Xin chào tác giả của “Normania Chiến Kí”. Dù đã tạm ngưng rồi nhưng không biết bạn có đủ chày cối để nhận một bài đánh giá "sương sương" của tôi hay không. Sau một ngày tôi thử sức con truyện này, tôi đã bỏ cuộc với chỉ sau 8 chương ngắn ngủi bởi vì có quá trời vấn đề xảy ra trong con truyện tôi đọc. Không ấy thì mình đi vào vấn đề tại sao tôi drop vội luôn nhỉ?
Cảnh báo là bài này tôi yap nhiều bỏ bà, độ dài của bài viết tỉ lệ thuận với vấn đề của chính cái chiến kí này nên là TL/DR: Truyện này là một tham vọng có lẽ quá lớn so với bút lực của tác giả, khi thiết kế ra một worldbuild rất đồ sộ, nhưng lại không biết cách kể về chính thế giới do mình bày ra, mọi thứ đều xuất phát từ cách kể tham lam chèn chi tiết vào, kể tả không biết đâu mới là thứ độc giả nên tập trung, và đến lore “who asked” cũng nhồi nhồi nhét nhét. Ngoài ra thì timeskip sau ba chấm cũng rất má ôi. Nếu ông nào đọc được hết truyện này thì tôi phục.
Tôi vẫn còn một bảng ghi chú dài 16 trang, var sml các chương đầu tiên của truyện ở comment, đề phòng bạn chưa hiểu những gì tôi tóm gọn lại ở đây. Thôi giờ thì bắt đầu luôn.
I. Điểm sáng.
Có lẽ chính cái worldbuild mà tác giả vẽ ra là thứ nên được tuyên dương trước. Lão xây dựng thế giới của mình rất đa dạng, phong phú. Nhiều chủng loài sinh sống và các câu chuyện xoay quanh nó, đủ để những ai quan tâm về thế giới hoặc đơn giản là đi tìm tư liệu có thể học hỏi được (nếu có thể chịu đựng việc kể lể của tác giả trong truyện này nhé)
Và yeah, chỉ có mỗi cái worldbuilding là tôi khen được. Mà thậm chí cách triển khai worldbuild vào truyện cũng sắp bị lôi đầu ra nói nên… hi vọng lão tác chú ý lại cách viết của chính mình.
II. Tụ điểm va lung tung.
Trước khi vào những vấn đề lớn hơn, tôi nên nhắc nhở một chút về những lỗi nhỏ. Đầu tiên là vấn đề double space, nhấn cách hai lần, cảm giác do thanh niên viết một số chữ bằng font nào đó rồi bê hết sang đây nên lỗi, cái này lão cần để ý lại. Thứ hai là viết hyphen(-) và en dash(–) chung một mục đích, lúc thì cái này, lúc thì cái kia cực kì khó chịu. Thứ ba là dùng sai mục đích của dấu gạch nối. Và cuối cùng là cái kiểu in nghiêng, in đậm tràn lan không hiểu lí do mình muốn là gì.
Ngoài ra thì còn cách chuyển cảnh bằng ba chấm ba dòng nữa, nhưng mà tôi sẽ var ở một mục khác.
1. Văn phong đấm vào mắt.
Nội dung thì truyện này có rất nhiều để kể. Nhưng không phải cái qq gì cũng nên được bê nguyên vào mà không hiểu cách một người đọc theo dõi, lẫn những quy tắc viết cơ bản mà mình nên chấp hành. Giờ thì nói về tội tham ý và là cách kể thiếu đầu tư trau chuốt trước đi:
Loài tiên, chủng tộc mang trong mình sự thông thái về vạn vật là con cái của Titania, họ đắm mình trong niềm vui to lớn trước tri thức và yêu thích được quan sát tất cả những đổi thay trên thế giới một cách tự do dưới sự bảo hộ của bầu trời.
→ Tham ý. Thay vì “họ vui vẻ đắm mình trong tri thức và yêu thích sự tự do quan sát thế gian, dưới sự che chở của bầu trời,” thanh niên ráng nhét hết tất cả mọi thứ râu ria vào và kéo dài một ý đơn giản này ra. Hoặc đơn giản là, ông không biết diễn giải ý của mình như thế nào cho phải.
