Orihime Resonance! - Khúc ca đồng điệu không hoàn hảo

Chào mừng các bạn trở lại với chuyện mục “Tôi đấm các thí sinh tham gia banner, thế rồi ai đấm tôi?”. Nhân vật chính của chúng ta hôm nay sẽ nói về là Orihime Resonance - tác phẩm đã tham gia vào kỳ thi banner được Hako tổ chức hiện nay và được phân vào bảng cuối cùng.

“Orihime” và “Resonance”. Một cái tên vừa nhật vừa anh, thứ ấn tượng đầu tạo cho ta cảm giác về một thứ gì đó “ngoại quốc”, xa xăm và lạ lẫm. Và nếu có ai ở đây cũng có lấy suy nghĩ như tôi thì xin chúc mừng… nó chẳng phải vậy đâu. Đây đơn thuần là câu chuyện có thể thấy ở bất kỳ hiệu sách nào, với cái vibe cũng chẳng hề đặc biệt, cùng dàn nhân vật mà bạn sẽ cảm thấy như đã từng gặp ở đâu trong hàng hà câu chuyện sâu lắng khác về chủ đề tình cảm âm nhạc. Nhưng để có thể hiểu được rằng liệu có có phải là một đầu truyện tốt hay không thì hẳn là vẫn còn xa lắm cho tới đoạn chúng ta có thể thật sự biết được câu trả lời.

Một cốt truyện không hề “đặc biệt”

Như tôi đã nói ở trên, đó là cách mà tác giả thiết lập nên một câu chuyện “chàng trai gặp cô gái” điển hình và rất dễ đồng cảm. Nhân vật chính - Katsuragi Ren, người đang cố gắng vượt qua khỏi những quy chuẩn hoàn hảo bởi chính sự giáo dục từ nhỏ đến lớn của mình, gặp lấy một cô gái - Hoshino Miyabi, nhân vật có thể khiến anh cảm thấy nhẹ lòng khi cô cất lên những tiếng ca trật nhịp với bài hát nào đó. Chính cái sự “trật nhịp” hay không hoàn hảo này là chất xúc tác cần có để cả hai đến gần bên nhau, và câu chuyện đằng sau của họ hiện tại vẫn chưa được tiết lộ hết… bởi Orihime Resonance vẫn là một tác phẩm còn trong diện “đang tiến hành”.

Không hoàn hảo(Imperfect)
Sự không hoàn hảo, hay là khiếm khuyết, tác giả đã show don’t tell nên khía cạnh này một cách khá là có ý đồ. Vì nếu bạn không biết, nhân vật nữ chính của truyện bị khuyết tật (hay rõ hơn là bị liệt nửa thân dưới). Chính sự tồn tại của cô đã một khiếm khuyết, một thứ mãi chẳng thể nào hoàn hảo trên danh nghĩa, nhưng khi nghĩ về chuyện này, tôi lại băn khoăn một câu hỏi trong đầu rằng: “Con người chúng ta từ khi nào đã được định nghĩa là hoàn hảo vậy?”. Đó là một hệ giáo dục, tư tưởng của người Châu Á, những tiêu chuẩn con nhà người ta mà tôi dám chắc là không ít người đang đọc cũng đã từng bị “rao giảng” qua trong những giờ cơm, phần lớn thì đã quen hẳn, phần còn lại thì chắc là thấy rau thịt hôm đó đủ ngon để ta tạm quên đi những điều đã nghe đến mòn tai kia. Dù gì đi chăng nữa thì ý tôi muốn nói là tác giả để cho nhân vật chính, người cũng bị ảnh hưởng bởi lối giáo dục tôi nói trên rung động bởi một cô gái như vậy là một gì đó khiến tôi phải vỗ đùi thốt lên rằng “thì ra la như vậy” sau khi hiểu được nó.

Thông điệp tự cứu:
Trong xuyên suốt các chương đầu truyện, nhân vật chính Ren đã được tác giả thể hiện là một cá nhân bị khủng hoảng danh tính, bị mắc kẹt mãi trong vòng lặp “hoàn hảo” của chính anh mà không thể tự thoát. Vậy nên việc yếu tố “chàng trai gặp cô gái” ở đây lại càng có ý đồ hơn khi Ren có thể thấy được điều gì đó khiếm khuyết của Miyabi - thiếu nữ có thể cười, có thể khóc, có thể làm nên đủ chuyện “sai lầm” bởi chính những hạn chế trong đời sống của cô. Miyabi hiện lên trong nhận thức của nhân vật chính là một điều gì đó rất “con người”, là minh chứng rõ ràng nhất để Ren có thể vịn vào và tự phán bản thân mình là một thứ không “hoàn hảo”, rằng anh hoàn toàn có thể phạm sai lầm, thậm chí là phạm đủ loại sai lầm để từ đó có thể tìm lại cái tôi của bản thân. Những điều tôi nói trên trông thì có vẻ drama và hơi làm quá lên một chút, bởi câu chuyện của tác vẫn thuận theo một cái vibe gì đó rất nhẹ nhàng, như một bản nhạc được cất lên sai lấy vài chỗ một cách rất kỳ quặc. Và chính sự “kỳ quặc” ấy lại phần nào tạo nên được cảm xúc cho chính tôi khi đọc lấy.

