[Đường Thì Cồng Kềnh Mà Tri Thức Lê Thê…]
Toi giật tít để clickbait các bạn.
Xin chào, Hako. Mị là Chi Ca, một người đọc lang thang yêu thích chủ đề goon siêu nhiên thần bí, hôm nay viết bài này để góp lửa cho cuộc thi Banner đang diễn ra.
Xin phép nhấn mạnh lại, mị thật sự chỉ là một độc giả từng đọc qua vài ba bộ siêu nhiên linh tinh thoi, không có chuyên môn nghệ thuật. Do đó, mọi lời bình sau đây chắc chắn sẽ có những ý kiến chủ quan mà mị không kiểm soát được. Tác giả đọc được nếu có dự định điều chỉnh truyện thì mình nhớ chọn lọc lại nhe. Nếu có sai sót, hy vọng mọi người nhẹ tay. Cheese~

Để bắt đầu, đây là bài viết trình bày cảm nhận của mị về tác phẩm Con Đường Tri Thức của tác giả Fallen Seraphim. Bao gồm hai phần chính: I. Tận hưởng đê và II. Cái Mõ và Bình Ô-xy, do cái đầu ham chơi của đứa trẻ lên ba và bản năng hắc ám của kẻ xấu tính soạn thảo.
Thú thật thì, mị đã tính vào liền phân đoạn máu me ngay sau khi đọc xong chương 2 cơ. Nhưng mà cậu Đại Huyệt Ẩn Sĩ đã hỏi mị thế này: “Review đâu phải chỉ có gatekeep đâu?”, rồi bé Trộm Nắng tưng tưng lại bảo: “Đọc thoải mái thôi, gatekeep thế mấy bộ vui vui bị chôn hết.” Hừm… nghe rất là có lý luôn, nhỉ? Vậy nên là, bài viết này sẽ bao gồm cảm nhận của mị cho đến khi đọc xong 07 chương đầu tiên (khoảng 25.000 từ, gần một phần năm của toàn bộ Tập Một - theo thông báo của tác giả tại cuối chương 34).
Dài dòng đủ rồi, ngay sau đây mị xin phép vào đề.
I. Tận hưởng đê.
Ờm, nói sao đây nhỉ? Khi bắt đầu câu chuyện này ở chương Mở đầu phải nói là mị đã cảm thấy nó rất… ngộ nghĩnh.
Đây không phải là mỉa mai, mị tốt nghiệp cấp 3 chắc cũng gần một thập kỷ rồi. Nên là khi đọc được tên của một quái xúc tu là Sinh học mị cảm thấy nó vãi l** lắm luôn =)) Rồi gì mà Thể chất thật ra là một con Zombie bự ơi là bự nữa, kiểu, ủa jztr??? Omegah. Lúc đó mị nghĩ là, tác đã vẽ mấy môn học từ năm thuở mười thì thành mấy thực thể dị dị thế này chắc là có cảm xúc dạt dào với chốn học đường lắm. Rồi ổng tính để mấy con này làm gì?
Tụi nó yap: “Ê mấy con giời thảo mai, thằng Sinh học tuổi trẻ tài cao ghê ha.” Xong. Flashback :). Ngộ nghĩnh ghê.
Ừ thì chắc là mị cũng nên đoán trước được kết quả này rồi, dù sao thì chương Mở đầu tác viết chưa tới 600 từ cơ mà? Nên thôi, mị ba chấm sang Chương 1. Chương này tác viết tầm 3500 từ, nên chắc có lẽ nó không tệ lắm đâu, nhỉ?
Uhuh. Đây là cảm giác đầu tiên ập vô mặt mị. Tác giả đã mở đầu Chương 1 như thế này:
[Ở một góc vũ trụ xa xôi, tồn tại hành tinh nơi bóng tối bao phủ quanh năm và không có lấy bất kì dạng sống nào. Nhưng tất cả đã thay đổi khi một thiên thạch mang theo ý chí chứa đựng vô vàn tri thức giáng xuống. Kể từ ngày hôm đó, ánh sáng soi rọi vạn vật, thổi bùng lên sự sống bất tận và quyền năng vô hạn.]
Ờm, nghe như Big Bang ha? Hình như Trái Đất cũng ra đời như vậy ấy. Mị tưởng tác đã chuẩn bị phổ cập một ít thiết lập siêu nhiên ngay phía sau đoạn này. Nhưng không, câu hỏi tiếp theo xuất hiện trong đầu mị là: Cờ-Lê-In, iz dat u?
