Vâng. Chào mọi người, lại là Bican đây! Đã lâu lắm rồi, tôi không lên bài review rồi nhỉ? Tất nhiên, không phải tôi không muốn viết. Mà trong năm qua, tôi bận lắm, bận đến nỗi không có thời gian để đọc như năm trước nữa.
Vì vậy, nhân tiện 3 tuần rảnh rang được trường thả xích thì sao tôi không bơi về OLN được chứ! Và để việc đọc mình có ý nghĩa, chắc chắn tôi không thể bỏ qua các bộ truyện trên nhiệm vụ trang giám sát rồi. Nên đây chính là bộ truyện tôi chọn đọc để khai xuân đón tết – Quả Cấm.
Ấy, quên mất, mong mọi người nán lại để tôi nói thêm cái đã. Trong bài review này, để nhận xét khách quan nhất có thể, tôi sẽ spoil rất nhiều chi tiết trong truyện. Nhằm cảm thụ tác phẩm một cách trọn vẹn nhất thì tôi khuyên mọi người nên xem qua tác phẩm trước. Xem cho đến chán chê rồi thì hẳn vào đây đọc review của tôi. Còn nếu mọi người không để tâm thì ta vào việc ngay và luôn nào.
1. Quả Cấm là một bức tranh sống động với vũ trụ hùng vĩ, thế giới hiện đại và các trận chiến mãn nhãn.
Ừm… Tôi không hề đùa. Tác giả Tuấn An miêu tả rất kinh và kỹ khiến độc giả có thể nắm rõ không gian của truyện trong lòng bàn tay. Đọc truyện, mọi người sẽ như được xem các thước phim sci-fic ở Sao Thổ, Sao Mộc, Sao Thiên Vương, Sao Hải Vương và cả nền văn minh ngoài không gian với chất lượng “4K”.
Không những vậy, còn được bổ não với các công nghệ tiên tiến, ưu việt do tác giả liên tục nhồi vào. Như tôi thì thấy phi thuyền ALIEN ấn tượng nhất. Vì sao? Vì đây là phi thuyền tận dụng hai loại năng lượng Posalis và Negalis để có thể di chuyển qua 200 năm ánh sáng trong 17 tháng. Di chuyển còn nhanh hơn cả ánh sáng sao? Tôi nghe biết là vô lý. Tới mức lúc mới đọc được thì tôi đã cực kì thắc mắc cái trình độ vật lý của tác giả tới mức dám sửa quy luật vật lý.
Nhưng… tôi đã sai. Tôi đã phán xét quá vội vàng. Con tàu không di chuyển nhanh hơn tốc độ ánh sáng. Mà chỉ đơn giản, nó là một “chiếc thuyền buồm không gian” tận dụng sức căng không gian do bản thân tạo ra để đẩy đi về phía trước với tốc độ còn nhanh hơn cả ánh sáng. Sao? Nghe giả thuyết rất là thú vị đúng không? Đến tôi cũng phải mê ly đấy (dù tôi đã có tiếp cận về lý thuyết này rồi, nhưng mà được đọc trực tiếp thì vẫn đáng xem mà).
Chưa hết, Quả Cấm còn mấy trận chiến mà tôi cho rằng rất ra gì và này nọ. Đọc mà tôi cứ nhớ tới các phim sci-fic bùm chíu bùm chíu của quốc gia nào đó ở Tây bán cầu. Dù trận chiến này chỉ là giữa một băng đảng tội phạm không gian và phi đoàn ALIEN 3 người, nhưng tôi thấy khá là đáng đọc. Từ những pha vũ khí thuốc súng và bom đạn nổ tung tóe đến các vũ khí hiện đại như laser và khiên năng lượng nữa. À mà còn hẳn siêu năng lực ngoại cảm nữa chứ.
Sao? Mọi người thấy hứng thú rồi, đúng không? Mà đừng tưởng hay, để tôi nói nốt đã…
2. Nhưng những cảnh mãn nhãn kia không dành cho người khó tính
Tôi thề tác giả miêu tả rất tốt. Đến mức tôi đã phải gắng đọc cho bằng hết để học hỏi gì đó. Nhưng dần dần, từ việc đọc để học hỏi, tôi đã bắt đầu đọc để hoàn thành nghĩa vụ của một reviewer. Mọi người hỏi tại sao á? Tại nó chán ấy.
Thật sự ngoài việc làm màu, cái đống info dày cộm kia, tôi nói thật là chúng thừa kinh hồn. Có những chương mà tôi đọc, không biết tác giả viết vì mục đích gì. Chứng tỏ là mình “Bé yêu khoa học” hay “Ta đây cái gì cũng biết” chăng?