Âm nhạc được thể hiện thông qua câu chữ.

Âm nhạc trong đời sống vốn luôn giữ lấy một vị trí đặc biệt trong ngành giải trí nói riêng và nghệ thuật nói chung. Những bản nhạc được các nghệ sĩ tạo ra vốn đã là một thứ gì đó ta phải “ồ” và “à” lên trong lòng mỗi khi cảm nhận được nét hay của nó… Vậy trong một đầu tiểu thuyết, nơi tác giả chỉ có thể thể hiện nó ra bằng các con chữ khô khan sẽ được hiện hữu như nào? Tôi sẽ nói là tác giả đã thể hiện ra ở ngưỡng “chấp nhận được”. Vì dù sao việc một ai đó đọc vào có thể hiểu được tác giả đang làm gì không phải là một điều dễ dàng , nhất là khi các đối tượng đó không biết tí gì về nhạc lý và đôi tay có khi còn chưa từng đặt lên một loại nhạc cụ nào để mà mường tượng chúng thông qua câu văn của tác. Nhưng cũng như Ren và Miyabi, hai con người có thể hạnh phúc tạo nên những giai điệu cùng nhau không vì những triết lý âm nhạc sâu xa mà bởi chính khung cảnh xung quanh, bởi chính những xúc cảm mà họ dành cho nhau thì tôi tin rằng, thế giới của Orihime Resonance được tác giả khắc họa đủ tốt để người đọc có thể hòa cùng vào những giai điệu của cặp đôi chính như thế.

Những điều chưa được làm tốt:
Thú thật thì những điểm làm chưa tốt của tác giả cũng dễ nhận ra. Nổi bật trong số đó là thoại. Tác vẫn chưa thống nhất tốt cái vibe thoại mà đầu truyện mình nên theo đuổi là gì. Lúc thì tác thể hiện chúng có cái gì đó rất “Nhật”, lúc thì lại quay xe sang những câu khá là trẻ con như đám học sinh cấp 3 ở Việt Nam. Và kha khá chỗ trong truyện thoại vẫn chưa đủ tốt để sánh vai với các khung cảnh mà chính tác đã xây dựng từ mức khá trở lên. Tâm lý các nhận vật cũng phần nào còn chưa làm tới để tạo nên sự đồng cảm cho đọc giả ở những phân cảnh nhỏ, thứ này là đáng kể ra bởi lẽ thì dù sao, tôi tin rằng định hướng của Orihime Resonance vẫn là sự đồng cảm, như chính một phần cái tên của nó đã nói lên điều này, Resonance(tính từ đồng điệu trong âm nhạc).

Giờ thi tôi muốn thay lấy câu hỏi ban đầu rằng đây có phải là câu chuyện tốt hay không bằng câu hỏi khác là liệu nó có đáng để theo dõi hay không. Với những gì tôi đã viết ra ở trên thì tôi sẽ trả lời ngay luôn là có, nó rất đáng theo dõi, nhất là với những đọc giả đã từng thấy rung động bởi các bộ anime có cùng vibe như tháng tư là lời nói dối của em hay là Josee - hổ và cừu. Và cá nhân tôi cũng ủng hộ tác giả hãy hoàn thiện nó để tôi có thể thấy được một cái kết có hậu dành cho nhân vật Miyabi (em nó mà có bị gì thì tôi sẽ đốt nhà tác).

Hẹn gặp các bạn vào chuyên mục tiếp theo.

 

Truyện sáng tác

6 Bình luận

AUTHOR
TRANS
Tui đã xem... Và không cảm giác có gì gọi là hứng thú lắm...
Xem thêm
AUTHOR
Thế chắc có khi do bộ truyện không phải gu bác đấy.
Xem thêm
AUTHOR
Cảm ơn vì đã lên bài review cho truyện mình. Tham gia cuộc thi banner lần này mình mong có các bài review nói về ý nghĩa truyền tải, cái theme của câu chuyện như thế này lắm.

Nhưng mà có một thứ nên chỉnh lại. Josee - Hổ và Cá, chứ không phải Hổ và Cừu nhé.
Xem thêm
to6 quá
Xem thêm
Vẫn là tinh thần nổ review phút thứ 90
Lên!
absolute-cinema-meme.jpg
Xem thêm