Nơi đất liền, Gaia đã nhào nặn nên những hình thể đầu tiên mà người âu yếm gọi là Nhân Loại - những sinh vật hiếu kì, tham lam học hỏi về bản chất thế giới, là nhân tố thúc đẩy nền văn minh phát triển thông qua tiếp thu kiến thức về mọi thứ xung quanh và sử dụng chúng để tạo nên lịch sử.
→ “những sinh vật tham lam, hiếu kì về bản chất của thế giới. Họ là nhân tố thúc đẩy nền văn minh qua một trường đoạn lịch sử hình thành tri thức.” Nào là “về cái này, cái kia”, “và làm cái này cái kia”, đến “cái này là cái kia” trong một câu, không ngắt nghỉ khi cần thiết thấy đủ ý.
Norman là một lục địa kì bí, ẩn chứa nhiều bí mật. Xa ngoài khơi kia, ở vùng biển bùn đen đang dào dạt những ngọn sóng đỏ thẫm là vực thẳm Tartarus, nơi kết nối chúng ta với Mặt Sau Thế Giới – Lãnh thổ thật sự mà Tiamat tạo ra để di dời toàn bộ Thần Phả của mình đến đó. Bởi vì bản chất của ma thú là được sinh ra từ sức mạnh hỗn mang, nên với tính cách ôn hoà mà nữ thần Tiamat đã quyết định đưa tất cả các con đến một vùng không gian khác với sự trợ giúp của hai nữ thần còn lại, tiếp tục duy trì sự cân bằng cho thế giới mà ba người cùng xây dựng, trong khi con cái của Gaia và Titania chung sống với nhau ở Mặt Trước Thế Giới một cách hoà bình.
→ Tham lam vl, cả ý chính của đoạn này nói về lục địa Norman, tự dung động có một tí vào Mặt Sau Thế Giới thì lão kể lấy kể để. Khả năng là không hiểu ý chính mà mình muốn nói là gì luôn.
Đây là dấu hiệu của việc không biết triển khai các thông tin mà mình đưa ra một cách có chọn lọc, logic, chặt chẽ. Không triển khai ý chính trong đoạn mà lại đi diễn giải lung tung.
Vẫn còn nhiều ở trong file tôi sẽ đăng ở dưới, tôi chỉ trích một số đoạn ra để giải thích thôi. Tác giả rơi vào cái kiểu viết mà không biết ý chính của cả đoạn đó là cái gì, miễn động một chút vào một chi tiết bổ sung cho đại ý là bro nhồi info vào ngay, đúng kiểu hở tí là xổ thông tin nghĩ rằng độc giả cần. Lỗi này là vấn đề viết còn non của tác giả, nên gần như tất cả các đoạn trong bất cứ chương nào cũng đều tham ý như thế.
2. Nội dung thuần kể lể
Vấn đề lớn nhất và là thứ tôi dành phần lớn để nói nhất nằm ngay ở số lore và câu chuyện mà bộ Normania chiến kí này muốn truyền tải. Để tôi trích lại nguyên văn lời mà tác giả nói về truyện của mình khi trả lời comment của Magnet: “Tell don’t show làm ngấy truyện.”
“Tôi thích viết theo kiểu tài liệu. Bạn thích thì có thể đọc tiếp, không thì cũng không sao, tôi hoàn toàn ý thức được việc nó có nhiều info và đó là chủ ý của tôi, và tôi cũng hoàn toàn ý thức được việc cách viết này không hút những độc giả thường gặp.”
Tôi cũng trả lời bạn luôn ở đây là, muốn viết như tư liệu thì tùy bạn, với điều kiện là chấp nhận rằng: Tài liệu đách phải truyện + mở đầu infodump = đuổi tệp độc giả → truyện thiếu sức hút. 150K từ, 26 chương kèm 6 cái ngoài lề, mà có mỗi 25k view.
Nếu bạn chấp nhận truyện minh là tài liệu epstein thì đừng hi vọng sẽ không có người nào đọc nhé. Thấm được quan điểm của tôi rồi thì đi thẳng vào một mớ vấn đề info tràn lan đại hải.
