Các vị không nhầm đâu, tôi đã mất nguyên một thập kỷ để mài phím và cán mốc 50 chương đầu tiên, chính thức hoàn thành quyển đầu tiên của bộ truyện mà tôi coi là trục xương sống của cả vũ trụ tiểu thuyết mà tôi muốn xây dựng.
Nói thế nào nhỉ? Biên Niên Sử Zamecia đã từng tồn tại ở rất nhiều phiên bản, có những phiên bản mang những cái tên khác nhau, định hướng nhân vật khác nhau, và đương nhiên trình độ tác giả lúc đó cũng khác hoàn toàn so với hiện tại.
Tôi theo đuổi con đường viết lách từ năm 2014, nhưng phải tới năm 2016 tôi mới thực sự nghiêm túc coi đó là mục tiêu nhất định phải hoàn thành trong đời. Hành trình 10 năm này cũng chính là quá trình tìm kiếm bản ngã, tìm ra giá trị cốt lõi mà bản thân muốn phát triển, muốn trở thành. Kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm là tài nguyên phải tích luỹ lâu dài. Bản thân là một người cày chay, không có trường lớp, không có tiền bối, không có tài năng.
Nhưng mà, ai mà chẳng trải qua những thời gian học tập và phấn đấu? Vậy nên nói những lời này có lẽ sẽ thừa thãi, trừ khi tôi định bán khoá học. Há há há há! Cảm ơn những vị độc giả quý hiếm đã dành thời gian để đọc và nghiền ngẫm những gì tôi viết ra. Đối với tôi, cảm giác đó hạnh phúc như thể có người chơi lập acc đăng nhập vào trải nghiệm game do tôi dev vậy. Đúng thế, vũ trụ của Biên Niên Sử Zamecia là nơi tôi gửi gắm toàn bộ niềm tin và linh hồn. Vì tôi có tín ngưỡng riêng, xây dựng từ ước mơ và ảo tưởng của bản thân. Vũ trụ tiểu thuyết này là quá trình một tín đồ đang viết một bộ kinh thánh để tuyên truyền nó vậy.
Thần là gì? Vũ trụ là gì? Thượng Đế có tồn tại không? Trái Đất có phải thế giới duy nhất tồn tại sự sống không? Đó là việc của NASA hoặc một tín đồ ngáo đá như tôi. Đó là đôi lời nhắn nhủ với quý độc giả trước khi tôi tiếp tục với quyển kế tiếp của Biên Niên Sử Zamecia.
17 Bình luận
Mở màn một chút về kỹ thuật viết thì cũng chỉ là một chút mà thôi, vì nhìn chung thì nó đã khá hay và tôi cũng có góp ý trong chương cũng như bài đánh giá trước rồi. Về cơ bản, tôi mong truyện này có thể ngắt câu, đoạn, chương tốt hơn, bên cạnh đó còn là triển khai tình tiết và nhả thông tin tinh tế hơn nữa. Và trong quá khứ, tôi từng góp ý truyện này viết chương ngắn quá nên nó ngắt chương dở... well, hồi đó tôi bị ngu, giờ thì đỡ rồi. Vấn đề độ không phải là độ dài mà là có nhiều chương bị tách ra hơi nhỏ và lắm khi nội dung chưa hoàn chỉnh mà đã kết chương theo cách đường đột thiếu trọn vẹn, cái này nên cải thiện thêm. Cơ mà, cái tôi muốn đề cập ở đây là khá buồn cười khi truyện này spam chương ngắn liên tục, tưởng thuộc truyện dễ tiêu nhưng thực sự thì nó rõ ràng nằm ở phía ngược lại mới ghê.
