Dị Thoại: Tôi ước gì mình bị mất trí nhớ sau khi đọc xong.
Members

Xin chào mọi người. 

 

Được nghe đồn rằng kỳ banner trên Hako sắp sửa diễn ra. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, tôi đã quyết định sẽ góp chút lửa làm nóng không khí trước sự kiện và viết một bài đánh giá cho tác phẩm “Dị Thoại”. Hy vọng nó sẽ giúp các độc giả (nếu chưa đọc hoặc chưa biết tới “Dị Thoại”) có thể hiểu rõ hơn về tác phẩm.

 

Bộ truyện ở thời điểm hiện tại có độ dài khoảng 36,500 từ với năm chương chính và hai chương phụ (một trong đó là chương mở đầu). Sau khi đã đọc xong từ đầu đến cuối, tất tần tật trong một sitting thì trước mắt tôi xin phép được tóm tắt thế này: 

 

Trải nghiệm đọc bộ truyện Dị Thoại của tác giả Choeng khiến tôi cảm thấy như một người mù đang nghe mấy đứa học sinh cấp ba nói chuyện với nhau. Mà học sinh cấp ba thì các bạn biết rồi. Đôi lúc họ sẽ nói về những thứ khó hiểu như triết lý rởm đời này nọ chẳng hạn (ít nhất là học sinh cấp ba ở trường tôi lúc trước nó thế). Dù đa phần thì nói nhảm mới là chủ yếu. 

 

“Dị Thoại” có phải là một tác phẩm đáng bỏ thời gian ra để đọc không? Hãy đọc hết bài nhận xét này thử, biết đâu sẽ giúp các bạn tự rút ra được câu trả lời cho bản thân mình. Còn cá nhân tôi, sau khi đọc xong tôi chỉ ước mình bị mất trí nhớ thôi.

“Dị thoại”, đúng như cái tên của nó, là một tác phẩm về những câu chuyện kỳ dị xảy ra trong bối cảnh thường nhật xoay quanh Hoàng Phúc - nhân vật chính. Với tag truyện Mystery + Romance + Supernatural thì chắc đa phần các bạn đọc cũng thấy quen phải không? 

 

Đúng vậy. “Dị Thoại” được lấy cảm hứng từ Monogatari Series và cũng được chính bản thân tác giả khẳng định như vậy trong vài lần trao đổi riêng với tôi. 

 

Bản thân tôi là một người cũng thích dòng truyện Monogatari của tác giả Nisio Ishin (thậm chí cũng từng thử viết một tác phẩm như vậy), tôi phải công nhận rằng tác giả Choeng làm rất tốt trong việc thể hiện cái cảm hứng, identity của tác phẩm đến từ đâu. 

 

Tôi nghĩ đó là một điều tốt. 

 

Thế nhưng Monogatari Series về cơ bản là rất độc đáo, lạ và thú vị theo cách riêng của nó, nên việc tác giả Choeng cố mô phỏng lại cái sự độc đáo, lạ và thú vị đó đã vô tình khiến tác phẩm của bản thân trở thành một phiên bản Monogatari from Temu.

 

Tôi xin phép được trích một đoạn lời nhận xét của một cựu mod đã để lại trong mục bình luận của tác phẩm “Dị Thoại”. Nó như sau:

“... Điểm mạnh của Choeng cũng chính là điểm yếu.

 

Choeng đang sử dụng cùng những chất liệu với Nisio Isin, và cụ thể là của Monogatari luôn. Cho dù hiểu cốt lõi bản chất, nhưng cách diễn giải của Choeng vẫn là cách diễn giải của Monogatari. Những nỗ lực để tạo ra sự khác biệt về tính cách, năng lực và bối cảnh là không đủ. Đây vẫn là Monogatari…”

 

Cá nhân tôi nghĩ lời nhận xét trên rất chính xác. Nhưng nếu thẳng thắn mà nói, tôi thấy lời nhận xét vẫn còn giảm tránh khá nhiều.  

 

Tác phẩm của Choeng ở arc 1 hiện tại (tức là từ chương mở đầu tới chương phụ mới nhất) thực sự khiến tôi flashback tới arc 1 của Bakemonogatari rất nhiều. Vì thực chất nó đúng là như vậy. Tôi không nói rằng tác giả sử dụng lại ý tưởng, vì sau khi đọc thì tôi nghĩ tác giả biết rõ mình đang làm gì, muốn thể hiện điều gì qua câu chuyện, chứ không phải chỉ copy 1:1 mà không suy nghĩ về nó. 