Phòng ngủ, giường, bàn. Một chiếc đồng hồ kêu tik tok.

Một anh chàng tên F bị khuấy não ngay trước gương cứ như là anh bạn K nào đó vừa dâng đồ cúng cho ngài Thiên Tôn ba xu vậy. Nội dung của chúng ta vừa đi đến đâu rồi? Queo, thật sự thì mị không nghĩ đây là một chuỗi mở đầu thành công cho lắm.
Bỏ qua vấn đề này, tác giả đã tiếp tục câu chuyện bằng các tình tiết đời thường của Fenix - nhân vật chính, một bác sĩ phẫu thuật. Chúng ta được giới thiệu Sekt, em trai của Fenix, cùng với đó là những tương tác rất “gia đình” giữa hai người. Chúng ta được giới thiệu cách Fenix đi làm, thông qua đó mường tượng bối cảnh xã hội mà anh đang sinh sống. Tuy vẫn còn một số lỗi lặt vặt, nhưng mà đây đúng là những thông tin thiết lập cần thiết để người đọc tiếp xúc với thế giới mà tác giả đang thể hiện. Trừ đoạn này:
[Fenix lắc đầu, cố rũ bỏ cảm giác ấy và vẫy tay bắt một chuyến xe ngựa đến bến xe điện, thứ vừa được phát minh gần đây. Theo những kí ức của cậu, Trái Đất cũng từng có một sáng tạo tương tự được phát minh bởi nhà bác học Thomas Edison.]

Nói thẳng ra là mị thích Nikola Tesla hơn. Nếu mị nhớ không lầm thì Thomas Edison chỉ “đầu tư phát triển” cho hệ thống điện một chiều thôi (trong đó bao gồm thử nghiệm ga xe điện đầu tiên), không phải “phát minh” đâu. Cái này chắc là mình nên nghiên cứu lại.
Bên cạnh đó, còn có một đoạn như thế này:
[Sau khi hướng dẫn người phụ nữ ngồi xuống, Fenix nhận lấy hồ sơ khám bệnh và bắt đầu đọc. Dần dần, nét mặt của cậu biến sắc. Đôi mắt ngày càng mở to đầy bất ngờ, cánh tay đang cầm hồ sơ cũng bắt đầu run lên. Những tiếng hét thất thanh liên tục vang lên trong đầu cậu.]
Ngay sau đó thì tác giả kể là: Fenix là bác sĩ nên biết giữ bình tĩnh giỏi lắm. Ờm… không biết nói sao nữa, kiểu như hai đoạn này nó không hợp nhau sao sao ấy? Cảm nhận cá nhân của mị thôi. Ngoài mấy chỗ này ra, theo mị thì có lẽ tác giả nên điều chỉnh một chút cho câu văn tự nhiên hơn là ổn rồi. Sương sương vậy đi.
Còn đối với các chương sau, mị sẽ không chỉ trỏ dài dòng bởi vì tác giả đã bắt đầu triển khai ý tưởng cốt truyện và bắt đầu vào thiết lập mâu thuẫn. Mị xin phép tóm gọn ý chính mà mị nhìn thấy ở các chương như thế này:
- Chương 1: Giới thiệu nhân vật chính
- Chương 2: Khoảnh khắc bình yên cuối cùng
- Chương 3: Mâu thuẫn bộc phát
- Chương 4: Ấn tượng đầu tiên về sức mạnh siêu nhiên
- Chương 5: Giới thiệu tổ chức quản lý sức mạnh siêu nhiên
- Chương 6: Làm quen với tổ chức
- Chương 7: Làm quen với một vài thành viên trong tổ chức
Phần lớn gần như giống hệt với tiêu đề chương do tác giả đặt. Như vậy thì, mị muốn nói gì ở đây? Mị cảm thấy gì ở đoạn đầu đường dài 25.000 từ chỉ xoay quanh “giới thiệu”, “lần đầu tiên”, “làm quen” như thế này?
Nghe cực kỳ cảm tính, song, như tiêu đề bài viết. Mị cảm thấy chúng… cồng kềnh. Chúng cồng kềnh so với một giai đoạn khởi đầu câu chuyện. Chúng cồng kềnh từ cách diễn đạt cho đến nội dung. Mị xin phép đặt ra một số câu hỏi cho tác giả, cho những bạn đã, đang và sẽ bắt đầu kể chuyện:
- Tại sao chúng ta không thể giới thiệu nhân vật chính trong khoảnh khắc bình yên cuối cùng?