Chương 1 là một biển info, nào là 3 vị thần, lore của 3 vị thần, lore của thị trấn, tạo hình của cô gái và “tôi là một nhà du hành.” Tất cả thông tin từ chương đầu tiên đến tại vị trí tôi drop là chương 8 đều được kể theo đúng một hình thức duy nhất: Tell, tell từ đầu đến cuối, mọi thứ không từ cái miệng của nhân vật Zero thì cũng chui thình lình giữa những lúc bổ sung ý. Cảm giác như thể thanh niên không biết mình thật sự nên tập trung vào những gì.
Thôi giờ nói như thế này đi, bạn thừa biết là truyện của mình bị infodump nên bạn thừa hiểu rằng chỗ nào có thể cắt ra được, nhưng không làm.
Ngoài ra thì các ý trong đoạn nhiều khi lan man dài dòng, không xoáy được vào đúng trọng tâm – thứ mình đang nói tới, mà rình sang lore để tọng vào mặt độc giả.
Chương 1: Ngay sau khi chuyển cảnh.
Năm 2250, Lịch Nhân Loại, Biên giới Conchord.
Để mô tả cho chính xác, ta có thể nói nơi đó là một thị trấn nhỏ, dễ thương và đầy ắp những con người dễ mến. Vì vị trí tiếp giáp với sa mạc Maya của người láng giềng Wenias, thị trấn này cũng chịu ít nhiều sự ảnh hưởng của gió và bão cát, nhưng điều đó cũng chẳng làm mất đi sức sống của cư dân nơi đây. Khác hẳn ba năm trước, khi mà nơi này vẫn còn là một khu dân cư nghèo nàn chỉ cách khái niệm trại tập trung một chút, bây giờ thị trấn đã thật sự trở thành một hòn ngọc nho nhỏ. Những khối kiến trúc được xây từ đá và cát, một trường học nho nhỏ nằm giữa lòng thị trấn, bệnh viện khang trang và một khu chợ tuyệt nhiên không có dấu hiệu của bất kì một người ăn xin đói nghèo nào cả. Nơi trước đây từng là những dãy hang đục sâu vào tường đá không theo bất kì thiết kế nào giờ đã được cải biên thành khu nhà trọ cho các nhà du hành. Một đài phun nước tinh tế đặt ở giữa quảng trường và rất nhiều thứ khác mà nếu có thời gian thì vị khách phương xa cũng sẽ dành để xem xét, nhưng bây giờ thì thời gian lại là một thứ gần như quá xa xỉ.
→ Bạn đoán xem có bao nhiêu thông tin được kể ra theo kiểu trần thuật, tell don’t show ở trong đoạn “giới thiệu về biên giới Conchord này? Và bro đang nói về biên giới thì tại sao lại “thị trấn này ABCXYZ?”
Cũng chương 1: Ngay sau đó…
Một cô gái, công bằng mà nói thì cô ấy có dáng vẻ giống như con người<câu này có cần thiết không, và ngoài ra, sai cấu trúc>. Từ ngôn ngữ, hành động và cả cách đi đứng bên dưới tấm áo trùm che khuất đi mái tóc màu bạc đó đều toát ra vẻ xưa cũ nhưng cũng đáng kính trọng<t đã quan tâm chưa? T còn chưa biết cô gái này là cái gì, người tộc nào, hình dạng thế nào>. Một thân hình cao, gần như là dong dỏng<sao không nói quách ra là cao dong cao dỏng luôn đi, có cần gần như không?> so với các thiếu nữ cho biết rằng dưới gương mặt trẻ trung kia là một cá nhân đã 'có tuổi'<Lậm văn anh “Show that” = “Cho biết rằng”. Thân hình cao ráo liên quan gì đến có tuổi? Và, nháy đôi>. Ít nhất thì không phải ai cũng có thể đọc thấy được điều đó – dù nó chỉ ẩn sau đôi mắt luôn lấp lánh thứ gì đó tựa như niềm tin hay hy vọng gì đó, và đặc biệt mang màu trời đêm. Và dù tất cả những đặc điểm của em đều chỉ rõ rằng em là thành viên của Thần Phả Gaia<t còn không biết mấy người này là ai, nãy giờ không kể thì vô duyên nhét vào làm gì> đi nữa, thì rất nhiều người vẫn nhầm lẫn em với một cá nhân tới từ Mặt Sau Thế Giới.
