn bệnh mà là một lời nguyền. Từ kết quả kiểm tra của Fran thì cái triệu chứng ‘hàng trăm cơn bệnh kết hợp’ là miêu tả chính xác. 

“Ai–”, khi nói, môi Ruel vẽ một đường thẳng, đột nhiên, sự sợ hãi trên mặt hắn biến mất và thay thế bằng sự kiêu ngạo, “-- đã đặt dấu hiệu nguyền rủa lên người ta?”

Tap. Tap.

Ruel lại chạm vào má Nintra.

“...?”

Nintra không nhìn được bất ngờ khi gã thấy thay đổi đột ngột trên khuôn mặt của Ruel.

“Ngươi bảo hắn không thể tới thì hẳn là hắn ta bị trói buộc với dấu ấn này, nói mau, ai đã làm hả?”

Sau câu nói đó là vô số sát khí đến từ khắp mọi nơi.

Dưới áp lực của khi năng, gã ta không thể nhịn được nữa mà run rẩy.

“Khai mau.”

Dưới đôi mắt mang màu xanh hùng vĩ, môi Nintra tự động duy chuyển, “Thủ lĩnh của Leponia… AAAA!” 

Nintra đột nhiên ôm đầu gã rồi quần quại sau khi trả lời.

“...?”

Cái này khác với kết cục khi vi phạm hợp đồng Mana. Máu tràn ra từ hốc mắt Nintra.

“Ugh!”

Ganien lập tức kéo Ruel lùi lại. Đến giờ, anh vẫn không biết nguồn gốc của chỗ máu đen, nó vẫn là bí ẩn chưa có lời giải.

“Lùi lại đi Ruel-nim.”

Nintra thì đang điên cuồng cào cổ và gào thét.

Kuhuaanggg!!!

Cuối cùng thì nguồn năng lượng đen bùn nổ khỏi cơ thể gã và phá hủy mọi thứ.

“Mọi người mau giữ hơi thở.”

Shhh!

Lúc này, Ganien vung kiếm lên và càng quét mọi năng lượng đèn tràn ngập trong phòng chỉ qua một đòn.

Wheww.

Gió lạnh lùa vào phòng qua khe nứt trên tường mà Nintra dùng để đào tẩu, gã ta đã biến mất.

“Tôi sẽ đuổi theo hắn. Aris, nhóc hãy ở lại đây và chăm sóc Ruel”, nói rồi, Cassion nhảy qua khe tường nứt.

“Hãy chăm sóc giùm anh mày nhé”, nói xong, Ganien cũng theo Cassion.

Aris thì lấy lại nhận thức ngay sau khi nhìn thấy bóng lưng họ.

“Ngài có sao không… Ruel - nim?”

Ruel không nói gì mà nhìn vào vách tường nứt.

Thình thịch. Thình thịch.

Nhịp tim của hắn đập nhanh hơn khi hắn thấy Nintra người phủ đầy máu đen.

Cảm xúc này khác với nỗi sợ.

Hắn cảm giác như máu trong cơ thể mình đang sục sôi vậy. Và bản năng của hắn đang đang bảo hắn phải loại bỏ nó càng nhanh càng tốt.

Lúc này, Ruel cảm thấy chiếc bóng dưới chân mình nhúc nhích.

“Aris.”

“Dạ?”

“Con hãy đuổi theo hai người kia đi.”

“Nhưng vậy thì nguy hiểm lắm.”

“Nghe nè, Aris –”

Khi tầm mắt Ruel và Aris giao nhau, cậu cảm thấy cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể mình.

Bầu không khí của Ruel rất khác với bình thường, nó giống như lần đầu tiên hắn kiểm soát quái vật vậy.

Khi này, Ruel đứng dậy khỏi ghế.

Trong mắt hắn có một tia sáng.

Còn tất cả chiếc bóng dưới chân hắn thì đang lay động thành sóng.

“-- đây là lệnh.”

Sẽ rất nguy hiểm nếu cậu bỏ Ruel một mình, thế nhưng, Aris cũng phải cúi đầu. Vì cậu, hộ vệ của Ruel, sẽ không thể từ chối mệnh lệnh của chủ nhân mình.

“... con hiểu rồi ạ.”

Giờ đến lượt chiếc bóng trong góc tối biến hình.

Ruel chỉ sử dụng chiếc vòng và bảo, “Hina, cô đừng cố gắng ngăn cản ta.”

Thế rồi cử động của chiếc bóng lập tức lắng đi.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận