[“Tôi, Eris Norsgaard, dưới sự chứng giám của chính tôi và người tôi trao gửi lời thề này đến, nguyện sẽ phục vụ cho công chúa Ludmilla von Leiden theo mọi cách có thể trong khả năng của mình. Dưới lời thề này, những giọt mồ hôi sẽ là minh chứng cho nỗ lực, còn những giọt máu đổ xuống sẽ là minh chứng cho sự trung thành của tôi với cô ấy; và cơ thể này của tôi, sẽ trở thành công cụ vì mục đích của cả hai.”
Nơi bàn tay hai người chạm vào nhau, có thứ gì đó đang rơi xuống.
Một giọt, rồi hai giọt.
Chẳng kịp ngẩng mặt lên, Eris đã bị đối phương sà thẳng vào người, rồi ôm chặt lấy thứ cô vừa gọi là “công cụ”.
Vòng tay của Lumina càng lúc càng siết chặt hơn. Về phần của cô, ngay ở khoảnh khắc ấy, có một ngọn lửa đã bùng lên bên trong cơ thể nhỏ bé ấy.
Liệu đó là ngọn lửa của sự quyết tâm, hay nó còn là ngọn lửa của điều gì đó mà cô chưa nhận ra được?
Dù sao thì, với ngọn lửa ấy giờ đã bắt đầu cháy lên, Lumina tin rằng, cùng với người trước mặt cô ngay lúc này, cái kết mà cả hai cùng trông đợi chắc chắn sẽ đến.
Ngoài tầm mắt của hai người, một ngôi sao băng khác lại vụt qua.]
(Chương 14, Cuộc khởi nghĩa của đôi ta, Midori Kohaku)
Một màn chủ tớ nhận nhau quá đẹp, quá hay, đọc mà cảm xúc dâng trào. Các độc giả luôn theo dõi truyện bấy lâu nay, không ai mà không vỗ tay bôm bốp khen ngợi. Còn cái cảnh nào vừa nên thơ, vừa ngầu đét như thế nữa. Đúng là xứng đáng công sức liên tục theo dõi hơn 14 chương trong hơn 2 tháng ròng. Một số fan còn khẳng định ở dưới phần bình luận rằng: “Thiếu mỗi cái nhẫn đính hôn thôi :))))”.
Xuyên suốt tràng pháo tay khen ngợi và đùa vui hóm hỉnh, tôi vẫn ngồi đây, dán mắt vào cái màn hình laptop và quyết định. Đủ rồi, đã đến lúc tôi phải dừng lại và đặt bút xuống viết review thôi.
Tuy nhiên, trước khi review, xin cho Bican gửi lời chào cho bà con cô bác bên kia màn hình nhé! Và như mọi khi, để đánh giá đầy đủ nhất, tôi sẽ spoil rất nhiều tình tiết trong truyện. Vì vậy, để có trải nghiệm tốt nhất, mọi người chỉ nên đọc bài review này sau khi thưởng thức hết bộ truyện của tác giả Midori (Cho tui xin lỗi những ai thấy khó chịu trước pha spoil cực mạnh hơn 200 từ đầu review nhé). Còn nếu mọi người không để tâm thì hãy cùng tôi phân tích nghiêm túc ngay và luôn nào.
1. “Cuộc khởi nghĩa của đôi ta” là bộ truyện duy nhất ở OLN thuộc đồng thời cả hai thể loại Yuri và Wars
Tiềm năng, một bộ truyện vô cùng tiềm năng. Đó là nhận định của tôi khi mới xem sơ qua.
Yuri là một thể loại khá là ít gặp và kén người đọc, nhưng không thể phủ nhận độ hấp dẫn của thể loại này. Nói không xa, tôi cũng là một người đam mê xem Yuri.
Đã vậy, còn có Wars nữa chứ! Một thể loại mà cùng với Military luôn được các tác giả trên nền tảng né ra nhất. Vì độ khó khi viết hai thể loại này ở OLN là “kịch trần”.Chỉ riêng quyết tâm dám viết thể loại Wars khó nhằn này thì cũng đã đủ để tôi khâm phục tác giả rồi.
Còn nữa, với tuổi đời hai năm, truyện đã có 65 theo dõi, 38.530 lượt xem và 2 đánh giá năm sao (số liệu lấy ở thời điểm viết review). Chà, một con số tương tác mà tác giả nào ở OLN cũng khao khát. Qua đấy, càng xem, niềm tin của tôi dành cho bộ truyện càng dâng cao. Ấy thế, khi đọc xong 14 chương truyện, tôi chỉ có thể lắc đầu ngao ngán…
2. Hệ thống nhân vật chỉ bằng số ngón trên hai bàn tay, nhưng tác giả lại không biết cách khai thác và phát triển
Mọi người không tin đúng không? Vậy để tôi đếm cho mọi người xem. Eris là một. Lumina là hai. Ông Wilhelm, bố của Eris, là ba. Huỳnh Như là bốn. Johan, vệ sĩ của Lumina, là năm. Ludwig, anh thợ mỏ may mắn, là sáu. Cuối cùng là bốn đứa trẻ Miya, Sora, Risa và Ina đang ở cùng Lumina là mười. Mười nhân vật vừa đủ mười ngón trên hai lòng bàn tay.