→ Đầu tiên. Liên hệ giữa tả về thế giới sang nhân vật cô gái trong chương 1 đúng kiểu gượng ép, vốn dĩ không tự nhiên mà lại còn bị chêm giữa tràng yap không có dấu hiệu kết thúc.
→ Thêm vào đó, bro kể một câu chuyện mà tham ý vl, cái gì cũng ráng nhồi nhét vào đến từng chi tiết nhỏ như “thân hình cao gần như dong dỏng”, “cô gái công bằng mà nói thì có vẻ giống con người”, “tất cả mọi thứ về một khái niệm nhỏ trong một đại ý méo có tính liên quan.” Bạn cũng nên hiểu là không ai care nếu người ta bị ngộp info gồm:
- những nhân vật “có vẻ”, “gần như” thế này thế nọ;
- hoặc “khái niệm” đụng đâu xổ đó như pháo chùm không dứt
Tại sao phải cố bôi vẽ vào làm gì để truyện nó dài ra một cách không cần thiết.
Chi bằng giờ kể rằng ngày xưa có 3 vị thần cai trị, rồi 1 bà bỏ sang thế giới khác, 2 bà kia ở lại, xong chuyển cảnh kể về thị trấn và cô gái nọ. Mọi thứ khác để sau kể tiếp, và bớt tả lung ta lung tung lại.
Đoạn tiếp theo:
Norman là một mảng đất xinh đẹp nhưng kì bí, trôi dạt ở một góc của thế giới. Với bảy quốc gia cùng những nền văn hoá khác nhau, nhờ đó con người nơi đây cũng rất là đặc biệt. Cư dân của Norman, không có cá thể nào giống với cá thể nào. Dù cùng sống trên một mảnh đất, nhưng mỗi chủng loài có một cội nguồn riêng biệt. Mảnh đất này được chia làm ba lớp thế giới: nhân giới, âm giới và tiên giới. Mỗi nơi có một mẹ, người sinh ra tất cả những đứa con sống trên thế giới của mình. Gaia - mẹ của nhân loại, người đã sinh ra đất đai trù phú, con người chăm chỉ, và cây cối xanh tươi. Titania - mẹ của tiên chủng, mẹ của những sinh vật kì bí và là chủ nhân của bầu trời đêm huyền ảo, người sinh ra những chủng sinh vật mang trong mình ma lực mạnh mẽ, tinh khiết và xinh đẹp. Tiamat - mẹ của ma thú, một nữ thần sáng thế đã rót dòng nước mát lành từ biển, và mưa từ biển tạo thành sông hồ, tưới lên mặt đất khô cằn sự sống mãnh liệt.
Những đứa con mà Gaia đã trao cho nhiệm vụ bảo hộ lấy vùng đất mà mẹ đã tạo ra, trở lại để giải thoát cho những người đồng bào. Một lần nữa nhân loại đứng lên giành lại những gì thuộc về mình.
Đồng loạt, cả bảy vương quốc trên lục địa cùng nổi dậy dưới sự chỉ huy của những giống loài thượng cổ, đẩy lùi quân phản loạn và binh đoàn ma thú xâm lược. Con cái của Tiamat, những ma thần mạnh mẽ, lùi về vực sâu Tatarus và chìm vào giấc ngủ dài, số còn lại rút lui về Mặt Sau Thế Giới, nơi mà chúng thuộc về.
Và khi trận chiến cuối cùng diễn ra tại Gaqin - mảnh đất cuối cùng thuộc về nhân loại nằm ở phía bên kia thế giới, tiếng trống thắng trận báo về lục địa vào khoảnh khắc long xà Gorgon bị phong ấn bởi vị Minh Chủ của hòn đảo phía Đông. <in nghiêng làm cái gì?>
→ Đoạn này nhồi thêm phần sau của các nữ thần (trong phần mở đầu). Một chương đầu tiên nhồi lore dày đặc, mà lại còn nhồi một đống kề nhau như thể paste nguyên cái bản thảo vào truyện.