 

Nhưng như vậy là chưa đủ. 

 

“Nếu người đọc là fan của Monogatari, họ có sẵn sàng dành thời gian ra để đọc Monogatari hàng Temu không? Và nếu người đọc còn chẳng fan nổi Monogatari, họ có đọc truyện của Choeng không?” - Là một trích đoạn của lời nhận xét được ghim trong mục bình luận của tác phẩm “Dị Thoại”.

 

Tôi biết. Ngay từ trước khi đọc tôi cũng chẳng mong đợi nó sẽ phá cách hay “peak” gì cả. Và đúng là vậy thật. Tác phẩm “Dị Thoại” nếu phải tóm gọn lại trong một chữ thì sẽ là “valley”.

 

Tại sao lại là “valley”? Vì tuy là nó “mid”, nhưng không có nghĩa là nó hoàn toàn không để lại ấn tượng nào trong tâm trí người đọc. Tức là cũng như cái thung lũng, tác phẩm “Dị Thoại” cũng có chỗ bình thường, có chỗ tệ, và cũng có đôi khi khiến tôi thấy nó khá hay (ở những chỗ được làm tốt).

 

Có vài người tôi quen thường hay giỡn, nói rằng đây là “truyện hay nhất tháng”. Nghĩ lại thì tôi phải thừa nhận rằng tuy đang nói giỡn nhưng họ nói cũng đúng phết.

 

Thế điểm nào ở tác phẩm “Dị Thoại” khiến tôi phải thừa nhận như vậy? Có vài điều sau:



 

  1. Định hình và định nghĩa vấn đề chính.

 

Trước hết tôi muốn nói về cách tác giả định hình và định nghĩa vấn đề của arc 1. Phần này sẽ có minor spoiler, thế nên là ai chưa đọc qua có thể skip xuống dưới mục II để tránh bị spoil.

 

“Cá chép”. Vấn đề chính của toàn bộ arc 1 này liên quan đến con cá chép. 

 

Khi nhắc về cá chép thì bạn sẽ nghĩ tới điều gì? Tôi thì nghĩ ngay tới câu chuyện dân gian cá chép vượt thác. Và chắc hẳn là đa phần các bạn cũng sẽ có suy nghĩ tương tự kiểu vậy. Hoặc có thể là hình tượng của sự phú quý, giàu sang như cá Koi, một phân loài của cá chép.

 

Nếu là thế thì tôi có tin vui cho bạn. Tác giả Choeng có một cách nghĩ thú vị hơn, và nó được thể hiện rõ trong chính arc 1 này. 

 

Cá chép, theo cách chơi chữ “chép” tức là sao chép - đây chính là cách tác giả định nghĩa nó. Nhưng cái hay không phải chỉ là ở cái chơi chữ, mà là cách tác giả định hình nó trong câu chuyện. Con “cá chép” này là chủ đề liên quan đến cái bóng của Thảo Vy - nữ chính của arc 1. Nó sao chép những cử chỉ, mong muốn, suy nghĩ của Thảo Vy, y như một cái bóng sao chép chủ thể của nó (chỉ là nó sao chép những thứ mà Thảo Vy vô thức giấu đi, không muốn để lộ ra ngoài).

 

Đó là về định hình con “cá chép”. Còn về việc định nghĩa vấn đề chính của câu chuyện, như bên trên tôi đã nói. Khi nhắc về cá chép, tôi nghĩ tới việc vượt thác hóa rồng, ý chỉ sự nỗ lực sẽ dẫn tới thành công. Còn tác giả thì có một cái spin khác cho cách nghĩ đó, một cách nghĩ thực tế hơn chút. Tác giả thể hiện rằng câu chuyện cá chép hóa rồng đó là một sự giả dối. Vì con cá chép mà sao lại bơi ngược dòng thác Vũ Môn được? Bất khả thi. Nhưng như vậy thì cũng được thôi. Vì trong đời thì đôi khi những lời nói dối như vậy là cần thiết. Cũng như cách mà con “cá chép” - cái bóng của Thảo Vy tồn tại tách biệt với chủ thể của nó. Con “cá chép” đó là một sự giả dối cần thiết trong đời. 

 

Đây là những gì tôi rút ra được sau khi đọc xong arc 1. Còn cụ thể với chi tiết sao thì các bạn hãy đọc để biết, tôi chỉ tóm tắt sơ qua vậy thôi. 