Nhờ số nhân vật ít ỏi mà tác giả miêu tả rất kĩ, làm khá rõ từng nhân vật. Đó chính là lợi thế rõ ràng của truyện có ít nhân vật. Càng ít nhân vật thì không gian và thời gian dành cho từng riêng nhân vật càng nhiều. Ít ra, mọi chuyện đáng ra phải là như thế. Nhưng, cái cách tác giả kể chuyện đã phá hỏng mọi thứ.
Đầu tiên là những câu thoại siêu dài, đứng san sát nhau và hợp lại thành cả tường thoại bự chảng:
[“Con đừng lo quá, ba ổn mà. Dù sao ở đây, ba cũng có rất nhiều sự giúp đỡ từ mọi người. Con mới là người làm ba lo hơn ấy. Hiện tại, ba không biết được ở dòng thời gian kia tình hình như thế nào, những mối nguy hiểm là gì, hay liệu con sẽ có tìm được ai đáng tin tưởng ở đó không nữa.”
“Ba nói vậy tức là không tin tưởng vào mười mấy năm luyện tập cho con để chuẩn bị sẵn sàng cho ngày này à? Đây là thứ có liên quan đến vận mệnh của không chỉ một, mà là hai thế giới đấy. Nếu sứ mệnh này thất bại, thì ba và con cũng khó lòng mà còn tồn tại được.”
“Dẫu biết thế… nhưng mà... ba không nghĩ ngày này nó lại đến sớm như thế… Hầu như những người mang sứ mệnh này đều đi vào năm họ hơn 20 rồi, còn con chỉ mới 16…”
“Chẳng phải lúc luyện tập, ba cũng có nói là con có thể sẽ phải đi bất kỳ lúc nào hay sao. Thì giờ con đi sớm thì chắc sẽ về kịp để chăm sóc lúc ba già đi rồi, coi như cũng có cái lợi mà.”- Eris nói bằng một giọng khá vui vẻ, cố gắng để trấn an cha mình - “Với cả, không có ý bất kính với những người đi trước, nhưng con được một sư phụ cực kỳ xịn dạy thì về khả năng chắc sẽ chẳng kém những người đó rồi. Đến con còn không lo thì ba sao phải lo chứ?”
Nét mặt ông Wilhelm đã giãn ra hơn một tí, ông bắt đầu nhìn vào tấm ảnh trên bàn và nói.
“Nói sao nhỉ… Cô bé Eris trong tấm ảnh kia và cô bé Eris đang ngồi trước mặt của ba đây đã thay đổi rất nhiều rồi. Dù không thể phủ nhận, đối với ba, con vẫn chỉ là một đứa con gái bé bỏng; nhưng ba biết… nếu có thể chọn ra người để làm việc này… ba vẫn sẽ chọn con.”]
(Chương 2, Cuộc khởi nghĩa của đôi ta, Midori Kohaku)
Thứ hai là cái cách tác giả kể lể bộc trực đến nực cười, cái gì có là nói hết, nói tuồn tuột:
[Do tình hình hiện tại đang rất căng thẳng, ông Wilhelm sẽ khó có thể dành thời gian ở đây để hỗ trợ con gái mình. Tuy vậy, ông rất tin tưởng vào Huỳnh Như cho nhiệm vụ này. Mặc dù không có mối quan hệ huyết thống, nhưng đối với ông, cô gái này cũng không khác gì đứa con của mình. Trong suốt thời gian ở nơi này, cô luôn sự quyết tâm và cố gắng ở mức độ cao nhất để hoàn thành những công việc được giao.
“Ngài không cần phải lo ạ. Tôi sẽ trực sẵn sàng mọi lúc để giúp đỡ tiểu thư trong khoảng thời gian nhanh nhất.”
“Nhưng chị cũng phải nghỉ ngơi đầy đủ á nha. Sang đó, khi nào cảm thấy an toàn thì em sẽ liên hệ ngay để chị nghỉ đó.”- Eris hơi lên giọng, có lẽ do trước đây cô từng thấy Huỳnh Như sẵn sàng bỏ ngủ vài ngày chỉ để chăm sóc mình khi bị bệnh.]