- Tại sao ấn tượng đầu tiên về sức mạnh siêu nhiên không thể bắt đầu từ lúc mâu thuẫn bộc phát? Đúng. Mâu thuẫn bộc phát là lần đầu tiên Fenix tiếp xúc với hiện tượng siêu nhiên, và rồi anh ta cũng bị buộc phải bỏ chạy như mọi con người tầm thường bất lực. Nhưng mà thật sự không có cách nào khác sao?
- Rồi tại sao chúng ta không thể vừa làm quen vừa giới thiệu tổ chức, gặp gỡ các thành viên?
Xin đừng nghiêm trọng hoá chúng, xem như gợi ý ý tưởng là được. Nội dung câu chuyện vẫn luôn luôn thuộc về tác giả. Còn quyền bắt nạt- e hèm, góp ý thì cũng chả ai dám cấm người đọc. Vậy nên mị xin phép, ngay sau đây chúng ta sẽ bắt đầu phần II. Cái Mõ và Bình Ô-xy. Nhắc nhở thân thiện, mặc dù mị sẽ cố dùng từ nhẹ nhàng hết mức có thể, cậu tác giả vẫn nên hô hấp thật sâu thật kỹ trước khi kéo xuống đọc ạ. Cyuân~

Rồi, tụi mình bắt đầu ha. Đầu tiên thì cái tên mục này có ý nghĩa gì? Kể ra thì dài dòng, Tô6. Mị lười. Mị không kể. Mị cũng sẽ bỏ qua mấy vấn đề lặt vặt như chính tả, typo, hay lắt nhắt vài câu cho mị cảm giác như là được wbw ra từ tiếng Anh luôn. Mấy cái này nói thật thì viết nhiều nhiều với để ý sửa một chút là ổn thôi. Mị sẽ đi thẳng vào mấy vấn đề diễn đạt liên tục xuất hiện trong tầm nhìn như:
1. So sánh, miêu tả hay “canh tác hào quang”?
Trong xuyên suốt bảy chương truyện, đây là vấn đề xuất hiện nhiều nhất. Thật sự thì mị không hiểu luôn ý? Nói tác vụng, ừ thì mấy câu này đúng là sản phẩm của sự vụng về thật, nhưng mà nó bắn liên tục như thế này á?
a. Chúng ta có: [Ở khoảng không ngay dưới tầng ozone ấy là hai tồn tại trái ngược nhau. Bên phải có một dòng sông thủy ngân kéo dài tưởng chừng như vô tận với hàng triệu những nhánh rẽ. Trong khi đó ở hướng ngược lại là ti tỉ những chiếc xúc tu mọc ra từ khối hắc ín đen kịt.] ngay tại chương Mở Đầu. Chúng ta có: “trái ngược” sử dụng cho một phép so sánh.
Như vậy thì: ai đó làm ơn giải thích giúp mị, “dòng sông thuỷ ngân” và “ti tỉ những chiếc xu tu” trái ngược nhau ở chỗ nào ạ? Mị mạn phép nhét chữ, có lẽ ở đây ý tác giả là: Hai thứ quỷ quái này đang đứng đối diện với nhau? Omegah. Mị bị đần. Đọc vô nó cứ lú lú luôn ý ?
b. Xong rồi qua Chương 1, chúng ta có: [Chàng trai vẫn đang đứng yên như thể thời gian bị ngưng đọng ngay cạnh bàn làm việc bỗng run lên, hai mắt mở to, đôi đồng tử co rút lại. Tuy nhiên, trước khi bất cứ ai có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra với cậu ta thì người thanh niên đã đưa hai tay ôm lấy đầu, gào lên từng tiếng đinh tai nhức óc.] ngay đoạn debut của nhân vật chính Fenix.
Ờm… Là do mị soi mói quá mức, hay là cái phép so sánh này nó thừa quá trời quá đất vậy ạ? Thời gian xâm lấn không gian? Hay là anh bạn Fenix này không tới từ quá khứ, không sống ở hiện tại, không đến từ tương lai? Omegah. Nếu lỡ nói trúng lore thì mị xin lỗi ạ. ?