 

Nếu sau khi đọc xong mà các bạn đi đến một kết luận khác với tôi thì điều đó hoàn toàn bình thường. Tôi nhiều khi cũng không chắc rằng mình đã phân tích đúng ý nghĩa của nó hay không nữa.



  1. Cách dẫn truyện, truyền đạt nội dung.

 

Bạn là fan của Monogatari Series vì những nhân vật dễ thương, cá tính? Vì cách tác giả định nghĩa vấn đề? Hay vì những cuộc đối thoại rất thú vị pha lẫn mấy cái joke và pop culture reference ngoài đời vào? 

 

Tôi thì thích tất cả những điều trên, nhưng điều tôi thích nhất chắc phải nói tới cách dẫn truyện và cách mà Nisio Ishin truyền đạt những câu chuyện của mình. 

 

Khi đọc tác phẩm “Dị Thoại” của tác giả Choeng, tôi đã mong sẽ thấy được những điều trên. Chưa nói về các cuộc đối thoại hay nhân vật dễ thương, cá tính đi, thì tôi phải thừa nhận cách dẫn truyện và cách mà tác giả truyền đạt nội dung khiến tôi thấy thú vị. Thú vị ở đây ý tôi là nó khiến tôi phải suy nghĩ xem tác giả đang cố nói cái gì. Và sau khi hiểu được thì tôi tin rằng “tác giả thực sự biết mình đang muốn viết cái gì và viết ra được thứ mình muốn viết”. 

 

Tác giả thể hiện sự thú vị ấy qua các cuộc đối thoại giữa các nhân vật. Những lời thoại có mang subtext mà khi hiểu được sẽ trở thành tài liệu tham khảo để độc giả lần ra được điều mà tác giả muốn truyền đạt.

 

Cái thứ hai mà tôi nhận ra là có những sự kiện, tình tiết được gài gắm vào trong những câu dẫn. Có thể đọc qua một lần chưa nhận ra, nhưng hai, ba lần biết đâu sẽ hiểu được ý đồ của tác giả.

 

Tóm lại thì có lẽ là tác giả cũng lượm nhặt cách viết này từ Monogatari Series. Do vậy nên đọc tôi thấy rất quen thuộc. Đôi khi tôi tự hỏi là mình thực sự thích cách viết của tác giả? Hay mình chỉ đang hoài niệm về Monogatari Series thôi.



  1. Thoại.

 

Tôi nghĩ thoại của tác phẩm “Dị Thoại” không phải là xuất sắc (thật ra có vài chỗ cringe, như thể tác giả đang tự kỷ vậy), nhưng ít nhất theo tôi thấy nó có sự thú vị và độc đáo của riêng nó. Thực sự khi đọc, có vài khúc tôi bật cười khi các nhân vật trả treo với nhau (không phải nói quá hay làm lố gì, nhưng có vài khúc buồn cười thật). 

 

“Dí dỏm, nhưng vẫn chặt chẽ về lý lẻ.” - Trích từ bình luận được ghim trong truyện.

 

Tôi khuyên là các bạn nên tự trải nghiệm trực tiếp.

 

Nhưng nếu mà sau khi đọc truyện xong mà các bạn không đồng ý với suy nghĩ của tôi thì cho tôi xin lỗi trước. Dù sao thì mỗi người có một gu hài hước khác nhau. Tôi không nghĩ rằng bạn sai, tôi chỉ nghĩ rằng bạn nên thả lỏng một chút. Dù sao thì nụ cười là liều thuốc bổ tốt nhất mà, cười được nhiều thì tốt hơn thôi.



______________________



Okay. Đó là những vùng cao trong cái “valley”. Hồi nãy ở trên tôi có nói rằng cách tác giả định hình và định nghĩa vấn đề chính, cũng như là cách dẫn truyện và thoại thú vị. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó không tồn tại những sai sót rất chi là cơ bản.

 

Vậy nên giờ tôi xin phép nói tới những vùng trũng, còn chưa được làm tốt trong truyện. 

 

 

  1. Bắt đầu với kỹ năng.

 

Cách dẫn. Thú vị thì thú vị nhưng đó chỉ là phần thiểu số. Vì phần còn lại là cảnh… Mà khoan… Tôi quên mất, truyện này làm quái gì có cảnh. Chỉ yap mấy thứ vô nghĩa bằng vốn từ vựng khó hiểu của tác giả hết cả chương. 