(Chương 2, Cuộc khởi nghĩa của đôi ta, Midori Kohaku)
Và mọi người biết gì không? Đó là cách viết dễ nhất, nhanh nhất và cần tránh nhất. Vì lúc đấy, diễn biến câu chuyện sẽ được đẩy nhanh đến kinh hồn. Câu chuyện diễn ra càng nhanh thì thời gian để tác giả xây dựng nhân vật càng hạn chế. Cuối cùng, thành quả của tác giả đạt được chỉ là những cái tên vô hồn, làm được abc, cảm thấy xyz. Chứ không phải những con người có chiều sâu tâm hồn mà ai cũng có thể thấu cảm.
Nhân tiện, cũng chính do cái cách kể chuyện như ma đuổi mà chính tác giả đã tự tay phá nát tuyến tình cảm giữa hai nữ chính.
3. Eris và Lumina như hai con đần
Như cái cách tác giả rush cốt truyện, diễn biến tình cảm giữa Eris và Lumina cũng phát triển quá nhanh đến mức không thể hiểu nổi. Lần đầu hai nhỏ gặp nhau là cuối chương bốn, mà chưa gì ở chương 14, hai đứa nó đã thề thốt, tình cảm sướt mướt đến mức ai nấy cũng tò mò sao hai chị không cưới nhau luôn đi. Vậy đấy, gần 11 chương, khoảng 24 25 ngàn từ, theo thời gian trong truyện là khoảng một tuần mà tình cảm hai đứa đã như này.
Ngay hiện tại, tôi nghĩ có lẽ một số quý vị sẽ cho rằng 10 chương là không ngắn. Như thế cũng có thể tạm chấp nhận được. Nhưng, cho tôi xin thưa, “Cuộc khởi nghĩa của đôi ta” không phải là một bộ yuri thuần túy, khi lúc nào hai nữ chính cũng uốn éo bên nhau. Truyện còn có kinh tế, chính trị, quân sự, vũ khí, action, và những thứ này ngốn không ít dung lượng truyện (cái này tôi sẽ làm rõ ở phần sau review).
Nói là chương 14 tình cảm giữa hai đứa nó cảm động như thế. Chứ mấy chương trước, tôi thấy quan hệ giữa hai nhỏ cũng chẳng khác là bao. Có cái là mấy lần trước chưa đủ nghiêm túc và đứng đắn như chương 14 mà thôi. Chứ mọi người nghĩ xem cái việc con Lumina cứ bị Eris trêu chút là mặt đỏ ngượng ngùng. Và cái tình trạng này đã xuất hiện ngay từ sau khi trận chiến đầu tiên của cả hai đứa ở chương 5:
[“Chị không ngại đâu, nhưng chị chịu lạnh kém lắm, tối cho chị ngủ cùng nha.”
Chẳng hiểu vì sao, Lumina bỗng đỏ hết cả mặt, sau đó lại trở nên ngại ngùng mỗi khi nhìn về hướng Eris.]
(Chương 6, Cuộc khởi nghĩa của đôi ta, Midori Kohaku)
Là vậy đó, tụi nó cứ như thế, thốt ra mấy câu thoại sến súa, rồi phản ứng một cách thái quá. Cuối cùng, đùng một cái, sau thêm một trận chiến, tụi nó thề thốt và dành tình cảm nghiêm túc cho nhau. Còn gì hợp hơn cụm từ Fast & Furious. Đến mức chính Eris trong truyện khi được hỏi, tại sao lại tin tưởng Lumina đến thế, thì chỉ có thể trả lời: [Thật ra thì em cũng chả biết. Cũng có thể là dây thần kinh nào đấy trong em cho là em ấy quá dễ thương để có thể làm một việc như lừa người khác chẳng hạn.] (Chương 13, Cuộc khởi nghĩa của đôi ta, Midori Kohaku).
Quào, một câu trả lời quá thuyết phục! Em không hiểu. Tôi không hiểu. Chả ai hiểu. Liệu tác giả có hiểu? Chứ, trước mắt là tôi thấy đi tong một bộ yuri rồi đấy.
4. World build của truyện rất chi là đồ sộ
Như tôi đã đề cập, truyện cái gì cũng có. Kinh tế, chính trị, vũ khí, quân sự, ma thuật,... đều có mặt trong truyện. Cái gì tác giả trình bày cũng ngắn gọn, đơn giản, dễ hiểu và phần lớn dùng đúng một lần.
Một nước đi một công đôi việc. Truyện dễ hiểu đến mức chẳng ai buồn var cả. Đã vậy, độc giả còn dễ theo dõi truyện mà không cần phải động não quá nhiều.
Nhờ đó mà tác giả đã giết chết linh hồn của thể loại Wars. Khi mà những tình tiết chính trị và chiến trận chỉ được nhắc sơ qua để làm vị là chính. Sau đó thì biến mất mà chẳng màng tác dụng thực sự của sơ lược mớ lý thuyết rối rắm kia trong truyện.