Tham ý, infodump không vì lí do cụ thể. Thật sự là không hiểu bạn nhồi hết mọi thứ theo kiểu liệt kê làm cái gì. Nói ngấy thì bạn không quan tâm. Giờ không lẽ tôi phải bảo là đọc như đám vào con mắt của tôi thì bạn mới chịu cải thiện?
Và sau một trường đoạn toàn lore và lore, tác giả lại nghĩ rằng độc giả hiểu hết rồi, cứ thế skip ráo trọi quá trình build up tình tiết, mà đi thẳng đến đoạn này.
"Không thể sai được, ngày Tái Sinh đang đến rất gần. Chúng ta phải chuẩn bị thật kĩ càng cho sự trở lại của một trong các thủ hộ giả, và đặt sự an toàn của các đồng bào lên hàng đầu. Có thể sẽ xảy ra một cuộc chiến lớn." Zero nói.
→ Đoạn này load éo kịp, bởi vì toàn khái niệm mới không được giải thích (thực ra là không có khái niệm nào được giải thích hẳn hoi cả). Và thế là tôi phải giả định rằng “chắc là mình biết gì đó về thế giới đấy” để hợp thức hóa câu chuyện hiện tại.
"Cô nói đúng, chắc chắn có những thế lực sẽ không để yên khi Bellephrone đang ở trạng thái yếu ớt nhất - một cơ hội hoàn hảo để dập tắt đi chiến lực của chúng ta. Nhưng Bạch Cự Long cũng sẽ không bỏ qua sự kiện này."
→ Sao không giải thích? What tf are those… Stop…
Tôi… bỏ cuộc.
“But I’m not done yet!”
Nếu bạn nghĩ mình đã biết gì về thế giới này rồi sao? Vậy thì chào mừng đến:
Năm ????, Lịch Nhân Loại, Phía Tây
Khoảng hai trăm năm trước, chúng tôi đã gặp nhau trên chiến trường.
&
Năm 2251, Lịch Nhân Loại, Ardornia, Trái tim Tinh Cầu
&
Năm 2081, Lịch Nhân Loại, Phòng tuyến chống Ma thú Bắc lục địa
&
Thời đại Sáng thế, Normania
&
Năm 2251, Lịch Nhân Loại, Ardornia, Sâm Lâm
Ngày thứ nhất.
→ Số timeskip trong 2 chương…
Giờ thì flashback, timeskip… kể chuyện thế này thì đến chong chóng tre của nobita cũng gánh không nổi bạn ơiii… Và chưa hết, mỗi chương là 2 cái timeline trở lên, nên là không dành cho người đọc không ghi chú lại, nhé.
Sau tuyến truyện bị ngắt quãng như thế này, người đọc không những bị ngộp với lượng thông tin không biết tiết chế mà còn bị rối bởi số dòng thời gian phải theo dõi dày đặc. Thanh niên tác giả có thể đọc được mà không thấy vấn đề gì bởi vì bro có note, có ý tưởng, nhưng độc giả bọn tôi làm quái gì có mấy thứ đó, bọn tôi bắt đầu từ con số không mà? Thứ liên kết giữa tác giả và độc giả là storytelling thì phải viết sao cho ra dáng truyện dễ tiếp cận chứ?
Tác giả cũng bồi thêm một cú vào mặt người đọc bằng những quả info “who asked?” Vì tôi đã đọc rồi nên các bạn cũng phải đọc.
Đoạn ngữ này yap về chuyện bỏ ngựa ở lại cổng:
...Em chợt nghĩ đến đống đồ đạc của mình để ở ngoài cổng làng, nhưng nghĩ lại thì cũng không có gì quý giá để đánh cắp, có thể để hành lí ngoài đường là hớ hênh, nhưng chỉ có kẻ nào ngốc lắm mới dám ăn trộm ngay trước một chốt gác, và một con ngựa cảnh vệ. Zero từng phải bỏ tiền túi ra để chi thuốc cho một gã ngu ngốc rớ vào đồ đạc của mình trước mũi Clim<who?>. Gã ấy bị sái quai hàm, vì con ngựa chỉ đá dọa<đá dọa dữ chưa?> thôi, may mắn là không có thiệt hại gì nặng hơn.
