Tản mạn chút về Người giấy, truyện của người thời 9X-2K.
Members

Không biết có nên nói thế này không, nhưng trong thời gian giải Banner tôi không hoạt động, tôi đã trải nghiệm qua hết tất cả những truyện có mặt trong vòng Chung kết lần này, chỉ trừ đúng truyện Người Giấy của Xám là bộ duy nhất mà trước đó tôi không đọc. Thế mà, có lẽ đây là truyện để lại cho tôi ấn tượng nào đó nhất, dẫn đến việc tôi muốn viết một bài review để nói lên những quan điểm của mình khi đọc hết chương mới nhất trong tập 1 của truyện. Nhân dịp kì banner sắp kết thúc, tôi muốn để lại bài viết này để, chủ yếu, mong muốn được giải đáp những khúc mắc mà tôi cho là vấn đề, và cũng như dựa vào bài này để khuyến khích các tác giả khác học theo và viết truyện sao cho hạn chế bị gatekeep nhất có thể.

Thôi thì bây giờ bắt đầu.

I/ Điểm sáng của truyện.

Đầu tiên thì vẫn muốn nhắc đến những điểm tốt của truyện mà tôi đọc. Có một sự thật là, đây là truyện đầu tiên trong số những bộ tôi đọc có nhiều mặt tốt để kể đến và phân tích ra. Bởi thế cho nên phần điểm sáng có lẽ sẽ dài hơn so với những lần tôi chì chiết truyện khác.

 

Thứ nhất, tôi phải công nhận là Xám viết lời kể, thoại rất tự nhiên, một thứ mà hầu hết những truyện tôi đọc trên box OLN đều không làm được, hoặc giữa chừng: các nhân vật ở những “thế giới” khác đều ăn nói xà lơ, giọng điều thiếu tự nhiên hoặc một màu. Trong khi đó, ở thế giới "Paperman", Saito Ken, Hạ Anh, hay thậm chí là các nhân vật vệ tinh xung quanh Hạ Anh đều có cho mình một cái tính cách riêng, được thể hiện qua giọng điệu trau chuốt. Để khi chỉ cần đọc là biết được con người này có tính cách như thế nọ, thái độ được thay đổi qua được câu từ ra làm sao. Điều này tạo nên nét tự nhiên khi một tác giả thành công trong việc “thổi hồn” vào chính nhân vật được xem là “tâm huyết” của chính mình.

Ngoài ra thì, có một thứ làm tôi tâm đắc nhất là tác giả thừa hiểu độc giả muốn và có thể theo dõi những gì, nhất là việc ghi nhớ nhân vật. Xám không chỉ gọi tên một người nào đó, mà thậm chí còn gán cho các nhân vật đó những biệt danh. Bởi vì tác giả biết rằng: Bình thường độc giả sẽ không nhớ hết tên trong lần đầu nghe đến, mà chỉ khi có nét đặc trưng hay biệt danh mới khiến các nhân vật để lại ấn tượng khó quên. Đơn giản vì, chỉ cần một biệt danh là đủ để nhấn mạnh cái nét của một nhân vật. Và ngoài lề chút, tôi thấy việc gói gọn thông tin lớn bằng lời thơ như "Khắc nhập - Khắp xuất" của Cà Lem Kem Que cũng làm một quyết định chính xác khi giúp độc giả hiểu được những thông tin mình kể không dông dài như những gì mình đọc, tức là chính tác giả, cả Xám nữa, đã mách cho độc giả biết cách nhận dạng một đối tượng, chỉ qua đúng một hai từ. Lướt qua khu vực review truyện, tôi thấy hầu hết ai cũng khen về phần xây dựng nhân vật này, và tôi nghĩ rằng các tác giả khác cũng nên phối hợp các yếu tố này vào trong truyện của mình.

 

Thứ hai, các câu từ của Xám được hình thành một cách đa dạng, do vốn từ dồi dào phong phú, không chỉ dễ tiếp cận mà còn xúc tích. Điều này giúp người đọc dễ theo dõi truyện hơn, họ không cần mất nhiều thời gian để phân tích lời thoại và ý nghĩa của những câu nói đó. Cá nhân tôi, tôi nhận ra kiểu viết sử dụng nhiều tiếng lóng này đến từ cuộc chuyện trò của sinh viên chục năm trước: mộc mạc, trần trụi, đùa bỡn ngây thơ và tạo ra cảm giác dễ gần. Bối cảnh trong câu chuyện của Người Giấy cũng đồng thời khiến tôi thấy nhớ về mái trường xưa, hay cho một bối cảnh và con người hiện tại, do văn phong của các tác giả khác thể hiện. Điều này với tôi là một điểm cộng, và cũng là một ý kiến chủ quan của riêng người viết.

 

Thứ ba, mỗi câu từ khi viết ra đều phải có một dụng ý nào đó chứ không phải vô tri. Tác giả remake cũng nhiều lần duy chỉ với mục đích này, nên giọng văn thực tế không sượng ở bất kì chỗ nào, ít nhất là cho đến điểm tôi tạm dừng đọc, hoặc tôi không để ý. Cũng nên nói một chút rằng, tôi có thấy một chút vấn đề ở chương 2, trường đoạn Hạ Anh đến trường, và chương 3, một tràng dài những thông tin được kể ra từ hai nhân vật chính, nhưng chỉ xét đến các trình bày, văn phong, tôi không thấy điều gì khiến mình khó chịu khi theo dõi truyện đến cuối tập 1 (hiện tại).