Tiếp theo là về nội dung. Phần nửa đầu quyển 1 tác giả triển khai chỉnh chu. Nhân vật oge, cốt truyện diễn biến oge, giọng văn thì rất cuốn hút, pacing ổn dù nhiều chỗ vẫn còn có thể cải thiện thêm được. Tôi khá thích các nhân vật phụ của truyện này và đặc biệt nhất là cảnh trò chuyện của những con người bình thường với nhau, vì truyện hồi quy mà cứ đi zoom vào tụi smurf mãi thì cũng nhàm và làm mất tính người của truyện, nhất là khi Bard hay Ezkiel đã là một linh hồn quá đỗi chai sạn rồi. Tuy bối cảnh lúc này chỉ mới gói gọn ở vùng đất Rakon nhỏ bé nhưng lại đầy chi tiết được cài cắm vào, có thể dễ dàng cảm nhận được một thế giới độ sộ và ngày càng độ sộ hơn thông qua từng chương truyện. Nhìn chung thì đây là một nhận xét khá là khái quát, chủ yếu là vì nửa đầu nó cũng không có gì nhiều để nói cho lắm. Nó tốt, thế thôi. Btw, một điểm cộng cá nhân mà nếu phải diễn đạt bằng ngôn ngữ memes thì sẽ là "Cuối cùng mới có một bộ OLN mà nhân vật chính đúng chuẩn hình mẫu lý tưởng của tao..." he he he....
Nó là như thế này. Như việc cõi tâm linh hay bể mới là nơi đặt diễn biến chính, hướng mũi câu chuyện về các thực thể thần thánh nhiều hơn, và thêm các biến số cực kỳ khó nắm bắt và khó đối phó như Charlotte. Nếu phải so sánh thì cảm giác nó giống như vừa học xong cộng trừ nhân chia thì bị bắt đi giải tích hay tính xác xuất vậy. Nó vẫn cần thiết, nhưng chuyển biến này thật sự có phần khó để thích nghi, vì tôi thấy những thứ vĩ mô vối khối lượng lớn như này nên xuất hiện ở giai đoạn giữa và sau cơ. Tôi sẽ đề cập kỹ hơn ở phần sau. Mà, tôi thì đặc biệt khá là í ẹ với cái cõi tâm linh (dành cho ai chưa đọc thì hiểu hôm na là vùng đất trong tâm hồn của con người, là nguồn gốc của pháp thuật của từng cá nhân) vì cảm giác xuất hồn bay đi bay lại tới những vùng đất hay mốc thời gian nào đó nó khá là trừu tượng bất kể mô tả hay dẫn dắt của người dẫn chuyện. Hơn hết, đúng là tôi được trải nghiệm đủ thứ chuyện kỳ ảo khi du hành cùng Bard và Lily đến những vùng đất hay không thời gian đó, nhưng khi quay về thế giới thật thì cứ vừa trôi qua 1 2 giây. Có vấn đề -> thiền vào cõi -> vấn đề được giải quyết. Nó tuyệt đối không phải là như vậy, xin đừng nhầm. Nó vẫn căng, vẫn loằn ngoàn lắm, nhưng chẳng hiểu sao nó lại mang lại cho tôi cảm giác như vậy khi không trực tiếp tác động gì đến thế giới thực.
Đề cập nhẹ sang bài đánh giá cũ, nếu trước đây tôi từng thản thốt rằng đống kiến thức như khoa học hay vật lí được thể hiện ở nữa đầu khiến tôi choáng ngợp, thì đống thông tin về thiên văn học, thần học và 7749 loại học khác khiến tôi vừa choáng vừa ngộp. Về mặt tích cực thì dù trông như là tác giả đang cố flex kiến thức hay WB của mình, nhưng bản thân câu chuyện lại không mang lại cảm giác đó mà lại rất chỉn chu, không quá gượng ép. Đã vậy đống thông tin này hầu như đều là hàng thật giá thật và reference đến các điển tích, truyền thuyết hay các học thuyết gì đó trong thế giới của chúng ta cơ, một điều rất đáng nể phục. Về mặt tiêu cực thì như mọi người có thể đoán, nó như vải trong lon vậy... yeah, vailon. Nó ngộp vl, đó là còn chưa kể nhiều cái đã đủ chạm mốc info dump. Nếu gọi Charlotte và diễn biến, thông tin kéo theo như vậy là Hydrogen Bomb, vậy thì đứa trẻ đang ho chắc chắn là người chỉ cày fantasy tàm tàm là tôi rồi. Tôi đánh giá chỗ này không cao, nhưng nói gì thì nói, nó vẫn hay ở chỗ chỉ cần đọc thôi là tôi hiểu rằng hết quyển 1 này nó sẽ lọc ra được độc giả thành nhóm có thể và không thể đọc tiếp sau khi đã đại khái nắm được hướng đi của tác giả sau quyển đầu.