Còn cái đoạn ngay phía sau nữa, “bất cứ ai” ở đây là ai, aI, hay AI vậy ạ? Nếu mị không khùng thì làm gì có ai khác đang ở trong phòng Fenix đâu? Nguyên một khúc nó cứ thừa thừa thế nào ý. ?
c. Rồi nữa, tới khúc Fenix thoa thuốc cho người bệnh: [Bên trong đó là chất lỏng đặc màu vàng - y phẩm có khả năng tăng tốc độ tái tạo tế bào nhằm khép miệng vết thương nhanh hơn mà không gây ra bất kì hậu quả nào như ung thư.] Mình biết mị đã hiểu thành gì không?
“Ủa? Tiểu phẫu thôi cũng gây ung thư á?”
Mị đã phải đọc lại ba sáu lần mới nghiệm ra á à nó là để ví dụ cho cụm “tốc độ tái tạo tế bào” trước đó. Làm ơn đi, toi có ăn khô gà hay say rụ gì đou?? Ví dụ này có cần thiết không ạhuhu ??
d. Tiếp tục như thế tới Chương 2: [Fenix dần hé mở đôi mắt đen sâu, quét qua chung quanh. Tuy nhiên, khung cảnh ấy không phải là căn phòng ngủ quen thuộc của cậu. Đó chỉ là khoảng không tối đen như mực, chẳng có lấy dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi. Nó tối đến mức ngay cả cơ thể mình cậu cũng không thể nhìn thấy. Tuy nhiên, đôi mắt cậu trông mơ màng, có vẻ vẫn chưa nhận ra sự kì lạ của xung quanh.] Thiệt, đoạn mình đánh dấu nó cũng thừa thừa thế nào ý. Mình đã bảo là không có tia sáng nào rồi, có cần thiết phải bôi thêm một câu “tối tới mức abcxyz” không ạ? ? Oivl, nói một tí mị cứ như là mấy bé ba độc ác trữ tình trong như tuyết viết romcom ý ahuhu ? (mị méo biết mình đang yap cái gì nữa ;-;)
Tóm lại là, mấy cái này nó rõ lắm luôn nên mị mới trích ra như vậy, vẫn còn nhiều câu có tính chất tương tự làm cho diễn đạt liên kết câu đoạn của mình thiếu tự nhiên. Nếu tác giả không cần dùng chúng cho ngụ ý nào khác thì mình nên xem xét điều chỉnh ạ. Đây là cảm nhận của mị.
Tiếp theo, mị xin phép sang vấn đề thứ 2. Thoại là thoại vì nó được “định dạng” như vậy
Không phải tất cả. Thoại của truyện có lúc tạm ổn, có lúc rất mượt mà. Nhưng mà bằng cách nào đó lại có một số đoạn nó “ngang” đến kỳ cục như hai ví dụ dưới đây. Mị thậm chí không biết nó là thoại nếu tác giả không bỏ ngoặc kép hay in nghiêng chúng.
a. Trước hết là câu này, trong Chương 1: ["Tôi có sở thích nấu ăn để thư giãn. Tuy nhiên dạo này biểu hiện lão hóa của tôi ngày càng tăng. Sáng nay, khi đang nấu ăn, bằng cách nào đó tôi nhìn nhầm tay mình thành miếng thịt gà và cắt thẳng vào. May thay cơn đau khiến tôi chợt bừng tỉnh và dừng dao lại ngay trước khi nó đâm sâu hơn."] Mình thử “nói” liên tục mấy câu này xem? Kiểu, nó cứ giật giật. Mị là mị làm không được rồi á. Nếu mình tách ra thành từng câu lẻ có phối hợp với hành động suy ngẫm gì đó của bệnh nhân thì sẽ tự nhiên hơn, chứ để nó chung một ô thoại rồi chấm câu đều đều như một người tỉnh táo đang nói liền tù tì nó cứ ngang ngang không lên giọng được.
b. Tương tự, Chương 3: [Dù lớp gỗ xung quanh trông khá cũ và bụi, thậm chí còn có nhiều vết bong tróc nhưng phần đáy khá kì lạ. Cứ như thể một lớp gỗ mới được sơn lên ngụy tạo sự hư hại nhưng lại không tới vậy.] Không in nghiêng mị cũng không biết nó là suy nghĩ của Fenix luôn. Cứ tưởng là tác giả đang ngôi ba toàn tri miêu tả không á. Riêng mấy câu in nghiêng ngắn ngắn như vậy bị rất nhiều, suốt cho tới chương 7. Tác giả nên xem xét cân bằng giọng văn lại ạ. Phần thoại này chỉ có thế thôi.