Và những điểm hay mà tôi đã liệt kê ở trên cho mọi người là công sức tôi lăn lết gần 80 ngàn từ hết ngày hôm qua đấy. Mọi người không tin ư? Không sao, tôi có bác B giấu tên đồng hành trong quá trình theo dõi tác phẩm. Có gì thì tôi sẽ nhờ bác B làm chứng cho. Nhé, bác B yêu dấu, ới ời ơi!
Mà tôi nói luôn, tác giả viết về một cái gì đó nghe như rất là báng bổ, nhưng lại giải thích cực kì muộn màng. Như cái vụ “Đi quãng đường 200 năm ánh sáng trong 17 tháng” chẳng hạn, tác giả đã nhắc tới cái vụ này hồi cuối chương 14, nhưng tới tận chương 16 tác giả mới cất bút đi giải thích cho tôi hiểu. Đọc mà tôi thấy tức cái lồng ngực vô cùng.
Và có một điều tôi muốn đề cập là truyện không hề thật sự đi theo hướng hard sci-fic như Tam Thể (Dù lúc đầu tôi tưởng là thế thật). Truyện còn có những hạt sạn to tướng về quy luật khoa học. Để rõ hơn thì mời mọi người hãy đi đọc các comment tôi đã để dưới từng chương truyện. Chứ nói ra ở đây thì dài dòng lắm.
Nói tóm lại là gì? Để cảm được tác phẩm nghệ thuật tuyệt trần kia, mọi người trang bị gấp cho tôi một cái não đã tắt và một sự kiên trì vô biên.
3. Dàn nhân vật chính được xây dựng vô cùng kỹ lưỡng và công phu
Để giải thích tại sao thì đơn giản cả bộ truyện chỉ có ba nhân vật chính mà thôi. Đầu tiên là cậu bé Tuân, một trong hai thí nghiệm thành công được lựa chọn trở thành hy vọng Nhân loại. Nhân tiện, cái tên Tuân được cậu lấy chính là tên của Phạm Tuân, một phi hành gia người Việt Nam. Dù khá lộ liễu, nhưng việc quảng bá đất nước thế này là rất đáng hoan nghênh.
Thứ hai là cô bé Valentina, thí nghiệm thành công còn lại của Nhân loại. Sở hữu đôi mắt màu tím, cô có một năng lực ngoại cảm. Mà, ở trận chiến tôi đã đề cập, cô đã một mình quét sạch 3 phi thuyền còn lại của kẻ địch. Tất nhiên, là cùng sức mạnh tình bạn (không đáng kể).
Cuối cùng là anh thuyền trưởng cyborg Arnaldo. Nếu hỏi tại sao anh là thuyền trưởng thì đơn giản là vì trong cái đám loắt choắt, vắt mũi chưa sạch, anh già dặn nhất. Nhìn anh đi chăm mấy cô cậu sáng nắng chiều mưa này mà tôi thấy thương giùm.
Khi đọc truyện, mọi người sẽ được chứng kiến những thăng trầm tâm lý của các nhân vật trên hành trình tiến tới một phiên bản hoàn hảo hơn (chém gió đấy, tôi chả thấy tụi nó trưởng thành thêm tẹo nào). Tất nhiên, trưởng thành thì phải có những va vấp, biến cố về tinh thần. Vậy nên, mọi người sẽ thấy được bí mật đen tối sau cái thí nghiệm được cho rằng sẽ mang đến niềm hy vọng cho Nhân loại. Hay những mất mát gia đình mà các nhân vật phải trải qua và cũng chính cái gia đình 3 que, nhầm, ý tôi là 3 người, đó chữa lành tâm hồn của nhau.
4. Ấy thế, tác giả đã đầu tư sai cách… Cao trào trước, build sau
Mọi thứ của các nhân vật đẹp vô cùng. Ngoại hình, tính cách, phong cách không thể nhầm vào đâu được của các nhân vật, tác giả có. Quá khứ chi tiết cũng có. Biến cố để nhân vật trưởng thành có nốt. Nhưng tác giả lại đầu tư sai cách. Thế này thì khác gì muối bỏ biển. Ngay từ đầu, đi build xong, rồi cho vào cao trào thì có phải ngon luôn không?
Để tôi kể cho mà nghe, mới vào truyện, ngay chương đầu, tôi đã bắt gặp mấy cái cảnh gào thét, khóc lóc, sướt mướt mà chẳng hiểu được cái mô tê gì. Tới tận cái chương hai, tác giả mới lật đật đi giải thích. Đến lúc đó, nói thật, tôi chả còn hứng thú gì cả. Đúng dạng “Ừm ờ, thì ra là thế”. Rồi, thêm mấy chương sau, cái lúc chả ai hỏi, tác giả lại đi đào sâu cái quá khứ chuột bạch tăm tối của hai đứa nhóc kia. Từ lúc đọc đến cái khi viết review này, tôi vẫn luôn muốn hỏi tác giả này: “Ai hỏi mà bộ trưởng trả lời?” Lúc cần thì chả thấy. Lúc đã nguội lạnh thì cứ đem lên. Biết độc giả bọn này ngấy lắm không?