 

Thứ tư, và tất nhiên không phải hết. Nói về văn phong đi, Xám sử dụng các biện pháp tu từ đủ tốt để câu chuyện tránh khỏi tình trạng tối nghĩa. Chẳng hạn như việc Saito Ken giải thích việc Hạ Anh là pháp sư đi, mọi thứ qua lời kể của Ken khi so sánh lại đều liên quan đến những đồ vật rất thường thấy trong nhà. Cách thể hiện thế này đã tận dụng được hết những biện pháp tu từ, chứ không hề vấp hay phản tác dụng ở bất kì đâu cả.

 

Thực ra tôi nên trình bày thêm, nhưng các vấn đề tiên quyết khi viết truyện: bối cảnh, nhân vật, cách viết lời thoại, khả năng dùng từ - dụng ý - biện pháp tu từ, đã cho tôi một quan điểm tích cực để có thể chấm truyện ở mức tốt. Mặc dù rằng, bởi vì bị gọi là gatekeeper, tôi vẫn nên làm đúng vai trò gatekeep của mình và kể ra những điều mà tôi cảm thấy chưa ổn lắm dưới góc nhìn xấu xa nhất có thể. Những điểm “hơi” trừ kia, tôi sẽ kể ở dưới, hoặc sẽ gửi cho tác giả cụ thể (kể tả chính tả, chém cả phông chữ nếu cần) bằng một file riêng.

 

Vậy tôi sẽ đến phần thứ hai, phần mà tôi cũng ngạc nhiên rằng, mình không phải vò đầu bứt tai mấy khi viết nên bài review này (bởi vì chỉ là thắc mắc).

 

II/ Điểm “hơi” trừ:

Trước tiên thì, những gì tôi chém chắc chắn phải được giải thích bằng một cách nào đó. Bởi vì cá nhân tôi có trải nghiệm nhìn chung “hơi khó hiểu”, chứ không hẳn đây là điểm tôi thấy khó chịu lắm. Thứ nhất nên là nội dung của các chương đi.

 

Với tôi thì, mặc dù tôi có nói là truyện viết tốt, bản thân tôi vẫn muốn “thắc mắc” về việc Xám cho nhân vật Hạ Anh đến trường ngay sau khi gặp gỡ nam chính là Saito Ken, đồng thời khiến nhịp truyện bị kéo dài một cách kì lạ. Tôi thấy rằng, dù mình có thể đồng ý rằng việc gặp gỡ này là cần thiết, nhưng khi vừa giới thiệu nhân vật nam chính này xong, Xám bắt đầu kể rất nhiều thứ khác không nằm trong quỹ đạo của chính nhân vật nam chính này. Mục đích cuối cùng của một arc trường học hẳn là giới thiệu về Hạ Anh và “năng lực” của Saito Ken, tuy nhiên không hiểu lắm khi tôi nhận ra background của Hạ Anh được viết kha khá theo kiểu vón cục, ngay ở cảnh nói chuyện giữa "Sâu" với “Rùa” trên xe, thứ mà tôi nghĩ là nên dàn trải ra, bởi quãng thời gian ở trường cũng nhiều mà. Thông tin nên trải thêm để "vấn đề trên trường" không phải chỉ đi theo một đường thẳng.

Nửa phần đi học của Hạ Anh ở chương 2 là kể rất nhiều thứ về gia đình của Nữ chính, trong khi phần lớn thời lượng là giới thiệu bạn bè, nửa sau là về một cuộc ẩu đả với việc Saito Ken bộc lộ “khả năng” của mình. Bởi tại nam chính được giới thiệu quá sớm và bị tạm ngưng khá lâu (hầu như là không được nhắc gì đến nữa suốt lúc đi học), nhiều khi tôi thấy anh này thành “người thừa” trong chính truyện mình dù cuộc gặp gỡ bất ngờ ắt phải có ảnh hưởng rất lớn, đáng ra nam chính nên là nhân vật được kể đến trong hầu hết chương 2. Tôi thấy không hiểu lắm, nếu có thể, tôi mong được giải đáp về cách sắp xếp phân cảnh và góc nhìn của tác giả.

 

Phần Ken nói về 100 ngày tuổi thọ của mình cũng hơi hướm giống thế. Ken giải thích rất nhiều thứ, như thể anh đang thuật lại “tip & trick” cho một trò chơi nào đó mà Hạ Anh là newbie, nhưng bị buộc phải vào bí cảnh đánh trùm cuối ấy. Suy cho cùng, tôi nghĩ phần giải thích hay giới thiệu cũng nên giới hạn lại chút, để độc giả tự đoán, hay thậm chí dùng chính cơ chế “sống còn” của Ken làm tiền đề cho plot và phát triển nhân vật cũng được.

 

III/ Tổng kết.

 

Dù đúng là tôi hơi có chút khó hiểu ở những điểm trong phần “điểm ‘hơi’ trừ” (thực ra là vẫn còn, để tôi trích file của mình ra sau), nhưng tổng quan tôi thấy đây là tác phẩm viết tốt. Các kĩ thuật viết hoàn toàn ổn, nội dung đơn giản nhưng thu hút độc giả, thêm vào đó là một mới ảnh minh họa khiến một người hơi a đuồi như tôi cũng phải tò mò ngó vào.

 

Với bài review này, tôi muốn đóng góp chút vote của mình vào truyện, cụ thể là all-in. Hi vọng tác sẽ tiếp tục giữ phong độ và làm gương cho cộng đồng OLN của mình nhé.

P/S: File để chỉnh lại cho dễ đọc rồi gửi nhé tác.

Truyện sáng tác

0 Bình luận