Mị xin phép sang phần cuối cùng, thứ 3. Nhịp truyện và thông tin, vấn đề muôn thuở. Trước hết mình có thể đọc thử đoạn trích này:
[Tuy nhiên, điều đó không che giấu sự thật rằng đây thực sự là một hợp đồng rất đơn giản và lỏng lẻo. Theo đó, Fenix có thể tiếp tục cuộc sống bình thường của mình, chỉ cần khi cảm thấy có điều gì đó bất thường về các vấn đề xoay quanh cuộc sống của mình thì cậu phải báo cáo về cho KIA. Ngoài ra, thỉnh thoảng Fenix cũng sẽ nhận được các nhiệm vụ trực tiếp từ Forwell và cậu bắt buộc phải tham gia chúng. Đây có lẽ là phần hà khắc duy nhất trong toàn bộ hợp đồng này.
Về phần quyền lợi mà bản thân nhận được, nó khiến cho tất cả những yêu cầu trên có vẻ nhỏ nhoi và tầm thường. Cậu sẽ nhận được các thông tin và tri thức mà người thường không có quyền truy cập dựa vào Hạng của bản thân. Fenix cũng có được sự bảo vệ khi gặp phải các nguy hiểm vượt quá khả năng tự vệ trong cuộc sống thường nhật hoặc trong quá trình thực hiện nhiệm vụ.
Hơn nữa, mức lương hàng tháng của cậu lên đến hai mươi Vàng, để giải thích một cách đơn giản thì lương tháng của lao động không bằng cấp là tám đến mười Vàng, còn bác sĩ vừa tốt nghiệp như cậu là mười lăm Vàng. Đây không chỉ là một mức lương cực hấp dẫn mà theo hợp đồng, cậu thậm chí không phải từ bỏ công việc cũ của mình. Điều đó đồng nghĩa với việc mỗi tháng cậu sẽ nhận được tới ba mươi lăm Vàng, hơn gấp ba lần công nhân bình thường.
Tuy nhiên, đây có lẽ là thứ ít khiến cậu quan tâm nhất vì nhu cầu cuộc sống của cậu hiện tại không cao lắm, cũng như với gia sản mà ba mẹ vị bác sĩ đã để lại thì tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề với anh em nhà Sereign. Đối với cậu, tri thức, sức mạnh và sự bảo vệ đáng giá hơn nhiều, nhưng tất nhiên có tiền thì càng tốt.
Cuối cùng, cũng là cái thu hút sự chú ý của Fenix nhất. Cậu có thể sử dụng điểm đóng góp của mình, thứ có được sau mỗi nhiệm vụ, để đổi lấy các phần thưởng khác nhau. Về việc chúng là gì, Fenix đã có những suy đoán của riêng mình khiến cho cậu cảm thấy rất hào hứng.]
Ờm, đây là một đoạn dài tầm 400 từ trong Chương 6 giải thích nội dung hợp đồng giữa Fenix với KIA - một cơ quan chính phủ. Ngắn ngọn là typical “ít việc, nguy hiểm, tiền nhiều” thêm cái danh cán bộ dự bị động viên chính quy.
Như vậy thì, chúng ta có thật sự thật sự cần phải dồn nguyên một mớ ý không khó để thể hiện thành một cái sớ gần trọn trang A4 không ạ?
- “Fenix có thể tiếp tục cuộc sống bình thường của mình, chỉ cần…” Tại sao đoạn này không thể xuất hiện trong một cảnh đời thường sau khi anh ta ký xong hợp đồng? Như trong Chương 8 của mình mị thấy tác giả đặt tên là “Nhiệm vụ đầu tiên” đấy thây?
- “Cậu sẽ nhận được các thông tin và tri thức…” Tại sao đoạn này không thể lồng ghép vào khoảnh khắc Fenix “Gặp gỡ các đồng nghiệp”?
- “Mức lương hàng tháng của cậu lên đến hai mươi Vàng…” Ờm, tức là bây giờ cậu ta nhận lương chưa?