 

Ban đầu tôi có nói cảm giác khi đọc truyện giống như một người mù đang ngồi nghe mấy đứa học sinh cấp ba nói chuyện về triết lý này nọ đúng không? Dù đa phần là bọn nó toàn nói nhảm. Có vẻ như tác giả ngay đến cả thứ cơ bản nhất của việc định hình lên một chương còn chưa nắm được chắc. 

 

Không có thiết lập bối cảnh, hoặc có miêu tả thì cũng mơ hồ, không rạch ròi giữa suy nghĩ nhân vật và lời dẫn. Cảm giác khó chịu vô cùng khi đọc mà cứ phải rặn chất xám ra để tưởng tượng xem bọn này nó đang ở đâu và lúc đó như thế nào.

 

Trong “Chương 4” khi nhân vật chính Hoàng Phúc chở Thảo Vy đi xe trong đêm là điển hình. Hay như “Chương 5” khi cả hai nhân vật này đến gặp một nhân vật khác. Không một chút mô tả để biết được họ đi đến đâu, nơi đó nhìn ra sao hay đại loại vậy. 

 

Well nhưng ít nhất thì tác giả không quên cho nhân vật đối thoại. Lmao. Gì chứ cái đó quan trọng lắm, tôi chắc với các bạn đọc luôn. Việc thiết lập bối cảnh nhiều hay ít là quyền của tác giả. Tiếc là tác giả lạm quyền quá nên quyết định bỏ cảnh luôn thì chịu thôi chứ biết sao.



  1. Thoại? Hay yap?

 

Thẳng thắn luôn, thoại của “Dị Thoại” đa phần rất vô nghĩa và spam là chính. Những đoạn thoại có ý nghĩa củng cố cho truyện thì rất ít. Ví dụ như trong cả “Chương 1”, tác giả xây dựng chỉ mỗi cảnh Hoàng Phúc và Thùy An đối thoại. Nhưng chủ yếu là hai nhân vật yapping và làm màu những điều khó hiểu với nhau, tỏ ra bí ẩn các thứ. Bộ họ bị cô đơn à? Hay định gắn cà chua lên mũi làm hề? Nhưng mà ừ, thôi thì ít nhất đọc cái cảnh đó cũng giúp tôi buồn ngủ nhanh hơn nên cũng không hẳn là không có tác dụng.



  1. Nhân vật.

 

Nhân vật rất thú vị, tôi thừa nhận. Chỉ có điều ở arc 1, sự thú vị đó đa phần, nếu không phải nói là toàn bộ, đều gắn liền với những nhân vật trong Monogatari Series được tác giả sử dụng để lấy cảm hứng từ. 

 

Nhưng đặt vấn đề đó qua một bên thì điều tôi thực sự muốn nhắc tới trong mục “Nhân vật” này cụ thể là cách mà tác giả thể hiện nhân vật trong truyện của mình. Từ cách dẫn, nội tâm của nhân vật chính, những cuộc đối thoại có thể cho thấy sự liền mạch, rõ ràng trong tính cách của các nhân vật. Có đôi khi các nhân vật ứng xử hơi kỳ lạ và nói những điều khá kỳ lạ. Nhưng mà thay vì nghĩ là nó không phù hợp, tôi nghĩ nó tạo nên cá tính hơn. Một lần nữa, nếu bạn đọc khác không đồng ý với cách mình nhận định thì điều đó hoàn toàn bình thường. Nếu muốn thì chúng ta có thể cùng bàn luận thêm về thiết lập nhân vật trong mục bình luận bên dưới (dĩ nhiên là giữ văn minh và tôn trọng nhau là được).

 

Tôi thích nhân vật Thảo Vy. Cách cô gái này hành động, đối đáp, suy nghĩ rất cá tính. Tôi không thích, cũng không ghét nhân vật Hoàng Phúc, người được tác giả xây dựng là một nhân vật có tiềm năng, và có lẽ tiềm năng này sẽ được khai thác trong các arc sau. Ở hiện tại thì Hoàng Phúc theo tôi hiểu là một kẻ bao đồng, nhưng tại sao thì tôi chưa rõ. Chắc là anh bạn này có động cơ gì đó hơn là chỉ lòng tốt. Nên theo dõi tiếp để biết tác giả sẽ xây dựng thế nào. Do vậy nên tôi chưa có cảm nghĩ gì nhiều về Hoàng Phúc lắm. 