5. 2 ngàn từ 1 chương thì có vẻ dễ đọc đấy, nhưng có thật sự là thế không?
Thật sự đây là cái vấn đề thời nảo thời nao của OLN rồi. Tân tác giả ai cũng ghét cay ghét đắng cái mức tối thiểu mức 2 ngàn từ kia. Và có vẻ anh bạn tác giả của ta cũng vậy. Chương nào tác giả viết cũng hơn cái mức tối thiểu có vài chục từ.
Tôi biết chương ngắn là một lợi thế khó bỏ qua. Cứ nghĩ mà xem. Chương ngắn thì viết rõ ràng đỡ mệt. Diễn biến truyện qua nhanh. Tương tác có liên tục. Ai mà chẳng thích đúng không?
Tôi chẳng biết là tác giả thiếu ý tưởng để viết hay là muốn câu tương tác. Chứ trước mắt tương tác thì thời điểm tôi viết review này là chỉ có 1 theo dõi, 50 bình luận (hết 38 cái là của tôi, thấy tôi thương tác giả không) và chưa tới 11 ngàn lượt xem dù đã 2 tháng và tận 38 chương. Nhưng mà nhé, với tiềm năng của bộ truyện, thật sự cái dung lượng 2k kia chả khác tự siết cổ chính mình.
Đầu truyện thì cao trào một đống mà tác giả cứ vu vơ viết đối phó cho qua, đá đổ mọi cái mình đã dày công tìm kiếm, nghiên cứu và xây dựng. Còn mấy chương sau thì cũng như thế. Truyện thì đọc cứ như Slice of life trên cái phi thuyền ALIEN suốt 19 chương. Tụi nhân vật đúng dạng sống, ngắm cảnh qua ngày mà chả có nổi cái mục tiêu cụ thể nào. Tới tận chương 20, mới có cái trận chiến với bọn tội phạm không gian tôi đã đề cập. Và đó là pha Action hiếm hoi dù truyện gắn cái thẻ Action to tướng.
Sau đó thì ngựa quen đường cũ, đọc mà cứ buồn ngủ. Đọc mà chả biết mình đang đọc cái gì. Vì 2 ngàn từ chả đủ để giới thiệu vấn đề gì hay giải quyết cái gì.
Đấy cũng là lý do mà các tay viết cứng cựa ở OLN đều nói là 2 ngàn từ có chút ét thì thêu dệt nổi cái gì.
6. “Truyện đã tới gần 20 chương mà chưa có nổi diễn biến gì thì nên bị xóa cho rồi”
Đấy chính là bình luận của bác B giấu tên. Nghe cay nghiệt đúng không? Nhưng không sai đâu, mọi người ạ! Bản thân tôi cũng thấy tác giả nên remake lại.
Nhân tiện, nói thêm, khi tôi xin hỏi được trích câu nói của bác B, bác ấy đã phản đối cật lực. Bác ấy chỉ cho được đem lên đây nếu tôi đem thêm một câu của ổng: “Đồ lừa thầy, phản bạn!”. Thế đấy, tôi không hiểu tại sao ổng nói vậy. Nhưng mà đã làm thì phải làm cho trót (Chứ không phải tôi dụ ổng đọc truyện cùng và lén ghi lại mọi bình phẩm của ổng đâu).
Quay lại vấn đề thì mọi người có thể thấy lực bút của tác giả đã suy giảm rõ rệt. Từ hơn 2000 ngàn, mấy chương mới nhất như chương 37 và 38 còn chẳng đủ 2000 ngàn từ. Trước đó thì còn có chương 28. Thật sự, tôi mà không đọc thì không biết có ai phát hiện ra không.
Không những vậy, anh bạn Fook Jack còn nói với tôi rằng:
Thế đấy! Bỏ qua mấy vụ lùm xùm này, tôi vẫn có lòng tin vào tác giả. Tôi nghĩ những việc này chỉ là trùng hợp, sai sót và vô ý của tác giả mà thôi. Với cái mớ lỗi bòng bong tôi đã comment dưới từng chương cùng với sự chỉ điểm cụ thể của bài review này, tôi hy vọng tác giả sẽ có màn come back hoành tráng nhất nhé!
Giờ thì Done! Cảm ơn quý vị đã chăm chú theo dõi ạ! Nếu ai có cảm tình thì hãy để lại 1 comment phía dưới nào!
À, còn nữa, Tết còn dài! Ai biết tôi sẽ làm gì nữa nhỉ?
40 Bình luận
AI trong viết lách P2
P/S: Tui nghi chúng ta sắp có mod mới rồi...