- “… nhu cầu cuộc sống của cậu hiện tại không cao lắm…” Mị thấy tác giả có thể viết những đoạn sinh hoạt gia đình cực kỳ bình thường. Mình có cần thiết kể hẳn ra ngay lúc này hay không vậy?
Đây thật sự là những “tri thức” lê thê.
Song, như mị đã nói ở mục I. Tất cả chỉ là ý kiến cá nhân. Xin đừng nghiêm trọng hoá chúng, xem như gợi ý ý tưởng là được. Nội dung câu chuyện vẫn luôn luôn thuộc về tác giả.
Thôi, dài dòng đến đây là được. Tóm lại, phía trên là tất cả những vấn đề làm mị cảm thấy bản thân nên dừng bước tại Chương 7. Hy vọng tác giả sẽ quan tâm, chọn lọc và xem xét điều chỉnh để tác phẩm trở nên ngày càng hoàn thiện hơn.
Kết thúc bài viết, mị xin chúc cho tác giả đạt được giá trị tinh thần như mong đợi khi tham gia sự kiện Banner này. Cũng xin cảm ơn tất cả những ai đã quan tâm và đọc hết cái sớ tường chữ dài 3636 từ này. Xin trân trọng cảm ơn.
Tóm tắt bài viết:
- Tả: Thừa, lặp ý nhiều. So sánh nhiều tới lú.
- Kể: Thông tin rõ ràng. Vẫn cần xem lại cách phân bố thông tin.
- Thoại: Chỗ ổn chỗ sượng, một số thoại quá dài. Cần xem xét biên tập lại.
- Ý tưởng: 9 con đường thành thần? 9 môn học bắt buộc!
- Diễn biến: Chưa có điểm đặc sắc.
- Nhân vật: Kể, tả, thoại có phần như đang canh tác hào quang.
Hoặc là mị đần, hoặc là All the blame to Shunya.
Nghe đồn có bạn sắp đọc hết Tập ` để viết cái sớ dài hơn.

24 Bình luận
Tuy nhiên, người nhận được sự quan tâm ấy lại chẳng mảy may bận tâm đến điều đó. Nhận ra việc nhắm vào Jereff là vô ích, nó chuyển nòng súng sang chĩa thẳng vào Fenix. Ngón tay đặt trên cò của Sekt dần co vào, tuy nhiên, ngay khi viên đạn sắp được lên nòng, đôi mắt vô hồn của Sekt khẽ lay động. Trong một khoảnh khắc, cứ như thể có một nhân cách khác vừa trỗi dậy. Tuy nhiên, nhanh như thổi, sự trống rỗng lại phảng phất trong đôi mắt đứa em trai.
Riêng đoạn trên tới 3 "tuy nhiên" rồi, điểm chung đều nằm trước dấu phẩy. Nói rộng hơn là đa số các câu của tác đều có trên 2 ý, ngăn cách bởi dấu phẩy. Ý đầu thường cụt vì không phải từ nối thì là khuyết chủ ngữ. Và đôi lúc tác danh từ hoá động/tính từ dù viết xuôi ra vẫn tốt chán.
"Khi sự lăn bánh dần chậm lại" "khiến sự tò mò và nghi ngờ không thể nguôi ngoai trong cậu." "phản ánh chút gì đó cảm xúc của một con người - sự lo lắng"
Quan niệm của mị ở đây là, vấn đề này sẽ được cải thiện rõ rệt khi tác giả dành nhiều thời gian hơn để chăm chút cho tác phẩm, cho nên đã không đề cập chi tiết trong bài viết. Xem như một chút chờ mong ý?
Dù sao thì, nếu bạn chỉ rõ ra rồi mình nghĩ là tác giả sẽ cố gắng hơn thôi. Cảm ơn bạn đã dành chút thời gian ghé qua bài viết này ạ.