 

Còn nhân vật mà tôi không thích thì là Volthra. Cái tôi không thích là việc tác giả cho nhân vật này debut một cách rất mờ nhạt, không để lại ấn tượng. Là một nhân vật giữ vai trò chủ chốt trong việc giải quyết vấn đề chính của arc 1, thế mà cả màn xuất hiện ở giữa “Chương 4” không có lấy một cái mô tả, không setup. Cô nàng chỉ tự dưng được nhắc tới, và rồi “bùm”, spawn vào trong câu chuyện. 

 

Nó cũng liên quan tới ý tôi muốn nói trong mục I. Từ giữa “Chương 4” đến hết “Chương 6”, tôi vẫn chả biết Volthra nhìn ra sao. Chỉ biết cô bé này trông giống trẻ con và mặc một cái váy ngủ. Thành ra cả suốt mấy đoạn thoại, tôi chẳng hình dung được nổi Volthra là nhân vật như thế nào. 

 

Nếu bạn hỏi: “Ơ, thế tại sao các nhân vật khác cũng đâu có được tả đâu mà không thấy nói gì? Chỉ nói mỗi Volthra?” 

 

Tôi xin phép trả lời rằng mình đã nói ở ngay phần đầu của mục III này. Sự thú vị của các nhân vật khác, trừ Volthra, đều gắn liền với những nhân vật của Monogatari Series mà tác giả đã dùng để làm cảm hứng. Từ đó trong vô thức, khi đọc tôi có thể tạm thời mường tượng ra được nhân vật Vy, An, hay Hoàng Phúc. Nhưng Volthra là một nhân vật gốc của tác, nhân vật có ít sự ảnh hưởng nhất từ Monogatari Series. Và nhân vật này không hề được mô tả để tôi có thể hình dung ra được, cũng không hề có bất kỳ điểm nhấn nào để tạo nên sự khác biệt, ngoại trừ qua việc đối thoại.

 

Nhắc đến điểm nhấn. Hiện tại thì tôi thấy Volthra và Thùy An khá là “npc”. Nhưng Thùy An có vẻ chưa có đất diễn gì nên sẽ không nhắc tới. Chủ yếu tôi muốn nói tới Volthra. Ở trên đã chỉ ra việc tác giả không mô tả ngoại hình để tạo điểm nhấn. Thì ở phần này tôi muốn chỉ ra tiếp một điều nữa tác giả có thể lưu ý để làm tốt hơn. Cụ thể là hành động, hay một cái gì đó đặc biệt của nhân vật, để khiến nhân vật đó khác biệt so với những nhân vật khác. 

 

Tôi ví dụ thế này đi. Hoàng Phúc gây ấn tượng cho tôi bởi vì anh chàng này sau khi bị đạp ngã xuống hồ, lập tức trèo lên bờ lại, rồi hét tên Thảo Vy như lính ra trận vậy. Còn Thảo Vy gây ấn tượng vì cô quấn mỗi cái khăn tắm đi vòng vòng trước mặt Hoàng Phúc (dù là đang ở trong nhà mình thật). Volthra thì chẳng có gì, không một hành động, cử chỉ nào đáng lưu ý để thể hiện tính cách của cô khác biệt so với những nhân vật khác. Đó là tôi không nói về phần thoại, vì qua thoại thì phải công nhận tôi có thể mường tượng được một chút về Volthra. Nhưng mà dù vậy thì đó thực sự giống một cái máy nói hơn là một nhân vật.



  1. Setup… Payoff.

 

Tôi nghĩ là mình thiếu mất phần “struggle” đâu đó ở giữa. 

 

Tác giả đã setup cái vấn đề chính của truyện - lời nói dối, con cá chép khá ổn. Nhưng khi đến phần giải quyết vấn đề “trừ tà” cho Thảo Vy, tôi phải nói thật rằng tôi không thích cách xử lý như vậy.

 

“Như vậy” là như thế nào? Cái này tôi không thể nói chi tiết được vì nó sẽ spoil phần quan trọng nhất của cả arc 1. Và để đính chính lại, tôi không có vấn đề gì với việc tác giả xử lý vấn đề chính. Cái mà tôi có vấn đề là việc tác giả không thể hiện ra phần quan trọng nhất của một người đang phải đấu tranh tư tưởng.

