Tuổi trẻ thật đẹp biết bao
Members

Trong vài giây ngắn ngủi khi pháo hoa nở rộ, cả bầu trời đêm có thể được thắp sáng.

 

Cũng giống như vậy, giữa những thiếu niên thiếu nữ tuổi trẻ, dù chỉ là tình cảm ngắn ngủi, thuần khiết, bồng bột, cũng đủ để thắp sáng cả quãng thanh xuân.

 

Thanh xuân vốn dĩ thường rực rỡ theo cách như thế, không cần kéo dài quá lâu, cũng không cần quá nhiều lời hứa lớn lao. Chỉ cần một khoảnh khắc đủ chân thành, nhiều năm sau khi nhớ lại, người ta vẫn cảm thấy tim mình mềm đi một chút.

 

Và câu chuyện này đã mang lại cho tôi đúng cảm giác ấy. Tôi rất vui vì không phải nhìn thấy những nhân vật bị rập khuôn. Mỗi người đều có những nỗi tủi thân, niềm vui và cả những rung động nhỏ bé của riêng mình.

 

Có người ngoài mặt lúc nào cũng tỏ ra bình thản, nhưng lại lặng lẽ buồn vì một câu nói vô tình.

 

Có người nhìn qua tưởng rất mạnh mẽ, nhưng thật ra cũng có lúc bối rối trước những cảm xúc đầu đời.

 

Chính những chi tiết nhỏ như vậy khiến câu chuyện trở nên rất “người”, giống như những bạn học mà chúng ta từng gặp đâu đó trong lớp học của mình.

 

Có một điều mà những câu chuyện về tuổi trẻ thường làm rất tốt: chúng nhắc ta nhớ rằng thanh xuân thực ra không phải chỉ là những sự kiện lớn lao. Không phải là kỳ thi quan trọng nào đó, cũng không phải là những lời thề non hẹn biển thật hoành tráng. Phần lớn thanh xuân được tạo nên từ những khoảnh khắc rất nhỏ.

 

Một buổi chiều nắng hơi gắt, cửa sổ lớp học mở hé, gió thổi làm tờ giấy kiểm tra khẽ rung lên.

 

Một ánh mắt vô tình chạm nhau rồi nhanh chóng quay đi. Một câu nói đùa hơi quá trớn khiến người kia giận dỗi cả buổi chiều. 

 

Những chuyện như thế, lúc xảy ra thì thấy rất bình thường, nhưng khi ngoảnh lại mới phát hiện chúng đã lặng lẽ chiếm một góc rất lớn trong ký ức của mình.

 

Cơn gió mùa hè thời thơ ấu mang theo sự non nớt của những thiếu niên và thiếu nữ. Lần này họ đã không bỏ lỡ nhau, vị ngọt chua của kẹo đường, cùng đóa hoa dành dành mang hương thơm dịu nhẹ.

 

Những chi tiết nhỏ bé như vậy lại khiến người ta nhớ rất lâu: một buổi chiều tan học, một hành lang dài đầy tiếng nói cười, hay một đoạn đường ngắn ngủi vô tình đi cùng nhau.

 

Nhìn cách các nhân vật xoay sở với tình cảm của mình, có lẽ điều khiến tôi thích những câu chuyện như thế là cảm giác "nếu như". 

 

Nếu như lúc ấy mình dũng cảm hơn một chút.

 

Nếu như lúc ấy mình nói thêm một câu nữa.

 

Nếu như lúc ấy mình không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.

 

Con người khi trưởng thành thường quen với việc nhìn về phía trước, nhưng đôi khi cũng sẽ quay đầu nhìn lại con đường mình đã đi qua. Những sai lầm nhỏ, những do dự vô nghĩa, những lần im lặng đáng lẽ không nên im lặng, tất cả đều trở thành những dấu chấm lặng trong ký ức.

 

Từ những nuối tiếc ấy, ta mới nhận ra rằng tình yêu nên khiến con người trở nên dịu dàng và dũng cảm hơn, chứ không phải khiến người ta luôn cảm thấy tủi thân hay phải thỏa hiệp.