Tôi không cho rằng phần c, d được coi là một lỗi. Bởi vì, đầu tiên, theo định nghĩa, Bệnh ung thư (còn được gọi là bệnh ác tính) là tình trạng mất kiểm soát trong quá trình phân chia và phát triển của các tế bào trong cơ thể (nguồn). Việc tác giả cho vào đây nhằm mục đích thể hiện khả năng hồi phục của nhân vật không phải chịu rủi ro vô tình tạo ra "tế bào lỗi" khiến cho bản thân nhân vật bị mắc bệnh. Tiếp theo ở phần d, bạn Fallen Seraphim có viết: "tối đen như mực, chẳng có lấy dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi. Nó tối đến mức ngay cả cơ thể mình cậu cũng không thể nhìn thấy", tôi thấy đây không hoàn toàn là lặp ý, mà là vừa để bổ sung, vừa để nhấn mạnh và cũng vừa để cho độc giả có thể tưởng tượng hình ảnh cụ thể hơn. Đơn cử như "tối đen như mực" với "không nhìn thấy chính cơ thể mình" đi, tôi thấy nó hoàn toàn có thể để nguyên vậy, cũng có thể gộp lại cho gọn bởi vì đọc liêng một mạch các câu như vậy góp phần cho độc giả cảm nhận rõ khung cảnh tác giả đang muốn miêu tả.
Hoặc là tác chỉ muốn câu chữ.
Còn các vấn đề còn lại thì đúng là bác seraph vẫn cần cải thiện.
Aight, về hai mục c, d này, có vẻ như cậu hiểu lầm một tí. Mị thật sự không xem nó là "lỗi" như cậu nói.
Hai mục này, thậm chí là toàn bộ phần so sánh mị đã gọi chúng là "sản phẩm của sự vụng về". Kiểu, "lỗi" là nó sai, sai thì phải sửa nếu không hỏng bét hết. Còn "vụng" thì nó chỉ là nhìn kỳ kỳ, chúng ta có rất nhiều cách để làm nó tốt hơn ấy, không tới nỗi sai.
Câu ung thư mị cũng chỉ bảo đọc bị lú thôi, không phải sai nghĩa. Thay vì dừng lại tại từ "hậu quả" chung chung thì tác nhấn mạnh ung thư không rõ mục đích làm nó bị thừa. Tương tự với mục d. Chỉ vậy thôi.
Chúc cậu đọc truyện vui vẻ :b
Mình sẽ ghi nhận ý kiến của bác và sau này khi rảnh hứa hứa HỨA xem lại Vol.01 để remake ạ, à tác cũng đang rấc mong chờ cái sớ của bạn đọc hếc tập nha 💯
Chúc câu chuyện của cậu ngày qua ngày càng được chào đón hơn nha <3
Nói chung thì nói sao ta. Có tinh thần là tốt. OLN luôn chào đón những tân reviewer đến giúp đỡ các tác giả. Mà thật sự đừng chỉ viết với tâm thế cho mỗi tavs giả đọc, cho bọn chưa đọc truyện như tui hiểu nữa. Dù sao cái bài đánh giá cũng chình ình trên phần thảo luận OLN mà. Sao mắt không thấy được... Vì vậy, tui cũng mong sau này chủ thớt sẽ viết có tâm hơn. Các luận điểm sẽ được chủ chớt viết tồn động và súc tích hơn để ai nấy đọc xong cũng có thể gật gù tán thành với chủ thớt.
Lần sau mị sẽ rút kinh nghiệm ghi rõ đối tượng bài viết hướng tới và một mục giới thiệu (nếu có) dành riêng cho người thấy hứng thú.
Shunyatôi bị đần.Nguyên cái mục "So sánh, miêu tả" gì gì đó cảm thấy cũng không cần kĩ lắm, mà viết ra rồi cũng không rõ đây là do lối so sánh của tác giả tối nghĩa hay là do tham ý. Aurafarm thì đại ý muốn nói là gì vậy sốp?
Các thông tin và các chương cũng chỉ cần nói là do dài dòng văn tự, giới thiệu hết bà 7 chương chưa hết.
Truyện này cũng có đọc qua rồi nên có thể đồng tình phần nào với ý kiến của bài review. Về cơ bản thì truyện này viết cho thiếu niên nhỏ tuổi nó đọc, nội dung không có gì khó hiểu lắm. Có vẻ còn một bài rv hoa thanh quế đang ém nữa, hóng tiếp.
Shunyalệch tần số ;-;)Còn chỗ aura farm ý toi là tác vướng chỗ tả hơi quá lố ấy. Cụ thể như đoạn "thời gian ngừng lại" khi debut NVC đã nhắc tới trong bài, với một số đoạn tác dùng các cụm từ đại loại "sâu như vực thẳm", "đen thẳm", "hoàn toàn tĩnh mịch" để tả ánh mắt của NVC. Cũng như các trường hợp tương tự. Toi đoán là mình già rồi nên mới kích ứng với mấy cái này ;-;)