 

Đại khái mà nói (để không đi sâu quá vào spoiler) thì con cá chép có liên quan tới những lời nói dối. Surprise surprise, con cá chép mới là những suy nghĩ thật sự mà Thảo Vy che giấu, còn bản thân Thảo Vy mới là một kẻ nói dối. Thế thì làm sao để “trừ tà” được con cá chép? Đơn giản là Thảo Vy phải chấp nhận sự thật rằng mình đang nói dối. Nhưng mà một người đã sống trong denial gần 10 năm như cô thì việc đó không thể nào dễ dàng như chỉ bằng vài lời động viên từ Hoàng Phúc được - người mà cô chỉ mới thực sự nói chuyện vào sáng nay.

 

Đúng vậy, điều tôi muốn nói tới là cái sự đấu tranh tư tưởng khi Thảo Vy buộc phải chấp nhận rằng cuộc sống mình đang sống là giả. Nó không có, hoặc nếu có thì tác giả đã thể hiện quá nhẹ khiến tôi không nhận ra được luôn.

 

Có một điều mà tôi xin phép gửi tới tác giả thế này. Nên biết lúc nào cần dùng subtle story telling, lúc nào nên rõ ràng. Cái nào cũng subtle thì nó sẽ thành lạm dụng. Giống như việc uống Monster hay Mountain Dews vậy. Uống một hai lon thì được, nhưng uống ba bốn lon một ngày thì say đường đấy, và hại cho sức khỏe lắm.

 

Tiện thể thì điều mà tôi không thích chỉ là ý kiến chủ quan của tôi. Biết đâu mỗi người đọc khác sẽ có cách nghĩ khác nhau phải không? Thế nên nếu bạn đọc nào tò mò thì cứ vô đọc thử sẽ biết. 



  1. Last but not least.

 

Cuối cùng, tôi muốn giải quyết con voi trong phòng đã được nhắc tới ngay từ phần giới thiệu bên trên.

 

Những vấn đề từ mục I tới IV có thể sửa được vì nó liên quan tới kỹ năng viết nói chung và tư duy viết nói riêng. Thế nhưng thứ quan trọng nhất mà tôi nghĩ tác giả cần chú ý tới lúc này là identity của truyện. 

 

“Nhưng mà chưa đủ tốt. Hãy nghĩ sâu hơn thêm một chút về việc làm sao để người đọc không nghĩ rằng truyện của mình giống thứ gì đó nổi tiếng khác?”

Về vấn đề này, tôi nghĩ là true originality không thực sự tồn tại ở thời đại này nữa. Bất kỳ ý tưởng nào mà bạn nghĩ ra, người khác có thể đã nghĩ ra từ cách đây cả chục năm trước và đã được áp dụng. Những gì Choeng viết có thể bị so sánh giống như Monogatari Series, và cá nhân tôi không phủ nhận việc đó. Nhưng đồng thời tôi nghĩ tác giả cũng có hướng đi riêng cho bộ truyện, cách định nghĩa vấn đề, sự việc để tạo nên sự độc đáo, originality theo cách của tác giả.

 

Chỉ là hiện tại thì chưa đủ. Xin phép nhắc lại câu đó một lần nữa. 

 

Tôi cần thấy nhiều thêm ở arc 2 sắp tới, rằng đây không chỉ là Monogatari Series phiên bản Temu. Hãy sáng tạo thêm, tạo nên identity cho tác phẩm của mình. Là điều tôi muốn gửi tới tác giả Choeng.

 

Còn với độc giả, tôi hy vọng các bạn nếu là một fan của Monogatari, thì các bạn chắc sẽ hiểu rằng không bao giờ có một Monogatari thứ hai trên thế giới này được. Vậy nên thay vì chỉ coi “Dị Thoại” là một bản nhái của Monogatari Series, hãy thử nghĩ nó theo một cách khác. Tôi biết là thuyết phục các bạn đọc sau khi chính bản thân tôi cũng đã thừa nhận như vậy ở arc 1 là không hợp lý. Nhưng tôi vẫn thấy được sự originality của tác giả trong đó, và tôi nghĩ là mình sẽ tiếp tục theo dõi tới arc 2, hy vọng rằng tác phẩm sẽ tìm ra được identity của nó.

 

 

_________________

 

Lời kết. Cảm ơn mọi người đã đọc tới tận đây. Hy vọng rằng sau khi đọc xong bài nhận xét này sẽ giúp các bạn trả lời được câu hỏi đặt ra: “Liệu ‘Dị Thoại’ có phải là một tác phẩm đáng bỏ thời gian ra để đọc không?”