→ Ai hỏi về chuyện con ngựa đá vỡ mặt thằng ăn trộm và nữ chính phải trả tiền thuốc? Bỏ ngựa thì bỏ lẹ đi.
Đoạn nữ chính vớ được đứa nào bị thương về nhà trọ:
Đến trước một căn phòng cuối hành lang của dãy lầu, Zero rút ra cái chìa khóa màu vàng đồng, tra vào ổ khoá, trên cửa có dấu ấn giống với cái ở ngoài cổng. Vài tiếng xì xào bàn tán từ dưới lầu vọng lên. Dù cho có tò mò, thì luật ở nhà trọ này chính là tôn trọng sự riêng tư cá nhân của mọi khách quan, vì thế nên chỉ khi nào chủ nhân nơi đây lên tiếng, thì không ai có quyền bắt bẻ hay phàn nàn gì nếu như có vài vị khách mình không thích xuất hiện ở bàn ăn hay phòng bên cạnh cả.
→ Tôi đang theo dõi góc nhìn của nhân vật nên care quy tắc của nhà trọ đâu, kể chi tiết làm gì.
Trước đó có đoạn con nhỏ kể mình biết về quân y:
“Lắc đầu. Một âm thanh ngập ngừng vang lên, nghẹn lại ở cổ họng. Lúc này em nhận ra rằng, cậu ta không thể giao tiếp bình thường. Nhưng em có kinh nghiệm ở mảng đọc hiểu các kí tự lẫn động tác khi giữ một vị trí tạm thời ở trại quân y. Nhiều người ở đó may mắn sống sót dù đã đứt mất thanh quản, hoặc do ảnh hưởng của chất độc đến thính giác lẫn xúc giác.”
→ Chỉ cần biết là con này có kinh nghiệm ở quân y là được, trời ơi!!
“Còn một người nữa? Bạn đồng hành của cậu?”
“Gật đầu. Cậu ta đã bị bỏ rơi,<Tđn gật đầu là xác nhận rằng thg này bị bỏ rơi v?> ngay khi cậu ngã xuống và không còn công dụng, những người bạn đồng hành ở đó cũng biến mất không dấu vết. <double space>Một câu chuyện thường thấy trong giới lính đánh thuê. Em quyết định không đào sâu vào chủ đề đó, một lựa chọn thông minh khi sinh vật trước mắt đã bị tổn thương quá nhiều. Những câu hỏi có thể làm cho tâm hồn người ta nát vụn khi khơi gợi lại kí ức nào đó.”
→ Nếu quá hạn hẹp về nội dung thì nói thêm bằng cách gì? Câu trả lời là: con nhỏ này dùng chiến thuật “what if”. Đây là một kiểu tell vô duyên khi không có điều kiện để đẩy plot. "Giả sử như thằng này là lính đánh thuê thì chắc là nó bị bạn bè bỏ lại, chắc là nó tổn thương, trauma lắm…" mặc dù chính mẻ tự suy đoán.
Đoạn nhỏ đặt tên cho thằng Reaper:
"Ta đặt tên cho cậu nhé?"
"..."
Một cái gật đầu thể hiện sự đồng ý.
"Để xem. Một cái tên thật hay, thật phù hợp cho một Reaper."
Zero bắt đầu nghĩ đến một quyển truyện cổ tích mà mình đã đọc cách đây không lâu.
Kể rằng, có một thần chết nọ, trẻ tuổi và mới bắt đầu công việc của mình không lâu. Dù đi lại giữa hai thế giới để mang những linh hồn về nơi an nghỉ cuối cùng, thần chết đấy đã đem lòng yêu mến những người đang sống. Vì thế, các thần chết khác đã cười nhạo anh ta, công việc của họ chỉ đơn thuần là đưa người ta đến cái chết, không khoan nhượng, cũng không cần cảm xúc.