Cứ như vậy, chương nối chương, tác giả cứ thảy hết cái bản sơ lược world build của mình vào mặt độc giả. World build và giả thuyết xuất hiện đầy trong từng đoạn văn, từng câu thoại giữa các nhân vật. Đọc đến phát ngán, nhưng chẳng biết để làm gì.
5. Tình tiết action một chiều đến bất ngờ
Chuyện này cũng không quá khó hiểu khi cả hai Eris và Lumina đều quá mạnh, quá giỏi đến mức phi logic. Chẳng hạn như ở chương 1 đi, mọi người sẽ được thấy hai cha con Eris và Wilhelm cân 20 đứa phiến quân. Tôi không rõ hai cha con tập tành cái gì mà cứ step by step diệt gọn 20 đứa. Còn tụi địch chắc chân liệt hết rồi nên cứ đứng đó mà xả đạn, rồi thay băng và làm bia ngắm bắn cho hai bố con. Tôi rất nghiêm túc nhé vì chính tác giả viết thế mà: [Đúng lúc ấy, Eris bắt đầu ngồi dậy và hạ gục từng tên một. Trong lúc nấp, cô đã ghi nhớ được vị trí và thứ tự của những tên hết đạn, từ đó xác định xem đâu là tên nên phải bắn trước. Cứ như thế, chín tên đã nằm xuống.] (Chương 1, Cuộc khởi nghĩa của đôi ta, Midori Kohaku).
Mà nói một chiều cũng hơi quá. Vì có những trận chiến mà chính đội các nữ chính cũng cảm thấy khó khăn. Nhưng mà đừng lo vì họ đã có sức mạnh tình yêu và aura nhân vật chính rồi mà. Cái gì khó quá thì cứ lên tinh thần để vượt qua. Vậy đấy, nói cho đúng, đó không phải các trận chiến một chiều, mà chuẩn ra là các trận chiến một chiều có dính chút biến số để làm nền cho ý chí hai nữ chính (nói ra thì hai con này mạnh quá nên tác giả debuff tí, rồi cho quay trở lại bình thường ấy mà).
6. Lời nhắn nhủ
Với một số người, “Cuộc khởi nghĩa của đôi ta” là một bộ truyện hay và rất đáng xem. Tất nhiên, chuyện người ta thích là chuyện của người ta. Gu mỗi người mỗi khác, không ai giống ai. Tôi không thể cấm cản được.
Khi theo dõi xuyên suốt 14 chương truyện, việc không bắt gặp nổi một lời phản ánh đã góp phần thúc đẩy tôi viết bài review này. Tất cả chỉ để nói thẳng với tác giả rằng: “Remake lại giùm đi!”
Còn những ai đã theo dõi đến tận đây, nếu chưa đọc truyện thì tôi chân thành khuyên rằng hãy kiếm truyện khác mà đọc. Còn mọi người thấy tôi nói như vầy là quá đáng thì đọc thôi.
Bài review đến đây là hết. Cảm ơn sự chú ý của mọi người. Và hẹn gặp lại vào một dịp không xa.
40 Bình luận
trừ lúc ra chương mới)Cá nhân mình cũng đã thử đọc thử tác phẩm này. Tuy nhiên, sự kiên nhẫn không đủ, nên đành dừng hẳn sau prologue và chương 1. Câu chuyển có một prologue không tốt, một mở đầu có lẽ mình phải nói là chưa hoàn thiện một chương. Kiểu tác giả mới hoàn thành trong bước thiết lập thôi đã đột ngột ngắt chương rồi, nó khiến mình cảm thấy giống như chương truyện bị xẻ thành nhiều đoạn rồi đăng lẻ từng chương vậy, chưa giải quyết xong vấn đề đã kết và đẩy qua chương mới. Mình nghĩ tác giả nên dành thời gian xem lại câu chuyện này, không ổn. Thực sự không ổn.
Không phải tại êm đi chơi tết đâuMột ai đó nói với tôi rằng: Nhiều fl chắc do mấy thanh niên đến để coi 2 nhân vật
bumolà chính. 🐧Review chiến đét ấy chứ. 🔥
bubudaluoilắm chứ bộ. Mà... trước khi được vậy thì phát triển tình cảm cho tốt đã. Chứ không thì tui sẽ tưởng mình đang xem những bộ210trá hình mất...P/S: Cảm giác nay mình tục tiễu quá 😨
Dù gì mọi người cũng đã nghe tui lảm nhảm đủ rồi. Nếu trong cách viết review của tui có gì không phù hợp thì tui vẫn mong muốn mọi người sẽ góp ý nhé. Còn các luận điểm có chỗ nào chưa hợp lý thì cũng mời mọi người bàn luận phía bên dưới. Lần nữa, cảm ơn mọi người đã dành thời gian quý báu để ghé qua.