 

Còn cá nhân tôi vẫn giữ chính kiến của mình như ban đầu đã nói: “Sau khi đọc xong tôi chỉ ước mình bị mất trí nhớ thôi”. 

 

Ý của tôi là, trước đây tôi rất thích Dark Souls III. Nhưng sau khi bỏ rất nhiều thời gian vô Elden Ring và Elden Ring Nightreign, tôi không thể quay lại Dark Souls III được nữa. Đọc truyện của tác giả Choeng tôi cũng có cảm giác như vậy, nhưng “Dị Thoại” là Dark Souls III, còn Elden Ring thì là Monogatari Series. Tôi ước mình có thể bị mất trí nhớ để đọc tác phẩm của Choeng trước. Không biết khi đó tôi sẽ nghĩ về nó như thế nào?

 

Kiểu vậy.

 

Chúc mọi người một ngày tốt lành.


Ps: Xin lỗi vì có sử dụng vài từ tiếng Anh trong bài nhận xét. Cơ bản thì tôi không biết dùng từ tiếng Việt nào khác để thay cho phù hợp nên mong mọi người thông cảm.

 

Truyện sáng tác

34 Bình luận

CHỦ THỚT
AUTHOR
Oke, comment của bạn đã được ghim. 👍
Xem thêm
@Flower Saint: Hiểu nhầm r, ý là mình là lưu dâú trang bài này lại ấy mà, ở đâu có nhắc đến Monogatari ở đó có mị 😅
Xem thêm
Xem thêm 4 trả lời
Lời đầu thì tui cảm ơn chủ thớt vì đã đọc và theo dõi bộ truyện của tôi để có thể cho ra bài đánh giá trên. Dù phải thật lòng thừa nhận rằng có nhiều điểm tôi đồng tình về khuyết điểm chủ thớt đã nêu ra, nhưng cũng còn vài điểm tui cũng muốn def cho đầu truyện của mình... mà thôi vậy. Dù sao thì việc truyền đạt ý nghĩ của mình đến độc giả cũng chẳng phải là việc làm gì dễ dàng, nhất là khi vũ khí của chúng ta chỉ là những con chữ. Truyện có thể có những đổi mới trong tương lai(miễn là tác giả không bị skill issue), nhưng hiện tại thì tôi đang khá là vui khi có ai đó để ý tới những gì mình đang làm.

Nói lời làm màu.

Hành xử khó hiểu.

Rõ là có người bị cô đơn.

Vậy nên tấm hình sau là cách mà người cô đơn thể hiện ra tâm trạng của mình.
images?q=tbn:ANd9GcQ0y30slTOEEOuEK5lC-c8WrxigiQWkeVRBzA&s
Xem thêm
AUTHOR
Đường về nhà là vào tim ta.
Dẫu nắng mưa gần xa.
Thất bát vang danh.
Nhà vẫn luôn chờ ta.

Về nhà thôi hai đứa ơi!
68f8587ef04b.png
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
@Otagira: Var nhau căng quá nên mỗi đứa một nẻo luôn rồi
Xem thêm
Mạnh quá🔥
Xem thêm
AUTHOR
cháy quá 🔥
Xem thêm
AI MASTER
Anh này mạnh🗿
Xem thêm
AUTHOR
TRANS
AI MASTER
Var rõ
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Đủ to6 và mồi câu giận dữ chưa?
Xem thêm
AUTHOR
Ở một sivi nào đó, Choeng đang kiểu: 🐧
anh.png?ex=6981d4b6&is=69808336&hm=aff60379005ec5595a854865bf7c7f4ef7c2f9889c8f7a5c6c64a4a604d216c5&=&format=webp&quality=lossless&width=600&height=374
Xem thêm
AUTHOR
Pi ét: Choeng tứk mà Choeng chưa ngủ được luôn còn Bông Hoa kia chắc đã đánh một giấc tới sáng rồi 🐧
Xem thêm
BgK
AUTHOR
TRANS
Sau bài rì viu nào cũng sẽ có một người ngủ rất ngon và một người không ngủ được 🐧
Xem thêm
Xem thêm 4 trả lời
Hừm hứm~images?q=tbn:ANd9GcT7Y7JosvOQClgJtohEJmYYpqlRkkBu7bCxptUe63SpQw&s=10
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
😱
Xem thêm
Cháy vậy 🔥🐧
Xem thêm
Tuy chưa đọc tác phẩm Dị Thoại, nhưng là một người yêu thích Monogatari, đã đọc qua bài này. Mình có thể nói là mình có thể trông chờ thứ gì đó cao cấp không? Nếu mình nhớ không lầm, bác Hoa năm ngoái có viết thử một tác phẩm chịu ảnh hưởng từ Monogatari và nó đã bị xóa do chất lượng nhỉ? Cái mình muốn nói là, viết được như Monogatari rất khó ấy. Phân tích tâm lí bằng hiện tượng siêu nhiên là một chuyện. Giải phẫu bằng text mới là đỉnh cao mà Nisio truyền đạt
Với mình cái đỉnh cao là cách tác giả dẫn dắt qua các hội thoại mang tính liên tưởng. Ví dụ như đoạn lời mời hẹn hò của bé Cua tại công viên. Cảnh bé Cua mời đại hiệp xem kho báu - kỷ niệm gia đình. Hoặc cách Nisio xử lý tay quỷ của bé Khỉ qua tác phẩm Faust.
Với tác phẩm Dị Thoại mình nghĩ sẽ không công bằng nếu đặt kỳ vọng cao như thế. Nhưng với một tác phẩm chịu ý tưởng mạnh và muốn phát triển từ cái hồn Monogatari. Mình nghĩ đó là những cốt lõi nên có
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Trước hết thì cảm ơn bác đã đọc bài nhận xét trên và để lại bình luận.