 

Khi còn trẻ, chúng ta có thể chưa hiểu hết tình yêu là gì, nhưng lại hiểu rất rõ cảm giác muốn trở nên tốt hơn khi đứng trước một người nào đó. Muốn trưởng thành hơn một chút, muốn cố gắng hơn một chút, chỉ vì không muốn mình trở thành một người quá tầm thường trong mắt họ.

 

Nhưng thanh xuân cũng đáng yêu ở chỗ dù có vụng về đến đâu, nó vẫn rất chân thành.

 

Những cảm xúc của tuổi mười bảy luôn có một sức nặng kỳ lạ. Không phải vì chúng quá sâu sắc, mà bởi vì khi ấy chúng ta chưa học được cách giấu đi cảm xúc của mình. Thích thì thích, giận thì giận, vui thì cười đến không thở nổi, buồn thì chỉ muốn úp mặt xuống bàn học giả vờ ngủ.

 

Có lẽ vì vậy mà những rung động khi ấy mới trở nên trong trẻo đến vậy. Sự trong trẻo ấy không cần mượn đến những lời tỏ tình hoa mỹ, mà lặng lẽ ẩn mình trong những hành động ngốc nghếch, vụng về nhưng gom đủ chân tâm.

 

Có người vì bạn mà không bước ra khỏi lớp.

 

Có người vì muốn gặp bạn mà mỗi tiết ra chơi đều đi qua mấy tầng lầu chỉ để “tình cờ” gặp bạn.

 

Những “tình cờ” như vậy có lẽ ai từng trải qua tuổi học trò đều hiểu, chúng không hề ngẫu nhiên, mà là kết quả của rất nhiều lần do dự và lấy hết can đảm.

 

Có người luôn đứng ở phía sau bạn, lặng lẽ nhìn bạn đi xa hơn một chút.

 

Có người chỉ cần bạn quay đầu lại là đã ở đó.

 

Có người thích trêu chọc bạn, nhưng khi bạn thật sự gặp rắc rối lại là người đầu tiên đứng ra.

 

Những cảm xúc ấy rất nhỏ, nhưng cũng rất thật.

 

Và có lẽ, điều khiến người ta cảm động nhất, không phải là việc tuổi trẻ có bao nhiêu điều rực rỡ, mà là khi trưởng thành rồi mới nhận ra những khoảnh khắc tưởng chừng bình thường ấy, thực ra đã là những điều rực rỡ nhất.

 

Thanh xuân không phải lúc nào cũng hoàn hảo. Nó có thể đầy những hiểu lầm, những lần lỡ lời, những khoảng cách vô hình giữa người với người. Nhưng chính những điều chưa trọn vẹn ấy mới khiến ký ức trở nên sâu sắc. Bởi vì đôi khi, một chút tiếc nuối, lại khiến người ta nhớ lâu hơn cả hạnh phúc.

 

Hy vọng mọi người vẫn giữ được cảm giác của tuổi trẻ, đừng trở thành những con người bị cuộc sống công việc bào mòn. Vậy nên nếu có thể, hy vọng khi đọc những câu chuyện như thế này, chúng ta vẫn giữ được một chút cảm giác của tuổi mười bảy.

 

Giữ lại sự bồng bột một chút.

 

Giữ lại sự chân thành một chút.

 

Giữ lại cảm giác khi tim đập nhanh hơn chỉ vì một ánh mắt.

 

Đừng quá nhanh trở thành những người lớn chỉ biết bận rộn và mệt mỏi.

 

Bởi vì có những khoảnh khắc trong đời, khi trôi qua rồi thì sẽ không bao giờ quay lại nữa.

 

Cũng giống như pháo hoa vậy. 

 

Chỉ nở rộ trong vài giây, nhưng ánh sáng của nó lại có thể ở lại rất lâu trong ký ức của chúng ta.

1 Bình luận

TRANS
AI MASTER
Peak vocolo, cảm ơn đã nhắc một thằng sắp tốt nghiệp 12 như tôi để tôi biết trân quý hai tháng cuối cùng của đời học sinh😌
Xem thêm