Thần chết đó, chậm rãi làm công việc của mình và dẫn đường cho những linh hồn lạc lối, anh ta cứ đi, cứ đi mãi từ nơi này đến nơi khác, băng qua những ngọn đồi, những dòng sông. Và cuối cùng, khi anh ta dẫn một linh hồn đến nơi an nghỉ của nó, anh ta nhận ra mình đang đứng ở tận cùng thế giới. Vị thần chết nhìn khung cảnh giao nhau giữa mặt biển và bầu trời, và anh ta tự hỏi mình liệu có thể một lần cảm nhận vẻ đẹp này như một người bình thường không.
Ngay lúc đó, ánh sáng từ cánh cổng dẫn đến tiên giới xuất hiện, những cánh hoa nở rộ theo từng bước chân của Titania - mẹ của các sinh vật huyền bí, và gửi lời mời đến với tiên giới cho anh ta. Ngày hôm ấy, đột nhiên có một cơn mưa sao băng ở cuối chân trời, và một cột sáng bất ngờ xuất hiện rồi biến mất. Mọi người kháo nhau rằng, hôm đó, có một thiên thần từ cõi chết được chào đón đến nơi mình thuộc về. Tên của thiên thần đó là-
"Grim."
→ TÔI. MẾU. CẦN. LORE!! Viết vắn tắt thôi!! AAAAA!!!
3. Công thức dở người của truyện
Phần nội dung thì đã rằng, cái gì mà kiểu “hễ động vào 1/2 ngón tay là khai ra ráo trọi”, tác giả rõ ràng không biết cách tiết chế thông tin. Đấy là còn chưa nói đến một cái công thức đậm chất kể lể.
Trong truyện có đoạn, đang nói về hai nhân vật từng là đồng đội trong quá khứ ở chương 1, thanh niên tự dưng timeskip sang giải cứu một đứa Reaper nào đó ở chương 2, xong sang chương 3 thì éo thấy 2 đứa nó đồng hành, kể cmn sang trận chiến, chương 4 thì bỏ nửa chương ra kể về quá khứ của con Zero, xong quay lại tuyến chính.
Truyện timeskip, flashback không có điểm dừng, và không biết truyền đạt làm sao để những dòng thời gian này có liên kết chặt chẽ với nhau. Tất cả cảm giác như những dòng thời gian random nơi con nhỏ nhân vật chính gặp được mấy đứa trên đường đi của nó theo kịch bản:
> Giới thiệu toàn cảnh
> Đụng gì kể đó, kể ráo trọi
> Vào diễn biến, giới thiệu hết sạch về nhân vật
> Hết diễn biến bằng kết thúc bỏ lửng
> Từ chối giải thích thêm
> Leave
> Lặp lại bước 1 với tình tiết khác ở chương khác
Hơn thế, phong phanh là tác giả muốn truyện của mình đi theo kiểu thần bí, cái gì cũng lở dở để người đọc tò mò. Nhưng trước mắt thì tôi không thấy sự bí hiểm của con truyện này là gì, tác giả muốn bí ẩn nhưng chương nào cũng infodump thì mâu thuẫn vãi cả chưởng ạ.
III/ Tổng kết.
Xét qua thì, quả truyện này cho thấy một tham vọng lớn khi cố kể nhiều thứ cùng một lúc của tác giả. Nhưng cái cách viết rất là ba chấm, info bỏ bừa vào không biết tiết chế, không hiểu tâm lý của người đọc truyện mình, e rằng truyện này còn khó tiếp cận người khác chứ đừng nói đến tìm thấy tệp độc giả lẫn người đọc hết truyện.
Đến chương 8 rồi thì tôi chả muốn đọc nữa, vì lỗi vẫn vậy chứ không hề được cải thiện, hi vọng bro remake lại truyện của mình cho tốt hơn chứ thế này đọc không được rồi.
Thân ái.
28 Bình luận
(Trích 1 vd thôi) Zero đứng trước cổng làng có chốt gác kiểm tra hành lí. Vài người gác cổng trông có vẻ thân thiện đang trò chuyện với nhau... Một người trong số họ chú ý tới em và bước tới với ánh mắt dò xét.
→ Kể ra câu này làm gì. Nếu bảo đây là bình thường thì hãy tìm hiểu “Tính nhất quán trong viết truyện." Tại sao nên liên kết các câu lại với nhau để duy trì tính mạch lạc nhé.
đéođọc." Ahhh!!!