Tiếp đó thì, tui hoàn toàn đồng ý cách phân tích của bác. "Giải phẫu text, các đoạn hội thoại..." là những điểm khiến Monogatari Series độc đáo. Nó thực sự không công bằng nếu tui áp đặt sự kỳ vọng cao như vậy lên "Dị Thoại". Dĩ nhiên là trong bài nhận xét tui cũng nói rõ rằng mình không mong chờ nó sẽ peak như vậy hay gì.

"Dị Thoại" có những sai sót có thể khắc phục được, không phủ nhận. Nhưng cũng có những thứ theo nhận định cá nhân của tui là độc đáo và có sáng tạo, đáp ứng được những cốt lõi mà bác nếu ra bên trên.

Thế nhưng điểm mạnh của nó cũng là điểm yếu của nó. Đáp ứng các cốt lõi để tạo nên một tác phẩm kiểu như Monogatari là tốt. Có điều ở hiện tại (toàn bộ arc 1), nó vẫn chưa thoát được khỏi cái bóng của Monogatari để tạo nên một thứ gì đó riêng. Mà tui nghĩ đó mới là vấn đề chính tác giả cần chú ý tới lúc này để khiến tác phẩm của mình thu hút được độc giả khác (fan và không fan Monogatari Series nói chung hết).

Và yeah, bộ trước của bị xóa do chất lượng kém cũng là thử kiểu viết như Monogatari Series. Bỏ rồi vì nhận ra mình không hợp.

Xem thêm
@Flower Saint: yeah đồng ý, tối tốí mình cũng đọc qua chương 4, 5 của Dị Thoại rồi. Và đúng như bác Hoa nói, thực sự bộ này đang bị ám. Kể cả bỏ qua yếu tố siêu nhiên của tác phẩm, chỉ nhìn vào cách dẫn dắt tình tiết vẫn có thể cảm nhận Monogatari trong truyện hoạt động như nào.
Phúc phát hiện bí mật của Vy => tìm đến bạn thân là An => yêu cầu giúp đỡ Vy => Phúc cũng dính vào quái dị => tìm đến người giải quyết.
Dù tình tiết có thay đổi, nhưng hầu hết cái cốt lõi từ tình tiết đến dẫn thoại, đặc biệt là nhân vật đều quá giống. Vô hình chung nó làm mình khó nhập tâm vào truyện vì não không thể không liên tưởng đến bản gốc. Mà đã liên tưởng lại không ngăn nó so sánh được.
Thực sự thì nếu cứ lấy y nguyên khuôn mẫu mà Nisio đã làm và phát suốt 20 năm, từ cấp 3 đến khi đi làm và sinh con thì đến một lúc nào đó sẽ không thể viết được. Đó là cái mình nghĩ tác Choeng phải vượt qua thôi.
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
Anh ay lam roi💥 Anh ấy lên bài bash chính thể loại mình từng tử trận luôn 👁️👄👁️
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
"Kẻ tổn thương..."
Xem thêm
BgK
AUTHOR
TRANS
Cháy 🔥
Xem thêm
quá cháy
Xem thêm